Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Bảy Ngôi Làng Ma - Đường Vào Ngôi Làng Ma

Bản quyền Tiếng Việt thuộc về Nhà sách Phương

Đông. Bản quyền được bảo hộ trên toàn thế giới.

Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Mọi thông

tin xin liên hệ: nhasachphuongdong@yahoo.com

ĐƯỜNG VÀO NGÔI LÀNG MA

Con đường cái chạy bao quanh ngôi làng tĩnh mịch

từ lâu đã không còn giấu chân người và xe qua lại,

đâu đây mùi tử khí ngùn ngụt toả ra.

Không ai còn nhớ rõ, từ lúc nào, chiếc xe hơi cuối

cùng đi qua trên con đường đã khô nẻ đó nữa. Đấy

là một ngôi làng đã chìm vào quên lãng mà ngay cả

Chúa cũng đã xoá tên, nó già nua, tiều tuỵ và cũng

đã kiệt cùng hy vọng như một thây khô, già yếu thoi

thóp hơi tàn.

Bầu trời đỏ thẫm một màu máu chụp xuống ngôi làng,

1

cái màu đỏ rợn người đó như muốn nuốt lấy ngôi

làng đang lê lết sự sống trên bãi đời hoang vắng.

Trên vệt đất bằng, khô cháy thấp thoáng bóng người

lúc ẩn lúc hiện, dưới ánh tà dương, nó vật vờ như u

hồn người chết thảm. Nó lao đi như điên dại với

chiếc bút vẽ và giấy trắng trong tay, tiếng thở

nặng nề hổn hển cứ vang vang dưới cánh đồng khô

nứt.

Nó muốn truy tìm một người, một người mà nó đã mất

công truy tìm từ rất lâu rồi!

Trong lúc lao chạy, hắn cảm thấy từng cơn đau dưới

hai bàn chân trần, bỗng một gót chân hắn bị rách

toạc ra và hắn ngã quỵ xuống đất. Quay đầu nhìn lại

gót chân, hắn chỉ thấy một vật hình dạng giống như

nắm đấm bàn tay đang gò lấy gót chân mình.

2

"Anh! Là anh à?" Hắn vội la lên.

Vết thương hình nắm đấm vẫn im thin thít chẳng

chút phản ứng gì, vẫn cứ nắm chặt gót chân hắn, yết

hầu hắn như có vật gì đang chạy tứ tung trong đó,

hai cánh tay bỗng nhiên nắm chặt lại. Hắn vội vã

lao tới đám cỏ rậm phía trước mặt, ra sức lần mò

tìm kiếm chủ nhân của bàn chân khô không khốc đó.

Dù đó là một thây người, thì hắn vẫn cứ muốn tìm

cho bằng được chủ nhân của cánh tay kia.

Trong thoáng chốc, nỗi thất vọng đã bao phủ tâm

hồn hắn, hắn gục quỵ xuống đất rồi cười gằn trong

nỗi sợ thất thanh. Hoá ra, chẳng phải là bàn tay ai

buộc chân hắn cả, đó chỉ là một sợi dây cát đằng

đã khô mà thôi.

Trên đầu hắn, vụt qua mấy con quạ đen, “quác” một

3

tiếng ai oán ghê người, tiếng kêu như xé toang bầu

trời đỏ ối. Sau trận cười gằn thảm thương đó hắn ậm

ự mấy tiếng rồi vội vàng nhặt lấy chiếc bút vẽ và

mảnh giấy trắng đang nằm bên mình lên, vội vàng vẽ

cảnh đám cỏ hoang rậm rạp trước mặt.

Mấy sợi gân xanh trên trán hắn lại nổi lên, từ đôi

mắt đỏ ngầu những đường mạch máu giờ đã lộ ra vẻ

chú tâm cao độ, bàn tay phải như được điều khiển

bởi bàn tay quỷ thần nằm ngoài tầm kiểm soát của ý

chí, thế là hắn cứ cặm cụi vẽ một cách máy móc cảnh

vật trước mắt.

Sau khi vẽ xong, hắn bỗng thấy tim đập liên hồi,

hắn há mồm thở dốc giống như vận động viên chạy đua

vòng cuối. Sau một hồi, hơi thở đã trở lại bình

thường, hắn nhìn lại bản vẽ vừa phác thảo trong

4

tay… "Không có ! Không có…"

Cả bức vẽ, ngoài những đám cỏ rậm mọc bừa phứa ra,

thì chẳng có gì cả!

"Tại sao?" Hắn nghiến chặt răng, cúi đầu nôn ra

mấy tiếng: "Mẹ kiếp, rốt cục mày ở đâu?"

Lần đầu tiên phát hiện nét bút của mình có thể vẽ

được cả linh hồn của ma quỷ, hắn vô cùng kinh ngạc.

Đó là khi hắn vẽ cảnh thực bên chiếc cầu đá, khi

vẽ xong hắn vô tình phát hiện nằm ngay dưới gầm cầu

là một người con gái đã khô.

Đấy là một pha vô cùng quan trọng, sự xuất hiện

quái dị của người con gái dưới gầm cầu kia sẽ phá

vỡ cung cách của toàn bức họa hắn không thể không

chú ý đến trong khi vẽ. Điều đáng sợ là, hắn hoàn

toàn vô thức khi vẽ hình người con gái lên bức họa

5

của mình, kí ức về thời gian khi vẽ dường như trống

rỗng, đó chỉ là hoạt động của bàn tay ngoài sự

kiểm soát của lí trí, đó là thời gian hắn bị sự

quái dị thôi miên và rút lấy hình ảnh người con gái

trong đầu hắn rồi tô lên bức họa mà thôi.

Nửa tháng sau, phía cảnh sát có cuộc thăm dò đến

ngôi làng này, họ đã vô tình phát hiện và đào lên

xác chết của một cô gái dưới chân cầu đá kia!

Hắn tin chắc chắn rằng, thây người chết chôn dưới

trụ cầu kia chính là người con gái trong bức họa

của mình. Hồn oan muốn mượn bàn tay của hắn để mách

nơi thi hài bị giấu. Bỗng hắn cảm thấy vô cùng

phấn chấn, hắn có thể vẽ được nơi ở của các linh

hồn, như vậy, phải chăng hắn có thể tìm được anh

trai mình?

6

Hắn lại nắm chặt lấy cây bút trong tay, đứng phắt

dậy, móc lấy mẩu giấy đã nhàu trong túi quần ra,

giấy đỏ chữ đen, trên dòng tiêu đề ghi giấy thông

báo thi đỗ của khoa tin học! Hắn lại tiếp tục tiến

về phía trước, dừng chân dưới gốc cây hoè. Đây là

một cây hoè chết khô vì nhiều vết dao chặt phá,

toàn thân cây khô cứng, trụi trơ không một chiếc lá

hay vật gì khác, nó queo quắt và cằn cỗi như vùng

đất mà hắn đã lớn lên. Trên thân cây khô này, trước

đây có một cậu con trai đã treo cổ tự vẫn. Hắn

lặng lẽ cầm bút lên, lại một lần tốc họa nữa! Quả

nhiên trong tranh vẽ, trên chiếc cây khô bỗng xuất

hiện xác chết của một người con trai treo cổ tự

vẫn, đong đưa theo gió.

Thây người đó là cậu con trai đã treo cổ vì thi đỗ

7

trường học mà mình mơ ước nhưng nhà quá nghèo nên

không có đủ tiền cho cậu ta ăn học. Cậu ta đau khổ

hận ngôi làng kia, và đã tự kết thúc nỗi ràng buộc

của sự nghèo hèn bằng một biện pháp hết sức cực

đoan.

Vẽ xong, hắn than một tiếng rồi đi về phía con

suối phía trước cách đó khá xa. Đấy là con suối

mang lại nguồn nước duy nhất cho ngôi làng kia,

nhìn từ xa, dưới ánh tà dương đỏ ối, dòng suối tựa

như một mạch máu bị cắt nhưng chưa đứt hẳn, hắn vừa

đi vừa nói: “Anh, anh có biết không, em đã thi đỗ

trường đại học nổi tiếng nhất Trung Quốc, chỉ cần

anh đến để học chuyên ngành của mình nữa thôi”.

Trên mặt con suối kia, nhìn kĩ lại thấy một khuôn

mặt của một người còn rất trẻ, hắn nhớ lại, anh hắn

8

đã từng cõng hắn trên lưng vượt qua con suối này

đi suốt mấy hôm liền đến bệnh viện vì hắn lên cơn

sốt nặng. Hình ảnh cha mẹ trong kí ức của hắn là

một khoảng trống, anh Cả như bố, chính anh hắn đã

nuôi hắn trưởng thành.

Nhưng anh Cả giờ đây đã mất tích, trước đây anh

hắn còn hứa là sẽ mang hắn ra khỏi ngôi làng này,

nhưng giờ đây người mang hắn ra khỏi làng không

phải là anh trai nữa mà là mấy viên cảnh sát hình

sự dẫn hắn đến thành phố mà anh trai hắn đã sống để

phối hợp điều tra.

Suốt một tuần ròng rã dường như hắn chẳng chợp mắt

được giây phút nào. Người sống còn khó tìm huống

hồ là người chết! Anh trai hắn cứ thế mà vĩnh biệt

trần gian lặng lẽ như cốc rượu bốc hơi rồi hoàn

9

toàn mất dấu. Ba tháng sau, vụ án đó cũng đã trở

thành một vụ án mất tích thông thường, trở thành

nghi án không lời giải đáp còn hắn cũng phải trở

lại ngôi làng kia.

Điều khiến ai cũng phải kinh ngạc là, sau khi trở

về, hắn lao đầu vào học một cách điên cuồng. Hắn

hiểu rõ rằng, muốn tìm được anh trai trước hết phải

rời khỏi ngôi làng kia, mà phương pháp nhanh nhất

để rời khỏi ngôi làng là thi đại học! Cây bút bất

ngờ rơi lăn xuống suối làm xao động mặt suối phẳng

lặng. Bất chợt đôi con ngươi hắn như tụ vào một

điểm - trên mặt sóng xao động của con suối, hắn

nhìn thấy một cánh tay trắng bệch đang khoác lên

vai hắn! Dù đôi cánh tay kia thô tháp, cứng rắn vẫn

giống như đôi tay của người cha hiền.

10

"Anh?". Hắn đột ngột quay đầu lại.

Song sau lưng hắn, ngoài một cánh đồng hoang với

đầy cỏ dại ra không còn vật gì khác nữa.

11

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát