Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Giá Như Em Đủ Can Đảm Để Yêu Anh

Giá như em đủ can đảm để yêu anh

Tác giả: Nguyễn Thị Kim Ngân

Tập truyện ngắn- tản văn

Bộ tam vĩ đại

Tặng Tobias Tèo, Mon Kiu, Thịnh Lê và chuyến phượt

Cần Giờ

Ngày ấy,

Biển gọi. Mỗi khi chiều về lũ trẻ trong xóm ùa

mình theo âm thanh rì rầm của sóng vỗ. Tiếng cười

đùa bị gió biển cấu kết cùng sóng nuốt chửng tiếng

lũ trẻ. Cánh đồng cỏ tranh ngay mép bờ biển bị gió

thổi lật ngược hệt như mái tóc của Gấu tung bay

trong gió và lộ ra cái trán cao bướng bỉnh. Những

tảng đá nhỏ nằm chắn mình trên mặt cát một cách vô

ý khiến lũ trẻ vừa chạy theo quả banh vừa bực mình

1

với chúng, nét mặt Mon cau có khi nhìn những vỏ sò

hóa thạch nằm chen lấn cùng đá. Lê lon ton chạy

theo con Kiu đang tranh nhau quả bóng cùng Mon. Gấu

ngồi ngay mép nước để những con sóng xô vào chân

và nếm vị mặn để rồi Mon từ đâu xô nó ngã nhoài ra

phía biển. Nó quay mặt lại ấm ức nhìn hai thằng

nhóc vừa chỉ tay vào mình vừa ôm bụng cười. Nó khóc

mếu máo chạy về méc má. Mặt trời đỏ au lặn dần vào

lòng biển.

Bây giờ,

Mon lặng im không nói gì. Gấu nhìn vào khoảng

không mênh mông trước mặt. Biển đang gọi tên ai mà

sao lòng Gấu xốn xang một cách lạ kì. Biển vẫn ở đó

từ lúc mấy đứa nhóc chơi đùa trên cát, từ lúc mái

tóc của Gấu ngắn cũn cỡn như tóc lũ con trai trong

2

xóm cho đến khi mái tóc ấy dài tha thướt và tung

bay trước biển hệt như đám cỏ tranh phía ngoài kia

đang thi nhau uốn mình theo cơn gió.

Thời cấp hai,

“Giá mà Gấu là trai nhỉ, ba đứa mình sẽ trởthành

bộ tam vĩ đại”.

“Mày muốn chết hả Mon, nó là gái đó”.

“Gái gì mà gái, tao chưa bao giờ thấy nó mặc váy

cả”.Gấu hếch cái mũi nhọn lên mà không thèm trả

lời hai đứa kia. Nó không phải là trai nhưng ba đứa

cũng trở thành bộ tam vĩ đại ở cái xóm chài nghèo

xơ xác ấy. Ba đứa đến trường bằng hai chiếc xe đạp

cà tàng, sáng thì Mon chở nó trên cái xe màu xanh,

còn chiều về Lê sẽ thở không ra hơi khi nó ngồi lì

phía sau trong tiếng cười ngoặt nghẽo của thằng mập

3

mà lùn đang lon ton như con Kiu chạy phía sau.

Bây giờ,

Gấu nhìn thẳng vào mắt Mon để thấy trong đó một

khoảng trời mênh mông khó hiểu. Những đám mây đen

ùn ùn kéo về để Gấu phải ngoảnh mặt quay đầu nhìn

hướng khác.

“Gấu khác xưa nhiều quá”.

“Ừ, người ta đổi thay thì mình cũng phải lớn lên

chứ”.Thời cấp ba,

Mon nói với Gấu mà nó tưởng như Mon đang nói cùng

hàng dương rì rào trong gió. Cũng hàng dương đó

ngày nào chứng kiến những giây phút Gấu cùng Mon

sánh vai nhau trong hoàng hôn và rồi những ngày

nghỉ học hai đứa tung tăng chạy trên bãi biển để

ngắm bình minh lên. Chuyện tình thời áo trắng của

4

tụi nó cứ thế êm đềm trôi qua trong tiếng thủ thỉ

của đám cỏ lau ngay bờ biển. Lê lặng lẽ đạp xe một

mình phía sau nhìn theo mái tóc đuôi gà của Gấu

tung bay trong cơn gió. Nó lấy sức đạp thật nhanh

vượt qua hai đứa để khỏi nghe thấy một tiếng rơi

trong trái tim mình.

“Cho mày chết nhé Mon, chở Gấu mà vẫn mập như

thường”.

Hai đứa kia cười càng làm bàn chân nó như muốn

đuối hơn dù nó chỉ đạp có một mình. Ngày xưa nó chở

Gấu nhưng nó thấy lòng nhẹ tênh thế mà giờ đây,

chiếc xe ì ạch không muốn nghe theo lời nó nữa. Sân

trường nắng hanh vàng, nó nhìn theo tà áo dài của

Gấu lướt ngang qua khoảnh sân có những bông phượng

rơi rơi để bước qua bên hành lang có Mon đang đứng

5

đó tay cầm cuốn truyện Cuốn theo chiều gió mượn nó

tối hôm qua để đưa Gấu. Giá mà, nó ước giá mà nó

can đảm hơn để tự tay đưa Gấu. Nó nghe thấy tiếng

mình thở dài và cái bóng nó đổ theo ánh nắng trên

bờ tường loang lổ vết thủng và những dòng chữ

nghệch ngoạc “Bộ tam vĩ đại”.

Bây giờ,

Lê xuất hiện trong sự im lặng đến ngột ngạt của

hai người còn lại. Cơn gió biển thổi cái nóng hầm

hập mang theo vị mặn vào đất liền. Ba đứa nhìn nhau

cười ngượng ngùng. Lâu lắm rồi, từ ngày ba đứa rời

xóm chài để mỗi đứa một phương theo đuổi ước mơ

của mình, giờ bộ tam vĩ đại mới có dịp đoàn tụ cùng

nhau.

Ngày hôm qua,

6

Mon bước vội về phía trước để lại sau lưng khoảng

trời đầy nắng. Gấu bước đi giữa hai hàng bạch dương

và nghe tiếng bước chân mình dội lại trong tim.

Thời gian đã khiến Mon lãng quên con đường xưa có

những bông hoa cỏ lau đung đưa theo cơn gió. Những

giọt nước mắt rơi rơi Gấu chưa kịp lấy tay gạt đi

đã được Lê lau khô.

Gấu mỉm cười nhìn Mon và Lê.

7

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát