Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Bí Mật Trái Tim Bị Đánh Cắp - Chuyện Quái Dị Ở Bệnh Viện

BÍ MẬT TRÁI TIM BỊ ĐÁNH CẮP

Bản quyền Tiếng Việt thuộc về Nhà sách Phương

Đông. Bản quyền được bảo hộ trên toàn thế giới.

Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Mọi thông

tin xin liên hệ: nhasachphuongdong@yahoo.com

Chuyện thứ năm BÍ MẬT TRÁI TIM BỊ ĐÁNH CẮP

Bỗng nhiên tôi cảm thấy tại vị trí hai đốt xương

ngực đau nhói từng cơn, đã rất lâu rồi không có cái

cảm giác này. Vết thương ở đó đã ngủ yên suốt hai

mươi năm, tôi đặt tay lên vết thương, kí ức về nó

đã trở nên rất mơ hồ, chỉ biết đó là một căn bệnh

liên quan đến tim.

"Bác sĩ Trần, khoa chẩn đoán đã đưa đến một bệnh

nhân tâm thần với chức năng của tim không ổn định,

chúng ta có nhận không?" Y tá trưởng Uông Lệ Sa

1

nói, mắt đăm đăm nhìn tôi như vặn hỏi.

Tôi chỉ là bác sĩ ngoại khoa khoa tim mạch vừa

chuyển tới, thậm chí ngay đến chỗ ở của mình tôi

cũng chưa có, chỉ là hôm nay Hạ chủ nhiệm của tôi

và tôi trực ban, vừa lúc đó lại có một vị đại biểu

đến phòng hội nghị cùng nói chuyện.

"Để tôi đi hỏi Hạ chủ nhiệm, cô đợi một lát!" Tôi

nói rồi đi thẳng đến phòng hội nghị, giơ tay lên và

gõ cửa.

"Vào đi!" Là tiếng của Hạ chủ nhiệm, tôi đẩy cửa

vào, thấy trong phòng hội nghị chỉ có mình ông đang

ngồi lặng lẽ hút thuốc, còn vị đại biểu kia thì đã

bị đuổi ra.

"Có một bệnh nhân tâm thần với chức năng tim không

ổn định, có nhận vào khoa mình không? Hoặc là đưa

2

đến..." Tôi vẫn chưa nói hết, Hạ chủ nhiệm đã đứng

dậy, tôi đã quen với việc ông vỗ lên vai tôi ngụ ý

bảo tôi đi theo ông.

Phiếu chẩn đoán đang nằm bệnh trong tay chủ nhiệm

Hạ, ông lật qua lật lại khiến nó phát ra tiếng sột

soạt, sau đó ánh mắt của ông dừng lại ở mục thứ

nhất.

"La Hưng, nam, hai mươi lăm tuổi, số ngày ho, hôm

nay đột nhiên khó thở, nhập viện... đã từng có tiền

sử bệnh tâm thần." Đây là nội dung lớn nhất của

mục một, và bệnh trạng không có gì khác hai lần

trước, ngoài tiền sử bệnh tâm thần còn có một số

bệnh khác.

"La Hưng? La Hưng?" Hạ chủ nhiệm dường như đang

nhớ lại điều gì. "Nhận người bệnh này, sắp xếp cho

3

anh ta ở phòng bệnh đơn, mọi người hãy lưu ý đến

anh ta nhiều một chút! Người nhà anh ta đâu?"

"Dường như là bạn anh ta đưa đến, làm cho anh ta

thủ tục nhập viện sau đó không thấy người nữa.

Giọng Uông Lệ Sa khiến tôi toàn thân nổi da gà, chỉ

là báo cáo tình hình bệnh nhân với Hạ chủ nhiệm có

cần phải dùng giọng nói ngọt lịm như vậy không?

"Tiền nộp chưa?" Hạ chủ nhiệm lại hỏi một câu, tôi

đột nhiên có cảm giác buồn nôn, đặc biệt là nhìn

thấy một bộ quần áo dài trắng, dường như đã bị

"tiền" làm cho nhơ bẩn.

Tốt nghiệp đại học, tôi vào làm ở một khoa tốt

nhất cho một bệnh viện tốt nhất và đã trở thành một

bác sĩ khoa tim nổi tiếng. Rất nhiều bạn cùng học

ngưỡng mộ tôi, bởi trong cái xã hội cạnh tranh khốc

4

liệt như bây giờ, cơ hội như vậy thực sự không

nhiều, hoặc là tôi có một quan hệ bền lâu, hoặc là

tôi có tiền... ôi, lại là tiền!

Tôi không có tiền, chính xác mà nói tôi vẫn là một

cô nhi, làm sao tôi lại có cơ hội như vậy? Trong

thế giới này sợ rằng chỉ có ba người biết cái bí

mật này, một là mẹ nuôi tôi, đáng tiếc rằng hai

tháng trước ngày tôi tốt nghiệp đi làm, những lời

chứa đầy vẻ oán hận của tôi đã khiến bà tức giận ra

đi, lễ tang bà tôi cũng không có mặt; còn một

người là bố nuôi tôi, tôi rất bái phục sự hiểu biết

của ông, nhưng lại rất hận cái tính hám lợi, tâm

địa đen tối của ông, tôi cảm ơn ông đã ban tặng cho

tôi cuộc sống mới, nhưng lại vô hình nghĩ thay cho

những người đối đầu với ông; người cuối cùng biết

5

chính là tôi.

Bố nuôi tôi sẽ không nói cho bất cứ ai biết cái bí

mật làm thế nào tôi có thể vào được bệnh viện này,

đương nhiên là bản thân tôi cũng không nhất thiết

phải nói ra. Bởi thế các đồng nghiệp của tôi đều

cho rằng tôi là học sinh xuất sắc nên mới được đứng

vào hàng ngũ tiến sĩ của bệnh viện.

Tôi đi theo Hạ chủ nhiệm vào phòng bệnh của La

Hưng vừa được sắp xếp. La Hưng có một khuôn mặt

tuấn tú, đôi mắt nhắm nghiền, thở một cách mệt

nhọc. Nếu như trong bệnh án không có câu "đã có

tiền sử bệnh tâm thần" kia, thì ai có thể biết được

một người trẻ trung đầy sức sống như vậy lại có

một bộ não không bình thường cơ chứ?

Chẳng trách một y tá già như Uông Lệ Sa cũng vui

6

lòng chăm sóc bệnh nhân này, cho dù anh ta có hay

là không có bệnh tâm thần, anh ta quả thực là một

người rất điển trai! Mà đối với một phụ nữ đứng

tuổi cả đời không kết hôn như Uông Lệ Sa, đừng nói

là người thanh niên điển trai kia, tôi nghĩ chỉ cần

là con trai, bà ta cũng sẽ quan tâm quá như vậy,

không thế thì sao quan hệ giữa bà ta và Hạ chủ

nhiệm lại có nhiều lời đồn đại.

Tôi cũng không để ý họ có tình ý gì với nhau, mà

chỉ quan tâm đến chuyện họ đã thực hiện thành công

ca mổ tim khiến người ta kinh ngạc mà cảm thấy tò

mò. Chỉ có một y tá và một bác sĩ, làm sao họ có

thể thực hiện một ca mổ tim phức tạp như thế?

"Mẹ ơi, mẹ ơi! Đừng rời xa con!" La Hưng nằm trên

giường đột nhiên mở mắt, nhìn hết người này đến

7

người khác, và dừng lại ở tôi, anh ta lật người

muốn xuống giường, hai cánh tay đưa về phía tôi.

Tiếng chai truyền dịch lách cách, ở đó chỉ có Hạ

chủ nhiệm, Uông Lệ Sa và hai y tá khác giữ anh ta,

tiêm cho anh ta một mũi an thần, anh ta mới dần dần

bình tĩnh trở lại, nhưng miệng vẫn lầm rầm gọi "Mẹ

ơi, mẹ ơi", ánh mắt tội nghiệp đó cứ in mãi trong

lòng tôi.

Tôi không nghĩ được gì, trong đầu trống rỗng, chỉ

cảm thấy có ngọn lửa bùng cháy ở chỗ xương ngực,

hơi thở dồn dập, một tay sờ vào chỗ đau ở lồng

ngực, một tay vịn tường.

"Tiểu Trần, sao vậy?" Hạ chủ nhiệm lo xong cho

bệnh nhân, quay sang lo lắng hỏi tôi.

"Con không sao, chắc là dạo này nghỉ ngơi không

8

điều độ!" Tôi định thần lại, đến bên cạnh giường

bệnh chuẩn bị khám cho La Hưng và nhập sổ vào viện

cho anh ta.

"Ấy!" Tôi kêu lên một tiếng, bệnh án rơi xuống

dưới đất. La Hưng ôm lấy tôi như một đứa trẻ, chạm

mạnh vào vết thương của tôi. Đôi tay tôi cứng lại

không biết nên cho anh ta một cái tát rồi đẩy anh

ta ra hay cứ để như vậy đợi anh ta chìm vào giấc

ngủ?

"La Hưng, ngoan, ngủ đi. Mẹ sẽ không rời xa con

đâu!" Uông Lệ Sa nói với anh ta giống như với một

đứa trẻ, rồi kéo hai tay của La Hưng ra khỏi người

tôi. La Hưng nằm xuống giường thiếp đi, đôi chân

tôi mềm nhũn, phải ngồi xuống chiếc ghế cạnh

giường.

9

"Tiểu Trần, cô về nghỉ đi, bệnh nhân này để tôi

lo là được rồi." Hạ chủ nhiệm nhặt bệnh án dưới đất

lên, rồi kiểm tra lại cho La Hưng, còn tôi quay về

phòng nghỉ của bệnh viện...

"Phàm Phàm, hay là chuyển về nhà đi! Ở ngoài một

mình bố không an tâm!" Đó là tiếng Hạ chủ nhiệm,

ông bước vào phòng nghỉ lúc nào tôi cũng không hay,

nhìn ra phía ngoài cửa sổ lắc đầu.

Hạ Côn, một chuyên gia bệnh tim có quyền lực nhất

thành phố này, bố nuôi tôi, cho tôi sống thêm một

lần nữa. Thế mà tôi không mảy may cảm động, tôi

chán ghét cuộc sống này hơn hai mươi năm, tôi ghét

cái vết thương cứ ngủ yên ở bên trái xương ngực

kia.

Ông ấy nói hơn hai mươi năm về trước, cha mẹ đẻ

10

đã bỏ rơi tôi, tôi đã mang sẵn bệnh tim bẩm sinh,

ông ấy đã nhận nuôi tôi, đợi lúc thích hợp thì phẫu

thuật cho tôi.

Nhưng tôi biết ông nhận nuôi tôi không phải vì

tiếc thương một sinh mệnh mà là vợ của ông, chính

là mẹ nuôi tôi, người đã chết vì tức giận tôi, bà

không thể sinh con. Hơn hai mươi năm, tôi chỉ là

một công cụ để cái gia đình này được hoàn chỉnh,

trong mắt mẹ nuôi tôi, tôi là người nhắc nhở bà

không phải là một phụ nữ hoàn thiện. Bà ta ngược

đãi tôi, dùng mọi cách để giày vò tôi, làm tổn

thương tôi.

Tôi muốn lớn thật nhanh, chỉ cốt để nhanh chóng

rời khỏi cái gia đình đó. Tôi đã có cơ hội được

sống thêm lần nữa, vậy tại sao không sống cơ chứ?

11

Học cấp hai, tôi sống nội trú ở trường. Công việc

của Hạ Côn rất bận, ngoài việc bỏ thời gian đến

thăm và cho tôi tiền sinh hoạt thì cuộc sống của

tôi và ông ta không có gì liên quan đến nhau.

Cuộc đời có lúc như một trò đùa, tôi thi đỗ vào

trường đại học y, rồi còn được ưu tiên vào đây làm

việc. Mẹ nuôi tôi muốn tôi mang họ của bà ấy, để

trong khoa sẽ không có ai nghĩ tôi và Hạ Côn có

quan hệ cha con.

“Bố nói xem, con đáng giá bao nhiêu tiền?" Tôi

cười một cách chua chát nhìn thấy qua lớp kính một

khuôn mặt hốc hác.

"Con nói thế có ý gì?" Hạ chủ nhiệm ngạc nhiên

hỏi.

Con đồng ý đến đây làm việc là muốn giúp bố kiếm

12

thật nhiều tiền, cốt là để chuộc lại mạng sống. Đợi

kiếm đủ rồi: "Chúng ta đường ai nấy đi." Tôi quay

người nhìn ông một cách nhẹ nhõm.

Người đàn ông đó thở một hơi dài, ông ấy đã già,

mái tóc đã bạc, trên khuôn mặt hằn lên những nếp

nhăn, trong lòng tôi tràn ngập một cảm giác thương

cảm, xót xa.

"Y tá trưởng, tôi xin chị, trong thời gian này

đừng cho tôi trực ca đêm" Lâm Phi nhìn Uông Lệ Sa

với ánh mắt trách móc. Đây không phải là lần đầu,

Lâm Phi rất đẹp, trong phiên trực đêm, cô rất ngán

bị những người bệnh tim làm phiền. Cô ấy luôn xin y

tá trưởng cho đổi ca để đợi những người bệnh kia

xuất viện.

"Lần này là giường bệnh nào thế? Hồng nhan họa

13

thuỷ a!" Uông Lệ Sa vừa xem bệnh án hôm qua vừa

châm chọc Lâm Phi.

"Là La Hưng!... " Nếu đó là người bình thường thì

tôi không sợ đến vậy!” Lâm Phi miêu tả sự việc

tường tận cho y tá trưởng, xem ra một cô nữ sinh

vừa ra trường chưa đến hai mươi tuổi không chịu nổi

sợ hãi, xảy ra một chút việc nhỏ đã cảm thấy kinh

sợ.

"Đã nói với cô, anh ta có vấn đề gì mà đáng sợ

đến vậy!" Uông Lệ Sa gập quyển nhật ký công tác,

chỉ tay lên đầu, nhìn Lâm Phi vẻ âu yếm.

"Ai, nói ra cũng không ai tin." Lâm Phi bĩu môi

bắt đầu thu dọn đồ trên bàn y tá.

Tôi chuẩn bị đi kiểm tra, đến trước phòng bệnh

của La Hưng chợt thoáng chút lưỡng lự. Một bệnh

14

nhân không cách nào tiếp xúc được, tôi có cần phải

kiểm tra không? Cuối cùng vẫn đẩy cửa vào, La Hưng

đang nằm ngủ như một đứa trẻ, nhìn vào khuôn mặt

điển trai có ai ngờ anh ta là một người tâm thần.

Tôi cầm ống nghe lên chuẩn bị nghe nhịp tim của anh

ta, cởi áo anh ta ra tôi thấy một vết thương bên

trái ngực. Tôi nhẹ nhàng đặt ống nghe lên vị trí

đó.

"Mẹ ơi, mẹ ơi!" La Hưng tỉnh dậy, tóm chặt lấy

hai tay tôi, đôi mắt đầy khát vọng và sợ hãi.

"Được rồi, ngoan nào!" Không biết Uông Lệ Sa và

Hạ chủ nhiệm đã vào từ lúc nào, bà ta như một người

mẹ yêu con dần bỏ hai tay của La Hưng ra khỏi

người tôi. Vết thương ở ngực tôi đột nhiên lại như

bị ai đốt, rất khó chịu, hai chân dường như không

15

đứng vững nữa. Tại sao mỗi lần đến gần La Hưng, tôi

đều có cảm thấy cái gì đó bất an.

"Tiểu Trần, về sau bệnh nhân này sẽ do tôi phụ

trách." Hạ chủ nhiệm tiến lên vỗ vào vai tôi, cầm

ống nghe lên kiểm tra cho La Hưng khi đó đã thiếp

đi rồi.

Tôi đi ra, muốn đến phòng nghỉ uống một cốc cà

phê, để vết thương như bị ai đốt kia nguội đi, tôi

vừa kịp cầm cốc cà phê ngồi xuống, mấy cô y tá đã

như ong tràn vào.

"Nói xem Trần Phàm có giống mẹ của anh ta không."

Khi bọn họ đang bàn tán thì tôi nghe thấy câu nói

này, tiếp đó là tiếng nước đổ vào cốc. Lúc đó mấy

cô ả này nhìn thấy tôi thì dừng ngay cuộc bàn tán

lại.

16

"Mấy cô đang nói chuyện về La Hưng hả?" Tôi vừa

uống cà phê vừa cười hỏi bọn họ.

Mấy cô ả nhìn nhau, Lâm Phi đỏ mặt bước đến chỗ

tôi và nói: "La Hưng thực sự là bị bệnh thần kinh

à? Nhưng mà cái mục đăng ký người thân không có thì

phải nhưng mà trên thẻ chữa bệnh thì lại ghi đúng

thời hạn phải có người nộp tiền viện phí. Không

phải là một người đáng thương bị bỏ rơi chứ? "Bỏ

rơi." Nếu như bị bỏ rơi thì La Hưng đã hạnh phúc

hơn tôi nhiều rồi, ít nhất cũng đã hơn hai mươi năm

được người nhà chăm sóc, ít nhất cũng biết gọi

rành mạch tiếng "mẹ ơi", còn tôi ư? Đến dáng vẻ bố

mẹ như thế nào, họ đang ở đâu tôi cũng không biết!

Tôi cũng không biết nên trả lời sự hoài nghi của

mấy cô y tá này như thế nào, may mà đúng lúc đó

17

người nhà bệnh nhân đến gõ cửa tìm bác sĩ, tôi liền

đặt cốc cà phê xuống rồi đi cùng họ.

Gần đây kể từ cái ngày mà La Hưng nhập viện, tôi

ngủ không ngon, thường mơ về một giấc mơ. Trong

giấc mơ, trong tay La Hưng sợ hãi một tay cầm trái

tim đầy máu còn đang đập, một tay thì tóm lấy vạt

áo của tôi, và lại như một đứa trẻ gọi mẹ: "Mẹ ơi,

mẹ ơi." Tần Ninh nghe tôi kể lại xong rất nghiêm

túc nói với tôi: "Có lẽ kiếp trước cậu đúng là mẹ

của cậu ta."

Tần Ninh là bạn mà tôi quen ở trên mạng, anh là

một chuyên gia tư vấn về tâm lý, thường viết một số

tiểu thuyết khủng bố trên mạng, tôi giao lưu cùng

anh ta bắt đầu từ khi có quá nhiều chuyện vô vị rồi

đọc những tiểu thuyết của Tần Ninh, mỗi lần có

18

chuyện gì tôi đều thích thảo luận cùng Tần Ninh,

không nhất định là phải có một câu giải đáp vừa

lòng, chỉ là muốn tìm người để trút những hoài nghi

lo lắng trong lòng mà thôi.

"Tư duy của người bị bệnh thần kinh và người bình

thường không giống nhau, có lẽ chuyện của bạn ngay

cả đến bản thân bạn cũng không có cách nào cảm

nhận được hết tính chất đặc biệt của nó, có thể bạn

và mẹ đẻ của cậu ta có những điểm giống nhau hoặc

gần giống nhau, cho nên khi cậu ta nhìn thấy bạn

mới có phản ứng như vậy, không cần phải lo lắng quá

đâu, nếu như bạn cần giúp đỡ thì tôi có thể đi gặp

bệnh nhân đặc biệt đó của bạn." Nghe những lời

khuyên của Tần Ninh, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi,

người bình thường đều thích đi tìm phiền não, lo

19

những cái không đâu, tôi cũng không tránh khỏi như

vậy. Cũng có thể coi là được ngủ một giấc ngon

lành, buổi sáng thức dậy mở cánh cửa ra hít thở

không khí trong lành, tôi cảm thấy tinh thần rất

sảng khoái.

Ở văn phòng khoa lại không yên tĩnh như mọi ngày,

trong phòng nghỉ rất ồn ào, Uông Lệ Sa sứt đầu mẻ

trán bị vây xung quanh.

"Không phải tôi là một hồng nhan họa thuỷ hay

sao?" Lâm Phi ôm lấy rồi vỗ về đôi vai của Kim

Hiểu, nhưng ánh mắt lại hướng thẳng về phía Uông Lệ

Sa.

"Không có khả năng lớn như thế được? Chúng mày

mấy con ranh không biết thương lượng hay sao mà tới

đây làm cho tao cũng hồ đồ!" Uông Lệ Sa nhìn mấy

20

cô y tá với ánh mắt hoài nghi, mấy cô y tá vừa mới

vào viện làm không lâu. "Thôi đi, tối nay tao trực

ban xem sao."

Tôi vốn cũng muốn đi vào hỏi xem đã xảy ra chuyện

gì, nhưng lại nghĩ dù sao hôm nay mình cũng trực

đêm, đến lúc đó hỏi cô Uông Lệ Sa cũng được, gần

đây tình hình các phòng bệnh đều rất yên tĩnh, bệnh

tình của La Hưng đã khá hơn. Khi nhìn bệnh án của

anh ta, tôi thấy Hà chủ nhiệm viết một câu: "Có thể

cấy ghép tim."

Không phải tất cả mọi thứ đều có thể mua được

bằng tiền! "Cấy ghép tim." Nghe mấy từ này có vẻ

đơn giản, nhưng có rất nhiều bệnh nhân chưa thể tìm

được trái tim thích hợp thì đã nhắm mắt ra đi

trong sự tiếc nuối, nếu như thiếu một quả thận thì

21

vẫn có thể sống được, nhưng mỗi người lại chỉ có

một quả tim, ai có lòng hảo tâm, dùng tính mạng của

mình để đi đổi tính mạng của người khác đây?

Buổi tối, các bệnh nhân đều đã nghỉ ngơi cả, y tá

trực ban trước nửa đêm, ở bàn y tá đều rất bận

rộn. Mắt phải thường hay phải để ý, người ta còn

gọi là đèn chỉ thị.

Tôi đi kiểm ta lại một lượt các phòng bệnh rồi về

phòng nghỉ, nằm trên giường trực ban, Uông Lệ Sa

sớm đã đi nằm nghỉ, chờ đến khi y tá trực trước nửa

đêm giao ca.

Tôi không biết cô ta gặp phải ác mộng gì, chỉ

biết rằng trong khi ngủ ngũ quan tai, mắt, miệng,

mũi và cả thân hình đều thể hiện rất là đau khổ.

Tôi định gọi cô ta tỉnh dậy, đôi chân của cô ta

22

giãy giụa một lúc rồi bị trượt rơi xuống đất, tôi

nhìn thấy cô ta ép hai tay lên vị trí của tim.

Nếu ngực bị vật gì đó ép chặt sẽ dẫn đến việc mơ

thấy ác mộng. Tôi đứng dậy giúp cô ta đắp lại cái

chăn, nhẹ nhàng cầm đôi tay của cô ta bỏ ra khỏi

ngực.

"Đừng lấy trái tim của tôi, tôi sẽ không nói bất

kỳ chuyện gì hết." Trong lúc mơ ngủ, Uông Lệ Sa đã

dốc hết sức chống đối tôi.

"Tôi sẽ không lấy đi trái tim của cô, nhưng mà cô

sẽ không nói chuyện gì cơ chứ?" Tôi thử thăm dò

bằng cách nói chuyện cùng cô ta, người mà nói ra

những lời trong giấc mơ đều có thể chắp nối lại

được. Tôi phát hiện ra điều này từ khi còn rất nhỏ.

Mỗi lần Hạ Côn không có nhà, tôi đều bị mẹ nuôi

23

đánh tới mức đầy mình thương tích, tôi đã từng bước

vào phòng của bố mẹ nuôi trong tay cầm một con dao

gọt hoa quả sáng loáng. Tôi muốn dùng con dao này

đâm thẳng vào đúng vị trí khoảng hai dẻ bên trái

của xương ngực trong lúc bà ta đang ngủ say giấc,

khi tôi vừa giơ con dao thì nghe thấy tiếng khóc

của bà ta trong khi mơ.

Từ khi chính miệng người đàn bà này nói trong lúc

mơ, tôi mới biết thân thế thực sự của mình, cũng

mới biết được nỗi đau khổ không thể sinh được con

của bà ta, và cuộc hôn nhân bằng mặt nhưng không

bằng lòng của bà và Hạ Côn.

Cho nên tôi đã từ bỏ cái ý định đâm chết bà ta,

thay vào đó để cho bà sống trong giày vò đau khổ

còn hơn để bà ta chết dễ dàng như vậy. Từ đó trong

24

lòng tôi đã lập ra một kế hoạch giày vò tàn nhẫn.

"Đừng có cho rằng tôi không biết gì, cơ bản bà

không phải là mẹ đẻ của tôi, cả đời bà không thể

sinh con, nói cho đúng ra bà không phải là người

phụ nữ theo đúng nghĩa!" Khi tốt nghiệp đại học

xong, tôi chuyển ra khỏi cái gia đình đó cùng với

câu nói này trút thẳng vào mặt bà ta, kết quả bà

ta...

"Tôi không nhớ chuyện gì hết, cũng không nhìn

thấy cái gì hết!" Uông Lệ Sa tiếp tục nói mê, xem

ra cô ta giống như lời Tần Ninh đã nói, những loại

người có đầu óc thế thủ như tôi, khi mê ngủ chẳng

cách nào có thể moi móc được gì.

Nhìn lên đồng hồ trên tường, thấy thời gian giao

ca đã gần tới, tôi liền đứng dậy đi ra mở cửa

25

phòng, Uông Lệ Sa tỉnh dậy, bắt đầu mặc áo y tá.

"Y tá trưởng, cô vẫn khoẻ chứ?" Tôi quan sát xem

Uông Lệ Sa đã trở lại bình thường chưa, nghĩ lại

hai phút trước trên khuôn mặt của cô ta còn hằn lên

cái vẻ đau khổ và liệu rằng cô ta còn nhớ chút gì

không.

"Rất khoẻ, ngủ một giấc, tôi đi nhận ca đây." Cô

ta đứng dậy đi tới bàn y tá và cũng không quên nói

câu: "Tối nay chẳng có chuyện gì đâu, cháu đi ngủ

sớm đi."

Một y tá có kinh nghiệm trực ban lâu năm, tôi

đương nhiên là rất yên tâm, nằm yên trong chăn thì

một tí mệt mỏi cũng không còn... Trở mình thức dậy

muốn đi vòng các phòng của bệnh nhân, đúng lúc Uông

Lệ Sa đang ở phòng của bệnh nhân kẹp nhiệt kế đo

26

nhiệt độ cơ thể cho bệnh nhân, nhìn thấy tôi cô ta

liền cười.

Cô ta lập tức bước vào phòng bệnh của La Hưng. Tôi

cũng vào cùng cô ta.

Bên trong tối om chẳng nhìn thấy gì cả. Uông Lệ

Sa bước tới vặn sáng ngọn đèn đầu giường. Trên

giường trống không, không có người. Cô ta ngây

người ra, quay lại nhìn tôi. Tôi liền đẩy cửa phòng

vệ sinh, cũng chẳng có gì cả. Cô Uông bật sáng đèn

huỳnh quang trong phòng, ánh mắt của hai chúng tôi

đều hướng ra cửa sổ, chúng tôi cùng bước tới vén

rèm cửa, giương mắt nhìn và ngẩn người ra: La Hưng

đang đứng ở đó, cái giây phút mà chúng tôi vén rèm

cửa sổ ra, mắt cậu ta đã ánh lên vẻ si mê của một

người đang yêu, nhưng đúng vào lúc tôi nhìn thấy

27

cậu ta, cậu ta xông tới, lại bắt đầu gọi: "Mẹ ơi,

mẹ ơi." Tôi cảm thấy trái tim như bị thiêu đốt rất

khó chịu. Uông Lệ Sa vội vàng túm lấy hai tay cậu

ta, giống như kiểu vỗ về một đứa trẻ con và đưa La

Hưng trở lại giường bệnh.

Nghĩ tới những gì mà Tần Ninh đã nói với tôi về

chuyện lấy lại sự thăng bằng rồi tôi bước tới. La

Hưng yên lặng để cho Uông Lệ Sa đo nhiệt độ cho anh

ta, nhưng mắt anh ta vẫn không rời khỏi khuôn mặt

tôi lấy một giây nào. Sự khát khao mong chờ tinh

khiết ấy, hình như anh ta đang chìm đắm trong giấc

mộng cùng với mọi vật có liên quan tới mẹ anh ta,

anh ta không thoát ra được. Tôi nắm lấy cánh tay

anh ta qua lần chăn, trên mặt anh ta hiện ra nụ

cười của một đứa con. Cái giây phút tôi cầm tay anh

28

ta, tôi cảm thấy tận đáy lòng mình một cảm giác dễ

chịu, cái cảm giác bị thiêu đốt vừa rồi bỗng tan

biến hết.

La Hưng nắm lấy tay tôi, chẳng bao lâu đã ngủ

thiếp ngon lành, Uông Lệ Sa ghi lại nhiệt độ của

anh ta, rồi nhìn tôi vẻ dò xét.

"Cô Uông, cô có cảm thấy cậu ta như một đứa trẻ

mà không lớn được không?" Tôi giơ tay vuốt mấy sợi

tóc rối của La Hưng. "Cô đi làm đi, cháu ở đây với

anh ta một lúc, nghe nói người nhà anh ta vẫn chưa

thấy mặt đâu."

"Đúng là một đứa trẻ! Mà mấy con ranh kia biết

cái gì mà nói." Cô Uông tự nói một mình rồi bước

đi. Tôi chăm chú nhìn La Hưng đang ngủ ngon lành và

nghĩ đến cái vết thương đã ngủ yên của tôi và lồng

29

ngực của anh ta, nói chung tôi và anh ta có nhiều

điểm giống nhau, không biết nên dùng ánh mắt nào

đây để nhìn anh ta: bệnh nhân của tôi, bạn của tôi,

thậm chí con của tôi? Nếu anh ta chỉ là một con

chó hay con mèo thì tôi không cần phải do dự mà lập

tức nuôi dưỡng anh ta, cho anh ta một chỗ ấm áp

nhưng đây anh ta lại là một con người bằng xương

bằng thịt mặc dù tâm trí không bình thường.

Tự cho rằng cách nghĩ của mình rất buồn cười, tôi

nhẹ nhàng đặt tay La Hưng vào trong chăn, lúc ngủ

ngon anh ta không giống vừa nãy khi nắm chặt tay

tôi, tôi tắt đèn rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Uông Lệ Sa ngồi trước bàn y tá, đang lật xem

quyển tạp chí y học, tôi không muốn làm phiền cô ta

cho nên đã nhẹ chân bước đi.

30

"Tiểu Trần, cậu ta ngủ ngon rồi à?"

Tôi không hề buồn ngủ, nhìn cô Uông một mình ngồi

trực, tôi bước vào bàn y tá, định hỏi cô ta vài ba

câu chuyện phiếm, mặc dù từ trước tới nay cuộc

sống của tôi rất đơn điệu nhưng không phải vì thế

mà tôi không có lòng hiếu kì. Tôi nghĩ cô ta có thể

nói cho tôi biết một cái gì đó.

"Vừa nãy cháu không thấy La Hưng rất lạ hay sao?"

Cô Uông hỏi tôi trước.

"Có gì không thoả đáng hay sao hả cô?"

Cô Uông than vãn một hồi, bảo tôi mấy cô y tá kia

đều không muốn trực đêm, là vì khi bọn họ đi kiểm

tra thì La Hưng như biến thành một con thú đội lốt

người, trông như trúng tà khí vậy, đợi đến khi

những cô y tá đó phát hoảng lên thì La Hưng mới

31

cười một cách điên dại rồi chui vào trong chăn, mấy

cô y tá này đoán rằng La Hưng không chỉ bị bệnh

thần kinh mà còn bị trúng tà khí.

"Cô Uông đừng có đoán bừa như bọn họ! Có thể là

trước đây cậu ta đã phải trải qua một sự cố nào đó,

mỗi ngày đều lặp lại cảnh tượng đó nhiều lần. Bạn

của cháu là nhà tâm lý học đã từng nói với cháu về

điều này." Tôi an ủi cô ta, thực ra tự mình cũng

biết giải thích như vậy chẳng có chút thuyết phục

nào.

Buổi tối đầu tiên chẳng có việc gì, ngày thứ hai

trước lúc giao ban, Uông Lệ Sa đã dùng cái lý luận

của tôi để mà phê bình nghiêm khắc mấy cô y tá. Lâm

Phi không hề phục cách biện giải này, còn nói La

Hưng chỉ thích làm chuyện đó với những người con

32

gái trẻ tuổi, làm cho cô Uông tức đỏ cả mặt. Có đứa

con gái nào dám thay người khác nói mình tuổi đã

cao, nhan sắc đã tàn phai không?

Tan ca trực, tôi quay về phòng trọ, tuy điều kiện

ăn ở của phòng trọ không được tốt lắm nhưng được

cái rất thanh tĩnh, có máy vi tính và đống sách

cùng với tôi, một mình sống rất thoải mái, thỉnh

thoảng tôi lại nghĩ tới Hạ Côn, không biết sau khi

người đàn bà đó qua đời, ông ta sống qua ngày như

thế nào? Ít nhất thì khi về nhà ông ta không có cơm

nóng thức ăn nóng, chắc sẽ không quen?

Đêm nay tự nhiên không có cách nào thoải mái được

với sự cô đơn, tôi gọi suất cơm hộp rồi ra ngoài,

một mình đi dạo. Lang thang không mục đích, bất

giác tôi lại hướng về phía nhà của Hạ Côn, ngẩng

33

đầu lên tôi thấy phòng sách đèn vẫn còn sáng. Tôi

muốn bước vào toà lầu quen thuộc đó, do dự một chút

rốt cuộc tôi vẫn quay đi. Hộp cơm vẫn còn trên

tay, tôi lại do dự, cuối cùng vứt hộp cơm vào thùng

rác. Vứt rồi, tâm trạng của tôi bỗng phấn chấn lên

một cách kì lạ... Hầu như những bế tắc đè nén bao

nhiêu năm qua đều theo hộp cơm mà ra đi cả, ngắm

bầu trời đêm sáng ánh trăng, tôi bỗng cười phá lên

thật to.

Khi đi về nhà, tôi men theo các quán nhỏ bên

đường, đã rất muộn rồi, trời tối đen.

Đèn ngoài hành lang trên lầu không sáng, không

biết có phải vì điện của các nhà cao tầng cũ đều

không ổn định hay không. Còn nhớ cái đèn này là do

chính tôi leo lên ghế để thay bóng kia mà. Bây giờ

34

thì tôi lại phải mò mẫm bước về hướng cửa nhà mình.

"Úi..." cái gót giày giẫm phải một vật gì đó mềm

mềm, lại phát ra một tiếng rì rào. Tôi sợ tới mức

toát cả mồ hôi, có gã say rượu nào đang nằm trước

cửa nhà tôi ư? Tôi chỉ đoán như vậy, nhưng mũi ngửi

chẳng thấy mùi rượu đâu, tôi với tay mở cửa, bật

đèn phòng lên.

Trên nền đất là một người đang nằm trở mình, dưới

ánh đèn điện tôi nhìn thấy mặt anh ta, hoá ra La

Hưng. Nhưng làm sao anh ta lại có thể chạy tới cửa

nhà tôi để ngủ được kia chứ? Trạng thái toát lạnh

mồ hôi đã bị thay thế bởi cảm giác thiêu đốt từ

trong lồng ngực. Tôi ngồi xuống gọi anh ta tỉnh

dậy.

35

"La Hưng, dậy đi, làm sao cậu có thể chạy từ bệnh

viện tới đây hả?" Có trời mới biết anh ta có hiểu

bệnh viện là gì hay không? Có trời mới biết được

anh ta làm thế nào tới đây được? Cũng chỉ có trời

mới biết được tại sao anh ta cứ quấy rầy tôi?

"Mẹ ơi, mẹ ơi" La Hưng tỉnh dậy, vội vàng ôm lấy

tôi, trông giống như đứa trẻ bị bắt nạt cần phải có

sự che chở của người thân, ở bệnh viện thì còn có

Uông Lệ Sa giải thoát cho tôi. Nhưng bây giờ...

Trong lòng tôi chỉ còn biết tự an ủi, ít nhất thì

anh ta cũng không có thái độ kích động của một

người bị bệnh thần kinh, anh ta chỉ có trí tuệ của

một đứa trẻ.

Tôi vỗ về anh ta rồi dìu anh ta đứng dậy, đưa anh

ta vào nhà. Tôi không muốn hàng xóm nhìn thấy cái

36

cảnh tôi và một người đàn ông trưởng thành đang ôm

nhau một cách ấm áp.

Tôi để anh ta ngồi lên ghế sofa, đi vào phòng ăn

lấy ra hai ly nước lạnh, tôi phải bình tĩnh, làm

bác sĩ thì càng phải bình tĩnh hơn nhưng tôi lại

phát hiện ra mình không thể làm được, bản thân tôi

có lẽ không phải là một bác sĩ theo đúng nghĩa.

Tuy La Hưng ngồi yên trên ghế nhưng mắt của anh

ta vẫn luôn hướng về phía tôi. Tôi đưa ly nước cho

anh ta, ngồi xuống cạnh anh ta, anh ta lại như một

đứa trẻ làm điều gì sai trái cho nên mặt đỏ và đầu

cúi thấp xuống, nghịch nghịch cốc nước cầm trong

tay. Tôi nên nói gì với anh ta đây, đối với việc

này, tôi thực là không có kinh nghiệm. Tôi nhìn

lướt căn phòng một lượt và nghĩ không biết có nên

37

đưa anh ta về bệnh viện hay không?

"Cách..." một tiếng, cái ly trong tay của La Hưng

đã rơi xuống đất, thì ra anh ta vừa ngồi vừa ngủ.

Tôi nhẹ nhàng đặt anh ta nằm xuống ghế sofa và đắp

chăn cho anh ta.

Tôi lên mạng kể cho Tần Ninh nghe tất cả. Tần

Ninh vẫn giải thích những người gặp phải trở ngại

về tinh thần thường có một số sự khác biệt mà người

thường không biết. Tôi không còn tí sức lực nào mà

đi sâu vào tìm hiểu nữa, tối hôm đó nằm trên

giường nhưng tôi lại không dám đóng cửa phòng vì sợ

La Hưng xảy ra chuyện gì. Trái tim ta thật là yếu

ớt. Tôi thức dậy mấy lần xem chăn của anh ta có rơi

ra không, tôi có cái cảm giác mình giống như mẹ

anh ta.

38

Vừa mới sáng ra tôi đã gọi điện đến văn phòng,

khi mà xe cứu thương của bệnh viện tới dưới lầu,

tâm trạng của La Hưng rất tốt, anh ta đang đi đi

lại lại trong phòng. Hạ chủ nhiệm và Uông Lệ Sa

cùng tới. Bọn họ nhìn thấy La Hưng như một đứa trẻ

đang rất vui vẻ thì rất ngạc nhiên.

"Tối hôm qua không xảy ra việc gì chứ?" Cô Uông

hỏi tôi một cách rất quan tâm.

"Chẳng có việc gì lớn cả, tối qua tôi chăm sóc

cậu ta như chăm sóc chính con trai mình." Cô Uông

nghe thế lại cười còn tôi thì không nhìn thẳng vào

Hạ chủ nhiệm.

"Mẹ ơi, mẹ ơi, chúng ta giờ đi đâu à?" La Hưng

núp sau lưng tôi, anh ta túm lấy áo tôi nhìn một

cách thận trọng hai người vừa bước vào nhà. Hạ Côn

39

muốn khám cho anh ta.

"Chúng ta lên xe đi chơi đi." Tôi kéo tay La Hưng

để tỏ ý cho bọn họ đi ra trước rồi tôi và La Hưng

cùng lên xe của bệnh viện. Trên đường đi, anh ta

chẳng có biểu hiện gì, từ trong ngực tôi dấy lên

cảm giác ấm áp, chỉ có một tình yêu chân thành thì

mới cho người ta cái cảm giác ấm áp như vậy. Tôi

nắm chặt tay La Hưng, anh ta ngẩng đầu lên và cười

với tôi, khuôn mặt đẹp trai làm mê lòng người.

Trời ơi, chẳng lẽ tôi lại yêu người đàn ông này

ư? Cái ý nghĩ ấy cứ hiện lên trong đầu óc tôi, sau

lưng tôi lại toát lạnh cả mồ hôi.

Bệnh tim đã đỡ nhiều rồi, ngồi xung quanh cái bàn

hình vuông trong phòng hội nghị đều là y tá, bác

sĩ, Hạ chủ nhiệm lại hút thuốc làm cho mấy cô y tá

40

tái mét mặt.

Hiện tại việc người nhà bệnh nhân tới tra tìm bác

sĩ đã quen quá hoá thường. Chỉ có lần này một

người nhà của ai đó đã cố ý để trong mỗi ngăn kéo

hoặc tủ đựng đồ của mỗi y tá và bác sĩ một quả tim

lợn vẫn còn nhuốm máu, làm cho thần không biết quỷ

không hay.

"Chủ nhiệm, người đó có ý gì? Lẽ nào lại muốn có

được trái tim của chúng ta?" Lâm Phi luống cuống

hỏi.

"Không có chuyện gì cả, đừng có mà đoán bừa! Chỉ

là trò đùa dại dột mà thôi, sau này mọi người khoá

cẩn thận ngăn kéo tủ lại, buổi tối các y tá bác sĩ

trực ban chú ý hơn chút nữa. Tối hôm qua không thấy

bệnh nhân sao không báo cáo, lại còn xảy ra sự

41

việc này, thế tối hôm qua mấy người trực ban làm

cái gì hả?” Hạ chủ nhiệm rất tức tối.

Chẳng ai dám nói thêm gì nữa cả. Tôi nhìn tất cả

rồi bắt đầu cảm thấy trái tim mình đang phát ra một

mùi vị lạ lùng, lồng ngực cũng bắt đầu co giật

mạnh, tôi dùng hai tay chống vào cái ghế.

"Tiểu Trần, hôm nay có một ca phẫu thuật ghép tim,

cô giúp tôi một tay được không, không vấn đề gì

chứ?" Hạ chủ nhiệm hạ giọng xuống tôi mới ý thức

được rằng ông ta nói với mình.

"Không vấn đề gì cả" Phẫu thuật tim không hề giống

các phẫu thuật khác, không có nhiều cơ hội để được

tham gia. Tôi không thể nào bỏ qua cơ hội này. Mặc

dù tối hôm qua, tôi không hề được nghỉ ngơi, cũng

thấy thể lực có chút suy giảm.

42

Nếu như không tận mắt nhìn thấy, tôi không thể nào

dám tin rằng chuyên môn của Hạ Côn lại giỏi như

vậy. Từng vết cắt nho nhỏ, ông đều có thể thực hiện

được mà thời gian thì rất ngắn, làm cho bạn cảm

thấy đây không phải là phẫu thuật mà là tỉa tót một

sản phẩm thủ công.

"Không thể nghĩ rằng trình độ của ông lại giỏi như

vậy, tôi còn cho rằng người khác thổi phồng lên!"

Kết thúc phẫu thuật khi ở trong phòng bác sĩ ghi

chép lại ca phẫu thuật, tôi không hề ngẩng đầu mà

nói với Hạ Côn, lúc ông ta đang hút thuốc.

"Phàm Phàm, con chuyển về nhà đi. Con xem tối hôm

qua nguy hiểm như vậy, bố rất lo cho con." Hạ Côn

vẫn nhắc lại lời cũ, tôi coi như không nghe thấy mà

vẫn tiếp tục viết về ca phẫu thuật.

43

"Con trai bị bệnh của bạn không làm phiền bạn nữa

hả?" Tần Ninh trong email hỏi tôi, tôi đã bộc lộ

tình cảm của mình rồi tắt máy.

Tần Ninh và tôi nói chuyện với nhau ở trên mạng đã

rất nhiều năm qua. Nhưng từ trước tới nay, chúng

tôi chưa hề nhắc đến việc gặp mặt nhau. Có khi Tần

Ninh chính là người thầy tư vấn cho tôi về tâm lý ở

trên mạng. Về cuộc sống hai mươi năm qua của tôi

Tần Ninh rõ hơn Hạ Côn nhiều. Tôi cũng đã từng nghĩ

tới Tần Ninh là một người như thế nào? Kết luận là

Tần Ninh sẽ là một người bố tốt! Hoang đường, nói

không chừng Tần Ninh còn ít tuổi hơn tôi.

Uông Lệ Sa đột nhiên lấy lý do bị bệnh xin nghỉ

hưu làm cho tôi rất ngạc nhiên! Thứ hai tới văn

phòng nghe thấy tin này, tôi không thể nào tin

44

người phụ nữ độc thân cả đời phấn đấu trên cương vị

của y tá lại có thể dễ dàng rời khỏi cái cương vị

y tá trưởng như vậy.

Lâm Phi kể cho tôi, cuối tuần trước thời gian nghỉ

trực ban, cô Uông trong lúc ngủ đột nhiên kêu lên

một tiếng to, lúc các bác sĩ trực ban chạy tới thì

nhìn thấy trong tay cô ta cầm một quả tim đầy máu,

toàn thân toát mồ hôi, đã hoàn toàn mất đi ý thức,

cứ nói một cách mơ hồ: “Là cậu ta, là cậu ta." Chờ

lúc cô ta tỉnh dậy hỏi rút cuộc là ai, thì cô ta

lại câm miệng không nói gì, chỉ dọn dẹp đồ đạc rồi

chuẩn bị nghỉ hưu.

Tôi hỏi địa chỉ của cô Uông, tan ca tôi mua một ít

hoa quả muốn đi thăm cô ấy. Tôi gõ cửa rất lâu mới

nghe thấy tiếng của cô Uông ra mở cửa cho tôi, cô

45

vồn vã mời tôi vào nhà.

"Bố cháu vẫn khoẻ chứ?" Vừa hỏi cô vừa mời tôi ăn

hoa quả.

"Cô quan hệ với bố tôi?" Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

"À, là thói quen hỏi han ý mà. Đấy cháu xem, không

còn đi làm nữa nên cũng chẳng biết nói thế nào cho

hay."

Cô Uông đứng dậy rót nước, ánh mắt sợ sệt và

hoảng loạn.

"Cô quan hệ với bố cháu là Hạ Côn, đúng không cô

Uông?"Tôi dồn hỏi: "Cô nhất định biết được các

chuyện khác nữa, cô và bố cháu cùng làm ở bệnh viện

này, cùng một văn phòng, cô còn biết cái gì nữa?"

"À không, đừng hỏi cô, hôm nay nếu cháu tới đây để

thăm cô thì ngồi uống chè cùng cô, nếu là vì

46

chuyện khác thì cô muốn đi nghỉ." Cô Uông có ý muốn

tiễn khách nên tôi không tiện hỏi tiếp, uống xong

một cốc trà, tôi đứng dậy cáo từ.

Gần đây trong khoa xảy ra một loạt các chuyện kì

quái. Lâm Phi nói sau khi cô Uông nghỉ hưu, buổi

tối không thấy La Hưng bị mộng du nữa, còn cho rằng

có người nhằm đúng vào cô Uông để giở trò tà đạo,

đặt lên người của La Hưng. Tôi qua chỗ Lâm Phi và

xoa đầu cô ta nói: "Tiểu cô nương, chẳng lẽ lũ quỷ

cũng trúng độc à?"

"Chị Trần, chị đừng có mà không tin đó thực sự là

tà môn, đấy rồi chị xem!" Lâm Phi rút ra từ cổ áo

một lá bùa bình an, cô ta nói là mẹ cô ta đã đến

miếu cầu cho cô sáu lời thần chú, có thể ngăn chặn

được những thứ bẩn thỉu.

47

"Người làm nghề y mà cũng nói như thế à? Cô không

sợ người khác cười vào mặt cô hay sao?" Tôi bước

tới cái giá để hồ sơ bệnh án, lật ra xem ghi chép

tình hình từng người bệnh một, có rất nhiều bệnh

nhân là khách thường tới khoa chúng tôi chữa bệnh,

các ghi chép mới được ghi lại cùng với một số hiệu

của hồ sơ bệnh án cũ, có thể dễ dàng tra từ máy vi

tính ra, chỉ có riêng về bệnh nhân La Hưng là không

có số liệu của hồ sơ bệnh án cũ, cũng không viết

là lần đầu tiên nhập viện.

Kê xong đơn thuốc, tôi ngồi trước máy vi tính trên

bàn y tá, thử tra xem bệnh viện có ghi chép gì về

La Hưng không. Tra tìm lục lọi tài liệu có tên La

Hưng, tôi thấy có tất cả năm hồ sơ. Tôi xem từng

bệnh án một, trên hai mươi lăm tuổi có ba hồ sơ, có

48

một hồ sơ là của nữ, hồ sơ cuối cùng hình như là

của một bệnh nhân hai mươi năm về trước.

"Năm tuổi nhập viện vì bệnh tim bẩm sinh, đã làm

phẫu thuật tim." Người phẫu thuật chính là Hạ Côn,

chẳng lẽ đứa trẻ đã được phẫu thuật hai mươi năm về

trước lại chính là La Hưng đang ở phòng bệnh bây

giờ? Ca phẫu thuật hai mươi năm về trước đã xảy ra

vấn đề gì? Tại sao Hạ Côn lại đặc cách nhận một

người bị bệnh thần kinh vào chữa trị?

Hơn hai mươi năm, Hạ Côn không hiểu gì về tôi, đứa

con gái nuôi của ông ta, thực ra tôi cũng chẳng

hiểu gì về ông ta cả.

Trong lúc vô ý tôi đã nhìn thấy tấm ảnh đó, trong

cái ngăn kéo của Hạ Côn từ trước tới nay vẫn được

khoá kín. Hôm ấy đúng lúc người nhà bệnh nhân gọi,

49

ông ta đi mà chưa kịp khoá ngăn kéo đó lại, lúc bấy

giờ tôi đang rót nước sôi đã nhìn thấy nó.

Thực sự đó không phải là tôi, chỉ là cách ăn mặc

trang điểm giống nữ sinh của hơn hai mươi năm về

trước. Tôi định nhân lúc trong phòng không có ai,

xem xem rút cuộc người đó là ai thì có tiếng bước

chân ở cửa, tôi giả vờ rót nước, Hạ Côn bước vào,

ông ta khoá ngăn kéo lại. Trong lòng tôi cảm giác

người phụ nữ trong bức ảnh đó chắc chắn là có quan

hệ gì đó với tôi. Hạ Côn nhất định biết thân thế

của tôi, tại sao ông ta lại không nói cho vợ ông ta

tức là mẹ nuôi tôi biết, có thực tôi là một đứa

trẻ bị bỏ rơi, được ông ta nhặt về nuôi?

Tôi mấy lần định mở miệng ra hỏi ông ta nhưng

không biết nên hỏi từ đâu. Cuối cùng đành phải bỏ

50

cuộc, thôi tự mình đi tìm hiểu vậy. Người duy nhất

có khả năng biết được sự thật thì chỉ có Uông Lệ Sa

nhưng cô ta lại vừa lấy lý do bệnh tật để xin nghỉ

hưu nên không tới bệnh viện nữa.

Từ khi gia đình Hạ chủ nhiệm xảy ra chuyện, vừa

sáng sớm, tôi đã nhận được một cú điện thoại đáng

sợ, lúc đó tôi vẫn chưa ngủ dậy, tôi gác máy điện

thoại trong lúc vẫn đang đờ đẫn hết cả người. Tôi

vội vàng thu xếp rồi chạy về ngôi nhà quen thuộc

đó.

Trong bệnh viện có rất nhiều đồng nghiệp, đã nói

Uông Lệ Sa nửa đêm gõ cửa nhà Hạ Côn. Hai người đó

hình như tranh cãi về một chuyện gì đó. Uông Lệ Sa

đã rút trong cái túi ra một chuỗi tim lợn đập về

hướng Hạ Côn, cuối cùng cô ta rút ra con dao phẫu

51

thuật và đâm Hạ Côn. Trên mặt đất vẫn còn những vết

máu. Hạ Côn đang ngồi trên ghế sofa vò đầu, hút

hết điếu thuốc này rồi lại tới điếu thuốc khác, chỉ

trong một đêm mà tóc ông ta gần như đã bạc trắng

hết cả.

Uông Lệ Sa vừa bị kéo đi, miệng vẫn hét: "Tôi cho

ông nhiều tim như vậy, hãy tha cho tôi đi."

Tinh thần của Uông Lệ Sa đã trở nên bất bình

thường.

"Hai người là đồng nghiệp phải không?" Cảnh sát

hỏi rồi ghi lại.

"Có ân oán gì không?"

"Thực sự chỉ là đồng nghiệp, tôi đã nói rồi, khi

cô ta tới tìm tôi, tôi đã cảm thấy cô ta không bình

thường, rồi tôi còn cho rằng cô ta cần tôi giúp

52

việc gì đấy. Tôi không ngờ lại xảy ra việc này." Hạ

Côn trả lời không một chút khó chịu nào.

"Được rồi, chúng tôi đi đây, nếu nhớ được chi

tiết gì thì hãy liên lạc với chúng tôi." Cảnh sát

đi rồi, các đồng nghiệp vì phải đi làm nên cũng cáo

từ.

Tôi và viện trưởng Trần ở lại, Trần viện trưởng

là bố của mẹ nuôi tôi. Từ trước tới nay, tôi chưa

từng gọi ông ta một tiếng ông ngoại, chỉ nhớ rằng

ông ta đã luôn tỏ ra kiêu căng tự phụ trước mặt Hạ

Côn.

"Hạ Côn, rút cuộc mày nghĩ cái gì hả?" Cái giọng

oai phong của ông già tóc bạc này như chưa từng mảy

may bị thời gian làm cho hao kém đi dù chỉ là một

chút xíu.

53

"Con gái tao chết chưa đầy một năm mà mày đã xảy

ra bao nhiêu là chuyện thế hả? Năm đó nếu không

phải vì con gái tao yêu mày, mày cho rằng mày có

được như ngày hôm nay ư?"

Hạ Côn cúi thấp đầu không nói năng gì, hơn hai

mươi năm nay vẫn thế, tôi nghĩ nếu như dù chỉ một

lần ông ta ngẩng cao đầu hung dữ nói chuyện với cái

ông già kia, thì tôi đã không ghét ông ta tới mức

sâu sắc như vậy, tôi bắt đầu quét dọn những thứ bẩn

thỉu trên sàn nhà.

"Phàm Phàm, con coi thường ta đến vậy sao, hận ta

vậy sao? Nhưng con hãy nhớ rằng ta làm tất cả là

vì lòng yêu thương con, ta muốn con không những

sống khoẻ mạnh mà còn có cuộc sống rất tốt đẹp nữa

kia."

54

"Mẹ đẻ tôi ở đâu? Uông Lệ Sa nhất định biết

chuyện này đúng không? Ông không báo cho cảnh sát,

chẳng lẽ lại giấu tôi cả đời hay sao?"

Đó là chuyện của hai mươi năm về trước, mẹ đẻ của

tôi là Lâm Diễm, là bạn học cùng lớp của Uông Lệ

Sa. Mẹ tôi và Hạ Côn là một đôi yêu nhau. Ba người

đó vốn là bạn tốt. Mẹ nuôi tôi là Trần Hiểu Mộng

lại yêu Hạ Côn và một mực theo đuổi đến cùng, nhưng

Hạ Côn đã không đáp lại.

Sau đó bố của Trần Hiểu Mộng là viện trưởng bệnh

viện tốt nhất thành phố này đã tìm đến Hạ Côn, một

chàng trai bình thường và đặt vấn đề, cái gì là

quan trọng nhất đối với đàn ông, lúc đầu Hạ Côn

không hiểu được ý của ông ta. Nhưng nhưng đến khi

nhìn thấy những đứa bạn học không giỏi giang như

55

mình đều đã được nhận vào bệnh viện làm, còn bản

thân mình thì lại không được nhận, ông ta bắt đầu

cả ngày hút thuốc.

Khi đó Trần viện trưởng lại đến tìm Hạ Côn. Hạ Côn

chợt hiểu mình gặp phải trở ngại khi tìm việc,

nhất định có liên quan tới Trần viện trưởng, con

người đức cao vọng trọng trong giới y học. Ông ta

cảm thấy mình thật nhỏ bé vô nghĩa. Trần viện

trưởng nói thẳng với ông ta chỉ cần đồng ý lấy Trần

Hiểu Mộng, thì không chỉ có thể vào làm ở bệnh

viện tốt nhất mà còn có thể được gửi đi nghiên cứu

sinh.

Không ngờ Lâm Diệu mẹ tôi đã vô tình nghe thấy tất

cả những điều Trần viện trưởng nói với Hạ Côn. Lâm

Diệu không vào nữa mà đã bỏ đi. Tốt nghiệp rồi Lâm

56

Diệu đã biến mất, Hạ Côn không sao tìm nổi Lâm

Diệu, nửa tháng sau thì Uông Lệ Sa đưa cho Hạ Côn

một phong thư. Lâm Diệu nói chẳng thể cho Hạ Côn

được bất kì thứ gì, ngoài người đó ra, vả lại cuộc

sống còn dài. Lâm Diệu mẹ tôi không muốn là vật cản

trở sự thành công của ông ta, cho nên đã tự đi tìm

hạnh phúc cho mình.

Hạ Côn đã đồng ý kết hôn với con gái của Trần

viện trưởng, sau khi kết hôn mới biết Trần Hiểu

Mộng mắc phải bệnh tim, từ nhỏ được bố chiều chuộng

quen rồi, chỉ cần muốn cái gì thì sẽ được cái đó.

Bố bà ta chẳng tiếc bà ta một cái gì. Không có được

cuộc hôn nhân hạnh phúc, Hạ Côn rất ít khi về nhà,

ông đã dồn tất cả tâm huyết vào công việc của

mình.

57

Sau khi mẹ tôi Lâm Diệu mất tích hơn nửa năm, đột

nhiên Uông Lệ Sa tới tìm ông ta, kể cho ông ta một

tin động trời. Lúc mẹ tôi Lâm Diệu rời xa ông ta,

bà đã có thai hai tháng, đứa trẻ đã được sinh ra,

nó là con gái, không may đứa trẻ lại bị mắc bệnh

tim bẩm sinh, Lâm Diệu sinh khó nên đã qua đời, bà

di chúc lại định gửi đứa bé vào cô nhi viện nhưng

Uông Lệ Sa không đành lòng nên đã làm trái ý của mẹ

tôi Lâm Diệu, cô đã đi tìm Hạ Côn và kể chuyện

này.

Hai người liền dựng lên vở kịch có người bỏ rơi

đứa con bị bệnh. Hạ Côn rất biết ơn Uông Lệ Sa đã

cho ông biết tin mình có một đứa con, đã sắp đặt

cho Uông Lệ Sa từ một viện nhỏ ở huyện chuyển tới

khoa của ông ta. Ông ta đàng hoàng nhận nuôi tôi,

58

lại còn theo ý của mẹ nuôi tôi, gọi tôi bằng cái

tên "Trần Phàm." Ông ta luôn cho tôi uống thuốc, và

cũng biết bệnh của tôi không thể qua được mười

tuổi, nên đã luôn tìm cách để phẫu thuật cho tôi,

đúng lúc đó có một bệnh nhân nhỏ tuổi, cũng tầm

tuổi của tôi nhập viện, khi kiểm tra cơ thể của đứa

bé này, Hạ Côn phát hiện tim nó có tiếng kêu lạ,

và phát hiện hóa ra nó có hai quả tim.

Ông ta đã giấu diếm phân tích các số liệu và biết

rằng tim của đứa bé đó mà được ghép cho tôi một

trái thì tỉ lệ sống sót là rất cao.

"Bố có một chút ích kỉ, bố thấy các chỉ số của

trái tim đó rất thích hợp để cấy cho con! Mà ca

phẫu thuật này chỉ có bố và Uông Lệ Sa biết. Bố cần

một trợ thủ giúp bố một tay, ở cái bệnh viện này

59

có thể nói bố và cô ta là có kinh nghiệm nhất." Hạ

Côn nói xong rồi nhìn tôi với ánh mắt đầy sự mệt

mỏi.

"Lúc đầu Uông Lệ Sa không đồng ý, nói bố đã vi

phạm chức trách của một bác sĩ, lúc đó bố chỉ nghĩ

là phải cứu sống con mà thôi, vì vậy bố đã đe doạ

cô ta: "Tôi làm phẫu thuật tim hoàn chỉnh như vậy,

cẩn thận có ngày tôi sẽ lấy mất trái tim của cô

đấy."

"Cô Uông đã bị ông đe doạ hơn hai mươi năm qua,

trái tim của tôi là của La Hưng phải không?" Tôi đã

không chờ câu trả lời của ông ta và mở cửa bỏ đi,

đằng sau là tiếng than dài của ông.

Ngồi trực ban trong văn phòng khoa, lòng dạ tôi

không yên. Hạ Côn là bố đẻ của tôi. Nên đối xử với

60

ông ta thế nào đây, không biết mẹ đẻ tôi Lâm Diệu

nếu còn sống có tha thứ cho tất cả những gì ông ta

đã làm trong hơn hai mươi năm qua không?

"Bác sĩ Trần, bác sĩ Trần!" Lâm Phi gọi tôi một

cách khẩn cấp, có một bệnh nhân xuất hiện triệu

chứng khác thường, tôi đi cùng cô ta xuống phòng

bệnh nhân.

La Hưng khó thở, tôi mở bình ô xy, sau đó thấy

cậu ta thở chậm lại, rồi ổn định trở lại, trái tim

tôi như vỡ vụn ra từng mảnh, đáng lý ra trái tim

tôi là của cậu ta, tôi không biết còn có thể làm

được gì cho cậu ta.

"Mẹ ơi, mẹ ơi!" La Hưng tỉnh dậy tóm lấy tay tôi

cười như một đứa trẻ.

"Ngoan nào, nghỉ ngơi đã" Tôi vuốt mái tóc của

61

cậu ta, muốn cậu ta ngủ nhanh lên. Khi ngủ thì

người thần kinh và người bình thường không có gì

khác nhau! La Hưng rất nghe lời, cậu ta nhắm mắt

lại và rất nhanh chìm sâu vào giấc ngủ.

"Thử nói xem, cảm giác yêu người bị bệnh thần

kinh là như thế nào?” Tiếng nói của Lâm Phi từ

phòng nghỉ vọng ra. Mấy con ranh này không phải là

đang thảo luận xem tôi có yêu La Hưng hay không đấy

chứ?

Thích nói cái gì thì nói. Tôi cảm thấy trái tim

mình như bị cái gì đó chặn lại, tôi không nên sống

trên cõi đời này, tất cả đều là sai lầm.

"Bạn có cảm thấy một người có thể sống được với

hai trái tim không?" Trên mạng, tôi hỏi Tần Ninh.

"Tỉ lệ là rất nhỏ, mà đứa con trai bệnh tật của

62

bạn có hai trái tim à?"

"Nếu như lấy đi một trái tim cho người khác thì

bọn họ có thể cảm nhận được không?"

"Nếu theo phát hiện của y học hiện đại về cấy

ghép tim thì trái tim cũng có chức năng nhớ nhất

định. Mà sao hôm nay bạn hỏi những vấn đề lạ thế?"

Tôi không tiếp tục bàn luận với Tần Ninh nữa, mà

đối với một nhà tâm lý học thì không nên nói quá

nhiều, có một số vấn đề tôi đã biết đáp án là gì

rồi.

Cuối tuần, Hạ Côn đưa tôi đi thăm mộ. Trên bia mộ

người phụ nữ có vẻ mặt như hoa kia là mẹ đẻ tôi.

Tôi ôm lấy tấm bia như ôm lấy mẹ mình vậy nhưng

xuyên qua lớp áo của tôi là cái cảm giác lạnh lẽo.

Cái lạnh lẽo của tấm bia xuyên thẳng vào trái tim

63

tôi, làm nó nhói đau. Tại sao lại cho tôi tính

mạng, lại đặt tôi vào cái hiện thực tàn khốc của

thế gian này. Tính mạng là vô thường, khiến bạn

không có cách nào lựa chọn.

Uông Lệ Sa đã tự sát, tôi đã định đợi tinh thần

của cô ấy ổn định hơn chút nữa thì sẽ hỏi về việc

của mẹ tôi, không ngờ cô ấy đã ra đi, ký ức về mẹ

chỉ còn có bức ảnh trên bia mộ, và có Hạ Côn nhắc

tới lúc hai người yêu nhau, tôi đã cố chấp mà cho

rằng người đàn ông như thế không xứng để yêu mẹ

tôi. Bà là một người phụ nữ cao thượng, hiến dâng

trọn vẹn cho sự nghiệp của người đàn ông mình yêu,

hiến dâng trọn vẹn cho tính mệnh của tôi.

Về sau tôi nghe thấy đồng nghiệp của Uông Lệ Sa

nói, trước khi chết cô ấy đã thừa nhận mình bỏ tim

64

lợn vào ngăn kéo và tủ đựng đồ của mọi người, chỉ

là do cô ấy đã quá căng thẳng, thực ra cô ấy rất sợ

khi nhìn thấy tim, thậm chí sợ cả khi người ta

nhắc tới chữ "tim."

Bác sĩ tâm lý của cô Uông đã nói với cô rằng càng

sợ cái gì thì càng dễ gặp phải cái đó. Cho nên cô

Uông đã mua rất nhiều tim lợn về nhà nhưng chính

cái cách đó đã làm cho cô ấy hầu như bị suy sụp.

Điều này giải thích tại sao cô ta lại tới nhà chủ

nhiệm Hạ gây chuyện. Cô ấy cảm thấy nếu như năm xưa

không phải Hạ Côn có ý tốt điều cô ta về thì cô ta

đã không làm việc ở khoa này.

Lúc Uông Lệ Sa tự sát, một nhát dao chính xác

không sai một ly cắm vào bên trái của xương ngực

khoảng hai đốt xương sườn. Tôi lại nhớ tới cái vẻ

65

đau khổ khi ngủ mơ hiện lên trên vẻ mặt của cô lúc

ép chặt trái tim. Như vậy những chuyện xảy ra trước

đây đã khiến cô Uông phải chịu sự giày vò về tinh

thần, có lẽ cái chết là sự giải thoát duy nhất đối

với cô.

Trong khoa không khí rất nặng nề, rất nhiều bệnh

nhân nghe thấy những tin tức này liền xin xuất

viện. Mọi người bàn tán không ngớt, còn nói rằng

khoa tim trúng tà khí, chỉ sợ vào rồi thì bị moi

mất tim.

Phòng bệnh đã vắng đi rất nhiều, chúng tôi cũng

ít việc, cái chết của Uông Lệ Sa có lẽ làm Hạ Côn

rất ân hận.

Sau hơn hai mươi năm mới biết được bố đẻ mình là

ai, tâm trạng của tôi rất phức tạp, mẹ tôi còn trẻ

66

vậy mà đã ra đi, bà đã vì bố tôi Hạ Côn mà hiến

dâng tất cả. Tôi rất hận Hạ Côn nhưng nghĩ lại thì

trong người tôi đang mang dòng máu của ông thế là

tôi lại bắt đầu cảm thấy thương xót ông.

Sau giờ làm, tôi không về nhà ngay, tôi tới hiệu

sách Cát Lâm uống trà, cốt để tạm thời thoát khỏi

tâm trạng phiền toái, buồn bực. Chủ hiệu sách hơn

bốn mươi tuổi, mỗi lần nhìn thấy tôi, ông đều quay

về phía tôi gật đầu, còn dặn phục vụ pha cho tôi

một ấm trà xanh.

Hôm nay tôi không có tâm trạng đọc sách, tôi hoài

nghi cái ý nghĩa mà tôi sống trên cõi đời này, lúc

vô ý tay lại đụng vào vết thương đã ngủ yên trên

ngực. Cái trái tim đang đập kia là của người khác,

tôi có còn là tôi nữa không?

67

Đèn ngoài hành lang lên lầu lại hỏng, La Hưng lại

nằm ngủ trước cửa phòng tôi nhưng lần này tôi

không thấy kinh hoàng như lần trước nữa. Có lẽ cậu

ta đi theo cảm giác của trái tim mình mà tới đây.

Tôi đưa cậu ta vào phòng ghế sofa. Có rất nhiều đồ

vật cho đi rồi nhưng vẫn có thể trở về, nhưng còn

trái tim thì sao? Nhìn thấy La Hưng đang ngủ ngon

mà tôi không thể tìm ra được đáp án.

"Cô Uông, cô Uông hôm qua lại về." Người trong

văn phòng khoa sáng nay lại thấp thỏm không yên,

Lâm Phi vừa khóc vừa kêu, tôi đã đưa La Hưng trở về

phòng bệnh cũng muốn hỏi xem rút cuộc xảy ra

chuyện gì.

Lâm Phi nói: "Quá nửa đêm hôm qua, tiêm xong cho

một bệnh nhân, vừa ra khỏi phòng bệnh thì tôi nhìn

68

thấy một người mặc áo y tá, vội vàng từ khoa chúng

ta đi ra rồi đi vào thang máy, khi trở về bàn y tá

tôi đã nhìn thấy ở trên bàn có mấy trái tim dính

máu."

"Tang lễ của cô Uông chúng ta đều tham gia, cô

đừng có nói bậy." Cô y tá nói xong cũng cảm thấy

ghê hết cả người.

Tôi cảm thấy đầu óc rối loạn, về bàn làm việc của

mình, ngồi xuống, thấy ở trên bàn có một bức thư,

bóc ra xem thì ra là thư của cô Uông viết cho tôi:

"Tiểu Phàm, cô và mẹ cháu là bạn thân, tốt nghiệp

xong mỗi người một nơi, tang lễ của mẹ cháu cô

không dự, chỉ là bạn của mẹ cháu chuyển những lời

của mẹ cháu trước khi chết cho cô. Mẹ cháu muốn cô

tới cô nhi viện thăm cháu. Nhìn cháu trong chốc

69

lát, cô đã quyết định tới tìm bố cháu, bố cháu rất

yêu cháu, trước khi thay tim cho cháu, ông ấy đã cố

nghĩ rất nhiều cách cho nên cháu đừng hận ông ấy."

Nhìn ngày tháng trên dấu bưu điện, là ngày sau

tang lễ của cô Uông. Mặc dù bút tích là của cô Uông

nhưng mà cô ấy viết bức thư này để nói lên điều gì

kia chứ?" Chẳng lẽ có người khác cũng biết chuyện

này.

"Giường 22, giường 22, bệnh tim cấp tính!" Có

tiếng bước chân vội vã ở trên hành lang, tôi lập

tức ra khỏi phòng. Giải quyết xong việc của bệnh

nhân đó, tôi bước vào phòng bệnh của La Hưng, cậu

ta dường như đang sống trong cái thế giới của riêng

mình, thế giới bên ngoài không thể đem đến cho cậu

70

ta ưu phiền hay những trở ngại. Tôi đoán trái tim

của cậu ta không phải bị bệnh mà là nó không lớn

lên được.

"Phàm Phàm, con ở đây à?" Không biết Hạ chủ nhiệm

bước vào lúc nào, La Hưng say sưa nhìn con bướm

đậu ở cửa kính. Tôi lặng nhìn La Hưng.

"Có thể giúp tôi một việc được không?" Tôi không

quay đầu lại hỏi Hạ Côn.

"Con gặp phải rắc rối gì sao?"

"Tôi muốn trả lại trái tim cho La Hưng, tôi đã

giữ nó hơn hai mươi năm nay rồi."

"Cái này..."

"Ông có thể làm thành công ca phẫu thuật này đúng

không?"

Hạ Côn thở một hơi dài.

71

Sau khi quyết định trả lại tim cho La Hưng, tôi

liền bắt tay vào việc chuẩn bị các công việc trước

phẫu thuật, chỉ cần có thời gian là tôi lại đến

phòng bệnh của La Hưng. Đêm khuya, đây là thời điểm

yên tĩnh nhất trong căn phòng, chỉ có vài tiếng ho

của bệnh nhân, sự thanh tĩnh làm cho con người ta

cảm thấy cái thế giới này thật trống rỗng.

Ngủ không ngon, tôi muốn đi xem tình hình các

bệnh nhân vừa mới nhập viện. Ra khỏi phòng bệnh,

tôi nhìn thấy một người mặc áo y tá từ phòng bệnh

của La Hưng chạy ra về hướng thang máy, tôi đuổi

theo nhưng không kịp, người đó bước vào thang máy

rồi biến mất.

La Hưng? Tôi quay người bước về phía phòng bệnh

của La Hưng thì thấy cậu ta vẫn ngủ ngon. Tôi đi

72

tới trước giường của cậu ta và vuốt mái tóc cậu ta,

cạnh đầu cậu ta có một bức ảnh làm tôi chú ý, tôi

cầm lên xem, La Hưng làm sao có bức ảnh này? Đây là

bức giống hệt với bức ảnh có trong ngăn kéo của Hạ

Côn.

"Á..." Có tiếng kêu phát ra từ văn phòng khoa,

tôi bước nhanh về phía bàn y tá, người y tá trực

ban mặt mày xanh lét đang ngồi trên sàn nhà.

Bị đánh thức dậy, bệnh nhân và người nhà bệnh

nhân đã chạy tới xem rất náo nhiệt, thì ra trên giá

để các chai thuốc truyền có một hàng các trái tim

dính máu.

Tôi gọi điện thoại báo cho Hạ Côn biết, rồi an ủi

vỗ về cô y tá đó, nhắc các bệnh nhân về phòng nghỉ

ngơi. Mọi người lại bàn tán không ngớt và trên mặt

73

đều hiện ra vẻ bất an.

"Mẹ ơi, mẹ ơi!" La Hưng chạy tới. Tôi lại vỗ về

cậu ta, các bệnh nhân tới xem đều tỏ ra bất bình.

Tôi không thể nào mà quan tâm đến rất nhiều người

được, tôi đưa La Hưng về phòng bệnh ngủ.

Hạ Côn chạy đến bệnh viện, bảo bệnh nhân và người

nhà bệnh nhân về phòng. Mặt ông ta lộ vẻ u uất,

chẳng để tâm vào chuyện gì tôi và ông ta ngồi ở văn

phòng khoa cho tới sáng, ông ta hút thuốc còn tôi

thì chẳng nói gì cả.

"Hạ Côn, cái chức chủ nhiệm này mày còn muốn làm

nữa hay không?" Vừa sáng sớm Trần viện trưởng đã

vào văn phòng khoa kêu thét ầm ĩ cả lên: "Có rất

nhiều bệnh nhân tố các từ khi mày nhận cái thằng

bệnh nhân bị thần kinh vào viện, mọi trật tự ở nơi

74

đây bị đảo lộn hết, tốt nhất mày hãy cho tao một

lời giải thích hợp lý."

Hạ Côn cúi đầu không nói gì cả, xảy ra hàng loạt

những chuyện lung tung, ai có thể tìm được cách

giải thích hợp lý đây? Tôi cũng không quan tâm cho

lắm. Tôi chỉ nghĩ đến chuyện sắp xếp tốt công việc

cho từng ngày một mà thôi, và đem cái trái tim ở

trong lồng ngực của tôi trao trả cho La Hưng, để

anh ta trở lại cuộc sống bình thường trong cái thế

giới này.

"Tần Ninh, dạo này bạn có thời gian rỗi không?"

"Có việc gì à?"

"Tôi muốn bạn gặp mặt bệnh nhân của tôi xem cậu

ta có khả năng hồi phục lại bình thường không?" Tôi

nói chuyện với Tần Ninh ở trên mạng rất lâu, lần

75

đầu tiên gặp mặt lại là vì La Hưng, tôi không biết

cái liệu pháp về tâm lý mà Tần Ninh đã từng nói với

tôi có tác dụng với La Hưng không. Tôi muốn làm

thêm một số việc cho cậu ta trước khi tôi trao trả

trái tim cho cậu ta.

Chiều nay ánh mặt trời rất đẹp, Tần Ninh đã xuất

hiện trong văn phòng khoa của tôi, khi gặp mặt Tần

Ninh tôi giật mình một cái rồi cười. Hoá ra Tần

Ninh là ông chủ của hiệu sách Cát Lâm, người luôn

tạo cho người khác một cảm giác nhân từ và ấm áp.

Tôi đưa Tần Ninh vào phòng của La Hưng, La Hưng vẫn

ngủ chưa tỉnh dậy.

"Con ơi, tỉnh dậy đi" Tần Ninh tỏ ra rất khác lạ

"Lúc nào nó có thể ra viện, tôi muốn đưa nó đi."

"Cái gì?" Tần Ninh làm cho đầu óc tôi rối mù.

76

"Xin thành thật xin lỗi, nó là con trai tôi, tôi

tên thật là La Ninh. Mấy hôm trước, nó gọi điện

thoại cho tôi bảo là ở nhà bạn chơi. Tại sao nó lại

ở đây? Mà theo cô nói thì não nó có vấn đề?” Tần

Ninh hỏi tôi bằng ánh mắt nghi ngờ. "Nhưng mà từ

trước tới nay, con trai tôi đều rất ngoan, ngoài bị

bệnh tim đã từng phẫu thuật ra, thì chẳng mắc bệnh

gì nghiêm trọng cả. Không được, tôi phải làm thủ

tục xuất viện cho nó."

"Anh ta cần phải làm phẫu thuật, không thể cho La

Hưng xuất viện." Nếu để cho La Hưng đi thì công

sức tôi khổ công chuẩn bị bao lâu nay thành xôi

hỏng bỏng không ư? Vết thương ở bên trái ngực như

núi lửa muốn nổ tung ra, trào lên một cảm giác khó

chịu.

77

La Hưng tỉnh dậy liền bắt lấy tay tôi gọi: "Mẹ ơi"

coi như không nhìn thấy Tần Ninh. Tần Ninh do dự

nhìn tôi, rồi đi ra.

Không lâu sau, Hạ Côn và Tần Ninh cùng bước vào

phòng. Hạ Côn nhìn tôi và lật hồ sơ bệnh án nói:

"Tiểu Trần, vị tiên sinh đây thực sự là bố của La

Hưng, ông ta muốn làm thủ tục xuất viện cho bệnh

nhân. Tình trạng hiện tại của La Hưng có thể xuất

viện được rồi sau đó sẽ điều trị tiếp."

"Tôi..." Tôi cầm tay La Hưng, rồi tức khí chạy ra

khỏi phòng bệnh nhân. Trực giác nói với tôi Hạ Côn

chấp nhận phản lại y đức người bác sĩ để đổi lấy

sự sống cho cô con gái duy nhất của mình, nhưng tôi

lại không có cách nào để chấp nhận trái tim của

người khác đập trong lồng ngực mình cả đời.

78

Tôi lên mạng thương lượng với Tần Ninh nhưng Tần

Ninh quyết không cho tôi cơ hội, không hiểu được ý

của tôi, những trái tim đã bị lấy trộm đi trong

khoa tim của chúng tôi dường như sống lại nhảy nhót

trước mặt tôi.

"Reng, reng, reng" Tiếng chuông điện thoai vang

lên. Lâm Phi với vẻ bí hiểm báo với tôi, có một kẻ

đến văn phòng khoa tim của chúng ta lấy trộm tim

người, bị Hạ chủ nhiệm bắt được. Tôi chạy ra ngoài

đi xe tới bệnh viện.

"Người đâu?" Vừa vào phòng, tôi đã hỏi y tá Lâm

Phi. Cô ta nhỏ nhẹ bảo tôi: "Đang ở phòng bác sĩ,

cái người đó vừa tới thì đã bị Hạ chủ nhiệm làm

tăng ca bắt gặp, đã đưa vào phòng bác sĩ, hình như

là người quen! Tôi bảo Hạ chủ nhiệm là phải báo

79

cảnh sát nhưng Hạ chủ nhiệm không cho phép."

Tôi nhẹ nhàng đi tới cửa phòng bác sĩ, bên trong

có tiếng phụ nữ đang khóc, Hạ Côn hỏi rất nhiều

lần: "Không nhận ra tôi à, tôi là Hạ Côn đây, hãy

nghĩ thử xem đã xảy ra chuyện gì vậy?" Rút cuộc

người đó là ai mà có thể làm cho Hạ Côn hoảng loạn

như vậy? Tiếng điện thoại di động rung lên, Hạ Côn

nhận điện thoại: "Anh là gì của chị ta? Hãy đến

bệnh viện ngay."

Một lúc sau, Tần Ninh xuất hiện trước mặt tôi và

xông thẳng tới đẩy cửa phòng bác sĩ. Tôi cũng theo

vào cùng. Trong phòng có một người phụ nữ mặc áo y

tá đang khóc, trên bàn có một cái túi, miệng túi để

lộ rõ quả tim.

"Đó là vợ tôi, hơi mắc bệnh điên loạn, gần đây

80

công việc của tôi rất bận, không chăm sóc được, đã

làm phiền đến các bác sĩ." Tần Ninh như đã có sự

chuẩn bị trước nói. "Để xảy ra chuyện này, tôi xin

được bồi thường."

"Hãy đưa bà ta đi, sau này nhớ quan tâm chăm sóc

bà ấy nhiều hơn." Hạ Côn ngồi trên ghế bất lực nói.

Tần Ninh tóm lấy tay bà ta rồi kéo ra khỏi phòng.

"Người phụ nữ kia là ai? Ông quen bà ta ư?” Tôi

chất vấn Hạ Côn. Ông ta lắc đầu rồi lại gật đầu.

"Bà ta rất giống Lâm Diệu mẹ con, nhưng mà bà ta

cũng không biết mình là ai?"

Lâm Diệu? Tôi đi về phía hiệu sách Cát Lâm. Tần

Ninh nhất định phải biết sự thật nhưng hiệu sách đã

đóng cửa sớm. Và kể từ hôm đó trở đi hiệu sách

cũng không hề mở cửa, không lâu sau đã dán giấy

81

đăng tin chuyển nhượng. Liên lạc bằng điện thoại,

người trả lời điện thoại là chủ thực sự của ngôi

nhà đó, đã cho tôi biết Tần Ninh không còn thuê nhà

nữa và cho tôi số điện thoại của Tần Ninh nhưng

tôi gọi mãi mà không được.

Tần Ninh đã đưa La Hưng đi, còn có khả năng người

phụ nữ kia chính là mẹ đẻ của tôi. Sau đó tôi vẫn

làm việc ở văn phòng khoa, về đến nhà, tôi lại có

cảm giác gánh nặng đè lên trái tim mình càng ngày

càng nặng, tôi lo lắng cho sức khoẻ của La Hưng.

Tôi chỉ nghĩ một điều, không biết người phụ nữ đó

có phải là mẹ đẻ tôi không.

Tôi lại gọi điện thoại cho chủ nhà của hiệu sách

đó, hỏi ông ta có biết Tần Ninh có người vợ thần

kinh không bình thường và một con trai không, chủ

82

phòng nói từ trước tới nay chưa hề nghe qua. Tôi

hỏi hàng xóm gần hiệu sách, cũng không có người nào

từng nhìn thấy vợ và con trai của Tần Ninh.

"Bác sĩ Trần, cấp cứu chuyển tới một bệnh nhân

thần kinh”, cô y tá vừa mới đến làm gọi tôi, tôi

liền cùng y tá đi vào phòng bệnh. Trong mặt nạ

dưỡng khí là một khuôn mặt tuấn tú, đó là La Hưng

đã lên cơn khó thở, lại phải nhập viện một lần nữa.

Kiểm tra xong, các y tá đều đã ra ngoài. Tôi ôm

lấy anh ta, từ giây phút đó tôi rất hi vọng anh ta

sẽ tỉnh lại và như trước đây thường gọi tôi "Mẹ

ơi."

"Chị nhanh đi cứu mẹ!" La Hưng mở mắt nhìn tôi,

nắm chắc lấy tay tôi, "Mẹ của chúng ta thật mà!"

Cậu ta hoảng loạn rút trong túi ra một bức ảnh, đó

83

là bức ảnh lần trước tôi đã thoáng nhìn thấy, dù

đang rất đau đớn, tôi cũng nhận thấy cậu ấy đang ở

tình trạng thiếu dưỡng khí nặng. Tôi cũng mở lượng

khí ở mức lớn nhất.

Hạ Côn xông vào phòng bệnh, ông ta lay La Hưng

dậy trong lúc hôn mê, nước mắt giàn giụa.

Lúc đó dường như chẳng có quan hệ gì với tôi,

cảnh sát tới phòng bệnh muốn lấy khẩu cung của La

Hưng, nói cậu ta đã gọi điện đến và tố cáo kẻ pha

chế thuốc phi pháp, nhưng La Hưng đã không còn sức

để nói, cậu ấy đưa cho cảnh sát chìa khoá hộp bảo

hiểm.

"La Hưng là con của tôi, là em trai của con!" Khi

nghe câu nói của Hạ Côn, tôi cảm thấy trái tim

mình đau nhói, và mất hết cảm giác.

84

Khi tôi tỉnh dậy đã là ba ngày rồi, thế giới đã

khác. La Hưng cũng đã chết. Hạ Côn trở nên điên

dại, cái người đã lấy trộm tim ở văn phòng ấy chính

là Lâm Diệu mẹ tôi, năm đó bà đã sinh ra một đôi

long phượng. Khi đó có một người đàn ông không tính

toán đã lấy bà, vì tôi bị bệnh tim bẩm sinh nên bị

người đàn ông kia tính toán trả về cho Hạ Côn.

Cái người có trái tim tốt đó là Tần Ninh, ông là

một sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành dược, và muốn

nghiên cứu ra một loại thuốc nổi tiếng thiên hạ.

Thực ra ông ta lấy mẹ tôi cũng là muốn biến mẹ tôi

thành đồ thử nghiệm thuốc miễn phí. La Hưng từ khi

còn rất bé đã nhận ra sự đau khổ của mẹ nên từ lâu

đã thu thập tất cả các tư liệu về cái người đã được

gọi là cha này.

85

Đầu giường có để lại lá thư của La Hưng viết cho

tôi: "Chị, em rất muốn được bình thường ôm chị. Em

nghĩ trong cơ thể mẹ, chúng ta đã ôm nhau thật hạnh

phúc. Trong bệnh viện tim, lần đầu tiên em nhìn

thấy chị, vết thương trên ngực bên trái của em đã

nhói đau, không chỉ vì chị và mẹ giống hệt nhau về

ngoại hình, mà còn có trái tim của chúng ta đã mách

bảo một giọt máu đào hơn ao nước lã. Nhưng mà khi

đó, em không thể nào bình thường để gặp chị được.

Vì Tần Ninh luôn giám sát em, ông ta đã cho rằng mẹ

và em đều bị khống chế bởi thuốc, đều rất mơ hồ.

Em giả vờ rất giống. Hôm đó chị muốn trả lại trái

tim bị bố cấy ghép lên người chị, chị biết trái tim

em đau như thế nào không?

Em biết sinh mạng của em sẽ không còn giữ được

86

nữa, nhưng em hi vọng chị có thể sống tốt hơn, còn

phải chăm sóc bố mẹ chúng ta chứ, cho dù trước kia

như thế nào đi chăng nữa, không có bọn họ thì chúng

ta đã không thể sống đến ngày hôm nay."

Bác sĩ trị bệnh cho tôi nói vì trái tim của tôi

đã chịu nhiều sự kích động quá, vết phẫu thuật

trước đây bị viêm nhẹ nên mới bị hôn mê mất mấy

ngày.

Lâm Phi nói với tôi: "Bác sĩ Trần, nghe nói phòng

có một chủ nhiệm mới đến nhậm chức, là một thanh

niên tuấn tài!"

Tôi cười, văn phòng có thể nói là đã trở lại bình

thường. Sau khi xuất viện, tôi đi thăm mộ La Hưng,

nhìn tấm ảnh nó chụp giống như một đứa trẻ, cái

vết thương cũ hơn hai mươi năm qua đã ấm dần lên,

87

tôi nghĩ La Hưng muốn nói với tôi sinh mạng đẹp

biết bao, hãy cố gắng sống cho tốt.

Trong viện điều dưỡng, có một đôi cao tuổi tóc

bạc phơ, đó là bố mẹ tôi, trông họ vẫn có vẻ là một

đôi đang yêu nhau. Họ đã được sống trong tình yêu

hạnh phúc, đó là một cách giải thoát chăng?

Vết thương trên ngực tôi đã không còn đau nữa,

mỗi lần tới thăm bố mẹ, tôi đều cảm thấy rất ấm áp,

hình như là La Hưng đang bảo với tôi, nó cũng nhìn

thấy bố mẹ sống hạnh phúc.

Nước chảy đá mòn, bệnh viện cũng đã nhận được

quyết định của Chính phủ bắt buộc phải đóng cửa

bệnh viện. Trong viện có mấy chục bệnh nhân đều đã

được chuyển đi, khiến bệnh viện vắng tanh, tạo ra

một cảm giác bất an.

88

Ngoài Tạ Phi, Tằng Hương còn có Trương Xuân Hoà,

đây là buổi cuối cùng mọi người làm việc ở bệnh

viện.

12 giờ đêm, Cổ Đồng Lân bạn trai của Trần Thu

Thanh đột nhiên trèo tường vào bệnh viện và bị bảo

vệ phát hiện. May mà Tạ Phi đi tuần tra biết được,

không thì Cổ Đồng Lân đã bị coi là kẻ trộm và bị

bắt vào sở công an rồi.

Cổ Đồng Lân đã tới lễ truy điệu Trần Thu Thanh,

hai mắt anh ta đỏ hoe, chắc chắn là đã khóc một

trận.

"Thôi nào, là con trai sợ gì không lấy được vợ,

đừng khóc nữa." Tạ Phi an ủi và đưa anh ta về phòng

trực ban.

Hôm nay là hôm cuối cùng họ ở đây. Tạ Phi vừa

89

mang xuống một số đồ ăn. "Chúng ta sẽ tổ chức một

cuộc chia tay, ngày mai không biết chúng ta sẽ ở

nơi nào."

Mọi người đều hưởng ứng lời đề nghị của Tạ Phi.

Tằng Hương đi mua một số đồ ăn uống ở một cửa hàng

kinh doanh 24 giờ bên ngoài bệnh viện, vừa về tới.

Mọi người ngồi tập trung lại, thương tiếc cho cái

bệnh viện này đã từng một thời huy hoàng, chỉ trong

hai năm ngắn ngủi đã tiêu ma, dường như phải chịu

một lời nguyền rủa vậy.

"Không biết mọi người đã nghĩ tới việc này chưa?

Tất cả mọi chuyện có phải vì phải chịu chịu một lời

nguyền không nhỉ? Thực ra mọi chuyện không phải là

như thế. Tôi biết tất cả sự thực."

Tằng Hương vừa uống xong cốc nước đột nhiên cất

90

lời, khiến mọi người đều cảm thấy tò mò, và thúc

giục cô ấy nói ra đó là chuyện gì.

"Thực ra, Nguyễn Trưởng Hoà, tiền viện trưởng,

sớm đã tiến hành cuộc mua bán chức vụ, ông ta sớm

đã nhân bản con người. Không phải là chuyện của một

hai năm gần đây. Tới bây giờ cũng không thể nào

ngăn được hàng loạt các vụ án xảy ra. Tất cả đều có

nguyên nhân của nó, đều bắt đầu từ hai năm về

trước."

"Tôi đã viết ra một câu chuyện, "Ba Mắt" là một

câu chuyện khiến người ta phải kinh ngạc. Tôi nghĩ

đó là một câu chuyện nên tôi sẽ kể cho các bạn."

91

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát