Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Kén Cá Chọn Canh (Tập 1) - P2

KÉN CÁ CHỌN CANH (Tập 1) – P2

Tùy Hầu Châu

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 23

Không biết là vì quá lạnh, hay là vì cảm xúc bấp

bênh không thể trấn tĩnh mà khi Tần Dư Kiều tới nhà

Lục Cảnh Diệu tay chân đã run cầm cập.

Lục Cảnh Diệu nhìn cô vài cái, sau đó đưa thẳng cô

lên tầng, bên ngoài phòng ngủ của anh có một gian

phòng nhỏ, sạch sẽ gọn gàng như căn phòng mẫu.

Anh rót cho cô một cốc nước ấm: “Uống đi.”

Tần Dư Kiều cầm lấy cốc nước anh đưa: “Tôi muốn

gặp Hi Duệ…”

Lục Cảnh Diệu đau đầu, chỉ đồng hồ trên tường nói:

1

“Giờ thằng bé đang ngủ, phải bảy giờ mới dậy, sau

đó ăn sáng rồi đến trường.”

Trong giọng Lục Cảnh Diệu có cảm giác làm cha làm

mẹ rất tự nhiên, tuy không phải cố ý thể hiện nhưng

Tần Dư Kiều vẫn thấy khó chịu, cô liếc nhìn anh,

cô cảm thấy mấy năm nay ở bên Lục Cảnh Diệu chắc

chắn Hi Duệ phải chịu khổ rồi.

Tần Dư Kiều nắm chiếc cốc trong tay, một lát sau

mới nói: “Nhưng tôi vẫn muốn thấy Hi Duệ.”

“Tần Dư Kiều, đủ rồi đấy, em sợ anh giấu nó đi

hả?” Tuy nói vậy nhưng Lục Cảnh Diệu vẫn đưa cô tới

trước cửa phòng của Lục Hi Duệ, cáu kỉnh nói, “Vào

đi, tốt nhất là khiến nó tỉnh luôn ấy, sau đó cả

nhà ta cùng nói chuyện phiếm đợi trời sáng.”

Tần Dư Kiều không muốn tranh cãi với Lục Cảnh

2

Diệu, nhưng còn chưa bước vào, giọng ngái ngủ của

Lục Hi Duệ đã vọng ra: “Bác Lưu, đã phải dậy rồi

ạ?”Lục Hi Duệ bị tiếng động bên ngoài đánh thức,

bởi vì mùa đông ở thành phố S bảy giờ vẫn còn nhá

nhem nên thằng bé tưởng là bác giúp việc tới gọi,

tuy khó chịu nhưng vẫn nhắm mắt ngồi dậy.

Lục Hi Duệ đang định dậy, nhưng mắt vẫn chưa mở,

như thể muốn ngủ thêm một phút nữa vậy.

Tần Dư Kiều á khẩu, không nói nên lời, đúng lúc

này Lục Cảnh Diệu đứng bên cạnh lại nói: “Chưa phải

dậy đâu, con ngủ tiếp đi.”

Lục Hi Duệ lập tức chui tọt vào chăn ngủ tiếp.

Lục Cảnh Diệu kéo Tần Dư Kiều ra, sau đó nhẹ nhàng

đóng cửa lại.

Bác giúp việc ngủ dưới tầng nghe thấy tiếng động

3

nên cũng ra khỏi phòng, thấy cô Tần đứng trên hành

lang, bà kinh ngạc hỏi: “Cô Tần, sao cô lại ở đây?”

Lục Cảnh Diệu nghiêng đầu qua nhìn Tần Dư Kiều,

nói với bác giúp việc: “Sáng hôm nay làm cơm ba

người, bác nấu ít cháo đi.”

Bác giúp việc vâng dạ, lúc về phòng vẫn vô cùng

thắc mắc. Còn Lục Hi Duệ thì sao, thằng bé vẫn đang

nửa tỉnh nửa mê, nhưng lúc nghe thấy ai đó nói “cô

Tần” thì lập tức tỉnh dậy, hất chăn bò xuống

giường, mặc độc một chiếc quần giữ ấm chạy ra

ngoài.

Không ngờ sự thật không hề khiến thằng bé phải

thất vọng, Lục Hi Duệ dụi mắt, chị Dư Kiều đang

đứng sờ sờ trước cửa phòng cậu này.

4

Quả là thần kì!

“Chị Dư Kiều, sao chị lại tới đây.” Lục Hi Duệ

thấy Tần Dư Kiều bèn nhào lên người cô, Lục Cảnh

Diệu lập tức mắng: “Về đi dép vào.”

Lục Hi Duệ cúi đầu, lúc này mới nhận ra mình quên

cả đi dép, vì xấu hổ nên thằng bé đặt chân trái lên

chân phải, ngón chân cái bên phải giật giật, so

với da mặt thì chân của Hi Duệ trắng hơn.

Tần Dư Kiều không nói gì mà ôm thằng bé lên, sau

đó đi vào trong phòng, vừa đi vừa dịu dàng dặn:

“Duệ Duệ, sau này không được chạy nhảy bằng chân

đất nữa.”

Lục Cảnh Diệu thoáng ngây người, anh hậm hực, phụ

nữ đúng là một loại động vật kì lạ, một giây trước

còn nói năng lạnh lùng với anh mà giờ đã có thể

5

diễn tròn vai mẹ người ta rồi.

Nhưng cùng là đàn ông, phân biệt đối xử như thế

thật quá quắt!

Lục Hi Duệ cảm thấy người mình ngày càng mềm, chỉ

hận không thể biến thành đống bùn dính lên người

chị Dư Kiều, thằng bé ôm lấy tay cô, không nhịn

được hỏi: “Chị Dư Kiều, sao chị lại đến đây?”

Lục Cảnh Diệu cũng bước vào phòng, trả lời thay

cô: “Chị Dư Kiều của con tìm ba có việc.”

“À.” Thì ra không phải là đến tìm thằng bé, thế

nhưng Lục Hi Duệ vẫn rất vui, để mặc Tần Dư Kiều

nhét cu cậu vào ổ chăn.

Lục Cảnh Diệu bật chiếc đèn màu da cam đầu giường,

lúc này Tần Dư Kiều mới cẩn thận quan sát cách bày

biện và trang trí trong phòng Hi Duệ, cô tới đây

6

hai lần, nhưng đây là lần đầu tiên vào phòng thằng

bé.

Lục Hi Duệ nằm ngay ngắn trên giường, đôi đồng tử

chuyển động: “Lát nữa chị Dư Kiều sẽ đi luôn ạ?”

“Ngủ đi, thật lắm chuyện.” Lục Cảnh Diệu nói.

Lục Hi Duệ chu miệng, tội nghiệp nhìn Tần Dư Kiều:

“Còn bao lâu nữa trời mới sáng ạ?”

“Trời sáng chị sẽ gọi em dậy…” Tần Dư Kiều dém

chăn cho Lục Hi Duệ, chỉ muốn dém thật kín trừ cái

đầu nho nhỏ của thằng bé.

Lục Hi Duệ nằm trong chăn bị Tần Dư Kiều gói lại

như con tằm trong kén: “Vậy nghĩa là chị Dư Kiều sẽ

không đi?”

Tần Dư Kiều gật đầu, sau đó nhìn đồng hồ trên

tường, tuy cô chỉ muốn ở bên Lục Hi Duệ thật lâu

7

nhưng ngày mai thằng bé còn phải đi học, vì thế cô

lại dém chăn cho thằng bé lần nữa: “Hi Duệ ngủ đi,

chị không đi đâu.”

Lục Hi Duệ ngủ sao được, thằng bé thấy Lục Cảnh

Diệu tắt đèn, định đưa chị Dư Kiều của nó ra ngoài,

bèn hỏi thêm một câu: “Thế chị Dư Kiều có ngủ

không, chị ngủ ở đâu?”

“… Chị không ngủ, chị ở ngay bên ngoài…” Tần Dư

Kiều đáp.

Lục Cảnh Diệu ho nhẹ hai tiếng, quay đầu lại lườm

Hi Duệ: “Ngủ đi!”

Ra khỏi phòng Hi Duệ, Tần Dư Kiều ngồi trên chiếc

sofa trong căn phòng khách nhỏ của Lục Cảnh Diệu

đợi trời sáng, tư thái rất có chừng mực.

Lục Cảnh Diệu tựa vào tường nhìn cô chăm chú,

8

không nhịn được nói: “Cô Tần định ngồi đây tới sáng

thật à?”

Tần Dư Kiều đưa mắt nhìn Lục Cảnh Diệu chỉ mặc mỗi

chiếc áo khoác: “Anh Lục không cần để ý đến tôi,

anh cứ về nghỉ trước đi.”

“Tới tận giờ này rồi mà cô Tần vẫn gọi tôi khách

khí như thế sao?” Lục Cảnh Diệu mỉm cười, từ tốn

nói.“Là anh gọi tôi là cô Tần trước.”

“Vậy nếu anh gọi em là Kiều Kiều thì em cũng sẽ

gọi anh là Cảnh Diệu chứ?” Lục Cảnh Diệu bước tới

trước mặt Tần Dư Kiều, cúi người xuống nhìn cô, cố

ý nhấn mạnh tên cô, có vẻ rất dùng dằng: “Muốn gọi

thế không, Kiều Kiều?” Tần Dư Kiều quay đầu đi, sau

đó đôi mắt sáng ngời ấy nhìn anh, “Nếu anh đồng ý,

tôi có thể gọi anh là… Diệu Diệu.”

9

Diệu Diệu?

Lục Cảnh Diệu cảm thấy luồng khí xộc thẳng lên đầu

mình, đảo quanh một vòng rồi tụt xuống dưới, cuối

cùng nơi nào đó trên cơ thể bị kích thích, cảm giác

này đàn ông hiểu rõ hơn ai hết.

Lục Cảnh Diệu chống hai tay lên mép sofa, nhìn

chằm chằm Tần Dư Kiều như sói đói, tới khi Tần Dư

Kiều bừng tỉnh định giãy ra thì anh đã dùng hết sức

mình ôm cô vào lòng, sau đó phủ môi mình lên môi

cô.

Lục Cảnh Diệu có phản ứng là vì điều anh ghét nhất

chính là Tần Dư Kiều nhìn anh bằng ánh mắt đó, hồi

trước ở Edinburgh anh không chịu được, giờ càng

không chịu được.

Anh đã qua cái tuổi bồng bột, nhưng không hiểu sao

10

lúc này lại không đè nén nổi, cũng không muốn đè

nén, anh không nhìn vào mắt Tần Dư Kiều, chỉ gồng

hết sức ôm lấy cô, thật ra anh cũng giống Hi Duệ,

chỉ muốn dính vào người Tần Dư Kiều.

Lục Cảnh Diệu hôn Tần Như Kiều điên cuồng tới mức

chính anh cũng không kìm nén nổi.

Tần Dư Kiều nức nở thành tiếng, suýt nữa định hét

lên, nhưng nhớ tới Hi Duệ đang ngủ cách vách nên

lại thôi. Cô thử đẩy Lục Cảnh Diệu ra, nào ngờ vừa

đẩy, anh lại ôm cô chặt hơn.

“Duệ Duệ đang ở ngay bên kia, em muốn thằng bé qua

xem à?” Lục Cảnh Diệu rời khỏi môi cô, miệng anh

dính một sợi chỉ bạc, đôi mắt rực lửa nhìn chằm

chằm vào môi cô, thoạt trông có vẻ vô cùng nham

hiểm.

11

“Lục Cảnh Diệu!”

Lục Cảnh Diệu vẫn ôm Tần Dư Kiều không chịu buông

tay: “Kiều Kiều, em đã quên những kỉ niệm như thế

này rồi sao?”

Tần Dư Kiều vừa tức vừa xấu hổ, nghiến tới mức

răng sắp vỡ ra rồi.

Còn Lục Cảnh Diệu như thể chỉ thấy cô xấu hổ mà

không thấy cô giận dữ.

“Lục Cảnh Diệu!” Tần Dư Kiều sắp khóc đến nơi.

So với cảm giác khó chịu của Tần Dư Kiều thì Lục

Cảnh Diệu như sắp phát điên rồi, dục vọng chinh

phục cũng càng lúc càng mãnh liệt, nếu không trút

ra được thì anh nghĩ mình không thể chịu được đến

khi trời sáng.

Đúng vậy, người yêu ở ngay bên cạnh, nếu có thể

12

anh chỉ muốn được ở bên cô một ngày một đêm .

Lúc này, Lục Cảnh Diệu cảm thấy thỏa mãn, tâm

trạng vui vẻ hơn rất nhiều, nhìn vào đôi mắt đang

dại ra của Tần

Dư Kiều anh hỏi: “Kiều Kiều, có phải em nhớ ra rồi

không?”

Sau đó vì quá đắc ý mà lơi lỏng phòng vệ, mặt Lục

Cảnh Diệu lệch hẳn sang bên trái, Tần Dư Kiều đánh

anh.Tần Dư Kiều không hề nương tay, Lục Cảnh Diệu

tuy đau nhưng vì đuối lý nên không nói gì, ánh sáng

trong đôi mắt vụt tắt, một lát sau mới nói: “Kiều

Kiều, anh không lừa em, trước kia chúng ta quả thật

là một đôi, một đôi tình nhân rất nồng nàn, ngày

nào chúng ta cũng làm…”

13

“Ngày nào cũng làm” của Lục Cảnh Diệu chỉ là phó

từ để chỉ mức độ thắm thiết mà thôi, tư duy của

người đàn ông này luôn quái gở như vậy đấy. Nhưng

Tần Dư Kiều lại khác, khi nghe thấy chữ đó, cô thẹn

quá hóa giận chỉ muốn giết Lục Cảnh Diệu luôn cho

xong.

Vừa giở trò lưu manh xong, giờ miệng cũng nghiện

trò lưu manh rồi hả?

Tần Dư Kiều nổi trận lôi đình, nhấc chân định đá

“phế” Lục Cảnh Diệu, nào ngờ Lục Cảnh Diệu lại ấn

chân cô xuống, đôi mắt sâu thẳm lóe lên ý cười,

giọng anh trầm ấm: “Kiều Kiều, nếu em đá phế anh

kiểu ấy thì sau này người hối hận chắc chắn sẽ là

em.”

Nói xong Lục Cảnh Diệu rời cô ra, liếc cô một cái

14

rồi đi về phía phòng vệ sinh, anh nghĩ một lát rồi

quay đầu lại, giả vờ như không có gì hỏi cô: “Em có

muốn tắm không?”

“Tắm cái đầu anh!” Tần Dư Kiều ném cái gối trên

sofa vào người Lục Cảnh Diệu, Lục Cảnh Diệu bắt lấy

cái gối ôm bay về phía mình, sau đó đưa mũi lên

ngửi, rồi lại nhấc lên ném về phía Tần Dư Kiều,

đồng thời còn nháy mắt với cô, vẻ hớn hở trên gương

mặt không gì giấu nổi.

Tần Dư Kiều chưa từng giận dữ như thế, vì không

biết làm sao nên chỉ có thể trút giận với cái gối,

tuy Lục Cảnh Diệu không để lại gì trên người cô

nhưng cô vẫn cảm thấy thật khó chịu.

Tiếng nước rào rào vọng từ trong phòng tắm ra, Tần

Dư Kiều nhớ tới lúc hôn đắm đuối anh ta mà thấy

15

ghê tởm, cô uống hết mấy chén trà trên bàn, súc

miệng xong nhổ ra hết.

Lục Cảnh Diệu vừa hát vừa tắm, lúc anh khoác áo

tắm bước ra thì thấy Tần Dư Kiều đang nhắm mắt, Lục

Cảnh Diệu không đành lòng nói: “Em vào ngủ đi, còn

hai tiếng nữa trời mới sáng cơ.”

Tần Dư Kiều quay mặt đi, không thèm để ý đến anh.

Lục Cảnh Diệu hậm hực nhún vai, sau đó cầm chén

nước trên bàn lên uống.

Tần Dư Kiều quay đầu lại, sững sờ nhìn Lục Cảnh

Diệu uống nước, mặt mày kinh hãi.

Lục Cảnh Diệu cũng để ý tới ánh mắt Tần Dư Kiều

nhìn mình, tưởng rằng cô để ý việc mình uống cái

chén cô từng uống, Lục Cảnh Diệu nổi đóa: “Đến anh

còn không để ý thì em để ý cái gì!” Nói xong, cố ý

16

uống thêm hai ngụm nữa.

Nếu có chuyện gì có thể khiến người đang vô cùng

bực bội cũng phải phì cười thì đó chính là chuyện

này, Tần Dư Kiều chỉ tay vào cái chén Lục Cảnh Diệu

cầm, vùi đầu vào sofa cười sặc sụa.

Lục Cảnh Diệu không hiểu chuyện gì: “Đồ dở hơi.”

Tần Dư Kiều vẫn cười, cô bỗng có cảm giác sung

sướng khi báo được thù, cười khúc khích mãi không

ngừng. Lúc cười xong, cô bỗng thấy cảm giác vừa nãy

thật thân quen, đột nhiên trong đầu cô vang lên

tiếng một người đàn ông đang cẩn thận dỗ dành.

“Quả Quả, anh thật sự không nhịn được…” “Quả Quả,

đừng giận nữa…”

“Quả Quả, anh sai rồi…”

Nhưng Quả Quả là ai?

17

Tần Dư Kiều thẫn thờ nhìn Lục Cảnh Diệu, lẽ nào

đúng như anh ta nói, trước kia cô và anh ta “ngày

nào cũng làm”?

Tần Dư Kiều nhắm mắt lại, chết luôn cho xong.

So với Tần Dư Kiều thì sáng hôm nay Lục Hi Duệ rất

rất vui, không những vừa mở mắt ra đã thấy chị Dư

Kiều ở ngay bên cạnh mà chị Dư Kiều còn tới mặc

quần áo giúp cậu nữa.

Lục Hi Duệ sung sướng để cô mặc áo khoác cho, chỉ

có điều lúc mặc quần thằng bé lại ngượng ngùng bảo:

“Để em tự mặc.”

Tần Dư Kiều không hiểu cảm giác xấu hổ của cậu

nhóc, ngược lại còn tưởng rằng Lục Hi Duệ thấy cô

mặc không đẹp, tới khi thằng bé mặc xong chiếc quần

bông màu xanh, Tần Dư Kiều bước lên chỉnh lại:

18

“Mặc thế có lạnh không?”

Lục Hi Duệ lắc đầu: “Không lạnh không lạnh.”

Tần Dư Kiều vẫn không tin: “Mặc có hai lớp sao lại

không lạnh.”

Lục Hi Duệ không biết phải làm thế nào để chứng

minh với cô rằng mình không lạnh, sau đó thằng bé

nắm lấy tay cô: “Chị xem này, ấm không?”

Nhiệt độ cơ thể của trẻ con vốn dĩ cao hơn người

lớn một chút, Tần Dư Kiều thà để thằng bé nóng toát

mồ hôi còn hơn là bị nhiễm lạnh, lúc cô mở tủ quần

áo định chọn một cái quần bông nữa thì Lục Hi Duệ

đã đi xong giày, kéo tay cô nói: “Chị Dư Kiều, em

không lạnh thật mà, trong phòng học có điều hòa, em

cũng không thích nóng, nhỡ nóng thì cởi quần ra

sao được.”

19

Tần Dư Kiều vui vẻ kéo tay Lục Hi Duệ: “Đi rửa mặt

đi, sau đó chúng ta ăn sáng.”

Lục Hi Duệ cũng hớn hở đi đánh răng rửa mặt, Tần

Dư Kiều đứng ngay phía sau nhìn thằng bé đánh răng

súc miệng, đúng lúc Lục Hi Duệ nghĩ mình đã xong

đâu vào đấy định kéo chị Dư Kiều xuống ăn sáng thì

Tần Dư Kiều lại hỏi: “Hi Duệ, em dùng sữa rửa mặt

gì?”

“… Cái thơm thơm ấy ạ?” Lục Hi Duệ chớp mắt nhìn

Tần Dư Kiều, bắt đầu đỏ mặt, “Đàn ông con trai ai

lại dùng thứ ấy chứ…”

Tần Dư Kiều sờ lên mặt Lục Hi Duệ, chẳng lẽ mùa

đông không sợ bị nẻ sao? Cuối cùng cô cũng biết vì

sao Hi Duệ lại đen như thế, chắc chắn là từ nhỏ đã

không biết cách bảo vệ da rồi.

20

Bác giúp việc họ Lưu mang một tâm trạng khá phức

tạp khi chuẩn bị bữa sáng, sáng nay lúc bà định lên

gọi Hi Duệ dậy thì là Lục Cảnh Diệu ngăn lại:

“Không cần, Dư Kiều đang ở trong đó.”

Bà Lưu vốn tưởng rằng cô Tần là bạn gái của Lục

Nguyên Đông, Lục Nguyên Đông lại là cháu của Lục

Cảnh Diệu, vì thế cô Tần sau này có thể sẽ trở

thành chị dâu của Hi Duệ, nhưng xem ra điều này

chưa chắc rồi.

Nhưng khi thấy ba người họ cùng ăn sáng, thấy cô

Tần tự tay kiểm tra cặp sách hộ Hi Duệ, ngài Lục

muốn tự đưa con mình đến trường thì bà Lưu còn lúng

túng hơn nữa.

Nhưng có thể khẳng định một điều, nhà họ Lục này

loạn rồi.

21

Sau khi Lục Hi Duệ xuống xe, Lục Cảnh Diệu bèn cảm

thấy không khí trong xe thoáng đãng hơn rất nhiều,

anh ngoảnh đầu lại nhìn Tần Dư Kiều phía sau: “Đưa

em về nhà họ Bạch hay Tần Kí?”

Tần Dư Kiều tốt bụng nhắc nhở anh: “Bạn gái cũ của

anh làm việc ngay tầng dưới công ty tôi.”

“Ghen hả?” Lục Cảnh Diệu cười hỏi, “Không sao,

quan hệ giữa anh và cô ta vẫn chưa phát triển đến

độ khiến em phải ghen.”

Tần Dư Kiều hiểu ý của Lục Cảnh Diệu, mặt lộ vẻ

khinh thường, nhưng cô không muốn tranh luận với

Lục Cảnh Diệu về chuyện này. Cô lười biếng tựa vào

ghế nghỉ ngơi, dù gì cả đêm không ngủ, nói không

mệt là nói dối, đưa Hi Duệ tới trường xong, Tần Dư

Kiều thấy mình không gắng gượng được nữa.

22

Lục Cảnh Diệu hảo tâm đề xuất: “Hay là tìm một

khách sạn nghỉ ngơi đi?”

Tần Dư Kiều: “Anh chết đi!”

Lục Cảnh Diệu khẽ cười: “Em nghĩ tới khách sạn để

làm chuyện đó ấy hả?”

Tần Dư Kiều nhắm mắt lại, vì đau đầu nên cô tựa

đầu vào cửa kính xe cho đỡ đau.

Lục Cảnh Diệu: “Hay là tới bệnh viện cũng được.”

Tần Dư Kiều lắc đầu, nghĩ một lát: “Đưa tôi đến

spa đi.” Spa của nhà họ Lục là nơi Lục Nguyên Đông

làm việc, Lục Cảnh Diệu nghe vậy thoáng sững sờ,

sau đó nói có phần nghiêm túc: “Hay là để anh nói.”

“Không cần.” Tần Dư Kiều từ chối “ý tốt” của Lục

Cảnh Diệu.

23

Lục Cảnh Diệu không hề lo lắng chuyện Lục Nguyên

Đông, nhưng về chuyện quan hệ của hai người thì:

“Kiều Kiều, anh nghĩ chúng ta…”

“Đừng nói cho Hi Duệ vội, được không?” Tần Dư Kiều

cắt lời Lục Cảnh Diệu, giọng mang vẻ cầu xin.

“Chẳng phải hôm nay em rất có dáng làm mẹ sao, còn

cần thời gian thích ứng nữa à?” Lục Cảnh Diệu

thong thả nói, ngữ điệu cũng rất bình thản: “Được,

vậy anh cho em thời gian, một tháng đủ không?”

Tần Dư Kiều không trả lời. Lục Cảnh Diệu: “Hai

tháng?” “Ba tháng?”

Tần Dư Kiều không nhịn được nói: “Trước kia anh

cũng hay lải nhải như thế này à?”

“Ý gì hả…”

“Thật phiền.” Tần Dư Kiều nhả ra hai chữ, quay

24

ngoắt đầu đi, nhắm mắt lại.

Lục Cảnh Diệu cầm tay lái, cười lạnh.

Anh còn chưa chê cô, cô lấy gì mà chê anh?!

Tần Dư Kiều ngồi trên xe nghĩ mãi xem nên làm thế

nào để chia tay với Lục Nguyên Đông, ngoài mối tình

với Lục Cảnh Diệu mà cô không nhớ, mối tình với

Giang Hoa thì cô là người bị đá, vì thế đối với

việc chủ động chia tay Tần Dư Kiều không rõ lắm.

Do đó trước khi gặp Lục Nguyên Đông, Tần Dư Kiều

đã dự tính sẵn trong đầu, nếu lí do này không được

thì sẽ có ngay một lí do khác thay thế.

Thế nhưng chuyện này lại vượt qua cả dự liệu của

cô, cô không dùng được bất cứ một lí do nào cả.

Vậy nên đúng như câu nói, người tính không bằng

trời tính, cô tới chia tay lại bị người ta đá

25

trước.Quá trình giản lược cuộc gặp giữa Tần Dư

Kiều và Lục Nguyên Đông như sau:

“Nguyên Đông, em có chuyện muốn nói với anh…”

“Kiều Kiều, anh cũng có chuyện muốn nói với em…”

Tần Dư Kiều nghĩ một lát: “… Anh nói trước đi.”

Lục Nguyên Đông nhìn cô nói: “… Anh cảm thấy chúng

ta không hợp nhau lắm, chia tay đi…”

Đầu tiên Tần Dư Kiều chớp mắt, sau đó nhìn về phía

Lục Nguyên Đông, không cẩn thận chạm phải tầm mắt

anh.Ánh mắt đàn ông kiên quyết nhất, chính là khi

chia tay.

26

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát