Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Lụy Tình

LỤY TÌNH

Đinh Lê Vũ

(Tập truyện ngắn)

Nụ hôn đầu

1. Giọng Hân âm âm qua cả ngàn cây số, qua phone,

nghe vừa quen vừa lạ: “Tết này, Hân có điều bất ngờ

dành cho Tuấn.”. Tuấn cười: “Bất ngờ gì nữa, nói

đại ra đi cho rồi!”. “Để đến Tết rồi biết! Bất ngờ

mà, sao nói được?”. Tuấn tủm tỉm: “Còn bày đặt bất

ngờ nữa. Tết này Hân về chứ gì? Hân mà không báo

trước, Tuấn đăng ký đi tour Tết đó.”. Hân nghe Tuấn

dọa, xụi lơ: “Tuấn này kỳ, Hân muốn bất ngờ một

chút mà cũng không cho. Ghét ghê!”. Hân nói ghét

ghê nhưng giọng nghe chừng nghe vui lắm. Gần mười

năm hai đứa xa nhau, không thư từ gì nhiều (vì Tuấn

1

ghét viết thư, một mình Hân thư từ hoài, riết rồi

cũng nản), cũng không điện thoại nhiều (vì Hân còn

đi học, làm gì có tiền) nhưng hễ có dịp Hân gọi

điện về cho Tuấn - như hôm nay - thì hai đứa lại ôm

máy a lô với nhau hàng giờ. Cho đến khi nào Hân

nói: “Hân gọi bằng thẻ, mình nói hết thẻ nha, khi

nào bị cắt cái rụp là Tuấn tự động biết là Hân hết

thẻ, không được trách Hân không chào hỏi gì hết

đó!”. Và Tuấn, lúc nào cũng tỏ ra rất hiểu ý Hân,

chỉ cần Hân nói ra một câu là Tuấn biết ngay câu

tiếp theo sẽ là gì. Y như hồi xưa!

Hồi xưa, hai đứa học chung một lớp, ngày Hân đi

xuất cảnh theo gia đình thì hai đứa đang học dở

chừng lớp tám. Trước ngày Hân đi, Tuấn có xin phép

ba mẹ đi theo gia đình Hân ra Đà Nẵng chơi một

2

ngày. Hân nói: “Hồi còn nhỏ, Hân ước gì mình có

ngày được đi Đà Nẵng chơi. Đà Nẵng to hơn, đẹp hơn

Hội An mình nhiều lắm. Hân muốn đánh dấu kỷ niệm

ngày tụi mình xa nhau bằng một ngày đi chơi ở Đà

Nẵng, để sau này mình không quên nhau được.”. Nói

là làm. Hai đứa mượn xe đạp đi lang thang một ngày

trời ở Đà Nẵng, đi coi phim ở rạp Lê Độ, uống nước

mía, đọc báo ké ở mấy quầy báo bên bờ sông Hàn, ăn

bún chả cá Nguyễn Chí Thanh, lại ăn chè Xuân Trang

trên đường Thống Nhất… Rồi về. Vậy mà thấy vui

không gì bằng. Hồi đó Tuấn khờ lắm, chẳng nghĩ ngợi

xa xôi được như Hân, để giờ đây nhớ lại, vẫn còn

thấy buồn cười. Bây giờ, cả hai đứa đều đã lớn lên

nhiều, đi xa nhiều, mới thấy Đà Nẵng chẳng là cái

đinh gì so với những thành phố lớn mà sau này Hân

3

đi qua. Tuấn làm hướng dẫn viên ở một công ty du

lịch, sau này, không có ngóc ngách nào ở Đà Nẵng mà

Tuấn không biết. Rốt cuộc thì cùng rút ra kết luận

giống nhau là Hội An mình nhất nhất, chẳng nơi nào

bằng Hội An mình. Hội An của những ngày xa xưa, im

lìm, với những ngõ phố tường rêu sâu hun hút,

tiếng rao lục tàu xá già nua, khản đặc, những buổi

trưa hè hai đứa rinh rích trên căn gác gỗ chất đầy

sách ọp ẹp ở nhà Tuấn, với khung cửa sổ bé tẹo lúc

nào cũng có một thứ ánh sáng nhờ nhờ. Căn gác gỗ

nhà Tuấn lúc đó là cả một thư viện khổng lồ đối với

hai đứa, Hân lại là đứa mê sách đến quên ăn quên

ngủ. Để hậu quả là sau này khi qua bên kia, khi ba

dẫn đi khám sức khỏe, bác sĩ bắt Hân phải mang cặp

kính cận to đùng. Ảnh hưởng đến nhan sắc thấy ghê!

4

2. Hai mươi ba tháng Chạp, Tuấn ra sân bay Đà Nẵng

đón Hân. Gần mười năm không gặp nhau, Hân cũng chỉ

cao hơn, gầy hơn so với vóc dáng mủm mỉm ngày xưa,

riêng nụ cười thì vẫn y như cũ. Cũng chính nhờ nụ

cười này mà Tuấn nhận ra Hân ngay, giữa sân bay

ngày giáp Tết đông nghịt người. Câu đầu tiên chào

nhau là một câu chọc quê Hân, lại nhằm vào đúng

ngay cặp kính cận Hân ghét nhất sù sụ ngay trên

mặt: “Ê, Hân qua bên đó về thấy trí thức quá há,

đeo kính cận giống bác học ghê!”. Hân lúng búng đỏ

mặt, rồi phản pháo lại: “Nè, ai cho ra đây đón tui

vậy, tui nói là cứ ở Hội An chờ tui mà, như vầy thì

còn gì là bất ngờ nữa!”. Tuấn không thèm trả lời

Hân, lại chọc tiếp: “Dạo này lớn, dễ thương ghê

ta!” làm Hân phải lừ mắt, Tuấn mới thôi. Sao bây

5

giờ cái miệng Tuấn tía lia, chẳng bù lấy một chút

cho ngày xưa. Mà Tuấn cũng cao lớn hơn nhiều, hồi

xưa chỉ đứng tới ngang tai của Hân chớ mấy, bây giờ

cao hơn Hân gần một cái đầu. Hân thấy cảm xúc

trong mình thật lạ. Hân đã mong gặp lại Tuấn biết

bao, dự định gặp Tuấn sẽ nói bao nhiêu là chuyện,

bây giờ gặp rồi, lại chẳng nói với nhau được một

câu cho nghiêm trang. Tuấn cũng vậy, chỉ toàn chọc

Hân thôi, cuộc gặp gỡ không hề giống như những cuộc

trùng phùng của hai đứa bạn thân lâu ngày gặp lại,

như Hân vẫn hình dung. Chỉ biết, bây giờ gặp nhau

rồi, Hân thấy lòng nhẹ nhàng, bình yên lắm.

Dì Hai cũng thuê một chiếc xe bốn bánh ra đón Hân,

dì nói Hân lên xe để dì chở về Hội An. Hân chỉ gởi

mấy cái va li to đùng nhờ dì chở về, còn Hân sẽ đi

6

bằng xe Hond-đa Tuấn chở. Hân níu tay áo Tuấn:

“Cho Hân đi một vòng Đà Nẵng đi! Hân muốn tìm lại

cảm giác của ngày xưa”. Tuấn chở Hân lòng vòng trên

đường Nguyễn Văn Linh, vòng qua đường Lê Duẩn,

thẳng xuống đường bờ sông. Hân xuýt xoa: “Đà Nẵng

bây giờ đẹp quá, bờ sông hình như rộng hơn ngày

xưa?”. Hân chỉ cái cầu sSông Hàn: “Hồi xưa Hân nhớ

đâu có cái cầu này.”. Rồi hỏi: “Mấy cái xe nước mía

bên bờ sông bây giờ dẹp rồi hả Tuấn?”. Tuấn đưa

Hân ghé mấy quầy báo cho Hân lựa mua mấy tờ tạp

chí. “Hân nhớ ngày xưa, mấy quầy báo đâu phải ở chỗ

này?”. Gặp cái gì Hân cũng hỏi, Tuấn thắc mắc sau

ngần ấy năm, làm sao Hân có thể nhớ hết những điều

tủn mủn, vụn vặt đến vậy. Rồi Hân đòi Tuấn chở đến

Nguyễn Chí Thanh ăn bún chả cá. Hân hồ hởi: “Hồi

7

xưa, khi chưa đi Đà Nẵng, Hân mê Đà Nẵng gì đâu. Vì

mê quá nên hôm đi chơi với Tuấn ngoài này, Hân để

ý kỹ lắm. Sau này có cơ hội đi đây đi đó nhiều,

thấy những thành phố khác trên thế giới đẹp gấp mấy

Đà Nẵng, vẫn cứ ước ao một ngày về đây. Về đây,

thở một cái là thấy khỏe người.!”.

3. Hội An những ngày giáp Tết thật rộn ràng. Chợ

Tết tràn ra những con đường quanh chợ, ngập tràn

hoa, trái cây, bánh mứt và hàng hóa, đầy màu sắc.

Việc đầu tiên Hân làm là rủ Tuấn đi chợ Tết. Tuấn

nhăn nhó thấy thương: “Hân này kỳ, ai lại rủ đdàn

ông con trai đi chợ?”. Hân giữ chặt cánh tay Tuấn:

“Chìu Hân tí đi! Đi chợ chơi thôi mà! Đâu có mua gì

đâu!”. Hân đã nói đến thế, Tuấn chỉ biết tậc lưỡi

một cái rồi gật đầu. Hai đứa cầm tay nhau đi len

8

lỏi giữa dòng người đông như hội râm ran đi sắm Tết

vì sợ lạc nhau. Hân nói đâu có mua gì đâu mà sạp

hàng nào Hân cũng ghé, nào mứt gừng, nào bánh mì

chả, nào kẹo đậu phụng, nào bắp rang, bò khô, một

hồi Tuấn xách đầy cả hai tay. Tuấn nhăn mặt: “Hân

mua cho ai ăn mà mua dữ vậy?”. Hân cười, đưa khăn

tay chấm chấm mồ hôi trên trán cho Tuấn: “Mua cho

Hân, cho cả nhà dì Hai, cho Tuấn nữa! Tuấn biết

không, Hân thèm mấy thứ này lắm!”. Chen lấn đông

người vậy, trời se se lạnh mà mồ hôi ra ướt cả lưng

áo. Mặt Hân đỏ gay, nhưng nhìn Hân vui lắm. “Từ

lâu, Hân mơ ước được sống trong bầu không khí

này.”. Rồi Hân làm như sực nhớ ra: “Chết, đi chợ

Tết với Hân thế này, lỡ bạn gái Tuấn thấy thì

tiêu.”. Tuấn lắc đầu: “Tuấn làm gì có bạn gái. Tuấn

9

còn tự do mà!”. Hân nói như tâm sự: “Về đây, Hân

vui nhất là tụi mình vẫn như hồi xưa. Hân muốn tụi

mình cứ mãi như thế này. Bạn Hân ở bên kia, chẳng

đứa nào được bằng như Tuấn hết!”. Tuấn hỏi gặng:

“Như Tuấn là sao?”. Hân búng mũi Tuấn, cười khanh

khách: “Là trong sáng, là chân thành chứ sao!”.

Tuấn quay mặt đi bối rối: “Mệt Hân quá!”. Tiếng Hân

cười đuổi theo: “Hi hi, Tuấn mà chưa có bạn gái

hả, ai mà tin cho được. Hân về đây, có mang quà cho

bạn gái Tuấn đó. Tuấn khai thiệt đi, không thì lỗ

ráng chịu!”.

Tuấn có bạn gái không hả? Ai hỏi Tuấn câu hỏi này

thì còn dễ trả lời, chứ Hân hỏi thì khó nói quá. Rõ

ràng là Tuấn chưa có bạn gái. Từ hồi học cấp ba,

cho đến khi xong mấy năm đĐại học, con gái vẫn là

10

đối tượng không nằm trong vùng phủ sóng quan tâm

của Tuấn. Bọn con gái cùng trường thầm đặt cho Tuấn

biệt danh “người không chịu lớn” khi thấy Tuấn cứ

hễ giờ nào rảnh là chúi đầu vào kho sách trên thư

viện và mấy trò chơi điện tử trên máy vi tính. Tuấn

biết nhưng làm ngơ. Mà Hân cũng hay lắm nha, mỗi

lần có ai về là Hân đều gởi làm quà cho Tuấn mấy CD

trò chơi điện tử mới, hỏi ra mới biết Hân cũng

ghiền chơi điện tử như Tuấn. Gần đây lại gởi cho

Tuấn mấy cuốn Harry Potter, toàn mấy món hàng độc

Tuấn mê. Lần này thì quà của Hân sẽ là cái gì đây?

Buổi tối đi uống cà phê với Tuấn, Hân mang ra mấy

hộp sô cô la hình trái tim thật đẹp, nói là để mai

mốt Valentine Tuấn tặng bạn gái, rồi một quyển thơ

bằng tiếng Anh chủ đề Love nữa, để Tuấn có lời hay

11

ý đẹp làm đẹp vừa lòng bạn gái. Hân nói Hân muốn

Tuấn cứ mãi trong sáng mà Hân tặng Tuấn mấy thứ này

làm gì hả Hân? Làm Tuấn phải nghĩ ngợi linh tinh,

hồi xưa đến giờ, đâu có đứa con gái nào hiểu Tuấn

bằng Hân, sao lại không phải là Hân?

4. Hai tuần Hân ở lại Hội An nghỉ Tết rồi cũùng

qua mau. Hân đòi Tuấn dẫn lên thăm lại mấy kệ sách

trên căn gác nhà Tuấn, trong cái ánh sáng nhờ nhờ

từ cái ô cửa sổ bé tẹo ngày xưa, giữa các kệ sách

cũ, nét mặt Hân trông buồn thiu, lạ lắm. Về đây, lẽ

ra phải vui nhiều chứ! Tuấn đưa Hân đi chơi khắp

nơi, hai đứa rảo bộ qua những ngõ rêu hun hút ngày

xưa, phố xá thay đổi nhiều, sầm uất hơn, tìm đỏ mắt

không nghe tiếng rao lục tàu xá khản đặc quen

thuộc. Ông lão bán lục tàu xá bây giờ già đi nhiều,

12

không còn đủ sức khỏe gánh rao quanh phố được nữa,

đặt quang gánh ngồi ở khiêm nhường ở một góc phố

nhỏ với mấy chiếc đòn ghế chỏng chơ bằng gỗ sơ sài.

Hai đứa còn lang thang qua Cẩm Nam ngồi ở mấy quán

ven sông ăn bánh tráng đập dập, xúc hến trộn, nhìn

ra mặt sông lờ đờ nước chảy, có một cù lao giữa

sông toàn những cánh đồng bắp xanh ngút mắt, lại đi

thuyền dọc sông Hội An xuống khu du lịch Thuận

Tình, sờ tay lên cái bàn gỗ mít biết xoay tròn theo

ý muốn. Rảnh rỗi, lại lên Cẩm Hà coi bà lão làng

gốm nặn những chiếc nồi đất sét bằng tay mà tròn

như đúc khuôn, rồi phi thẳng lên Cầu Mống ăn thịt

bò tái… Tuyệt nhiên, không đứa nào nhắc đến chuyện

bạn gái bạn trai gì hết. Tuấn tự nhiên nảẩy ra ý

nghĩ là Hân cũng lớn rồi, Hân kể Hân đang học ngành

13

sư phạm, sang năm là thành cô giáo, Hân xinh vậy

mà sao không nghe Hân kể có ai để ý Hân. Nghĩ vậy

mà không dám nói ra với Hân. Tuấn hình dung mai mốt

Hân đi, chắc sẽ buồn lắm. Rồi không lý giải được

sao cách đây mười năm, cũng là tiễn Hân ra đi, mà

sao Tuấn không thấy buồn nhiều, chỉ thấy là lần đó,

được ra Đà Nẵng đi chơi cả ngày với Hân là sung

sướng như được quà. Lần này Hân đi, chỉ hẹn hai năm

là về chớ mấy…

Sân bay Đà Nẵng ngày Hân đi đông nghẹt người. Sau

Tết, hành lý người nào mang đi cũng nặng trĩu đồ ăn

Việt Nam. Gia đình dì Hai thuê một chiếc xe bốn

bánh ra Đà Nẵng tiễn Hân đi, cũng chỉ chở mấy cái

va li to đùng của Hân, còn Hân thì lại đi bằng xe

Hond-đa với Tuấn. Tuấn khệ nệ mua cho Hân một xách

14

bò khô, bắp rang, kẹo đậu phụng…, toàn những thứ

Hân thích để Hân mang qua bên đó nhâm nhi. Hân vào

bên trong phòng cách ly sân bay làm thủ tục gởi

hành lý xong, chạy ra ngoài đứng chơi với Tuấn,

chốc chốc lại nhắc: “Thôi, Tuấn về đi để Hân vô!”.

Tuấn thì cười nói lại: “Khi nào Hân vô Tuấn mới

về!”, cứ vậy mà dùng dằng mãi. Cho đến khi trên máy

phóng thanh sân bay vang lên câu “Kính mời quý

khách đã làm thủ tục chuyến bay TG725 nhanh chóng

vào bên trong…”, Hân nhìn lên, Tuấn mới nhận ra là

mắt Hân đang sũng ướt. Hân nói giọng chậm rãi, như

đang cố giấu cảm xúc của mình: “Tuấn về nha, Hân

đi!”, rồi bất ngờ, bằng một cái choàng tay, Hân ôm

vai Tuấn, níu xuống, lướt nhẹ một cái hôn trên má,

rất nhanh và phong cách rất Tây, không kịp cho Tuấn

15

phản ứng gì. Chỉ là một cái hôn của tình bạn thôi,

mà có chắc chắn chỉ là tình bạn không?

Mãi đến khi Hân chạy khuất vào bên trong phòng

cách ly, Tuấn vẫn cứ đứng đờ người ra, má nóng

bừng, người lâng lâng như đang bay trên mây. Hãy

còn quá sớm để nói về một tương lai, nhưng Tuấn

biết chắc rằng, sau này, dù năm tháng có qua đi,

cũng sẽ đọng lại mãi trong Tuấn cái cảm giác hạnh

phúc khó tả của một người lúc này đây, đang bay

lâng lâng trên mây. Bởi đó là nụ hôn đầu!

16

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát