Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Anh Có Thích Nước Mỹ Không

ANH CÓ THÍCH NƯỚC MỸ KHÔNG?

Bản quyền tiếng Việt © 2007 BachvietBooks

Cuốn sách được dịch và xuất bản theo hợp đồng

chuyển nhượng bản quyền giữa Công ty Cổ phần Sách

Bách Việt và Morning Glory Publishers, Trung Quốc.

致我们终将逝去的青春

Author: 辛夷坞

Chinese edition copyright © 2007 by Morning Glory

Publishers, China

Vietnamese edition copyright © 2007 by

BachvietBooks Jsc., Vietnam

Translation rights arranged by Morning Glory

Publishers, China

ALL RIGHTS RESERVED

BachvietBooks giữ bản quyền tiếng Việt của cuốn

1

sách này trên phạm vi toàn thế giới.

Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không

được sự đồng ý của BachvietBooks.

Tân Di Ổ

ANH CÓ THÍCH NƯỚC MỸ KHÔNG

Tiểu thuyết

Người dịch: TRẦN QUỲNH HƯƠNG

(Tái bản lần thứ tư)

1

Những ngày nhập trường

Ngày mùng Mười tháng Chín, một ngày hè nóng nực và

oi ả trên đất phương Nam.

Tân sinh viên Trịnh Vi mặt đỏ gay cùng anh lái xe

taxi lôi hai chiếc va li to đùng ra khỏi cốp xe. Cô

ngẩng đầu, lấy mu bàn tay quệt mồ hôi, ánh nắng

2

gay gắt xuyên qua kẽ lá khiến Trịnh Vi cảm thấy

trước mắt như tối lại, cô không quen lắm với thời

tiết nóng bức như thế này. Trịnh Vi móc trong túi

quần bò ra ít tiền lẻ mà mẹ đã chuẩn bị cho trước

khi tới trường và đưa cho anh lái xe, khẽ cười nói,

“Cảm ơn chú ạ”.

Anh lái xe xem chừng chưa đầy ba mươi tuổi, thấy

cô gọi mình là chú thì đỏ mặt tía tai, vội vàng trả

lại tiền, số lẻ cũng không dám lấy.

Trịnh Vi đứng dưới một tán cây to để tránh nắng,

vừa lấy tay phe phẩy cho đỡ nóng vừa ngó nghiêng

vùng đất mà cô sẽ sống và “chiến đấu” trong bốn

năm. Cô đang đứng trên con đường trải dài trong

trường, hai bên là hàng cây của vùng cận nhiệt đới

mà cô không biết tên gọi là gì, có thể tưởng tượng

3

vào những buổi hoàng hôn, được đi dạo trên con

đường này thì thật thú vị biết bao. Nhưng giờ đây,

hai bên vỉa hè dành cho người đi bộ đã bị mọi người

và những chiếc bàn to nhỏ đủ loại chen chật ních.

Thỉnh thoảng có những chiếc ô tô con, xe taxi chạy

đến gần nơi cô đang đứng và không tiến thêm được

mét nào nữa. Đương nhiên, xe chở khách của trường

đi đón tân sinh viên từ ga về vẫn nhiều hơn cả, hết

tốp này đến tốp khác, tất cả đều là những gương

mặt non nớt, khệ nệ xách va li lớn nhỏ. Ngoài ra

còn có cả các bậc phụ huynh đưa con nhập trường,

gương mặt lộ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng hơn cả tân

sinh viên.

Trông thấy vẻ mặt của họ, Trịnh Vi liền bật cười.

Cô thầm nghĩ nếu mẹ mà đưa mình đến nhập trường,

4

chắc cũng có cái vẻ “Hoàng đế chưa vội mà thái giám

đã vội” này đây. Cả bố và mẹ đều muốn đưa cô đi

nhưng trước mặt bố mẹ, Trịnh Vi đã vỗ ngực nói,

“Không cần đâu ạ, một cô gái mười tám tuổi, thông

minh như con, lẽ nào chỉ mỗi việc nhập trường cũng

không giải quyết được ư? Bố mẹ cứ theo con như thế

khác gì coi thường con, bố mẹ đừng quên là hồi tám

tuổi, một mình con đi ô tô ba tiếng đồng hồ để về

nhà bà nội. Bố mẹ yên tâm, yên tâm đi!”.

Mặc dù vậy, bố mẹ Trịnh Vi không yên tâm lắm nhưng

vì cũng bận, Trịnh Vi lại cam đoan, hứa hẹn đủ

điều, lớp cấp ba của cô cũng có ba bạn thi đỗ đại

học ở thành phố này, có thể đi cùng và giúp đỡ lẫn

nhau nên sau khi được nghe những lời dặn dò, dạy

bảo thấm thía của cha mẹ về việc đề phòng kẻ gian

5

lừa bắt, Trịnh Vi háo hức cùng mấy người bạn đáp

chuyến tàu xuôi về vùng đất phương Nam. Trên tàu,

mọi người cười nói rôm rả nên cô cũng không cảm

thấy lẻ loi.

Sau khi xuống tàu, mấy người bạn đi cùng đều được

xe ô tô của trường ra đón. Trịnh Vi vẫy tay tạm

biệt bạn bè, một mình đứng đợi ở ga nhưng mãi không

thấy bóng dáng chiếc xe nào ra đón tân sinh viên

tựu trường của Đại học G cả. Cô vốn là người hay

sốt ruột, thấy tình hình đó bèn gọi một chiếc taxi,

một mình tới trường G.

Chưa kịp bao quát hết môi trường xung quanh thì đã

có bốn, năm nam sinh viên bước đến với nụ cười

nhiệt tình tỏ vẻ ta đây rất thông thuộc địa hình

chỉ có ở các anh sinh viên năm trên. Một cậu trong

6

đám hỏi: “Em là sinh viên mới hả? Khoa nào vậy?”.

“Em ạ? Khoa Xây dựng”, Trịnh Vi thật thà trả lời.

Lâm Tĩnh đã dặn dò cô rất nhiều lần, lần đầu tiên

đặt chân đến nơi xa lạ, ngoan ngoãn một chút sẽ tốt

hơn. Lâm Tĩnh - nghe như tên của một cô gái ngoan

hiền nhưng thực tế đó không phải là bạn học của

Trịnh Vi, cũng chẳng phải một cô gái nào cả mà là

người có vai trò quan trọng nhất trong mười bảy năm

qua của Trịnh Vi - người mà cô quyết tâm sau này

sẽ lấy làm chồng. Cha của Lâm Tĩnh thuộc tốp sinh

viên khóa đầu tiên tham gia kỳ thi đại học sau cuộc

Cách mạng Văn hóa, chữ “Tĩnh” mà ông đặt tên cho

con trai, nghe nói bắt nguồn từ hai câu thơ trong

Kinh Thi “Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão. Cầm sắt

tại ngự, mạc bất tĩnh hảo.” (Bữa ăn uống rượu cho

7

say, hẹn nhau chung sống đến ngày tóc sương. Hầu

buổi tiệc du dương cầm sắt, thì an vui tương đắc

hợp hòa). Lâm Tĩnh hơn Trịnh Vi năm tuổi, hai nhà

có chung một cái sân rộng, cha mẹ của Lâm Tĩnh và

Trịnh Vi đều là công nhân viên chức, công việc rất

bận nên có thể nói tuổi thơ của Trịnh Vi gắn liền

với Lâm Tĩnh. Trong ký ức của cô, bắt đầu từ khi đi

mẫu giáo, người đến đón cô về nhà mỗi ngày đều là

anh Lâm Tĩnh. Những lời dạy bảo của cha mẹ, Trịnh

Vi thường hay sao nhãng, vào tai trái ra tai phải

nhưng những gì Lâm Tĩnh nói đều được cô lưu giữ

trong đầu.

“Khoa Xây dựng à?”, thấy Trịnh Vi trả lời như vậy,

một cậu sinh viên mặt đầy trứng cá mắt sáng lên,

“Thế thì coi như em là em gái của bọn anh rồi, bọn

8

anh phụ trách việc đón tiếp sinh viên mới, em đi

theo bọn anh, bọn anh sẽ đưa em đi làm thủ tục nhập

học”. Nói xong, mấy cậu nam sinh không chần chừ đỡ

ngay hành lý cho Trịnh Vi.

Mọi ấn tượng về con trai của Trịnh Vi chỉ dừng lại

ở những năm tháng học cấp ba, đám bạn trai trong

lớp thích gọi con gái bằng biệt hiệu, thường xuyên

chỉ vì một bài tập mà tranh cãi đỏ mặt tía tai,

không chịu chủ động lau bảng, thích bình phẩm sau

lưng con gái nhưng lại không thích chơi cùng họ,

chẳng ra dáng nam nhi chút nào. Vì thế, cô cảm thấy

hơi bất ngờ trước sự ân cần và chu đáo của các

sinh viên nam trong trường đại học.

Cậu sinh viên mặt đầy trứng cá chủ động kéo chiếc

va li của Trịnh Vi thì phát hiện thấy có gì đó bất

9

thường, bèn cúi xuống nhìn. Trịnh Vi cười ngại

ngùng: “Em xin lỗi, bánh xe của va li bị hỏng rồi

ạ”. Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã nhét vào đó gần

ba mươi quyển truyện tranh, bố phải thuê một ông

cửu vạn mới chuyển được hành lý của cô lên tàu. Ai

ngờ, vừa xuống tàu được một lúc, vì quá tải nên

bánh xe đã hỏng, việc chuyển chiếc va li lại càng

khó khăn hơn. Cô cảm thấy hơi ái ngại cho cậu sinh

viên hào hiệp này.

“Không sao, đừng tưởng bọn anh gầy, cơ bắp cũng

không đến nỗi, có mỗi cái va li thì ăn thua gì.”

Cậu sinh viên đó khẽ cười rồi vỗ vào vai một cậu

thấp hơn với vẻ rất tự nhiên, “Vừa nãy không phải

cậu cứ đòi bê hành lý cho các em đó sao? Cơ hội đến

rồi đó”.

10

Cậu người thấp thử nhấc chiếc va li bằng một tay,

nó không nhúc nhích, cậu ta hơi sững người và cũng

có chút ngại ngùng, rồi lại thử bằng cả hai tay,

cuối cùng cũng nhấc được nó lên. Trịnh Vi và mấy

cậu còn lại đi đằng sau thấy rõ bước chân của cậu

ta rất loạng choạng.

Theo lời đề nghị của nhóm nam sinh, trước hết đi

lấy chìa khóa phòng ở ký túc xá, chuyển hành lý và

sắp đặt giường chiếu gọn gàng rồi mới đi làm các

thủ tục khác, Trịnh Vi đồng ý. Vừa đi được mấy

bước, đột nhiên cô nhìn thấy một tấm biển tiếp đón

với hàng chữ: “Khoa Xây dựng Học viện Công trình

Kiến trúc”, cô chợt nghĩ đây mới là địa điểm cô cần

tìm. Trịnh Vi đang định bước tới thì cậu sinh viên

mặt trứng cá bèn nói, “Không sao đâu, bọn anh cũng

11

ở Học viện Công trình Kiến trúc, bọn anh đón tiếp

em cũng được mà”.

Mấy cậu sinh viên đứng cạnh tấm biển nhìn thấy bọn

họ liền cười cười nháy mắt, “Lão Trương, số các

ông cũng xuân nhỉ, em gái học ở khoa nào vậy?”.

Vừa nói xong thì có người kêu lớn, “Lão Trương

“cáo” quá đấy. Vừa nãy bốn, năm tên trong khoa Công

nghệ Môi trường các ông xuống xe xong đứng bên vệ

đường chẳng ai thèm ngó ngàng, em gái khoa Xây dựng

bọn tôi, người của khoa chưa trông thấy thì đã bị

các ông chộp trước rồi…”

“Đều là một cả mà, khoa Công nghệ Môi trường bọn

tôi đã sáp nhập vào Học viện Công trình Kiến trúc

rồi, đều là anh em một nhà, gì phải phân biệt”, cậu

sinh viên họ Trương vừa cười vừa thanh minh.

12

Trịnh Vi cười thầm và lấy tay phe phẩy quạt, giả

vờ không nghe thấy bọn họ cãi nhau như đám thú đói

tranh mồi, lúc này im lặng là sự lựa chọn tốt nhất

cho một thiếu nữ thông minh.

Kết quả là lập luận “anh em một nhà” của anh chàng

sinh viên họ Trương đã thắng. Họ đã bảo vệ thành

công chiến lợi phẩm - Trịnh Vi của mình. Trên đường

đi về ký túc xá, mấy anh sinh viên tranh nhau hỏi

cô, tìm hiểu tên tuổi, khoa, ngành học, quê quán

của cô và cũng không bỏ lỡ cơ hội tự giới thiệu

mình. Đáng phục nhất phải kể đến anh chàng họ

Trương, anh ta đưa cho cô một tấm card tự làm, trên

đó ghi đầy đủ tên tuổi, ngành học, điện thoại liên

hệ, số phòng, ngay cả nhóm máu, sở thích cũng đều

có cả, rất cô đọng, đầy đủ. Trịnh Vi xuýt xoa đón

13

lấy tấm card và cất vào chiếc túi xách tay của

mình, lòng thầm phục anh chàng sinh viên năm thứ ba

của khoa Công nghệ Môi trường này, thật đúng là

ngôn ngữ tuôn chảy như nước sông Hoàng Hà. Thực

lòng mà nói, Trịnh Vi đã quen với cảnh gọi mày tao,

đập bàn đập ghế với đám con trai trong lớp, ngày

đầu tiên đặt chân đến trường đại học lại được nâng

như nâng trứng, cô cảm thấy có đôi chút ngỡ ngàng.

Chỉ có điều đi gần hết đường trong trường, đâu đâu

cũng thấy người nhưng sinh viên nữ chỉ đếm được

trên đầu ngón tay, giờ đây Trịnh Vi mới tin tỷ lệ

9:1 giữa sinh viên nam và sinh viên nữ ở trường đại

học Tự nhiên nổi tiếng nhất miền Nam này không

phải là lời đồn thổi và cũng không thể trách vẻ

thèm khát của đám nam sinh kia.

14

Sinh viên nữ ở các trường đại học Tự nhiên vốn là

động vật quý hiếm và phần lớn nhan sắc đều khá

khiêm tốn. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ

giai nhân và so với người mẹ xinh đẹp thì vẫn còn

thua xa nhưng cô có một gương mặt tròn trĩnh đáng

yêu, chiếc cằm xinh xắn, đôi mắt to tinh nhanh,

chiếc mũi nhỏ nhắn, cao thẳng, đặc biệt là làn da

trắng ngần - đây là điều mà mẹ cô cũng thừa nhận

hồi còn trẻ không bì được với con gái. Vì thế, qua

vô số lần soi gương tự đánh giá, Trịnh Vi chắc chắn

mình là một cô gái xinh đẹp, đáng yêu giống như

nhân vật nữ chính dưới ngòi bút của nữ sĩ Quỳnh

Dao. Mặc dù tiểu thuyết của bà đã lỗi thời nhưng

thẩm mỹ quan của bà vẫn bền vững với thời gian,

nhìn các nhân vật nữ được bà lựa chọn trong các bộ

15

phim truyền hình ngày càng nổi tiếng là biết. Ngay

cả Lâm Tĩnh vốn rất kiệm lời khen cũng đã từng nói

rằng những lúc yên lặng, nhìn Trịnh Vi rất hấp dẫn,

có thể gọi là “trầm tư như thục nữ”. Dĩ nhiên,

Trịnh Vi đã tự bỏ nửa câu sau “ồn ào như thỏ phi”

của anh và coi đó là lời khen anh dành cho cô.

Trịnh Vi đi sau anh chàng họ Trương, cô vừa nhìn

cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc va li

với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm, xem ra

học đại học ở trường Tự nhiên cũng có cái hay riêng

của nó, ở nơi mà lợn sề cũng được nâng niu như

Marilyn Monroe này, những ngày tháng tươi đẹp vẫn

còn ở phía trước.

Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lý ký túc

xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng có tấm

16

biển 402. Cô đẩy cửa bước vào, đó là một phòng nhỏ

dành cho sáu người, hơi chật một chút nhưng ban

công, nhà vệ sinh đầy đủ. Trịnh Vi vốn không hay

kén chọn, cô nhìn khắp một lượt, sáu giường thì ba

chiếc đã có hành lý, xem ra cô là người thứ tư.

Nghe bà quản lý ký túc xá nói, do thiếu phòng nên

không thể sắp xếp chỗ ở cho cô theo khoa nên phòng

cô đang ở là phòng của các sinh viên học ở các

khoa khác nhau. Trịnh Vi chưa sống trong ký túc xá

bao giờ, cô rất hào hứng với cuộc sống tập thể sắp

tới, cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệ

sinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô.

Mấy anh sinh viên vẫn đứng đợi cô, trong đó có cả

anh chàng phải lao động cật lực nhất, mồ hôi vã ra

như tắm. Lâm Tĩnh dặn cô ra ngoài phải biết khéo ăn

17

khéo nói và thế là Trịnh Vi vừa cười vừa cảm ơn

bọn họ. Chiêu này quả là hiệu nghiệm, anh chàng họ

Trương còn xua tay, “Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà”.

Vẻ hào hiệp đó dường như khiến người ta quên mất

vừa nãy trên đường đi anh ta chỉ là người hoạt động

mồm và đi tay không.

Trên đường đi làm thủ tục nhập học, anh chàng vác

va li mới hồi lại sức, khẽ khàng hỏi một câu, “Anh

có thể biết trong va li của em đựng cái gì không?”.

Trịnh Vi cười bẽn lẽn, “Toàn bộ gia sản của em”.

Người đến làm thủ thục nhập học vẫn còn rất đông,

may mà lão Trương có tài ngoại giao, dẫn cô đi vòng

vo mấy nơi, cuối cùng cũng tránh được cảnh phải

xếp hàng nhiều lần. Mặc dù vậy, sau khi làm xong

mọi thủ tục và lại một lần nữa đứng dưới gốc cây

18

tránh nắng, Trịnh Vi đã phải thốt lên: “Chốn quỷ

này sao nóng thế nhỉ?”. Cô tưởng mình đã có thể

được coi là người miền Nam đích thực nhưng ai ngờ,

đến thành phố cận nhiệt đới này mới phát hiện ra

khí hậu ở quê hương cô - vùng đất nằm ở phía đông

của tỉnh - thực sự mát mẻ, dễ chịu biết bao. Nhưng

không sao, cô đã thỏa lòng mong ước được đặt chân

đến chốn này, được đứng dưới bầu trời trong cùng

một thành phố với Lâm Tĩnh, những ngày tháng tới,

cô có thể được gần bên anh như trước kia. Nghĩ đến

đây, Trịnh Vi cảm thấy bao vất vả của năm lớp mười

hai không hề uổng. Cô cố giấu vẻ vui mừng, thầm hét

to với lòng mình, “Cuối cùng thì em đã đến! Lâm

Tĩnh!”.

Sau khi vào học được một tuần, một buổi tối, Trịnh

19

Vi cầm điện thoại ngồi thẫn thờ trong phòng, đây

là lần thứ ba cô gọi đến ký túc xá của Lâm Tĩnh ở

trường Đại học Luật. Lần đầu không có người nhấc

máy, hai lần sau đều là tiếng của một cậu sinh viên

cô không quen biết, cả hai lần đều nói như nhau,

“Bạn tìm ai?… À, thật không may, Lâm Tĩnh không có

ở phòng, cậu ấy ra ngoài rồi… Mình không biết cậu

ấy đi đâu cả… Bao giờ cậu ấy về á? Mình cũng không

rõ… Bạn tên là gì… Được, điện thoại của bạn mình đã

ghi lại rồi, cậu ấy về mình sẽ nhắn lại…”.

Trịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui vô

bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả. Lâm

Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra ga đón

cô khi cô đặt chân đến thành phố G, cô không giận

bởi Trịnh Vi biết chắc chắn Lâm Tĩnh có việc gì đó

20

rất quan trọng mới không thể bớt chút thời gian đi

đón cô, đợi anh hết bận, chắc chắn sẽ liên lạc với

cô ngay. Nhưng đã mấy ngày trôi qua, không những

anh không đến tìm cô mà ngay cả khi cô chủ động gọi

điện cũng không tìm được anh.

Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến, vỗ nhẹ

vào lưng Trịnh Vi, “Đồng chí Trịnh Vi, rốt cuộc là

đồng chí có định gọi điện hay không? Đề nghị đồng

chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điện thoại về

nhà”.

Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay Tiểu Bắc,

“Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi”. Cô giả

vờ không nhìn thấy cô bạn Lục Nha ở giường đối

diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưa mắt

nhìn nhau không biết phải làm thế nào. Trịnh Vi

21

buồn bã quay về giường, thẫn thờ nhìn lên đỉnh màn.

Không rõ Lâm Tĩnh đang bận việc gì nhỉ? Nghỉ hè

anh không về nhà, bây giờ gọi điện đến ký túc xá

thì anh không có ở phòng, Trịnh Vi nhờ bạn cùng

phòng anh ghi lại số điện thoại của mình nhưng cũng

không thấy anh gọi lại. Rõ ràng hai ngày trước khi

lên tàu, Trịnh Vi còn nói chuyện với Lâm Tĩnh qua

điện thoại, anh còn nói đợi cô đến thành phố G, anh

sẽ đưa cô đi chơi khắp nơi, ăn hết những món ăn

vặt ở đây. Lúc đó Trịnh Vi không thấy có điều gì

bất thường xảy ra, ngay cả tiếng cười của anh vẫn

ngầm chứa vẻ yêu chiều và độ lượng mà cô vốn đã

quen thuộc từ lâu.

Nhưng bây giờ, Trịnh Vi không quên lời giao hẹn

22

giữa hai người còn Lâm Tĩnh lại mất tăm mất dạng.

Lẽ nào cô gọi nhầm ư? Không thể? Số điện thoại đó

cô còn có thể đọc ngược làu làu, vả lại cậu bạn

nhấc máy cũng biết Lâm Tĩnh, chỉ có điều trả lời là

anh không có ở phòng mà thôi.

Không có ở phòng, không có ở phòng, lúc nào cũng

không có ở phòng! Lại còn nói mình là sinh viên

gương mẫu, không biết biến đi chốn nào chơi bời

rồi! Trịnh Vi bực bội nghĩ, đợi sau khi gặp được

anh ta, chắc chắn phải cho anh ta một bài mới được.

“Sao vậy? Trịnh Vi, vẫn chưa liên lạc được với anh

Lâm Tĩnh của cậu à?”, cô bạn Duy Quyên từ nãy đến

giờ vẫn đang nằm trên giường đọc sách cười trêu

Trịnh Vi. Trịnh Vi “ờ” một tiếng rồi không nói gì

23

thêm, quay người vào trong giả vờ ngủ.

Lúc này vừa kết thúc đợt học chính trị kéo dài một

tuần dành cho sinh viên mới nhập trường. Sáu cô

gái trong phòng 402 đã quen hết nhau, họ đều là tân

sinh viên. Người đang gọi điện thoại là Chu Tiểu

Bắc, một cô gái sống ở vùng Đông Bắc, học Cơ khí Tự

động hóa, cô có mái tóc còn ngắn hơn cả con trai,

nói tiếng phổ thông không chuẩn, không bao giờ mặc

váy, tính tình sôi nổi, bốc đồng, khá giống tính

Trịnh Vi. Nằm đối diện với Trịnh Vi là Trác Mĩ, đó

là cô gái sống ở thành phố này, học ngành Điện tử,

sở thích duy nhất là ăn và ngủ, mục tiêu của cô là

sống như những chú ỉn - Trịnh Vi cảm thấy cô bạn đã

tiến đến rất gần mục tiêu của mình. Giường trên

của Trác Mĩ là Lê Duy Quyên - cô bạn vừa hỏi Trịnh

24

Vi, người thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam, học ở

Học viện Quản lý. Trường Đại học G từ trước đến nay

luôn nổi tiếng trong lĩnh vực kỹ thuật, riêng các

ngành Kinh tế và Văn Sử mới được mở vài năm gần đây

nên không phải là những ngành chủ chốt của trường,

do đó số lượng sinh viên tuyển vào cũng không

nhiều, vì thế Duy Quyên là cô bạn duy nhất trong

phòng học ngành Xã hội. Tính của Duy Quyên khá chỉn

chu, bình thường nói chuyện và làm việc luôn chu

đáo. Trịnh Vi không thích cô bạn này lắm, cô cảm

thấy Duy Quyên chỉ giả vờ nghiêm chỉnh, tính cách

này không hợp với cô. Chỉ có điều Duy Quyên lại rất

thích nói chuyện với Trịnh Vi, không có việc gì

cũng trêu cô vài câu. Giường trên của Tiểu Bắc là

Lục Nha, nhà cô bạn này ở một huyện gần thành phố

25

G. Lục Nha cũng học Cơ khí, cùng lớp với Tiểu Bắc,

đó là một cô gái thật thà sống yên phận, chuyện gì

mọi người đã ủng hộ, cô cũng không phản đối, mọi

người cảm thấy vui, cô cũng thấy vui. Cuối cùng là

cô bạn Nguyễn Quản nằm giường trên Trịnh Vi, vừa

nghĩ đến cô bạn này thì đúng lúc cô ấy đẩy cửa bước

vào.

Tiểu Bắc vừa gọi điện xong, thấy Nguyễn Quản bước

vào bèn cười nói, “Người đẹp, đi đâu suốt cả tối

vậy?”.“Đi dạo thôi”, Nguyễn Quản trả lời.

Trịnh Vi đang quay mặt vào tường, cô thầm nghĩ,

người như thế mà còn suốt ngày đi dạo quanh trường,

không phải là cố tình thả mồi bắt bóng thì còn là

cái gì nữa?

Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với cô bạn

26

giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinh nhau, mỹ

nhân lại càng như vậy. Mặc dù Trịnh Vi không phải

là tuyệt mỹ giai nhân nhưng từ nhỏ cô cũng biết

mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường mà “hòa

thượng” chiếm số đông này lại càng có giá hơn. Cô

nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học, sau khi làm

xong mọi thủ tục, đứng hóng mát dưới bóng cây thì

nghe thấy người đứng cách cô không xa gọi lớn,

“Này, người đẹp!”. Lúc đó cô khấp khởi mừng thầm,

nghĩ bụng, “Mấy anh chàng sinh viên này ít trải sự

đời quá”. Đang định quay đầu lại để họ được nhìn

chính diện thì thấy ánh mắt của họ đã lướt qua cô

và xoáy thẳng vào một cô gái đang từ phía sau đi

lên. Nên tả thế nào nhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước

đến nay luôn tự đánh giá cao bản thân cũng không

27

thể không thừa nhận ánh mắt của đám sinh viên nam

lướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng là

điều có lý. Người đẹp, chắc chắn là người đẹp! Các

nét trên gương mặt của cô gái đang đi tới đều rất

xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phong cách nổi

bật. Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra

mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ duyên dáng,

thanh thoát, thảo nào mà lão Trương vừa nãy còn

cười duyên với cô, giờ cũng quay ngoắt 180 độ, ánh

mắt như tia ra đa chiếu thẳng vào người đẹp đó.

Trịnh Vi cúi đầu liếc nhìn những đường cong mà

trong lòng bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.

Nếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúc dạo

đầu không được vui vẻ lắm thì ngay buổi chiều của

buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiện thấy cô gái

28

xinh đẹp mà mình gặp trên đường bước vào phòng 402,

sau khi chào hỏi mọi người, cô bạn liền leo lên

chiếc giường trên đầu Trịnh Vi với một tư thế rất

duyên dáng, ngay lập tức Trịnh Vi cảm thấy đây thực

sự là một cơn ác mộng.

Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Vi đứng

trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình - mẹ kế

của nàng Bạch Tuyết cũng xinh đẹp nhưng hoàng tử

chỉ thích nàng công chúa nhỏ đáng yêu. Truyện kể

rằng tóc nàng Bạch Tuyết đen như gỗ mun, da trắng

như tuyết, mắt sáng như sao, đó không phải là cô -

Trịnh Vi đó sao? Có thấy Andersen nói gì đến chuyện

người nàng Bạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương

thần ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên

thế gian? Đó chính là ta, chính là ta, chính là

29

ta!

“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là Nguyễn Quản,

một cái tên khó gọi biết bao. Người có tên Nguyễn

Quản này không những không phải là người ngực to,

não bé như Trịnh Vi mong muốn mà còn thi đỗ vào

khoa Xây dựng - Học viện Công trình Kiến trúc của

trường Đại học G với số điểm khá cao (rất không may

là lại cùng lớp với Trịnh Vi), tính tình cũng

không ghê gớm như Trịnh Vi tưởng tượng, mấy ngày

sống cùng nhau, ai cũng thấy cô là một người hòa

nhã dễ gần nhưng Trịnh Vi vẫn không thể gần được cô

bạn cùng phòng này.

Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vi cũng

không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viên nam trong

lớp Xây dựng 2 khóa xx reo hò phấn khởi. Ai cũng

30

nói con gái trường G phần lớn là khủng long, con

gái khoa Xây dựng còn được mệnh danh là đại khủng

long, không ngờ ngay trong buổi nhập học, mọi người

đã đồn nhau có hai cô gái rất bắt mắt, một cô

duyên dáng xinh đẹp, một cô xinh xắn đáng yêu, cả

hai đều rơi vào lớp Xây dựng 2 của bọn họ, là hai

trong bảy cô gái của lớp. Thế nào được gọi là kỳ

tích? Đây chính là kỳ tích! Đây không những là tin

vui đối với toàn thể sinh viên nam lớp Xây dựng 2

khóa xx, mà còn là niềm tự hào của khoa Xây dựng,

từ trước tới nay sinh viên nam khoa Xây dựng luôn

phải hạ mình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã

có cơ hội nở mày nở mặt với cả trường.

Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm,

các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại một nơi. Như

31

lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải có đất, phòng

402 có được diễm phúc là đất lành chim đậu, không

tính Nguyễn Quản và Trịnh Vi, bốn cô còn lại mặc dù

không quá nổi bật nhưng cũng chẳng đến nỗi nào.

Lục Nha mặt mũi sáng sủa, Trác Mĩ có nét khá giống

với con gái vùng Giang Tô, Tiểu Bắc mặc dù ăn mặc

đơn giản nhưng ngũ quan đoan chính, ngay cả Duy

Quyên vốn là cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc

cũng không hề khiêm tốn. Như thế điểm tổng đã vượt

hẳn so với điểm trung bình của các phòng ký túc xá

nữ khác ở trường G, dù không phải khoáng hậu thì

cũng là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở

ký túc xá nam đối diện cất giọng sang, “Này 402,

hãy nhìn bên này…”.

Có cô gái nào không thích được con trai nâng niu?

32

Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ, “Hay sáu người

phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa?”.

Tiểu Bắc phản đối đầu tiên, “Gì mà hoa với lá, quê

chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đại Kim

Cương, nghe rất oai!”.

“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ nhân

đi!” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đều ồ

lên.Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyên không

thích tham gia vào những việc chán ngắt như thế,

cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lên tiếng quyết

định, “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi!”.

Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí, Lục đại

Thiên Hậu so với Tứ đại Thiên Vương còn dư ra hai

người, nghe được đó. Quyết định như vậy nhé!”.

Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái ở

33

các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mở cuộc tọa

đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh Vi và

Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các vấn đề, thường là

bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của các nhà lãnh

đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánh bao của nhà

ăn. Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũng xen vào đôi câu,

cô không hay nói nhưng nói câu nào thì thâm thúy

câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui, Trác Mĩ thì ngủ

say đến mức sét đánh ngang tai cũng không hay biết,

chỉ có Duy Quyên thỉnh thoảng nói câu, “Muộn quá

rồi, ngủ đi, đừng nói chuyện nữa”.

Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vi

không gọi được cho Lâm Tĩnh, cuộc thảo luận vẫn

đang tiếp tục, không ngờ Duy Quyên khơi mào, cô

nói, “Mọi người khai thật ra nhé, ai có bạn trai

34

rồi, ai chưa có nào. Tớ chưa có đâu”.

Lục Nha thổ lộ, “Mẹ tớ không cho yêu trong trường

đại học, tớ cũng không định có người yêu trong thời

gian học đại học”.

Trác Mĩ xen vào rằng hồi học cấp ba cô cũng có

mảnh tình vắt vai đầu tiên nhưng bạn trai không thi

đỗ đại học nên vẫn phải dùi mài kinh sử, đợt nghỉ

hè hai người đã chia tay.

Tiểu Bắc hồ hởi, “Tớ cũng thích tìm một anh lắm

nhưng người đó phải có đủ bốn điều kiện: cao ráo,

có giá, có con mắt và có đầu óc mới được”.

“Làm sao như thế được, tất cả đều đang cô đơn!

Nguyễn Quản, còn cậu thì sao?”, Duy Quyên hỏi.

“Ờ! Tớ có người yêu rồi”, lại một lần nữa Nguyễn

Quản khiến mọi người phải giật mình. Mỗi người một

35

câu tra hỏi anh bạn bí mật của Nguyễn Quản. Nguyễn

Quản không hề ngại ngùng liền giới thiệu sơ qua,

bạn trai cô học cùng lớp cấp ba, đã yêu nhau được

hai năm, hiện chàng đang học đại học ở Chiết Giang.

Các cô gái vừa mới từ giã cuộc sống cấp ba còn khá

nhạy cảm trước vấn đề tình yêu nhưng Nguyễn Quản

lại thẳng thắn và bình thản kể chuyện tình yêu của

mình như vậy khiến mọi người cũng cảm thấy đây là

một chuyện hết sức bình thường.

“Thế thì không biết bao nhiêu trái tim của các anh

chàng trong trường mình phải tan nát nhỉ?”, Duy

Quyên nói. Đột nhiên cô phát hiện ra Trịnh Vi từ

trước luôn là người rất tích cực tham gia các cuộc

thảo luận nhưng cả tối nay không nói lời nào, bèn

hỏi, “Trịnh Vi, còn cậu thì thế nào, cậu ở phe cô

36

đơn hay là phe hoa tươi có chủ rồi?”.

Trịnh Vi nằm trên giường nói với vẻ chán nản, “Tớ

chẳng ở phe nào cả”.

“Thế thì lạ nhỉ, hoặc là phải cô đơn hoặc là đã có

người yêu, cậu không ở phe nào có nghĩa là sao?”,

Tiểu Bắc là người nóng tính, cô lập tức bày tỏ thắc

mắc của mình.

“Đồ ngốc!”, giọng Trịnh Vi dù tỏ ra không vui

nhưng rất đanh, “Hiện tại tớ đang cô đơn nhưng tớ

sẽ có người yêu ngay thôi!”. Lâm Tĩnh rất hiểu tình

cảm của cô, Trịnh Vi cũng không nghi ngờ những

tình cảm của anh dành cho mình. Hồi còn nhỏ, nói

chuyện yêu đương thì còn quá sớm nhưng giờ cô đã

đến thành phố G để học đại học, mọi người trong nhà

cũng đều mặc nhận quan hệ giữa hai người. Ngoài

37

Tiểu Phi Long là cô ra, ai còn có thể làm bạn gái

của Lâm Tĩnh? Chỉ có điều tạm thời cô chưa liên lạc

được với anh, nhưng sớm muộn gì anh cũng là của

cô!

Duy Quyên liền cười, “Có phải là anh chàng Lâm

đang học nghiên cứu sinh ở trường Luật không? Thấy

cậu liên tục nhắc đến anh ấy nhưng có thấy anh

chàng đó liên lạc lại đâu. Rốt cuộc là anh ta có

tồn tại hay không?”.

Nghe vậy, Trịnh Vi vô cùng tức giận liền ngồi phắt

dậy, “Sao lại không tồn tại, đợi tớ tìm thấy và

bày tỏ lòng mình với anh ấy thì là tớ có người yêu.

Đến lúc đó xem các cậu có tin hay không?”.

“Hả? Cậu ngỏ lời? Thế không phải là con gái theo

đuổi con trai hay sao?”, Lục Nha kinh ngạc thốt

38

lên.“Thế thì sao, tớ ghét nhất là cái trò yêu

thầm, tớ thích anh ấy thì sẽ nói với anh ấy!”,

Trịnh Vi nói.

Từ trước tới nay tính Trịnh Vi là vậy, thích cái

gì là nhất quyết phải làm, không để tâm đến hậu quả

và cũng không sợ phải trả giá, vì thế Lâm Tĩnh mới

nói cô là Tiểu Phi Long dũng cảm.

“Lớn lên cùng nhau, tại sao đến giờ cậu mới bày tỏ

lòng mình với anh ấy?”, Duy Quyên vẫn tỏ vẻ nghi

ngờ.“Trước kia anh ấy nói tớ còn nhỏ, chưa hiểu

hết mọi chuyện, giờ thì tớ đã vào đại học, tớ đã là

người lớn rồi, anh ấy không còn lý do gì để nói tớ

nữa.” Trịnh Vi nghĩ đến việc Lâm Tĩnh mất tích mấy

ngày nay, vẻ hùng dũng vốn có cũng mang theo đôi

phần phiền muộn.

39

Lần đầu tiên Nguyễn Quản đặt câu hỏi, “Làm sao cậu

biết anh ấy sẽ chấp nhận lời tỏ tình của cậu?”.

Trịnh Vi “xí” một tiếng rồi nói, “Tớ là ai, tớ là

thiên hạ vô địch Ngọc diện Tiểu Phi Long, có cái gì

tớ không giành được chứ?”.

Mọi người đều bật cười vì kiểu trẻ con của cô, chỉ

có Trịnh Vi không cười, cô nằm xuống giường, nhớ

lại mùa đông hồi năm lớp mười hai Lâm Tĩnh về nhà

ăn Tết. Chiều mùng năm Tết, anh đưa cô đi miếu hội,

trên đường về, vì cả ngày chơi đùa mệt nhoài nên

cô thiu thiu ngủ gật trên xe bus, không để ý nên

đầu dần dần ngả vào vai anh, anh không nhúc nhích,

chỉ gọi mấy tiếng, “Tiểu Phi Long, Tiểu Phi Long,

ngủ say rồi à?”.

Cô cố tình không trả lời, đột nhiên cảm thấy có

40

cái gì rất ấm, pha vào đó một chút ẩm ướt, nhè nhẹ

đặt xuống mắt cô. Hàng lông mi của cô khẽ động đậy,

mắt nhắm càng chặt hơn, tai bắt đầu nóng lên, hơi

ấm tỏa vào tận trái tim.

Trước khi xuống xe Lâm Tĩnh lay cô dậy, trên đường

về nhà, không ai nói với ai lời nào, Trịnh Vi bình

thường vốn hay nói nhưng hôm nay cũng im lặng. Anh

không nhắc đến chuyện đó, cô cũng không nhắc. Lúc

về đến khu nhà mình ở, Trịnh Vi nói với anh, “Lâm

Tĩnh, em đến thành phố anh đang ở để học đại học

được không?”.

Lâm Tĩnh suy nghĩ một lát rồi nói, “Thành phố G

chỉ có hai trường đại học nổi tiếng, em học thiên

về Tự nhiên, lại không có tính kiên nhẫn, chắc chắn

không thể học được trường Luật, còn lại chỉ có

41

trường G, điểm lấy cũng không thấp đâu”. Trịnh Vi

học không chăm chỉ lắm nhưng may có chút thông

minh, điểm cũng không đến nỗi, chỉ có điều không ổn

định.

“Anh cứ chờ xem, em nói thi đỗ chắc chắn sẽ đỗ,

đợi đến khi em đến trường G nhập học, em sẽ đi tìm

anh, đến lúc đó anh không được giở trò đâu đấy!”,

Trịnh Vi nhìn vào đôi mắt to sáng ngời của Lâm

Tĩnh.

“Được, anh sẽ đợi em”, Lâm Tĩnh mỉm cười gật đầu.

Đây là lời hứa của anh, tuy không nói ra nhưng cô

vẫn hiểu.

Mấy hôm sau, Lâm Tĩnh quay về trường, sau đó có

nói chuyện qua điện thoại nhưng cô không được nhìn

thấy anh nữa.

42

Giờ thì Trịnh Vi đã đỗ vào trường Đại học G như

mong muốn và đến thành phố có anh. Nhưng cho đến

tận bây giờ, anh vẫn chưa liên lạc với cô, đây thực

sự không giống phong cách của anh. Trịnh Vi linh

cảm rằng chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó nhưng lại

không biết cốt lõi của vấn đề nằm ở đâu.

Có điều, Trịnh Vi trước sau vẫn một mực tin tưởng,

Lâm Tĩnh từng nói sẽ đợi cô, anh nói là làm, chắc

chắn anh sẽ đợi cô, có thể là gần đây anh bận, cậu

bạn đãng trí cùng phòng quên nhắn lại với anh, tóm

lại là sẽ rất nhanh thôi - có thể chỉ trong ngày

mai, Lâm Tĩnh sẽ gọi điện thoại cho cô. Đến lúc đó

thì…

Nghĩ đến đây, Trịnh Vi liền nở một nụ cười hạnh

phúc trước khi đi vào giấc mộng.

43

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát