Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Hỡi Người Tình - P2

HỠI NGƯỜI TÌNH – PHẦN 2

Tác giả: Hải Nham

Hai mươi

Từng chiếc xe tải hạng nặng chở đất nối đuôi nhau

vút đi. Đây chắc chắn là đội xe vừa đi ra từ một

công trình xây dựng nào đó. Dạo này, Bình Lĩnh đâu

đâu cũng xây dựng, sửa sang. Người ta thường xuyên

bắt gặp cảnh những chiếc xe ben màu vàng bám loang

lổ bùn đất chạy thành hàng trên các con phố. Chúng

ngạo nghễ phát ra những thanh âm rầm rầm chói tai,

làm mặt đất rung lên bần bật.

Phố bắt đầu nổi gió. Gió hất bổng những hạt cát

còn sót lại trên xe, quăng chúng vào mặt Long Tiểu

Vũ. Nhưng anh không hề hay biết. Anh đứng bên

đường. Bần thần nhìn theo đám hỗn độn những bụi và

1

khói cuộn lên phía sau đoàn xe. Nhìn theo bóng dáng

Tứ Bình khuất dần trong đám hỗn độn ấy. Tâm trạng

anh cũng bị phủ một lớp bụi dày. Tiếng ầm ầm của xe

tải đã xa dần, nhưng thính giác của anh lại như

kém đi. Không biết tự lúc nào, tiếng ồn ào huyên

náo trên đường phố bỗng nhỏ nhẹ, yên ắng. Bên tai

anh chỉ có tiếng của Tứ Bình, cả tiếng của anh.

Thanh âm của một vụ trao đổi...

Phải. Hai người vừa có một vụ trao đổi. Tứ Bình là

bên mua. Anh là bên bán. Thứ anh đem bán là giá

sàn đấu thấu của công trình mở rộng, nâng cấp nhà

máy chế dược Bảo Xuân. Còn thứ anh cần Tứ Bình trao

đổi chỉ là một lời hứa đơn giản, rằng: Từ nay về

sau, đừng đến tìm anh nữa. Vụ trao đổi đó khó có

thể nói là công bằng hay không công bằng, ai thiệt

2

ai hơn. Nhưng chắc chắn một điều, đó là do hai

người tự nguyện.

Dù vậy, Long Tiểu Vũ vẫn thấy bồn chồn, day dứt.

Anh biết, anh đã đưa ra một cái giá đắt như thế

nào. Thứ anh sắp đem bán, không chỉ là mức giá sàn

được lắp ghép bởi những con số, mà đồng thời, còn

là sự trung thành được tạo dựng bởi phẩm chất, nhân

cách.

Và cả tiền đồ của anh ở công ty Bảo Xuân.

Trước khi đạt được thỏa thuận với Tứ Bình, Long

Tiểu Vũ vẫn chưa chắc liệu mình có thể lấy được số

liệu giá sàn hay không. Và sau này, việc làm của

anh liệu có bị bại lộ hay không. Sau khi đám bụi

phía xa che khuất hình bóng của Tứ Bình, Long Tiểu

Vũ chợt lờ mờ cảm thấy, như mình đã sa chân vào một

3

vũng bùn. Nhưng không biết chắc, liệu đó có phải

là một đầm lầy thừa sức nuốt trọn cơ thể anh hay

không.

Nhưng anh vẫn nhận lời với Tứ Bình. Bởi anh biết,

nếu anh không nhận lời, cô ta sẽ không chịu bỏ đi.

Và còn bởi, hôm nay anh đã hứa với La Tinh Tinh

rằng, buổi tối, làm xong, sẽ đưa nàng đi dạo các

trung tâm mua sắm. Hai người hẹn nhau ở cửa tây

bách hóa đại lầu Trung Liên lúc bảy giờ tối. Bây

giờ đã là bảy giờ. Long Tiểu Vũ vội vàng đuổi khéo

Chúc Tứ Bình, để tới cửa tây bách hóa đại lầu Trung

Liên cho chóng.

Tiếng chuông nhà ga gần đó làm Long Tiểu Vũ choàng

tỉnh. Anh cuống quýt gọi một chiếc taxi, tất tưởi

lên xe. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, dường như

4

chưa bao giờ anh chịu bỏ tiền để đi taxi. Lúc Long

Tiểu Vũ đến bách hóa đại lầu Trung Liên đã là bảy

giờ mười lăm phút. Chưa xuống xe, anh đã trông thấy

La Tinh Tinh đang ngoan ngoãn co ro trong gió

lạnh, giống như một cô bé đang đợi người lớn đón về

nhà. Bộ dạng của nàng khiến cho mọi lời giải thích

cho sự chậm trễ mà anh đã nghĩ ra trên đường đến

đây trở nên xấu xa, kệch cỡm. Vừa xuống xe, anh đã

lao tới phía nàng. Rồi chẳng nói chẳng rằng, kéo

tuột nàng ra phía sau một biển quảng cáo lớn, siết

nàng vào lòng.

Đây là lần đầu tiên anh ôm La Tinh Tinh ở chỗ đông

người. May mà phía sau tấm quảng cáo tối tăm,

không người. Cái ôm của anh đầy hối lỗi. Anh thầm

nghĩ, La Tinh Tinh dù có mắng chửi thế nào, vẫn cứ

5

là nhẹ so với những gì anh vừa gây ra cho nàng.

Trong lòng anh giờ đây không có chỗ cho sự biện hộ,

chỉ còn lại sự xót xa. Anh hỏi nàng: - Gió lạnh

thế, sao em không vào trong?

La Tinh Tinh không trách mắng anh. Dù chỉ một câu.

Đến ngay cả thái độ hờn dỗi cũng không có. Còn mải

giải thích với anh lý do nàng đứng lì trong gió

lạnh: “Em sợ, anh không nhìn thấy em.” Nàng cũng

quàng tay ôm lấy Long Tiểu Vũ, bảo: “Sao anh mặc

phong phanh thế? Chết cóng mất.”

Hai người ôm nhau, chạy vào bách hóa đại lầu. Bên

trong ấm hẳn, nhưng nhộn nhạo những người. Hai

người bất giác cùng buông tay, nhìn nhau cười thầm.

La Tinh Tinh hỏi: “Anh chưa ăn gì, đúng không?

Mình đi dạo hay ăn trước, hả anh?”

6

Lúc này, Long Tiểu Vũ mới thấy bụng cồn cào. Có lẽ

bởi cuộc thương lượng căng thẳng với Tứ Bình đã

tiêu hao quá nhiều sức lực của anh. Anh cảm thấy

đói như chưa bao giờ được đói. Nhưng, anh vẫn nói

với La Tinh Tinh:

- Thế nào cũng được, tùy em.

La Tinh Tinh:

- Em bây giờ không đói. Anh có đói không?

- Anh... anh cũng không đói.

La Tinh Tinh cười vui vẻ. Nàng là kẻ nghiện mua

sắm. Vừa vào cửa hàng, đã không kiềm chế nổi sự

phấn khích. Nàng lôi tay Long Tiểu Vũ, háo hức đi

vào bên trong, bảo:

- Mình đi dạo trước, anh nhé!

Long Tiểu Vũ rụt tay lại, cẩn thận nhìn ngó xung

7

quanh, nói nhỏ:

- Đừng để người khác trông thấy.

- Trông thấy thì làm sao?

- Đừng để người của công ty anh nhìn thấy.

- À! - La Tinh Tinh chợt hiểu ra: - Thế thì làm

thế nào?

- Em đi đằng trước, anh đi phía sau. Dù sao, anh

cũng chẳng mua gì. Anh sẽ bám theo em đằng sau.

- Cũng được. Vậy thì anh đừng để bị cắt đuôi đấy

nhé!Nói xong, La Tinh Tinh rảo bước, nhưng chốc

chốc lại ngoái về phía sau. Sau này, La Tinh Tinh

kể với Hàn Đinh, lần dạo phố nào, nàng và Long Tiểu

Vũ cũng đi cách nhau, người trước người sau như

thế. Khi vào quán ăn, bao giờ Long Tiểu Vũ cũng vào

trước, xem có người của công ty ở đó không. Nếu

8

có, anh sẽ đi ra. Nếu không, anh sẽ tìm một chỗ

ngồi xuống. Lát sau, La Tinh Tinh mới vào. Khi vào,

nàng cũng đảo trước một vòng, xem có ai quen biết

không. Nếu không có người quen, nàng mới tới bàn

của Long Tiểu Vũ. Còn nếu có, nàng sẽ đi ra, đợi

Long Tiểu Vũ ở bên ngoài. Long Tiểu Vũ cũng sẽ lại

ra theo. Hệt như hoạt động bí mật. Lúc đầu, La Tinh

Tinh còn thấy thú vị, nhưng dần dần, nàng thấy

chán nản. Nàng khát khao được cùng Long Tiểu Vũ tay

nắm tay đàng hoàng dạo phố, mua sắm. Nhưng Long

Tiểu Vũ không dám. Lúc nào anh cũng căn dặn nàng

đừng vì tiểu tiết mà làm hỏng đại sự. Bình Lĩnh

không phải chốn biển người như Bắc Kinh, Thượng

Hải. Đi ngoài phố, có thể chạm mặt người quen bất

cứ lúc nào. Biết con gái rượu tay trong tay dạo phố

9

với thư ký riêng của mình, La Bảo Xuân không tức

giận đến nhồi máu cơ tim mới là chuyện lạ.

Đội hình một trước một sau ấy bắt đầu từ buổi tối

ở bách hóa đại lầu Trung Liên. Long Tiểu Vũ rất bất

ngờ khi thấy La Tinh Tinh không dừng lại ở tầng

hai - nơi bày bán trang phục dành cho phái nữ, mà

đi thẳng tới cầu thang cuốn, lên tầng ba - nơi bày

bán trang phục dành cho phái nam. Long Tiểu Vũ đi

theo, trong lòng đầy ngờ vực. La Tinh Tinh đi đằng

trước, mỗi lần rẽ, nàng đều dừng lại, ngoái đầu về

phía sau, xem Long Tiểu Vũ có ở phía sau không.

Thấy nàng quay lại, Long Tiểu Vũ mỉm cười với nàng.

Hai người gửi gắm tình cảm cho nhau qua ánh mắt.

La Tinh Tinh đi tới cửa hàng chuyên bán quần áo

nhung cừu ở tít phía sâu bên trong tầng ba. Tấm

10

biển treo ngoài cửa hàng đề hai chữ “Tuyết Liên”.

Long Tiểu Vũ đi theo, đứng ngoài cửa. Trong cửa

hàng không có mấy khách, nhưng anh vẫn cẩn thận,

không vào trong. Anh thấy La Tinh Tinh đang nói gì

đó với nhân viên bán hàng. Nhân viên bán hàng hỏi:

“Anh ấy cao bao nhiêu ạ?” La Tinh Tinh quay đầu

lại, chỉ tay về phía Long Tiểu Vũ đang đứng ở cửa:

“Cao tầm đó”. Nhân viên bán hàng: “Thế thì mặc cỡ

44, chị ạ.”

Lúc này, Long Tiểu Vũ mới vỡ lẽ, La Tinh Tinh mua

áo len cừu cho anh. Anh vội bước vào trong, nói với

La Tinh Tinh: “Thôi, em đừng mua. Anh không mặc

đâu. Thật đấy. Anh không mặc đâu.”

La Tinh Tinh mặc kệ. Nàng chọn một chiếc áo len

cừu màu sữa và một chiếc khăn quàng cổ màu tương

11

tự. Rồi mặc cho Long Tiểu Vũ can ngăn thế nào, nàng

vẫn cứ trả tiền. Lúc nàng thanh toán, Long Tiểu Vũ

nghe tiếng nhân viên thu ngân: “Nhận của chị tám

trăm tệ chẵn. Gửi lại chị bảy ba tệ tiền thừa.”

Long Tiểu Vũ thật sự thấy bức rứt. Anh sợ La Tinh

Tinh mua đồ cho anh. Lần nào cũng bảy-tám trăm tệ.

Anh cảm tưởng, những số tiền ấy như những khoản nợ.

Càng nợ, càng nhiều!

Mua xong chiếc áo len cừu và khăn quàng cổ, hai

người mới xuống tầng hai - nơi bán trang phục dành

cho phái nữ. Vẫn người trước, người sau. La Tinh

Tinh đi đằng trước. Long Tiểu Vũ xách chiếc túi

nilon đựng áo len cừu và khăn quàng bám theo đằng

sau. La Tinh Tinh vào từng cửa hàng một, thử không

biết bao nhiêu quần áo. Bắp chân Long Tiểu Vũ mỏi

12

nhừ vì đi theo nàng. Bụng đói đến xanh mắt. Còn La

Tinh Tinh vẫn hào hứng ướm thử quần áo. Thử mãi,

thử mãi, đến khi bách hóa đại lầu sắp đóng cửa,

nàng vẫn chưa mua được món đồ nào. Nàng dẫn Long

Tiểu Vũ xuống tầng một, đi thẳng tới quầy bán đồ

trang sức, bỏ ra hơn một nghìn tệ mua một chiếc

vòng ngọc, quay lại đưa cho Long Tiểu Vũ.

Kiểu tiêu tiền phóng tay của La Tinh Tinh làm Long

Tiểu Vũ phát hoảng. Anh cuống quýt:

- Em làm gì đấy? Thứ đắt thế, anh không đeo nổi

đâu.La Tinh Tinh:

- Có phải em cho không anh đâu. Em muốn đổi lấy

chiếc vòng ngọc trai của anh.

- Chiếc vòng của anh thì đáng bao nhiêu tiền? Em

trả lại chiếc vòng ngọc đi. Ba trăm tệ là đã có thể

13

mua một cái đẹp hơn của anh rồi

La Tinh Tinh nhìn trách móc:

- Anh thật chẳng hiểu gì cả. Đến ngay như bạn

thân, người ta cũng tặng quà cho nhau.

- À, - Long Tiểu Vũ hiểu ra: - Thế thì để anh tặng

em thứ khác nhé. Em thích quà gì?

- Em thích chiếc vòng này. Em biết, nó là vật anh

yêu quý nhất.

Long Tiểu Vũ vẫn lắc đầu. Đây là lần đầu tiên anh

từ chối La Tinh Tinh:

- Đây là thứ anh yêu quý nhất. Nhưng nó không thay

mặt cho anh. Mẹ anh mất, chiếc vòng thay mặt cho

mẹ anh. Bố anh mất, nó lại thay mặt cho bố anh. Ví

như có ngày anh không còn trên đời này, nó mới thay

mặt cho anh. Lúc ấy, anh sẽ để lại nó cho em. Và

14

nếu em thật sự vẫn còn nhớ đến anh, thì khi ấy, em

hãy đeo nó vào.

La Tinh Tinh ngẩn ngơ giây lát, rồi sực tỉnh:

- Phủi phui cái mồm anh đi. Toàn nói gở!

Long Tiểu Vũ lấy chiếc vòng ngọc từ tay La Tinh

Tinh, đeo nó vào cổ tay nàng. Anh nâng niu tay

nàng, nói:

- Đẹp quá. Như làm ra là để cho em vậy.

Không đổi được tín vật cho nhau, La Tinh Tinh có

phần hậm hực. Hai người ra khỏi bách hóa đại lầu,

đợi taxi trong gió lạnh. Lúc đợi xe, La Tinh Tinh

lấy từ trong túi xách Long Tiểu Vũ đang cầm chiếc

khăn quàng nàng vừa mua cho anh. Nàng mở hộp, lấy

khăn, rồi quàng nó vào cổ Long Tiểu Vũ. Đây là lần

đầu tiên trong đời Long Tiểu Vũ dùng đồ len nhung.

15

Cảm giác thật êm ái, ấm áp, hơn cả tưởng tượng. Lại

mềm mại, hơi giống da con gái. La Tinh Tinh giém

khăn cho anh xong, còn dặn: - Sau này, đi ra ngoài,

anh nhớ đeo khăn vào nhé!. - Long Tiểu Vũ đáp: Ừ.

Bữa tối hôm ấy, Long Tiểu Vũ ăn rất nhiều, no kễnh

bụng. Ăn xong, đưa La Tinh Tinh về nhà, đã quá

muộn. Long Tiểu Vũ liền ở lại nhà nàng. Sáu giờ

sáng hôm sau, anh ngủ dậy, chuẩn bị bữa sáng cho La

Tinh Tinh, dọn lên bàn, rồi hôn nhẹ vào khuôn mặt

còn đang mơ màng của La Tinh Tinh. Sau đấy, anh rời

khỏi nhà nàng, tất tưởi đến công ty. Anh phải có

mặt ở công ty trước tám giờ, dọn dẹp vệ sinh, đun

nước pha trà xong, trước khi mọi người đi làm. Từ

trước đến nay, anh đều vậy. Anh không muốn để mọi

người trong công ty phát giác rằng, đêm qua anh

16

không về nhà, rồi lại lời ong tiếng ve.

Một ngày mới bắt đầu như bao ngày. Sau chín giờ,

như thường lệ, Long Tiểu Vũ gọi điện thoại tới biệt

thự hồ Hoàng Hạc, đọc tên từng tài liệu, giấy tờ

nhận được ngày hôm nay cho La Bảo Xuân nghe, rồi

xin ý kiến ông ta, xem ông ta đến công ty để xem

xét, ký duyệt, hay để anh mang tới biệt thự. Giọng

của La Bảo Xuân trong điện thoại rất mệt mỏi, có vẻ

như vẫn ngái ngủ. Ông ta bảo Long Tiểu Vũ mang tài

liệu đến cho ông ta. Còn bảo anh nhân tiện ghé qua

nhà, đón La Tinh Tinh đến hồ Hoàng Hạc.

Nghe nói qua nhà đón La Tinh Tinh, Long Tiểu Vũ

phấn khích hẳn. Anh và La Tinh Tinh đang ở giai

đoạn nồng nàn, chỉ hận một điều không được sớm tối

bên nhau. Đang hăm hở định ra khỏi phòng, thì gặp

17

Mã - trưởng phòng dự án mở rộng, nâng cấp nhà máy.

Nghe nói Long Tiểu Vũ chuẩn bị tới hồ Hoàng Hạc, Mã

lôi từ ca-táp ra một sấp tài liệu dày, đưa cho

Long Tiểu Vũ, bảo anh mang tới trình sếp tổng. Long

Tiểu Vũ vừa gật đầu nhận lời, vừa đón lấy sấp tài

liệu. Tài liệu đã được đóng gáy đàng hoàng. Tiêu đề

ngoài bìa chợt khiến Long Tiểu Vũ rùng mình. Toàn

thân như điện giật. Anh bất giác hỏi:

- Tài liệu gì đây ạ?

- Đây là tài liệu về giá sàn đấu thầu và dự toán

của cả dự án mở rộng, nâng cấp nhà máy. Phần dự

toán do ta nhờ một công ty chuyên môn do Ủy ban xây

dựng thành phố chỉ định tính toán hộ. Tất cả đều

phù hợp yêu cầu đấu thầu. Cậu nhắc sếp, chiều mai

là buổi mở thầu. Chúng tôi đã thông báo cho các nhà

18

dự thầu. Già sàn được xây dựng theo ý kiến chỉ đạo

của sếp Tổng. Chúng tôi vừa nhận được tối hôm qua.

Cậu trình sếp Tổng xem trước. Nếu không có vấn đề

gì, chúng tôi sẽ làm như kế hoạch. Còn nếu sếp có ý

kiến, thì có thể sửa lại. Có điều, nếu sửa lại, sẽ

lại phải thanh toán thêm tiền công cho công ty tư

vấn. Vì người ta làm hồ sơ lần nào, thu tiền lần

ấy.

Mã kể lể dông dài. Long Tiểu Vũ nghe mà như không

nghe. Tim anh bắt đầu tăng nhịp. Đập thình thịch

vào lồng ngực. Mặt anh đỏ bừng, giống như bị bắt

quả tang làm việc mờ ám. Anh luống cuống nhét tập

tài liệu vào ca-táp, nhận lời với Mã, rồi bước như

chạy xuống cầu thang. Tâm trạng có phần thất thần.

May vẫn nhớ chuyện bảo lái xe đưa đến nhà La Tinh

19

Tinh trước. Đến nơi, nàng vẫn đang ngủ.

Hình như nàng đã nhận được điện thoại của bố. Vừa

nghe thấy tiếng bấm chuông của Long Tiểu Vũ, nàng

cứ để nguyên bộ dạng xộc xệch, lật đật ra mở cổng.

Nàng hỏi, đầy ngái ngủ: “Sao anh tới nhanh thế?”.

Lại hỏi: “Bố em bảo em tới làm gì, hả anh?” Long

Tiểu Vũ đáp: “Anh làm sao biết được”. Nói xong, anh

ôm lấy nàng, hôn nhẹ, và bảo: “Em thay quần áo

nhanh lên. Lái xe còn đang đợi ngoài cổng đấy.”

La Tinh Tinh vẫn chưa chịu đi. Chợt, nàng buột

miệng, khiến Long Tiểu Vũ hoảng hồn:

- Hay, bố em biết chuyện hai đứa mình rồi?

Long Tiểu Vũ sững người. Câu nói đường đột của La

Tinh Tinh làm anh bần thần. Cơ hồ, còn tin một cách

vô thức rằng, chuyện anh và nàng đã bị lộ tẩy. Sau

20

một hồi căng thẳng, anh mới cất tiếng, yếu ớt:

- Không thể nào...

La Tinh Tinh không hề căng thẳng như Long Tiểu Vũ.

Thậm chí, còn hơi có vẻ bất cần:

- Chẳng thà, chúng mình cứ nói thẳng với bố. Không

sao đâu! Việc gì em đã quyết, bố sẽ không ép. Mà

kể cả ép, cũng chẳng được!

Long Tiểu Vũ không biết câu nói của La Tinh Tinh

do nàng buột miệng nói ra, hay nàng đang nghiêm

túc. Đã từng chứng kiến sự tùy hứng đến ngang ngạnh

của nàng trong những chuyện vụn vặt đời thường.

Anh sợ, nàng cũng tùy hứng như thế trong những

chuyện đại sự. Sau này, Long Tiểu Vũ thừa nhận với

Hàn Đinh. Hồi ấy, anh ta vẫn chưa hiểu hết cá tính

của La Tinh Tinh. Không thể đoán định được rằng,

21

trong phút tiếp theo nàng sẽ làm việc gì theo ý

riêng của nàng.

Bởi vậy, hôm ấy, anh có phần nôn nóng. Ngữ điệu

hơi mất kiềm chế. Anh muốn ngăn chặn La Tinh Tinh

bằng nét mặt giận dữ và giọng nói cáu bẳn:

- Anh đã nói với em rồi còn gì. Bây giờ, anh không

thể để bố em biết chuyện được. Tại sao em cứ ngang

ngạnh. Không chịu nghe người khác bất kể một việc

gì, là làm sao? Việc này, hai đứa đã nhất trí với

nhau rồi cơ mà!

La Tinh Tinh không ngờ anh lại nổi nóng. Nàng vốn

chỉ muốn thể hiện trước mặt anh lòng dũng cảm, kiên

định và bất chấp tất cả vì tình yêu của nàng. Vậy

mà, anh lại giận. La Tinh Tinh giận dỗi quay ngoắt

đầu bỏ vào phòng ngủ. Long Tiểu Vũ theo gót vào

22

trong. Nhưng nàng không thèm để mắt.

Long Tiểu Vũ vào phòng ngủ của nàng, ngồi xuống

giường, từ từ thở hắt ra. Trong hơi thở có chút hối

lỗi, cả chút van xin.

- Đừng nói chuyện với bố vội, em nhé. Chuyện tình

cảm hai đứa mình, bố không thể cảm thông ngay được

đâu. Nếu bố cương quyết phản đối, chẳng lẽ, em cãi

nhau với bố sao? Em biết bố bị bệnh tim mà...

Long Tiểu Vũ lựa lời khuyên giải. La Tinh Tinh

lặng thinh không nói. Anh ngỡ nàng đã hết giận, bèn

bước tới toan ôm nàng. Không ngờ, La Tinh Tinh

chặn tay anh lại và hất mạnh. Không may, một ngón

tay của nàng mắc vào chiếc vòng ngọc trai của Long

Tiểu Vũ. Chỉ nghe “phựt” một tiếng, sợi dây đứt

lìa. Những hạt ngọc trai trắng như tuyết vãi tung

23

tóe. Liền sau đấy, rộn lên tiếng chạm đất tí tách

của những hạt ngọc trai. Thanh âm ấy dồn dập, vừa

ồn ã, vừa vui tai. Nhưng sau đó, là khoảnh khắc im

lặng đến rợn người!

Hai người cùng sững lại. Thanh âm của những viên

ngọc trai khi chạm đất dường như đã khiến cho sự

việc trở nên nghiêm trọng. Sau giây phút ngỡ ngàng,

người cất tiếng trước tiên là Long Tiểu Vũ. Anh

bối rối nói lời xin lỗi.

La Tinh Tinh vẫn ngang ngạnh, không nói năng gì,

giống như đứa trẻ vừa mắc lỗi nhưng vẫn giả vờ giận

dỗi. Nàng quay người, ngồi xuống giường. Ngoảnh

đầu ra phía khác, không ngó ngàng đến Long Tiểu Vũ.

Nhưng dư quang trong mắt nàng nhìn thấy Long Tiểu

Vũ lặng lẽ ngồi xuống nhặt ngọc trai. Lòng nàng dịu

24

lại. Hối hận vô cùng. Nàng biết, chuỗi vòng ngọc

trai này là vật Long Tiểu Vũ rất mực nâng niu, yêu

quý, là vật để anh gửi gắm thương nhớ tới người

cha.

Từng viên ngọc trai vương vãi lần lượt trở lại

trong lòng bàn tay của Long Tiểu Vũ, nhưng không

thấy sợi dây nhựa nilon đâu. La Tinh Tinh giơ thẳng

hai cánh tay, lòng bàn tay ngửa lên trên: “Đưa cho

em”. Nàng nói. “Em sẽ xâu lại giúp anh”.

Long Tiểu Vũ biết nàng đã hết giận. Anh ngoan

ngoãn trút ngọc trai vào lòng bàn tay nàng. La Tinh

Tinh nhìn những viên ngọc trai, nét mặt giãn ra.

Nàng ngẩng đầu, lệnh cho Long Tiểu Vũ: “Anh quay

mặt đi. Để em thay quần áo.”

Long Tiểu Vũ thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhoẻn miệng cười.

25

Anh xách chiếc ca-táp ra khỏi phòng ngủ, vào phòng

khách. Đặt chiếc ca-táp lên sofa rồi vào nhà vệ

sinh. Làm xong việc cần làm, rồi rửa tay. Lúc rửa

tay, chợt nghĩ ra điều gì. Anh chần chừ tắt vòi

nước. Ra khỏi nhà vệ sinh. Ngó nghiêng. Thấy phòng

khách yên tĩnh quá. Nghe ngóng. Thấy phòng ngủ cũng

yên tĩnh. Anh rón rén tới chiếc ghế sofa. Nhón

ca-táp. Rồi vào trong nhà vệ sinh. Thuận tay, anh

khóa trái cửa lại. Rồi đặt chiếc ca-táp lên bệ

la-va-bô. Xoay mã khóa. “Tách”. Chiếc ca-táp mở ra.

Trước mắt anh chính là thứ Chúc Tứ Bình cần. Tập

tài liệu bí mật liên quan đến “giá sàn đấu thầu”.

Tay anh run run, giở trang bìa in hai chữ “bí

mật”. Anh học chuyên ngành kinh tế, nên chỉ nhìn

qua là biết. Phía sau tờ ghi giá sàn còn kèm theo

26

một bộ tài liệu hoàn chỉnh như bảng dự toán công

trình, bảng thu phí dự án... Anh lướt nhanh qua tập

tài liệu. Hầu như toàn bảng biểu, số má. Khá rối

rắm. Anh lấy bút. Tiện tay vơ lấy tờ ca-ta-lô giới

thiệu đồ mỹ phẩm Clinique để cạnh bồn cầu. Viết vội

mấy số liệu quan trọng trên hồ sơ giá sàn vào tờ

ca-ta-lô. Ngòi bút anh run rẩy. Chợt, có tiếng gõ

cửa dồn dập. Tiếng La Tinh Tinh rộn lên: “Anh nhanh

lên. Em còn phải rửa mặt!” Long Tiểu Vũ hốt hoảng

nhét vội tờ ca-ta-lô Clinique mang theo bí mật

thương mại quan trọng vào túi quần. Đóng ca-táp.

Luống cuống mở cửa nhà vệ sinh.

La Tinh Tinh nhăn nhó, hỏi:

- Anh khóa cửa làm gì? Đã như vợ chồng rồi mà còn

ra vẻ. Sợ em nhìn à?

27

Mặt Long Tiểu Vũ đỏ rần. Lan xuống cả cổ. Trán lấm

tấm mồ hôi. Ấp úng giây lát, anh nói:

- Thì lúc em thay quần áo, cũng có cho anh nhìn

đâu?La Tinh Tinh vào trong nhà vệ sinh, nói:

- Sáng nay, anh nấu món gì đấy? Chắc đã nguội tanh

nguội nồng rồi. Đi hâm nóng cho em.

Long Tiểu Vũ lúc này mới nghĩ ra, cốc sữa, mấy lát

bánh mỳ nướng anh làm cho nàng lúc sáng, giờ chắc

đã nguội lạnh. Nhưng anh bảo:

- Em tự hâm nóng mà ăn. Lái xe vẫn đang đợi ở

ngoài. Anh vào lâu không ra. Sợ lái xe sinh nghi.

La Tinh Tinh vùng vằng:

- Thế thôi. Em không ăn.

Long Tiểu Vũ bất đắc dĩ:

- Thế để anh hâm lại vậy. Em rửa mặt mau lên!

28

- Không ăn thật mà. Em sợ lên cân lắm.

- Thế anh ra trước nhé. Kẻo lái xe lại hỏi anh làm

gì mà ở trong lâu thế.

Long Tiểu Vũ xách chiếc ca-táp định đi, nhưng La

Tinh Tinh gọi lại. Nàng bước đến, hôn nhẹ lên mặt

anh, bảo: “Thì anh cứ bảo với anh ta là chúng mình

làm cái này.”

Long Tiểu Vũ ra khỏi nhà La Tinh Tinh, quay lại

xe. Quả nhiên, lái xe làu bàu:

- Đại tiểu thư vẫn chưa dậy à? Có mỗi đánh thức mà

khó khăn thế.

Long Tiểu Vũ nhân tiện trả lời:

- Ôi dào, dậy rồi. Ra ngay bây giờ.

La Tinh Tinh còn lọ mọ trong nhà chán. Mãi sau mới

lò dò ra khỏi nhà. Nàng lên xe, ngồi một mình ở

29

hàng ghế sau. Trước mặt lái xe, nàng và Long Tiểu

Vũ không hề nhìn thẳng, cũng chẳng nói chẳng rằng.

Long Tiểu Vũ nói nhỏ với lái xe: “Đi thôi”.

Chiếc xe đưa họ tới biệt thự hồ Hoàng Hạc. Vừa vào

nhà, La Tinh Tinh đã nhanh chân vào thư phòng chào

bố. Long Tiểu Vũ ngồi một mình ở phòng khách đợi.

Người giúp việc rót cho anh một tách trà, rồi lẳng

lặng đi ra. Phòng khách im ắng lạ. Long Tiểu Vũ

ngồi yên. Dường như, trong sự tĩnh lặng khác thường

ấy, anh đã cảm nhận được sự yên ả, vắng lặng ở hồ

Hoàng Hạc. Anh vểnh tai nghe ngóng. Gắng sức để

nghe lấy một chút tiếng động gì đó. Nhưng chỉ thấy

tiếng rì rầm của hai cha con La Bảo Xuân vọng ra từ

cánh cửa gỗ nặng nề ở thư phòng. Anh rất muốn nghe

câu chuyện của họ. Nên dồn tập trung về hướng đó.

30

Nhưng vô ích. Tiếng nói chuyện trong thư phòng lúc

có lúc không, lúc thưa lúc dày. Dù không nghe rõ,

nhưng anh nghi ngờ một cách bản năng, rằng họ đang

nói chuyện về anh. Nghĩ đến đó, toàn thân Long Tiểu

Vũ chợt vã mồ hôi lạnh. Anh sợ, trong lúc hứng

lên, La Tinh Tinh cậy vào sự yêu chiều của bố,

không kiềm chế được, kể tồng tộc mối quan hệ giữa

anh và nàng. Anh không thể nào phán đoán được, sau

khi biết chuyện, La Bảo Xuân sẽ phản ứng ra sao, xử

lý thế nào. Cơ hồ, anh không dám ảo tưởng, rằng La

Bảo Xuân sẽ tôn trọng vô điều kiện sự lựa chọn của

cô con gái rượu, chấp nhận vô điều kiện việc một

gã thanh niên lang bạt kỳ hồ nghèo kiết xác như anh

thoắt cái trở thành chàng rể yêu của mình. Có nằm

mơ, anh cũng không dám nghĩ tới chuyện đó. Rõ

31

chuyện cổ tích! Điều duy nhất anh có thể tưởng

tượng ra, đó là La Bảo Xuân sẽ nổi trận lôi đình.

Không phải với La Tinh Tinh, mà với anh. Ông ta

không thể làm gì với La Tinh Tinh. Nhưng không thể

nào tha thứ cho anh được. Có thể, trong con mắt của

La Bảo Xuân, cô con gái rượu của ông vẫn chỉ là

một đứa trẻ. Nếu có ai đó, nhất là một gã vừa mới

tạm lo được miếng cơm manh áo cho mình như Long

Tiểu Vũ, bạo gan, được đằng chân lân đằng đầu, dám

lôi cô con gái ra khỏi đôi cánh che chở của ông ta,

thì chưa biết chừng, La Bảo Xuân cũng sẽ giống như

một con đại bàng mẹ hung dữ, mổ kẻ đó một nhát

chết tươi!

Dường như để kiểm chứng cho sự lo lắng và sợ hãi

của anh, tiếng rì rầm của bố con La Tinh Tinh trong

32

thư phòng chợt khuyếch đại, cơ hồ chẳng mấy chốc

sẽ leo thang thành một cuộc cãi vã. Sau đấy, cánh

cửa nặng nề gian thư phòng mở đánh “ruỳnh”. La Tinh

Tinh sa sầm mặt mày đi ra. Nhìn rất nhanh về phía

Long Tiểu Vũ đang hoảng hốt bật dậy khỏi ghế sofa.

Đôi môi đỏ thắm khẽ mở, chực khóc, nhưng kìm lại

được. Bước chân nàng không dừng lại, đi thẳng đến

căn phòng phía đối diện. “Rầm”. Cánh cửa phòng sập

lại. Nặng nề.

Sau tiếng kêu của cánh cửa, ngôi biệt thự lại càng

yên ắng hơn. Long Tiểu Vũ đưa mắt nhìn về phía thư

phòng. La Bảo Xuân chưa đi ra. Cửa phòng vẫn mở.

Bên trong lặng như tờ.

Long Tiểu Vũ xách chiếc ca-táp. Chân như bước trên

bông. Khẽ khàng đi về phía thư phòng. Anh đứng

33

ngoài cửa, trống ngực đập thình thịch. Rón rén nhìn

vào trong, thấy La Bảo Xuân mặt mày cau có, lặng

lẽ ngồi phía sau bàn viết, như đang suy tư một điều

gì đó. Long Tiểu Vũ chần chừ giây lát, rồi lấy can

đảm bước vào trong. Anh cố làm ra vẻ như không có

chuyện gì xảy ra. “Thưa Tổng giám đốc...” Đến ngay

bản thân anh cũng nghe thấy sự phập phồng không

kiềm chế nổi trong giọng nói. La Bảo Xuân nhướng

mắt lên, nhìn anh, rồi trầm giọng “Ừ”. Tiếng “ừ” dù

có phần uể oải, nhưng rõ là sự bình thản. Ngay lập

tức, con tim đang đập thình thịch và treo lơ lửng

nơi cổ họng của Long Tiểu Vũ liền trở về vị trí cũ.

Mọi thớ thịt trên cơ thể anh như dãn ra, chùng

xuống. Trước mặt La Bảo Xuân, Long Tiểu Vũ mở chiếc

ca-táp, lấy tài liệu, đặt chúng ngay ngắn trên mặt

34

bàn. Lúc này, anh chợt cảm thấy như mình đã kiệt

sức!

“Thưa Tổng giám đốc”. May mà anh vẫn giữ được ngữ

điệu nhanh nhẹn, lanh lợi ngày thường. Anh dõng

dạc: “Đây là hồ sơ về giá sàn đấu thầu công trình

mở rộng, nâng cấp nhà máy. Anh Mã - trưởng phòng dự

án - bảo tôi chuyển lời tới Tổng giám đốc, mong

Tổng giám đốc sớm cho ý kiến chỉ đạo, vì ngày mai

là buổi mở thầu.”

35

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát