Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Có khi nào rời xa

Truyện ngắn: Có khi nào rời xa

Tác giả:

Chi Chan

Chương 1. Ảo ảnh

“Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,

đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời. Nơi thương

yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai. Quá

xa xôi không, anh ơi... “

Giai điệu da diết và sầu buồn của bản ballad ngân

trong tôi, nhẹ tênh và dễ dàng tan biến như làn

sương khói. Nhưng dư âm của nó hồ vẫn vậy, như mọi

lần tôi nghe, đầy ám ảnh. Tôi tháo chiếc mp4 và

nhìn sang anh. Anh vẫn ngồi ấy, bất động. Đôi hàng

mi rợp nỗi buồn và ánh mắt vô hồn như đâm xuyên qua

cửa kính xe, xoáy vào một vùng tối mờ mịt và vô

1

định ngoài kia. Trời đêm.

Chiếc xe bus vẫn chạy êm trên đường. Khách trên

xe thưa vắng nên không khí gần như tĩnh mịch.

Chuyến xe này tôi biết sẽ chạy về phòng trọ của

anh, chàng sinh viên kiến trúc năm ba với những dự

định, hoài vão và niềm tin mãnh liệt của tuổi trẻ,

Tôi yêu anh cũng vì lẽ ấy, vì nghị lực, vì niềm mơ

ước và tất cả những gì nghiêm túc nhất anh dành cho

đam mê, cho cả tình yêu. Chúng tôi gặp, quen và

yêu nhau nhẹ nhàng như một làn gió đầu thu, đến

nỗi chính cả hai đã không nhận ra trái tim thuộc về

nhau tự bao giờ. Dẫu anh thâm trầm và chín chắn,

còn tôi lại trẻ con, hiếu thắng và đầy cao ngạo.

Nhưng anh bảo, trái tim vẫn tự ghép đôi hai mảnh

ghép trái ngược và sự thật thì nam châm trái dấu

2

mới hút nhau. Tôi vẫn thường phản bác và công kích

lại mọi lí lẽ nơi anh, duy chỉ điêu này thì chun

mũi và cười toe... Mà cũng bởi anh luôn nhún nhường

và cư xử như tôi còn dại dột, cần chăm sóc và bảo

vệ, nên chúng tôi đã chưa một lần giận dỗi hay to

tiếng, cho đến một ngày...

Anh xuống xe ở trạm kế tiếp, tôi hơi ngạc nhiên

vì đây hẳn chưa đến chỗ anh trọ. Có lẽ anh muốn đi

bộ để hít thở không khí buổi đêm, một đêm cuối đông

lạnh gai người. Tôi vẫn đi theo anh như cả ngày

nay đã vậy. Hôm nay anh không đến trường mà lang

thang trên những con phố, dừng lại ở Café Phong

trần, rồi tấp vào một tiệm trà sữa. Tôi nghẹn lòng

nhận ra đó là những nơi chúng tôi từng hẹn hò. Đi

sau anh, trên vỉa hè đêm im lìm và quạnh vắng, nhìn

3

dáng anh mỏi mệt như kẻ cô độc lạc lõng giữa thế

gian, tim tôi quặn thắt. Tôi chỉ muốn vươn tay tới

mà chạm vào tấm lưng dài rộng ấy, chỉ muốn ôm chặt

tay anh và huyên thuyên đủ chuyện như mọi lần.

Nhưng tay với tới, gần quá rồi mà tôi không thể

chạm vào... Anh rất thật mà sao chỉ như là ảo ảnh??

Tôi muốn mở lời gọi tên anh, muốn anh biết mình

đang ở ngay nơi đây. Tôi muốn nói câu xin lỗi dù

chưa từng làm vậy, muốn anh quay lại nhìn tôi và ôm

tôi thật chặt vào lòng... Nhưng tôi bất lực...

Anh rất thật mà sao chỉ như là ảo ảnh...

4

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát