Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều

KHÔNG GÌ ĐẸP BẰNG RÁNG LAM CHIỀU

Tác giả: Qifu A

Người dịch: Thiên Hương

Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời

mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ

chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới

đường chân trời.

Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia

là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc

xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng ?

Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện

sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và

ông chồng sau này của bà ta“qua lại” với nhau mà

thôi.Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của

hai ông già.

1

Chương 1: CUỘC TÌNH BẤT ĐẮC DĨ

Giáo sư Trần là một trí thức từ Mỹ trở về, năm nay

đã hơn sáu mươi tuổi, thân thể vẫn còn rất dẻo

dai. Ông làm nghệ thuật cả đời, là một bậc thầy

trong làng nghệ thuật, nhưng tuổi đã cao nên cũng

không có hoạt động gì lớn nữa.

Mấy năm trước trường Đại học A ở Trung Quốc muốn

mời ông về Trường dạy những môn đại loại như về

lịch sử nghệ thuật, tiền lương rất cao, lại có chế

độ y tế, bảo hiểm và cả nhà ở. Giáo sư Trần thấy

rất hợp lý nên đã nhận lời. Sau khi ông đến Mỹ, từ

thập niên 60, vẫn chưa về lại Trung Quốc, nay tuổi

đã cao nên cũng nhớ nhung quê nhà. Thế nên từ năm

năm trước ông đã bắt đầu giảng dạy tại trường A,

trừ kỳ nghỉ hè về Mỹ thăm con cháu, thì thời gian

2

còn lại ông đều ở Trung Quốc. Sinh nhật sáu mươi

tuổi của ông, con trai ông cũng phải đáp máy bay

sang chúc mừng.

Thấm thoát đã một năm mười tháng .

Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của

MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi.

Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông

minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu

chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy

tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi.

Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của

đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của

con trai ông.

- Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à?

Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười,

3

một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao.

Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái

tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo

“Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa

quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại

đạp dương hoa quá Tạ Kiều- ND: Nguyễn Chí Viễn)

lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn

được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều”

mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi

gì .

Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành

hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “ tiểu Kiều” thì quả

là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy

tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi

tên cúng cơm, đã thế “ tiểu Kiểu” lại đồng âm với “

4

Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư

Trần sinh được cô con cái đẹp như hoa như ngọc, hóa

ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét

tám.

Tuy Trần Tạ Kiều có chút phản cảm với cách gọi của

Giáo sư Trần, nhưng chưa bao giờ nói gì về điều

này. Vợ của Giáo sư Trần họ Tạ, đã mất từ khi sinh

Trần Tạ Kiều. Vì vậy Giáo sư Trần đã đau buồn rất

lâu, đến tên của con cũng mang theo họ của vợ,

người tinh ý mới nghe đã biết nguyên do. Trần Tạ

Kiều cũng không phải kẻ ngốc, từ lúc hiểu chuyện

anh đã biết người trong bức ảnh treo trên tường là

mẹ mình, thế nên không hề đem chuyện cái tên ra nói

qua, nói lại với cha, vả lại đã gọi như thế hơn ba

mươi năm rồi thì cứ thế mà gọi thôi.

5

Trần Tạ Kiều ngắt lời Giáo sư Trần, báo cáo đại

thể:

- Ba à, con ở bên này tốt lắm, công việc tuy bận

nhưng vẫn xoay sở được, tiểu Hào cũng không quậy.

Anh nhanh chóng chuyển chủ đề:

- Ba có một mình bên đó phải chú ý đến sức khỏe.

Ba cũng lớn tuổi rồi, nhà lại chẳng thiếu tiền, ba

về lại bên này với chúng con đi.

Trần Tạ Kiều sinh ra và lớn lên ở Mỹ, từ nhỏ đã

tiếp thu nền văn hóa di dân của Mỹ nhiều hơn là văn

hóa truyền thống của Trung Quốc, nên khó lòng hiểu

rõ nỗi nhớ quê hương của Giáo sư Trần, cộng thêm

việc anh rất quan tâm đến cha mình, nên cứ mười câu

nói thì có đến ba câu là muốn ông trở về.

Giáo sư Trần cứ khoát tay, không để ý:

6

- Tiểu Kiều, ba ở bên này tốt lắm, con không thấy

từ khi ba về bên này, sống với đám thanh niên lâu

rồi nên cũng hoạt bát hơn nhiều sao?

- …. Cậu học sinh tên là “Đan Nhất” gì đó đã

chuyển trường chưa ạ?

Giáo sư Trần trầm ngâm, rồi nói.

- ….Thực ra ngoài việc suốt ngày làm ba bực mình

đến đau dạ dày ra, thì đó là một học trò rất tốt.

Trần Tạ Kiều thở dài, lấy tay gãi trán:

- Con biết ba dạy nghệ thuật, chắc chắn là kiểu

học sinh nào cũng phải gặp, huống hồ người học nghệ

thuật vốn dĩ đã mang trong mình máu ngông cuồng.

Ba cũng lớn tuổi rồi, thế nào cũng có lúc trăn trở,

hay là tìm lấy một người cùng tuổi đi dạo, nghe

nhạc hay tâm sự cho vui.

7

Ngoài việc khuyên cha quay về, thì việc thứ hai mà

Trần Tạ Kiều quan tâm là thuyết phục ông tìm “ráng

đỏ hoàng hôn”, “mùa xuân thứ hai”.

Giáo sư Trần cũng biết ý tốt của con trai, nhưng

chuyện này phải xem duyên số. Với lại ông cũng một

mình lẻ bóng hơn ba mươi năm nay rồi, sớm đã quen

với cuộc sống độc thân rồi. Thế nên ông ngắt lời

con trai:

- Tiểu Kiều…

- Ba đừng có suốt ngày “tiểu Kiều, tiểu Kiều”

nữa….

Trần Tạ Kiều nói:

- Ba mau tìm lấy một “Đại Kiều” bên đó mới đúng.

Con không để ý đến việc hơn ba mươi tuổi mới có mẹ

đâu, thế nên ba cứ yên tâm, dũng cảm mà tìm bạn già

8

đi!

Giáo sư Trần cười ha ha:

- “Đại Kiều”? Ba từng này tuổi rồi không dám tìm

“Đại Kiều” gì đó đâu, tìm được “lão Kiều” là đã tốt

lắm rồi…

- Nói không chừng ngày mai ba ra đường sẽ gặp được

một “lão Kiều” đấy.

Trần Tạ Kiều cũng cười theo.

Giáo sư Trần cũng cười gượng gạo:

- Ha, cái này ai mà biết được nào.

Đúng vậy, chuyện này ai mà biết được nào.

9

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát