Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Kén Cá Chọn Canh (Tập 2) - P2

KÉN CÁ CHỌN CANH (TẬP 2) – Phần 2

TÙY HẦU CHÂU

HOÀNG PHƯƠNG ANH dịch

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC

CHƯƠNG 59

Vị chuyên gia chuyên ngành trí nhớ này là Bạch

Thiên Du bắt anh liên hệ, khi đó để Bạch Thiên Du

mau đi, Lục Cảnh Diệu liền liên hệ với vị chuyên

gia ấy ngay trước mặt Bạch Thiên Du.

Nhưng khi đó vị chuyên gia này không có thời gian.

Nói thật, Lục Cảnh Diệu hi vọng Kiều Kiều có thể

nhớ lại đoạn kí ức ấy, tuy trong quá khứ có điểm

không được như ý, nhưng cô lại quên đi minh chứng

cho tình yêu của anh và cô, mà anh lại không thể

ích kỉ giấu nhẹm những kí ức không vui đó đi không

1

cho cô biết. Nhưng nếu… kí ức đó đã mất đi bảy năm

rồi, thì cứ đợi tiếp vậy.

Lục Cảnh Diệu ảo tưởng rằng, tốt nhất là Kiều Kiều

hãy khôi phục trí nhớ sau khi kết hôn, khi mà cô

đã có thêm mấy đứa con với anh rồi. Vào một buổi

sáng đẹp trời bỗng nhiên Kiều Kiều nhớ lại tất cả

mọi chuyện, khi đó gia đình hạnh phúc của hai người

đã trọn vẹn, Kiều Kiều cũng không nỡ xa anh, bởi

vậy dù đã nhớ ra tất cả mọi chuyện nhưng chỉ đánh

mắng vài câu, rồi tiếp tục sống hạnh phúc với anh.

Thế nhưng đôi khi sự tình không thể mãi phát triển

theo chiều hướng tốt nhất, trong cuộc sống thường

sẽ xuất hiện những chuyện ngoài dự tính, khiến

người ta bất ngờ không kịp trở tay.

Lục Cảnh Diệu bảo trợ lý sắp xếp cho vị chuyên gia

2

này về nước, lí do là vì hiện tại anh không rảnh

sắp xếp cho ông ta và Kiều Kiều gặp nhau, không ngờ

vị chuyên gia này lại liên lạc ngay với Bạch Thiên

Du, hôm sau Bạch Thiên Du gọi điện cho Lục Cảnh

Diệu: “Tôi đã bảo với Kiều Kiều rồi, ngày kia cho

con bé gặp tiến sĩ Carol.”

“Mẹ…”

Phong cách xử lí của Bạch Thiên Du giống hệt như

cách cúp điện thoại của bà, tuyệt đối không dây dưa

dài dòng, khi Lục Cảnh Diệu đang định thương lượng

thì Bạch Thiên Du đã cúp điện thoại rồi.

Lục Cảnh Diệu tức điên người, ném điện thoại xuống

giường, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tần Dư

Kiều đứng trước cửa nhìn anh.

Lục Cảnh Diệu quay đầu đi, sau đó cố lấy lại bình

3

tĩnh: “Kiều Kiều.”

Tần Dư Kiều sửng sốt hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Lục Cảnh Diệu nhếch môi: “Đang gọi thì điện thoại

hết pin, bởi vậy anh giận…”

Tần Dư Kiều nghi ngờ nhìn điện thoại trên giường,

Lục Cảnh Diệu tưởng Tần Dư Kiều muốn xem điện thoại

của anh có phải hết pin thật không, bởi vậy vội

vàng nhặt nó lên bỏ vào túi, sau đó bước tới trước

mặt Tần Dư Kiều, chuyển chủ đề: “Kiều Kiều, danh

sách quà đáp lễ cho khách đã xong chưa??”

Vừa nãy Tần Dư Kiều ở dưới tầng bàn với Dương Nhân

Nhân các khâu trong hôn lễ, nào ngờ mãi không thấy

Lục Cảnh Diệu xuống nên mới lên xem, nào ngờ lại

thấy cảnh Lục Cảnh Diệu trút giận vào cái điện

thoại.

4

“Lục Cảnh Diệu, anh chắc chắn sau này sẽ không có

bạo lực gia đình chứ?” Tần Dư Kiều cười khúc khích

bước tới trước mặt Lục Cảnh Diệu, vòng hai tay ôm

lấy eo anh, “Tính tình khó chiều, điện thoại hết

pin thôi mà anh cũng trút giận vào nó, chẳng biết

sau này có thế với em không?”

“Anh nào nỡ.” Lục Cảnh Diệu oan uổng cực kì, cúi

người hôn lên môi Tần Dư Kiều, “Không muốn lấy anh

nữa rồi đúng không? Nhưng chuyện này em không quyết

định được đâu.”

Tâm trạng mấy hôm nay của Tần Dư Kiều quả thật

không được ổn định, cân nhắc mấy ngày mới phát hiện

ra có thể mình mắc chứng rối loạn tiền hôn nhân,

tuy cô đã quyết tâm sẽ lấy Lục Cảnh Diệu, nhưng mỗi

ngày đều có lúc nghi ngờ quyết định của bản thân:

5

Cô muốn lấy Lục Cảnh Diệu thật sao?

Lục Cảnh Diệu bỗng bế bổng Tần Dư Kiều lên, nghĩ

một lát rồi hỏi: “Mẹ đã liên hệ với chuyên gia khôi

phục kí ức cho em rồi à?”

Tần Dư Kiều ôm lấy cổ Lục Cảnh Diệu, gật đầu.

Lục Cảnh Diệu mỉm cười, nhéo mông Tần Dư Kiều:

“Em… nghĩ thế nào?”

Tần Dư Kiều nhoài trong lòng Lục Cảnh Diệu: “Gần

đây bận quá, em không có thời gian.”

“Không sợ anh lừa em à?” Đuôi mắt Lục Cảnh Diệu

khẽ nhướn lên, rất thẳng thắn nói: “Thật ra anh

biết mấy hôm nay em bất an, đang nghĩ tới chuyện ở

Edinburgh đúng không?”

Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu, chần chờ một lát

rồi gật đầu.

6

“Trước khi kết hôn điều quan trọng nhất chính là

lòng tin, anh cũng hi vọng em có thể yên tâm mà gả

cho anh, bởi vậy anh sẽ đi cùng em tới chỗ vị

chuyên gia kí ức đó, xem xem có cách nào khôi phục

trí nhớ không.”

Tần Dư Kiều rất cảm động, bởi vì Lục Cảnh Diệu nói

trúng suy nghĩ của cô, cô vươn tay vuốt ve chiếc

cằm quyến rũ của anh, nói: “Cảm ơn anh đã nghĩ cho

em như thế này… Thật ra không phải là em không tin

anh, nếu em không tin thì em đã chẳng đồng ý lấy

anh sớm vậy… Thế này đi, em hứa với anh, dù em có

nhớ ra những chuyện không vui thì em tuyệt đối sẽ

không giận anh, em hứa.”

Lục Cảnh Diệu cười tít mắt nhìn Tần Dư Kiều giơ ba

ngón tay lên: “Đồ ngốc, anh còn không tin em ư?

7

Duệ Duệ của chúng ta đã bảy tuổi rồi, không cần nói

anh cũng tin em sẽ không như trước đây, có gì

không vui liền nổi giận bỏ đi… Nếu em lại làm cái

chuyện ngốc nghếch ấy thêm một lần nữa, không chỉ

anh, mà cả Duệ Duệ cũng sẽ không tha thứ cho em…”

Lục Cảnh Diệu mỉm cười, gương mặt điển trai vô cùng

dịu dàng, Tần Dư Kiều thấy mà mềm lòng, ra sức gật

đầu với Lục Cảnh Diệu.

Lục Cảnh Diệu: “Vậy chúng ta xuống nhà bàn tiếp

chuyện hôn lễ nhé?”

Tần Dư Kiều vỗ lên vai anh: “Cho em xuống đã.” Lục

Cảnh Diệu: “Anh bế em xuống.”

Tần Dư Kiều đánh cho Lục Cảnh Diệu hai cái: “Không

đứng đắn, chị dâu còn ở dưới nhà đấy.”

Sau khi mẹ Lục Cảnh Diệu qua đời, Lục Hòa Thước

8

tạm thời giao việc nhà cho Dương Nhân Nhân xử lý,

bởi vậy Dương Nhân Nhân là người chịu trách nhiệm

chủ yếu cho hôn lễ của Tần Dư Kiều và Lục Cảnh

Diệu, lúc mới bắt đầu bà còn để ý tới thái độ của

con trai mình, sau khi chắc chắn Nguyên Đông thật

sự không sao Dương Nhân Nhân mới thấy nhẹ nhõm, bà

suy nghĩ quá nhiều rồi.

Ngoài ra quan hệ của Lục Nguyên Đông và Vương Bảo

Nhi cũng được xác định, Vương Bảo Nhi vẫn còn là

sinh viên nên Lục Nguyên Đông đề nghị đính hôn

trước rồi mới kết hôn, lễ đính hôn được tổ chức sau

đám cưới của Lục Cảnh Diệu và Tần Dư Kiều.

Dù sao Lục Hòa Thước cũng đã đồng ý cho Lục Nguyên

Đông lấy Vương Bảo Nhi, thế nên mỗi lần gia đình

họp mặt Lục Nguyên Đông đều đưa Vương Bảo Nhi theo.

9

Tần Dư Kiều và Vương Bảo Nhi đều là người mới của

nhà họ Lục, trước khi vào nhà họ Lục cũng có quan

hệ khó nói nên khó tránh khỏi việc bị mọi người

mang ra so sánh, nhưng hai đương sự lại có vẻ khá

thân thiện.

Trước khi xuống nhà, Lục Cảnh Diệu nhớ tới tình

hình tiếp xúc giữa Tần Dư Kiều và Vương Bảo Nhi,

bèn hỏi: “Sao em lại tốt với Vương Bảo Nhi đó thế?”

Tần Dư Kiều cười tít mắt trả lời: “Là cô ta chủ

động nói chuyện với em, em không thể kênh kiệu

được.”“Thôi đi.”

“Tất nhiên em phải quan hệ tốt với Bảo Nhi, nhưng

em lo sẽ bị chị Ba nói ra nói vào.” Tần Dư Kiều nói

thật, mấy hôm nay cô cảm thấy rõ rằng Vương Bảo

10

Nhi đang lấy lòng cô, mới đầu cô cũng thấy ngạc

nhiên, nhưng sau đó nghĩ rằng Vương Bảo Nhi biết

cách cư xử hơn cô.

“Nhớ cẩn thận, đừng để bị bán rồi còn giúp người

ta đếm tiền.” Lục Cảnh Diệu nhắc Tần Dư Kiều.

Tần Dư Kiều gật đầu: “Em tự biết mà.”

“Còn tự biết cơ đấy.” Lục Cảnh Diệu cười, “Đúng là

đầu đất.”

Tần Dư Kiều nhoài lên người Lục Cảnh Diệu: “Nếu em

thật sự bị bán thì cũng là anh bán.”

Lục Cảnh Diệu mấp máy môi, không nói nên lời.

* * *

Khi qua lại với Quả Quả, Lục Lục đã chuẩn bị xong

màn chia tay, anh mang suy nghĩ đó mà yêu, yêu với

tư tưởng hôm nay có rượu hôm nay say. Theo những gì

11

anh nghĩ khi đó, chỉ hi vọng sau khi anh và Quả

Quả chia tay, giá trị tưởng nhớ của mối tình này sẽ

cao hơn.

Khi cùng nhớ lại, Quả Quả cũng sẽ nhớ tới ưu điểm

của anh, anh cũng sẽ nhớ tới ưu điểm của cô, đó là

kết thúc đẹp nhất.

Giáng Sinh còn chưa đến mà Edinburgh đã rất có

không khí ngày lễ rồi, trên đường có những em bé

đáng yêu đi tặng những tấm thẻ nhỏ xinh xắn, trong

lúc đi tìm Lục Lục, Quả Quả lấy được rất nhiều thẻ,

đương nhiên cô cũng ủng hộ tất cả số tiền lẻ trong

túi mình.

Khi Quả Quả đợi Lục Lục ở trước cửa thư viện đại

học Edinburgh, cô cúi đầu nhìn dòng chữ chúc phúc

trên tấm thẻ, vừa nhìn vừa cười, nụ cười ấy còn

12

khiến người khác ấm lòng hơn cả ánh mặt trời ngày

đông.

Lục Lục ra khỏi thư viện, ngẩng đầu lên thấy Quả

Quả đang đứng bên ngoài, cô mặc chiếc khoác to cổ

búp bê màu đỏ, trên đầu đội chiếc mũ màu xanh sẫm,

trong khung cảnh sân trường trắng xóa, thoạt trông

như một cây ớt đỏ giữa nền tuyết.

Lục Lục rảo bước tới trước mặt Quả Quả, sau đó đưa

hai tay ôm lấy eo cô: “Sao không vào bên trong tìm

anh?”

“Em sợ làm phiền anh.” Quả Quả nhét đôi tay đã

cứng đơ vào túi Lục Lục, cười khúc khích hỏi anh:

“Chúng ta đi ăn lẩu được không?”

“Em muốn ăn lẩu à?” Bầu trời xám màu bắt đầu rơi

tuyết, bông tuyết rơi xuống vai Quả Quả, Lục Lục

13

đưa tay khẽ phủi cho cô: “Nếu muốn ăn chúng ta mua

đồ về tự nấu.”

“Không cần đâu, hôm nay có người mời.” Quả Quả

ngẩng mặt cười với anh, đôi mắt xinh đẹp cong thành

vầng trăng khuyết, nụ cười mang theo vẻ nũng nịu:

“Lục Tiểu Lục, rốt cuộc anh có đi với em không?”

Lục Lục nhéo má Quả Quả: “Không được gọi là Lục

Tiểu Lục.”

“Anh Sáu.” Quả Quả khoác tay anh, vừa đi vừa nói,

“Em giới thiệu anh với một người bạn mới của em,

ông ấy cũng là người Trung Quốc, là một đầu bếp rất

nổi tiếng, hôm nay ông ấy mời chúng ta ăn lẩu.”

Quả Quả đưa Lục Lục tới nhà của người cô gọi là

bạn mới, lúc gặp Lục Lục hơi sửng sốt, khi thấy Quả

Quả nhiệt tình chào hỏi với nữ chủ nhân của ngôi

14

nhà, Lục Lục không thấy lạ nữa, nghĩ bụng: Cũng chỉ

có Quả Quả mới có thể kết bạn được với mấy người

này.

Bạn mới của Quả Quả là một người Tứ Xuyên đã bảy

mươi tuổi, hơn hai mươi tuổi tới Edinburgh làm việc

vì gặp được người phụ nữ của mình mà không về

nước, ở lại nơi này mở một quán ăn Trung Hoa, vậy

mà chớp mắt đã mấy chục năm trôi qua rồi.

Bà chủ gia đình là người ở đây, gương mặt hiện giờ

đã đầy nếp nhăn, hai người nhiệt tình chiêu đãi

Lục Lục với Quả Quả, nấu một nồi lẩu chính gốc Tứ

Xuyên.Lục Lục không thích ăn lẩu, càng không thích

ăn cay, nhưng thấy Quả Quả ăn ngon như thế nên

cũng vui, ăn cơm xong thì chơi cờ với ông lão người

Tứ Xuyên ấy.

15

“Quả Quả là một cô gái tốt.” Ông lão cười khanh

khách nói, sau đó kể lại chuyện vì sao mình lại

quen Quả Quả, lúc nói xong còn thở dài mấy lượt:

“Nhưng gia cảnh lại đáng thương, một đứa bé đáng

thương không cha không mẹ.”

Lục Lục nghiêng đầu nhìn Quả Quả, cô đang ngồi

trước lò sưởi chọc con chó Sharpei của chủ nhà,

nhưng con Sharpei này lại lười biếng không chịu

nhúc nhích. Quả Quả càng hiếu động hơn, ánh mắt

đong đầy niềm vui, như thể chỉ cần chớp mắt thôi

thì niềm vui ấy sẽ trào ra ngoài.

Giáng Sinh được nghỉ dài hai tuần, tuy trường cho

nghỉ nhưng hoạt động trong trường vẫn không tạm

dừng. Hôm sau Lục Lục đưa Quả Quả tới tham dự một

16

đêm tiệc Giáng Sinh ở trường. Trước đó anh đưa cô

đến đường Prince mua đồ, nhưng Quả Quả lại chỉ chọn

một chiếc cà vạt, lại còn mua cho anh, cô ướm

chiếc cà vạt cho nam giới màu hồng lên ngực anh:

“Em thấy màu hồng rất hợp với anh.”

“Em không muốn gì à?”

Quả Quả lắc đầu: “Anh yên tâm, em có đồ đẹp rồi,

ngày mai tuyệt đối sẽ không làm mất mặt anh.”

Quả Quả chọc Lục Lục đến vui, anh nghĩ lòng tự

trọng của cô gái này thật lớn, bởi vậy lén cho

người mang váy áo và trang sức tới chỗ ông chủ quán

bar. Lục Lục tưởng mình làm rất tuyệt, thế nhưng

hôm sau khi thấy Quả Quả, anh nhận ra mình làm thừa

rồi, Quả Quả không nói dối, bộ váy cô mặc còn đẹp

hơn cả bộ váy anh mua cho.

17

“Đẹp không?” Quả Quả hỏi anh.

Lục Lục không hề che giấu vẻ kinh ngạc và tán

thưởng trong mắt mình: “Rất đẹp.”

Tối đó quả thực Quả Quả rất đẹp, khi Lục Lục kéo

Quả Quả vào sân khiêu vũ, Quả Quả không chỉ khiến

anh ngạc nhiên mà còn khiến tất cả mọi người ngạc

nhiên, đồng thời cũng khiến những năm tháng sau này

của Lục Lục phải ngạc nhiên.

Tối đó bầu trời đầy sao, khi ra khỏi sàn nhảy Lục

Lục khoác áo cho Quả Quả, Quả Quả vẫn đang hưng

phấn, vui vẻ hoa chân múa tay, khi lên tới chiếc

cầu sắt rộng rãi, cô khẽ tiếp tục lắc hông nhảy múa

trên cầu.

Gió đêm đó thổi mép váy cô gái, ánh trăng bàng bạc

tỏa lên gương mặt xinh xắn ấy, nhưng Lục Lục lại

18

cảm thấy nụ cười của cô còn sinh động hơn mặt trăng

trên đầu rất nhiều.

Buổi tối lãng mạn làm nên chuyện tình lãng mạn,

đêm đó, Lục Lục đưa cô vào chung cư của mình và

không hề đưa cô về. Hôm sau tỉnh lại, Quả Quả rải

một tờ giấy trắng lên ngực Lục Lục định vẽ, Lục Lục

rất chiều chuộng cô, nếu cô muốn, dù cô có bảo vẽ

lên người anh thì anh cũng sẽ đồng ý.

Quả Quả vẽ lại cả quá trình gặp gỡ giữa anh và cô,

dùng ngòi bút tả sơ lại quá trình từ gặp gỡ đến

yêu đương của đôi nam nữ qua lối vẽ truyện tranh.

“Định tặng cho anh à?”

“Còn lâu, em muốn tự mình giữ.”

Sau đó Lục Lục và Quả Quả sống chung với nhau, hai

19

người đều là những người vô trách nhiệm, nếu phải

so sánh thì Lục Lục thấy Quả Quả còn vô trách nhiệm

hơn anh, như thể căn hộ của anh chỉ là một điểm

dừng chân của cô, hôm nào vui thì ở lại mấy ngày,

mấy hôm sau để lại một tờ giấy rồi biến mất.

Cô có vô vàn lí do để đi, ví dụ như muốn ngắm mặt

trời mọc cùng bạn, ví dụ như con mèo của Carlo bị

ốm, cô phải đến thăm, thậm chí có vài lần còn lấy

lí do là: “Em thấy mấy hôm nay anh không đủ tốt với

em, em muốn bỏ đi ba ngày.”

Sau đó mỗi lần anh sắp không nhịn nổi nữa thì Quả

Quả lại bất ngờ quay về, lưng khoác giá vẽ to đùng,

ngáp ngắn ngáp dài xuất hiện trước cửa nhà anh:

“Anh Sáu, em đói, đưa em đi ăn gì đi.”

Thế nhưng có một lần Quả Quả quay về, người mở cửa

20

cho cô lại không phải là Lục Lục, mà là một cô gái

Trung Quốc xinh đẹp như cô, cô gái đó còn có một

cái tên đáng yêu, Mục Lộc.

Vậy mà Quả Quả lại gọi cô ta là hươu sao, còn gọi

ngay trước mặt: “Hươu sao, rốt cuộc chị định ở lại

tới lúc nào mới đi?”

Hươu sao không hề tức giận, cười tít mắt nói như

đang trêu trẻ con: “Cô chẳng quyết định được, tôi

muốn ở bao lâu thì ở.”

“Hừ!”

“Giận rồi kìa!” Mục Lộc cười nói.

Quả Quả nổi khùng đứng dậy đi tìm Lục Lục, Lục Lục

đang ngồi làm bài trước máy tính, Quả Quả ôm lấy

anh từ phía sau: “Lục Lục, anh đuổi hươu sao đi

được không…”

21

Đôi khi “ảo tưởng” và “được chiều mà kiêu” rất dễ

tạo nên bi kịch.

Tần Dư Kiều nghĩ, bi kịch của Quả Quả là ở chỗ cô

coi Lục Lục trở thành người quan trọng nhất trên

đời, nhưng lại quên không hỏi Lục Lục, trong lòng

anh cô quan trọng đến nhường nào.

Phụ nữ khi yêu rất ngốc, Quả Quả lại càng ngốc.

Bởi vậy khi Kiều Kiều nhớ lại khoảng kí ức đó của

Quả Quả, cô không hề bất ngờ khi kết quả của Quả

Quả là bi kịch, thậm chí khi đó cô còn vô cùng giễu

cợt Quả Quả không biết tự lượng sức mình.

Thế nhưng dù cô có bàng quan với kết thúc của Quả

Quả như thế nào thì cô vẫn thương cho Quả Quả, cô

gái thật lòng thật dạ yêu Lục Lục và coi anh là cả

thế giới, lại bị chính thế giới ấy vứt bỏ.

22

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát