Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 2) Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn

NGOẢNH LẠI LÀ TRO TÀN (PHẦN II)

TÂN DI Ổ

NXB VĂN HỌC Chương 19

Một gương mặt khác

Mái hiên cửa hàng đối diện treo đầy đèn màu, các

nam thanh nữ tú mặc quần áo mùa đông so vai thở ra

từng cột khói trắng. Họ qua lại dập dìu, trên gương

mặt đượm vẻ âu lo lẫn vui sướng mà chỉ người thành

thị vào những ngày Tết mới có. Cửa hàng vải nội

thất treo chiếc đèn lồng lớn thông báo khuyến mãi

nhân dịp năm mới. Năm mới, lại sắp sửa đến.

Phương Đăng tiễn vị khách cuối cùng khỏi cửa, quay

vào nói với cô nhân viên đang đứng trước quầy

thanh toán kiểm kê hàng: “Hôm nay chị về sớm một

chút đi, năm nào đến tầm này cũng bắt chị ở lại

1

trực, ai không biết lại tưởng tôi ngặt nghèo.”

“Dù có về sớm cũng chẳng biết làm gì.” Người phụ

nữ cắm cúi xem sổ sách cất tiếng.

“Còn cháu gái chị đâu, không phải trông ư?”

“Trường nội trú có tổ chức đi chơi công viên nhân

Tết Tây, mấy đứa trẻ con thích đến chỗ náo nhiệt

hơn.”“Mà chị đừng nên để bản thân quá cô quạnh.”

Phương Đăng thở dài não nuột, tiện tay đón lấy vật

trong tay người kia, “Đóng cửa rồi! Ngày mai cửa

hàng nghỉ Tết một hôm, muốn làm gì thì làm cho thỏa

thích. Tuổi thanh xuân dù không đáng tiền, thì

cũng nên phung phí vào những việc có ý nghĩa một

chút.”

Cô gái tuổi tác xấp xỉ Phương Đăng bèn cười, vào

trong thay quần áo, tỏ vẻ thế nào cũng được. Nhớ

2

lại sáu năm trước, cửa hàng mới mở chưa bao lâu, có

một cô gái trẻ măng, nói năng dịu dàng, vừa khéo

may vá vừa xinh xẻo đến ứng tuyển. Đúng vào lúc

tiệm cần người, Phương Đăng liền hỏi cô cần thù lao

thế nào mới chịu ở lại giúp. Cô gái kia chẳng đưa

ra một cái giá nào, cứ lặng im một lúc rồi thốt

nhiên nói: “Tôi từng đi tù, giờ chỉ muốn sống an

phận, chị cần tôi là quý rồi, chỉ cần đủ dùng nhu

cầu thiết yếu thôi, bao nhiêu tiền cũng được.”

Phương Đăng nghe nói khá là kinh ngạc. Cô khó mà

nghĩ rằng một người phụ nữ trẻ trung, dịu dàng

hướng nội, yếu mềm đến độ gió thổi bay mất thế kia

lại từng là một tội phạm. Nói như vậy, chắc trước

đây cô ấy đã bị không ít nơi từ chối. Cũng phải,

người làm ăn chân chính, ai chẳng muốn quân nhà

3

mình là người đàng hoàng trong sạch?

Vậy mà chỉ sau chốc lát do dự, cô đã nhận cô gái

ấy. Có lẽ rằng mới hỏi sơ qua chuyện quá khứ, cô

nhìn ra ngay trong ánh mắt người kia có một thứ gì

thân thuộc. Phương Đăng cũng trải qua một tuổi

thanh xuân khác với đa số mọi người, nên đối với

thuở thiếu thời tàn khốc và cuồng điên của người

kia, đối với việc định đoạt trắng đen, sai đúng, cô

có cách nghĩ của riêng mình. Thêm nữa, cô rất tin

vào mắt nhìn người của bản thân.

Cứ thế, cô gái tên Tạ Cát Niên kia ở lại cửa hàng

vải nội thất của Phương Đăng chớp mắt đã sáu năm.

Đôi khi Phương Đăng cảm thấy Cát Niên mới là bà chủ

chứ không phải mình, cô ta tận tâm tận lực vì cửa

tiệm hơn cả mình. Ban đầu khai trương cửa hàng này,

4

chỉ vì Phương Đăng muốn tìm một nơi ký thác, nếu

không nhờ Cát Niên dốc lòng dốc sức, chắc gì tiệm

đã kinh doanh khấm khá như ngày hôm nay. Mỗi dịp lễ

tết, các nhân viên khác đều nghỉ cả, chỉ có Cát

Niên và cô bám trụ lại cửa hàng.

Đóng cửa hàng về tới nhà, đã gần chín giờ tối. Nơi

ở hiện tại của Phương Đăng cũng có một cái gác xép

nho nhỏ, mặc dù không hoàn toàn giống với nơi ở

trước kia trên đảo. Một trong những lý do quan

trọng khiến cô chọn căn nhà này, là vì cánh cửa sổ

nhìn ra biển. Đứng trước đó, cô sẽ nhìn thấy đảo

Qua Âm ở phía xa. Đặc biệt vào ban đêm, hồ như cô

có thể tự tưởng tượng mà chỉ ra, đâu là bến tàu,

đâu là giáo đường, đâu là cô nhi viện, đâu là nhà

họ Phó… Ánh sáng từ ba công trình trước có lẽ đều

5

là thực, duy nhà họ Phó chỉ là tưởng tượng. Đèn ở

nơi ấy đã nhiều năm rồi không được ai thắp lên.

Phương Đăng đặt chìa khóa xuống bước lên gác xép,

chỉ mới tới lưng chừng cầu thang đã nhìn thấy phía

trên tỏa ra ánh đèn. Cây chuối tây trước cửa sổ ướt

đẫm, như vừa được ai tưới tắm. Cô đưa ngón tay ra

đón một giọt nước lăn xuống từ phiến lá, ngoảnh ra

sau, Phó Kính Thù đã đứng ở cửa nhà vệ sinh tự lúc

nào, tay cầm chiếc bình tưới cây.

“Em ấy à, bẩm sinh đã không có gen trồng hoa. Anh

cứ tưởng cây chuối tây này được chăm sóc tốt lắm.”

Hắn đứng bên Phương Đăng, lại tưới thêm một chút

nước vào mấy tán lá, rồi dùng tay hái xuống hai

phiến lá hơi cuốn lại, “Em xem này, mấy cái vân màu

vàng đứt quãng trên lá là triệu chứng bị bệnh, nếu

6

không hái đi ngay, cả cái cây sẽ chết khô.”

Một cách vô cùng tự nhiên, hắn cúi xuống nhỏ nhẹ

bên tai cô, như thể sáng nay hai người vừa tạm biệt

ở cửa, kết thúc một ngày làm việc, lại cùng nhau

chăm sóc cây cảnh trong nhà.

Phương Đăng nói: “Anh không nhớ cái cây này do anh

trồng ư. Nó có ốm đau quặt quẹo một tí, anh mới

không quên.”

Cô chẳng rõ chậu hoa liệu có nhung nhớ chủ nhân.

Mai là mùng một Tết Tây, đã tròn một năm họ không

gặp mặt.

Khi vừa rời đi, Phó Thất chỉ có thể hứa với cô mỗi

năm trở về cùng cô đón Giao thừa một lần. Cả hai

người đều không thể quên cái đêm tống cựu nghênh

tân tăm tối vô biên của mười ba năm trước, họ bạt

7

mạng trốn thoát khỏi cái nhà xác bỏ hoang đã giam

giữ hắn suốt một ngày một đêm, tìm về chốn phố xá

ồn ào, vội vã và tham lam hít hà chút ấm áp ấy vào

tim. Cái Tết ấy, có người mất, có người như sống

lại lần thứ hai. Cũng chính cái Tết ấy, chúng nhận

ra mình chỉ có thể dựa vào người kia mà tiếp tục

tồn tại.

Năm nào cũng thế, ít nhất trong thời gian này, họ

ở bên nhau. Đó là điều mà sau rất nhiều năm, hắn

vẫn làm vì cô.

Khi vừa tới Malaysia, mọi chuyện với Phó Kính Thù

không mấy thuận lợi. Dù trên danh nghĩa là về với

bề trên của Phòng Ba, nhưng bà Trịnh rõ ràng không

phải một người bà đôn hậu. Bà nhận “đứa cháu” này,

là quyết định của lý trí, còn trên thực tế hai

8

người đã làm “người dưng” suốt mười bảy năm, đột

nhiên phải đối xử như người thân trong gia đình đâu

có dễ dàng.

Phó Kính Thù cũng hiểu rõ điểm này, tất cả những

gì hắn có thể làm được, là hoàn thành mọi việc một

cách trọn vẹn nhất, hắn không ngừng rèn luyện để

bản thân thêm phần ưu tú, nỗ lực chứng tỏ mình với

bà Trịnh, tìm mọi cách khiến bà vui. Song, hắn làm

quá tốt, lại khiến bà Trịnh buồn lòng. Bà sẽ nhớ về

đứa con trai đã chết Phó Duy Tín, nghĩ đến việc

người kế thừa con mình lại là một “đứa cháu” chẳng

có quan hệ huyết thống thân thiết. Dĩ nhiên, bà còn

nghĩ đến cái “đứa cháu” kia là hậu nhân của đức

lang quân và Tiểu Xuân cô nương. Tỷ dụ hành vi của

hắn nhất thời không khiến bà vừa lòng, thì chuyện

9

ấy chẳng đáng bàn, dẫu gì từ nhỏ hắn không được bà

dạy dỗ, đã thế lại còn trộn lẫn nòi giống tầm

thường, bà chẳng bận tâm làm gì.

Bà Trịnh vốn trọng thể diện, có những thứ bà không

tự nhiên mà nói thẳng ra, cho dù trong lòng không

vui, bên ngoài cũng cứ như không. Có điều những

người khác trong nhà mắt ai cũng sáng quắc. Trong

biệt thự lớn của họ Phó tại Kuala Lumpur, ngoại trừ

bà Trịnh và gia đình con gái con rể, còn có hai

cậu em họ ngoại của bà cùng bảy tám người làm. Đối

với một kẻ mới đến, họ đối xử nồng nhạt thân sơ ra

sao, y hệt như mấy bộ phim mọi người thường xem.

“Cô” của Phó Kính Thù, Phó Duy Mẫn, là một người

trực tính, trong lòng nghĩ gì viết cả lên mặt, ngay

từ đầu cô ta đã không mấy tán thành mẹ mình đón

10

một đứa trẻ cầu bất cầu bơ về nhà, cho nên cô ta

không mấy thích Phó Kính Thù, điều này ai cũng

biết, dù sao hãy còn quang minh chính đại. Chồng cô

ta lại cao minh hơn nhiều, ngoài mặt cười nói,

nhưng đâm sau lưng người ta lúc nào không hay, sơ ý

với người đàn ông này là nguy hiểm đến tính mạng.

Hai “ông trẻ”, một người thời thanh niên làm ăn

thất bát, bất đắc dĩ cả nhà già trẻ phải đến ăn

chực chị gái, làm gì cũng phải để ý sắc mặt bà

Trịnh, do đó chẳng tốt mà cũng chẳng hại Phó Kính

Thù; một ông ế vợ, cả ngày vui chơi bài bạc, là một

lão già ẩm ương, ai cho lão tiền thì người ấy là

thánh, còn hạng trẻ ranh chẳng thể làm lợi gì dĩ

nhiên lão chẳng coi vào đâu. Các người làm quá nửa

là dân bản địa, ngoài mặt tuy không dám tỏ thái độ,

11

nhưng sau lưng tám chuyện trên giời dưới biển,

chẳng có ai thật lòng coi hắn là chủ.

Phó Kính Thù thâm nhập vào môi trường ấy, mới cảm

nhận sâu sắc vì sao cha mình hoàn thành được giấc

mộng nhận tổ quy tông lại càng âu sầu kém vui, cuối

cùng ra đi trong buồn thảm. Nếu coi việc bị bỏ rơi

ở nhà tổ giống như một mình phải đi giữa nơi hoang

vu vắng lặng, thì trở về bên “người thân”, lại

giống như lạc vào vùng đất lạ, mỗi giờ mỗi phút đều

có người nhắc nhở, mày là kẻ lạc loài, mày không

thuộc về nơi đây.

Nhưng rốt cuộc, Phó Kính Thù không phải là Phó Duy

Nhẫn. Hắn đối đãi với bà Trịnh nhất mực tận tâm,

ngoài ra trước ánh mắt lạnh nhạt của những người

khác, hắn chỉ cười bỏ qua, từ đầu chí cuối chưa

12

từng giận hay phản kháng, biết tiến thoái, quan

trọng hơn là không cho họ có cơ hội nắm được điểm

yếu của mình. Lâu dần, những người kia không chiếm

được phần hơn, cũng chẳng có cách nào, đành buông

xuôi mọi sự, đến đâu thì đến. Dù không thể thân

thiết như người một nhà, nhưng ít nhiều trong không

ấm mà ngoài phải êm.

Bà Trịnh không còn mạnh khỏe như xưa, nhưng lòng

vẫn sáng hơn ai hết. Bà ngấm ngầm quan sát nhất cử

nhất động của hắn, dù vẫn cảm thấy hắn không mấy

chân thành, nhưng không thể phủ nhận quyết định của

mình là sáng suốt. Thích hay không thích “đứa

cháu” này là một chuyện, nhưng đích thị đây là đứa

trẻ thông minh, thậm chí còn giống ông nội nó hơn

là giống cha mẹ.

13

Sống tại Malaysia hai năm, Phó Kính Thù nghe lời

bà Trịnh đi Anh, vào học tại trường mà Phó Duy Tín

đã từng học. Hai mươi ba tuổi, cầm trong tay tấm

bằng theo đúng nguyện vọng bà Trịnh, hắn không về

Malaysia ngay mà đến Hồng Kông, làm việc thêm hai

năm. Tận khi đã hai nhăm tuổi hắn mới được triệu về

bên cạnh bà Trịnh, chính thức tiếp cận với công

việc làm ăn của gia tộc.

Khi nhúng tay vào công việc, Phó Kính Thù mới hiểu

sâu sắc tình hình hiện nay của nhà họ Phó. Từ khi

dọn đến Malaysia, nhà họ Phó luôn là một trong

những đại gia tiếng tăm nhất, nhưng suy cho cùng

tất cả đều chỉ là núp dưới hào quang của quá khứ.

Họ Phó định cư đã lâu, nền móng vững vàng, danh

tiếng hiển hách, nhưng tính về tài sản khó mà so

14

sánh được với các hào phú mới nổi. Hiện nay sản

nghiệp chủ yếu của nhà họ Phó tập trung ở lĩnh vực

nhà ở và bất động sản, ngoài ra còn có vài xưởng

gia công lớn cùng vườn thực vật dưới danh nghĩa của

“Tập đoàn Phú Niên”, cổ phần rải rác tại mấy công

ty lớn ở Malaysia. Để liệt vào hàng tỷ phú thì chưa

đến, chỉ là một gia tộc đã từng có quá khứ vinh

hiển mà thôi.

Từ khi chồng mất, bà Trịnh luôn một mình gánh vác

mọi việc, giờ đây tuổi tác đã cao, bên cạnh không

có ai thực sự là trợ thủ đắc lực, người già sức lực

có hạn, phương pháp đầu tư cũng dần trở nên bảo

thủ. Việc duy trì cơ nghiệp đã khó, nói gì đến mở

mang. Trước đây bà có em trai cả và con rể giúp

sức, Phó Kính Thù thành niên rồi, thi thoảng bà

15

cũng nghe một vài ý kiến của hắn, nhưng chỉ lấy làm

tham khảo. Đến khi Phó Kính Thù chính thức quay

về, tình trạng kinh doanh buồn bã này mới xuất hiện

những chuyển biến rõ rệt.

Vừa tiếp quản công việc không lâu, Phó Kính Thù đã

có vài động thái lớn, mạnh dạn đề đạt chủ trương

của mình. Hai vợ chồng người cô cùng ông trẻ rõ

ràng tỏ ra nghi ngờ, nhất cử nhất động của hắn đều

vô cùng áp lực. Bà Trịnh mặc cho bọn họ tranh chấp,

sau khi cuộc chiến giằng dai không dứt xảy ra được

một thời gian, bà mới nói: “Để người trẻ thử sức

đi, thất bại coi như mua lấy một bài học.” Kỳ thực

trong lòng Phó Kính Thù biết rõ, nếu lúc ấy hắn

thực sự thất bại, tuyệt đối sẽ không đơn giản chỉ

là “mua lấy một bài học”, mà đó là nhà họ Phó sẽ

16

không bao giờ có chỗ cho hắn nữa.

Thật may, hiện thực chứng minh những quyết định

ban đầu của Phó Kính Thù đã mang lại cho nhà họ Phó

lợi ích không nhỏ. Về sau hắn lại thuyết phục bà

Trịnh thay đổi cách thức đầu tư, cùng hợp tác với

một tài phiệt khác thu mua thành công tập đoàn dược

phẩm E.G nổi tiếng ở Los Angeles, ngay sau đó hắn

đưa thị trường nội địa Trung Quốc vào tầm ngắm, chi

nhánh đầu tiên của E.G tại đây hoạt động vô cùng

hiệu quả. Sau khi vững chân ở thị trường nội địa,

Phó Kính Thù dần mở rộng đầu tư vào các lĩnh vực

nhà đất và tài chính. Chỉ trong vài năm hắn đã vực

dậy con rồng già nua “Phú Niên”.

Chính vì Phó Kính Thù vượt qua những phép thử một

cách quá xuất sắc, mà gần hai ba năm nay bà Trịnh

17

mới bắt đầu yên tâm trọng dụng hắn, bớt thận trọng

khi xem xét việc chuyển giao quyền lực. Bà đem phần

lớn công việc cho hắn quản lý, chỉ khi gặp trở

ngại mới lựa thế giúp đỡ. Những nhân vật cấp cao

trong các xí nghiệp dưới quyền nhà họ Phó đã dần

dần công nhận vị quản lý trẻ tuổi đầy tham vọng

này, hai ông trẻ của hắn cũng mau chóng thức thời

chuyển phe, cô và chú dù vẫn hay giở chiêu trò,

nhưng cũng chẳng mảy may tác dụng. Thực tế mấy năm

nay, hắn đã trở thành chủ nhân nhà họ Phó, thời

niên thiếu âu sầu bất đắc chí đã trôi đi không còn

vết tích, giờ đây cuộc sống của hắn là những chuỗi

ngày được bao trùm bởi vinh quang bất tận.

Chính vì thế, Phó Kính Thù ngày càng ít thời giờ

dành cho bản thân. Trước đây ngoài mấy năm sang

18

Anh, hắn luôn tranh thủ mọi thời gian rảnh rỗi về

thăm Phương Đăng. Mấy năm nay quá bận không thể

phân thân được nữa, nhưng bất luận thế nào, mỗi khi

năm hết Tết đến, nhất định hắn phải về bên cô, năm

nay cũng không ngoại lệ.

Trong lòng Phó Kính Thù, Phương Đăng mới là người

thân thực sự, hắn luôn cảm thấy chỉ khi ở bên cô,

hắn mới thực sự tự do và là chính mình. Còn một

điều hắn không thể chối bỏ, là hắn nợ cô quá nhiều.

Không thể mang Phương Đăng theo, đó là chuyện

khiến Phó Kính Thù nuối tiếc bao năm nay. Bà Trịnh

vô cùng chán ghét những gì liên quan đến nhà ngoại

của Phó Kính Thù, coi đó là vết nhơ trong thân phận

hắn, là thứ dòng giống đê hèn trộn lẫn trong huyết

19

thống cao quý của hắn. Mỗi lần hắn có sơ suất,

hoặc làm chuyện gì khiến bà không vừa lòng, bà

thường đổ hết tội lỗi lên điều này. Do đó, sau khi

tốt nghiệp Phó Kính Thù có thể đón già Thôi về với

mình, nhưng không cách nào nhắc đến Phương Đăng

trước mặt bà Trịnh. Dĩ nhiên, Phương Đăng cũng chưa

từng nói rằng muốn đi cùng hắn.

Sau khi Lục Ninh Hải mất, thỏa thuận nhận nuôi

giữa Phương Đăng và nhà họ Lục bị bỏ mặc, cô trở về

cô nhi viện Thánh Ân sống hai năm. Nhờ Phó Thất

năm lần bảy lượt dặn dò già Thôi chăm sóc, lại thêm

A Chiếu bầu bạn, hai năm ấy cô sống không quá cực

nhọc. Năm mười tám tuổi, cô thi đỗ trường Y trong

thành phố, học y tá trong ba năm. Do ngôi trường

này có liên kết giáo dục với ba nước trong khối

20

ASEAN, nên trong kỳ thực tập cô thuận lợi được điều

tới một bệnh viện lớn thuộc Penang, Malaysia. Sau

nửa năm làm việc tại đây cô chính thức tốt nghiệp,

trở thành một hộ lý tư nhân người Hoa nổi tiếng tại

bản địa, công tác một mạch ba năm nữa.

Đó là ba năm mà Phương Đăng lẫn Phó Kính Thù đều

tuyệt không bao giờ nhắc lại. Không rõ Phó Duy Mẫn

nghe được tin đồn ở đâu, trong một bữa cơm, trước

mặt cả nhà, cô ta cười nói: Hóa ra cái nết mặt dày

là di truyền, có những người trong xương cốt đã

ngấm cái máu hạ tiện, cô làm gái, cháu cũng học

theo.

Phó Duy Mẫn không quen biết Phương Đăng, mấy lời

bóng gió xỏ xiên này dĩ nhiên là chĩa vào một người

khác đang ngồi trên bàn ăn. Lúc ấy Phó Kính Thù

21

cúi đầu uống canh, không tỏ vẻ gì, nhưng suýt nữa

bóp gẫy đôi đũa trong tay. Hắn tưởng chuyện gì cũng

nhịn được, nhưng khi vấp phải chuyện này, xém chút

hắn đã trở mặt ngay tại trận. Đó cũng là lý do hắn

luôn cúi đầu ăn cơm, hắn sợ không nhịn được đến

lúc bà Trịnh trăm tuổi mà tính món nợ này.

Cuối cùng Phó Kính Thù cũng nuốt trôi được cơn

giận. Âm thầm nhẫn nhịn là thứ áo giáp vững chắc

nhất giúp hắn tiếp tục sinh tồn và giữ chỗ đứng cho

mình, dù chính tấm áo giáp ấy đây đó đầy mấu sắt

cắm vào da thịt, mỗi lần cử động là máu thịt bê

bết.

Ba năm sau, gia chủ của Phương Đăng thanh lý hợp

đồng y tá riêng, còn người nối nghiệp non trẻ của

nhà họ Phó, thông qua hợp tác mà thắng lớn trong vụ

22

thu mua E.G, hai bên cùng thu lợi không ít, từ đó

mối quan hệ hợp tác trở nên vững bền, bà Trịnh phải

nhìn hắn bằng con mắt khác. Đây có thể nói là thời

điểm Phó Kính Thù chính thức lên nắm quyền trong

nhà họ Phó. Không lâu sau đó Phương Đăng trở về

Trung Quốc, không bao giờ đặt chân đến Malaysia lần

nữa.

Về sau, Phó Kính Thù có hỏi Phương Đăng muốn gì,

hắn nói từ nay về sau cô muốn cuộc sống như thế

nào, hắn đều đủ khả năng đáp ứng. Phương Đăng chỉ

mong hắn trồng tặng cô một chậu chuối tây, chậu hoa

ngày xưa sau khi hắn đi đã chết khô rồi.

Cô đặt chậu chuối tây mới lên bậu cửa sổ căn nhà

mới, mở một cửa hàng bán vải nội thất, bắt đầu

những tháng ngày bình yên mà cô chưa từng được trải

23

nghiệm trước đây. So với trong quá khứ, cuộc sống

bây giờ của cô trơn mịn như sợi tơ, cứ thế tuột qua

kẽ tay một cách chóng vánh, thoáng cái đã sáu năm.

Trong nhà Phương Đăng có treo một bức họa, đó là

món quà năm mười tám tuổi Phó Kính Thù tặng cho bà

Trịnh nhân dịp sinh nhật. Trong tranh vốn dĩ vẽ

Quan âm Phật bà, tay cầm tịnh bình dương liễu, ánh

mắt từ bi vô ngần. Hắn không giỏi vẽ tranh Trung

Quốc, cố gắng miệt mài đến độ bàn tay lúc nào cũng

nhoe nhoét phẩm vẽ xanh đỏ. Nghe tiếng một vị rất

am hiểu về tranh Quan âm của Nhậm Bác Niên nhà

Thanh, hễ rảnh rỗi là Phó Kính Thù đến tận nhà xin

được chỉ dạy. Để mô phỏng cho giống nhất, Phó Kính

Thù bỏ ra rất nhiều công sức, vào ngày đại thọ của

24

bà nội, hắn đem biếu tác phẩm của mình, bà Trịnh

chỉ mở ra xem một cái, rồi lạnh lùng bỏ qua một

bên.

Ngày hôm sau, Phó Kính Thù phát hiện bức tranh mô

phỏng của mình bị treo lên tường nhà, ngay cạnh bản

gốc của Nhậm Bác Niên. Bà Trịnh đi qua nhìn thấy,

trên mặt cũng không giấu được vẻ ngạc nhiên. Vợ

chồng Phó Duy Mẫn và hai ông trẻ nhìn nhau cười

thầm, Phó Kính Thù mới biết họ cố tình chơi khăm

mình. Bà Trịnh dừng chân, ngắm nghía kỹ càng cả hai

bức trong giây lát, rồi dửng dưng rằng: “Hình

giống thần không giống.”

Phó Duy Mẫn đứng bên cạnh bật cười lớn, “Vẽ hổ hóa

chó rồi.”

Đến đứa ở đang lau bàn gần đó cũng che miệng cười,

25

ánh mắt tràn ngập ý chế giễu.

Phó Kính Thù không cười, càng không giận. Hắn lặng

lẽ lấy bức tranh xuống, tự mình cuộn lại ngay

ngắn. Tất niên năm ấy, hắn mang tranh về nước. Khi

Phương Đăng hỏi người thân bên kia đối xử với hắn

có tốt không, hắn chỉ cười không đáp, mang bút vẽ

ra sửa lên sửa xuống, Phật bà Quan âm liền có thêm

một gương mặt, mắt xanh môi đỏ, bàn tay nắm lấy con

dao dính máu.

Hắn nói với Phương Đăng, đây chính là Bà La Sát

trong Chư kinh, mặt mày hung tợn, dáng vẻ yêu dị,

chuyên ăn thịt uống máu.

Nói đoạn Phó Kính Thù giơ tranh lên định xé nát,

may có Phương Đăng cản lại kịp thời. Từ đó, Bà La

Sát ngự mãi trong căn phòng này cho đến bây giờ.

26

Khi không có hắn, cô thường ngắm bức tranh nửa thần

nửa quỷ đó một mình đến xuất thần. Phải chăng trái

tim mỗi người đều tồn tại hai diện mạo như vậy? Cô

và Phó Thất cùng trải qua biết bao năm tháng,

những lúc hắn vẻ vang đắc ý cô hiếm khi được trông

thấy, nhưng những cảm xúc khó để lộ cho người khác

biết hắn đều phô bày trước mặt cô. Phương Đăng cảm

thấy, mình chính là một diện mạo khác tồn tại trong

trái tim Phó Thất.

27

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát