Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Lái Xe Bự

-1-

Tess chấp nhận mười hai cuộc nói chuyện có thù lao

mỗi năm, nếu cô có thể có được chúng. Với một

nghìn hai trăm đô la cho mỗi cuộc nói chuyện, cộng

lại sẽ là hơn mười bốn nghìn đô la. Đó là quỹ hưu

trí của cô. Cô vẫn còn cảm thấy rất hạnh phúc với

Hội đan lát Willow Grove sau mười hai cuốn sách,

nhưng không hề tự lừa dối mình rằng cô có thể tiếp

tục viết chúng cho tới tận khi cô bước sang tuổi

bảy mươi. Nếu cô thực sự làm như vậy, cuối cùng rồi

cô sẽ tìm thấy gì ở đáy thùng cảm hứng đã cạn

kiệt? Hội đan lát Willow Grove tới Terre Haute

chăng? Hay Hội đan lát Willow Grove thăm Trạm Vũ

trụ Quốc tế? Không. Thậm chí nếu các câu lạc bộ

sách quý bà, vốn là đối tượng độc giả chủ yếu của

1

cô, có đọc chúng đi nữa (và rất có thể họ sẽ làm

như thế). Không.

Vậy là cô giống như một cô sóc nhỏ ngoan ngoãn,

sống đàng hoàng với số tiền mà những cuốn sách của

cô đem lại... nhưng vẫn cần mẫn tích trữ lương thực

cho mùa đông. Mỗi năm trong mười năm vừa qua, cô

đã bỏ từ mười hai đến mười sáu nghìn đô la vào quỹ

của mình trên thị trường tiền tệ. Tổng số không

được cao như cô hy vọng, mà nguyên nhân là sự trồi

sụt của thị trường chứng khoán, nhưng cô tự nhủ với

bản thân rằng nếu cô tiếp tục kiếm được tiền, chắc

cô sẽ ổn cả; cô là một chiếc động cơ nhỏ có thể

hoạt động bền bỉ. Và có thể thực hiện ít nhất ba sự

kiện miễn phí mỗi năm để lương tâm được thanh

thản. Thứ ý thức nhiều khi thật phiền toái đó đáng

2

ra chẳng nên quấy rầy cô về chuyện thu về những

đồng tiền đàng hoàng từ những việc làm đàng hoàng,

song thỉnh thoảng nó vẫn làm như thế. Có lẽ vì diễn

thuyết và ký tên không phù hợp với khái niệm về

công việc mà cô đã được giáo dục để hiểu.

Ngoài một khoản thù lao không ít hơn một nghìn hai

trăm đô la, cô còn có một yêu cầu nữa: đó là việc

cô có thể lái xe tới nơi thực hiện buổi trò chuyện

mà không phải nghỉ qua đêm quá một lần trên đường

đi hay về. Điều này cũng đồng nghĩa với việc cô

hiếm khi đi về phía nam xa hơn Richmond hay về phía

tây xa hơn Cleveland. Một đêm ở nhà nghỉ ven xa lộ

quả là mệt mỏi song chấp nhận được, nhưng hai đêm

như thế sẽ khiến cô trở nên vô dụng suốt cả tuần lễ

kế tiếp. Và Fritzy, con mèo của cô, rất ghét phải

3

ở nhà một mình. Anh chàng đã tỏ rõ điều này khi cô

về đến nhà, lượn qua lượn lại luồn giữa hai chân cô

trên cầu thang, và khá thường xuyên sử dụng móng

vuốt của mình một cách bừa bãi khi nó đứng trong

lòng cô. Và cho dù người hàng xóm Patsy McClain rất

chu đáo trong việc cho anh chàng ăn, con mèo vẫn

hiếm khi ăn gì nhiều cho tới khi Tess trở về nhà.

Cô không hề sợ đi máy bay, hay do dự về việc yêu

cầu các tổ chức mời cô nói chuyện phải trang trải

chi phí đi lại như cô đã yêu cầu họ phải thanh toán

tiền phòng trọ cho cô (luôn là những căn phòng

đẹp, nhưng không bao giờ xa xỉ). Chỉ đơn giản là cô

ghét những thứ này: sự chen chúc, sự khó chịu khi

phải chịu để máy quét kiểm tra toàn bộ cơ thể, rồi

việc hiện tại các hãng hàng không bắt trả tiền cho

4

những thứ vốn trước đây miễn phí, rồi những chuyến

bay trễ giờ... cùng sự thật không thể giũ bỏ được

là chuyện bạn không nắm được quyền tự chủ. Đó là

cảm giác tệ hại nhất. Một khi bạn đã vượt qua tất

cả những chặng kiểm tra an ninh đáng ngán và được

phép lên máy bay, bạn buộc phải đặt thứ sở hữu quý

giá nhất của bạn - tính mạng - vào tay của những

người lạ.

Tất nhiên, cũng đúng không kém là trên các tuyến

xa lộ và đường liên bang mà cô gần như luôn di

chuyển, một gã say xỉn hoàn toàn có thể mất kiểm

soát, lao qua vạch kẻ giữa đường, và kết liễu đời

bạn trong một vụ đâm xe đấu đầu (còn bọn chúng sẽ

lại sống sót; dường như những gã say xỉn luôn sống

sót), nhưng ít nhất khi cô ngồi sau tay lái chiếc

5

xe của mình, cô còn có ảo tưởng về sự kiểm soát. Và

cô thích lái xe. Nó làm cô thấy thoải mái. Một vài

ý tưởng tuyệt nhất đã đến với cô trong lúc cô đang

cầm lái và radio trên xe ở chế độ tắt.

“Tôi dám cược có lẽ cô từng là một cái xe đạp đua

đường dài trong kiếp trước của mình,” Patsy McClain

từng có lần nói với cô như thế.

Tess không tin vào kiếp trước, kiếp sau hay những

chuyện đại loại như thế - nói một cách lý thuyết,

cô nghĩ những gì ta nhìn thấy chính là tất cả những

gì ta có - nhưng cô thích ý tưởng về một cuộc sống

trong đó cô không phải là một người phụ nữ nhỏ bé

với khuôn mặt thiên thần, một nụ cười e dè, cùng

với công việc viết lách những câu chuyện bí hiểm dễ

chịu, mà là một anh chàng to con, đội một chiếc mũ

6

phủ bóng lên vầng trán cháy nắng và hai gò má chai

sạn, để mặc cho hình con chó bun trang trí lắp

trên nắp ca pô xe dẫn anh ta đi theo hàng triệu con

đường chạy ngang chạy dọc khắp đất nước. Không còn

cần phải tỉ mẩn lựa chọn trang phục cho phù hợp

trước khi xuất hiện trước công chúng; những chiếc

quần jean bạc màu, những đôi ủng có khóa bên sườn,

thế là ổn. Cô thích viết, và không mấy bận tâm tới

những gì công chúng nói, nhưng điều cô thực sự

thích làm là lái xe. Với vẻ ngoài đặc Chicopee của

mình, cô cảm thấy có vẻ khôi hài... nhưng không

phải thứ khôi hài khiến bạn phá lên cười. Không,

không phải là thứ khôi hài đó.

-2-

Lời mời từ Books & Brown Baggers đáp ứng hoàn hảo

7

các yêu cầu của cô. Chicopee cách Stoke Village

không quá sáu mươi dặm, buổi nói chuyện diễn ra ban

ngày, và 3B đưa ra mức thù lao không phải một

nghìn hai trăm mà là một nghìn năm trăm đô la. Thêm

cả các khoản chi phí nữa, tất nhiên rồi, nhưng

những khoản này sẽ chỉ ở mức tối thiểu - thậm chí

còn không có cả một chặng nghỉ tại một khách sạn

của Courtyard Suites hay Hampton Inn. Thư mời do

một bà Ramona Norville gửi tới, bà này giải thích

rằng cho dù bà là chánh thủ thư tại Thư viện Công

cộng Chicopee, nhưng bà viết thư mời với tư cách là

chủ tịch của Bookss & Brown Baggers, nơi tổ chức

một buổi nói chuyện vào buổi trưa mỗi tháng. Mọi

người được khuyến cáo tự mang bữa trưa của mình

tới, và các sự kiện này rất được ưa thích. Janet

8

Evanovich đã được lên lịch cho buổi nói chuyện ngày

12 tháng Mười, nhưng đã buộc phải rút lui vì việc

gia đình - có lẽ là một đám cưới hay một đám tang,

song Ramona Norville không biết chắc là gì.

“Tôi biết làm thế này thật cập rập,” bà Norville

viết trong đoạn cuối thư có phần phỉnh phờ, “nhưng

Wikipedia cho biết cô sống ở ngay khu vực lân cận

tại Connecticut, và các độc giả của chúng tôi ở đây

thực sự rất hâm mộ những cô gái của Hội đan lát.

Cô sẽ nhận được lòng biết ơn vô hạn của chúng tôi

cũng như khoản thù lao đã đề cập ở trên.”

Tess ngờ rằng lòng biết ơn sẽ chẳng kéo dài quá

một hay hai ngày, và cô vốn cũng đã có một buổi nói

chuyện được xếp lịch cho tháng Mười (Tuần lễ Văn

học Lữ hành tại Hampton), nhưng tuyến đường I-84 sẽ

9

đưa cô tới I-90, và từ đường liên tiểu bang 90 đến

Chicopee chỉ còn một với tay. Dễ tới, dễ về;

Fritzy thậm chí còn không kịp biết cô đã ra khỏi

nhà.

Tất nhiên Ramona Norville đã gửi kèm cả địa chỉ

email của bà, và Tess viết cho bà ngay lập tức,

chấp nhận thời gian biểu cũng như mức thù lao. Cô

cũng nêu rõ - theo đúng thói quen của mình - rằng

cô sẽ ký tặng vào sách trong thời gian không quá

một giờ đồng hồ. “Tôi có một con mèo sẽ ra sức bắt

nạt tôi nếu tôi không đích thân quay về nhà cho nó

ăn bữa tối,” cô viết. Cô hỏi thêm một vài chi tiết,

cho dù cô đã biết gần như tất cả những gì sẽ được

trông đợi từ mình; cô đã trải qua những sự kiện

tương tự từ khi ba mươi tuổi. Dẫu vậy, những nhà tổ

10

chức như Ramona Norville trông đợi được hỏi lại,

và nếu bạn không làm thế, họ sẽ lo lắng và bắt đầu

băn khoăn liệu cô nàng nhà văn được mời tới hôm đó

có xuất hiện không mặc áo lót và say ngật ngưỡng

hay không.

Trong đầu Tess thoáng hiện lên ý tưởng có nên đề

xuất hai nghìn đô la thù lao cho một công việc trên

thực tế là đáp ứng theo nhu cầu từng cá nhân, song

Tess lại nhanh chóng gạt ý tưởng đó sang một bên.

Như vậy sẽ là lợi dụng tình thế. Hơn nữa, cô ngờ

rằng có lẽ toàn bộ các tập sách về Hội đan lát gộp

lại (vừa vặn một tá) cũng chưa bán được nhiều bản

bằng bất cứ một cuốn nào trong số những cuộc phiêu

lưu của Stephanie Plum. Cho dù có thích hay không -

và trên thực tế, Tess không mấy bận tâm đến việc

11

này - cô chỉ là kế hoạch chữa cháy của Ramona

Norville. Đòi thêm thù lao nghe có vẻ quá gần với

tống tiền. Một nghìn năm trăm đô la kỳ thực còn hơn

cả công bằng. Tất nhiên, khi cô nằm co quắp dưới

cống ngầm, ho ra máu và mũi sưng vù, thì từng đó

tiền nghe chẳng có gì là công bằng nữa. Nhưng liệu

hai nghìn có công bằng hơn chút nào chăng? Hay thậm

chí là hai triệu nữa?

Liệu bạn có thể đưa ra một biểu giá cho sự đau

đớn, việc bị cưỡng hiếp và nỗi kinh hoàng hay không

là một câu hỏi mà các quý bà trong Hội đan lát

chưa bao giờ cân nhắc đến. Những tội ác họ khám phá

chỉ không hơn những ý tưởng về tội ác là mấy.

Nhưng khi Tess bị buộc phải xem xét đến vấn đề này,

cô nghĩ rằng câu trả lời là không. Với cô dường

12

như chỉ có một thứ duy nhất có thể coi là sự hoàn

trả đầy đủ cho một tội ác như thế. Cả Tom và Fritzy

đều đồng ý.

-3-

Ramona Norville hóa ra là một phụ nữ khoảng sáu

mươi tuổi có đôi vai rộng, bộ ngực xồ xề nặng trĩu

và khuôn mặt hồ hởi với đôi má ửng đỏ, mái tóc cắt

ngắn kiểu Thủy quân lục chiến, và cái bắt tay cứng

rắn của một con người vô cùng cương quyết. Bà đang

đợi Tess bên ngoài thư viện, trên khoảng mặt bằng

được dành làm chỗ đậu xe cho Tác Giả của Hôm nay.

Thay vì chúc Tess một buổi sáng thật tốt lành (lúc

này là mười một giờ kém mười lăm), hay khen ngợi cô

về đôi hoa tai (có đính kim cương, một món xa xỉ

dành riêng cho những dịp hiếm hoi ra ngoài ăn tối

13

và những buổi nói chuyện như thế này), bà lại hỏi

cô một câu sặc mùi đàn ông: có phải Tess đến theo

tuyến đường liên bang 84 không?

Khi Tess trả lời xác nhận, bà Norville tròn mắt và

phùng má ra. “Thật may là cô đã tới đây an toàn.

Tuyến 84 là xa lộ tồi tệ nhất ở nước Mỹ, theo ý

kiến khiêm tốn của tôi. Mà nó cũng là tuyến đường

dài nữa. Chúng ta có thể cải thiện tình hình cho

lượt về nếu Internet chính xác và cô sống tại Stoke

Village.”

Tess xác nhận đúng là thế, cho dù cô không dám

chắc mình có thích những người xa lạ - kể cả đó có

là một thủ thư đáng mến - biết nơi cô sẽ quay về

ngả lưng sau chuyến đi mệt mỏi. Nhưng phàn nàn cũng

chẳng ích gì; thời nay mọi thứ đều có trên

14

Internet.

“Tôi có thể giúp cô tiết kiệm được mười dặm

đường,” bà Norville nói trong lúc hai người bước

lên bậc thềm thư viện. “Cô có thiết bị GPS không?

Nó giúp cô định hướng dễ hơn so với dựa vào phương

hướng viết lên đằng sau một chiếc phong bì. Những

thiết bị hỗ trợ thật tuyệt vời.”

Tess, người quả thực đã bổ sung thêm một thiết bị

GPS lên trên bảng điều khiển chiếc Expedition của

cô (nó được gọi là Tomtom và được nối vào chiếc bật

lửa), nói rằng mười dặm ngắn hơn cho lượt về quả

là rất tuyệt.

“Thà rằng đi thẳng qua trước lều của Robin Hood

còn hơn lượn vòng quanh nó”, bà Norville nói, rồi

khẽ vỗ vai Tess. “Tôi nói có đúng không nào?”

15

“Hoàn toàn đúng,” Tess tán thành, và số phận của

cô đã được định đoạt một cách chỉ đơn giản như thế.

Cô luôn là kẻ khoái những con đường tắt.

-4-

Những buổi nói chuyện về sách thường bao gồm bốn

màn được xác định rất rõ ràng, và lần xuất hiện của

Tess trong buổi sinh hoạt hàng tháng tại Books &

Brown Baggers có thể là khuôn mẫu cho những trường

hợp chung. Sự khác biệt duy nhất so với thường quy

là lời giới thiệu của Ramona Norville, cô đọng tới

mức gần như cộc lốc. Bà không mang theo những cặp

tài liệu dày khiến người ta phát nản lên bục phát

biểu, dường như cảm thấy không cần thiết phải ôn

lại thời thơ ấu Tess đã trải qua tại một trang trại

ở Nebraska, và cũng chẳng buồn bận tâm dẫn ra

16

những lời khen ngợi của giới phê bình dành cho

những cuốn sách viết về Hội đan lát Willow Grove.

(Đây quả là một điều hay, vì kỳ thực những cuốn

sách đó hiếm khi được điểm đến, và mỗi dịp như vậy,

kiểu gì tên của cô Marple cũng luôn được viện đến,

và không phải lúc nào cũng theo cách tích cực.) Bà

Norville chỉ đơn giản nói rằng những cuốn sách này

rất được hâm mộ (một lời nói quá có thể tha thứ

được), và rằng tác giả đã rất rộng rãi khi chấp

nhận dành thời gian cho một lời đề nghị đường đột

(mặc dù, với mức thù lao một nghìn năm trăm đô la,

lượng thời gian ấy cũng chẳng phải là quyên góp

không công). Sau đó, bà nhường lại bục diễn giả cho

tôi, trong tiếng vỗ tay chào mừng nhiệt tình của

chừng bốn trăm người trong gian khán phòng tuy nhỏ

17

nhưng cũng vừa đủ chỗ của thư viện. Phần lớn là

những phụ nữ thuộc loại người không bao giờ tham

gia các sự kiện công cộng mà không trước hết đội mũ

lên đầu.

Nhưng kỳ thực lời giới thiệu giống với một quãng

nghỉ giữa hai màn hơn. Màn Một là cuộc tiếp tân lúc

mười một giờ, nơi những vị khách quan trọng gặp gỡ

trực tiếp với Tess trong lúc dùng pho mát, bánh

giòn và những tách cà phê tệ hại (những sự kiện

diễn ra buổi tối sẽ có sự hiện diện của những chiếc

cốc nhựa đựng thứ rượu vang cũng tệ hại chẳng

kém). Một vài người xin chữ ký; nhiều người hơn thế

đề nghị chụp ảnh, và thường họ chụp bằng điện

thoại di động của mình. Cô được hỏi cô lấy ý tưởng

từ đâu và sử dụng những lời lẽ lịch sự hài hước

18

quen thuộc để đáp lại. Sáu người từng hỏi cô làm

cách nào để có được đại diện xuất bản, những tia

sáng trong mắt họ cho thấy họ đã trả thêm phụ trội

hai mươi đô la chỉ để hỏi câu hỏi này. Tess nói,

bạn chỉ cần liên tục viết thư cho tới khi một trong

những người đang ở tình thế cấp bách hơn đồng ý

xem qua món hàng bạn có trong tay. Đó không phải là

toàn bộ sự thật - khi nói đến các đại diện xuất

bản, chẳng có toàn bộ sự thật nào hết - nhưng cũng

gần như vậy.

Màn Hai là bản thân bài nói chuyện, kéo dài chừng

bốn mươi lăm phút. Bài nói này chủ yếu bao gồm

những giai thoại (không có gì quá cá nhân) và một

bản mô tả về cách thức cô xây dựng nên các câu

chuyện của mình (từ sau ra trước). Điều quan trọng

19

là phải chen vào đó ít nhất ba lần nhắc tới tựa đề

cuốn sách đang phát hành, mà vào mùa thu đó là Hội

đan lát Willow Grove đi thám hiểm hang động (cô

giải thích hoạt động này có nghĩa là gì cho những

người chưa biết).

Màn Ba là thời gian dành cho các câu hỏi, trong

phần này cô được hỏi cô lấy ý tưởng từ đâu (một câu

trả lời dí dỏm, mơ hồ), liệu có phải cô xây dựng

nhân vật dựa vào đời thực không (“cô tôi”), và làm

cách nào người ta có thể khiến một đại diện xuất

bản để ý tới sáng tác của mình. Hôm nay, cô cũng

được hỏi cô đã mua dây buộc tóc ở đâu (JCPenney,

một câu trả lời đem lại tràng vỗ tay không thể lý

giải nổi).

Màn cuối là thời gian tặng chữ ký, trong quãng

20

thời gian đó cô niềm nở đáp ứng các yêu cầu được

đưa ra để viết những lời chúc sinh nhật, chúc kỷ

niệm ngày cưới hạnh phúc, Gửi Janet, người hâm mộ

mọi cuốn sách của tôi và Gửi Leah - Hy vọng lại

được gặp bạn tại hồ Toxaway mùa hè năm nay! (một

yêu cầu có phần hơi kỳ quặc, vì Tess chưa bao giờ

tới đó, nhưng có lẽ người xin đề tặng thì có).

Khi tất cả các cuốn sách đã được đề tặng và những

người cuối cùng còn nấn ná lưu lại đã được thỏa mãn

với vài tấm hình chụp bằng điện thoại di động,

Ramona Norville đưa Tess về văn phòng của bà để

uống một tách cà phê đúng nghĩa. Bà Norville dùng

cà phê đen, một điều chẳng hề làm Tess ngạc nhiên.

Bà chủ nhà đang chào đón Tess là một nhân vật điển

hình cho mẫu người chuyên uống cà phê đen, nếu một

21

người như thế từng thực sự bước đi trên trái đất

(có lẽ là với đôi giày Doc Martens trong những ngày

nghỉ). Điều duy nhất đáng ngạc nhiên trong văn

phòng là một bức ảnh có kèm chữ ký được đóng khung

treo trên tường. Khuôn mặt trong ảnh thật quen

thuộc, và sau một khoảnh khắc, Tess đã có thể lôi

ra cái tên từ đống ký ức cũ kỹ vốn là tài sản giá

trị nhất của bất cứ nhà văn nào.

“Richard Widmark?”

Bà Norville bật cười bối rối một cách vui vẻ.

“Diễn viên ưa thích của tôi. Tôi từng phải lòng ông

ấy khi còn là một cô gái trẻ, nếu cô muốn biết

toàn bộ sự thật. Tôi xin được ông ấy ký tên cho

mình mười năm trước khi ông ấy qua đời. Ngay cả khi

đó ông ấy cũng đã rất già rồi, song đây là một chữ

22

ký thật, không phải là in lên. Đây! Nó là của cô.”

Trong một khoảnh khắc ngơ ngẩn, Tess nghĩ bà

Norville muốn nói tới bức ảnh có chữ ký. Nhưng rồi

cô nhìn thấy chiếc phong bì trên những ngón tay thô

kệch. Loại phong bì có một cửa sổ trong suốt cho

phép bạn nhìn qua vào tấm séc bên trong.

“Cảm ơn bà,” Tess nói, rồi cầm lấy nó.

“Không cần phải cảm ơn. Cô xứng đáng tới từng xu.”

Tess không bình luận gì.

“Bây giờ. Chúng ta hãy nói về con đường tắt đó.”

Tess cúi người ra trước, chăm chú lắng nghe. Trong

một cuốn sách về Hội đan lát, Doreen Marquis đã

nói, Hai thứ tốt nhất trên đời là bánh sừng bò nóng

và một con đường về nhà nhanh chóng. Đây là một

trường hợp tác giả sử dụng chính những niềm tin cô

23

ta nâng niu để làm sinh động thêm tác phẩm của

mình.

“Cô có thể đặt chương trình các đoạn giao cắt trên

thiết bị GPS của cô không?”

“Có, Tom rất thông minh trong chuyện này.”

Bà Norville mỉm cười. “Vậy hãy nhập vào Stagg Road

và US 47. Stagg Road là tuyến đường rất ít được sử

dụng hiện nay - gần như bị bỏ quên kể từ khi có

tuyến 84 đáng nguyền rủa đó - nhưng phong cảnh rất

đẹp. Cô sẽ đi theo tuyến đường này trong chừng, ồ,

khoảng mười sáu dặm. Mặt đường rải bê tông khá chắp

vá, nhưng không đến nỗi quá xóc, hay đã từng là

như thế lần cuối cùng tôi chạy qua nó, lúc ấy là

vào mùa xuân, thời điểm những chỗ dằn xóc tệ hại

nhất lộ diện. Ít nhất thì đó là kinh nghiệm của

24

tôi.”

“Tôi cũng vậy,” Tess nói.

“Khi cô ra tới đường 47, cô sẽ thấy một tấm biển

chỉ hướng cho cô đi tới đường 84, nhưng cô sẽ chỉ

phải đi theo đường xa lộ chừng mười hai dặm thôi,

đó là điều tuyệt vời. Và cô sẽ tiết kiệm được vô

khối thời gian và bực dọc.”

“Đó cũng là một điều tuyệt vời,” Tess nói, và hai

người cùng bật cười, hai người phụ nữ có cùng cách

suy nghĩ dưới tầm quan sát của một Richard Widmark

đang mỉm cười. Khu cửa hàng bị bỏ hoang với tiếng

động tích tắc khe khẽ như tiếng thở dài vẫn còn

cách phía trước chín mươi phút nữa, nằm kín đáo

trong tương lai như một con rắn trong hang của nó.

Và cả đường cống ngầm nữa, tất nhiên rồi.

25

-5-

Tess không chỉ có một thiết bị GPS; cô đã bỏ ra

thêm một khoản tiền để có được một thiết bị được

thiết kế riêng theo ý muốn. Cô thích những món đồ

chơi. Sau khi cô đã nhập vào thông tin về giao lộ

(Ramona Norville cúi người vào trong qua cửa xe khi

cô làm việc này, quan sát với vẻ thú vị đầy chất

đàn ông), thiết bị định vị ngẫm nghĩ một hai giây,

rồi nói, “Tess, tôi đang tính toán lộ trình cho

cô.”

“Ái chà, hay quá nhỉ!” Norville thốt lên, rồi bật

cười khi bắt gặp điều gì đó đặc biệt thú vị.

Tess mỉm cười, mặc dù trong đầu cô thầm nghĩ lập

trình cho thiết bị GPS của bạn gọi bạn bằng tên

riêng cũng chẳng có gì đặc biệt hơn treo ảnh một

26

diễn viên đã chết trên tường văn phòng của mình.

“Cảm ơn bà vì mọi thứ, Ramona. Tất cả đều rất

chuyên nghiệp.”

“Tại 3B, chúng tôi luôn làm tốt nhất có thể. Giờ

đã đến lúc cô quay về. Với lời cảm ơn của tôi.”

“Đã đến lúc tôi quay về,” Tess đồng ý. “Tôi cũng

rất cảm ơn bà. Tôi rất vui với buổi nói chuyện hôm

nay.” Đúng thế; cô luôn thực sự yêu thích những dịp

như thế này, theo cách “được thôi, hãy để tâm chăm

lo tới nó”. Và quỹ hưu trí của cô chắc chắn sẽ rất

hoan nghênh đợt bổ sung tiền mặt không ngờ tới

này.

“Chúc cô quay về an toàn,” Norville nói, và Tess

giơ một ngón tay cái lên đáp lại.

Khi cô nổ máy lao đi, thiết bị GPS nói, “Xin chào,

27

Tess. Tôi thấy chúng ta đang thực hiện một chuyến

đi.”“Phải, đúng thế,” cô nói. “Và hôm nay là một

ngày tốt lành cho nó, anh bạn có thấy vậy không?”

Không giống những chiếc máy tính trong phim khoa

học giả tưởng, Tom không được trang bị hoàn hảo lắm

cho những cuộc trò chuyện, mặc dù đôi lúc Tess có

giúp thêm cho nó. Nó nói với cô hãy rẽ phải sau khi

đi thêm được bốn trăm yard nữa, sau đó rẽ trái lần

đầu tiên. Bản đồ trên màn hình của Tomtom hiện lên

những mũi tên màu xanh lục cùng tên các đường phố,

sau khi tải thông tin xuống từ những quả cầu của

công nghệ ở tít trên cao kia.

Chẳng mấy chốc, cô đã ra ngoại ô Chicopee, nhưng

Tom dẫn cô đi quá ngã rẽ ra tuyến đường liên bang

84 mà không bình luận gì, vào vùng đồng quê đang

28

rực lên màu sắc của tháng Mười và khen khét mùi lá

cây cháy. Sau chừng mười dặm trên một tuyến được

gọi là Old Country Road, đúng lúc cô đang băn khoăn

không hiểu có phải thiết bị GPS của mình đang phạm

sai lầm hay không, thì Tom lại lên tiếng.

“Sau một dặm, rẽ phải.”

Chắc chắn rồi, không lâu sau cô nhìn thấy một tấm

biển xanh lục với hàng chữ Stagg Road đã bị những

vết đạn bắn thủng lỗ chỗ tới mức gần như không còn

đọc nổi nữa. Nhưng tất nhiên, Tom không cần đến

những tấm biển chỉ đường; nói theo cách của các nhà

xã hội học (Tess từng theo học chuyên ngành này

trước khi khám phá ra tài năng của cô trong việc

viết về các bà già thám tử), anh chàng này được chỉ

dẫn theo những tiêu chuẩn ngoại biệt.

29

Cô sẽ đi theo tuyến đường này khoảng mười sáu dặm,

Ramona Norville đã nói vậy, nhưng Tess chỉ lái xe

đi chừng mười hai dặm. Cô tới một khúc đường cong,

nhìn thấy một tòa nhà cũ đã đổ nát nằm phía trước

bên tay trái (tấm biển đã phai màu treo trên chỗ

trạm xăng không còn cần bơm vẫn còn lưu lại các chữ

cái ESSO), và sau đó nhìn thấy - khi đã quá muộn -

mấy súc gỗ to gãy vỡ nằm rải rác trên mặt đường.

Có những cái đinh han gỉ thò ra từ nhiều súc gỗ. Cô

bị xóc nảy lên khi đi qua cái ổ gà nhiều khả năng

đã khiến những súc gỗ được chất cẩu thả này bị rơi

xuống từ một chiếc xe của anh chàng quê mùa hậu đậu

nào đó, sau đó anh ta đánh tay lái rê xe vào bên

vệ đường êm ái để cố đi vòng qua đoạn đường bừa bộn

kia, đồng thời biết rằng rất có thể cô không thể

30

làm được điều đó; nếu không tại sao cô lại nghe

thấy mình đang thốt lên Ôi ôi?

Những tiếng rắc-binh-bịch vang lên khi những mảnh

gỗ bật lên đập vào gầm xe, rồi sau đó chiếc

Expedition đáng tin cậy của cô bắt đầu nhấp nhô nảy

lên thụt xuống, đồng thời nghiêng về bên trái,

chẳng khác gì một con ngựa bị thọt chân. Cô vật lộn

cố lái nó ghé vào mảnh sân um tùm cỏ dại của một

cửa hàng đã hoang phế, muốn đưa xe ra khỏi đường để

ai đó tình cờ đi vòng qua khúc quanh cuối cùng đó

sẽ không tông vào đuôi xe cô. Cô đã không thấy mấy

xe đi lại trên Stagg Road, nhưng cũng có vài chiếc

xe xuất hiện, trong đó có hai xe tải cỡ lớn.

“Quỷ tha ma bắt bà đi, Ramona,” cô thốt lên. Cô

biết thực ra đây chẳng phải lỗi của người thủ thư;

31

người đứng đầu (và nhiều khả năng cũng là thành

viên duy nhất) của Câu lạc bộ Người hâm mộ Richard

Widmark chi nhánh Chicopee đã chỉ cố muốn giúp đỡ,

nhưng Tess không biết tên của những gã ngớ ngẩn đã

đánh rơi những món chết tiệt cắm đinh tua tủa này

trên đường rồi ung dung tiếp tục bỏ đi, vậy là

Ramona buộc phải giơ đầu ra chịu báng.

“Cô có muốn tôi tính toán lại lộ trình cho cô

không, Tess?” Tom hỏi, làm cô chỉ muốn nhảy dựng

lên.Cô tắt thiết bị GPS đi, rồi tắt luôn cả động

cơ. Cô sẽ không đi đâu hết trong một lúc nữa. Ở đây

có vẻ rất yên tĩnh. Cô nghe thấy tiếng chim hót,

một thứ âm thanh của kim loại va chạm vào nhau

giống như của một cái đồng hồ phải lên dây cót kiểu

cũ, ngoài ra không còn gì khác. Tin tốt là chiếc

32

Expedition dường như đang nghiêng về phía trước

sang trái thay vì chỉ đơn thuần nghiêng sang một

bên. Có lẽ đó là chiếc lốp duy nhất bị thủng. Trong

trường hợp đó, cô sẽ không cần đến xe cứu hộ; chỉ

một cái kích nâng là đủ.

Khi cô ra khỏi xe và nhìn xuống chiếc lốp trước

bên trái, cô thấy một mảnh gỗ vụn cắm vào nó do một

cái đinh to, han gỉ. Tess thốt lên một tiếng rủa

mà chưa bao giờ một thành viên của Hội đan lát thốt

ra, và lấy điện thoại di động của mình ra khỏi hốc

chứa đồ nằm giữa hai ghế ngồi. Giờ đây cô sẽ phải

rất may mắn nếu về được đến nhà trước khi trời tối,

và Fritzy sẽ phải hài lòng với bát thức ăn khô đã

để sẵn cho nó trong bếp. Thật là quá nhiều cho con

đường tắt của Ramona Norville... mặc dù nếu nói một

33

cách công bằng, Tess đoán điều tương tự cũng có

thể đã xảy đến với cô trên tuyến đường liên bang;

chắc chắn cô đã tránh được nguy cơ dính dáng vào

những chuyện tồi tệ có thể khiến xe bẹp dúm trên

nhiều tuyến đường đông đúc, chứ chẳng riêng gì

I-84.

Quy ước chung về những câu chuyện kinh dị và bí

hiểm - thậm chí cả loại bí ẩn không chút máu me nào

ngoài một xác chết duy nhất vẫn làm những người

hâm mộ của cô hào hứng - luôn tương đồng với nhau

một cách đáng kinh ngạc, và khi mở điện thoại ra,

cô thầm nghĩ, Trong một câu chuyện, nó sẽ không

hoạt động. Đây là một trường hợp cuộc sống bắt

chước văn chương, vì khi cô bật nút nguồn chiếc

Nokia của mình lên, dòng chữ KHÔNG CÓ DỊCH VỤ xuất

34

hiện trên màn hình. Tất nhiên rồi. Có thể sử dụng

được điện thoại thì lại đơn giản quá.

Cô nghe thấy tiếng động cơ khe khẽ vang lên dửng

dưng tiến lại gần, vòng qua khúc quanh, rồi nhìn

thấy một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ màu trắng lượn

quanh quãng đường vòng đã gây rắc rối cho cô. Một

bên thùng xe có vẽ hình biếm họa một bộ xương đang

gõ dàn trống được làm từ những chiếc bánh nướng.

Dòng chữ NHỮNG NGƯỜI THỢ NƯỚNG BÁNH ZOMBIE. Được

viết bằng thứ chữ được tạo hình như những giọt chất

lỏng nhỏ xuống hay được dùng trong các bộ phim

kinh dị, chạy ngang phía trên hình vẽ đó (còn đặc

biệt hơn nhiều so với một bức ảnh Richard Widmark

dành cho người hâm mộ treo trên tường văn phòng của

một chánh thủ thư). Trong khoảnh khắc, Tess sững

35

sờ tới mức quên cả vẫy tay cầu cứu, và khi cô nhớ

ra, người lái xe của “Những người thợ nướng bánh

Zombie” lại đang quá bận rộn với việc né tránh mớ

hỗn độn trên đường và không nhìn thấy cô.

Anh ta đã leo lên lề đường nhanh hơn so với Tess

lúc trước, song chiếc xe tải có trọng lượng lớn hơn

chiếc Expedition, và trong một khoảnh khắc cô đã

gần như tin chắc nó sẽ đổ nghiêng xuống rãnh. Nhưng

chiếc xe vẫn đứng vững - gần như vừa đủ để không

lật - và trở lại con đường ở đoạn dưới nơi có những

súc gỗ ngáng trở. Chiếc xe tải biến mất sau khúc

cua tiếp theo, để lại sau một đám khói thải xanh lè

và mùi dầu nóng bỏng khét lẹt.

“Quỷ bắt các người đi, lũ thợ nướng bánh Zombie!”

Tess gào lên, sau đó bắt đầu phá lên cười. Đôi lúc

36

đó là tất cả những gì bạn có thể làm.

Cô cất điện thoại vào túi chiếc quần ống rộng đang

mặc, rồi đi ra ngoài đường, bắt tay vào tự mình

dọn dẹp đống bừa bộn. Cô thực hiện việc này một

cách từ tốn và cẩn thận, vì khi lại gần có thể thấy

rõ ràng tất cả các mảnh gỗ (đều được sơn trắng và

trông như thể đã bị mang đi vứt bỏ bởi một người

đang bận rộn với việc sửa sang nhà cửa) đều có đinh

cắm vào. Những cái đinh to tướng xấu xí. Cô dọn

dẹp rất từ tốn vì không muốn bị đứt tay, nhưng cô

cũng hy vọng mình đang có mặt trên đường, ở vị trí

có thể dễ dàng trông thấy, bận bịu thực hiện “Một

việc làm tốt trên tinh thần Từ tâm Ki tô giáo” khi

chiếc xe tiếp theo đi ngang qua. Nhưng cho tới khi

cô đã hoàn tất việc nhặt nhạnh dọn dẹp tất cả,

37

ngoại trừ vài mẩu gỗ vụn vô hại và ném những súc gỗ

to xuống đường rãnh bên vệ đường, vẫn chẳng có

thêm chiếc xe nào khác đi ngang qua. Có lẽ, cô thầm

nghĩ, “Những người thợ nướng bánh Zombie” đã chén

sạch tất cả những người khác trong khu vực lân cận

và giờ đây đang hối hả quay về nhà bếp của chúng để

lấy chỗ đồ còn dư ra chế biến thành những chiếc

Bánh Nhân Thịt Người luôn rất được ưa chuộng.

Cô quay trở lại khoảng sân um tùm cỏ dại trước khu

cửa hàng đổ nát và rầu rĩ nhìn chiếc xe đang

nghiêng sang một bên của mình. Một chiếc xe bốn

bánh, một đống sắt di động trị giá ba mươi nghìn đô

la, với các phanh đĩa độc lập, chưa kể tới cả Tom,

anh chàng Tomtom Biết Nói kia nữa... và tất cả

những gì cần thiết để cô mắc kẹt giữa nơi khỉ ho cò

38

gáy này là một mảnh gỗ với một cái đinh cắm vào

nó.

Nhưng tất nhiên tất cả chúng đều có đinh, cô thầm

nghĩ. Trong một bộ phim bí hiểm - hay kinh dị -

chuyện này không bao giờ là kết quả của sự bất cẩn;

đây là kết quả của một kế hoạch. Đúng ra là một

cái bẫy.

“Quá nhiều trí tưởng tượng rồi, Tessa Jean,” cô

nói, nhắc lại những lời mẹ cô vẫn nói... và chuyện

này thật mỉa mai, tất nhiên rồi, vì chính trí tưởng

tượng cuối cùng lại là thứ giúp cô kiếm bánh mì

hàng ngày. Đó là chưa kể tới ngôi nhà trên bãi biển

Daytona, nơi mẹ cô đã sống sáu năm cuối cùng của

đời bà.

Trong không gian bao la yên tĩnh, thêm một lần nữa

39

cô lại nghe thấy tiếng tích tắc khe khẽ. Khu cửa

hàng bị bỏ hoang phế là một kiểu kiến trúc bạn

không còn nhìn thấy nhiều vào thế kỷ XXI: nó có một

hàng hiên phía trước. Góc bên trái đã sụp đổ, phần

lan can bị gãy ở đôi chỗ, nhưng đúng thế, đó thực

sự là một hàng hiên, vẫn còn vẻ cuốn hút riêng

trong cảnh tàn tạ của nó. Mà cũng có thể chính vì

cảnh tàn tạ của nó. Tess đoán các hàng hiên trước

một cửa hàng tạp hóa đã trở nên lỗi thời vì chúng

cổ vũ bạn ngồi nghỉ một lát và tán chuyện về bóng

chày hay thời tiết thay vì chỉ đơn giản trả tiền và

hối hả cầm theo thẻ tín dụng của bạn đi xuống cuối

con đường, tới một chỗ khác, nơi bạn có thể quẹt

thẻ ở quầy thu ngân. Một tấm biển bằng thiếc treo

nghiêng nghiêng từ trên nóc mái hiên xuống. Trông

40

nó còn mờ nhạt hơn cả tấm biển Esso. Cô bước thêm

mấy bước lại gần, giơ một bàn tay che lên trán cho

khỏi chói mắt. BẠN THÍCH NÓ NÓ THÍCH BẠN. Một câu

khẩu hiệu kiểu gì vậy, mà chính xác là dành cho cái

gì?

Cô sắp sửa moi được câu trả lời ra từ đống ký ức

cũ kỹ trong đầu thì dòng suy nghĩ của cô bị gián

đoạn bởi tiếng nổ của một động cơ. Khi cô quay về

phía phát ra âm thanh, tin chắc “Những người thợ

làm bánh Zombie” cuối cùng cũng đã quay trở lại,

thì kèm theo tiếng động cơ là tiếng rít chói tai

của một bộ phanh cũ rích. Đó không phải là chiếc xe

tải màu trắng mà là một chiếc bán tải Ford F-150

cũ kỹ với nước sơn màu xanh trông thật tệ, còn xung

quanh cả hai đèn pha đều trét nhựa Bondo. Một

41

người đàn ông mặc quần yếm, đội mũ lưỡi trai của

cầu thủ bóng chày ngồi sau tay lái. Anh ta đang

nhìn vào đống gỗ vụn dưới rãnh.

“Xin chào?” Tess gọi. “Xin chào, thưa ông?”

Người đàn ông quay đầu lại, nhìn thấy cô đứng

trong bãi đỗ xe cỏ mọc um tùm, giơ một bàn tay lên

ra dấu chào, rồi lái xe tới bên chiếc Expedition

của cô, rồi tắt động cơ xe của anh ta. Nếu căn cứ

vào âm thanh nó phát ra, Tess nghĩ đó là một hành

động gần như có thể gọi là giết người vì lý do nhân

đạo.

“Này, cô,” anh ta nói. “Có phải cô đã dẹp đống bừa

bộn đó ra khỏi đường không?”

“Vâng, tất cả, trừ mảnh đã làm thủng lốp trước bên

trái của tôi. Và...” Và điện thoại di động của tôi

42

không còn tín hiệu ở chỗ này, thiếu chút nữa cô đã

nói thêm, nhưng rồi lại thôi. Cô là một phụ nữ đã

sắp bước sang tuổi bốn mươi đột nhiên lại trở nên

nhẹ dạ chẳng khác gì một cô nàng mới hai mươi mốt,

và đây là một người đàn ông lạ mặt. Một người rất

to con. “... và thế là tôi ở đây,” cô kết thúc, có

phần hơi lúng túng.

“Tôi sẽ thay cho cô nếu cô có lốp dự phòng,” anh

ta nói, đồng thời bước xuống khỏi chiếc bán tải của

mình. “Cô có không?”

Trong khoảnh khắc, cô không thể trả lời. Anh chàng

này không to con, về điểm này cô đã lầm. Anh ta là

một người khổng lồ. Anh ta phải cao đến một mét

chín lăm, nhưng chiều cao từ đầu tới chân mới chỉ

là một phần. Anh ta có vòng bụng ngoại cỡ, hai bắp

43

đùi to tướng, trong khi chiều ngang cũng bè bè như

một cánh cửa. Cô biết, nhìn chằm chằm vào người

khác là bất lịch sự (thêm một hiểu biết về cuộc đời

nữa học được trong lòng mẹ), nhưng thật khó không

làm thế lúc này. Ramona Norville kỳ thực cũng đã là

một phụ nữ to con hiếm có, song nếu đứng bên người

đàn ông này, bà hẳn trông sẽ thon thả chẳng kém

một vũ công ba lê.

“Tôi biết, tôi biết,” người đàn ông nói, giọng có

vẻ thú vị. “Cô không nghĩ sẽ gặp Người Khổng Lồ

Xanh Vui Tính ở nơi hoang vu này đúng không?” Chỉ

có điều, anh ta chẳng hề có màu xanh lục; nước da

của anh ta có màu nâu rất sẫm. Đôi mắt anh ta cũng

màu nâu. Thậm chí cả cái mũ anh ta đội cũng màu

nâu, cho dù đôi chỗ đã phai màu tới mức gần như

44

trắng bệch ra, như thể có lúc nào đó trong thời

gian tồn tại của mình nó từng bị dính chất tẩy

trắng.

“Tôi xin lỗi,” cô nói. “Chỉ là tôi đang nghĩ dường

như không phải anh vừa lái chiếc xe tải đó, mà vừa

khoác nó lên người.”

Người đàn ông chống hai bàn tay lên hông và ngửa

mặt lên trời cười. “Tôi chưa từng nghe ai nói thế

bao giờ, nhưng cô có vẻ đúng đấy. Khi nào trúng xổ

số, tôi sẽ mua cho mình một chiếc Hummer.”

“Được rồi, tôi không thể mua cho anh một chiếc xe

như thế, song nếu anh giúp tôi thay lốp, tôi sẽ rất

vui trả cho anh năm mươi đô la.”

“Cô đùa chắc? Tôi sẽ làm việc đó miễn phí. Cô đã

giúp tôi tránh được khá nhiều rắc rối khi cô dọn

45

dẹp đám gỗ vụn đó đi.”

“Có ai đó đã đi qua trên một chiếc xe tải rất tức

cười có vẽ hình bộ xương bên thùng, nhưng anh ta đã

tránh được đám gỗ.”

Anh chàng to con đã định quay sang chiếc lốp trước

xẹp lép của Tess, nhưng lúc này anh ta lại quay

lại nhìn cô, cau mày. “Có ai đó chạy qua mà không

chịu giúp cô sao?”

“Tôi không nghĩ anh ta nhìn thấy tôi.”

“Và anh chàng đó cũng chẳng buồn dừng lại dọn dẹp

mớ hổ lốn đó để người đi sau không gặp rắc rối,

phải không?”

“Không. Anh ta không làm thế.”

“Chỉ cứ thế đi tiếp?”

“Phải.” Có gì đó cô không thích về những câu hỏi

46

này. Sau đó, anh chàng khổng lồ mỉm cười, và Tess

tự nhủ cô thật ngớ ngẩn.

“Lốp dự phòng ở dưới sàn khoang hành lý, tôi đoán

vậy có đúng không?”

“Đúng rồi. Nghĩa là tôi nghĩ thế. Tất cả những gì

anh phải làm là...”

“Kéo tay nắm lên, phải, phải. Tới đó, làm thế.”

Trong lúc anh ta đi vòng ra sau chiếc Expedition

của cô, hai bàn tay đút sâu vào túi chiếc quần yếm,

Tess nhận ra cửa chiếc bán tải của anh ta vẫn chưa

đóng sập hẳn vào, và đèn chiếu sáng trên trần

khoang lái vẫn sáng. Nghĩ rằng bộ ắc quy của chiếc

F-150 có lẽ cũng đã bệ rạc chẳng kém gì chiếc bán

tải nó đang phục vụ, cô mở cửa ra (bản lề cánh cửa

kêu lên to chẳng kém gì mấy má phanh) rồi đóng sập

47

hẳn nó vào. Trong lúc làm thế, cô nhìn qua cửa sau

của chiếc xe vào dưới sàn khoang chiếc bán tải. Có

vài thanh gỗ nằm rải rác trên mặt sàn kim loại nổi

gờ han gỉ. Chúng đều được sơn trắng, trên mặt đều

có đinh chĩa ra.

Trong khoảnh khắc, Tess có cảm giác như thể đang

trôi ra khỏi chính thân thể của mình. Âm thanh tích

tắc, BẠN THÍCH NÓ NÓ THÍCH BẠN, giờ đây nghe không

còn giống một chiếc đồng hồ báo thức kiểu cổ nữa

mà như một quả bom hẹn giờ.

Cô cố trấn an mình rằng những mảnh gỗ đó chẳng có

nghĩa gì hết, những thứ như vậy chỉ có thể có ý

nghĩa nào đó trong những cuốn sách cô chưa từng

viết và loại phim cô hiếm khi xem: những thể loại

quái đản, máu me. Không ăn thua. Nghĩa là cô còn

48

hai lựa chọn nữa. Cô có thể tiếp tục giả bộ như

không có chuyện gì xảy ra, vì làm khác đi thực sự

quá kinh khủng, hoặc cô có thể bỏ chạy về phía khu

rừng bên kia đường.

Trước khi cô kịp quyết định, cô ngửi thấy mùi mồ

hôi đàn ông nồng nặc. Cô quay lại, và anh ta đang

đứng đó, lừng lững như một tòa tháp trước mặt cô,

hai tay đút vào hai bên túi quần yếm. “Thay vì thay

lốp xe cho cô,” anh ta vui vẻ nói, “cô nghĩ sao

nếu tôi đ... cô? Cô thấy thế nào?”

Thế rồi Tess bỏ chạy, nhưng chỉ trong tâm trí.

Những gì cô làm trong thế giới thực là đứng ép sát

người vào chiếc bán tải của người đàn ông, ngước

mắt lên nhìn anh ta, một người cao đến nỗi anh ta

che kín mặt trời và khiến cô chìm hoàn toàn vào cái

49

bóng của anh ta. Cô đang nghĩ tới việc chưa đầy

hai giờ trước, bốn trăm người - hầu hết là các quý

bà đội mũ trên đầu - đã hoan hô cô trong một căn

khán phòng nhỏ nhưng hoàn toàn đủ chỗ. Và ở đâu đó

phía nam nơi này, Fritzy đang chờ đợi cô. Cô hiểu

ra - một cách khó nhọc, như thể nâng một vật gì rất

nặng lên - rằng rất có thể cô sẽ không bao giờ

thấy lại con mèo của mình nữa.

“Làm ơn, đừng giết tôi,” một phụ nữ nào đó kêu lên

với giọng nói rất yếu ớt sợ sệt.

“Đồ chó cái,” gã đàn ông nói. Hắn nói với giọng

của một người đang bình luận về thời tiết. Tấm biển

tiếp tục gõ tích tắc vào mái hiên. “Đồ chó cái

lăng loàn hay phàn nàn. Chúa ơi.”

Bàn tay phải của hắn rút ra khỏi túi. Đó là một

50

bàn tay rất to. Trên một ngón tay hồng hào đeo một

chiếc nhẫn cẩn một viên đá màu đỏ. Trông nó giống

như một viên hồng ngọc, nhưng viên đá này quá to để

có thể là hồng ngọc. Tess nghĩ có thể chỉ đơn

thuần là thủy tinh. Tấm biển tiếp tục gõ. BẠN THÍCH

NÓ NÓ THÍCH BẠN. Thế rồi bàn tay siết lại thành

nắm đấm và lao thật nhanh về phía cô, mỗi lúc một

to hơn, cho tới khi mọi thứ khác bị biến mất khỏi

tầm mắt.

Có tiếng kim loại va chạm vang lên từ đâu đó. Cô

nghĩ đó chính là đầu cô vừa đập vào thành chiếc bán

tải. Tess thầm nghĩ: Những người thợ nướng bánh

Zombie. Sau đó, trong thoáng chốc, tất cả trở nên

tối đen.

-6-

51

Cô đang ở trong một căn phòng rộng tối tăm sặc mùi

gỗ ẩm mốc, mùi cà phê cũ, và mùi đồ ngâm dấm để

lưu cữu không biết đã từ bao giờ. Một chiếc quạt

trần cũ kỹ treo lủng lẳng từ trên trần nhà xuống,

ngay trên đầu cô. Trông nó giống như vòng quay ngựa

gỗ đã hư hại trong bộ phim Những người lạ mặt trên

chuyến tàu của Hitchcock. Cô đang ở dưới sàn nhà,

bị lột trần từ eo trở xuống, và hắn đang cưỡng hiếp

cô. Dường như việc bị cưỡng bức chỉ là thứ yếu so

với sức nặng: hắn cũng đang đè bẹp cô. Cô gần như

không thể thở nổi. Hẳn đây phải là một giấc mơ.

Nhưng mũi cô đang sưng vù, một cục u to bằng cả

trái núi nhỏ đang phồng lên đằng sau đầu cô, và

những mảnh dằm nhỏ đang đâm vào mông cô. Bạn không

thể cảm nhận thấy những chi tiết như thế trong một

52

giấc mơ. Chuyện này đang xảy ra. Hắn đang cưỡng bức

cô. Hắn đã lôi cô vào trong cửa hàng cũ này và giở

tròn khốn nạn với cô trong lúc những hạt bụi vàng

lười nhác lượn lờ trong vạt nắng buổi chiều. Ở đâu

đó người ta đang nghe nhạc và mua đồ trực tuyến qua

mạng, ngủ trưa và nói chuyện điện thoại, nhưng tại

đây một người phụ nữ đang bị cưỡng bức, và cô

chính là người phụ nữ đó. Hắn đã lột quần lót của

cô ra; cô có thể thấy nó thòi ra ngoài túi chiếc

quần yếm của hắn. Nó làm cô nhớ tới Phán quyết, bộ

phim cô đã xem tại một buổi chiếu phim tư liệu ở

trường đại học, vào thời cô còn giàu chất phiêu lưu

hơn trong sở thích điện ảnh. Tụt quần chúng xuống,

một trong những gã dân quê cục súc đã nói trước

khi bắt đầu cưỡng dâm anh chàng người thành phố béo

53

tốt. Những gì lướt qua tâm trí bạn thật buồn cười

khi bạn đang nằm dưới ba trăm cân thịt của gã dân

quê, và cái dương vật của gã cưỡng bức bạn đang cọt

kẹt đi tới đi lui bên trong bạn như một cái bản lề

không được tra dầu.

“Làm ơn,” cô nói. “Ôi làm ơn, dừng lại.”

“Sẽ còn nhiều nữa,” hắn nói, và cái nắm tay đó lại

xuất hiện, bao trùm hết tầm mắt cô. Một bên mặt cô

trở nên nóng bừng, rồi một tiếng cạch vang lên

giữa đầu cô, và mọi thứ lại trở nên đen ngòm.

-7-

Lần tiếp theo cô tỉnh lại, gã đàn ông đang nhảy

xung quanh cô trong chiếc quần yếm của gã, vặn vẹo

hai bàn tay từ bên này sang bên kia và ông ổng hát

bài Brown Sugar không theo bất cứ giai điệu nào.

54

Mặt trời đã lặn, và hai khung cửa sổ hướng về phía

tây của khu cửa hàng bỏ hoang - với khung kính phủ

đầy bụi nhưng thật kỳ lạ vẫn chưa bị những kẻ phá

hoại lai vãng qua làm vỡ - sáng rực lên như có lửa.

Bóng của gã đàn ông nhảy nhót đằng sau hắn, chạy

dài ra trên sàn nhà lát ván, hắt lên bức tường nổi

bật những ô vuông sáng màu nơi từng có thời là chỗ

treo các biển quảng cáo. Tiếng đôi ủng của gã dậm

xuống sàn nghe như âm thanh của ngày tận thế.

Cô có thể thấy chiếc quần ống rộng của mình nằm

nhàu nhĩ dưới quầy thu ngân, nơi hẳn từng có thời

nhân viên thu ngân đứng làm việc (có lẽ là cạnh một

cái lọ đựng trứng luộc và một lọ khác đựng món

chân giò lợn muối chua). Cô có thể ngửi thấy mùi

mốc. Và Chúa ơi, cô thấy đau khủng khiếp. Khuôn

55

mặt, lồng ngực cô, và hơn hết là phần dưới, nơi cô

có cảm giác như bị xé toang ra.

Hãy giả bộ bạn đã chết. Đó là cơ hội duy nhất của

bạn.Cô nhắm mắt lại. Tiếng hát ngừng bặt, và cô

ngửi thấy mùi mồ hôi đàn ông đang áp sát lại gần.

Giờ đây còn nặng mùi hơn.

Vì hắn đã hoạt động thể lực, cô thầm nghĩ. Cô quên

khuấy việc giả vờ chết và cố hét thật to. Nhưng

trước khi cô có thể làm thế, hai bàn tay khổng lồ

của hắn đã chộp lấy cổ cô và bắt đầu siết lại. Cô

thầm nghĩ: Thế là hết. Tôi đang chết. Những ý nghĩ

thật bình thản, thật nhẹ nhõm. Ít nhất khi đó sẽ

không còn đau đớn, không còn phải tỉnh lại để nhìn

thấy con-quái-vật-người kia nhảy múa trong ánh nắng

chiều lóe lửa.

56

Cô lịm đi.

-8-

Khi Tess tỉnh lại lần thứ ba, cả thế giới xung

quanh trở nên nhuốm màu đen và trắng bạc, còn cô

như đang bồng bềnh lơ lửng.

Chết là như thế này đây.

Thế rồi cô cảm nhận thấy hai bàn tay phía dưới cô

- hai bàn tay khổng lồ, hai bàn tay của hắn - và

cảm giác đau đớn vòng quanh cổ cô như một vòng dây

thép gai. Hắn đã không siết cổ cô tới mức đủ để

giết chết cô, nhưng cô đang mang trên cổ hình hai

bàn tay hắn in hằn như một chiếc vòng cổ, hai lòng

bàn tay ở phía trước, các ngón tay ở hai bên và

đằng sau gáy.

Lúc này đã là đêm. Trăng đã mọc. Một vầng trăng

57

đầy tròn trịa. Hắn đang mang cô đi qua bãi để xe

của khu cửa hàng bỏ hoang. Hắn vác cô đi qua chiếc

xe bán tải của hắn. Cô không thấy chiếc Expedition

của mình đâu. Chiếc Expedition của cô đã biến mất.

Anh bạn đi đâu mất rồi, Tom?

Gã đàn ông dừng lại bên rìa đường. Cô có thể ngửi

thấy mùi mồ hôi của hắn, cảm thấy lồng ngực hắn

đang phập phồng. Cô có thể cảm nhận được không khí

ban đêm mát dịu trên đôi chân trần của mình. Cô có

thể nghe thấy tiếng tấm biển kêu tích tắc sau lưng,

BẠN THÍCH NÓ NÓ THÍCH BẠN.

Có phải hắn nghĩ mình đã chết rồi không? Hắn không

thể nghĩ mình đã chết. Mình vẫn còn chảy máu.

Hay đã chảy máu? Khó lòng nói chắc chắn. Cô nằm

mềm nhũn trên hai cánh tay hắn, cảm thấy mình giống

58

như một cô gái trong một bộ phim kinh dị, người bị

Jason, Michael hay Freddy, hoặc bất cứ cái tên nào

hắn sở hữu, mang đi sau khi tất cả những người

khác đã bị sát hại. Bị mang tới một hang ổ lụp xụp

nào đó nằm tận sâu trong rừng, nơi cô sẽ bị xích

vào một chiếc móc trên trần nhà. Trong những bộ

phim đó luôn có những sợi xích và những cái móc

trên trần nhà.

Hắn lại tiếp tục bước đi. Cô có thể nghe thấy

tiếng đôi giày của hắn giẫm lên mặt đường nhựa mấp

mô của Stagg Road: clud-clump-clud. Sau đó, khi đã

sang bên kia đường, những tiếng lạo xạo và tiếng

rơi lách cách vang lên. Hắn đang đá đi những mảnh

gỗ cô đã cẩn thận dọn dẹp và ném xuống rãnh ở chỗ

này. Cô không còn nghe thấy tiếng động của tấm

59

biển, nhưng lúc này cô có thể nghe thấy tiếng nước

chảy. Không nhiều, không phải một dòng nước tràn

trề, chỉ là tiếng nước chảy nhỏ giọt. Gã đàn ông

quỳ gối xuống. Hắn hầm hừ khe khẽ.

Giờ hắn sẽ giết mình, chắc rồi. Và ít nhất mình sẽ

không phải nghe tiếng hát gớm ghiếc của hắn nữa.

Đó là phần tuyệt vời, Ramona Norville hẳn sẽ nói

thế.“Này, cô gái,” hắn nói với giọng khá dịu dàng.

Cô không trả lời, nhưng cô có thể thấy hắn đang

cúi xuống cô, nhìn vào đôi mắt đang he hé của cô.

Cô cố hết sức giữ cho chúng bất động. Nếu hắn thấy

chúng cử động, dù chỉ là một chút... hay một giọt

nước mắt...

“Này.” Hắn vỗ lòng bàn tay vào má cô. Cô thả lỏng

để mặc đầu mình nghiêng sang bên.

60

“Này!” Lần này hắn thẳng tay tát cô, nhưng vào má

bên kia. Tess để mặc cho đầu cô ngoẹo trở lại sang

phía đối diện.

Gã đàn ông véo núm vú cô, nhưng hắn không buồn lột

áo và nịt ngực của cô ra, vậy nên cô cũng không bị

đau lắm. Cô vẫn nằm mềm nhũn.

“Tao rất xin lỗi đã gọi mày là một con chó cái,”

gã đàn ông nói, vẫn dùng thứ giọng nói dịu dàng.

“Đ... mày thật tuyệt. Và tao thích những đứa nhừ

hơn chút nữa.”

Tess nhận ra rất có thể hắn thực sự nghĩ cô đã

chết. Thật đáng kinh ngạc, nhưng hoàn toàn có thể

đúng là vậy. Và đồng thời lúc này cô cũng muốn được

sống biết bao.

Gã đàn ông lại vác cô lên. Mùi mồ hôi đàn ông lại

61

đột ngột trở nên nồng nặc. Những sợi râu lởm chởm

chích vào bên mặt cô, và cô phải gắng hết sức để

không ngoảnh mặt tránh đi. Hắn hôn lên khóe môi cô.

“Xin lỗi, tao đã hơi thô bạo.”

Rồi hắn lại tiếp tục mang cô đi. Tiếng nước chảy

trở nên rõ hơn. Ánh trăng đã bị che khuất. Có một

thứ mùi - một mùi hôi nồng nặc - của lá cây mục

ruỗng. Hắn đặt cô xuống một lớp nước sâu chừng bốn

hay năm inch. Nước lạnh buốt, thiếu chút nữa cô đã

buột miệng kêu lên. Hắn đẩy vào hai bàn chân cô, và

cô để cho hai đầu gối mình co lên. Không xương, cô

thầm nghĩ. Cần làm ra vẻ như không xương. Họ chưa

đi được bao xa thì chạm vào một bề mặt kim loại uốn

nếp.

62

“Mẹ kiếp,” hắn càu nhàu, có vẻ như đang suy nghĩ.

Rồi đẩy mạnh cô đi.

Tess vẫn tiếp tục bất động mềm nhũn người ngay cả

khi có thứ gì đó - một cành cây - cào một đường đau

điếng suốt dọc giữa lưng cô. Hai đầu gối cô không

ngừng va vào những nếp uốn nằm phía trên. Hai mông

cô trượt qua một khối lầy nhầy, và mùi thực vật mục

rữa càng trở nên đặc quánh. Đặc quánh như một súc

thịt vậy. Cô cảm thấy bị thôi thúc dữ dội muốn khạc

thứ mùi đó đi. Cô có thể cảm thấy một lớp lá ướt

bắt đầu bám lại sau lưng cô, giống như một tấm đệm

ướt sũng nước vậy.

Nếu bây giờ hắn nhận ra, mình sẽ đánh hắn. Mình sẽ

đá hắn, đá, đá...

Nhưng không có gì xảy ra. Suốt một hồi lâu, cô sợ

63

không dám mở mắt ra to hơn hay động đậy chúng dù

chỉ một chút. Cô hình dung ra hắn đang cúi xuống,

nhìn vào trong đường ống nơi hắn đẩy cô vào, đầu

nghiêng sang một bên, băn khoăn với một câu hỏi,

chờ đợi một cử động như thế của cô. Làm sao hắn có

thể không biết cô còn sống? Chắc chắn hắn cảm nhận

thấy nhịp tim cô đang đập. Và liệu có ăn thua gì

khi tìm cách đá gã khổng lồ tới trên chiếc xe bán

tải đó? Hắn sẽ dùng một tay chộp lấy bàn chân trần

của cô, lôi cô ra ngoài, và bắt đầu bóp cổ cô lần

nữa. Chỉ có điều lần này hắn sẽ không dừng lại.

Cô nằm giữa đám lá mục ruỗng và thứ nước tù đọng,

đôi mắt mở he hé không nhìn vào bất cứ đâu, tập

trung mọi sự chú ý vào việc diễn vai người chết. Cô

chìm vào một trạng thái vắng ý thức ngập trong màu

64

xám, không hoàn toàn là bất tỉnh, và ở trong trạng

thái đó trong một khoảng thời gian cô cảm thấy rất

dài nhưng có lẽ không hề lâu. Khi cô nghe thấy

tiếng động cơ - chiếc xe bán tải của hắn, chắc chắn

là xe của hắn - Tess nghĩ: Mình đang tưởng tượng

ra âm thanh đó. Hay mơ về nó. Hắn vẫn đang còn ở

đây.

Nhưng những tiếng nổ không đều đặn của chiếc động

cơ thoạt đầu vang lên to hơn, sau đó nhỏ dần đi

theo con đường Stagg Road.

Đó là một mẹo lừa.

Ý nghĩ gần như khiến cô phát cuồng. Cho dù không

phải là vậy đi nữa, cô cũng không thể ở lại chỗ này

cả đêm. Và khi cô ngẩng đầu lên (nhăn mặt trước

cảm giác đau như dao đâm trên phần cổ bị hành hạ

65

lúc trước) và nhìn ra phía miệng đường ống, cô chỉ

thấy một quầng sáng trăng hình tròn bàng bạc không

bị thứ gì che khuất. Tess bắt đầu vật vã trườn về

phía đó, rồi ngừng phắt lại.

Đó là một mẹo lừa. Tôi không quan tâm cô nghe thấy

gì, hắn vẫn còn ở ngoài đó.

Lần này, suy nghĩ đó trở nên mạnh mẽ hơn. Việc

không nhìn thấy gì phía miệng đường cống ngầm làm

nó mạnh mẽ hơn. Trong một cuốn tiểu thuyết rùng

rợn, đây có thể là khoảnh khắc nhẹ nhõm giả tạo

trước giây phút cao trào. Hay trong một bộ phim

kinh dị cũng vậy. Bàn tay trắng bệch nhô lên khỏi

mặt hồ trong Phán quyết. Alan Arkin bất ngờ lao ra

nhảy bổ vào Audrey Hepburn trong Đợi đến khi trời

tối. Cô không thích những cuốn tiểu thuyết rùng rợn

66

và các bộ phim kinh dị, nhưng dẫu vậy, việc bị

cưỡng hiếp và thiếu chút nữa bị giết chết dường như

vừa mở toang cánh cửa của cả một kho tàng ký ức về

phim kinh dị. Như thể chúng đang ở ngay kia, lơ

lửng trong không khí.

Có thể hắn đang đợi. Nếu, chẳng hạn, hắn có một

đồng bọn giúp hắn lái chiếc xe tải đi. Hắn có thể

đang ngồi chồm hỗm ở ngoài miệng cống ngầm, kiên

nhẫn đúng kiểu dân quê.

“Tụt những cái quần kia xuống”, cô thì thầm, rồi

đưa tay lên bịt miệng. Nhỡ hắn nghe thấy cô thì

sao?Năm phút trôi qua. Có lẽ là năm phút. Nước

trong cống rất lạnh, và cô bắt đầu rùng mình ớn

lạnh. Không bao lâu nữa, răng cô hẳn sẽ va vào nhau

lập cập. Nếu hắn còn ở ngoài kia, hắn sẽ nghe

67

thấy.

Hắn đã lái xe đi rồi. Cô nghe thấy mà.

Có thể. Mà cũng có thể không phải.

Và cũng có thể cô không cần ra khỏi đường ống theo

cách cô đã chui vào trong nó. Đây là một đoạn cống

ngầm, nó sẽ chạy xuyên qua bên dưới con đường, và

vì cô có thể cảm giác được nước đang chảy bên dưới

mình, đường cống không bị bịt kín. Cô có thể bò

theo suốt chiều dài của nó và chui ra ở bãi đỗ xe

của cửa hàng bỏ hoang. Như thế, cô có thể đoan chắc

chiếc bán tải cũ kỹ của hắn đã rời đi. Dẫu vậy,

rất có thể cô vẫn chưa được an toàn, nếu còn một kẻ

đồng lõa nữa, nhưng Tess cảm thấy chắc chắn, trong

tận nơi sâu thẳm mà đầu óc lý trí của cô đã tìm

tới lẩn trốn, rằng không có kẻ đồng lõa nào cả. Một

68

kẻ đồng lõa chắc chắn sẽ khăng khăng đòi lượt của

hắn để giày vò cô. Hơn nữa, gã khổng lồ đã ra tay

một mình.

Và nếu hắn đi rồi thì sao? Khi đó thì sao?

Cô không biết nữa. Cô không thể hình dung ra cuộc

đời mình sau buổi chiều trong khu cửa hàng bỏ hoang

và buổi tối trong đường cống ngầm với lá cây mục

ruỗng ngập lên tới tận bụng, nhưng rất có thể cô

không cần phải làm việc đó. Có lẽ cô nên tập trung

vào chuyện quay về nhà với Fritzy và cho anh chàng

ăn một gói Fancy Feast. Cô có thể hình dung ra rất

rõ ràng hộp Fancy Feast. Nó được đặt trên một tầng

giá trong cái tủ bếp bình yên của cô.

Cô lật người nằm sấp xuống và bắt đầu nhỏm dậy

trên hai khuỷu tay, với ý định bò qua đầu kia đường

69

cống ngầm. Thế rồi cô nhìn thấy những gì đang chia

sẻ chung đường ống với cô. Một trong các thi thể

hầu như chỉ còn là bộ xương (giơ hai bàn tay xương

xẩu ra như cầu cứu), nhưng trên đầu của cái xác vẫn

còn lại đủ nhiều tóc để Tess hầu như chắc chắn đó

là thi thể của một phụ nữ. Cái xác còn lại hoàn

toàn có thể bị tưởng nhầm là một ma nơ canh trong

cửa hàng với khuôn mặt bị hư hại tàn tệ, nếu không

tính đến đôi mắt lồi ra và cái lưỡi thè dài khỏi

miệng. Cái xác này còn mới hơn, nhưng những con thú

hoang cũng đã kịp quan tâm đến nó, và thậm chí

ngay cả trong bóng tối, Tess vẫn có thể thấy những

chiếc răng của người phụ nữ đã chết nhe ra thành

một nụ cười gằn quái gở.

Một con bọ rùa chui ra khỏi mái tóc của xác chết,

70

rồi thong thả bò đi dọc xuống sống mũi của cô ta.

Kêu thét lên kinh hoàng, Tess lùi lại lao ra khỏi

cống ngầm, rồi nhổm dậy trên hai chân, chiếc áo ướt

sũng dính chặt vào người cô từ hông trở lên. Cô

hoàn toàn trần trụi từ hông trở xuống. Và mặc dù cô

không hề ngất xỉu (hay ít nhất cô không nghĩ là

vậy), trong một lát ý thức của cô tựa như một thực

thể bị đứt gãy một cách kỳ lạ. Khi hồi tưởng lại,

sau này cô sẽ nghĩ về một giờ đồng hồ sau đó như

một sân khấu tối đen chỉ thỉnh thoảng được chiếu

rọi bởi vài quầng sáng. Thỉnh thoảng, một người phụ

nữ tơi tả với sống mũi vỡ và hai bên đùi bê bết

máu lại bước vào một trong những quầng sáng đó. Sau

đó, cô ta lại biến mất vào bóng tối.

- 9 -

71

Cô đang ở trong cửa hàng, giữa căn phòng trung tâm

rộng lớn trống trải từng có lúc được chia thành

từng dãy giá bày hàng, với một tủ đá đựng thực phẩm

đông lạnh (rất có thể) ở phía sau, và dãy tủ lạnh

chứa bia (chắc chắn rồi) chạy suốt chiều dài bức

tường phía xa. Cô đang ở giữa mùi của cà phê và đồ

muối chua đã phai nhạt từ lâu. Gã đàn ông có thể đã

để quên cái quần của cô, hoặc cũng có thể hắn dự

định quay lại lấy nó sau - có thể khi hắn đã thu

dọn xong đám mảnh gỗ cắm đinh chi chít đó. Cô khều

cái quần từ dưới quầy thu ngân ra. Bên dưới nó là

đôi giày và chiếc điện thoại di động của cô - đã bị

đập vỡ. Phải, tới lúc nào đó hắn sẽ quay lại. Sợi

dây buộc tóc của cô đã biến mất. Cô nhớ (một cách

mơ hồ, theo cách người ta nhớ lại một số chuyện xảy

72

ra từ thời thơ ấu xa xăm nhất) lúc trước, cũng

trong ngày hôm đó, một phụ nữ từng hỏi cô đã mua nó

ở đâu, và tiếng vỗ tay không thể giải thích nổi

khi cô trả lời là JCPenney. Cô nghĩ tới gã khổng lồ

hát Brown Sugar - và giọng hát đều đều trẻ con ông

ổng của hắn - và rồi lại chìm vào bóng tối.

- 10 -

Cô đang bước đi đằng sau khu cửa hàng dưới ánh

trăng. Trên đôi vai đang co ro vì lạnh của cô lúc

này có khoác những gì còn lại của một tấm thảm,

song cô không tài nào nhớ nổi đã nhặt được nó ở

đâu. Miếng thảm thật bẩn thỉu song ấm áp, và cô kéo

nó sát hơn vào người. Cô chợt nhận ra rằng trên

thực tế cô đang đi vòng quanh cửa hàng, và đây có

lẽ là lượt đi vòng quanh như thế lần thứ hai, thứ

73

ba, thậm chí thứ tư của cô. Cô cũng chợt nhớ ra cô

đang tìm kiếm chiếc Expedition của mình, nhưng cứ

mỗi lần không tìm thấy nó đằng sau cửa hàng, cô lại

quên khuấy mất cô đã tìm ở đó và lại đi vòng quanh

lần nữa. Cô quên vì cô đã bị nện vào đầu, bị bóp

cổ và đang ở trong trạng thái sốc. Cô cảm thấy có

thể não cô đang bị xuất huyết - làm sao bạn có thể

biết được, trừ khi bạn tỉnh dậy bên các thiên thần

và họ nói cho bạn hay? Tiếng gió thổi rì rào lúc

chiều giờ đã trở nên mạnh hơn một chút, và tiếng

tích tắc của tấm biển bằng thiếc có phần to hơn.

BẠN THÍCH NÓ NÓ THÍCH BẠN.

“7Up,” cô thốt lên. Giọng nói của cô hơi lạc đi

nhưng vẫn rõ lời. Cô nghe thấy chính mình đang cất

giọng hát. Cô có giọng hát khá hay, và việc bị bóp

74

cổ đã đem đến cho nó một âm hưởng rin rít dễ chịu

đến mức đáng ngạc nhiên. Như thể lắng nghe Bonnie

Tyler đang hát ngay tại đây, dưới ánh trăng. “7Up

có vị thật ngon... như một điếu thuốc lá!” Cô chợt

nghĩ điều đó không đúng, và cho dù có đúng vậy đi

nữa, đáng lẽ cô nên hát bài gì đó khá hơn đoạn

quảng cáo mắc dịch đó khi cô sở hữu âm hưởng rin

rít dễ chịu trong giọng nói của mình; nếu bạn sắp

bị cưỡng hiếp và bỏ mặc, coi như đã chết trong một

ống cống với hai xác chết đã thối rữa, một điều gì

đó tốt đẹp dứt khoát phải đến sau đó.

Mình sẽ hát bài hát hay nhất của Bonnie Tyler,

mình sẽ hát bài Đó là một cơn đau tim. Mình chắc

chắn mình còn nhớ lời, mình dám chắc chúng vẫn còn

trong đống ký ức mà bất cứ nhà văn nào cũng có phía

75

sau...

Nhưng sau đó, cô lại chìm vào bóng tối.

76

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát