Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Kim Tự Tháp Đỏ - P4

KIM TỰ THÁP ĐỎ PHẦN CUỐI

31. TÔI CHUYỂN MỘT MẢNH GIẤY TÌNH YÊU

TÔI MỪNG VÌ CARTER ĐÃ KỂ CHO CÁC BẠN NGHE VỀ PHẦN

ĐÓ – một phần vì tôi đã bất tỉnh khi chuyện đó xảy

ra, một phần vì tôi không thể nói về những gì nữ

thần Bast đã làm mà không bị suy sụp.

À, chuyện này để sau hẵng bàn tiếp.

Tôi thức dậy với cảm giác như ai đó đã thổi phồng

quá đầu tôi. Mắt tôi không thể thấy cùng một vật.

Từ khóe mắt bên trái, tôi nhìn thấy cái mông của

con khỉ đầu chó, khóe mắt bên phải, tôi nhìn thấy

người chú đã mất tích lâu ngày của mình, chú Amos.

Dĩ nhiên, tôi quyết định tập trung vào phía bên

phải.

“Chú Amos?”

1

Chú ấy đặt một miếng vải lạnh lên trán tôi. “Nghỉ

ngơi đi, nhóc. Cháu bị choáng não nhẹ đấy.”

Đó ít ra là điều tôi có thể tin.

Khi mắt tôi bắt đầu tập trung, tôi nhận ra chúng

tôi đang ở ngoài trời, bên dưới bầu trời đêm đầy

sao. Tôi đang nằm trên một cái chăn phía trên cái

gì đó có cảm giác như cát mềm. Khufu đứng kế bên

tôi, cái mông đầy màu sắc của nó hơi quá sát mặt

tôi. Nó đang khuấy cái nồi được bắc phía trên một

đám lửa nhỏ, và cái thứ nó đang nấu có là gì đi

chăng nữa thì nó có mùi như mùi nhựa đường khét.

Carter ngồi gần đó trên đỉnh của một đụn cát, trông

chán nản và đang giữ… đó có phải là Muffin trong

lòng anh ấy không?

Chú Amos xuất hiện giống hệt chú ấy đã từng khi

2

chúng tôi gặp chú ấy lần trước, cách đây nhiều năm.

Chú ấy vận bộ đồ vest màu xanh với áo khoác và

chiếc mũ phớt mềm cùng màu. Mái tóc dài được tết

gọn gàng, và cặp kính tròn sáng lấp lánh trong ánh

mặt trời. Chú ấy có vẻ khỏe khoắn và thoải mái –

không giống người đã từng là tù nhân của Set.

“Sao chú…”

“Thoát khỏi Set chứ gì?” Nét mặt chú ấy sầm lại.

“Chú là một thằng ngốc khi đi tìm kiếm hắn, Sadie

à. Chú không biết hắn đã trở nên mạnh như thế nào.

Linh hồn hắn đã được gắn liền với kim tự tháp đỏ.”

“Vậy… hắn không có vật chủ là con người sao?”

Chú Amos lắc đầu. “Hắn không cần vật chủ chừng nào

hắn còn có kim tự tháp. Kim tự tháp càng đến gần

giai đoạn hoàn thành, hắn càng trở nên mỗi lúc một

3

mạnh hơn. Chú đã lẻn vào sào huyệt của hắn bên dưới

ngọn núi và rơi ngay vào bẫy. Chú xấu hổ khi phải

nói rằng hắn bắt chú mà chẳng cần phải đánh đấm gì

cả.”

Chú ấy ra hiệu về phía bộ vest của mình, cho thấy

chú ấy ổn đến như thế nào. “Không một vết xước. Chỉ

- đùng. Chú đông cứng như một bức tượng. Set đặt

chú đứng bên ngoài kim tự tháp như một chiến lợi

phẩm và để các con quỷ của hắn cười nhạo và chế

giễu chú mỗi khi chúng đi ngang qua.”

“Chú có gặp Cha không?” tôi hỏi.

Hai vai chú ấy sụm xuống. “Chú có nghe mấy con quỷ

nói chuyện. Cái quan tài đã được giấu bên trong

kim tự tháp. Chúng đang lên kế hoạch sử dụng sức

mạnh của Osiris để gia tăng cơn bão. Khi Set phóng

4

nó ra vào lúc bình minh – và nó sẽ là một vụ nổ rất

lớn – Osiris và cha cháu sẽ bị phá hủy hoàn toàn.

Osiris sẽ bị đày xuống tầng sâu hơn ở Cõi Âm và anh

ta sẽ không bao giờ trỗi dậy một lần nữa.”

Đầu tôi bắt đầu nhói đau. Tôi không thể tin chúng

tôi có quá ít thời gian và nếu chú Amos không thể

cứu Cha, thì Carter và tôi làm sao mà cứu được đây?

“Nhưng chú đã thoát ra được,” tôi nói, túm lấy bất

cứ tin tức tốt đẹp nào. “Như thế chắc hàng phòng

thủ của hắn phải có điểm yếu hoặc…”

“Phép thuật đông cứng chú cuối cùng cũng bắt đầu

yếu đi. Chú đã tập trung sức mạnh của mình và tìm

cách thoát khỏi sự trói buộc. Việc đó phải mất

nhiều giờ liền, nhưng cuối cùng chú cũng làm được.

Chú lẻn ra vào buổi trưa, khi các con quỷ đang ngủ.

5

Hơi quá dễ dàng.”

“Nghe đâu có dễ dàng đâu,” tôi nói.

Chú Amos lắc đầu, rõ ràng là chú ấy đang lo lắng.

“Set để cho chú trốn thoát. Chú không biết tại sao,

nhưng chú không nên sống sót. Đó là một kiểu bẫy

nào đó. Chú sợ là…” Chú ấy tính nói điều gì đó,

nhưng sau lại đổi ý. “Dù sao đi nữa, suy nghĩ đầu

tiên của chú là phải tìm được hai đứa, vì thế chú

đã triệu hồi con thuyền của mình.”

Chú ấy ra hiệu về phía sau lưng. Tôi cố nhấc đầu

mình lên và nhìn thấy chúng tôi đang ở trong một

vùng sa mạc kỳ lạ đầy các đụn cát trắng trải dài

hết tầm mắt dưới ánh sao. Cát bên dưới các ngón tay

tôi rất mịn và trắng, có lẽ nó là đường cát. Con

thuyền của chú Amos, là chiếc đã đưa chúng tôi từ

6

sông Thames đến Brooklyn, đang đậu trên đỉnh một

đụn cát gần đó, nghiêng một góc bấp bênh như thể nó

bị ném lên đó vậy.

“Có một tủ đựng đồ quân nhu trên thuyền,” chú Amos

đề nghị, “nếu bọn cháu muốn thay áo quần mới.”

“Nhưng chúng ta đang ở đâu ạ?”

“White Sands,” Carter nói với tôi. “Ở bang New

Mexico. Đây là khu vực trực thuộc chính phủ dùng để

thử nghiệm tên lửa. Chú Amos nói không ai tìm kiếm

chúng ta ở đây, vì thế chúng ta có một ít thời

gian để em được hồi phục. Lúc này khoảng bảy giờ

tối, vẫn còn ở ngày hai mươi tám. Khoảng mười hai

tiếng nữa đó cho đến khi Set… em biết đấy.”

“Nhưng…” Có quá nhiều câu hỏi lởn vởn quanh đầu

tôi. Điều cuối cùng tôi nhớ được, tôi đã ở bên một

7

con sông, trò chuyện với Nephthys. Giọng bà ấy nghe

như thể từ bên kia thế giới vọng lại. Bà ấy yếu ớt

nói xuyên qua dòng nước – vì thế thật khó để hiểu

được, nhưng khá là dứt khoát. Bà ấy nói với tôi

rằng bà ấy đã ẩn nấp ở một nơi thật xa xăm trong

một vật chủ đang ngủ, nghe mà tôi không thể hiểu

được gì. Bà ấy nói rằng bà ấy không thể tự mình

xuất hiện, nhưng bà ấy sẽ gởi cho chúng tôi một

thông điệp. Rồi nước bắt đầu sôi lên.

“Chúng ta đã bị tấn công.” Carter vuốt ve đầu con

Muffin, và cuối cùng tôi cũng nhận ra rằng cái bùa

hộ mạng – cái bùa hộ mạng của nữ thần Bast – đã bị

mất. “Sadie, anh có tin xấu đây.”

Anh ấy kể cho tôi về những gì đã diễn ra, tôi nhắm

mắt lại. Tôi bắt đầu nức nở. Thật xấu hổ, nhưng

8

đúng vậy, tôi không thể nín khóc được. Trong một

vài ngày qua, tôi đã mất mọi thứ - gia đình, cuộc

sống thường nhật và cha tôi. Tôi đã suýt bị giết

chết khoảng nửa tá lần. Cái chết của mẹ tôi, nói

thật là tôi chưa bao giờ vượt qua được cái chết đó,

khiến tôi đau đớn như một vết thương lại bị hở. Và

giờ cả nữ thần Bast cũng ra đi luôn sao?

Khi Anubis đặt các câu hỏi cho tôi ở Âm Phủ, anh

ta muốn biết rằng tôi sẽ hy sinh điều gì để cứu lấy

thế giới.

Còn điều gì mà tôi đã không hy sinh cơ chứ? Tôi

muốn hét lên. Tôi còn lại cho mình điều gì nào?

Carter đến bên tôi và trao Muffin cho tôi, nó kêu

rừ rừ trong tay tôi, nhưng nó không còn giống lúc

trước nữa. Nó không phải là nữ thần Bast.

9

“Cô ấy sẽ quay lại, phải không?” tôi nhìn chú Amos

một cách khẩn nài. “Ý cháu là cô ấy là người bất

tử, chẳng phải sao?”

Chú Amos kéo kéo vành mũ của mình. “Sadie… chú

không biết. Dường như cô ấy đã hy sinh chính mình

để đánh bại Sobek. Bast đã ép hắn ta quay trở lại

Cõi Âm bằng cái giá là chính nguồn sinh lực của

mình. Cô ấy thậm chí còn giải thoát cho Muffin, vật

chủ của mình, chắc chắn là nhờ sức mạnh cuối cùng

của cô ấy. Nếu là thế, Bast rất khó có thể quay lại

được. Có lẽ một ngày nào đó, trong một vài trăm

năm nữa…”

“Không, không thể một vài trăm năm nữa! Cháu không

thể…” Giọng tôi nghẹn lại.

Carter đặt tay lên vai tôi, và tôi biết anh ấy

10

hiểu. Chúng tôi không thể mất thêm bất cứ ai khác

nữa. Chúng tôi không thể.

“Giờ hãy nghỉ đi,” chú Amos nói. “Chúng ta có thể

nghỉ trong một tiếng nữa, nhưng rồi chúng ta phải

đi tiếp.”

Khufu mang đến cho tôi bát nước thuốc. Chất lỏng

lợn cợn trông giống như món súp đã quá hạn lâu lắm

rồi. Tôi liếc nhìn về phía chú Amos, hy vọng chú ấy

sẽ bảo tôi đừng uống, nhưng chú ấy lại gật đầu

khích lệ.

Tôi đúng là may mắn thật, đủ thứ chuyện rồi mà tôi

còn phải uống thứ thuốc được chế tạo bởi con khỉ

đầu chó nữa chứ.

Tôi nhấp một ngụm nước thuốc, có vị kinh dị như

mùi, và ngay lập tức mí mắt tôi trĩu nặng. Tôi nhắm

11

mắt lại và ngủ.

Và ngay khi tôi nghĩ vấn đề hồn-rời-khỏi-xác đã

được giải quyết, linh hồn tôi quyết định phá luật.

Ừ thì, rốt cuộc nó là linh hồn của tôi mà, vì thế

tôi cho rằng chuyện đó hoàn toàn hợp lý.

Khi ba rời khỏi cơ thể tôi, nó tiếp tục giữ hình

dáng con người, như thế đẹp đẽ hơn là vẻ ngoài của

một loài gia cầm có cánh, nhưng nó tiếp tục lớn dần

và lớn dần cho đến khi tôi đứng lù lù nhìn xuống

toàn bộ vùng White Sands. Người ta đã bảo tôi đã

lắm lần rằng tôi có nhiều linh hồn (thường thì đó

không phải là một lời khen), nhưng lần này thì thật

là lố bịch. Ba của tôi cao bằng với Đài tưởng niệm

Washington.

Xa xa ở phía nam, băng qua hàng dặm dài sa mạc,

12

hơi nước bốc lên từ dòng Rio Grande – bãi chiến

trường nơi nữ thần Bast và Sobek đã bỏ mạng. Ngay

cả cao đến mức này, tôi lẽ ra vẫn không thể nhìn

thấy được đến mãi tận Texas, đặc biệt vào lúc đêm

tối, nhưng bằng cách nào đó tôi lại nhìn thấu. Ở

phía bắc, thậm chí còn xa hơn nữa, tôi đã nhìn thấy

một vầng sáng màu đỏ và tôi biết đó là hào quang

của Set. Sức mạnh của hắn đang mạnh dần lên khi kim

tự tháp của hắn gần đến lúc hoàn thành.

Tôi nhìn xuống. Kế bên chân tôi là một cụm bụi bé

tí teo – trại của chúng tôi. Carter, chú Amos và

Khufu thu nhỏ đang ngồi nói chuyện quanh đám lửa.

Con thuyền của chú Amos chẳng lớn hơn ngón út của

tôi là mấy. Hình dáng đang ngủ của chính tôi nằm

cuộn tròn trong một cái chăn, bé nhỏ đến nỗi tôi có

13

thể nghiến nát chính mình chỉ với một bước sẩy

chân.

Tôi thật khổng lồ, và thế giới quá nhỏ bé.

“Đó là cách các vị thần nhìn mọi vật,” một giọng

nói vang lên.

Tôi nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì, chỉ một vùng

cát trắng trải dài đến vô tận. Rồi, ngay phía trước

mặt tôi, các đụn cát chuyển động. Tôi nghĩ đó là

gió, cho đến khi toàn bộ một cồn cát lăn sang hai

bên như một con sóng. Một đụn cát nữa chuyển động,

và rồi thêm một đụn cát nữa. Tôi nhận ra mình đang

nhìn thấy một hình dáng con người – một người đàn

ông khổng lồ đang nằm cong người lại như bào thai

trong bụng mẹ. Ông ấy đứng dậy, làm cát trắng vung

vãi khắp mọi nơi. Tôi quỳ xuống và cụp hai tay lại

14

che phía trên các bạn đồng hành của mình để giữ cho

họ khỏi bị cát vùi. Kỳ lạ là, họ dường như chẳng

chú ý gì đến điều đó, như thể tình trạng này chỉ

như là một vài hạt mưa lắc rắc rơi.

Người đàn ông đứng thẳng người dậy – ít nhất cao

hơn hình dáng khổng lồ của tôi một cái đầu. Cơ thể

ông ấy được làm từ cát phủ xuốnghai cánh tay và cơ

ngực như những ngọn thác đường. Cát chuyển động

khắp mặt cho đến khi ông ấy nở một nụ cười mơ hồ.

“Sadie Kane,” ông ấy nói. “Ta đang đợi cô đấy.”

“Thần Geb.” Đừng hỏi tôi là thế nào, nhưng tôi

biết ngay rằng đây là vị thần trái đất. Có lẽ cơ

thể bằng cát là manh mối. “Tôi có thứ này cho ông.”

Thật chẳng hợp lý chút nào khi ba của tôi có được

cái bì thư đó, nhưng tôi thò tay vào túi quần phép

15

thuật đang phát sáng và lấy ra lời nhắn của nữ thần

Nut.

“Vợ ông nhớ ông lắm đấy,” tôi nói.

Thần Geb thận trọng cầm lấy tin nhắn. Ông ấy đưa

nó lên mặt và dường như ngửi ngửi nó. Rồi ông ấy mở

bì thư ra. Thay vì một lá thư, các tia pháo hoa

bay vụt ra. Một chòm sao mới sáng lấp lánh trong

bầu trời đêm phía trên chúng tôi – khuôn mặt của nữ

thần Nut, được hình thành từ một ngàn ngôi sao.

Gió nhanh chóng nổi lên và thổi bạt hình ảnh ấy đi,

nhưng thần Geb thở dài mãn nguyện. Ông ấy khép bì

thư lại và nhét nó vào bên trong bộ ngực cát của

mình như thể có một cái túi áo ngay tại nơi đáng lẽ

ra là tim của ông ấy.

“Ta nợ cô một lời cảm ơn, Sadie Kane,” thần Geb

16

nói. “Đã nhiều thiên niên kỷ rồi ta mới nhìn thấy

được khuôn mặt người ta yêu dấu. Hãy yêu cầu ta một

ân huệ mà trái đất có thể mang lại, và nó sẽ là

của cô.”

“Cứu cha tôi,” tôi nói ngay lập tức.

Khuôn mặt thần Geb gợn sóng vì ngạc nhiên. “Hừm,

thật là một cô con gái trung thành! Isis có thể học

được điều đó từ cô. Than ôi, ta không thể. Con

đường của cha cô đã xoắn xít với con đường của

Osiris, và các vấn đề diễn ra giữa các vị thần

không thể được giải quyết bởi trái đất.”

“Thế tôi cho rằng ông không thể phá sập ngọn núi

của Set và tiêu diệt kim tự tháp của hắn phải

không?” tôi hỏi.

Tiếng cười của thần Geb giống như một cái bình lắc

17

cát lớn nhất trên thế giới. “Ta không thể xen vào

quá thẳng thừng giữa các con ta. Set cũng là con

trai ta.”

Tôi suýt thì giậm chân mình vì thất vọng. Rồi tôi

nhớ ra mình đang là một người khổng lồ và có thể

giẫm bẹp cả khu trại. Liệu ba có thể làm điều đó?

Tốt hơn hết là không nên khám phá ra làm gì. “Ồ,

vậy thì các ân huệ của ông chẳng hữu ích tí nào.”

Thần Geb nhún vai, vứt bỏ một vài tấn cát khỏi hai

vai của mình. “Có lẽ một vài lời khuyên sẽ giúp cô

đạt được những gì cô muốn. Hãy đi đến nơi của

những giao điểm.”

“Và đó là ở đâu ạ?”

“Gần đây thôi,” ông ấy hứa. “Và Sadie Kane, cô nói

đúng. Cô đã mất mát quá nhiều. Gia đình cô đã phải

18

đau khổ. Ta biết điều đó là như thế nào. Hãy nhớ

nhé, cha mẹ sẽ làm bất cứ điều gì để cứu lấy con

cái của mình. Ta đã từ bỏ hạnh phúc, người vợ yêu

dấu của ta – ta đã nhận lấy lời nguyền của Ra để

cho các con của ta có thể được sinh ra.” Ông ấy

buồn bã ngước nhìn lên bầu trời. “Và cứ mỗi thiên

niên kỷ trôi qua ta lại nhớ người vợ yêu dấu của

mình hơn, ta cũng biết không ai trong hai chúng ta

sẽ thay đổi sự lựa chọn của mình. Ta có năm đứa con

mà ta yêu thương.”

“Ngay cả Set sao?” tôi ngờ vực hỏi. “Hắn sắp tiêu

diệt hàng triệu người đấy.”

“Set còn hơn những gì nó thể hiện,” thần Geb nói.

“Nó là máu và thịt của chúng ta.”

“Không phải của tôi.”

19

“Không sao?” thần Geb chuyển người, hạ mình xuống.

Tôi nghĩ ông ấy đang ngồi xổm xuống, cho đến khi

tôi nhận ra ông ấy đang tan thành các đụn cát. “Hãy

nghĩ về điều đó đi, Sadie Kane, và hãy cẩn thận

tiến tới. Nguy hiểm đang chờ đợi cô ở nơi giao

điểm, nhưng cô cũng sẽ tìm thấy điều cô cần nhất.”

“Ông có thể nói một cách mơ hồ hơn nữa không?” tôi

càu nhàu.

Nhưng thần Geb đã biến mất, chỉ để lại một đụn cát

cao bất thường giữa bãi cát; và ba của tôi nhập

trở lại vào cơ thể tôi.

20

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát