Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Con Mèo Cầu Hôn Và Chiếc Quần Không Khóa

ĐINH THỊ THU HẰNG (Huyện Hóc Môn - TP Hồ Chí Minh)

Bỏ quên Quỳnh Anh

-Thôi bỏ đi, xem như Quỳnh Anh với Hoàng không có

duyên.Mồi lần giận tôi, Quỳnh Anh lại nói thế. Và

mỗi lần như vậy, tôi lại gãi gãi cái đầu tóc bù xù

rồi cười nhăn răng.

-Không có duyên hồi nào. Dính liền một đôi như hai

dấu chấm, ấy quên, dấu hai chấm từ hồi mẫu giáo

tới giờ mà cứ bảo không có duyên.

Nghe đến đây, thể nào khoé miệng Quỳnh Anh cũng

khẽ giãn ra, múm mím cười dù cặp chân mày vẫn còn

hơi nhăn nhăn. Quỳnh Anh và tôi, ngẫu nhiên theo

đúng mô tip của các câu chuyện tình cảm truyền

thống, là một cặp thanh mai trúc mã, tức là làm bạn

bè với nhau từ hồi mới sinh ra lận. Ba của Quỳnh

1

Anh và ba tôi là bạn thân. Mẹ của Quỳnh Anh và mẹ

tôi cũng là bạn thân. Tiệc mừng đầy tháng Quỳnh Anh

vừa tổ chức tuần trước thì tuần sau lại đến lượt

tôi. Hồi đi mẫu giáo Quỳnh Anh hay xưng chị. “Chị

làm bác sĩ, còn Hoàng làm bệnh nhân nghe.” Rồi,

“Bệnh nhân ngồi im bác sĩ cho uống thuốc. Đừng khóc

nghe! Thuốc không có đắng đâu, là sô-cô-la đó,

ngon lắm! Của bà mưa cho, chị để dành từ chiều qua

tới giờ đó.” Không biết vì sao tôi lại chịu nghe

lời, ngồi im uống hết năm viên thuốc nhão nhẹt vì

bị nhét trong túi áo quá lâu, mặc cho lũ con trai

cùng lớp chỉ trỏ cười ngặt nghẽo. Thậm chí tôi còn

giơ nắm tay bé tẹo dứ dứ bọn nó nữa. Cũng không nhớ

là từ bao giờ Quỳnh Anh thôi xưng chị, và tôi cũng

bắt đầu mắc chứng hay quên.

2

-Hoàng ơi, chiều nay đi nhà sách với Quỳnh Anh

nha.-Thôi, chiều nay Hoàng đi đá banh rồi.

-Đá banh hả? - Giọng thoáng chút ngập ngừng. - Ờ,

Hoàng là con trai mà, con trai thì thích đá banh. -

Giọng lại chuyển qua điệu hơi buồn. - ừ thôi,

Hoàng đi đi. Nhớ đá cho đội kia thủng lưới luôn

nha.

-Dĩ nhiên rồi. - Tôi hí hửng đáp, rồi buột miệng

hứa. - Nhưng mà đá banh xong là Hoàng tới chỗ nhà

sách với Quỳnh Anh liền à. Chiều nay đá sớm lắm,

chừng bốn, năm giờ là xong thôi.

-Thật hả? - Giọng réo rắt như chim hót. - Quỳnh

Anh chờ ở chỗ nhà sách rồi tụi mình đi ăn kem luôn

nha. Nhớ nha!

Tuy gật đầu lia lịa, tuy trận đá banh xong sớm từ

3

lúc ba giờ vì mấy thằng trong đội kia đá dở quá nên

chấp nhận thua nhanh, nhưng cuối cùng tôi lại đi

câu cá với bọn cùng đội đến 8 giờ tối mới về. Sáng

hôm sau, gặp khuôn mặt dàu dàu của Quỳnh Anh ở cửa

lớp, tôi mới vỗ đầu cái bốp để nhớ ra.

-Trời ơi, sao tui đãng trí quá vậy nè! Quỳnh Anh

ơi, cho xin lỗi nhe.

-Thôi bỏ đi, xem như Quỳnh Anh với Hoàng không có

duyên.Lại lôi câu danh ngôn bất hủ ấy ra rồi! Coi

bộ xin lỗi suông không ăn thua à! Tôi đành hy sinh

một buổi tập lắp ráp mô hình máy bay điều khiển

bằng động cơ để lẽo đẽo theo Quỳnh Anh tới bất cứ

chỗ nào cô nàng muốn. Đầu tiên là tới tiệm đan len,

móc mũ nón, trân mình làm ma-nơ-canh để Quỳnh Anh

ướm đủ mọi thứ tơ sợi lên mà vẫn phải ngoác miệng

4

cười.

-Hoàng thấy sợi này màu đẹp không?

-Ừa, đẹp.

-Vậy Quỳnh Anh móc cho Hoàng một cái khăn len màu

này nha? Mỗi tối đi ngủ nhớ quàng vô cho ấm, mùa

này gió lạnh lắm.

Gì chứ quàng khăn len là tôi ghét lắm vì ngứa

không chịu được. Thế mà ít nhất tôi cũng phải tròng

cái thứ nhột nhạo đó quanh cổ suốt một tuần vì mẹ

đã nhận lời làm tai mắt giám sát tôi giúp Quỳnh

Anh. Rời tiệm len tơ sợi, Quỳnh Anh lại thong thả

dắt tôi qua tiệm bán bông hoa, cây kiểng dù cái mũi

tôi cứ ngửi trúng mấy thứ mùi hương thực vật là

lại hắt xì liên tục. Tôi bịt khẩu trang, đứng giật

lên giật xuống theo từng cơn nấc, trông hệt một tay

5

rapper quái dị đang dốc sức trình diễn bản hit của

hắn, làm anh chàng bán kiểng kinh ngạc đến há hốc

miệng ra.

-Hoàng ơi, Hoàng có tin cây cỏ cũng có linh hồn

không? - Giọng Quỳnh Anh nghe ngây thơ lạ.

-Ờ, tin đó. Không có hồn sao nó ám người ta đến

bán sống bán chết chứ. - Tôi ngáp ngáp như con cá

thở bằng mang.

-Vậy Hoàng giữ cái hạt giống này, đem về trồng cho

nó lên cây nha.

Quỳnh Anh mở bàn tay tôi ra, đặt vào một cái hạt

nâu nâu. Từng cử động đều dịu nhẹ, khẽ khàng như

thể cái hạt đó làm bằng bong bóng xà bông hay sương

khói có thể tan biến đi bất cứ lúc nào không bằng.

6

-Rồi mỗi ngày Hoàng tưới nước cho nó, nhìn nó nảy

mầm, nhìn nó từ từ xòe ra hai cái lá xinh xắn, nhìn

nó lớn lên, nhìn nó... Hoàng sẽ thấy...

Quỳnh Anh thao thao bất tuyệt, đôi mắt mơ màng và

hai bàn tay dịu dàng chuyển động trong không trung

như thể đang nâng niu một chồi cây vô hình. Tôi

không nỡ cắt ngang mạch cảm xúc của cô nàng, đành

nén tiếng ngáp vì buồn ngủ rồi ngoác miệng cười,

gật gà gật gù, miễn cưỡng hưởng ứng. Cứ tưởng gật

đầu bừa đi cho xong chuyện, ai ngờ chừng dăm bữa

sau, Quỳnh Anh lại hỏi:

-Hoàng ơi, hạt giống hôm bữa Quỳnh Anh đưa, Hoàng

trồng chưa?

Chết ngắc, tôi còn chẳng nhớ đã vất nó ở đâu nữa,

đành tìm kế hoãn binh.

7

-ừa... ừa... đang gieo... đang gieo...

-Thật không đó? Hay Hoàng bỏ đâu mất rồi?

Đôi lông mày của Quỳnh Anh từ từ nhíu lại, trông y

chang hai lưỡi tầm sét đang được nạp điện. Tôi

tiếp tục ậm ừ.

-À... à... đang lên... đang lên... ra hai lá mầm

rồi.-Vậy hả? Sao bữa Quỳnh Anh qua nhà Hoàng tìm

hoài hổng thấy? Bộ Hoàng giấu cây trong tủ áo hả?

Quỳnh Anh nghiêng đầu duyên dáng. Ai đi qua không

biết sẽ thấy đó là một chú mèo con nũng nịu. Riêng

tôi lại nhìn ra một cô hổ nhỏ đang chờ câu trả lời

của mình là quyết định tấn công hay tha bổng. Phải

bình tmh, bình tmh, tôi tự nhắc mình rồi giả vờ

cười phá lên.

-Ha... ha... Thật ra là... là... là... Hoàng không

8

có để cây ở nhà.

ơn Trời một sáng kiến cứu bồ chợt lóe lên. Tôi

khoái chí nhìn Quỳnh Anh ngẩn ra.

-Vậy Hoàng để đâu?

-Ở nhà thằng bạn. - Rồi không để Quỳnh Anh ngắt

lời, tôi ba hoa chích chòe luôn một lèo. - Mà biết

sao lại để ở nhà nó không? Tại vì Hoàng biết Quỳnh

Anh rất muốn cái hạt đó lên cây. Mà Hoàng chăm cây

dở òm à! Ông nội thằng đó thì chăm kiểng khéo lắm.

Cho nên Hoàng nhờ ông nó trông chừng giùm cho tới

khi nào lên thành cái cây mập mạp, khỏe mạnh thì

Hoàng lấy về.

Có vẻ Quỳnh Anh vẫn còn chưa tin. Cô nàng cong

cong vành môi, nhíu nhíu mày ngó nghiêng tôi.

-Tin được không đây?

9

Tôi chớp chớp mắt.

-Phải tin, phải tin chứ, cuộc sống rất cần có niềm

tin mà. Quỳnh Anh khẽ gật đầu.

-Ừ, thì cũng có tin! Nhưng mà... nhưng mà...

Tôi giả vờ hồn nhiên.

-Mà sao hả Quỳnh Anh?

-Thì...

Điệu bộ của cô nàng chậm rãi và nghiêm trang, hệt

một điều tra viên đang cân nhắc bằng chứng. Tôi

bỗng hơi hốt hoảng. Thôi rồi, có khi nào trò giao

hạt trồng cây này là một chiêu thử lòng thành thật

của tôi như trong một câu chuyện cổ nào đó không?

Trống ngực tôi bắt đầu đập bình bịch. Trong khi đó

giọng Quỳnh Anh vẫn đều đều:

-Cái hạt đó không có thành cái cây mập mạp được

10

đâu.-Thôi xong, xem như hạ màn. Tay chân tôi thõng

ra như mớ giẻ thun sử dụng lâu ngày, chờ quăng sọt

rác. Nhưng Quỳnh Anh chưa vội nổi giận.

-Hoàng ơi, người ta hay nói “Trông cây lại nhớ đến

người”, Hoàng biết không?

Gì đây, giận thì giận đại cho rồi, chứ cứ thủng

thẳng cà kê thế này tôi sốt ruột chết mất thôi.

-Hoàng ơi, Quỳnh Anh nói Hoàng nghe không?

Tôi cứ ngồi đơ như bị thịt, mặc Quỳnh Anh lay qua

lay lại. Một vài phút, tôi thở dài.

-Ừa, có... có nghe... thì sao...?

Quỳnh Anh chạm tay lên trán tôi.

-Đâu có nóng, sao nhìn Hoàng uể oải vậy, bộ Hoàng

bịnh hả?

Chịu hết nổi, tôi gạt tay Quỳnh Anh ra.

11

-Tui không có bịnh gì hết á. Bây giờ Quỳnh Anh

muốn sao thì nói phứt ra cho rồi. Chần chừ dây dưa

hoài mệt quá.

Quỳnh Anh thảng thốt nhìn tôi. Nửa ngượng ngùng,

nửa tự ái. Tôi nghênh mặt lên, quay đi chỗ khác.

Hai đứa cứ bất động như thế hồi lâu. Sau cùng Quỳnh

Anh đứng lên, lẳng lặng bỏ đi. Thay vì phải nói

một câu năn nỉ thì tôi lại im lặng. Suốt buổi tối

đó, tôi cứ ỉu xỉu như cọng bún thiu. Bố mẹ nhìn

nhau, ngầm trao đổi những gì chỉ hai người biết.

Rồi bố đặt tay lên vai tôi.

-Buồn hả con trai? Nhưng một năm nhanh lắm, loáng

một chốc là hết mà.

Tự dưng bố nói thế là ý gì? Tôi ngơ ngác.

-Dạ, một năm chuyện gì, mà sao lại nhanh? Bố nói

12

con không hiểu.

Bố và mẹ cùng ngẩn ra.

-Vậy Quỳnh Anh chưa nói với con nó sắp qua Mỹ một

năm à?

Trời đất, lại còn chuyện như vậy nữa. Thảo nào cô

nàng cứ bóng gió xa xôi cái gì mà “Trông cây lại

nhớ đến người”. Tôi không nói không rằng, chụp

chiếc xe đạp, phóng vèo qua cổng. Mẹ gọi với:

-Coi chừng, chạy xe cẩn thận đó.

Tiếng bố gióng theo:

-Ủa, vậy nãy giờ con buồn chuyện gì?

-Nhà không khóa cổng rào. Quỳnh Anh ôm cuốn tập

trong lòng, đi qua đi lại, lẩm nha lẩm nhẩm, chốc

chốc lại ngóng ra ngoài, chắc là đang học bài. Tôi

khẽ khàng đẩy xe vào, rón rén núp dưới cửa sổ. Vừa

13

nhô người định dọa một mẻ hết hồn thì cô nàng đã

đứng sừng sững trước mặt tôi.

-Thôi đi! Làm như Quỳnh Anh không thấy Hoàng vô

không bằng.

Tôi giả lả.

-Quỳnh Anh trông nhà cũng kỹ quá ha. - Rồi vỗ đầu

cái bốp. - A, Quỳnh Anh để cửa là chờ Hoàng đó hả?

Quỳnh Anh nguýt một hơi dài.

-Chứ không lẽ để chờ trộm?

Tôi cười hì hì.

-Vậy là Quỳnh Anh nhân đạo lắm đó. Phải tay người

khác là người ta để Hoàng bị muỗi thui nguyên đêm

ngoài đường cho coi.

Cô nàng bẽn lẽn.

-Tại Quỳnh Anh cứ lo... - Đột nhiên cô nàng quắc

14

mắt nhìn tôi. - Bộ Hoàng từng bị ai bắt đứng ngoài

cửa nguyên đêm hả?

Tôi hét lớn như để thể hiện khí phách nam nhi...

-Làm gì có! Cái đó là Hoàng thí dụ thôi.

Quỳnh Anh không nói gì. Tôi khẽ hích hích vào tay

cô nàng.

-Cho Hoàng xin lỗi chuyện lúc chiều nghe.

Quỳnh Anh im lặng gật đầu. Được bật đèn xanh, tôi

bắt đầu phát huy thói ba hoa sở trường.

-Cái đó người ta gọi là chứng rối loạn tâm lý tuổi

mới lớn đó. Đang vui tự nhiên buồn, đang như cục

đất lại đùng đùng như Thiên Lôi à.

Quỳnh Anh nhìn tôi lạ lẫm.

-Hoàng nói chuyện gì vậy?

Tôi làm bộ quan trọng:

15

-Thì nói về tâm lý tuổi chúng mình nè. Cho nên mai

mốt có thấy Hoàng kỳ cục ơi là kỳ cục thì Quỳnh

Anh cũng đừng có giận nghe.

Thuyết xong một hơi, tôi vui miệng huýt sáo tưng

bừng, không để ý cặp chân mày của Quỳnh Anh bắt đầu

co lại. Quỳnh Anh đứng phắt lên.

-Bộ lúc nào Hoàng cũng hớn hở như vậy được? Bộ

không có chuyện gì làm cho Hoàng lo lắng được hết

hả?Quỳnh Anh bước vội vào nhà, đóng sầm cửa lại.

Ngẩn ngơ mất một lúc, tôi cũng hiểu ra vấn đề:

Quỳnh Anh sắp đi xa, mà tôi lại vô tâm quá. Tôi

lững thững lại gần cánh cửa, biết chắc chắn Quỳnh

Anh đang ngồi phía bên trong, tôi khẽ khàng:

-Quỳnh Anh sắp qua Mỹ một năm phải không?

Đoán chừng cô nàng vừa gật đầu, tôi hỏi tiếp:

16

-Rồi chừng nào đi?

Có tiếng từ trong vọng ra:

-Tuần sau.

Trả lời cộc lốc, không giống Quỳnh Anh thường ngày

rồi, chắc là đang giận lắm.

-Gì nhanh dữ vậy? Mà Quỳnh Anh chuẩn bị xong hết

chưa?Không thèm trả lời kìa. Tôi cố gắng bày tỏ sự

quan tâm.

-Quỳnh Anh có cần thêm gì không? Giúp được gì là

Hoàng giúp liền. À, hay chủ nhật, Hoàng chở Quỳnh

Anh đi mưa đồ nghe? Phải chuẩn bị đầy đủ để mai

mốt...Cánh cửa thình lình mở ra, ánh mắt Quỳnh Anh

phừng phừng như đang cháy. Tôi giật mình thót

người lại. Quỳnh Anh ngồi phịch xuống đất. Tôi thận

trọng nhích lại gần:

17

-Nè, sắp đi Mỹ mà không vui gì hết vậy?

Quỳnh Anh quay ngoắt sang nhìn tôi trừng trừng.

Tôi thấy nóng quá, vội lùi ra xa. Bỗng Quỳnh Anh

rơm rớm nước mắt.

-Vui gì mà vui!

Không cháy nữa mà chuẩn bị Mưa lụt Mưa lội đến nơi

rồi. Tôi yên tâm tiến sát lại.

-Không vui thì đi làm gì? Ở nhà đi.

Quỳnh Anh bứt bứt ngón tay.

-Quỳnh Anh cũng đâu muốn đi, chỉ tại bà cô cứ ép

mãi, rồi ba mẹ Quỳnh Anh cũng không muốn cô buồn

nên cứ nói thêm vào.

-Là sao?

-Là Quỳnh Anh có một bà cô họ xa sống bên Mỹ. Bà

không có gia đình nên thương Quỳnh Anh như con gái.

18

Bà muốn đón Quỳnh Anh qua đó với bà, để bà lo cho

chuyện học hành. Thấy Quỳnh Anh có vẻ chần chừ, bà

bảo thôi thì ở thử một năm, nếu thích thì ở luôn

còn không thì lại về. Mới nói qua nói lại có mấy

lần, ai ngờ cô đi làm giấy tờ từ hồi nảo hồi nào,

chừng sắp đi một tháng rồi mới nói cho Quỳnh Anh

hay à.

Tôi cười cười:

-Rồi tới lượt Quỳnh Anh cũng chờ một tuần nữa đi

mới chịu nói cho Hoàng nghe à.

Cô nàng vừa xịu mặt...

-Tại Quỳnh Anh không muốn Hoàng buồn. - Rồi liền

lập tức quắc mắt lại ngay. - Ai ngờ... ai ngờ...

Tôi chép miệng.

-Hây... ai ngờ Hoàng cứ tỉnh như ruồi chứ gì? Ôi

19

con gái lúc nào cũng như vậy hết mà!

Quỳnh Anh vênh mặt.

-Con gái thì sao?

-Thì đa sầu đa cảm quá chứ sao. Giờ là thời buổi

nào rồi? Người ta lên sao Hỏa còn mỗi ngày gọi điện

xuống Trái đất nói chuyện năm phút. Từ đây qua Mỹ

mất có mười mấy giờ bay, rồi còn Yahoo chat chít

nữa, muốn nhìn thấy nhau lúc nào mà không được.

Quỳnh Anh vẫn vênh mặt lên. Sợ công kích thêm nữa

cô nàng sẽ giận, tôi liền xuống giọng.

-Cho nên Quỳnh Anh đừng có nghĩ ngợi gì nhiều, cứ

đơn giản coi chuyến đi Mỹ một năm này như đi chơi

xa đi. Một năm nhanh lắm mà. Hoàng hứa tối nào cũng

chat với Quỳnh Anh tới sáng luôn.

Xem chừng có vẻ nguôi nguôi, chợt Quỳnh Anh lại

20

nói:-Cái hạt hôm Quỳnh Anh đưa mà Hoàng bảo đang

nhờ người chăm đó, nhớ tưới nước đều cho nó nghe.

Tôi nhăn mặt.

-Tưới làm gì, nó đâu có mập lên được ký lô nào

đâu.-Nhưng mà nó sẽ ra bông. Mỗi lần nhìn bông của

nó là Hoàng sẽ nhớ tới Quỳnh Anh mà.

Cái gì mà loạn xà ngầu vầy nè. Tôi ngẩn ra.

-Ủa sao Quỳnh Anh nói nó không thành cây được?

Không thành cây là chết ngắc chứ còn tưới tắm gì.

Quỳnh Anh gí tay lên trán tôi.

-Ngố ơi là ngố, nó không thành cây được vì nó là

dây leo, là dây leo Hoàng biết chưa?

Thì ra vậy, tôi thở phào.

-Quỳnh Anh ơi là Quỳnh Anh, suýt nữa thì...

Cô nàng tròn mắt:

21

-Thì sao?

Tôi lảng đi.

-À, mà sao nhìn bông của nó thì lại nhớ tới Quỳnh

Anh? Bộ Quỳnh Anh có phép khắc hình mình lên từng

cái bông hả?

Quỳnh Anh lườm mắt:

-Hoàng biết tên cái dây leo đó không?

-Không! - Tôi thành thật trả lời.

Quỳnh Anh nhoẻn cười.

-Là hoa Huỳnh Anh đó.

-Thì sao? Huỳnh Anh chứ có phải Quỳnh Anh đâu. Lẫn

lộn coi chừng sai chính tả đó nghe.

Quỳnh Anh đứng phắt lên, vẻ bực bội thấy rõ.

-Hoàng về đi, nói chuyện với Hoàng chán quá à. Ủa,

tôi có làm gì đâu, sao Quỳnh Anh lại giận vậy kìa?

22

Rồi đáng ra một tuần chia tay đó phải cùng nhau

bày thật nhiều trò vui thì hai đứa lại ngó lơ nhau.

Mai Quỳnh Anh đi rồi. Nửa đêm tôi trở dậy, trời

đang Mưa. Quái, sao mùa này trời Mưa nhiều thế nhỉ?

Mưa như vầy làm sao đi tiễn? Mà có nên đi tiễn

không đây? Quỳnh Anh đang giận tôi mà. Thôi, có

giận thì cũng vẫn đi, đàn ông con trai phải độ

lượng. Mà biết đâu đi tiễn cô nàng lại hết giận thì

sao? Tôi vét túi, chỉ còn một ít tiền. Từng này

chẳng biết có đủ mưa một bó hoa? Biết vậy hôm qua

đã chẳng giành trả tiền chơi bowling với bọn chung

đội bóng rồi. Tôi mở tủ áo, lôi từng bộ đồ ra ướm

thử. Phải tươm tất một chút chứ, để Quỳnh Anh thấy

sẽ không có một thằng nhóc xứ Cờ Hoa nào đẹp trai

hơn tôi. Mọi việc chuẩn bị coi như xong, còn mấy

23

tiếng nữa máy bay mới cất cánh lận. Tôi đang chờ

đến giờ thì bọn chung đội bóng lại đến. Chết thật,

lúc này mà tụi nó còn định kéo đi đá đấm cái gì

không biết. Tôi định từ chối thì bọn nó cho hay hôm

nay đội kia đào đâu ra mấy thằng rất ác chiến,

quyết làm gỏi đội tụi mình. Máu háo thắng nổi lên,

tôi thay quần đùi áo số, đi liền. Phải công nhận

mấy thằng mới này đá rất khá, bọn tôi bị thủng lưới

ba trái liền nhưng cũng kịp thời gỡ lại bốn trái.

Nhưng chân thì đá mà lòng tôi cứ như lửa đốt. Không

chần chừ được nữa, tôi định bỏ về trước thì trời

bỗng chuyển Mưa. Trận đấu giải tán. Tôi mừng quýnh,

vớ cái xe đạp chạy đi ngay. Phải gấp rút về nhà,

gấp rút tắm rửa, gấp rút sửa soạn, còn mưa hoa nữa.

Đang lúc đi ngang một góc hẻm rộng, tôi chợt nhìn

24

thấy một cô bé đứng khum khum như thể bận che chắn

cho một thứ gì đó. Chiếc xe đang đà đạp nhanh đã

băng qua một quãng rồi, không hiểu sao tôi lại quay

trở lại. Trời Mưa tầm tã, cô bé nhỏ xíu, ướt lướt

thướt, mỏng mảnh như một khóm cỏ chực bật gốc bất

cứ lúc nào. Tôi đạp thắng, nhảy xuống.

-Nè bé, nhà em ở đâu anh chở về? Dầm Mưa bịnh bây

giờ.Cô bé lắc đầu quầy quậy:

-Không được đâu anh, em mà bỏ đi thì cái chồi này

chết mất.

Tôi bước lại gần. Cô bé đang ủ trong lòng một sợi

dây leo giập dạp.

-Chẳng biết cái hạt ai đánh rơi? Hôm sau thì nó đã

nảy mầm rồi. Nhưng đêm qua trời Mưa dữ quá, suýt

nữa là nước đã xói đứt rễ. Bây giờ em phải đứng che

25

cho nó đến lúc Mưa ngớt mới được.

Phải làm sao đây? Không đến tiễn thì chắc Quỳnh

Anh chẳng bao giờ thèm nhìn mặt tôi nữa. Nhưng phải

bỏ em bé lại giữa Mưa to gió lớn thế này thì tôi

không nỡ, à, là không chịu được mới đúng. Thôi,

đành vậy! Tôi mỉm cười.

-Vậy thì em che cho cái cây của em, còn anh che

cho em nghe.

Cô bé nhoẻn cười:

-Cảm ơn anh! Nhưng nó không phải là cây mà là dây

leo.Câu trả lời nghe quen quen, ừ, là cây hay dây

leo gì cũng được. Giờ tôi chỉ mong cho Mưa tạnh là

tốt rồi. Chúng tôi đứng trong Mưa rất lâu, đến nỗi

hai bàn tay tôi giơ lên che cho em ngấm nước bở

trắng ra, còn cái lưng thì đơ cứng một khối không

26

nhúc nhích nỗi. Bỗng tôi thấy đầu óc quay cuồng rồi

đổ vật xuống, không còn biết gì nữa.

Tôi ốm liền hai tuần. Nhờ đó mà khỏi mất công năn

nỉ, chính Quỳnh Anh lại là người gọi điện hỏi thăm

tôi trước. Nhân tiện tôi thú thật hết với cô nàng,

từ chuyện đã lỡ làm mất cái hạt nàng cho, rồi

chuyện bỏ đi đá banh đến suýt quên giờ đi tiễn, cả

chuyện ở lại che Mưa cho một cô gái nhỏ không quen

nữa.

-Vậy là Hoàng với cô bé đó có duyên rồi.

Tự dưng nói một câu không hiểu là vui hay dỗi đây?

Tôi thở hắt ra.

-Ờ, duyên, duyên khỉ gió thì có, hại người ta nằm

chết dí một chỗ cả nửa tháng.

-Không, Quỳnh Anh không có nói móc đâu, là lời

27

thật lòng mà! Bữa đó tới giờ Hoàng có gặp lại cô bé

đó không?

Trời, cô nàng lại muốn điều tra gì đây? Kệ, tôi cứ

sự thực mà trả lời.

-Không, Hoàng vẫn qua đó nhưng không thấy nó nữa.

-Vậy có khi nào Hoàng nghĩ cô bé đó không phải là

người không?

Giọng Quỳnh Anh vừa nhẹ vừa trong mà sao tôi nghe

rờn rợn.

-Ay, định nhát ma tui hả, không có cửa đâu nha.

-Ai thèm ghẹo Hoàng chứ? - Giọng cô nàng nghiêm

trang. - Quỳnh Anh muốn nói cô bé chính là hồn hoa

của cái dây leo đó. Hoàng cũng tin cây cỏ có linh

hồn mà, phải không?

Chậc, con gái đúng là vua mơ mộng. Tuy nhiên, đôi

28

lúc tôi cũng mơ hồ không hiểu cuộc gặp gỡ đó có

thực hay không. Nhưng có một sự thực là cái dây leo

tôi gặp hôm trời Mưa đã vươn cao ôm kín một góc

tường. Hoa của nó vàng ruộm và mỗi lần nhìn nó tôi

lại nhớ đến Quỳnh Anh. Cô nàng bảo tôi cứ xem như

cái dây hoa đó nở ra từ cái hạt mà tôi đã đánh rơi.

-Nhớ tưới nước mỗi ngày nghe.

Mỗi lần chuẩn bị offline, Quỳnh Anh lại nhắc thế.

Và tôi cũng đáp lại:

-Nhớ mà, không bao giờ Hoàng bỏ quên quỳnh anh nữa

đâu.

29

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát