Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Đền Tội - P2

ĐỀN TỘI – PHẦN 2

Tác giả: Kelley Armstrong

Dịch giả: Vũ Kim Dung

CHƯƠNG 26

Simon như muốn lao đến:

“Sao? Là mẹ cậu thật à?”

Tôi quả quyết lắc đầu:

“Không. Đâu có. Tớ – tớ – tớ… (hít vào thật sâu

thêm lần nữa, tôi nắm chặt bàn tay run đang bắn).

Sao tự nhiên tớ lại nói thế nhỉ?”

Derek lo lắng:

“Chắc tại em mệt quá nên mới thế.”

Simon lo lắng:

“Thế lỡ đúng là mẹ cậu thì thế nào?”

Derek vội lừ mắt, bắt cậu em phải im. Thế nhưng,

1

Simon vẫn chưa xong chuyện:

“Nếu hồn đã về, cậu có muốn tiếp tục không? (cậu

bắt gặp ánh mắt chăm chú của tôi). Có thể không

phải mẹ cậu đâu.”

“Tớ biết.”

Tôi nhắm mắt. Mong người đó đúng là mẹ. Từ hồi

biết nói chuyện với ma đến giờ, tôi cố hết sức gạt

khả năng đó khỏi tâm trí. Thậm chí, chỉ cần nghĩ

đến việc nói chuyện với mẹ cũng đã khiến lồng ngực

tôi thắt lại.

Nhưng đồng thời, tôi cũng sợ lắm. Ký ức về mẹ tràn

đầy tình yêu nhưng quá xa vời. Mẹ là vòng tay yêu

thương, là tiếng cười trong trẻo, là tất cả những

gì tốt đẹp nhất của thời thơ ấu. Nhớ về mẹ là sống

lại thuở lên ba, ngồi lọt thỏm trong lòng mẹ, hoàn

2

toàn yên tâm và được bao bọc bởi tình yêu thương

bao la. Nhưng tôi không còn là đứa trẻ lên ba. Tôi

còn biết ngoài đời mẹ không hoàn hảo như người mẹ

của ký ức.

Chính mẹ biến tôi thành vật thí nghiệm. Vì khát

khảo bỏng cháy muốn có một đứa con, mẹ đã đăng ký

tham gia chương trình nghiên cứu của Hội Edison.

Đúng vậy, họ hứa sẽ loại tác dụng phụ từng khiến

cậu tôi phải lìa đời. Nhưng dù thế, nhất định mẹ

phải biết đồng ý tức là mẹ tự chuốc lấy rủi ro.

Simon nhắc:

“Chloe?”

“X…xin lỗi. Cho mình thử lại đã.”

Mắt vừa nhắm, tôi đã quên hết những lý luận suông.

Nếu đó là mẹ, tôi muốn được gặp bà, bất chấp con

3

người thực và cả những sai lầm của mẹ.

Thế là tôi hình dung ngay khuôn mặt mẹ, gọi tên mẹ

trong khi gọi hồn.

“… có nghe mẹ không thế?”

Giọng mẹ lại vang lên, nhỏ đến nỗi phải hết sức

tập trung tôi mới nghe thấy. Tôi lôi mạnh hơn chút

nữa.“Đừng! … Thế thôi nhé… không an toàn đâu.”

“Cái gì không an toàn ạ? Gọi hồn mẹ là không an

toàn ư?”

Giọng trả lời yếu ớt đến độ tôi không hiểu gì cả.

Mở mắt, tôi nhìn quanh, tìm dấu hiệu có ma hiện

hình. Tôi thấy một bóng mờ bên trái, trông như hơi

nóng bốc lên từ sàn nhà. Tôi tháo sợi dây chuyền

đưa cho Derek.

Giọng kia kêu lên:

4

“Đừng! …đeo vào… nguy hiểm lắm.”

“Nhưng con muốn được nhìn thấy mẹ.”

“…không được… rất tiếc, cưng ơi.”

Ngực tôi đau nhói:

“C…con xin mẹ. Con chỉ muốn được gặp mẹ thôi.”

“… mẹ biết…không thể…sợi dây chuyền… an toàn.”

Derek trả sợi dây lại cho tôi. Vừa đeo nó qua đầu,

tôi vừa tiếp tục lôi kéo linh hồn đó lại, lần này

mạnh hơn, vừa lôi vừa…

“Chloe! (nghe mẹ gắt, tôi mở bừng mắt). Đừng quá

gắng sức… lôi nó về.”

“Royce ư? Con biết xử lý hắn mà. Con muốn nói

chuyện với mẹ cơ.”

Tôi lại lôi tiếp.

“Chloe! … cứ… mẹ đi đây… không nên ở lại… bị cấm

5

đấy.”“Bị cấm làm gì cơ ạ?”

Derek nói nhỏ:

“Em không được phép nói chuyện với mẹ. Anh nghe

nói đồng cốt không được phép liên lạc với bà con

thân thuộc đã chết. Trước nay, anh không muốn nói

bởi không dám chắc. Nhưng nghĩ mà xem: em gặp được

mẹ, nhưng có trục trặc rồi kìa. Với lại mẹ sợ nếu

cố nữa, em sẽ triệu hồn Royce dậy.”

“Nhưng em phải…”

Tôi thậm chí không cần phải nói hết câu. Không khí

bắt đầu tụ lại, lay động và tạo nên dáng hình. Vóc

dáng mẹ, mờ đến nỗi rất khó thấy, nhưng đủ cho tôi

biết đúng là mẹ. Nước mắt dâng tràn hai mi. Tôi

chớp chớp, cố nuốt chúng vào trong. Thế rồi mẹ lại

biến mất.

6

Tôi nghẹn ngào:

“Cái đêm ở nhà chú Andrew, đúng là mẹ đã hiện về.

Lúc ở trong rừng. Khi chúng rượt bọn con. Mẹ cố

giúp chúng con. Từ trước đến giờ, mẹ vẫn luôn theo

sát con.”

“Không phải lúc nào cũng được thế… không thể… cố

báo trước cho con … ôi, con ơi… chạy…”

“Chạy trốn ư?”

“… không an toàn… không còn chỗ nào an toàn… cho

con… toàn là dối trá… trốn ngay đi…”

“Bọn con không thể chạy trốn. Đêm đó, Hội Edison

tìm thấy bọn con ở…”

“Không… đó là… đã cố báo trước…”

Giọng mẹ nhỏ dần. Tôi cố căng tai nghe nhưng giọng

mẹ cứ xa mãi. Tôi tháo sợi dây chuyền đưa ra xa.

7

Simon gặng:

“Ừm, sao rồi Chloe? Nếu mẹ cậu nói cứ để chuyện ấy

cho…”

“Đang định dặn dò thì mẹ dần biến mất.”

Derek cầm sợi dây từ tay tôi:

“Em lại mời mẹ về đi. Nhưng nhớ cẩn thận đấy.”

Vừa nhẹ nhàng lôi hồn về, tôi vừa gọi mẹ. Derek

đứng sát cạnh, tay giơ dây chuyền ngay trên đầu

tôi. Hễ thấy bất kỳ dấu hiệu không ổn nào, anh sẽ

thả ngay nó xuống cổ tôi.

Cuối cùng tôi đành chịu:

“Mẹ đi mất rồi.”

Hai mắt lại cay xè. Tôi chớp chớp, cố ngăn nước

mắt tràn ra và hắng giọng.

Simon tò mò:

8

“Mẹ cậu nói gì vậy?”

“Mẹ nói chẳng ở đâu an toàn cho bọn mình cả. Cái

đó chúng ta biết rồi. Nhưng mẹ còn dặn thêm. Mẹ

muốn nhắc đến cái đêm bọn mình ở nhà chú Andrew.”

Derek ủng hộ:

“Nếu muốn tiếp tục, em cứ làm nhé. Chẳng may Royce

bị lôi dậy, em có thể đẩy hắn về mà. Đúng không?”

Tôi gật ngay. Bà Margaret từng nói làm thế là mạo

hiểm. Đẩy ai chứ đẩy con ma ấy lạc về chiều không

gian khác, tôi không hối hận. Nghĩ vậy, nên vẫn giữ

tư thế quỳ, tôi gom sức mạnh cố gọi hồn…

“Kiếm ai thế cô đồng nhí?”

Giật nảy người, tôi loạng choạng và mất thăng

bằng. Cả Simon và Derek vội túm lấy tôi. Một tay

đỡ, một tay Derek lúng túng thả sợi ruy băng qua

9

đầu hộ. Tôi kéo dây chuyền xuống và nhìn quanh.

“Royce phải không? Cho gặp chút đi mà.”

Anh ta cười khẽ và chỉ hiện hình một phần, giống

anh ta hay làm trước đây.

“Đã gặp một lần rồi là cứ muốn gặp mãi phải

không?”Người ta bảo không ai vờ đỏ mặt được, nhưng

tôi sẽ thử một phen. Đối phó với loại chẳng ra gì

cần phải thế mới được. Dù trong lòng khó chịu nhưng

bề ngoài vẫn phải làm chúng phổng mũi.

“Anh nói đúng. Bọn này cần anh giúp. Bọn tôi đang

gặp khó khăn.”

“Ngạc nhiên chưa, bất ngờ quá.”

“Có phải anh… giống chúng tôi không? Anh cũng có

phần trong dự án Genesis ư?”

“Gien của anh đây có biến đổi: không sai. Nhưng

10

anh không phải thứ mô phỏng như bọn mày.”

Tôi thắc mắc:

“Mô phỏng ư?”

“Mô phỏng mẫu ban đầu. Mô phỏng tao. Nói đúng hơn

là tao và Austin.”

“Tôi tưởng chúng tôi là đối tượng thí nghiệm đầu

tiên chứ.”

Derek nói nhỏ:

“Họ gọi đó là Genesis 2. Trước anh tưởng họ nói 2

có nghĩa là thí nghiệm lần hai được mở rộng từ thí

nghiệm thứ nhất. Nhưng hóa ra đó là cuộc nghiên cứu

thứ hai, tách biệt khỏi cuộc nghiên cứu đầu. Chắc

chắn phải có một cuộc nghiên cứu đã khép lại trước

khi có bọn mình.”

Royce cười hô hố:

11

“Lũ trẻ nít này ngu hết chỗ nói. Bộ bọn mày tưởng

đây là thử nghiệm duy nhất của họ sao? Phải, bọn

mày thuộc đợt hai… của dự án Genesis. Đó là chưa kể

đến dự án Icarus, dự án Phoenix…”

Tiến sĩ Davidoff từng tiết lộ Edison dính líu vào

nhiều thử nghiệm khác nữa. Nhưng tôi làm ra vẻ như

mới được anh ta khai sáng:

“Ôi, sao anh biết nhiều thế?”

“Tại tao thông minh chứ còn sao nữa.”

Và tại chú của anh có chân trong ban lãnh đạo của

Hội.Tôi thăm dò:

“Thế thí nghiệm bị lỗi ở khâu nào?”

“Lỗi ư?”

“Anh chết. Austin chết. Tiến sĩ Banks cũng chết…

Có phải phần nào do các anh không? Anh và Austin

12

ấy?”Cơn giận thoáng thể hiện qua nét mặt anh ta.

Tôi bồi thêm:

“Rõ là có trục trặc. Với cả hai anh em nhà anh.

Chính vì thế ông ấy mới biết…”

Hắn vờ ngáp dài:

“Chẳng lẽ chỉ mình anh đây chán ngấy kiểu nói

chuyện này đến tận cổ? Chơi trò gì cho sôi động nhé

(hắn sấn đến chỗ Simon). Lúc nãy mày dám đùa về

lối đi bí mật.”

Tôi nói ngay:

“Thế không nhớ à? Cậu ấy không nghe được tiếng

anh.”

“Bé con, có muốn mua vui cho người yêu mi không?

Ta sẽ cho ngươi hay vị trí của lối đi bí mật. Các

người biết đã biết dưới này có một lối đi như thế.

13

Nhà lớn thế này, tầng hầm cũng phải lớn chứ, đúng

không.”

Tôi nhắc lại lời hắn cho anh em Derek nghe.

Derek phản bác:

“Đâu cần vậy. Theo kiến trúc cũ, tầng hầm không

cần choán hết diện tích đất đâu…”

“Nói nghe chán quá. Có một lối thông sang phòng

khác – một phòng người ta không muốn các người

biết. Đặc biệt là cô em đây, cô đồng nhí của tôi.

Họ không muốn em mang mấy hồn kia về để hỏi lôi

thôi.”

Tôi ngập ngừng. Thấy vậy Simon bèn hỏi Royce vừa

nói gì. Tôi liền kể cho hai anh nghe.

“Chắc hắn chỉ nói xằng. Nhưng anh cũng tin. Vậy

lối đi ấy ở đâu?”

14

Royce chỉ tay hướng nào, tôi chỉ theo hướng đó.

Derek ngạc nhiên:

“Trong xưởng ư? Trong đó chẳng có gì. Anh có xem

qua rồi.”

Royce hỏi vặn:

“Thế theo các người, tại sao lại có cửa khóa

trái?”Tôi chỉ rõ:

“Anh là bán yêu biến đổi gen biết làm đồ vật bay.

Theo lẽ thường, anh sẽ bị giám sát chặt nhưng đồng

thời, anh phải ở trong môi trường bình thường. Vì

vậy, anh không ở khu thí nghiệm mà ở đây với chú

anh là tiến sĩ Banks.”

“Buồn ngủ muốn chết…”

“Khả năng đặc biệt của anh là dùng ý nghĩ điều

khiển đồ dùng bay giữa không khí.”

15

“Hừm, phải đấy. Có muốn xem ta diễn lại không?”

“Không, tôi chỉ muốn hiểu rõ vấn đề. Phòng kia

(tôi chỉ căn xưởng nhỏ) có nhiều đồ dùng sửa chữa

vặt trong nhà. Sao phải khóa ư? Thiết tưởng lý do

đã rõ mười mươi.”

Simon cười khoái chí. Con ma quay ngoắt sang phía

cậu nhưng hắn không dọa được Simon bởi cậu không

nhìn thấy hắn.

Royce ra lệnh:

“Mở cửa kia ra.”

“Để làm gì? Để anh mang đồ ra chơi ư? Chắc không

được đâu.”

Simon lại cười khẩy.

Một cây chổi có cán dài dựng cạnh tường bay về

phía tôi như một cây lao. Xin nói thêm là ‘cây lao’

16

kềnh càng và bay loạng choạng. Tôi dễ dàng cúi

người né và Derek cũng chộp ngang thân chổi không

mấy khó khăn.

Con ma khen:

“Gã to xác kia, khá khen ngươi có phản xạ tốt.”

Thủng thẳng đi về phía mấy thùng nhựa bày sát

tường, hắn mở nắp một thùng ra xem:

“Ồ, xem này. Ông chú Todd cất giữ đồ dùng cho ta.

Tìm cảm quá đi mất: cất giữ đồ làm kỷ niệm sau khi

giết ta chết thảm.”

Tôi không thể tiếp tục làm mặt tỉnh:

“Giết anh ư?”

Hắn mải lục tung thùng đựng đồ cũ.

Derek thì thầm:

“Chuẩn bị đưa hắn ‘về’ thôi (rồi quay sang Simon).

17

Lên lầu đi.”

Simon lắc đầu:

“Em…”

Quay ngoắt như vận động viên đẩy tạ, Royce ném vụt

thứ gì đó về phía ba chúng tôi. Tôi chúi xuống

tránh kịp. Derek bắt được – trời ạ, một quả banh

bowling – rồi trừng mắt quát Simon:

“Lên lầu ngay!”

“Úi chà! Phản xạ tốt này, sức mạnh siêu nhiên này,

và cả kiểu quắc mắt rất đáng sợ nữa. Hóa ra ở đây

có người sói (hắn gí sát mặt Derek). Này sói non,

chơi đấu tay đôi không? Một trận chiến giữa hai

siêu thế lực, ngươi thấy thế nào?”

Tôi nhắm mắt, hình dung cảnh Royce trượt dài ra

sau. Nhưng từ miệng hắn vẫn tuôn ra hàng tràng lời

18

chửi rủa nhắm vào Derek.

Simon giục:

“Chúng mình lên lầu cả đi. Đừng có dây với con ma

kinh khủng này.”

Derek đoán:

“Hắn sẽ đi theo ngay.”

Royce chõ vào:

“Ấy này, đừng nghe lời hắn. Phải rồi. Cứ lên lầu

đi. Trên đó có đủ thứ mà chơi. Dao cạo râu này. Kéo

nhọn này. Dao nữa này (hắn cười nhếch miệng và thì

thầm vào tai tôi). Anh thích dao lắm. Chỉ cần có

dao là tha hồ bày trò.”

Tôi đưa mắt cho Derek. Trông anh có vẻ lo lắng,

hết nhìn tôi lại nhìn Simon không biết nên quyết

định thế nào: hoặc để tôi hoàn tất tiến trình đuổi

19

tà, tống khứ Royce, hoặc đưa tụi tôi ra ngoài trước

khi có người mang thương tích.

“Để em thử. Em rất…

“Anh biết. Em cứ bình tĩnh mà làm (bằng cái nhìn

ngạo mạn quen thuộc, anh khinh bỉ nhìn về phía con

ma). Hắn thì làm gì được ai. Em đã thấy tật lảm

nhảm giết được ai bao giờ chưa.”

Hồn ma xoay nhanh người và ném vút một quả tạ lớn.

Quả tạ bay về phía ba anh em, nhưng nó lạng đi,

như thể tay chân Royce quá vụng về. Derek vờ lề mề

và giơ tay đón lấy trước khi tạ rớt xuống đất. Mặc

họ thi thố, tôi vẫn tiếp tục tiến trình đuổi tà.

Royce lại lục tung thùng đồ:

“Đầu tạ phía bên kia đâu nhỉ?... À quên, tôi dùng

nó rồi còn đâu (hắn lại gí sát mặt Derek hằm hè).

20

Để đập vỡ sọ thằng em ruột của tao trong lúc nó

đang ngủ đấy. Này sói non, chắc mày cũng có lúc

phải ngủ chứ?”

Tâm não tôi chao đảo, liên tục quay lại với hình

ảnh thi thể Austin trong vũng máu. Máu, chỗ nào

cũng thấy máu…

Derek gọi:

“Chloe?”

“E… em làm được rồi.”

Royce thẳng thừng:

“Nó mà làm được gì. Con nhỏ đã kéo ta đến đây, ta

sẽ không quay về đâu.”

Derek lào thào:

“Simon, có nghe không? Lên lầu ngay. Nhanh lên!”

Tôi phải ở lại đuổi Royce, còn Derek phải ở lại

21

bảo vệ tôi. Nhưng nếu Simon còn xớ rớ ở đó, thể nào

cũng có lúc thành mục tiêu của Royce.

Simon đành đi ra. Tôi nghe tiếng bước chân cậu

miễn cưỡng lên lầu. Simon không chịu đi xa, phòng

khi tụi tôi cần cậu cứu viện.

Có tiếng vỡ choang. Mở bừng mắt, tôi thấy Derek

đứng đó, còn Royce nhặt mảnh đĩa vỡ từ nền nhà láng

xi măng lên.

“Coi này (hắn rờ ngón tay dọc theo cạnh sắc của

mảnh vỡ). Sắc quá. Ta rất thích mấy món đồ sắc

nhọn, lởm chởm.”

Derek bước lên đứng chắn trước mặt tôi. Ngó trân

lưng anh, tôi gạt hết mọi suy nghĩ trong đầu ngoại

trừ hình ảnh Royce trượt dài qua mọi chiều không

gian, xuyên qua bất kể chiều không gian nào chợt

22

xuất hiện. Tôi tập trung cho đến khi hai thái dương

giật liên hồi. Vẫn chẳng có kết quả.

Mi không làm được đâu. Thôi đừng cố nữa, kiếm chỗ

nào an toàn đi.

Nhưng chẳng có chỗ nào an toàn cả. Nhất là khi con

ma này còn đó. Tôi nhất định phải tống khứ nó.

Royce lật qua lật lại mảnh vỡ trong tay:

“Mi biết được bao nhiêu về người sói? Tụi tao,

Austin và tao, lớn lên từ mấy chuyện tào lao đó.

Ông chú yêu quí vẫn bảo đó là toàn bộ phần bài học

về văn hóa.”

Derek nghe ngóng:

“Hắn nói gì thế?”

“Em đang cố không để lọt tai những gì hắn vừa

nói.”Derek bảo con ma:

23

“Vậy thì lại đây. Nói với tao đây này.”

Royce bất thần lao về phía Derek, tay vung mảnh sứ

vỡ sắc như dao. Derek nhảy sang bên tránh được và

tiếp tục lượn một vòng rộng quanh Royce, cố tình dụ

hắn tránh xa tôi, đồng thời ra hiệu cho tôi tiếp

tục đuổi tà.

Royce lại tấn công. Mảnh sứ bay quá gần Derek

khiến tôi hoảng hốt đẩy hồn hơi mạnh. Bóng ma mới

hiện hình một nửa của Royce khẽ chao đảo.

Một lần nữa, Royce lại vung tay quá đà. Mảnh sứ

văng khỏi tay hắn. Hắn cuống cuồng chạy ra nhặt.

Derek nhanh hơn nên kịp đè nghiến mảnh sứ dưới gót

giày thể thao.

Royce chạy vụt đến phần còn lại của cái đĩa vừa bị

đập vỡ. Dù Derek kịp dẫm lên mảnh to nhất, nhưng

24

Royce cướp được mảnh khác. Tôi đẩy mạnh hắn thêm

cái nữa. Hắn lại lắc lư, loạng choạng.

Royce bước lùi, mắt không rời Derek. Mắt anh dán

chặt vào mảnh vỡ mới để lần theo Royce.

Con ma khiêu khích:

“Mày thích khoa học phải không? Nếu vậy, tao sắp

có cuộc thử nghiệm riêng đây. Như tao hỏi ban nãy,

mày biết được những gì về người sói rồi?”

Tôi nhắc lại lời hắn. Derek vẫn làm thinh, chỉ

tiếp tục lùi, khiến Royce chú ý vào anh cho tôi

được rảnh.

Royce lải nhải:

“Tao không nhớ được mấy. Mớ kiến thức đó khô khan

chết được, chí ít là mấy bài Ông Chú Todd dạy tụi

tao. Nhưng ông ấy biết giấu đồ ghê – nhiều sách ông

25

ấy không cho tụi tao đọc. Trong đó có một cuốn nói

về các cuộc xử án người sói. Chẳng hạn một tên

giết người hàng loạt thời trung cổ dùng ‘chiêu’ của

người sói để vượt ngục. Còn có một chuyện rất hay

kể về một gã tự xưng trước tòa rằng hắn là người

sói. Chỉ có mỗi một rắc rối: họ có thấy hắn giết

người, nhưng bộ dạng hắn giống người thường. Mày có

biết hắn nói gì không?”

Derek ra hiệu cho tôi nói lại lời hắn. Tôi cố gắng

hết sức làm theo ý anh.

Nghe xong, Derek đáp:

“Hắn bảo lông tao mọc ngược vào trong.”

Royce cười khả ố:

“Rõ là không chỉ tôi tao thích mấy chuyện cổ tích

hãi hùng. Đã vậy thì, kể nốt cho cô đồng nhí đoạn

26

kết đi. Tòa xử hắn thế nào hả?”

Tôi ngại ngần không muốn truyền câu ấy cho anh.

Nhưng Derek nhất định đòi nghe bằng được. Nghe

xong, anh thủng thẳng:

“Chặt chân, chặt tay hắn và lóc thịt ra xem có

lông sói mọc dưới da không.”

Royce quay sang tôi:

“Rủi thay, lông chẳng thấy đâu. Tuy nhiên, họ cũng

bịt được miệng thế gian và khỏi phải nhọc công xử

tiếp.”Hắn bất ngờ guồng chân đâm bổ vào Derek.

Derek vụt giơ tay che chắn. Mảnh sứ rạch vào mu bàn

tay anh, máu phun tung tóe.

Royce nhảy giật lùi:

“Tao chưa thấy lông gì hết. Còn mày chắc cũng

không thấy chứ gì? Chắc ta phải tiếp tục, cho đến

27

khi nào thử nghiệm xong mới thôi.”

Thấy máu nhỏ giọt từ tay Derek, tôi nhắm mắt dốc

toàn lực xô Royce. Mảnh sứ rơi xuống sàn. Royce vẫn

ở đó nhưng đã yếu lắm rồi. Vất vả trụ lại, hắn

nghiến răng, gân nổi lên như dây chão.

Vừa bước về phía hắn, tôi vừa dùng tâm não tiếp

tục đẩy, đồng thời tận mắt chứng kiến hắn biến dần

cho tới khi chỉ còn là một tia sáng le lói, và rồi…

“Nhìn xem cháu vừa gây ra chuyện gì nè trời?”

Tiếng người gầm lên ngay sau lưng tôi.

28

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát