Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Điều Bí Mật Tập 2

Hân Như

Điều Bí Mật

[Tập 2]

Nhà xuất bản văn học

Phần 2:

Mảnh ghép cuối cùng

Chương 54:

Lựa chọn của mỗi người

Linh vẫn cặm cụi bên bệ bếp, dù nó đã sáng bóng

lên nhưng chiếc khăn trong tay cô vẫn tiếp tục miết

lên những viên gạch hoa màu trắng. Đôi mắt cô nhìn

xuống, nhưng không giống như đang tập trung tập

trung. Đầu óc cô vẫn đang mải chạy theo những suy

nghĩ phức tạp, rối bời.

Đã bốn ngày kể từ sau khi chuyện đó xảy ra. Ba

1

ngày đầu, Cường liên tục gọi điện nhưng cô đều

không bắt máy. Ba ngày ấy Cường đi công tác xa nên

càng không thể đến tìm cô. Cô không muốn nói chuyện

với anh, và nghĩ rằng không gặp anh lúc này mới là

tốt nhất. Những gì đã nghe được khiến cô cảm thấy

sợ hãi con người Cường, buồn và thất vọng vì anh.

Hôm nay khi đi làm, cô gặp anh và hai người đã nói

chuyện. Khác với những gì cô suy đoán, anh im lặng

khi cô nói muốn kết thúc, và chỉ nói một câu duy

nhất trước khi lạnh lùng rời đi:

“Nếu đây là lựa chọn của em thì anh tôn trọng,

nhưng nếu em cảm thấy mệt mỏi và lại muốn quay về

bên anh thì cứ nói với anh. Anh sẽ chờ em”.

Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.

Chợt Linh nghe có tiếng bấm chuông. Đã hơn mười

2

một giờ, còn ai tới vào giờ này? Đứng ở bên ngoài

là một người mặt mày sưng húp, có chỗ máu còn chưa

kịp khô lại, nhìn vô cùng đáng sợ. Chỉ duy có đôi

mắt là không thay đổi. Linh vội vàng mở chốt cửa,

lo lắng hỏi:

- Anh làm sao thế kia?

- Anh đánh nhau - Đại cười, sau đó bước vào trong

nhà.

Anh mệt mỏi buông mình xuống nền nhà, dựa lưng vào

ghế, trong khi Linh vội vàng chạy đi tìm hộp cứu

thương. Lúc trở ra, thấy anh nhắm mắt, bình thản

như đang ngủ, cô cau mày mắng:

- Anh bao nhiêu tuổi rồi mà còn đánh lộn như trẻ

con vậy? Mấy giờ rồi còn không chịu về nhà? Ai

trông Như Ý cho anh?

3

- Được rồi, chỉ phát tiết một chút thôi mà. Anh mà

về với bộ dạng này chắc chắn sẽ bị bố anh đuổi cổ

ra khỏi nhà ngay - Đại hờ hững nói.

Sơ cứu xong, Linh định đứng dậy thì nghe Đại nói:

- Anh đánh nhau với Cường.

Chẳng lẽ Đại đã biết mọi chuyện lần này là do

Cường gây ra sao? Cô lo lắng nghĩ, nhưng lại không

dám hỏi thẳng nên đành lặng im.

- Mặc dù bây giờ tình bạn giữa bọn anh đã sụp đổ,

nhưng thói quen cũ thì không thể từ bỏ. Hai thằng

vẫn tới cùng một quán rượu khi buồn chán. Bọn anh

đã đánh nhau ở đấy - Đại thở dài nói - Anh cảm thấy

rất tiếc khi tình bạn bấy nhiêu năm cứ thế mà đổ

vỡ, không thể cứu vãn được. Bây giờ thì anh thật sự

là kẻ trắng tay rồi.

4

- Anh có thể làm lại được mà.

Linh đau lòng khi nhìn Đại. Râu ria xồm xoàm, đầu

tóc xơ xác, lâu ngày không cắt, đôi mắt trũng sâu

mệt mỏi, cả người tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Dáng vẻ

phong độ, điềm đạm thường ngày cũng không còn nữa,

thay vào đó là một con người âu sầu, chán nản.

- Anh còn lại một chút vốn nhỏ, định làm lại,

nhưng sáng nay, khi thằng Lâm thú nhận với anh rằng

nó đã mượn mẹ giấy tờ nhà đất của gia đình để đi

thế chấp, vay tiền ngân hàng để đầu tư chuyến ra

nước ngoài quay clip nhạc vừa rồi, anh cảm thấy có

lẽ ông trời định tuyệt đường của mình thật. Số vốn

ít ỏi của anh còn không đủ để chuộc lại nửa căn

nhà. Có lẽ anh sẽ phải bán cả căn hộ chung cư và xe

của mình, gom được đồng nào hay đồng ấy, để chuộc

5

lại giấy tờ nhà. Nếu mất căn nhà này, chắc mẹ anh

sẽ chết mất. Đây là căn nhà do ông bà ngoại để lại

cho mẹ, mẹ đã từng nói, có chết cũng phải chết

trong căn nhà của mình.

- Như thế thì cũng không nên đi uống rượu.

- Hôm nay anh phải ra ngoài để bàn việc mua bán

nhà và xe. Anh...

- Rồi anh sẽ làm gì?

- Chắc tạm thời phải xin việc ở một công ty nào

đó. Nhưng giờ thì chưa được, vụ án chưa thụ lý

xong, giờ có đi xin việc cũng không ai dám nhận anh

- Đại lắc đầu ngán ngẩm.

Chợt anh ngẩng đầu nhìn cô. Linh bối rối ngẩng đầu

nhìn ra chỗ khác. Đại lại vươn tay, giữ lấy cô.

- Linh, bây giờ anh đã trở thành một người tay

6

trắng, em có ngại khổ nếu theo anh không?

Cô không đáp, chỉ nhìn anh ngây ngốc. Đôi mắt đã

từng nhìn vào biết bao nhiêu đôi mắt khác buông lời

tán tỉnh, lúc này sao lại nghiêm túc và chân tình

đến thế? Anh đang tỏ tình với cô sao?

- Anh đang tỏ tình với em ư? - Cô hỏi xong câu này

chợt thấy mình thật ngốc.

Đại bật cười. Linh lạnh lùng, sắc sảo và thấu đáo

không ngờ có nhiều lúc lại ngây ngô đến thế. Một

câu hỏi không có chút giả vờ nào từ cô càng làm Đại

có thêm hứng thú, mặc dù đây là lần đầu tiên anh

tỏ tình trong tâm trạng sợ thất bại như thế. Dù sao

anh không còn là một giám đốc trẻ, tài năng và

phong độ, có thể dùng tiền hay vẻ đẹp, sự lịch lãm

của mình để mê hoặc bất kỳ cô gái nào. Bây giờ anh

7

chỉ là một người tay trắng thật sự, sẽ chẳng có

tương lai hứa hẹn nào nếu dựa vào anh. Những cô gái

anh quen trước đây đã hoàn toàn rũ bỏ anh như thay

một cái áo. Lúc này, có lẽ họ đã tìm được một

nguồn vui mới, hoàn toàn coi anh như chưa hề tồn

tại.

Thấy Đại đột nhiên bật cười, Linh cau mày. Anh

trêu đùa cô sao?

Thấy cô giận dữ và toan đứng dậy, Đại vội vàng giữ

lấy tay cô, nói tiếp:

- Anh muốn ở bên em, Linh à.

- Anh đã nói thế với bao nhiêu người rồi?- Linh

chợt nhớ tới Tường Vi, tới Thư, tới Huyền mà cảm

thấy bực bội.

- Em đang ghen sao? - Đại hứng thú nhìn biểu hiện

8

của cô.

Linh rút tay ra khỏi tay anh, định đứng dậy lần

hai. Đại nhổm người nhìn vào sâu trong mắt cô, nói

rành rọt:

- Tin anh. Dù quanh anh có bao nhiêu cô gái nhưng

anh chưa từng nói như thế vói một ai. Em là người

thứ hai, có lẽ sẽ là người cuối cùng. Em thực sự

rất quan trọng với anh, và cả Như Ý nữa.

- Em không tin anh - Linh lắc đầu.

Đại cười. Rồi đột nhiên anh vòng tay ra sau gáy,

vít cổ cô xuống rồi đặt lên môi cô một nụ hôn. Lại

thêm một nụ hôn bất ngờ làm Linh ngây ra, nhưng cô

không còn giãy giụa muốn thoát khỏi anh nữa.

- Vậy là đồng ý đúng không? - Đại buông tay, nhìn

cô cười.

9

Linh không còn gì để nói. Mặc dù muốn nói lời phủ

nhận nhưng mọi phản ứng đã tố cáo hoàn toàn tình

cảm của cô, nhất là vừa rồi, Đại còn nghe được

tiếng tim cô đập nhanh hơn trong lồng ngực.

- Chỉ cần em tin anh thì anh nhất định có thể đem

đến cho em và Như Ý một cuộc sống hạnh phúc.

Linh không nói gì nữa. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh,

để anh dựa vào mình mà ngủ. Có lẽ đây là lần đầu

tiên kể từ sau khi bị phá sản, Đại mới cảm thấy

muốn được ngủ một giấc thật ngon đến thế.

Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng đồng hồ tích

tắc từng giây, tiếng thở nhẹ đều đều của hai con

người đã tìm được sự yên bình. Ngoài bức tường kia,

thành phố lại bắt đầu bước vào một đêm không ngủ.

10

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát