Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Luật Sư Và Bị Cáo

Peter thân yêu tặng Daina, Matthew, Joseph và

PorterJim thân yêu tặng Jack và Suzie

MỞ ĐẦU

NHÀ NGHỈ MÙA HÈ CỦA NGƯỜI KHÁC

Mùa hè năm 2003, có ba vụ giết người tàn nhẫn và

bi thảm tại East Hampton, một cộng đồng giàu có

trên bãi biển Long Island, và hai vụ giết người

tương tự ở thành phố New York. Đây là đề tài của vô

số bản tin trong suốt năm sau, tại New York và

trong cả nước.

Nhưng nỗi kinh hoàng vì các vụ giết người mờ nhạt

hẳn so với sự căng thẳng và chấn động xã hội ở

Hamptons trong thời gian chuẩn bị và suốt phiên

tòa.Đây là câu chuyện đã xảy ra, được kể theo vài

cách nhìn. Hãy nhớ rằng con người thường nói dối,

1

nhất là trong thời đại hiện nay, và phạm vi những

lời dối trá có thể vượt ra ngoài tầm hiểu biết của

chúng ta.

Những người kể chuyện lần lượt xuất hiện:

Nikki Robinson, cô hầu mười bảy tuổi, làm việc nửa

ngày ở East Hampton, Long Island.

Tom Dunleavy, nguyên vận động viên chuyên nghiệp,

hiện giờ là luật sư bào chữa ở Hamptons.

Dante Halleyville, bị buộc tội bốn vụ giết người,

một trong những nam sinh, vận động viên xuất sắc

nhất quốc gia.

Katherine Costello, nữ luật sư bào chữa có uy tín

tại phiên tòa.

Loco, kẻ buôn bán và cung cấp ma túy ở Hamptons.

Thanh tra Connie P. Raiborne, một thám tử Brooklyn

2

lịch lãm.

Marie Scott, bà ngoại và là nơi nương tựa của

Dante về mọi mặt.

Dưới đây là câu chuyện của họ.

Chương 1

Nikki Robinson

Mười bảy tuổi và xinh đẹp đến mức dễ gây ra tội

lỗi, Nikki Robinson phụng phịu suốt buổi chiều oi

bức, cố không nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại di

động màu hồng chướng mắt và vô dụng của cô. Đã ba

ngày nay, cô không thấy Feifer gọi lần nào và mỗi

lúc cô càng có ý nghĩ kinh khủng là bị bỏ rơi, dù

chưa nói ra lời.

Vì thế khi chuông reo lúc Nikki đang đứng trong

hàng người đợi trả tiền đồ uống ở Siêu thị Kwik,

3

trái tim cô lịm đi. Cô chộp lấy điện thoại nhanh

đến mức Rowena, cô bạn thân nhất của cô đứng sau

quầy chiếu cái nhìn chê bai như muốn nói: “Từ từ

nào, cô bạn”.

Dù bị chuyện tình lãng mạn thúc ép, Rowena luôn cố

giữ thái độ đường hoàng và như thường lệ, cô đúng.

Chỉ là cuộc gọi của Maidstone Interiors báo có

việc dọn dẹp cho Nikki ở Montauk.

Nikki đã làm cho Maidstone cả vụ hè và thích công

việc, chỉ có điều cô không bao giờ biết Maidstone

điều cô đến đâu mà thôi.

Nikki mất bốn mươi phút lái xe từ quốc lộ Kings ở

BridgeHamptons đến Montauk, thêm dăm phút nữa mới

tìm thấy vùng lân cận nhiều đồi núi, vắt vẻo bên

trên tuyến đường 27, nơi đây phố xá đặt theo tên

4

các Tổng thống từ trần đã lâu và không theo tên các

Tổng thống mới qua đời.

Nhà số 41 Monroe không phải là một lâu đài cũng

không phải là đống rác, mà ở lưng chừng giữa hai

loại đó. Vừa bước qua cửa, cô đã thấy chẳng có gì

ghê gớm, chắc người thuê là một cặp vợ chồng hoặc

một gia đình nhỏ.

Ngoài khoản tiền công đều đặn, điều Nikki thích

nhất trong công việc này là chỉ có một mình. Cô có

thể dọn dẹp nhà cho người da trắng, nhưng ít ra là

không có họ đứng ngó qua vai cô, theo dõi và giám

sát từng cử động của cô. Thêm nữa, cô có thể ăn mặc

tùy ý, thế là cô cởi phắt quần jeans và áo phông,

để lộ bộ đồ tắm hai mảnh thiếu vải. Cô đeo tai nghe

và nghe R.Kelly, rồi bắt tay vào việc.

5

Nikki bắt đầu dọn phòng ngủ tầng trệt. Cô thu nhặt

khăn mặt bẩn, lột bỏ các tấm khăn giường, cuộn

tròn lại thành một đống ẩm ướt đồ sộ, và chật vật

theo cầu thang dốc đứng mang xuống tầng hầm. Cô

nhanh chóng cho chạy mẻ giặt đầu tiên, rồi chạy lên

tầng hai, và lúc này nước da đen của cô - có lúc

cô thích, có lúc không - đang lấp lánh.

Lúc lên đến đầu cầu thang, cô ngửi thấy trong

không khí một mùi khó chịu, dường như có người đang

đốt hương trầm, và lúc này cô hít phải một hơi rõ

rệt hơn, mùi khói marijuana.

Điều đó chẳng có gì khác thường. Những người thuê

nhà cũng có thể là dân nghiện lắm chứ.

Nhưng lúc Nikki mở cửa vào phòng ngủ chủ nhân, tim

cô đập loạn nhịp và không hiểu sao cô hét lên, rồi

6

nghĩ, Thằng nỡm da trắng.

Chương 2

Trên giường là một gã da trắng gầy giơ xương, con

dao mổ cá dài, cong trong tay, chẳng mặc gì ngoài

cái quần đùi và cười nhăn nhở, nom gã như vừa ra

khỏi nhà tù. Tóc gã chuội trắng, nước da nhợt nhạt

như ma phủ đầy lỗ thủng và hình xăm.

Nhưng thứ đáng sợ nhất, còn rùng rợn hơn cả con

dao là cặp mắt gã.

- Tôi biết cô, Nikki Robinson, - gã nói. - Tôi

biết cô sống ở đâu. Thậm chí biết cô làm việc ở

đâu.Vài giây cho cảm giác kéo dài hơn, cái nhìn

thẳng thừng như trong bộ phim kinh dị làm Nikki tê

liệt ngay trên ngưỡng cửa và dường như ghìm chặt

đôi giày Reeboks của cô xuống sàn.

7

Phổi cô lúc này quá ư vô dụng. Cô không thể hít đủ

không khí mà hét lần nữa.

Không biết bằng cách nào cô phá vỡ được trạng thái

mê mụ, đủ nhấc được một chân rồi chân kia, và lúc

này cô cử động, cô vừa hét vừa chạy bán sống bán

chết đến cửa buồng vệ sinh ở mãi đầu kia của hành

lang.

Nikki vốn nhanh nhẹn, cô là vận động viên chạy

vượt rào trong đội điền kinh trường trung học

Bridgehampton, cô nhanh hơn nhiều cậu trai khác và

cũng nhanh hơn kẻ đột nhập có cặp mắt độc ác, tròn

và sáng này.

Cô đến cửa buồng vệ sinh trước gã, và mặc dù bàn

tay run rẩy, cô vẫn đóng chặt cửa rồi khóa lại sau

lưng.Ngực cô phập phồng nặng nhọc đến mức vừa nghe

8

thấy tiếng bước chân của gã, cô dựa đầu vào cửa,

hình ảnh phản chiếu của cô trong tấm gương soi cả

người trông thật khủng khiếp.

Rồi xoay người và ép chặt lưng vào cánh cửa, cô

cuống cuồng nhìn khắp phòng tìm lối thoát.

Cửa sổ dẫn lên mái nhà. Nếu lên được mái, cô có

thể tìm ra đường xuống hoặc nếu cần thì nhảy.

Lúc đó cô nhìn thấy nó. Nhưng thấy thì đã quá

muộn.Quả đấm cửa bằng đồng đang xoay trong ánh

sáng.Không phải quả đấm đang ép vào lưng cô. Quả

đấm thứ hai ở bên kia bồn rửa, gắn vào một cánh cửa

khác mà cô không biết vì cô chưa vào nhà này bao

giờ, cánh cửa dẫn thẳng vào phòng ngủ.

Lúc cô kinh hoàng nhìn trừng trừng, quả đấm ngừng

xoay và cánh cửa từ từ mở, chỉ có gã và cô trong

9

căn phòng nhỏ xíu. Tên da trắng quỷ quái.

Không còn trốn đâu được nữa, không còn trốn đâu

được nữa, không còn trốn đâu được nữa, cô nghĩ, nỗi

hoảng sợ hiện rõ trên mặt cô trong gương.

Lúc này gã đã ép chặt vào cô, thở vào tai cô, lưỡi

dao sắc lẻm vạch một đường vào cổ cô. Lúc cô nhìn

xuống, gã kéo tóc cô ra sau cho đến khi mắt họ gặp

nhau trong gương.

- Đừng cắt! - Cô van xin, thì thào yếu ớt. - Tôi

sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn.

Lời cô nói chẳng có ý nghĩa gì, cặp mắt tàn nhẫn

kia cười cợt lúc gã ghìm vai và bụng cô lên trên

bồn rồi thô bạo kéo tuột mảnh dưới bộ bikini xuống

tận đầu gối cô.

- Tôi biết cô sẽ làm bất cứ điều gì. Không được

10

thôi nhìn.

Nikki nhìn gã trong gương lúc gã nói và hít một

hơi. Nhưng lúc ấn vào trong cô, gã thọc mạnh đến

mức đầu cô đập vào gương làm tấm gương vỡ thành

muôn mảnh. Dù lưỡi dao vẫn ép sát vào họng cô, và

cô biết là ngược lại thông lệ, nhưng vẫn không kìm

được tiếng rên rỉ và van nài gã đừng ngừng lại. Lúc

gã mãn cuộc, Nikki dựa vào tấm gương và nói:

- Feif, tôi thích anh lúc anh đóng vai lãng mạn

quái đản này. Anh là một con quỷ.

Hai mươi phút sau, khi cả hai nằm ườn trên một

trong những cái giường đã lột bỏ tấm trải, gã bảo

cô rằng cái mùi trong phòng không phải là cần sa mà

là cocaine.

Câu chuyện bắt đầu như thế đấy, với Feif và Nikki

11

cùng thứ cocaine chúng hút trong buổi chiều đờ đẫn

ấy tại ngôi nhà mùa hè của một người nào đó ở

Hamptons.

12

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát