Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Hẹn Hò Với Châu Âu

Hẹn hò với châu Âu

Nhà xuất bản văn học

Lời tựa của tác giả

Trong khoảng 5 năm của tuổi trẻ, do đi du học nên

tôi đã rong ruổi ở châu Âu và một số nước khác khá

nhiều. Có nơi ở vài ngày, vài tuần, có nơi tới tận

vài năm. Vì chưa bao giờ xác định sẽ định cư ở nước

ngoài nên đi đâu tôi cũng cảm thấy quá thiếu hụt

thời gian. Lúc nào trong đầu tôi cũng có tư tưởng

phải đi cho bằng hết, khám phá cho bằng hết, sợ

rằng sẽ không có dịp nào quay lại. Thời gian ấy ,

tôi thiếu ngủ trầm trọng bởi ngay cả trong mùa đông

tuyết rơi mịt mù, khoảng sáu giờ sáng tôi đã dậy,

chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để ra phố lang thang khi

thành phố còn say ngủ. Tối muộn lại thì thầm cà phê

1

hoặc đi dạo với bạn bè trên những con phố vắng.

Khi về nước, sợ sẽ quên hết, tôi ghi chép lại tất

cả rồi đăng lên blog của mình. Thật bất ngờ những

người bạn quen và chưa quen đã đọc, chia sẻ với tôi

bằng những cảm nhận sâu sắc, chân thành nhất. Điều

đó càng thúc đẩy tôi cố gắng viết khi cảm xúc còn

vẹn nguyên sau mỗi chuyến đi.

Vài năm sau khi cuộc sống của tôi sang trang mới

với những bận rộn gia đình, công việc, tôi đọc lại

những trang viết của mình và ngỡ ngàng nhận ra điều

mình lo sợ ngày xưa là đúng: tôi đã quên đi khá

nhiều. Tôi thầm cảm ơn những người bạn ngày trước

đã thúc giục tôi viết để giờ đây tôi có dịp hồi

tưởng lại những trải nghiệm xưa trên những cung bậc

cảm xúc mới. Tôi quyết định tập hợp những bản thảo

2

rời rạc của mình lại thành cuốn sách này để lưu

giữ cho tôi, cho người thân, bạn bè, cho cả những

ai mang trong mình giấc mơ được trải nghiệm trên

nhiều vùng đất và nhiều nền văn hóa khác nhau.

Trang viết của tôi có thể không có những cảm xúc

tươi mới, cuồng nhiệt như tuổi đôi mươi nhưng chắc

chắn là có rất nhiều chiêm nghiệm, rất nhiều bâng

khuâng hoài niệm và những tình cảm mà khi ở một sự

trưởng thành nhất định, người ta mới có thể hiểu.

Khi ngồi sắp xếp lại du ký của mình, tôi chợt nhận

ra tất cả những chuyến đi thực hiện khi tôi đang…

không yêu ai cả. Đó có thể là cái rủi của tôi khi

không được chia sẻ những trải nghiệm tuyệt vời của

cuộc sống bên người mình yêu thương, nhưng đó cũng

có thể là cái may bởi khi cất tình riêng sang một

3

bên, cảm nhận của tôi đã dành trọn vẹn cho mảnh đất

dưới chân mình. Tôi có thời gian ngó nghiêng xem

xét từng ngóc ngách mà không cần lên một kế hoạch

cụ thể nào, tôi có những phút cô đơn để tư lự bên

những góc nhỏ của nơi mà tôi đến, tôi có thể phiêu

với những người bạn mới quen và tôi cũng có tâm

trạng để nhìn ngắm người ta tay trong tay, để mỉm

cười khi gặp biết bao mối tình hạnh phúc trên những

nẻo đường tôi qua. Vì chưa dành tình riêng cho ai

mà trái tim tôi còn chỗ để phải lòng những miền đất

mới. Những miền đất ấy cũng trả lại cho tôi đầy

đủ những cung bậc mà tình yêu có thể: có niềm hạnh

phúc vô bờ khi được chạm đến những huyền thoại văn

hóa, lịch sử, có nỗi chua xót trước những số phận

cơ cực và đổi thay của nhân thế, có những phút giây

4

dường như chỉ còn ta với ta bên những dòng sông

trong xanh thơ mộng đang lững lờ trôi.

Chính vì những lý do đó mà tôi muốn kể lại câu

chuyện của mình như ghi lại cho tôi và cho bạn một

thứ tình cảm luôn in sâu trong trái tim những kẻ lữ

hành trên những cung đường đầy cảm xúc thứ tình mà

khi cho đi, ta nhận lại về kỷ niệm, để mỗi khi

nhìn lại, ta thầm cảm ơn số phận đã trao cho ta

những phút giây quý báu ấy.

Cảm ơn bố mẹ đã cho tôi ước mơ, cảm ơn các con đã

cho tôi động lực để viết và cảm ơn các bạn, những

người sẽ cùng tôi đi lại những nẻo đường tình yêu

trong cuốn sách này.

Tôi xin chân thành cảm ơn các anh chị biên tập

viên báo Sành Điệu, đặc biệt là chị Thu Ngần, những

5

người đầu tiên đã hết lòng động viên tôi dấn thân

vào con đường trải lòng với những con chữ.

Hà Nội và Sài Gòn, mùa mưa năm 2013

Bùi Mai Hương

6

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát