Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Duyên Kỳ Ngộ (Tập 2)

Duyên kỳ ngộ

Tập 2

(Nguyễn Thành Phước dịch)

Nhà xuất bản văn học

Chương 26

Trong đại điện của Đông cung thái tử, Lưu Giám và

các mưu sĩ đang phân tích cảnh tượng diễn ra ở phủ

An Thanh vương.

Trong mắt Lưu Giám lóe sáng, vui mừng: “Ta thấy tứ

hoàng đệ nhất định là tẩu hỏa nhập ma, hắn thật sự

si mê Lý Thanh La!”.

Một mưu sĩ nói: “Tấn trò này, thần luôn cảm thấy

rất kỳ lạ. Với tư cách con người của tứ hoàng tử,

nhất định không thể ngang nhiên cướp hôn thê của

Bình Nam vương ngay lúc vương thượng vừa băng hà,

1

chuyện này, không đúng!”.

“Nhưng quả nhân đã tận mắt chứng kiến, biểu hiện

đó của Lưu Phi không thể là giả!”.

Một người khác nói: “Điện hạ, thần cho rằng, cứ

coi hai người đó cùng thích tam tiểu thư nhà Lý

tướng, nhưng tám vạn binh mã ở Biên thành có dấu

hiệu điều động, chứng tỏ tứ hoàng tử định tranh

vương vị”.

“Hắn và Lưu Giác có tư thù, hôm nay lại bị hạ nhục

trước mặt mọi người, An Thanh vương nhất định

không đứng về phía Lưu Phi!”. Lưu Giám một mực tin

Tử Ly và Lưu Giác trở mặt, những lời như vậy, cũng

không mấy để tâm.

Vương Yến Hồi thong thả bước vào đại điện, nghĩ

tới vẻ xúc động bất thường không thể kìm chế của Tử

2

Ly khi nhìn thấy A La, thở dài: “Điện hạ, điện hạ

cảm thấy tứ hoàng đệ liệu có đứng ra tranh giành

vương vị?”.

“Ta đã nhận ra từ lâu hắn sẽ tranh giành với ta!

Lần này trở về, thái độ của hắn với ta khác hẳn

trước đây”.

“Vậy thì đúng rồi, vào lúc này sao Lưu Phi có thể

gây thù địch với cha con An Thanh vương?”. Vương

Yến Hồi nói.

Thái tử nghĩ một lúc, hơi băn khoăn: “Nhưng hôm

nay trong phủ, hai người đó quả thật không phải là

diễn kịch!”.

Vương Yến Hồi thong thả đứng lên, nhìn những chồi

non vừa nhú trên đầu cành, những lá cờ tang hưu hắt

cũng không che được sức xuân đang trỗi dậy, màu

3

xanh của mùa xuân cuối cùng đã tìm được không gian

đâm chồi nảy lộc trong mênh mông màu trắng lạnh của

đất trời. Tử Ly chính là làn xuân xanh đó, cuối

cùng đã giành được không gian và địa vị của mình

với tâm thái thực mạnh mẽ. Nàng khẽ cười: “Chỉ có

hai khả năng, một là tứ hoàng đệ đã có mưu kế chu

toàn chờ chàng thay đổi thái độ, cũng không sợ thế

lực của cha con An Thanh vương. Hai là, họ đã liên

thủ với nhau. Bất luận là khả năng nào đều bất lợi

đối với chúng ta. Nếu là khả năng thứ nhất, không

biết sâu nông thế nào, muốn tránh cũng không tránh

được; nếu là khả năng thứ hai, trong tay bọn họ nắm

trọng binh, tình hình sẽ hết sức gay go. Hơn nữa,

Phong thành đã do An Thanh vương khống chế”.

Các mưu sĩ trong đại điện nghe Vương Yến Hồi phân

4

tích như vậy, ghé tai nhau bàn luận. Một vị nói:

“Thần cho rằng, như thái tử phi vừa nói, nếu là khả

năng thứ nhất, trong tay tứ hoàng tử tất có chuẩn

bị mà chúng ta không biết. Còn nếu là khả năng thứ

hai, nếu An Thanh vương và tứ hoàng tử liên thủ thì

đây sẽ một cuộc chiến gay go”.

Lưu Giám hơi cau mày: “Các ái khanh có đối sách

gì?”.Bên dưới lần lượt lên tiếng.

“Thần cho rằng, nếu nghĩ theo hướng tốt, có thể

được sự ủng hộ của An Thanh vương, ắt là nắm phần

thắng!”.“Đúng, nếu được An Thanh vương ủng hộ, tứ

hoàng tử tất bại”.

“Điện hạ, mặc dù thế, cũng không nên tin hoàn

toàn! Nếu bọn họ liên thủ với nhau thật thì cục thế

Phong thành vô cùng nguy cấp!”.

5

“Thần cho rằng điện hạ trị quốc anh minh, An Thanh

vương và điện hạ xưa nay quan hệ tốt, chưa hẳn đã

đứng về phía tứ hoàng tử!”.

“...”.

Lưu Giám đã hiểu, các mưu sĩ đều mong có được sự

ủng hộ của cha con An Thanh vương. Chàng trầm tĩnh

nói: “Tình cảnh quả nhân chứng kiến hôm nay, mặc dù

có hoài nghi, nhưng vẫn thấy không giống diễn trò,

bất luận thế nào ta không thể khinh suất bỏ qua sự

ủng hộ của cha con An Thanh vương!”.

“Điện hạ anh minh! Được sự ủng hộ của cha con họ,

cuộc chiến này, phần thắng của chúng ta càng chắc

chắn. Chỉ có điều thần cho rằng, ta không nên tin

hoàn toàn”. Một mưu sĩ trầm ngâm.

Thái tử cau mày: “Phải tin, muốn mượn sức của họ,

6

lại không tin họ hoàn toàn thì biết xử trí thế

nào?”.Vương Yến Hồi cười nhạt: “Điện hạ chớ lo,

cha thiếp đã định xong kế hoạch, thay hết thị vệ

trong cung. Bình Nam vương khống chế được Phong

thành, nhưng không khống chế được vương cung, nếu

có biến, vương cung sẽ là tuyến phòng thủ cuối cùng

của chúng ta. Chuyện này thần thiếp đã giao cho

Thành thị lang đích thân lo liệu. Tấn công vương

cung mãi không thành, Ninh quốc tất đại loạn. Như

vậy, binh mã bố trí ở các nơi cũng sẽ chia thành

hai phái, một ủng hộ chàng, một ủng hộ tứ hoàng đệ,

lúc đó ai chết trong tay ai, đành dựa vào bản lĩnh

của mỗi người”.

Nỗi do dự băn khoăn trong mắt Vương Yến Hồi dần

dần thay bằng vẻ dứt khoát kiên định: “Ngày mười

7

lăm tháng ba, nếu tứ hoàng tử và Bình Nam vương

giao chiến thật, chính là cơ hội chúng ta quăng mẻ

lưới bắt gọn, nếu bọn họ liên thủ, chắc chắn đã có

bố trí, như vậy bất luận là khả năng nào, chúng ta

cũng phải khiến bọn họ không thể thoát khỏi thung

lũng”.

Thái tử trầm ngâm một lát: “Nàng đừng quên, mười

lăm vạn đại quân Nam lộ của Bình Nam vương đang đợi

chúng ta ra tay trước, chính là cho bọn họ cái cớ

dấy binh, cách đại lễ đăng cơ chỉ có ba ngày, tiêu

diệt tứ hoàng đệ và Bình Nam vương, quần thần trong

triều ai phục?”.

“Điện hạ quên rồi sao, muốn xuất binh, tất phải

điều động hai vạn Bắc quân của thiếp ẩn trong rừng

Hắc sơn. Đội quân này không có quân chế, tra soát

8

cũng không ra, thắng bại đều không can hệ gì tới

Đông cung và vương thất”. Nét mặt Vương Yến Hồi lộ

vẻ tự hào, “Hơn nữa, có thể đấu với tứ hoàng đệ và

Bình Nam vương cũng là vinh hạnh của Yến Hồi!”.

Mưu sĩ vui mừng thần phục: “Thái tử phi nói chí

phải”.Lưu Giám thở phào: “Vậy cứ làm như kế đã

định, lui cả đi!”.

“Chúng thần cáo lui!”. Các mưu sĩ thi lễ rời đi.

Thanh Lôi đi đến ngoài cửa điện, cung nhân vào báo

thái tử và Vương Yến Hồi. Vương Yến Hồi cười cười

nói với thái tử: “Lý lương đệ đối với điện hạ tình

sâu nghĩa nặng, điện hạ chớ phụ nàng”. Nói đoạn

quay người tựa tràng kỷ, tươi cười chờ Thanh Lôi.

Ánh mắt thái tử lay động, ý tứ sâu xa: “Kỳ thực có

được tấm chân tình của Yến Hồi cùng Thanh Lôi, Lưu

9

Giám này đã mãn nguyện rồi”.

Thanh Lôi thong thả bước vào, hành lễ xong đứng

sang một bên: “Không biết tỷ tỷ gọi Thanh Lôi đến

có việc gì?”.

“Lôi Nhi chắc không biết...”. Thái tử kể lại chi

tiết sự việc nhìn thấy trong phủ An Thanh vương,

lại thở dài, nói: “Ta đang bàn với Yến Hồi, nên hóa

giải thế nào?”.

Thanh Lôi kinh ngạc: “Sao A La lại gây ra phiền

phức lớn như thế! Phụ thân thiếp nói thế nào?”.

“Lý tướng chỉ kêu đau đầu, phủ An Thanh vương

không chịu thả Thanh La về nhà, ôi chà chà!”.

“Ý điện hạ là...”. Thanh Lôi dè dặt hỏi.

Vương Yến Hồi giọng khoan thai: “Theo thiếp, tốt

nhất đón Thanh La vào cung, đợi qua lễ đăng cơ,

10

điện hạ đích thân ban tú cầu, ném tú cầu chọn rể là

xong”.

Thanh Lôi cười khúc khích: “Tỷ tỷ thực thú vị,

chưa biết chừng hai vị vương gia tranh giành, làm

hỏng tú cầu cũng nên”.

“Còn không ư? Hôm nay nếu không có mặt điện hạ,

hai vị đó suýt phá tan phủ An Thanh vương. Ta thấy

tiểu muội Thanh La rất không muốn lưu lại phủ An

Thanh vương, nhưng không cưỡng được Bình Nam vương,

về nhà lại sợ nghe Lý tướng phàn nàn, thà vào cung

chơi với Tâm Nhi cho khuây khỏa”. Vương Yến Hồi

giọng vui vẻ, nhưng ánh mắt nhìn Thanh Lôi lạnh như

băng, thầm nghĩ, nhất định phải khống chế Lý Thanh

La trong tay.

Thanh Lôi hơi run, gượng cười: “Tỷ tỷ và điện hạ

11

cũng suy nghĩ cho A La, thật là phúc của muội ấy.

Tâm Nhi sau khi gặp A La, suốt ngày hỏi bao giờ

được gặp di nương. Thiếp nghĩ, A La chắc cũng muốn

gặp Tâm Nhi”.

Vương Yến Hồi cười tươi như gió xuân: “Muội nghĩ

rất chu toàn, Bình Nam vương là tổ kiến lửa, đừng

chọc giận y. À, ngày mười lăm tháng ba y còn giao

đấu với tứ hoàng đệ. Chiến đấu vì hồng nhan, thật

nghĩa hiệp!”.

Thanh Lôi cười: “Có hai vị vương gia như vậy chăm

sóc, Thanh La cũng thực may mắn”. Mắt bất giác liếc

trộm thái tử, thấy chàng vẫn trầm tư, thầm thở

dài, miệng vẫn tươi cười, “Thanh Lôi cáo lui trước,

còn đi báo tin vui với Tâm Nhi”.

Thanh Lôi cúi chào lui ra, thái tử ngồi trong

12

điện, mắt nhìn thái tử phi. Vương Yến Hồi lơ đãng

nói: “Yến Hồi hơi mệt, điện hạ đến thăm Tâm Nhi

đi”.Thái tử nắm tay nàng ta, nhưng trên khuôn mặt

tuấn tú của chàng không giấu nổi vẻ chán ghét,

chàng mỉm cười nói: “Ái phi nghỉ sớm đi”.

Vương Yến Hồi cười cười. Chàng đâu phải ý trung

nhân của ta, lần này coi như ta giúp chàng ta lần

cuối, nếu chàng không thắng được, ta cũng hết cách.

Tại Thành phủ phía tây Phong thành, Thanh Phỉ đang

khâu áo sơ sinh. Thành Tư Duyệt đẩy cửa vào, Thanh

Phỉ ngẩng đầu, dịu dàng nhìn chàng, lại cúi đầu

khâu tiếp: “Tướng công hôm nay về sớm vậy, còn mấy

mũi nữa, chờ thiếp một lát!”.

Thành Tư Duyệt đi đến ngồi trước mặt Thanh Phỉ,

chớp mắt nhìn nàng. Thanh Phỉ sắp làm mẹ mà vẫn đẹp

13

như vậy. Chàng nhẹ nhàng đưa tay, vuốt ve cái bụng

đang nhô lên của nàng, còn năm tháng nữa, chàng sẽ

làm cha: “Hôm nay tình hình vẫn tốt chứ?”.

Thanh Phỉ thoáng đỏ mặt, mắt long lanh cười nũng

nịu: “Vâng, vẫn tốt”. Nói đoạn cúi đầu cắn sợi chỉ,

trải chiếc áo bé xíu ra, “Xinh không?”.

“Tốt, mọi thứ Phỉ Nhi làm đều đẹp, sau này bảo bối

chúng ta mặc không biết sẽ đẹp thế nào!”.

Thanh Phỉ dẩu môi, “Nhưng chàng luôn bận rộn, mấy

ngày không về nhà. Sau này nếu chàng cứ thế, bảo

bối của chúng ta sẽ không nhận cha đâu”.

Thành Tư Duyệt cười dịu dàng: “Ta hứa với nàng,

đợi ta bận rộn qua lễ đăng cơ, nhất định sẽ ở bên

mẹ con nàng”.

Thanh Phỉ mãn nguyện dựa vào lòng chàng, những

14

việc trong nhà nàng cũng đã nghe nói. Đại tỷ Thanh

Lôi từ nhỏ đã thân với nàng, nàng hiểu nỗi khổ của

tỷ ấy, còn đối với tiểu muội Thanh La tuy không

thân, những cũng chẳng có ác ý. Trong bữa tiệc ở

Đông cung, vì đại tỷ, cũng vì Thành Tư Duyệt, nàng

đã làm chứng đổ tội cho Thanh La, lòng vẫn áy náy

không yên, may mà Thanh La cũng không xảy ra chuyện

gì, mọi chuyện cũng đã qua.

Đại tỷ ở trong cung, mặc dù đắc sủng, thực tế có

trăm nỗi khổ, tiểu muội Thanh La bị hai vị vương

gia tranh giành đến giờ vẫn chưa ngã ngũ. Chỉ có

bản thân, từ ngày được gả vào Thành phủ, không hề

bước chân ra ngoài, cùng với Thành Tư Duyệt ngâm

thơ họa vần, sống rất hạnh phúc.

“Phỉ Nhi, nàng có biết, từ nhỏ ta là trẻ mồ côi,

15

có gia đình như ngày nay, tình cảm trong lòng khác

với mọi người. Nàng là thiên kim tướng phủ, lấy ta

nàng sẽ khổ”. Thành Tư Duyệt than thở.

“Tướng công nói gì vậy, bất luận tướng công làm

gì, thiếp đều ủng hộ. Chàng tốt với thiếp như thế,

bây giờ chúng ta lại sắp có con, ngày xưa sống

trong tướng phủ thiếp cũng không thấy thoải mái như

bây giờ. Phỉ Nhi rất biết tự bằng lòng”.

Thành Tư Duyệt cười: “Ta biết vì ta, bảo nàng cầm

dao giết người nàng cũng sẽ làm”.

Thanh Phỉ sung sướng, giơ tay bịt miệng chàng:

“Nói gì thế, không được làm con chúng ta sợ”.

Thành Tư Duyệt đỡ nàng đứng dậy: “Ta đưa nàng đi

dạo, đi bộ nhiều mới tốt”.

Trong sân nhỏ, mấy nhành nghênh xuân ra hoa rất

16

đẹp, Thành Tư Duyệt hái một bông, nhẹ nhàng cài lên

tóc Thanh Phỉ: “Phỉ Nhi đẹp thật, sắp làm mẹ rồi,

mỗi lần nhìn nàng ta đều thấy hình như nàng lại đẹp

hơn”.

“Ba chị em thiếp, đại tỷ là đẹp nhất”. Thanh Phỉ

cười.“Theo ta, luận về nhan sắc có lẽ Thanh La đẹp

nhất”. Thành Tư Duyệt nói.

“Sao? Ba năm thiếp không gặp A La, bây giờ A La

còn đẹp hơn đại tỷ hay sao?”. Thanh Phỉ kinh ngạc.

Thành Tư Duyệt cười: “Đúng thế. Có điều ta chỉ yêu

một mình Phỉ Nhi của ta”. Chàng dừng lại, ánh mắt

thâm trầm nhìn nàng, mỉm cười, “Bởi vì Phỉ Nhi đã

vì ta mà vứt bỏ cả lương tâm của mình”.

Thanh Phỉ biết chàng đang nói chuyện xảy ra trong

bữa tiệc ở Đông cung ba năm trước, bất giác vừa

17

buồn vừa hối hận: “Chàng còn gợi chuyện cũ trêu

thiếp!”.Thành Tư Duyệt ôm nàng vào lòng, “Lúc đó

ta đã biết có ẩn tình, nhưng Phỉ Nhi có thể vì ta

bất chấp lương tâm để nói dối, mặc dù người khác

chê cười nàng, nhưng trong lòng ta nàng vẫn là

người hiếm có. Bắt đầu từ lúc đó ta đã quyết lấy

nàng làm vợ”.

Thanh Phỉ bỗng đỏ mặt, bẽn lẽn: “Làm gì có lối

thích người khác như thế!”.

“Ta khác người thường. Phỉ Nhi, nàng là vợ ta, một

lòng một dạ với ta, như vậy ta đã mãn nguyện rồi”.

Thành Tư Duyệt trang nghiêm nói, chần chừ một lát,

lại tiếp: “Phỉ Nhi, sắp tới tình hình rất căng

thẳng, ta muốn nàng hứa với ta, không được rời phủ

nửa bước. Bất luận là ai, cho dù mẹ nàng đích thân

18

đến đón, nàng cũng tuyệt đối không được rời phủ!”.

Sắc mặt trầm lặng, chàng nhìn Thanh Phỉ, vẻ rất

nghiêm túc. Thanh Phỉ cười: “Thiếp hiểu, tướng công

cần làm gì cứ đi, thiếp biết, lúc này càng gần lễ

đăng cơ, tình hình càng căng thẳng”.

Mắt Thành Tư Duyệt lóe sáng: “Nhất thiết không

được vào cung, bất luận là đại tỷ cầu khẩn thế nào,

nàng đều không được đi. Trong cung rất nguy hiểm,

không được giẫm vào vũng lầy đó, càng không nên vì

ta làm bất cứ chuyện gì. Chỉ cần mẹ con nàng bình

an, là ta không lo gì hết”.

Thanh Phỉ gật đầu, cười: “Tướng công, căng thẳng

như vậy sao? Bình thường chàng bận đến đâu, mấy

ngày không về nhà, cũng không thấy chàng nghiêm túc

như vậy”.

19

“Con người ta luôn có điểm yếu, bây giờ điểm yếu

của ta là mẹ con nàng”. Thành Tư Duyệt nói nhỏ. “Ta

đã thu xếp người bí mật bảo vệ nàng, ngộ nhỡ có

biến cố, sẽ đón nàng đi. Nhớ kỹ trừ phi có người

đưa mảnh ngọc bội giống như mảnh nàng mang trong

người, nếu không nhất định không được tin ai. Cho

dù cha nàng đến đón, nàng cũng không được đi”.

Thanh Phỉ không nén nổi, bắt đầu lo lắng: “Chàng

có gặp nguy hiểm không, tướng công? Thiếp sợ lắm!”.

Thành Tư Duyệt trầm giọng: “Phỉ Nhi của ta là

người cứng rắn, cho dù ta có bất trắc gì, vì con

của chúng ta nàng phải kiên cường sống tiếp, hiểu

không?”.Thanh Phỉ đỏ mặt, Thành Tư Duyệt khẽ thở

dài, “Không có đâu, trên đời chẳng ai cần cái mạng

của tướng công nàng”. Chàng lấy lại tinh thần, tươi

20

tỉnh hẳn, ngây người nhìn Thanh Phỉ, cảm giác bình

yên lại dâng trong lòng.

Theo bố trí của An Thanh vương, Thành Tư Duyệt bắt

đầu tráo đổi người vào cung. Tương ứng, những quần

thần trung thành với Tử Ly cũng bố trí tai mắt

trong cấm vệ quân.

Ngày mồng mười tháng ba, Cố tướng lấy cớ thăm con

gái, sải bước dài đi vào phủ Ly Thân vương. Tổng

hợp các nguồn tin ở Phong thành, điều động binh mã

ở Biên thành khiến Tử Ly bận tối mắt, khi Cố tướng

đến, chàng đang xem bản đồ địa hình khe núi Hoàng

Thủy.

“Nhạc phụ đại nhân!”. Tử Ly cúi người hành lễ,

bình tĩnh đỡ Cố tướng an tọa, “Chuyện ở An Thanh

vương phủ đã làm nhạc phụ không vui”.

21

“Ôi dào, đàn ông năm thê bảy thiếp chuyện thường,

huống hồ sau này con...”. Cố tướng thở dài, không

muốn nhắc lại chuyện đó, nói đến là đau đầu, quên

cả thân phận của Tử Ly.

Tử Ly nói thẳng: “Nhạc phụ hiểu lầm rồi, đó là mưu

kế của Tử Ly và vương thúc, dù thái tử có tin hay

không, cũng ít nhiều mê hoặc thái tử. Sau này bất

luận thế nào Thiên Lâm đều là chính thê kết tóc xe

tơ của con, con sẽ đối xử tốt với nàng”.

“Lão cáo già đó, ngay cả ta cũng giấu!”. Miệng nói

vậy mà lòng nở hoa, Cố tướng nói, “Có An Thanh

vương hỗ trợ, chuyện này sẽ thuận lợi vô cùng. Danh

tính trong tờ kê này là người của chúng ta trong

cung, điện hạ hãy thu nạp”.

Tử Ly trịnh trọng tiếp nhận: “Con và Bình Nam

22

vương đã suy nghĩ kỹ, giao đấu ở khe núi Hoàng Thủy

nên như thế nào, nhạc phụ có cao kiến gì không?”.

“Thế nào? Đánh cho Đông cung xem ư?”.

Tử Ly trầm ngâm rất lâu: “Vương thúc từng trải qua

trăm trận, ý của vương thúc là, đây là kế trong

kế, chúng ta định ra kế này, nhưng cũng đề phòng

Đông cung tương kế tựu kế. Nghe đồn Vương Yến Hồi

mưu lược hơn người, hành quân bố trận đều tinh

thông, Vương thái úy từng nói, có đứa con gái này

có thể địch với mười vạn tinh binh, không biết thủ

pháp của nàng ta thế nào”.

“Thiên Tường thống lãnh thủy quân Nam quân đã lâu,

khi luận đàm binh pháp với thống lãnh lục quân Nam

quân, người này từng nói, Vương Yến Hồi tiểu thư

bài binh bố trận đều thích lưu lại một nước cờ bất

23

ngờ, trong mọi tình huống đều có một chiêu sau

cùng, thông thường chính chiêu này mới là tinh binh

tối hậu”. Cố tướng suy nghĩ rồi trả lời.

“Lời của nhạc phụ cũng tương tự dự đoán của vương

thúc và Bình Nam vương, đây là khe núi Hoàng Thủy,

phía bắc là phần kéo dài của dãy Ngọc Tượng, giấu

binh ở thảo nguyên không thích hợp, muốn phục binh

ở khe núi cũng rất khó, bởi vì trên đó chắc chắn có

binh mã của chúng ta mai phục, cho nên họ đành từ

bên này núi đánh sang khe núi đó. Nhưng cách này

rất ngốc, bởi vì chỗ cao là người của chúng ta, từ

trên cao nhìn xuống, đối phương nằm gọn trong tầm

mắt chúng ta, họ bại là chắc. Chúng ta mai phục

chặn cửa khẩu vào khe núi cũng dễ, cái khó là làm

thế nào để dụ địch vào trong hẻm núi đó”.

24

Ngoài cửa có tiếng cười khẽ: “Ám Dạ cầu kiến”.

Tử Ly hơi bực mình, mỗi lần Ám Dạ đến đều nhẹ như

cái bóng, chàng hạ giọng: “Mời vào!”.

Ám Dạ từ cửa sổ vọt vào, chắp tay chào Cố tướng

nhưng không lên tiếng, lôi ra từ trong người một

vật để lên án thư, nói khẽ: “Bản đồ bố trận chủ

nhân giao cho”. Nói đoạn, chắp tay hành lễ, lại vọt

ra ngoài.

Cố tướng kinh ngạc: “Ô y kỵ của An Thanh vương phủ

ư? Sao ta chưa bao giờ biết bên cạnh Tử Ly cũng có

Ô y kỵ?”.

Tử Ly cười: “Vương thúc rất tín nhiệm người này,

con cũng coi trọng y”. Nói đoạn mở bản đồ bố trận,

hít một hơi, cười phấn khởi: “Đúng là diệu kế,

vương thúc bản lĩnh thực cao cường! Tử Ly khâm

25

phục!”.

Cố tướng nghiêng đầu nhìn, vuốt chòm râu bạc

trắng, cười khà khà: “Nếu kế này mà thành, sau trận

này, Đông cung không còn khả năng tranh giành với

chúng ta nữa. Lão cáo già đúng là cáo già”.

Tử Ly đốt tấm bản đồ, quay người hành lễ: “Như

vậy, ngày mười lăm tháng ba mọi sự trong vương cung

xin trông cậy vào nhạc phụ và quần thần tâm phúc.

Nhạc phụ đừng lo cho Thiên Lâm, con đã để năm trăm

thiết vệ quân trong vương phủ, binh mã còn lại đều

giao cho vương thúc, An Thanh vương sẽ đích thân

chỉ huy trấn thủ Phong thành, khống chế cục diện

trong thành”.

Sau khi Cố tướng đi ra, Tử Ly mở cửa sổ, trong gió

đêm vẳng lại tiếng đàn thấp thoáng, trong đó hàm

26

ẩn một chút trách móc nhẹ nhàng. Sau khi trở về

Phong thành, chàng chỉ gặp Cố Thiên Lâm hai lần,

những ngày này luôn một mình trong thư phòng,

nàng... Tử Ly thở dài, lặng lẽ đóng cửa sổ, tiếng

đàn bị chặn lại bên ngoài, yếu dần rồi tắt hẳn.

Chàng lấy ra bình rượu từ Biên thành mang về,

thong thả uống, cố gắng gạt đi những suy nghĩ lan

man. Chàng tự nhủ, việc quan trọng lúc này không

phải là tình cảm nam nữ, tuy nhiên khuôn mặt A La

cứ hiện lên trước mặt chàng không thể khống chế,

đôi đồng tử lóng lánh, sinh động. Chàng ngửa cổ tu

cạn bình rượu, cuối cùng đầu hơi chếnh choáng.

Chàng mỉm cười, như thế này có thể ngủ được rồi.

Mùa xuân bước nhanh chân, bảy ngày đại tế đã qua,

quan tài bằng ngọc của Ninh vương được chuyển lên

27

táng trên đỉnh núi, những lá phướn trắng trong cung

được hạ xuống, núi Ngọc Tượng lộ ra một màu xanh

nhung, dần dần khôi phục sinh khí ngày xưa. Cùng

với lễ đăng cơ của tân vương đang tới, không khí

cảnh giác trong vương cung càng tăng. Vương cung đồ

sộ vắng tiếng tơ trúc do Ninh vương băng hà, đêm

vừa xuống càng trở nên vắng lặng, im lìm.

Trong Ngọc Phượng cung, Vương hoàng hậu, thái tử,

Vương Yến Hồi và Vương thái úy tề tựu tại chính

đường. Ngày mai đã là ngày mười lăm, không khí bức

bối trước cuộc giao chiến khiến thái tử nóng ruột,

nhưng lại khấp khởi mừng thầm. Chàng hạ giọng hỏi:

“Mẫu hậu, tại sao phụ hoàng vừa ra đi, tứ hoàng đệ

cơ hồ biến thành một người khác hẳn? Không có phụ

hoàng che chở, sao hắn dám to gan như vậy?”.

28

Vương hoàng hậu suy nghĩ hồi lâu nói: “Thực ra mẫu

hậu luôn muốn trừ khử Lưu Phi, ai dè hắn ta bề

ngoài cơ hồ chỉ có một mình, lại luôn có thị vệ lẩn

quất xung quanh, bao nhiêu năm, chưa một lần đắc

thủ. Chúng ta cũng không thấy di chiếu của phụ

hoàng con, liệu có phải đã âm thầm hạ chiếu muốn

truyền ngôi cho hắn?”.

“Lo lắng của muội không hẳn không có lý, thái tử

còn nhớ chứ, khi tuyển lập thái tử phi, vương

thượng một mực muốn ban con gái Cố tướng cho Ly

Thân vương? Cố tướng là nguyên lão hai triều, môn

sinh vô số, đích tử là Cố Thiên Tường nhiều năm

trong quân ngũ, uy tín rất cao, Tử Ly nếu được Cố

tướng ủng hộ, tất sẽ như hổ mọc cánh. Ta thấy lúc

đó vương thượng đã có ý bồi dưỡng thế lực cho Tứ

29

điện hạ”. Vương thái úy nói.

Thái tử quay sang Vương Yến Hồi: “Lúc đầu nếu

không phải nghe kiến nghị của nàng, trong tay Lưu

Phi đâu có binh quyền? Khống chế hắn trong thành,

giết hắn dễ như giết kiến!”. Khẩu khí đã thoáng ý

chỉ trích.

Vương Yến Hồi giật mình, nhưng vẫn bình tĩnh nói:

“Nếu không tước Hữu quân trong tay An Thanh vương,

cha con cùng dấy binh, chàng và tứ điện hạ đều

không có cơ hội. Hiện nay ít nhất An Thanh vương bề

ngoài tỏ ra ủng hộ Đông cung chúng ta, cho dù ông

ta liên thủ với tứ hoàng đệ, lực lượng của bọn họ

và chúng ta cũng tương đương! Nên biết Hữu quân

trên danh nghĩa là do Ly Thân vương thống lĩnh, Ly

Thân vương khi sử dụng cũng đâu có thuận lợi như An

30

Thanh vương? Vì vậy sức chiến đấu cũng sẽ yếu vài

phần. Nam quân trong tay Bình Nam vương cũng vậy,

lực lượng của họ Vương chúng ta, cho dù bị bọn họ

diệt bảy tám phần, cũng vẫn còn hai ba phần trong

tay”.

Nàng từ từ liếc nhìn mọi người xung quanh, nhìn

phụ thân Vương thái úy. Vương thái úy cười hà hà,

thần sắc ngạc nhiên: “Nội ứng của chúng ta ở Nam

quân cho biết, Nam quân trấn giữ bên ngoài cổng nam

thành, ba vạn binh mã đã chia ra trấn thủ các cổng

của Phong thành, không thể khinh suất điều động,

vì vậy chỉ có một vạn quân sĩ điều về phía tây. Tin

từ Biên thành cho biết, Ly Thân vương chỉ mang hai

vạn Hữu quân, hai vạn quân này lập trại ở khe núi

Hoàng Thủy”.

31

“Có nghĩa là có hai khả năng, một là hai người đó

định giao chiến một trận thật sự, hai là hai người

họ liên thủ bày trận định nuốt chửng một phần binh

mã chúng ta. Nếu là khả năng thứ nhất, đợi hai

người đánh nhau một chặp, chúng ta tiện thể cất một

mẻ lưới bắt giết Ly Thân vương! Nếu là khả năng

thứ hai, họ cũng giả bộ đánh một hồi, chúng ta cũng

nhân lúc tình hình rối loạn mà ra tay. Hai người

binh lực hợp lại cũng không quá ba vạn binh mã, đến

lúc đó điện hạ lấy cớ sợ hai tiểu đệ bị tổn

thương, mang năm vạn binh mã Đông quân của chúng ta

đến, còn hai vạn tinh binh Bắc quân sẽ nấp phía

sau, đợi lúc bọn họ không đề phòng sẽ ra tay”.

Vương Yến Hồi thong thả nói kế hoạch.

Mắt thái tử sáng bừng, phấn khởi, không kìm được

32

nắm tay Vương Yến Hồi: “Có ái phi định kế, coi như

yên tâm”. Bất chợt lại lo lắng: “Nhưng nếu vậy, ta

đi khỏi, chẳng phải vương cung bỏ trống sao?”.

Vương thái úy cười: “Thái tử yên tâm, binh sĩ cấm

vệ quân trong cung, ta đã nắm trong tay tám, chín

phần, Thành thị lang theo lệnh của ta đã sớm bố trí

đâu vào đó. Bọn họ không động binh, không có nghĩa

chúng ta không động, chỉ cần nhận được tin báo từ

phía tây, Đông quân của ta lập tức từ cổng đông

thành nghênh đón thái tử vào Phong thành. Binh sĩ

thủ thành không quá ba vạn, cứ coi cộng thêm sáu

vạn Nam quân, sao có thể địch nổi mười lăm vạn đại

quân của ta? Hơn nữa, lại có Yến Hồi trấn thủ trong

cung”.

“Chẳng lẽ sáu vạn Nam quân còn lại không có động

33

tĩnh gì?”. Vương hoàng hậu hỏi.

Vương Yến Hồi đáp: “Mẫu hậu có lẽ không biết, sáu

vạn Nam quân kia hiện đã rất khó điều động, họ còn

lo đối phó mười lăm vạn Đông quân của ta đồn trú

tại ngoại ô phía đông. Chỉ riêng binh lực, họ đã

không bằng Đông quân. Nhưng chúng ta cũng không thể

khẳng định Ly Thân vương đã liên thủ với cha con

An Thanh vương, cho nên chỉ có thể phòng không thể

đánh. Chúng ta biết hai người họ sẽ thực chiến ở

khe núi Hoàng Thủy, nhưng họ lại không biết chúng

ta có đến hay không, đến lúc này, chúng ta đã nắm

chắc ưu thế”. Trong lòng Vương Yến Hồi thầm nghĩ,

thực ra thái tử không đi mới là cách hay nhất, đã

biết Nam quân và Hữu quân cộng lại vẫn chưa mạnh

bằng Đông quân, đợi bọn họ thực sự tấn công Phong

34

thành, triển khai chiến trận mới là kế hay. Chỉ có

điều... nàng thở dài, ai bảo nàng là người đưa ra

quyết định?

Thái tử nghĩ một lát, nở nụ cười thỏa mãn, chuyển

hướng suy nghĩ, nói: “Bất luận hai người liệu có

phải đánh nhau vì Lý Thanh La thật không, Lý Thanh

La cũng là con bài vô cùng quan trọng đối với cục

diện này, chúng ta phải nghĩ cách đưa nàng ta vào

cung trước ngày mười lăm tháng ba”.

Vương Yến Hồi cười: “Điều đó còn phải xem thái tử

có nỡ hay không!”.

Thái tử nghi hoặc nhìn nàng. Vương Yến Hồi nói:

“Theo thiếp quan sát, Lý Thanh La cũng chẳng mấy

thân thiết với đại tỷ và cả nhà Lý tướng, nhưng

thiếp thấy cô ta thực lòng thích Tâm Nhi”.

35

“Không được! Tâm Nhi còn nhỏ, không được đưa vào

chỗ nguy hiểm!”. Thái tử nói như đinh đóng cột.

Vương Yến Hồi vẫn tươi cười: “Thiếp biết điện hạ

không nỡ mà, cho nên, thiếp chỉ đưa tỳ nữ của nàng

ta vào cung. Thị vệ của nàng ta võ công cao cường,

đả thương hơn mười cao thủ của thiếp, cũng được, để

bọn họ trở về đưa thư”.

“Như vậy, chẳng phải rút dây động rừng hay sao?”.

“Thiếp thấy hai người đó có tình ý, thiếp chỉ nói

với anh ta, chuyện này chỉ cần cho Lý Thanh La

biết, thêm một người biết, coi như chờ nhận thêm

một cái xác”.

Khi Vương Yến Hồi nói ra câu đó, Lưu Anh người đầy

máu quỳ trước mặt Lưu Giác, kể lại chi tiết sự

việc. Lưu Giác cau mày, hỏi: “Vậy tại sao ngươi

36

không nói cho một mình A La biết?”.

Lưu Anh cười: “Chúa thượng đã dặn, nhất định phải

bảo vệ tiểu thư, nói cho tiểu thư biết, tiểu thư

không xông vào cung mới lạ. Lưu Anh đã trung thành

với tiểu thư, sao có thể để tiểu thư biết mà hại

tiểu thư!”.

Mắt Lưu Giác lộ vẻ cảm động: “Ngươi yên tâm, bản

vương sẽ trả Tiểu Ngọc nguyên vẹn cho ngươi”.

“Tạ ơn chúa thượng, Lưu Anh không dám lộ mặt trước

tiểu thư, bây giờ sẽ tìm chỗ dưỡng thương”.

“Nếu vết thương không quá nặng, ngươi hãy đến chỗ

của Cáp tổ. Ám Dạ đang có việc phải làm, thời gian

này Ô y kỵ do ngươi phụ trách”. Lưu Giác nói, ném

cho Lưu Anh lọ thuốc trị thương.

Lưu Giác nhắm mắt chậm rãi suy nghĩ. Đông cung

37

không thật sự tin mình và Tử Ly trở mặt, nhưng lại

không thể khẳng định hai bên liệu có liên thủ hay

không. Tình hình này đã nằm trong suy đoán của ta,

mọi bố trí đều nỗ lực theo hướng này. Ngày mai đã

là mười lăm tháng ba, tất thảy mọi thứ đều sẽ kết

thúc trong ngày này. Chàng đột nhiên thấy hoang

mang, đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

Trong phòng, A La đang chơi đàn, miệng khẽ hát

khúc hát đã hát ở Lâm Nam: “Chim bay mỏi cánh chạm

chân sông, rồng vẫy chán vắt ngang lưng núi, non

non nước nước muôn trùng gấm, hải đường diễm sắc

nhớ chàng mà say”.

Lưu Giác đứng ngoài cửa ngây người nghe. Lúc này,

trong lòng A La đã có chàng. Nụ cười ấm áp trên

môi, chàng đẩy nhẹ cửa nói đùa: “Ta cũng say đây!”.

38

A La đỏ mặt, dừng tay. Hôm nay nàng đặc biệt bảo

Tư Họa chải tóc cho mình thật kỹ, những sợi tóc mai

bay bay, như sương như khói, đôi mắt lóng lánh

thủy tinh, chan chứa tình cảm mà chàng không biết,

Lưu Giác đột nhiên đứng ngây ra. A La mỉm cười nói

khẽ: “Chàng đang định nói, ai bảo thiếp ăn vận thế

này chứ gì? Không đẹp sao?”.

Lưu Giác hơi bất lực, vẻ sôi nổi bông lơn ngày xưa

đã bay biến đi đâu, chàng ấp úng: “Không đâu,

rất... rất đẹp mà”.

A La lườm chàng: “Đàn ông khi yêu đều rất ngốc!”.

Lưu Giác vẫn ngơ ngẩn, bất giác gật đầu. Lát sau

mới định thần, nói: “Ý ta là nàng chỉ được mặc cho

mình ta ngắm!”.

“Vậy, sau này thiếp ra ngoài cũng khỏi cần mặc

39

trang phục nữa hay sao?”. A La nghĩ, đấy là nàng

còn chưa mặc mấy kiểu hở hang, e rằng như vậy sẽ

khiến chàng chết khiếp!

“Hả, nàng dám! Những lời thương phong bại tục như

vậy mà nàng cũng dám nói?”. Lưu Giác mặt đỏ bừng,

nha đầu này trở nên to gan như vậy từ lúc nào?

“Thiếp không chỉ nói được, mà còn làm được!”. A La

từ từ kéo giải áo, chiếc áo choàng bên ngoài tuột

xuống, bên trong chỉ có chiếc váy mỏng và yếm ngực

màu xanh nhạt, lộ ra đôi tay và bờ vai trần.

Lưu Giác hoảng hốt nhảy đến, nhặt chiếc áo choàng

bọc lấy nàng: “Nàng làm gì vậy!”.

“Chàng không muốn sao? Chẳng may ngày mai chàng có

mệnh hệ gì... thiếp không muốn hối hận!”. A La

bình tĩnh nói. Nàng không có tư tưởng bảo thủ như

40

người xưa, lại sợ nhỡ có chuyện gì sẽ không gặp

được người đàn ông như Lưu Giác nữa.

“Không có chẳng may nào hết! Ta nhất định bình an

trở về, đợi mọi sự hoàn tất, ta sẽ cưới nàng về

phủ, ta muốn là của nàng vào đêm động phòng!”. Lưu

Giác nói.

A La thở dài, hết cách. Người ở đây đầu óc bảo

thủ, khi người ta không muốn lại dường như chỉ muốn

ăn tươi nuốt sống, đến khi người ta muốn cho lại

nghĩa hiệp chối từ. Xem ra mình vẫn đánh giá cao

thân xác mình rồi, tưởng là chàng nhìn thấy là lập

tức ngất xỉu.

Lưu Giác khẽ khàng giúp nàng sửa lại trang phục,

kéo nàng vào lòng: “A La, nàng phải hứa với ta, ở

trong vương phủ đợi ta quay về. Bên ngoài rất loạn,

41

không nên đi đâu. Hãy tin ta, được không?”.

A La nhìn chàng, khuôn mặt đó nàng càng nhìn càng

thấy đẹp. Tất cả kể cả con người chàng và những thứ

đang có đều đẹp đến nỗi khiến nàng bất giác hoài

nghi, không biết sau này liệu còn gì trắc trở? Liệu

có thể suốt đời sống yên ổn cùng chàng? Mặc dù Lưu

Giác không nói với nàng tình hình chuẩn bị cho

cuộc chiến ở khe núi Hoàng Thủy, nhưng nhìn vẻ bận

rộn những ngày vừa qua của chàng, A La cũng đoán ra

tình hình căng thẳng nguy hiểm trong đó. Đây là

cuộc chiến tranh giành vương vị, chiến tranh thời

kỳ vũ khí lạnh vô cùng thảm khốc, nghĩ đến cảnh

chiến trường đầy xác chết, máu chảy thành sông,

nàng bất giác tim đập chân run. Cũng muốn hỏi chàng

tình hình, đưa ra chút ít kiến nghị, nhưng lại sợ

42

mình không có tri thức quân sự, ngộ nhỡ nói sai làm

hỏng việc, nhưng không hỏi lại không yên tâm: “Có

thể cho thiếp biết tình hình ở khe núi Hoàng Thủy

không?”.

Lưu Giác vốn không muốn cho nàng biết, sợ nàng lo

lắng, chàng cảm thấy đánh trận là việc của đàn ông.

Nghe nàng hỏi, chàng nghĩ một lát, nhân tiện rà

soát lại lộ trình lần nữa, sau đó lấy bút vẽ tình

hình đại khái, giảng cho nàng nghe.

A La nghe đến đoạn Lưu Giác nói, trên thảo nguyên

chỉ có cỏ thấp, không có cách nào ẩn náu mai phục,

đột nhiên nghĩ tới bộ phim từng xem, hỏi: “Nếu binh

sĩ vận trang phục như màu cỏ, lấy cỏ làm y phục,

bôi mặt màu xanh và màu đất, không mang theo cờ,

mai phục trên thảo nguyên, chắc sẽ không bị phát

43

hiện?”.

Lưu Giác ngẩn người, rồi kinh ngạc mừng rỡ: “Nàng

luôn nghĩ ra kế vặt gì đó, nhưng lại rất hữu dụng”.

Hôn nàng thật kêu rồi chàng quay người chạy đi.

44

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát