Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ly Rượu Pha Vội

LY RƯỢU PHA VỘI (The Quickie)

Jamnes Patterson & Michael Ledwidge

Kính tặng John và Downey

MỞ ĐẦU

KHÔNG AI THÍCH NGẠC NHIÊN

MỘT

Tôi biết làm Paul ngạc nhiên vì đến ăn trưa ngay

tại nơi làm việc của anh trên phố Pearl là một ý

nghĩ cực hay, dẫu tôi không tự nhủ như thế.

Tôi đã đi một chuyến đặc biệt đến Manhattan và

diện “bộ đồ duyên dáng màu đen” ưa thích của tôi.

Trông tôi mê hồn một cách kín đáo. Không những chọn

địa điểm là nhà hàng chuyên đồ nướng Mark Joseph,

tôi còn mặc một trong những bộ áo Paul thích, cũng

là thứ Paul thường chọn mỗi khi tôi hỏi: “Hôm nay

1

em nên mặc gì, hả Paul?”

Dù sao tôi đang háo hức, tôi đã hỏi Jean, trợ lý

của anh để biết chắc là anh ở đó, dù tôi không báo

cho cô biết về sự bất ngờ. Sau rốt, Jean là trợ lý

của Paul chứ không phải của tôi.

Lúc lượn chiếc Mini Cooper của tôi vòng vào góc

phố, tôi nhìn thấy anh đang rời công sở, đi cùng

một phụ nữ tóc vàng hoe trạc tuổi đôi mươi.

Paul cúi xuống rất sát cô gái, vừa chuyện gẫu vừa

cười theo cách của anh, ngay lập tức tôi cảm thấy

khó chịu.

Cô ta có vẻ đẹp rạng rỡ, sáng ngời rất dễ gặp ở

Chicago hoặc thành phố Iowa. Cao, mái tóc bạch kim

mượt mà. Nước da màu kem trông từ xa đã thấy hoàn

hảo. Không một nếp nhăn hoặc khiếm khuyết.

2

Tuy vậy, cô ta không hoàn toàn trọn vẹn. Cô dẫm

phải tà váy trên phiến đá lát đường lúc cô và Paul

sắp bước vào taxi, và khi tôi quan sát Paul lịch sự

nắm lấy lớp casơmia hồng trên khuỷu tay gầy gò của

cô, tôi cảm thấy như bị ai đó táng một đòn lạnh

buốt vào giữa ngực.

Tôi đi theo họ. Vâng, tôi nghĩ đi theo còn quá

lịch sự. Tôi lén theo họ.

Suốt dọc đường đến Midtown, tôi cắn đuôi chiếc

taxi đó giống như chúng tôi nối với nhau bằng một

móc kéo. Khi chiếc taxi đột ngột đỗ lại trước lối

vào khách sạn St. Regis, phố 55 Đông, Paul cùng cô

gái bước ra và mỉm cười, tôi cảm thấy bừng bừng như

có một con thằn lằn chạy suốt từ não thẳng xuống

bàn chân phải của tôi, rồi lơ lửng trên chân ga.

3

Sau đó, Paul khoác cánh tay cô ta. Hình ảnh hai

người xen vào giữa các bậc đằng trước của khách sạn

nhiều tầng và mui chiếc xe Mini màu xanh cứ lóe

sáng trong trí tôi.

Rồi hình ảnh ấy biến mất và họ đã đi rồi, tôi vẫn

ngồi đó mà khóc cùng tiếng còi inh ỏi của những

chiếc taxi xếp hàng sau xe tôi.

Hai

Tối hôm ấy, thay vì bắn Paul lúc anh đi qua cửa,

tôi đã cho anh một cơ hội. Thậm chí đợi đến lúc ăn

tối, tôi mới nói về chuyện diễn ra trong giờ ăn

trưa tại khách sạn St. Regis ở Midtown.

Có thể sẽ có vài lời giải thích hợp lý. Tôi chưa

biết sẽ là gì, nhưng tôi đã thấy trong lời nói một

dấu hiệu nho nhỏ Những điều kỳ diệu sẽ xảy ra.

4

- Paul, - tôi bình thản nói. - Bữa trưa nay anh ăn

gì?

Câu đó làm anh chú ý. Dẫu tôi cúi đầu xuống làm

như chăm chú ăn, tôi cảm thấy đầu Paul giật nảy

lên, anh giương mắt nhìn tôi.

Rồi sau một lúc bối rối, anh nhìn lại đĩa của

mình.

- Ăn bánh mì kẹp tại bàn, - anh lẩm bẩm. - Như

thường lệ. Em biết tính anh rồi, Lauren.

Paul nói dối, nói toẹt vào mặt mình.

Con dao của tôi buông rơi, bắn khỏi đĩa như tiếng

cồng. Sự hoang tưởng đen tối nhất tràn ngập người

tôi. Những trò ngu xuẩn chẳng giống tôi tí nào.

Biết đâu công việc của anh cũng chẳng có thật, tôi

nghĩ. Có khi anh đã bịa ra phần in sẵn trên đầu

5

các bức thư, và từ ngày phản bội tôi, anh đến khu

thương mại hàng ngày. Làm sao tôi biết được các

đồng nghiệp của anh? Có khi họ là các diễn viên

đóng thuê bất cứ khi nào tôi có ý định ghé qua.

- Sao em hỏi thế? - cuối cùng Paul nói, cũng bình

thản như thế. Nó làm tôi đau đớn. Gần như lúc nhìn

thấy anh đi cùng cô gái tóc vàng lộng lẫy ở

Manhattan.

Gần như thôi.

Tôi không biết làm thế nào mỉm cười được với anh,

với cơn bão cấp năm đang gầm réo trong tôi, nhưng

dù sao tôi cũng cố kéo các cơ má căng lên phía

trên.- Chỉ nói chuyện thôi mà, - tôi nói. - Chỉ

nói chuyện với chồng trong bữa ăn thôi.

6

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát