Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 2) Đến Lượt Em Tỏ Tình

Đến lượt em tỏ tình (Phần 2)

Tập truyện ngắn

Tác giả: Dương Thùy

Tuyệt vọng nở hoa

1. Ai đó lẩn khuất đâu đây

Dù muốn hay không thì Duy vẫn phải chấp nhận một

điều anh không thể giữ nổi Kin khi nàng muốn ra đi.

Điều anh hối hận là đã kể với nàng quá nhiều về Vy

– một người cũ đã xa. Giữa Vy và Kin, anh cũng đã

có một vài mối tình, nhưng đa phần đều là thoảng

qua. Những mảnh tình mượn vay chắp vá, thương nhiều

hơn yêu với đoạn kết lửng lơ dẫu sao cũng đỡ anh

qua quãng thời gian khó khăn nhất cuộc đời khi một

người quan trọng rời xa.

Ba năm sau ngày chia tay Vy, Duy yêu Kin. Nàng làm

1

quản lý cho quán cà phê của một chuỗi thương hiệu

nổi tiếng. “Thích tiểu thuyết lãng mạn, yêu hội

họa, mê phim Hàn và nấu ăn thì tuyệt ngon.” – lời

tự giới thiệu của Kin trên Facebook thực sự còn

thiếu vài điều, nàng cứng cỏi và quyết đoán. Cũng

chính sức hút ấy đã khiến anh nghiêng ngả chỉ sau

vài lần gặp. Nhưng cuối cùng điều mà anh nghĩ là

mình hiểu nàng nhất lại đẩy nàng rời khỏi vòng tay

anh.

Khi Kin tìm được tấm thiệp kẹp trong tiểu thuyết

“Trở lại tìm nhau” của Guillaume

Musso trên giá sách nhà anh, nàng đã đòi anh kể về

cô gái viết hai dòng thơ:

“Em dang tay vun vén cuộc đời mình

Cho hành trình rời khỏi trái tim anh…”

2

Ban đầu anh từ chối. Kể về một tình yêu từng cứa

đứt tim mình thành nhiều mảnh vụn không phải là

chuyện người ta dễ mở lòng với người khác. Nhưng

sau khi cả hai đã nốc cạn một chai bordeaux, chất

men làm bật tung chiếc khóa thời gian cũ kĩ, đẩy

anh rơi ngược về lại quãng thời gian bên Vy. Dù

chưa kịp xa để mờ phai tất cả nhưng quá khứ cũng

chẳng lành lặn gì vì ai đó cứ muốn quên. Bất chợt

Duy buột miệng kể. Anh không cố tình sắp xếp những

câu từ mà để chúng tự tuôn ra. Đôi khi anh dừng

chút đỉnh, trả lời vài câu hỏi của Kin về “chị ấy”,

còn đâu đa phần anh nói như tự sự với bản thân về

những điều mình chẳng dám nhìn lại suốt ba năm qua.

Khi chai bordeaux thứ hai vơi đi quá nửa, anh kể

3

cho Kin nghe lần hẹn hò đầu tiên, về nụ hôn thủa

còn bỡ ngỡ. Những giọt rượu cuối cùng trong chai

rơi xuống ly cũng là lúc anh nói đến cú hẫng đột

ngột sau khi Vy rời đi. Có những đêm dài, anh dựng

xe trước cửa nhà Vy hàng tiếng, đốt thuốc và nhắn

tin chúc cô ấy ngủ ngon. Có những buổi sớm, sau cả

đêm trằn trọc không ngủ nổi, anh lên Quảng Bá, mua

những bó hồng cánh sen còn ướt đẫm sương mai đặt

trước cổng nhà Vy. Anh đã làm mọi điều có thể nhưng

không làm sao mở nổi cánh cửa bước vào trái tim Vy

một lần nữa. Cô ấy kiên quyết chối từ những điều

xuất phát từ trái tim chân thành khiến anh dần nao

núng rồi đành lòng bỏ cuộc. Nói cho cùng, chẳng ai

có thể đâm mãi vào một bức tường khi biết đó đã là

ngõ cụt.

4

Tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh có chút chột dạ khi

nhớ lại những điều mình kể lúc say. Nhưng lại sớm

an lòng, Kin vẫn tươi cười với anh trong ngày hôm

đó và nhiều ngày sau nữa. Trong khi Duy thở phào và

tự hứa với lòng sẽ yêu nàng nhiều thêm thì Kin lại

gieo vào trái tim mình nỗi lo sợ mơ hồ. Nàng đủ

khéo léo để giấu đi những gợn sóng trong lòng nhưng

không đủ sức áp chế sự tò mò về quá khứ của anh.

Càng khiến anh tin tưởng rằng nàng rộng lượng với

chuyện xưa cũ, nàng càng đào xới chi tiết hơn những

việc đã qua. Đằng sau nụ cười thông cảm cho một

thời vụng dại của anh, nàng âm thầm đau khổ một

mình. Mọi chuyện không rối tung ngay tức khắc,

nhưng dần dà, anh cảm thấy hình ảnh Vy len lỏi đâu

đó trong những cuộc cãi vã cỏn con ngày một xuất

5

hiện nhiều thêm.

2. Bất an nổi loạn

Kin nhớ nàng đã vài lần hỏi Duy rằng sao tấm thiệp

có hai câu thơ Vy viết lại kẹp trong cuốn “Trở lại

tìm nhau” của Guillame Musso mà không phải là

quyển sách nào khác. Có lần anh bảo là vô tình, lần

khác lại nói không còn nhớ nữa và tặng nàng một nụ

hôn sâu để lấp liếm câu trả lời. Chưa lần nào nàng

thực sự hài lòng về câu trả lời của anh. Và nàng

tin anh đã nói dối.

Hẳn Duy cố tình đặt tấm thiệp vào cuốn sách của

tác giả anh yêu thích nhất. Nàng cũng đã đọc mòn

câu “I have to be leaving but I won’t let that come

between us” lấy từ phim Lost in Translation ở đoạn

đầu chương ba mươi mốt, nơi nàng tìm thấy tấm

6

thiệp. Dù cố gắng thế nào, nàng cũng không sao đẩy

nổi hình ảnh anh trong đêm kể về người cũ ra khỏi

đầu. Duy của ngày hôm đó khác Duy mà nàng từng hay

biết. Kể cho nàng nghe nhưng nàng không sao tìm

thấy mình trong ánh mắt anh. Duy như rơi vào một

thế giới khác, nơi nàng không thể dò được nông sâu.

Anh không hề nói hối hận hay tiếc nuối nhưng ánh

mắt anh, điệu cười buồn của anh và cả những tiếng

thở miên man đã khắc lại trong nàng vẻ day dứt chưa

nguôi. Đêm ấy, vòng tay anh ôm nàng lỏng hơn. Giữa

cơn mộng mị, nàng ngờ là mình nghe thấy tiếng anh

gọi tên Vy.

Tỉnh rượu, anh quay trở về là Duy của nàng. Nhưng

nàng không còn là Kin-của-những-ngày-trước-đó. Chút

gì đó trong nàng vỡ vụn. Trấn an mình rằng những

7

gì nàng thấy chẳng qua là lời rượu kể nhưng sao vẫn

thấy tê tái lòng. Anh đã yêu Vy đậm sâu đến đâu để

qua ngần ấy thời gian, lời anh kể vẫn còn bâng

khuâng đến thế. Giác quan thính nhạy của người phụ

nữ đang yêu gào lên với nàng rằng trong lòng anh

vẫn còn quyến luyến người cũ. Cô gái chưa từng biết

mặt ấy khiến nàng ghen tị. Dù đã ra đi nhưng cô ấy

vẫn khiến người đàn ông của nàng tiếc nuối khôn

cùng. Từ trong ánh mắt. Từ trong trái tim. Một phần

linh hồn của anh đã khắc sâu hình bóng đó. Dù anh

có cố phủ nhận đi chăng nữa thì nàng vẫn tin vào

linh cảm của mình.

Nàng từng đọc được ở đâu đó rằng: “Mỗi người sinh

ra đều mang một nửa linh hồn khuyết thiếu. Chính vì

vậy con người ta luôn có khát khao đi kiếm tìm nửa

8

linh hồn còn lại, ghép vừa vặn với mảnh linh hồn

mình đang mang. Tìm được là may, nếu không họ sẽ

suốt đời vùng vẫy đòi thoát ra khỏi mối quan hệ

đang có để lên đường tìm kiếm nửa mảnh hồn còn

lại”. Nàng từng đã tin mình và Duy vốn là hai mảnh

hồn thuộc về nhau. Nhưng sau khi nghe anh kể tình

cũ, niềm tin ấy lại có chút lung lay. Duy và nàng

vốn là định mệnh hay chỉ là những kẻ lướt qua nhau

trong cõi đời này, gặp mặt đôi chút rồi chia ly?

Những lo lắng dấy lên trong lòng nhưng lại chẳng

thể sẻ chia với ai khiến Kin trở nên nhạy cảm quá

mức. Ý nghĩ “mình chỉ là một người qua đường trong

cuộc đời Duy” ám ảnh nàng. Hết chăm chăm lục lọi

những cuốn sách trên giá để tìm chút manh mối biết

đâu còn sót lại của mối tình cũ, nàng lại bắt đầu

9

quay ra soi xét những cô gái anh thường hay tiếp

xúc, rà đi rà lại những tin nhắn không lưu số hoặc

lưu với tên mờ ám trong điện thoại của anh… Những

diễn đàn tâm tình của chị em phụ nữ trước nay

thường bị Kin bỏ qua, giờ nàng lại chăm chú đọc.

Những câu chuyện cướp chồng, giật người yêu, ngoại

tình… cùng mớ lời khuyên nửa vời và tỉ thứ đại loại

thế từ đống tạp nham đọc được khiến nàng càng thêm

lo nghĩ.

Sự bất an làm Kin căng thẳng đến mất ăn mất ngủ,

chứng biếng ăn một thời từng chữa khỏi, nay lại tái

phát khiến tính khí nàng thêm thất thường, cáu

bẳn, dễ cãi nhau và mau khóc lóc. Ban đầu triệu

chứng này xuất hiện khi đám khách hàng đỏng đảnh,

bọn nhân viên cứng đầu trong tiệm cà phê với những

10

rắc rối muôn thủa chọc nàng tức điên. Dần rồi Duy

cũng trở thành nạn nhân. Anh chẳng thể hiền dịu vỗ

về nàng mãi được khi mà những cãi vã cứ xảy ra như

cơm bữa. Cơn bực mình của anh càng khiến nàng tin

vào những ám ảnh trong đầu, rằng mình chỉ là kẻ thế

chỗ tạm thời cho người khác. Và anh rồi sẽ nhận ra

nàng không phải là mảnh hồn khuyết thiếu anh đang

kiếm tìm trong cuộc đời này.

Bị bóng ma của quá khứ đè nặng, ngày lại ngày nỗi

sợ hãi Duy sẽ dứt bỏ mình ra đi khiến Kin chìm

trong cùng cực bất an. Cuối cùng, trong một cuộc

cãi vã, khi cơn tức giận và nỗi tuyệt vọng bị đẩy

đến cực độ, nàng gào lên trong đau đớn: “Chia tay!

Chia tay đi! Em không thể tiếp tục sống thế này…”

***

11

Tối đó, nàng vừa khóc lóc vừa thu xếp đồ đạc nhét

vào vali và rời khỏi nhà anh.

Lần đầu tiên Kin hiểu ra khi sợ mất thứ gì đó,

người ta thường cố sức giữ chặt. Khi sự bảo vệ trở

nên thái quá, thứ quan trọng ấy tuy không rớt khỏi

tay nhưng lại tự mình vỡ vụn, đâm những mảnh sắc

nhọn vào chính người đang cố sức nắm giữ. Lúc đó,

dù có muốn cố đến mấy, tự bản thân cũng đành phải

từ bỏ. Đau thì sẽ buông.

3. Nàng là ai?

Nàng rời bỏ Duy là cú đánh choáng váng đến nôn

nao. Nó bồi thêm vào vết thương xưa cũ một vết dài

sâu hoắm, cắt ngọt tới đáy tim.

Anh yêu Vy bằng tình yêu của một cậu trai mười

chín, nhất quyết cưỡng cầu cô phải nhìn thấy tình

12

cảm nơi mình. Khi chia tay, anh sẵn sàng chạy theo

cô mà chẳng toan tính điều gì, miễn là Vy chịu quay

về bên anh. Duy không phủ nhận mình đã níu giữ

tình yêu ấy bằng cả sự hiếu thắng, cứng đầu không

chịu tin cô gái mình yêu tới bốn năm lại có thể rời

bỏ anh.

Tình cảm của anh với Kin lại khác. Nó được xây đắp

bằng sự chín chắn của một người đàn ông hai mươi

bảy tuổi, biết gạt bỏ những mối quan hệ phù phiếm,

những cô nàng lả lơi đôi khi thích nhảy vào quấy

phá để vun vén cho cuộc tình của mình. Anh làm mọi

thứ một cách tự nhiên và không nhiều ồn ã. Một tình

cảm ngỡ như vững bền bỗng dưng lung lay rồi sụp đổ

khiến Duy như người bước hẫng, vô tình sẩy chân

rơi xuống hố sâu. Anh rơi vào mớ bòng bong cảm xúc

13

để rồi loay hoay với chính bản thân mình, sẽ níu

nàng lại hay chịu để buông xuôi?

Lựa chọn của tuổi hai mươi ba chắn chắc sẽ đẩy anh

như con thiêu thân lao về phía Kin, không cần biết

nàng đang chờ đợi hay hắt hủi mình. Nhưng sự thận

trọng của tuổi hai mươi bảy đang cản anh lại. Nó

muốn anh cho cả Kin lẫn chính mình thêm chút thời

gian suy nghĩ về mối quan hệ của cả hai. Liệu cứng

đầu đuổi theo nàng và vơ hết mọi lỗi lầm, cả những

điều dẫu chẳng thuộc về mình đi nữa, có nên chăng?

Những mâu thuẫn nho nhỏ thời gian gần đây như đám

lửa âm ỉ, bất thần ào lên thành một đám cháy lớn,

nó khiến trái tim anh tổn thương nhưng không thể

thiêu rụi hết thảy mười bảy tháng yêu đương. Sau

những nóng giận và cãi vã thì anh vẫn yêu nàng,

14

bằng nỗi đau thắt nghẹn, đó là thứ gia vị cay xè

của tình yêu mà kẻ trong cuộc nào cũng đôi lần nếm

trải. Với những gì còn sót lại, anh có thể gạt bỏ

cái tôi của mình để vớt vát một tình yêu đang trôi

tuột dần khỏi kẽ tay, nhưng chẳng thể đoan chắc với

nàng rằng anh sẽ yêu nàng như đã từng. Sự đổ vỡ

nhất thời khiến anh nghi ngờ tình cảm đang có. Liệu

nó đã đủ bền chặt để làm nền móng cho một mối quan

hệ khăng khít trọn đời? Còn Kin, thực sự nàng là

ai? Người xuất hiện để thử thách tình cảm của anh

và rồi biến mất như Vy? Hay là người mà anh luôn

chờ đợi để nắm tay đi hết chiều dài năm tháng?

Và Duy biết chắc là nếu chưa tìm được lời giải cho

lòng mình thì dù anh và Kin có quay lại với nhau,

sớm muộn gì một cuộc chiến khác sẽ lại bùng nổ,

15

tiếp tục nghiền các mảnh hi vọng vỡ nát và chỉ

khiến những tổn thương nối dài thêm…

4. Nghe những tàn phai

Dần lùi bước ra khỏi cuộc đời Duy rồi, Kin mới

nhận ra nàng vẫn chẳng thể đẩy lui những ám ảnh bất

an. Chúng cứ lẵng nhẵng đeo bám nàng, bao trùm

cuộc sống của nàng bằng cả nhớ nhung, dằn vặt xen

lẫn đau đớn. Thực sự, nàng vốn chẳng muốn rời xa

khỏi cuộc đời anh, chỉ là nỗi ám ảnh mất anh bủa

vây trong tâm khảm cứ thôi thúc nàng chạy trốn. Nếu

tiếp tục ở cùng anh, nàng sẽ chết dần đi trong

tuyệt vọng. Nhưng xa rời anh, nàng chỉ còn thoi

thóp thở trong nỗi nhớ.

Đâu đó trong trái tim phức tạp và đầy hoài nghi

của Kin vẫn đang le lói hi vọng rằng sau tất cả,

16

anh sẽ lại kiếm tìm nàng, dẹp yên đi sự đố kị hờn

ghen và lo lắng tới tột cùng bằng những ràng buộc

chắc chắn hơn. Nàng cần những cam kết từ anh, dù

chỉ bằng lời nói, để dũng cảm chiến đấu với bóng ma

quá khứ mà anh đã vô tình gieo vào lòng nàng. Nàng

cần niềm tin mình là người ở lại chứ không phải kẻ

thay thế. Nàng ngóng chờ những cuống quít, vội vã,

sự xuống nước nài nỉ hơn là thái độ thờ ơ và bình

thản của Duy. Càng nghĩ về những gì anh từng làm

cho Vy, trái tim Kin lại càng sứt mẻ thêm. Nó gạt

đổ niềm tin, vây hãm hy vọng và làm nỗi sợ trong

lòng nàng tăng theo cấp số nhân.

Để chống chọi với điều đó, nàng tự cho phép mình

âm thầm đột nhập vào cuộc sống riêng của anh. Nàng

muốn nắm bắt được suy nghĩ của anh, những điều anh

17

đang làm, những người anh đang gặp gỡ… như khi còn

sát cạnh. Nàng cần câu trả lời cho sự im lặng mà

anh đang trì hoãn. Duy đang chờ nàng nguôi giận hay

đã thực sự biến nàng thành “một người cũ”? Điều đó

nàng cần biết để liệu đường xếp dọn lại trái tim.

Càng muốn kiểm soát Duy cùng những động tĩnh từ

anh, Kin càng mất sự tự chủ với chính bản thân.

Nàng thấy mình ngồi hàng giờ trước máy tính, dùng

mật khẩu vốn đã biết để lục lọi Skype, Facebook và

email cá nhân của anh. Mỗi sáng tỉnh dậy, việc đầu

tiên nàng làm là kiểm tra điện thoại xem tin nhắn,

lịch sử cuộc gọi nhỡ, lướt Facebook trong nơm nớp

lo sợ rằng chỉ sau một đêm, tên nàng biến mất trong

mối quan hệ hẹn hò vốn được công khai trên trang

cá nhân của anh. Dù đó chỉ còn là mối liên kết hư

18

ảo giữa cả hai thì nàng vẫn muốn vin vào đó để níu

kéo chút niềm tin, rằng anh vẫn chưa thực sự muốn

rời bỏ nàng. Nhưng chẳng vì thế mà nỗi ám ảnh bỗng

một ngày anh đẩy nàng xa thêm bay biến hẳn. Nàng sợ

sẽ có lúc anh đưa Facebook của nàng vào “danh sách

đen”, viết những câu tổn thương nhưng lại đặt chế

độ không cho nàng nhìn thấy, rồi một (vài) mối quan

hệ nào đó bỗng nhiên thân thiết hơn sau khi nàng

ra đi, và anh sẽ không cho nàng nuôi hi vọng trở về

nữa… Trước khi anh quả quyết hơn với trái tim

mình, nàng không muốn mình lùi xa quá khỏi anh.

5. Thần Nông và Song Tử

Duy tuy không rõ lắm các thuật bói toán, nhưng

biết chắc Kin là một Thần Nông điển hình với vô số

những phức tạp, còn anh là một Song Tử chính hiệu

19

với nhiều đắn đo. Phân vân không biết mình nên tiến

thêm về phía nàng hay lùi xa quá khứ mới qua khiến

anh cứ mãi giậm chân tại chỗ. Duy chấp nhận cuộc

sống độc thân tạm thời như một liệu pháp để đo lại

nhiệt trái tim. Sau giờ làm việc, anh tiêu khiển

quãng thời gian rảnh rỗi bên đám bạn chiến hữu, mua

máy PS 3 đặt trong phòng ngủ, ra sân chơi tennis

mỗi dịp cuối tuần, thỉnh thoảng lên pub la cà… Anh

quấy phá nỗi nhớ và cả những thói quen cũ bằng

những trò ngẫu hứng mới mẻ để thử xem mọi chuyện

rồi sẽ tới đâu.

Nhưng kì lạ là anh vẫn luôn cảm thấy Kin ở đâu đó

xung quanh mình. Duy biết chắc đó không phải là ảo

giác của thương nhớ. Mỗi khi về nhà, thấy những

cuốn sách để vương vãi trên sofa được cất ngăn nắp

20

trên giá sách theo đúng kiểu xếp-theo-tên-tác-giả,

những đôi tất hay bị nhét tít dưới gầm giường được

đem đi giặt, lọ mật ong trộn nghệ cho người đau dạ

dày trong tủ lạnh cứ tự nhiên hết lại đầy, món ốc

chuối đậu yêu thích xuất hiện trong nhà bếp… anh

lại cảm thấy rùng mình. Trước đây, Duy luôn coi

những điều vụn vặt này là bình thường khi anh phó

thác hết cho Kin. Nàng hiểu anh thích gì, muốn gì,

biết cả những thói quen lẫn tật xấu. Công việc quản

lý quán cà phê chỉ cho nàng rảnh rỗi duy nhất một

ngày trong tuần, thường xuyên luân phiên đổi chéo

ca trực với một quản lý khác nên cả hai bằng lòng

với chuyện thuê một cô giúp việc theo giờ mỗi tuần

ba lần tới dọn dẹp nhà cửa.

Trong những ngày Kin trực ca sáng, cô giúp việc

21

hay đến vào đầu giờ chiều, vừa kịp khi nàng kết

thúc buổi làm. Họ đều cho rằng dọn dẹp lúc có anh ở

nhà chỉ tổ vướng víu nên Duy để cho nàng điều phối

theo ý thích của mình. Ngay cả lúc Kin đã rời đi,

anh vẫn giữ nếp quen mọi khi, tin tưởng để cô giúp

việc tiếp tục công việc quen thuộc. Những khi cần,

anh hay viết giấy dặn dò dán trên mặt tủ lạnh, ngay

cả gửi tiền công cũng vậy. Mối quan hệ lỏng lẻo

vậy thôi nhưng đôi lúc khiến Duy giật mình khi vô

tình bắt gặp những điều quen thuộc với mình. Anh

ngờ rằng Kin đã nói cho cô giúp việc biết ít nhiều

những thói quen của anh. Dù nghĩ như vậy nhưng tâm

trí anh vẫn cứ lấn cấn điều gì đó thật khó giải

thích bằng lời.

6. Trái tim Thần Nông

22

Cuối cùng thì những điều Kin lo sợ cũng xảy ra.

Một buổi sáng giữa tuần, nàng tạt vào siêu thị mua

đồ và quay về căn hộ của Duy. Loay hoay mở cửa mãi

không được, nàng mới nhận ra anh đã thay một ổ khóa

mới. Nàng hoảng hốt giật mình, anh đã biết nàng

vẫn hay ghé đến rồi sao?

Kin lục điện thoại, gọi cho cô giúp việc thân quen

thì được hay Duy yêu cầu chuyển những buổi dọn dẹp

sang những ngày cuối tuần khi anh có ở nhà. Dù cô

giúp việc kêu than đã kín lịch nhưng anh vẫn nhất

quyết yêu cầu đổi. Anh ra tối hậu thư sẽ tìm người

mới nếu không đàm phán được khiến cô giúp việc đành

lòng đồng ý. Lời giải thích ở đầu dây bên kia cứ

dần trôi tuột qua tai Kin. Nàng chỉ chăm chú trở

lại khi đối phương nhắc tới lần thứ hai câu hỏi:

23

“Giờ cậu ấy nói vậy, em định tính sao?”

Nàng nhăn trán. Một cơn đau đầu đang bóp chặt hai

thái dương khiến nàng váng vất. Mỗi khi căng đầu

nghĩ cách giải quyết cho một chuyện khó xử hay tìm

cách chống đỡ việc sai trái trót làm, Kin hay bị

như thế. Nàng cố giữ bình tĩnh nói: “Từ giờ chị cứ

đến dọn nhà cho Duy đi, không phải tới nhà em nữa.

Chỉ cần không nói chuyện chị em mình trao đổi với

anh ấy là được”, trước khi trượt người đổ ập xuống

ngay trước căn hộ vẫn hay lui tới.

Cơn đau đầu hạ đo ván chút lý trí còn lại của Kin,

nó chạy lan xuống khắp cơ thể, khiến nàng cảm thấy

như mình đang phát sốt phát rét. Nàng như chẳng

thể điều khiển nổi bản thân nữa. Nước mắt nước mũi

từ đâu cứ ứa ra, không sao kìm hãm. Đã vậy chân tay

24

còn lóng nga lóng ngóng, run rẩy cầm điện thoại

lên một chốc lại rơi, cuối cùng Kin mặc kệ nó nằm

vương vãi máy một đằng, pin một nẻo trên sàn. Khi

trái tim phừng phừng lửa cháy, tưởng như thiêu rụi

hết thảy tâm can thì người ta còn sá gì những vật

ngoài thân.

Hai tháng trước, khi thấy mình đang đi lạc khỏi

quỹ đạo của Duy, nàng nhận ra nếu không làm điều gì

đó thì mối liên hệ giữa nàng và anh sẽ biến mất,

vĩnh viễn. Tự trọng không cho phép nàng nhắn những

tin sướt mướt, quỵ lụy mong quay lại với anh. Bản

lĩnh của một Thần Nông không cho phép nàng làm thế,

cho dù nàng đã yêu Song Tử bao nhiêu đi nữa. Thay

vì tự mình xuống nước, Kin muốn Duy vượt qua những

lưỡng lự luôn bủa vây Song Tử để níu lấy tay nàng.

25

Dù mang vẻ thờ ơ bên ngoài thì trái tim yêu của

Thần Nông vẫn thổn thức như ai. Nàng không tỏ ra

lụy tình nhưng vẫn gửi thương nhớ của mình vào

những chăm lo nhỏ nhặt nhất cho anh.

Sau khi dọn khỏi căn hộ của Duy, nàng tới tá túc ở

nhà một cô bạn thân thời Đại Học một vài hôm trước

khi thuê một căn hộ khác gần nơi anh ở. Nàng liên

hệ với cô giúp việc để âm thầm giao dịch, nàng tới

dọn dẹp tại nhà anh, còn cô giúp việc tới nhà nàng

làm việc. Anh yêu cầu dọn nhà ba lần một tuần, hôm

nào muốn ăn gì, anh lại ghi thực đơn lên giấy dán

trên tủ lạnh để nhờ cô ấy nấu nướng. Nàng chỉ cần

cô giúp việc ghé qua một buổi một tuần, chẳng cần

nấu nướng gì, nàng tự lo hết. Tiền anh trả công dọn

dẹp hàng tháng, nàng vẫn đưa đủ cho cô giúp việc,

26

cốt chỉ mong được luẩn quẩn trong căn hộ thân

thuộc. Sự trao đổi có lợi nên cô giúp việc chẳng từ

chối, trao cho Kin chiếc chìa khóa mà cách đó ít

lâu chính nàng đã bỏ lại trên mặt bàn phòng khách

lúc kéo vali ra đi. Từ đấy, nàng vẫn thường xuyên

đổi lịch làm ca chiều - tối ở quán cà phê vào những

hôm ghé tới nhà anh, bởi nàng biết quãng thời gian

nửa cuối buổi sáng tới đầu giờ chiều các ngày

thường nhật chẳng bao giờ anh có mặt ở nhà.

Việc “đột nhập” ban đầu có khiến nàng hơi run,

thấp thỏm đôi chút nhưng cảm giác được tận tay sắp

xếp mọi thứ như đã từng, hít hà mùi hương vương

trên quần áo anh, làm những món anh thích, chuẩn bị

mật ong – nghệ cho anh, đọc chung cuốn sách anh

đang xem, nghe album anh mới mua, chăm bồn hoa

27

thanh trúc anh trồng ở ban công… lại làm nàng ngày

một hứng thú.

Có nhiều việc trước đây khi sống cùng anh, nàng

cảm thấy phiền hà, chẳng thể nhớ hay không muốn làm

vì cảm thấy đã quá mệt mỏi sau một ngày dài làm

việc ở bên ngoài, mọi chuyện cứ phó thác hết cho cô

giúp việc, thì nay nàng lại muốn tự tay làm hết,

muốn tự mình nhớ hết. Việc nào chưa làm được, nàng

ghi vào cuốn sổ nhắc việc luôn mang theo để lần sau

làm. Sống trong không gian của anh, làm những việc

anh hay làm, bỗng dưng khiến nàng hay mường tượng

mình là anh – điều mà trước đây nàng chẳng hay nghĩ

tới. Khi ta thở mà cứ ngỡ ai kia, tâm hồn người đã

ở trọn trong ta.

Đến lúc này, Kin mới thấy sự ích kỉ của nàng trước

28

nay quá lớn, đến độ nàng vẫn hay chỉ thấy mình mà

thôi, chẳng mấy khi nàng tự hỏi “Nếu là anh, anh sẽ

nghĩ gì?”, “Là anh, anh sẽ làm như thế nào?”…

Trước khi rời khỏi anh, nàng đã sống một thời gian

dài trong ghen tuông nghi kị mà không cho anh có

lời giải thích hay biện minh nào hết. Nàng đã sống

trong thế giới tưởng tượng của mình, ghen tuông một

mình, dằn vặt một mình, đau khổ một mình. Để đến

khi không thể chịu nổi mọi thứ một mình, nàng đá

anh ra khỏi cuộc sống như thể cắt phăng một thứ ung

nhọt làm mình đau đớn bây lấu, chẳng cần biết khối

u đó là lành hay ác, là chuyện đáng đau khổ thật

sự hay tự nàng tự chuốc lấy mà thành.

Nhìn lại những vô tâm và nghi kị của mình trước

đây, nếu chỉ vin vào tình yêu để giữ chân nhau lại,

29

đặt địa vị là nàng, ít nhiều cũng cần thời gian để

nghĩ suy, huống hồ Duy đích thực là một chàng trai

sinh dưới chòm sao Song Tử. Dù trái tim anh vẫn

còn là một dấu hỏi, dù không dám chắc họ vốn là hai

mảnh hồn thuộc về nhau thì nàng vẫn muốn gõ cánh

cửa cũ một lần nữa. Nàng đã sẵn sàng, bằng sự dứt

khoát của một Thần Nông, Kin đã hạ quyết tâm. Nhưng

trước khi nàng kịp làm điều đó, anh đã lạnh lùng

thay một ổ khóa mới. Đó như câu trả lời mà anh muốn

nàng tự hiểu.

7. Tâm tư Song Tử

Điện thoại reo liên hồi nhưng Duy không nhấc. SMS

bay đến hộp thư tới tấp nhưng anh cũng chẳng thèm

xem. Anh biết đó đều là của Kin. Hơi bực mình vì sự

dai dẳng nên anh tắt béng điện thoại, nhưng lại

30

mặc kệ một đoạn phim cứ tự động tua đi tua lại trên

máy tính của mình. Nó chiếu cảnh Kin tới trước cửa

nhà anh, ngỡ ngàng khi phát hiện ổ khóa mới được

thay, nàng gọi điện cho ai đó trước khi trượt ngã

trước cửa căn hộ. Anh cắt đoạn phim này từ dữ liệu

do chiếc máy quay giám sát gắn ngoài cửa nhà thu

được.

Gần đây, sau khi nâng cấp bảo mật cho Facebook,

anh vô tình phát hiện tài khoản của mình hay bị

người khác truy cập “trộm”. Những thông báo được

gửi thẳng vào e-mail và lịch sử truy cập đầy nghi

vấn trong mục “Thiết lập bảo mật” khiến anh có chút

nghi ngờ. Anh nghĩ có thể đó là Kin. Nhưng cũng có

thể là một ai khác. Trong công ty, Duy hiện nắm

khá nhiều tài liệu nhạy cảm, những thông tin hợp

31

đồng, những đầu mối làm ăn lớn… anh hoàn toàn có

thể là đối tượng của công ty cạnh tranh. Khi mà các

chương trình thời sự đang nhan nhản nói về những

phần mềm gài cắm vào điện thoại có thể nghe trộm dễ

dàng. Trên mạng cũng đầy nơi rao bán những chiếc

máy ghi âm, ghi hình siêu nhỏ với giá không quá

đắt. Tội phạm công nghệ cứ mọc như nấm sau mưa thì

cảnh giác thêm một chút cũng chẳng thừa. Để an

toàn, anh thay một loạt mật mã các tài khoản của

mình, dù là ở mạng xã hội, email, các loại thẻ

thanh toán…. Duy cũng cho lắp một camera kín đáo ở

cửa nhà mình phòng khi cần thiết. Và nó đã chứng

minh mình làm việc thực sự hiệu quả.

Hai ngày sau khi lắp camera, anh phát hiện ra “cô

giúp việc” vẫn đều đặn ghé tới lại chính là người

32

đã bỏ anh mà đi. Duy tức giận hơn là cảm động. Trói

buộc một chàng trai Song Tử chỉ khiến chàng muốn

cao chạy xa bay. Chẳng những không nhìn thấy sự

chân thành từ Kin, trong lòng anh chỉ ngập nỗi khó

chịu, pha giữa buồn bực và thất vọng. Anh không

muốn tin một cô gái cứng cỏi và quyết đoán như Kin

lại chọn cách đeo bám cuộc đời anh như thế. Là trái

tim nàng mù quáng hay vì anh chưa thực hiểu nàng?

Anh đã băng qua những ngày không Kin với câu hỏi

lửng lơ trong lòng: “Nên làm thế nào mới đúng?”

Những cồn cào trong anh là nỗi nhớ hay do không

chịu được cảm giác bị bỏ rơi thêm lần nữa?

Nhung nhớ do yêu hay thương mà thành. Duy giờ chỉ

muốn tìm cô gái anh yêu, không phải người để anh

thương. Mà chuyện Kin làm càng khiến tình yêu nơi

33

anh cạn bớt, trút tình cảm ấy sang hết phần chữ

“Thương”. Nàng đã đi qua giới hạn cho phép, quá

ranh giới có thể lùi lại và anh biết mình không sẵn

sàng mở cửa trái tim với nàng được nữa. Anh thay ổ

khóa mới cho căn hộ và cũng tháo luôn ổ khóa cũ

chốt chặt trái tim mình suốt hai năm qua. Quẳng

những gánh lo, anh bay về phía tự do không ngần

ngại.

8. Khoảng cách

Phải mất hàng tháng trời Kin mới chấp nhận nổi

chuyện mình bị Duy phũ phàng đẩy văng ra khỏi cuộc

đời. Anh lạnh lùng từ chối gặp mặt, chẳng thèm cho

nàng một cơ hội giải thích hay biện minh. Dường như

trong mắt anh chẳng còn có nàng nữa. Anh ích kỉ

rào kín cuộc sống của mình lại, không cho phép nàng

34

lấn sân. Nói cho cùng, nàng cũng chẳng thể làm gì

khác, không cưỡng cầu nổi nên đành lòng chịu thua.

Nàng rời bỏ anh để rồi quay lại. Anh để nàng ra đi

rồi cũng tự đẩy mình về phía ngược lối. Khoảng

cách cứ luôn tồn tại giữa cả hai như ép họ hãy

ngoan ngoãn tự tìm cho mình những con đường riêng.

Anh đồng ý.

Và nàng cũng đành đồng ý.

Rốt cuộc, duyên số đâu phải con người muốn mà

thành.9. Một cánh cửa khác bật mở

Có một câu rất cũ Kin từng nghe đi nghe lại rất

nhiều lần trong các chương trình âm nhạc trên radio

hồi còn học đại học: “Khi một cánh cửa đóng lại,

một cánh cửa khác sẽ được mở ra. Điều bạn cần làm

là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm

35

một cánh cửa khác đang mở ra cho mình”.

Khi chia tay Duy, nàng đã không hề nghĩ tới câu

nói đó. Sự hối hận và niềm tiếc thương cho mối tình

tan vỡ khiến nàng không thể nghĩ tới bất kì điều

gì tươi sáng. Mọi thứ đều bị ám bằng một màu xám

buồn bã. Nó giống như việc ngoài trời nắng đẹp

nhưng trong mắt bạn chỉ có độc một màn mưa lạnh

giá. Với Kin là như thế!

Cuộc sống của nàng cứ chầm chậm trôi, đều đặn đến

tẻ ngắt. Cho đến một ngày mặt trời bỗng nhiên gõ

cửa, chiếu những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp lớp

những tầng mây đen che phủ cuộc đời Kin.

Nàng không có nhiều ý niệm về ngày đầu tiên quen

“Nice day”, vốn chỉ coi sự quen biết vô tình đó như

trăm ngàn những mối quan hệ mỗi người thường có

36

trong cuộc đời này.

Một ngày, sau khi nàng trở về nhà từ siêu thị,

bỗng nhiên chuông cửa réo rắt reo. Nhưng chẳng có

ai chờ nàng hết. Bù lại, Kin thấy trên núm cửa có

một túi nylon đựng vài thanh kẹo Kitkat. Bỏ kèm

trong đó là một mẩu giấy được viết bằng chữ in hoa:

“Tôi nhặt được mấy thanh kẹo của em bị rớt trong

siêu thị. Have a nice day!”

Nàng ngẩn ngơ tự hỏi mình: “Chẳng lẽ rớt thật

sao?” Thú thật nàng không nhớ. Trở sau một cuộc họp

bất thường ngày cuối tuần đầy căng thẳng để giải

quyết chuyện ở công ty mới, nàng thẫn thờ và mệt

mỏi đến độ đãng trí không biết có thật mình đã cho

những thanh Kitkat vào xe đẩy trong siêu thị hay

không. Nếu đúng thì cũng chẳng có gì lạ, Kitkat là

37

loại kẹo nàng thích, chiếc túi nylon cũng in logo

của siêu thị nàng vừa ghé. Có chăng là người mang

kẹo tới đã cố tình theo đuôi về tận nhà nàng. Chẳng

cần phải suy nghĩ, Kin cũng đoán được đó là một

chàng trai. Xem ra “Nice day”, nàng tạm gọi thế, đã

cố ý muốn làm quen với nàng. Mà như thế, dễ kẹo là

của… siêu thị chứ chẳng phải nàng làm rơi. Hừm, kể

ra gã này cũng thông minh, con gái mà, ai chẳng

thích Kitkat.

***

Mấy hôm sau, khi mở cửa đi làm Kin lại thấy một

chai sữa tươi kèm câu “Have a nice day!” đặt trước

cửa. Cứ thế, anh chàng “Nice day” cách vài hôm lại

gửi cho nàng sữa và Kitkat cùng lời chúc lần nào

cũng y hệt nhau. Sự chăm chỉ ấy khiến một trái tim

38

hững hờ như Kin cũng phải tò mò. Nhưng anh ta không

xuất hiện theo một quy luật nào, cứ lặng lẽ để đồ

trước cửa rồi đi khiến nàng hết sức bối rối. Cuối

cùng, Kin nghĩ ra một cách. Một sáng, sau khi lấy

sữa ra khỏi túi nylon, nàng đặt vào đấy một quả táo

và một bức thư viết rất nắn nót.

“Chào Nice day!

Có một cô gái vẫn hay nhận được kẹo và sữa từ bạn

đang rất băn khoăn vài điều.

1. Bạn không để sữa và kẹo nhầm địa chỉ đấy chứ?

Nếu bạn không chắc thì thông báo với bạn là hai căn

hộ kế bên nhà tôi, bên tay trái có người già, bên

tay phải có trẻ nhỏ.

2. Nếu bạn đang định tư vấn bảo hiểm hay bất động

sản (đại loại thế), tôi e là bạn nên chuyển sữa và

39

kẹo tới một địa chỉ khác là vừa vì hiện tại tôi

đang vô sản toàn tập.

3. Tôi đã kiểm tra hạn sử dụng trên bao bì sữa và

kẹo :). Đều là hàng mới cả nên tôi tự hỏi đây có

phải là khuyến mại mới của siêu thị tôi vẫn hay mua

cho các khách hàng thân thiết hay không. Nếu vậy

thì hãy thông báo cho tôi khi chương trình kết thúc

nhé.

Còn nếu những điều trên là sai toét thì cảm ơn

anh, Nice day :)!”

Chiều tối hôm đó, khi đi làm về, Kin thấy chiếc

túi nylon mình treo ngoài cửa biến mất. Khu tập thể

nàng sống đa phần là giới trí thức hưu trí, mọi

người hầu như chẳng thích chen vào chuyện người

khác nên nàng đoán chắc “Nice day” đã nhấc chiếc

40

túi đi.

Sáng hôm sau, điều đầu tiên nàng làm khi ngủ dậy

là ra mở cửa kiểm tra. Nhưng trái với chờ mong,

chẳng có gì ngoài cửa sất. Cho đến khi nàng đi làm,

“Nice day” vẫn không hề xuất hiện. Kin ngờ rằng

anh chàng kia sau khi đọc thư, thấy nàng chẳng phải

tay vừa nên đã chạy biến. Suy nghĩ ấy bất giác

khiến nàng mỉm cười. Sự thật là suốt ngày hôm đó,

trong những phút rảnh rỗi, Kin thường nghĩ về cánh

cửa nhà mình với một chút mong đợi. Thần Nông bí ẩn

vốn rất thích đọc vị kẻ khác. Đã thế gã “Nice day”

kia cứ lởn vởn trước mặt nàng, khiêu khích sự tò

mò nên nàng cũng muốn “bắt bài” gã một phen.

Không để Kin bồn chồn thêm nữa, ngay chiều hôm ấy,

quà phúc đáp đã hạ cánh ngay cửa nhà nàng. “Nice

41

day” gửi cho nàng một túi chanh quả và một bức thư

trả lời với giọng điệu tưng tửng.

“Chào Táo,

(Vì em đã gửi táo cho tôi nên tôi sẽ gọi em như

thế )

Cuối cùng thì tôi cũng nhận được đôi dòng của em.

Tôi chưa tới U30 nên không nghĩ mình lẩm cẩm tới

mức nhầm địa chỉ. Giữa thời khủng hoảng như hiện

nay, may thay công việc của tôi cũng làng nhàng đủ

sống nên chưa cần nhận thêm việc tư vấn bảo hiểm,

bất động sản hay đưa hàng khuyến mại cho siêu thị.

Mà nếu có cần, chắc tôi sẽ đăng kí mấy việc lương

cao kiểu cọ răng cho cá sấu, ôm bia cho xạ thủ,

huấn luyện hổ báo hay đại loại thế… Nếu em biết chỗ

nào như vậy đang tuyển người, nhớ nói với tôi nhé.

42

Hứa là sẽ khao em Kitkat bét nhè.

À, sau khi nhận được táo. Tôi đã trăn trở giở mình

cả đêm, đếm rụng trăng rụng sao không biết tại sao

lại là táo? Bỗng nhớ ra ‘cái gì không biết thì tra

Google’ nên nhờ em mà tôi mới biết có tồn tại một

loại ‘mật ngữ’ của riêng củ-quả-cây. Phù, thật may

mà tôi nhận được táo chứ không phải húng quế hay

dưa chuột.

P/s: Mong rằng em cũng là người thích uống nước

chanh!”Sau khi đọc bức thư do “Nice day” gửi tới

lần thứ hai, Kin liền gõ ngay Google để tra “mật

ngữ” củ-quả-cây. Thực sự nàng chẳng biết táo có ý

nghĩa gì, chỉ là vô tình có một túi táo trong nhà

nên tiện tay lấy một quả làm quà cảm ơn. Google trả

kết quả cho nàng trong chớp mắt, lướt qua ý nghĩa

43

“sự cám dỗ” của táo (Ai chà, nghe cũng khiêu khích

phết), nàng tiếp tục đọc thêm “ngôn ngữ” về chanh.

Theo “mật ngữ” này, chanh ám chỉ sự “say mê, thích

thú”. Rõ là anh chàng “Nice day” kia đang cố tình

dắt mũi nàng. Hừm, nàng cũng cần phải cho gã biết

mình chẳng phải tay vừa đâu!

Kin lập tức soạn ngay một bức thư mới.

“Gửi Nice day thân mến,

Hẳn anh có giác quan thứ sáu phải không? Tuần rồi

đúng thật là tôi có giới thiệu cho vài người những

công việc như anh đang tìm kiếm. Hiện giờ chỗ tuyển

dụng đã đủ người rồi. Nhưng anh yên tâm, công việc

kiểu thế liên tục tuyển người ấy mà. Lần sau có

mối, anh sẽ là ưu tiên giới thiệu số một của tôi .

P/s: Cảm ơn anh đã tiếp tế số chanh để tôi… luyện

44

thanh kịp thời.”

“Gửi Táo chanh chua thương mến,

Tôi rất vui khi giờ mình đã thành “ưu tiên… số một

của em”. Dạo này mắt tôi có kém đi tí chút, bác sỹ

khuyên nên ít xem TV, nhìn máy tính hay điện thoại

để gìn giữ cho muôn đời sau (chẳng là tôi cận thị

bẩm sinh). Tôi nghĩ điều này thật khó cho tới khi

biết em. Chưa biết em làm nghề gì nhưng tôi nghĩ lẽ

em làm ‘cô nuôi dạy hổ’ là hợp nhất. Từ hôm nhận

được thư của em, mỗi khi rảnh tôi lại ngồi luyện

lại bảng chữ cái ABC vì sợ đọc chữ viết thường ngày

của tôi thì viện Mắt có thêm bệnh nhân mới mất.

Haiz.

Định mấy hôm nữa chữ đẹp hơn mới dám gửi thư cho

45

em, nhưng vì quá hoảng hốt chột dạ vì tội lỗi tày

đình đã gây, hại thế gian mất một giọng vàng ảnh

vàng anh vì túi chanh tôi gửi nên phải thư lại gấp.

Liệu em có thể cho tôi xin lại túi chanh chua chát

chúa ấy được không, Táo chanh chua?

“Nice day mắt toét nhèm thương thân (à là thân

thương =.=),

Trước tiên xin chân thành thương tiếc báo tin, số

chanh của anh đều đã bị lột vỏ bỏ da, vắt nước kiệt

cùng, không thì cũng chẳng còn nguyên vẹn nên

chẳng thể trả anh, hehe.

Tôi tin là mắt anh không phải kém mà quá-là-kém

phải không? Riêng khoản đọc một đoạn ngắn mà rơi

chữ rụng tứ lung tung hết cả là đã đủ đoán ra. Nếu

46

như anh (và cả bác sỹ của anh nữa) chứng minh được

viết thư giúp kiềm hãm chứng lão hóa mắt toét của

anh thì biết đâu với tấm lòng nhân ái (và cảm động

sau khi đã chén đẫy Kitkat và sữa tươi) của mình,

tôi lại nhận gia sư miễn phí môn tập viết cho anh

:)!

P/s: Thử loại cà phê tôi gửi kèm nhé. Rất ngon!”

Vài hôm sau, “Nice day” nhận được một hộp chanh

ngâm mật ong từ cô nàng Táo mèo. Anh gửi tặng nàng

những túi hạt giống trồng hoa pansy. Theo “mật ngữ”

loài hoa, pansy mang nghĩa “nhớ nhung”. Không rõ

“Nice day” có biết ý nghĩa ấy không hay chỉ vô tình

gửi tặng nhưng những cánh pansy đã khiến nàng cười

suốt nhiều ngày liền. Khi lứa pansy nở rộ, Kin

47

“đánh” chúng ra một chiếc chậu sứ xinh xinh đặt

ngay trước cửa nhà. Niềm vui khi ngắm những đóa hoa

ấy, nàng muốn chia sẻ với người mang đến cho mình

những ngày tốt lành sau một chuỗi dài u ám, lê thê.

Kin cho lắp một hòm thư báo trước cánh cửa nhà,

chìa khóa được giấu dưới chậu hoa pansy. Nó trở

thành nơi an toàn cất giấu những bức thư và cả

những món quà trong những dịp cả hai bận bịu chưa

thể hồi âm cho nhau ngay được.

Càng thân thiết hơn với “Nice day”, Kin càng lắm

nỗi tò mò. Anh chia sẻ với nàng nhiều điều, về cách

nhìn cuộc sống, nỗi cô đơn giữa một đám đông, chút

vu vơ của những ngày giao mùa. Cũng có khi là

những đoạn thơ tâm đắc mà cũng có lúc là chuyện vặt

48

vãnh chốn nhân gian… Trước những ngày đi công tác

dài, anh buộc nơ một chú mèo ba khoang tặng nàng

làm người bầu bạn. Nàng đặt tên miu là Mũm Mĩm, lấy

chuyện chăm nó làm niềm vui trong những khoảng

trống chờ đợi. Có một lần, mẹ ốm, nàng tất tả chạy

về nhà ở ngoại thành, chỉ kịp gửi thư báo cho anh

đã giao Mũm Mĩm xuống nhà gửi xe, nhờ anh đón về

chăm. Khi về, đọc những tin nhắn ở trong hòm thư,

nàng biết anh vẫn hay đảo qua chờ tin nàng. Lần ấy,

nàng đã ngỡ sẽ gặp mặt “Nice day” nhưng rốt cuộc,

khi biết nàng về, anh vẫn chẳng chịu lộ diện. Khẽ

khàng bế Mũm Mĩm tới trước cửa nhà nàng, anh buộc

dây cổ của em miu vào một chiếc móc cũ trên tường,

nhấn một hồi chuông dài rồi biến mất trước khi nàng

kịp mở cửa.

49

Nàng tiếc hùi hụi, Thảo – cô bạn thời Đại Học,

người duy nhất biết tới “Nice day” còn tiếc hơn.

Thảo bảo sao nàng không lập mưu làm “Nice day” lộ

mặt một phen, hoặc ít ra hãy nằn nì đòi nghe giọng

anh qua điện thoại chứ sao chơi mãi kiểu thư tín

hoài cổ mãi thế. Thời đại công nghệ thông tin nhoay

nhoáy thế này, tồn tại những kẻ như nàng với “Nice

day” chỉ khiến xã hội thụt lùi mất thôi. Kin nghe,

cười xòa.

Hơn ai hết nàng muốn được gặp “Nice day”, nghe

giọng anh, nhìn anh cười chứ không phải là hình vẽ

:) trong những bức thư tay. Nhưng, nàng sợ. Sợ

“Nice day” không như trí tưởng tượng của nàng và

cũng lo rằng mình không giống cô gái mà anh chờ

mong. Niềm vui mà anh mang đến mỗi ngày đang giúp

50

nàng khỏa lấp những trống vắng trong lòng, nhưng sẽ

thế nào đây nếu nàng lại thất vọng một lần nữa?

Chỉ nghĩ đến những tổn thương thôi đã khiến Kin co

rúm. Di chứng của cuộc chia tay gần đây vẫn chưa hề

phai nhạt trong tâm trí nàng. Nó ngăn Kin đừng vội

vồn vã với những tình cảm mới mẻ, bởi chẳng ai

biết người đàn ông chưa từng gặp mặt kia thực sự là

người ra sao?

Nhưng dù có chống đỡ thế nào thì từ một Thần Nông

muốn trả đũa kẻ dắt mũi mình, nàng đã dần rơi vào

vòng xoáy của niềm thương nhớ. Nó như một cái bẫy,

càng giẫy giụa chỉ càng thêm đuối sức.

***

Chiều tối một ngày thứ Sáu, nàng đặt vào thùng thư

trước cửa nhà mình một mẩu giấy với dòng tin ngắn

51

ngủi: “Nice day, cuối tuần này anh rảnh chứ? Chúng

mình gặp nhau nhé! 0909882xxx”.

10. Nice day

Anh đọc đi đọc lại dòng chữ trong mẩu giấy nhỏ tới

nhàu nát. “Nice day, cuối tuần này anh rảnh chứ?

Chúng mình gặp nhau nhé! 0909882xxx”.

Duy thở dài, hỗn độn. Tâm trí anh đang chẳng khác

gì tờ giấy đang cầm trên tay.

Nhiều tháng trước, sau khi chia tay, anh chẳng

ngại ngần bay về phía tự do. Duy mở lòng đón nhận

những mối quan hệ mới. Đôi ba lần hẹn hò để nhận ra

những cô gái vây quanh anh nhạt nhẽo hơn nhiều so

với vẻ bề ngoài. Dẫu vậy, cuộc sống vẫn kéo anh ra

thật xa khỏi hình bóng Kin. Chẳng mấy khi anh nhớ

về nàng, mà nếu có nhớ, anh cũng vội xua đi ngay.

52

Vương vấn một người mà ngay cả cơ hội cho họ quay

trở lại cũng là điều không thể thì có ích chi? Anh

không muốn làm những điều vô vọng và tốn thời gian

vào những chuyện lửng lơ. Cho đến một ngày…

***

Lần đầu tiên gặp lại sau một quãng thời gian xa

cách, anh thấy nàng đang thẫn thờ sang đường ở một

ngã tư gần chung cư nhà anh mà chẳng thèm để ý đèn

đỏ sắp chuyển sang xanh. Khi Kin đi được nửa đường,

đèn tín hiệu chuyển màu, chỉ đợi có vậy, những

chiếc xe từ hai phía đối diện lập tức lao lên.

Tiếng còi xe hướng về phía nàng hằm hè, ai đó buông

một tiếng chửi đổng khi suýt va vào kẻ bộ hành chơ

vơ.

Vào khoảnh khắc lướt mũi xe lách qua nàng để băng

53

về phía trước, anh thoáng bắt gặp ánh mắt hoảng hốt

đầy bất lực trên gương mặt quen. Dường như lúc ấy,

Kin vừa mới thoát ra khỏi cơn mộng du giữa đời

thực. Duy biết, ánh mắt ấy chẳng phải dành cho anh,

nhưng chẳng hiểu sao nó cứ đeo bám anh dai dẳng

đến thế. Anh từng nhìn thấy nàng khi buồn khi vui,

lúc mừng lúc giận nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ

thấy cảm xúc nào như phút Kin một mình đứng giữa

ngã tư. Nó là sự tuyệt vọng đến cùng cực, cảm tưởng

như nếu không có ai níu lấy, cô gái ấy sẽ tự nhiên

tiêu biến vĩnh viễn trong không gian.

Nghĩ tới điều đó bỗng Duy thấy xót xa. Cả ngày hôm

ấy và những ngày sau nữa, câu hỏi “Không biết

những ngày qua nàng đã sống ra sao?” cứ chờn vờn

tâm trí anh. Trong hồi ức xưa cũ, anh nhớ Kin luôn

54

trau chuốt bản thân. Vị trí quản lý khiến nàng rất

để tâm đến vẻ ngoài sao cho tương xứng với gương

mặt đại diện của một nhãn hàng nổi tiếng. Nhưng

nay, anh chẳng còn thấy sự chăm chút đó nữa, nàng

cẩu thả diện một chiếc áo blazer nhàu nhĩ, đi một

đôi giày thể thao cũ. Mái tóc dài trước đây được

uốn cụp kĩ lưỡng, giờ đã bị xén tỉa, trông cũn cỡn

đến thảm hại. Mớ tóc trước trán tuy đã được túm

lại, buộc về phía sau nhưng vẫn còn vương mấy sợi

lòa xòa. Nếu là ai đó kể với anh về nàng của thời

hiện tại, hẳn anh sẽ không chịu tin. Nhưng Duy

biết, dù chỉ giây phút lướt qua thôi, anh cũng

không hề lầm lẫn Kin với một ai khác. Thời còn hẹn

hò, chẳng ít lần lạc tay nhau giữa biển người ngược

xuôi, khi đưa mắt tìm quanh, bao giờ cũng là anh

55

tìm thấy nàng trước nhất. Bản năng tìm kiếm đó đến

giờ vẫn chưa tàn lụi nên chỉ thoáng thấy bóng nàng,

anh lập tức đã nhận ra ngay.

***

Trong cuộc gặp với đối tác sau đó một tuần, anh đã

cố ý hẹn ở quán cà phê nơi nàng làm quản lý. Sự

hiếu kỳ thôi thúc anh giải mã những câu hỏi luẩn

quẩn về Kin. Dù biết cố gắng làm rạch ròi mọi

chuyện đi chăng nữa cũng chẳng giải quyết được điều

gì, nhưng Duy vẫn muốn có câu trả lời cho riêng

mình. Ánh mắt của nàng ám ảnh anh ngay cả trong

những giấc mộng. Thật khó để thừa nhận mình đã đẩy

một ai đó đến bờ tuyệt vọng. Có thể với người khác,

đấy là một cách chứng minh mình quan trọng với đối

phương như thế nào. Nhưng với Duy thì không, tuyệt

56

đối không. Nó làm anh dằn vặt khôn nguôi. Anh tự

nhủ với mình rằng chỉ vô tình anh bắt gặp đúng

khoảnh khắc yếu đuối của Kin thôi, nàng mạnh mẽ hơn

anh tưởng và sẽ chẳng bị đốn ngã chỉ vì một lần

chia tay. Những cuộc đối thoại với lòng mình không

khiến Duy cảm thấy nhẹ nhõm hơn nên anh muốn nhìn

thấy nàng ở nơi nàng luôn chỉnh chu nhất, hoàn hảo

nhất để dám chắc những cảm nhận của mình chỉ là sai

lệch, chẳng qua vì hiếu kỳ quá mà thành.

Những người đã từng đi qua cuộc đời nhau chẳng

phải vẫn luôn ít nhiều hiếu kỳ cuộc sống hiện tại

của người kia đó sao. Đa phần những kẻ tò mò ấy đều

muốn minh chứng một điều: một chút gì đó về mình

vẫn đang ẩn dật trong trái tim đối phương và dù

tình cảm chẳng thể vãn hồi được thì vẫn cứ muốn

57

người kia thốt lời lưu luyến. Duy nằm trong số còn

lại, anh không đi tìm hình bóng mình trong tim Kin

mà chỉ đang muốn phủ nhận sự tồn tại đó để trái tim

mình nhẹ hơn.

***

Anh tới một lần, không gặp. Hai lần, không gặp.

Tới lần thứ ba thì không nén nổi tò mò, Duy hỏi cậu

phục vụ bàn về Kin thì được biết nàng đã nghỉ việc

được hơn một tháng. Cách đây không lâu, Kin liên

tiếp mắc những sai lầm ngớ ngẩn. Sự cố đến tai công

ty mẹ, bộ phận nhân sự đã thuyên chuyển nàng sang

một vị trí khác. Dĩ nhiên, Duy thừa hiểu chiêu

thuyên chuyển công tác thực chất chỉ là cách nói

khéo cho việc giáng chức. Ít lâu sau, Kin rời khỏi

công ty.

58

Câu chuyện qua giọng kể của người khác vẻ như nhẹ

tênh, nhưng Duy cảm thấy ẩn sau đó là cả cơn bão

lớn đủ sức đẩy một người mạnh mẽ đến bến bờ chênh

vênh.***

Lần thứ hai bắt gặp là ở siêu thị, trong một khu

trung tâm mua sắm cũng ngay gần nhà anh. Nàng lơ

đãng đẩy xe mua hàng, bất cẩn đâm vào xe chất đầy

các thức ăn vặt đang được nhân viên xếp lên giá.

Tiếng rớt rào rào cách nơi Duy đứng chỉ một dãy đã

ít nhiều gây ra sự chú ý. Anh ngẩn mặt nhìn nàng

lúi húi cùng một nhân viên mải nhặt đồ rơi rớt mà

chẳng thèm ngước nhìn xung quanh. Kin chắc chắn

không biết một ai đó đã ngắm nhìn nàng rất lâu,

lẳng lặng dõi theo bước nàng suốt từ lúc ở trong

siêu thị tới khi ra về. Người đó cẩn trọng tránh

59

giáp mặt vì chẳng biết khi đối diện sẽ phải nói

điều gì. Bản tính nàng, anh thừa hiểu, sẽ chẳng

muốn anh thấy sự suy sụp đã vây hãm nàng ra sao,

nỗi cô đơn dồn ép nàng thế nào. Nếu đã vậy sao còn

phải làm khó nhau.

Duy theo chân Kin rời khỏi siêu thị. Nhưng nàng

không về ngay. Kin dừng chân ở cửa khu trung tâm

thương mại, nơi có khoảng sân trời rộng hay được

các gia đình tận dụng làm chỗ chơi cho trẻ con

trong những tối đẹp trời. Đặt túi đầy những đồ ăn

liền của mình xuống một bậc đá hoa cương, nàng nhìn

dòng xe cộ xuôi ngược trước mắt nhàn tản như thể

những chuyển động nhộn nhịp cách đó mười mét thuộc

về một thế giới khác.

Hà Nội những ngày phố nằm trong phố chìm lẫn dưới

60

màn sương khói tỏa, khí lạnh lởn vởn khắp không

gian, cứ đôi lúc lại ào lên thành những trận gió

lớn. Người qua đường co ro trong áo lạnh, cắm cúi

để dòng đời xô mình lao về phía trước, chẳng mấy ai

để ý tới cô gái trẻ, khoác chiếc áo kaki màu xanh

lá mạ rộng thùng thình đang thả lên trời những làn

khói màu tro trước cửa khu trung tâm mua sắm.

Anh đứng ngay phía sau nàng, chỉ cách vài mét,

trong một bầu không gian hoàn toàn khác, được ngăn

đôi với bên ngoài bằng lớp cửa kính dày trong veo.

Gần là thế nhưng nàng lại không hề hay biết vì

chẳng thèm ngoái lại phía sau lấy một lần.

Theo chân nàng, anh tới một khu nhà tập thể năm

tầng kiểu cũ xây từ những năm bảy mươi, nơi cách

chung cư anh ở một quãng ngắn. Duy đoán nàng đã

61

chuyển đến đây trong khoảng thời gian hay ghé tới

nhà anh để tiện đường qua lại. Khu tập thể hướng ra

mặt đường nên dù đứng ở vỉa hè phía đối diện, anh

vẫn nhìn thấy rõ bóng Kin lầm lũi bước lên cầu

thang, di chuyển đến tầng bốn, phòng số 6.

Suốt quãng đường về, Duy chỉ biết thở dài. Thái độ

bất cần và lệch nhịp với cuộc sống hiện tại của

Kin khiến anh lo lắng. Thực lòng, Duy không muốn

nàng duy trì nhịp sống như vậy. Nhưng với Kin, giờ

anh chẳng là ai. Anh không có quyền thuyết giảng

khi chính anh là người lạnh lùng thay khóa trái tim

mình, cố tình chối bỏ những cố gắng vô vọng của

nàng trong quá khứ.

Nếu cố cưỡng cầu muốn nàng sống theo cách anh cho

là tốt, Kin sẽ cố tình làm điều ngược lại để trêu

62

tức anh. Hơn ai hết Duy hiểu Thần Nông không phải

là tuýp người dễ để kẻ khác điều khiển được mình.

Trong khi đầu anh suy nghĩ, chân anh đã quay trở

lại siêu thị, tay anh đã nhặt những thanh Kitkat ra

quầy thu ngân tính tiền. Cho đến tận bây giờ, anh

cũng không thể hiểu sao khi ấy mình lại quay về nơi

Kin ở, nhấn chuông, để lại kẹo và đứng núp một góc

quan sát nàng. Một hành động trẻ con như thế, bình

thường lý trí anh sẽ chẳng cho phép. Nhưng có lẽ

khi ấy nó mải gà gật nên buông lơi, để mặc anh bước

vào cuộc đời nàng với một thân phận mới: “Nice

day”.

***

Cách đây rất rất lâu, có một bộ phim kể về một

chàng trai quý mến một cô gái nhưng giữa họ là lớp

63

lớp rào cản, những hiểu lầm cứ nối tiếp đan xen nên

trong mắt cô gái, chàng trai là một kẻ xấu xa.

Chàng trai nghĩ khúc mắc giữa họ khó có thể tháo gỡ

nên thà làm một người tốt giấu mặt còn hơn mãi mãi

họ chẳng thể hiểu nhau. Và thế là chàng trai cùng

lúc vừa đóng vai phản diện nhưng cũng kiêm luôn

chính diện ẩn danh để cùng bước song song với cô

gái trong cuộc đời.

Duy đã nghĩ ngay tới nhân vật chàng trai ấy khi

nhận được những cánh thư đầu tiên của Kin. Nhưng dù

nghĩ thế nào, anh cũng khác anh chàng kia. Anh

bằng lòng với một thân phận mới không phải để lấy

lòng cô gái mình đang yêu, mà chỉ muốn dẹp yên

những day dứt trong lòng. Cạn yêu còn thương. Anh

không muốn thấy nàng cứ mãi chênh vênh, dù chẳng

64

thể dang tay đón nàng vào lòng, thì ít ra điều anh

làm được là đứng bên nàng tới khi những bất an tạm

khép.

***

Khi bắt đầu đóng vai một người tốt bụng ẩn danh,

anh đã nghĩ mình kiểm soát tốt được mọi thứ. Nhưng

cuối cùng có một thứ anh không kiểm soát nổi, đó là

trái tim mình. Từ người dẫn dắt cuộc chơi, anh dần

dần bị cuốn vào vòng xoáy của sự chờ đợi những lá

thư tay, những món quà bất ngờ giấu trong hòm thư

báo. Khi nghe về một em mèo bị bỏ rơi cần người

nuôi dưỡng, anh đã nghĩ ngay đến nàng. Anh vui mừng

nhìn những cánh pansy nở rộ theo thời gian, thở

phào mỗi lần viết xong những bức thư khác nét chữ

bình thường, hồi hộp trong khoảnh khắc xuất hiện

65

trước cửa nhà nàng mỗi ngày…

Tình yêu đã tự nhen lại trước khi Duy kịp nhận ra.

Đến khi hiểu thì anh đã khó lòng phủ nhận. Mọi

chuyện bỗng trở nên khó xử. Tình huống anh vướng

vào chẳng khác nào tự giẫm chân trong chính chiếc

bẫy mình đặt, không thể tự thoát khỏi bẫy nhưng lại

quá tự trọng để nhờ người khác cứu mình. Điều

phiền não ấy ngay khi xuất hiện đã khiến Duy nhức

óc, nhưng anh cố lờ đi, cho tới ngày nhận được tin

nhắn vỏn vẹn hai dòng:

“Nice day, cuối tuần này anh rảnh chứ? Chúng mình

gặp nhau nhé! 0909882xxx.”

11. Biến mất

Kin chờ mong “Nice day” sớm hồi đáp đề nghị gặp

mặt bao nhiêu, cuối cùng lại thành thất vọng bấy

66

nhiêu. “Nice day” không trả lời, anh thậm chí còn

biến mất. Những cánh thư mỗi ngày một dày lên trong

hòm thư trước cửa nhà nàng. Lần đầu tiên, nàng

thực sự hối hận vì đã không tìm cách liên lạc dự

phòng với anh. Nàng nghĩ tới rất nhiều khả năng,

anh phải đi công tác đột xuất, lỡ gặp tai nạn bất

trắc, bỗng mắc chứng quên, đã gặp một cô gái vừa

mắt hay chán nản với tình bạn qua thư kiểu cổ điển

dư thừa bay bổng này? Là anh đang không đủ dũng khí

gặp nàng hay còn mang một nỗi niềm khác?

Nàng mãi mới vượt qua nỗi sợ của mình để mạnh dạn

mở một cánh cửa mới. Nhưng cửa còn chưa mở, một nỗi

sợ khác lại manh nha ào tới. Đứng sau cánh cửa kia

là ai, là điều gì, nàng vẫn chưa hình dung được.

Ngỡ là thân thiết nhưng hóa ra mối quan hệ giữa

67

nàng và “Nice day” lỏng lẻo hơn tưởng tượng, chỉ

đến khi anh lẳng lặng biến mất như lúc xuất hiện

thì nàng mới chịu ngộ ra.

Dẫu sự biến mất của “Nice day” là một cú hẫng

nhưng không đẩy Kin loạng choạng. Nàng có cảm giác

anh vẫn ở đâu đó quanh đây, dõi theo mình. Mọi vật

trên đời đều có nguồn cội, mọi sự trong đời đều có

lý do, nàng tin vào điều đó nên vẫn ôm ấp hi vọng

sẽ có cơ hội hỏi anh trực tiếp: “Sao bỗng nhiên

xuất hiện? Sao bỗng dưng biến mất?” dẫu khi đó câu

trả lời chẳng còn thực sự cần thiết.

Công việc ở nơi làm mới tuy vất vả hơn một chút

nhưng Kin có động lực mỗi khi trở về nhà. Mũm Mĩm

chờ nàng, những khóm pansy đợi nàng, quyển sách ảnh

hướng dẫn nấu ăn mà “Nice day” tặng mong nàng lật

68

giở. Kin vẫn giữ thói quen chụp các món ăn bằng máy

chụp ảnh lấy liền polaroid dù đã chẳng còn ai để

trêu tức mỗi khi nấu món ngon. Một hôm đẹp trời

rảnh việc, nàng lôi những pô ảnh đã chụp, cắt cắt,

dán dán, trang trí lại hòm thư khiến người ta ngỡ

chủ nhân căn hộ là một đầu bếp thích khoe khoang.

Nàng đã tạo cho mình những niềm vui nho nhỏ như thế

để nối dài những ngày đẹp trời mình đang có.

***

Mũm Mĩm càng lớn càng béo múp, nó lười nhác chỉ

thích luẩn quẩn trong căn hộ của Kin, hiếm khi chịu

đi ra ngoài. Chẳng hiểu sao điều này lại làm nàng

phiền lòng đôi chút. Nàng biết Mũm Mĩm từng bị

người chủ cũ đối xử tàn tệ và được một trung tâm

cứu hộ mèo trên mạng cứu giúp trước khi “Nice day”

69

nhận nuôi và tặng lại cho nàng. Cũng vì thế mà Mũm

Mĩm chỉ dám loanh quanh ở những nơi nó cho là thực

sự an toàn. Sự lẩn tránh của nó đôi khi làm Kin

nghĩ đến mình. Nàng cũng đã tự ném bản thân vào thế

giới riêng, buông mình trong đó và lần khần chẳng

muốn bước ra. Nhưng không ai có thể trốn tránh mãi

được. Dòng chảy cuộc sống vẫn đang tiếp tục, dù

muốn hay không nó cũng đẩy người ta trôi về phía

trước và nếu cứ mang cảm giác cầm tù chính bản thân

mình, hạnh phúc sẽ như bông hoa bị ngắt vội, chưa

kịp nở đã bị úa tàn.

Có một câu “Nice day” lấy từ cuốn sách anh từng

đọc, viết tặng nàng: “Những năm tháng đẹp nhất đời

người là những năm tháng ta còn chưa sống qua”. Kin

treo nó lên Facebook, chụp ảnh dán lên tủ lạnh,

70

viết vào cuốn sổ tay. Nàng muốn nhìn thấy nó nơi

nơi để nhắc mình những ngày đáng sống vẫn đang ở

phía trước, nàng và Mũm Mĩm cần phải tiếp tục dũng

cảm bước về phía ấy.

Đấy cũng là cách mà Kin muốn nhớ về “Nice day”,

người thổi cho nàng những hi vọng dẫu chưa một lần

gặp qua.

12. Mũm Mĩm

Trong nỗ lực khai trừ sự nhút nhát của Mũm Mĩm,

Kin quyết tâm dắt bé miu đi dạo thường xuyên. Nhưng

mới được vài bữa thì Mũm Mĩm đã lăn ra ốm. Xót

mèo, cuối tuần nàng bế bé cưng đi khám rồi tiện thể

ghé siêu thị, mua cho nó vài gói thức ăn khô, món

bình thường vẫn hay bị hạn chế, đền bù việc bị bác

sỹ thú y túm gáy chích thuốc.

71

Chắc biết sắp được ăn món khoái khẩu nên Mũm Mĩm

tươi tỉnh hơn hẳn. Để rảnh tay trả tiền, Kin để bé

cưng luẩn quẩn quanh chân. Chỉ trong một khoảnh

khắc ngắn ngủi, Mũm Mĩm đã vùng bỏ chạy, len theo

người qua lại chạy tọt ra ngoài trung tâm thương

mại. Nàng hoảng hồn đuổi theo, chẳng buồn lấy lại

tiền lẻ.

Như có một sức mạnh thần kỳ, Mũm Mĩm ban nãy còn

làm mình làm mẩy, nũng nịu như thể ốm lắm, nay lại

chạy như chẳng hề bị bệnh. Nó dẫn nàng băng qua nửa

con phố, rồi rẽ vào một khu chung cư mới xây.

Không hề ngần ngừ, Mũm Mĩm phóng thẳng lên cầu

thang bộ của một tòa nhà nằm trong cụm chung cư xây

nhang nhác nhau. Trước sự chọn lựa chẳng thèm đắn

đó của mèo cưng, Kin bỗng nhiên sững người.

72

Tòa nhà Mũm Mĩm lao vào nàng vốn chẳng lạ. Nàng đã

sống ở đó đủ lâu trước khi tự xếp dọn vali rời đi.

Nhưng làm sao Mũm Mĩm biết được chỗ này? Điều nghi

vấn thoáng lướt qua đầu trong khi chân nàng vẫn

chạy đuổi theo em mèo. Lúc Kin hổn hển leo được lên

tầng ba thì Mũm Mĩm đã dừng trước căn hộ quen

thuộc, rướn chân qua khung cửa sắt thưa, vừa cào

móng vào cửa gỗ bên trong, vừa kêu la inh ỏi hệt

như khi đói ăn.

Bối rối trước tình huống khó lường này, Kin định

bụng túm bé mèo hư đốn lại, nhưng chưa kịp hành

động thì tiếng lịch kịch mở cửa ở bên kia cánh cửa

gỗ đã vang lên.

Phản ứng tức thì của nàng là chạy trốn. Nàng chạy

trước khi kịp nghĩ, nhanh chân náu mình ở khu cầu

73

thang bộ khuất nẻo vừa kịp lúc khung cửa sắt bên

ngoài của căn hộ cuối dãy bật mở.

“Mũm Mĩm, sao mày lại ở đây?”

Giọng nói trầm trầm quen thuộc khiến Kin đang dựa

lưng vào bức tường cạnh cầu thang bỗng giật bắn

mình. Nó cho nàng câu trả lời đích xác, giải đáp

nghi vấn vừa mới nảy sinh cách đó chỉ ít phút.

Khám phá quá đỗi bất ngờ khiến nàng choáng váng.

Chưa bao giờ nàng nghĩ “Nice day” có thể là Duy sau

tất cả những gì xảy ra trước đó.

“Mày lại trốn Kin đi chơi đấy à? Cô ấy lại không

cho mày ăn Whiskas phải không? Kin hư nhỉ!”

Giọng Duy rậm rãi, nhè nhẹ như cưng nựng một đứa

trẻ nhỏ. Mũm Mĩm vốn ưa nịnh nên đã thôi inh ỏi gào

thét, khẽ khàng kêu “meo meo” ngoan hiền. Nàng

74

đoán anh đang vỗ về nó, chỉ có thế mới làm con mèo

tham ăn này bớt kêu gào. Dù có thể ghé mắt nhìn

trộm nhưng Kin lại không dám. Bí mật vừa khui mở

vẫn đang làm nàng thổn thức, nó khiến trái tim nàng

phập phồng, làm bàn tay đặt trên đó khẽ run rẩy.

“Chủ của mày dạo này khỏe chứ?”

“Meo”

“Có còn hay khóc không?”

“Meo meo”

“Cô ấy có nói với mày là nhớ tao?”

“…”

Lần này Mũm Mĩm im lặng, nó mải dụi đầu vào ống

quần Duy nên chả thèm trả lời nữa. Anh thì coi đó

như một sự phủ nhận nên không nén nổi một tiếng thở

dài.

75

Anh thốt lên độc hai tiếng “Tệ ghê!” trước khi

nhấc bổng Mũm Mĩm, làm nó kêu “meo meo” thích chí.

Cách đó vài mét, cô gái đang nín thở nghe chuyện

cứ vô thức ấn bàn tay mình lún sâu vào ngực. Nàng

yếu ớt chống trả tiếng trái tim đang đập mỗi lúc

một xốn xang. Sự khuấy động của cảm xúc dường như

đang bứt phá khỏi cơ thể nàng, len qua các mao

mạch, xuyên qua làn da, phả vào không gian xung

quanh. Tựa hồ như không chỉ trái tim Kin đang thổn

thức, bầu không khí quanh nàng cũng đang nóng dần

lên. Nó khiến gương mặt nàng cứ dần đỏ ửng, người

nóng bừng bừng. Kin còn chẳng dám thở mạnh, e sợ

rằng một tiếng thở gấp cũng có thể làm Duy nhận ra

sự có mặt của nàng ở quanh quất đâu đây.

“Kin mà biết mày vẫn toàn lén chạy đến đây đòi ăn

76

chắc cô ấy ‘làm thịt’ cả đôi mất thôi…”, giọng Duy

và Mũm Mĩm nhỏ dần rồi mất hút sau khi tiếng kéo

cửa nặng trịch vang lên.

Kin biết họ đã vào nhà, đến lúc ấy nàng mới dám

thở phào.

Cuối cùng nàng đã biết Mũm Mĩm đi đâu trong những

lần hiếm hoi chạy khỏi nhà. Hồi gửi Mũm Mĩm cho

“Nice day” chăm sóc, nàng đã biết anh hay nuông

chiều mèo, suốt ngày cho ăn các loại hạt khô, một

món nàng hay hạn chế vì sợ ăn nhiều quen dạ, dễ bị

sỏi thận như chơi. Không đòi được Kin cho ăn món ưa

thích nên đôi lúc Mũm Mĩm lại quen thói lỉnh sang

nhà Duy mè nheo.

Cũng vì Mũm Mĩm quá nghịch ngợm, chẳng bao giờ

nàng cho nó đi theo lúc tới siêu thị mua đồ. Còn

77

Duy thì khác, anh hay dắt Mũm Mĩm đi cùng và không

quên mua đồ ăn nó thích. Như một thói quen, Mũm Mĩm

nhớ quầy đặt thức ăn cho mèo trong siêu thị, cũng

nhớ luôn căn hộ nó sẽ về sau mỗi lần mua đồ ăn, vị

trí nó sẽ ngồi, cái đĩa nó sẽ ăn. Mọi thứ cứ thế

tuần tự diễn ra như thể tự nhiên. Chỉ có duy nhất

một điều Mũm Mĩm quên khuấy mất, người hôm nay đi

cùng không phải là người vẫn hay mua đồ ăn cho nó

mọi khi. Người ốm còn ngớ ngẩn huống chi là mèo ốm!

Cánh cửa nhà Duy khép lại được một lúc, Kin mới

rời khỏi chỗ nấp. Nàng lặng lẽ bước tới trước cánh

cửa nhà anh. Nỗi bất ngờ vẫn phảng phất trên gương

mặt.Nửa năm trước, nàng đã dứt khoát đi khỏi nơi

đây. Cách đây vài tháng, nàng đã khóc nấc nơi này.

78

Và giờ, nàng lại đứng đúng vị trí xưa.

Bỏ trốn và âm thầm thâm nhập nàng đều đã làm. Yêu

thương rồi tan vỡ nàng đều từng trải. Vốn nghĩ sẽ

chẳng bao giờ quay lại, nhưng hôm nay Mũm Mĩm lại

đưa nàng đến.

Không ngờ cánh cửa nàng một thời lần lữa buông bỏ

và cánh cửa nàng hồi hộp chờ mở lại chỉ là một.

Người dằn vặt nàng đến tận cùng khổ sở nhưng cũng

khiến nàng muốn tin vào những năm tháng đẹp đẽ phía

trước đều là Duy.

Anh thực khiến nàng hoang mang. Nàng nghĩ đến

những hồi ức đẹp nhưng cũng sợ hãi kí ức đau buồn

đã trải qua. Tình cảm hỗn độn ấy làm trái tim bội

phần quá tải. Nó mang lắm dư vị đớn đau nhưng cũng

chật đầy hạnh phúc, trong phút chốc tất cả cuộn

79

xoáy lại khiến nàng váng vất.

Cửa đã ở trước mặt, đẩy vào hay rời đi? Rốt lại,

nàng chỉ có thể chọn một…

13. Tro tàn rực cháy

Duy nhìn Mũm Mĩm nằm ngoan trên tấm thảm trải sàn

với vẻ trìu mến. Anh muốn hỏi nó nhiều điều, nhưng

cuối cùng biến chúng thành những tiếng thở dài miên

man. Mèo thì không thể nói, Mũm Mĩm sao có thể kể

với anh về Kin chứ.

Anh nhớ nàng. Nỗi nhớ khiến anh sẵn sàng hối lộ

Mũm Mĩm cả núi hạt khô nó thích để đổi lấy chìa

khóa nhà nàng. Nỗi nhớ làm anh muốn sống trong

không gian của nàng, biết điều nàng nghĩ, hiểu thấu

những tình cảm của nàng.

Có rất nhiều điều anh muốn làm cho Kin, nhưng

80

không phải với thân phận “Nice day”. “Nice day”

thương nàng, còn anh thì yêu nàng. Thứ tình yêu

được khơi lên từ vết thương tưởng như khó vãn hồi,

tựa một bông hoa nở ra từ tuyệt vọng. Anh trân quý

bông hoa đó, vừa e sợ tình cảm đang có chẳng xóa

nổi quá khứ tuyệt tình, vừa lo lắng sẽ có lúc mình

tự vùi dập hoa. Nên thay vì trao cho nàng, anh giữ

bông hoa ấy nở riêng trong lòng mình. Hoa càng nở,

tiếng thở dài càng miên man.

Duy để mặc nỗi nhớ của mình đi lạc giữa niềm hạnh

phúc được ăn món khoái khẩu của Mũm Mĩm. Anh còn

chẳng nhận ra tin nhắn vừa bay tới chiếc BlackBerry

để trên ghế salon, nếu không phải Mũm Mĩm bỗng

vùng khỏi tay anh, lao về thứ đang nhấp nháy sáng.

“Mũm Mĩm đói và em cũng thế. Anh có thể nấu ăn cho

81

em được không?”

Ngực trái anh nổi sóng. Anh đọc tin nhắn thêm một

lượt. Nhìn lại số điện thoại một lần nữa. Nhiều

tháng trước, khi anh dứt khoát khép lại tình yêu

với Kin, những cuộc điện thoại, những tin nhắn của

nàng khiến anh cảm thấy phiền nhiễu đến độ xóa số

trong máy. Nhưng những con số vẫn vô thức lưu trong

trí nhớ, chỉ cần nhìn là anh nhận ra ngay.

Dưới chân, Mũm Mĩm khẽ kêu meo meo, nó tặng anh

ánh nhìn vô (số) tội. Anh cúi xuống, bế nó lên, khẽ

thầm thì: “Tao nấu ăn dở tệ nên sau này mày sẽ khổ

thôi Mũm Mĩm ơi.” Nói rồi anh bước về phía cửa.

Linh tính báo với anh rằng phía sau cánh cửa kia

đang có người đợi anh. Cô ấy nếu nghe anh nói “nấu

ăn dở tệ” chắc chắn sẽ không dễ dãi như Mũm Mĩm chỉ

82

dụi dụi đầu làm thinh.

Nhưng dù là dở tệ, anh vẫn muốn nấu cho cô ấy ăn,

trọn đời.

83

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát