Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Khi Tiểu Tử Yêu Tiểu Tử - P2

KHI TIỂU TỬ YÊU TIỂU TỬ - P2

Tác giả: Qifu A

Người dịch: Lê Đỗ Nga Linh

CHƯƠNG 25: TIỂU TỬ NỔI TIẾNG KHẮP NƠI

Cả xóm đều biết Thượng Thừa Nham cưỡi xe “băng vệ

sinh” về nhà.

Vài ngày sau đã có người đến gõ cửa với những câu

hỏi đại loại như: “Xin hỏi anh có phải là nhà đại

lý cho hãng băng vệ sinh ‘mềm thoáng’ không? Nếu

mua hàng từ đây thì có được khuyến mại gì không?”

Thượng Thừa Nham suýt nữa làm cho người gõ cửa đổ

máu tại trận.

Sự việc ồn ào tới mức Tổ trưởng tổ dân phố cũng

biết, phái con trai đến hỏi ngọn ngành sự tình.

Thượng Thừa Nham đang tức điên lên trong nhà vì vụ

1

chiếc xe máy thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa.

Nhìn qua mắt thần gắn ở cửa, có thể nhìn thấy hai

người trẻ tuổi không quen biết, nhưng chắc là phải

lớn tuổi hơn mình.

Nhưng trông hai người cũng rất quen.

Thượng Thừa Nham đứng ở cửa hỏi: “Ai đấy?”

Người cao hơn một chút trả lời: “À, chúng tôi là

người ở phường phái đến.”

Thượng Thừa Nham cứ nghĩ người ở phường đến thu

tiền điện nữa, nghĩ vậy nên mở cửa.

Cửa vừa mở, người thanh niên có vẻ cao hơn một

bước nhảy tọt vào nhà, nhìn ngó trái phải vẻ lùng

sục.Người thấp hơn một chút mặt đỏ lựng lên, cố

gắng kéo người cao lại: “Cậu nhìn gì thế? Đây là

nhà người ta, đừng tìm lung tung!”

2

Người cao không thèm để ý lời người thấp, tiếp tục

ra vẻ tìm kiếm.

Người thấp hốt hoảng, giẫm chân lên người cao:

“Cậu không nghe lời của cả tôi nữa hả Đan Nhất?”

Thượng Thừa Nham đứng như trời trồng, nhưng hai

chữ Đan Nhất này sao quen quen, không nhớ đã nghe

thấy ở đâu đó rồi.

Đan Nhất quay người lại, cười trừ: “Anh đâu dám!

Anh đang nhìn quanh thôi! Nhưng xem ra nhà này so

với lời bà xã nói không giống nhau lắm!”

Anny đang ngồi ngay đấy liền hỏi: “Không giống thế

nào?”

Đan Nhất cười cười: “À, cháu cứ nghĩ vừa bước vào

là biến thành ‘đại dương mềm thoáng’ cơ đấy!”

“Ví dụ như vừa mở cửa tủ ra, mềm thoáng!”

3

Đang dọn tủ giày, nghe thấy tiếng, Vivian vội cất

giày đi.

“Vừa đưa ngăn kéo ra, mềm thoáng!”

Đang mở ngăn kéo lấy đồ, bác Hạ cũng vội đóng ngăn

lại.

“Vừa mở cửa sổ, sự mềm thoáng đã bay đến!”

Đang chuẩn bị mở cửa sổ, nghe vậy Anny lại ngồi

xuống.“Hoặc ví dụ loại nước uống, đều là thứ nước

có màu xanh mà các quảng cáo băng vệ sinh hay

dùng.”Cindy đang uống ngụm trà liền ngừng lại.

“Thôi đi, anh đừng nói nữa!” Người thấp bịt mồm

người cao lại, vội vàng quay sang mọi người xin

lỗi: “Cháu xin lỗi, cậu ta học ngành nghệ thuật,

nên cái gì cũng nghĩ theo hướng nghệ thuật.”

Thượng Thừa Nham đưa tay lên trán: “Nghệ thuật gì

4

cơ chứ, nhìn trông như phái quái thú hậu chủ nghĩa

hiện đại trừu tượng!”

Hạ Trình Ngự từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Đan

Nhất thì khựng lại, quay sang nói với Thượng Thừa

Nham: “Không ngờ cậu mở cửa cho hắn vào đây.”

Thượng Thừa Nham vẫn không chịu động não: “Tại sao

mình không nên cho hắn vào? Cho dù ngay bây giờ

mình rất muốn tống hắn ra khỏi cửa… Nhưng giữa mình

và hắn chẳng có ân oán gì…”

Hạ Trình Ngự thở dài: “Mặt trời.”

“Mặt trời?”

“Đúng, mặt trời.”

Thượng Thừa Nham vẫn không nhớ nổi chuyện gì, tại

sao lại là mặt trời?

Không ngờ Đan Nhất nghe được lập tức quay phắt đầu

5

lại, nhìn chằm chằm vào đầu của Thượng Thừa Nham

rồi bỗng nhiên vỗ trán: “Hóa ra là cậu! Mặt trời!”

Nghe xong Thượng Thừa Nham vẫn không nhớ ra là ai.

Đúng là cậu đã biến thành “mềm thoáng” rồi.

Vào cái ngày đi cạo đầu, Thượng Thừa Nham vừa vác

quả đầu trọc ra ngoài thì đụng ngay phải một người

chỉ vào đầu cậu và thốt lên: “Mặt trời!”

Trong lòng Thượng Thừa Nham như có núi lửa đang

sôi lên từ chân tóc.

Lữ Vệ Quốc nhìn Thượng Thừa Nham, hồi tưởng về từ

“mặt trời”, lại nhìn gương mặt xanh mét của Thượng

Thừa Nham, cuối cùng mới hiểu ra, Đan Nhất đã “phạm

úy” với cái đầu của người này.

Một tay đồng chí Lữ giữ chặt lấy Đan Nhất, miệng

giải thích ngay: “Chúng tôi từ phường xuống để tìm

6

hiểu về việc Hãng băng vệ sinh kinh doanh trái phép

trong xóm ta, nhưng trông các vị đều rất lương

thiện, không thể là người của công ty đó. Mọi sự

đều là hiểu lầm, hôm nay dừng tại đây, rảnh rỗi

liên lạc sau vậy!” Nói rồi thoắt cái đã chạy mất

dạng.

Thượng Thừa Nham sôi sục không có nơi xả giận, đấm

thình thịch lên tường: “Chết tiệt, chết tiệt, chết

tiệt, chết tiệt…”

Hạ Trình Ngự chứng kiến cảnh tượng này cũng không

kéo Thượng Thừa Nham lại khuyên nhủ.

Thành thật mà nói, trong lòng Hạ Trình Ngự cũng

hết sức buồn bực. Đường đường hai thằng con trai

lại đi với nhau trên một chiếc xe màu hồng. Điều

này đã đủ mất mặt lắm rồi, kết quả chuyện xe hồng

7

không dừng ở đó. Ngọn ngành của vấn đề lại là… băng

vệ sinh. Thế thì ai mà chịu được!

Vì thế Hạ Trình Ngự cứ để Thượng Thừa Nham đấm

tường, chỉ nhìn cậu ta đấm thình thịch từng cái lên

tường cũng khiến Hạ Trình Ngự bình tĩnh trở lại.

“Tôi…” Thượng Thừa Nham hét lên từ cuối cùng, vừa

“tôi” vừa thu nắm đấm lại loạng choạng lùi về sau.

Hạ Trình Ngự cảm thấy có điều không hay, vội vã

chạy lại đỡ lấy cậu. Bàn tay Thượng Thừa Nham đã rỉ

máu.

Trên tường cũng hằn lên một vết nắm đấm bằng máu,

có lẽ là vết máu của nắm đấm cuối cùng.

Thượng Thừa Nham ôm lấy Hạ Trình Ngự, miệng thốt

lên “đau”, phía sau kèm thêm hai từ “hu hu”.

Hạ Trình Ngự xót xa, nhìn bàn tay và bộ dạng than

8

khóc của Thượng Thừa Nham, dường như quên cả mọi sự

xung quanh. Cậu nắm lấy bàn tay của Thượng Thừa

Nham, vừa thổi vừa nói: “Thôi, để mình thổi cho cậu

bớt đau!”

Chính động tác nhỏ lại càng khiến Thượng Thừa Nham

đau đớn kêu to hơn.

Hạ Trình Ngự bối rối, sự bình tĩnh tỉnh táo thường

ngày cũng biến mất.

Vào lúc đó, Vivian vội vã từ bên cạnh lao đến, nhẹ

nhàng nắm lấy tay Thượng Thừa Nham: “Con xem, các

khớp tay thành ra thế này rồi, bàn tay thì sưng vù

lên, chí ít cũng gãy xương!”

Vivian vừa nói vừa đẩy Hạ Trình Ngự ra: “Tiểu Ngự,

đừng ở đây vướng víu nữa. Cháu đi nghỉ đi, chú

phải đưa Nham Nham đi viện.”

9

Lúc này Hạ Trình Ngự mới định thần lại, bệnh viện!

Đúng rồi, phải đi bệnh viện!

Cậu run rẩy về phòng thay quần áo sạch. Nhớ đến

gương mặt đau đến đổ mồ hôi của Thượng Thừa Nham,

cậu vội vã vào phòng tắm lấy một chiếc khăn bông.

Vừa ra khỏi cửa, cậu đã thấy Vivian cùng với sự hỗ

trợ của bố Hạ đã đỡ Thượng Thừa Nham ngồi ở ghế

sau chiếc xe thể thao hiệu Hoa Sen, cậu ta ngồi đó,

tay nắm chặt không thở. Vivian ngồi lên trước lái

xe, không kịp thắt cả dây an toàn, cho xe lùi ra

sau một chút rồi lao về phía trước.

Bố Hạ nhìn thấy Hạ Trình Ngự liền quay ra ngăn

lại: “Con hết việc ở đây rồi, đến bó bột là khỏi

thôi! Con vào nhà đi, có đi viện cũng không giúp

được gì. Trẻ con vẫn chỉ là trẻ con thôi, bị thương

10

một chút như vậy có gì đáng lo đâu?” Câu nói quả

thật không sai, cách nhìn nhận vấn đề một cách lạnh

lùng, trưởng thành nhưng tàn nhẫn là một đặc điểm

nổi bật của người lớn.

Hạ Trình Ngự nhìn bố đầy hậm hực: “Con không lo

cho cậu ấy thì ai lo!”, nói rồi dắt chiếc xe máy

màu hồng ra, không thèm quan tâm “mềm thoáng” hay

không “mềm thoáng”, nhấn ga đuổi theo chiếc ô tô

Hoa Sen.

11

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát