Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Mãi Không Nhắm Mắt (P2)

MÃI KHÔNG NHẮM MẮT (P2)

TÁC GIẢ: HẢI NHAM

25.

Àu Dương Lan Lan cực kỳ bái phục cách xử lý đầy

mưu lược và có tầm nhìn xa của bố đối với vấn đề

của Tiêu Đồng. Cô tin rằng rằng ông có thể làm cho

Tiêu Đồng bị còng tay nhưng cũng có thể lôi Tiêu

Đồng ra khỏi nhà giam một cách dễ dàng.

Tất cả đều là vì cô!

Kể từ khi mẹ chết vì tai nạn xe hơi, Âu Dương Lan

Lan trở thành người thân duy nhất của bố. Ông không

muốn cô con gái duy nhất của mình tham gia vào

những trò làm ăn đầy nguy hiểm và vi phạm pháp

luật. Những gì ông làm đều vì muốn tạo cho cô một

cuộc sống đầy đủ nhưng bình yên, hợp pháp và đó

1

cũng là nơi mà ông chuẩn bị sẵn cho tương lai của

mình.

Có điều, Âu Dương Lan Lan đã nhận ra rằng, tất cả

những dự định tương lai của bố đều dựa vào việc mua

bán ma túy. Có thể nói, cảm giác đầu tiên khi phát

hiện ra những việc làm của bố, Âu Dương Lan Lan đã

ngấm ngầm nhận ra, những việc làm ấy vô cùng đáng

sợ và gắn liền với tội ác thì giờ đây, khi nhận ra

bố đã vì hạnh phúc tương lai của mình mà sẵn sàng

dấn thân vào mọi nguy hiểm, cô không còn muốn nghĩ

đến bất kỳ điều gì khác ngoài việc giang tay đón

nhận những gì ông đã làm cho mình.

Bô cô đã từng khuyên rằng, cô phải học tiếng Anh

cho thật tốt để sau này ra nước ngoài, có thể sống

một cách đường hoàng và tự tin. Có điều, cô chẳng

2

có một chút hứng thú nào khi tiếp xúc với thứ tiếng

Anh vô cùng khô khan và tẻ nhạt ấy. Bố cô cũng đã

từng khuyên: Con phải tìm một người chồng vừa biết

tiếng Anh, vừa biết thương yêu và nhường nhịn. Sau

này nó sẽ cùng con ra nước ngoài và đó là người duy

nhất có thể chăm lo cho con, bảo vệ con. Có điều,

cuối cùng thì những gã thư sinh mọt sách mà bố cô

đã mang về cũng không gây bất cứ một sự rung động

nào trong lòng cô.

Bố cô đã bực bội nói: Con có bản lĩnh gì mà không

thích bất cứ một đứa con trai nào như vậy? Thế thì

trên đời này còn có loại người nào cho con để ý

đây?Đúng vậy. Cô cảm thấy chán ngán với tất cả

những người con trai mà cô đã gặp mặt. Cô nói với

bố: Con không muốn ra nước ngoài, không muốn học

3

tiếng Anh, không muốn lấy chồng sinh con, nói chung

là con không muốn gì cả. Nhưng đúng lúc ấy, Tiêu

Đồng xuất hiện.

Tiêu Đồng đã mang đến cho cô một cảm xúc thật sự

tinh khiết, thật sự trong trẻo trong những ngày khô

khan và vô vị vừa qua. Cô nhận ra một sự khỏe

khoắn, một sức sống và một sự ngang tàng không hề

ngụy tạo, một sự lãng đãng như một con ngựa hoang

đầy nam tính ở Tiêu Đồng. Sự hoàn mỹ về mọi mặt của

Tiêu Đồng đã khiến cô một cảm giác chưa bao giờ

trải nghiệm qua. Ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên cô

đã nhận ra rằng, đây đúng là mẫu người đang tìm

kiếm và có thể phó thác cuộc đời một cách trọn vẹn.

Cô kinh ngạc và vui mừng khi nhận ra rằng, một

cách vô thức, tình cảm của cô như đã được tiêm một

4

liều thuốc kích thích và sức mạnh tiềm tàng của nó

đã được bộc phát. Và một khi nó đã bộc phát thì

không có bất cứ một lực cản nào có thể chặn đứng

được nó, kể cả bố cô và có thể nói, kể cả Tiêu

Đồng.

Sau những cố gắng để khuyên răn và ngăn cấm một

cách vô ích, bố cô cũng đã trở nên rộng rãi hơn,

nói chính xác hơn là bất đắc dĩ phải chiều theo ý

đứa con cứng đầu. Về phía Tiêu Đồng mà nói, sau một

quãng thời gian đấu tranh, lập trường của anh cũng

đã có vẻ yếu đi rất nhiều. Ít ra là từ chỗ tránh

mặt, anh cũng đã công khai gặp gỡ, cùng cô ăn cơm,

đi nhảy và chơi điện tử, thậm chí cũng không từ

chối việc ngủ lại tại nhà cô và chủ động cắt đứt

quan hệ với người con gái đã từng gắn bó khá lâu

5

dài với mình. Âu Dương Lan Lan cũng từng ngạc nhiên

về khả năng quyến rũ đàn ông của mình và từ đó,

trong lòng cô luôn luôn tồn tại một cảm giác của kẻ

chiến thắng khiến những ngày gần đây, cô luôn chìm

trong trạng thái lâng lâng vì được thỏa mãn.

Sau khi tận hưởng những cảm giác thành công bước

đầu, điều khiến cô lo lắng là thấy quan hệ giữa

mình và Tiêu Đồng vẫn không tiến triển được bao

nhiêu. Tiêu Đồng vẫn ăn cơm, vẫn đi nhảy, vẫn chơi

điện tử và cùng cô nói đủ thứ chuyện trên trời dưới

đất nhưng cô vẫn nhận ra rằng, giữa mình và anh

vẫn vô duyên, vẫn “đối diện bất tương phùng”. Tiêu

Đồng vẫn quan hệ với cô như một người đồng tính,

như một thầy tu khổ hạnh theo chủ nghĩa cấm dục,

thân tại trần gian nhưng không nhiễm bụi hồng trần,

6

không hề tỏ ra rung động trước những gợi ý, những

cử chỉ có phần lơi lả của cô. Chỉ có một lần duy

nhất, đó là vào đêm Tiêu Đồng say mềm, trong lúc

anh mê man bất tỉnh, cô mới nhẹ nhàng đặt vào môi

anh một nụ hôn. Trừ chuyện ấy ra, giữa cô và anh

chưa hề có đụng chạm bất kỳ nào về da thịt.

Bố Âu Dương Lan Lan đã quan sát và nhận ra tất cả.

Ông nói: Con cần phải biết rằng, nó không phải là

một kẻ yêu tiền đến độ điên cuồng. Những hào quang

do tiền bạc bao bọc lấy con không hề làm tăng giá

trị của con. Bởi con không có học thức, lại không

có bất cứ một điểm mạnh nào. Điều đó khiến nó coi

thường con. Những sinh viên loại này thường thích

sống trong ảo tưởng vì tương lai rạng rỡ của chính

mình. Nào là danh vọng, nào là địa vị, nào là phẩm

7

chất... Nói chung là bọn chúng chỉ nghĩ đến những

thứ ấy, mà khoái cảm từ những thứ ấy mang lại thì

tiền bạc không thể nào thay thế được. Nếu con muốn

nó để ý con, yêu con thì nhất định con phải đứng

ngang hàng với nó. Do vậy, con có hai con đường để

mà lựa chọn - Hoặc là, con phải cố gắng để thu hẹp

khoảng cách với nó, cứ ngẩng đầu lên mà bước đi một

cách kiêu ngạo. Hoặc là, con phải lôi nó ra khỏi

những ảo tưởng, dứt bỏ hẳn những hào quang tự vẽ

nên trong đầu óc nó. Con nhất định phải chọn một

trong hai cách ấy.

Âu Dương Lan Lan chỉ tốt nghiệp trung học, đương

nhiên về con đường học vấn không thể nào sánh được

với Tiêu Đồng. Do vậy, cô đã quyết định chọn con

đường thứ hai như gợi ý của bố. Chuyện Tiêu Đồng

8

choảng Kiến Quân trong hộp đêm Đế Đô vốn không cần

thiết phải nhờ đến bàn tay can thiệp của pháp luật.

Bởi chuyện choảng nhau khi say rượu trong các quán

bar vốn rất bình thường mà luật pháp không hề để

ý, dân tình cũng chẳng mấy quan tâm, có thể dàn xếp

nội bộ một cách ổn thỏa. Nhưng dưới sự tác động

của bố cô, lão Viên - chủ hộp đêm và Kiến Quân - kẻ

bị hại lại đem chuyện bé xé ra to, cùng viết đơn

khiếu nại đến Phân Cục Công an địa phương. Kết quả

cuối cùng là hai tay Tiêu Đồng phải chui vào còng

ngay sau khi buổi diễn giảng kết thúc.

Bố cô còn nói: Con cứ yên tâm. Chuyện đánh nhau

như thế này nhiều nhất cũng chỉ bị giam vài ngày,

phạt một ít tiền, cuối cùng rồi viết kiểm điểm nhận

lỗi lầm rồi sẽ được thả ra, không có phiên tòa nào

9

để xử vụ việc cỏn con này đâu. Nhưng chỉ riêng

chuyện này thôi cũng đã quá đủ với nó rồi, cả

trường không ai là không biết đến thành tích đánh

người bất hảo của nó đâu.

Âu Dương Lan Lan vẫn không nhẫn tâm nhìn thấy Tiêu

Đồng chịu khổ trong trại tạm giam. Ngay trong đêm

đầu tiên Tiêu Đồng ở trại tạm giam, cô đã dùng thân

phận là bạn gái mang đến cho anh chăn màn và quần

áo. Đến ngày thứ ba, cô cũng nhân danh ấy đến Cục

Công an nộp đơn hóa giải dân sự giữa Tiêu Đồng và

Kiến Quân, đồng thời nhận trách nhiệm bồi thường

những thiệt hại cho hộp đêm Đế Đô. Cô không hề tiết

lộ mối quan hệ giữa mình với hộp đêm và người bị

hại - Kiến Quân. Âu Dương Lan Lan, Tiêu Đồng và

Kiến Quân đã trao đổi với nhau theo một kịch bản đã

10

dựng sẵn và rất nhanh chóng ký kết biên bản bồi

thường. Sau bảy ngày bị giam, Tiêu Đồng đã được thả

ra. Người đến trước Phân Cục Công an đón anh không

ai khác hơn là Âu Dương Lan Lan cùng với chiếc BMW

740!

Âu Dương Lan Lan đưa Tiêu Đồng thẳng về nhà mình

và nhanh chóng đưa anh vào nhà tắm sang trọng, yêu

cầu anh ngâm mình trong bồn nước ấm áp. Để đón Tiêu

Đồng quay về, mấy ngày hôm nay cô lân la đến Quảng

trường Phong Liên, Cửa hàng bách hóa Thế Đô và

siêu thị vừa mới khai trương Tân Đông An để mua cho

anh mấy bộ quần áo rất hợp thời trang. Trong khi

Tiêu Đồng đang tắm, cô đã sai người mang tất cả

những bộ quần áo mới ấy treo la liệt bên ngoài với

ý nghĩ là giành cho anh một sự ngạc nhiên khi vừa

11

rời khỏi phòng tắm. Cô tin rằng, Tiêu Đồng không

thể lạnh lùng cự tuyệt những bộ quần áo này như

trước đây anh đã từng cự tuyệt. Quả nhiên như cô

nghĩ, từ trong phòng tắm bước ra, Tiêu Đồng vơ ngay

lấy một bộ và mặc vào, có điều gương mặt chẳng

biểu lộ bất kỳ một sự ngạc nhiên hay thích thú nào.

Sau đó, Tiêu Đồng cùng cô ăn cơm trưa, một bữa cơm

được cô chuyên tâm chuẩn bị rất chu đáo, trong bữa

ăn có cả rượu vang Pháp. Tiêu Đồng cắm cúi ăn

uống, rất ít nói, tâm trí như để tận đâu đâu. Ăn đã

gần no, uống đã gần say, đột nhiên Tiêu Đồng ngẩng

mặt lên hỏi:

- Bác trai đâu?

- Không có ở nhà!

- Cuối cùng thì ông ấy buôn bán những gì? Sao lại

12

giàu nhanh như vậy?

- Kinh doanh vui chơi giải trí, kinh doanh bất

động sản... Nói chung là việc gì làm ra tiền, ông

đều làm tất!

- Gần đây làm ăn có khá không?

Âu Dương Lan Lan nói, Nghe đâu là không thuận lợi

lắm, còn mất một mẻ khá lớn.

- Mất tiền nhiều như vậy thì làm thế nào, ông có

lo lắng lắm không?

Âu Dương Lan Lan nói:

- Sao lại không lo lắng bực bội được chứ. Mấy ngày

nay ông cứ ngồi lỳ trong phòng bàn luận chuyện gì

đó với rất nhiều người, trước đây mấy ngày lại bảo

em đi ra nước ngoài một chuyến để cho tinh thần

thoải mái. Trước đây ông cũng đã bận rộn suốt ngày,

13

chưa thấy ông nghỉ ngơi bao giờ cả, có điều hình

như lúc này chuyện làm ăn gặp trắc trở gì đó lớn

lắm thì phải nên trông ông không được vui.

- Đi ra nước ngoài? Em định bao giờ thì đi?

- Có thể em sẽ không đi nữa vì mấy ngày nay không

nghe thấy ông nhắc lại chuyện này. Vả lại, làm sao

em có thể đi được, không phải là em đang chờ anh ra

khỏi trại giam đó sao? Thế nào, nếu anh bằng lòng,

chúng ta sẽ đi nước ngoài cùng nhau, được không?

Tiêu Đồng lắc đầu, nói:

- Không được, tôi còn phải đi học.

Tiêu Đồng làm như vô ý hỏi lung tung, Âu Dương Lan

Lan cũng vô ý nên không hề đề phòng gì, hỏi đâu

trả lời đó một cách rõ ràng. Ăn trưa xong, Tiêu

Đồng đòi trở về trường, Âu Dương Lan Lan đưa chìa

14

khóa chiếc Toyota để anh tự lái về trường. Cô còn

nói, Lão Hoàng đã đến tận Hải Nam để bỏ tiền ra để

mua cho anh một tấm bằng lái xe, chỉ vài ba ngày

nữa là đã có thể dùng tấm bằng ấy để đổi lấy một

tấm bằng chính thức do Bắc Kinh cấp, có điều người

làm bằng lơ đãng đến độ viết tên Tiêu Đồng thành ra

Hạ Đồng, do vậy lão Hoàng đành phải chạy tiếp cho

anh một chứng minh thư nhân dân với tên là Hạ Đồng

để phù hợp với tấm bằng lái xe. Tiêu Đồng nghe thấy

nhưng không tỏ ra quá vui mừng, gương mặt vẫn tỏ

ra lơ đãng, thậm chí là có nét bất cần, nói: Không

hiểu các người làm thế nào mà lại có thể làm cho kỷ

cương và phép nước rối tung lên như vậy?

Khi Tiêu Đồng đã ngồi trước tay lái, Âu Dương Lan

Lan còn kéo cánh cửa ra, nhìn anh bằng đôi mắt đầy

15

tình tứ, nắm lấy tay Tiêu Đồng, nói:

- Anh hãy nhớ nhiều về em nhé, Tiêu Đồng!

Sắc mặt Tiêu Đồng vẫn không có một biểu hiện gì,

chỉ gật đầu.

- Còn em lúc nào cũng nghĩ đến anh. - Âu Dương Lan

Lan buông tay Tiêu Đồng, nói.

Đêm đó Tiêu Đồng không đến ăn cơm. Âu Dương Lan

Lan không dám rời khỏi biệt thự, kiên trì đợi anh.

Đêm sau, Tiêu Đồng cũng không đến. Đêm sau nữa

không không thấy bóng dáng của anh, thứ Bảy và Chủ

nhật cũng không hề có lấy một tin nhắn cho cô. Âu

Dương Lan Lan nhắn vào máy, anh cũng không trả lời.

Chẳng khác nào vợ chờ chồng, ngày nào, đêm nào cô

cũng chờ, càng đợi càng uất, càng cảm thấy những gì

mình chờ đợi và kỳ vọng chẳng khác nào một dòng

16

nước chảy về đông không để lại bất kỳ một dấu tích

gì. Lòng nhẫn nại của cô đã bắt đầu lung lay. Cô

nghĩ, những gì mà cô đã ban phát từ tấm lòng chân

thành, cho dù là một tảng đá cũng phải biết rung

động, nhưng tại sao Tiêu Đồng vẫn trơ trơ! Cô giam

mình trong phòng, vừa khóc thổn thức vừa chửi Tiêu

Đồng bằng tất cả những lời chửi độc địa nhất mà cô

có thể nghĩ ra, chẳng thiết gì cơm nước. Âu Dương

Thiên bảo lão Hoàng và Kiến Quân đến khuyên nhủ. Cả

hai đều nói bóng gió rằng, nếu cô có một chút ân

hận gì trong quan hệ giữa mình và Tiêu Đồng thì

nhân cơ hội này mà cắt đứt luôn. Kiến Quân còn nói,

Nếu em cảm thấy khó nói trong chuyện này thì anh

có thể giúp cho. Chỉ cần một lời của anh, thằng

nhóc đó không còn dám đến đây nữa!

17

Trước những lời chửi sa sả của Âu Dương Lan Lan,

lão Hoàng và Kiến Quân đều ôm đầu lủi một mạch. Cô

nghĩ, quan hệ giữa cô và Tiêu Đồng không giản đơn

như lão Hoàng và Kiến Quân vừa nói. Bố cô cũng đến

phòng cô đôi ba phen, ban đầu thì khuyên nhủ với

tất cả những trải nghiệm mà ông đã trải qua, sau đó

thì la mắng, nói cô vốn là một đứa con gái khuê

các nhưng không hề có bản lĩnh gì cả. Cuối cùng,

những gì cần nói thì đã nói, những gì muốn chửi thì

đã chửi, cô nghe hết và chỉ nói một câu gọn lỏn:

- Con hận!

Bố cô thở dài, nói:

- Con hận nó sao? Chi bằng con cứ hận mình. Con có

hận nó thì nó vẫn cứ như không. Con cũng không có

cách gì để giành nó về cho mình. Con nên tự hận

18

mình vì chính con không có bản lĩnh. Con không đủ

bản lĩnh để thực hiện tâm nguyện của chính mình.

Cô vẫn ngang ngạnh nói:

- Lâu nay con có bất kỳ một tâm nguyện nào đâu,

hoàn toàn không có!

- Con muốn nó ở bên cạnh con, muốn nó nghe lời

con, chịu sự chi phối của con, một lòng một dạ yêu

thương con. Đó chính là tâm nguyện của con, là mong

ước mà ngày đêm con đều mơ tưởng đến. Nhưng Lan

Lan à, bố nói cho con hay, nếu có một ngày con đạt

được những điều ấy, ngày mà nó có thể làm cho con

toại nguyện cũng là ngày mà con sẽ cảm thấy chán

nó, mọi hứng thú về nó hoàn toàn sẽ biến mất trong

lòng con.

Cô liếc nhìn bố. Chỉ có mấy ngày mà trông ông gầy

19

đi rất nhiều. Cô biết, Cục Công an đã bắt đầu chú ý

đến công việc làm ăn của bố mình. Do vậy mà mấy

ngày nay, trông ông có vẻ lo lắng và phiền muộn. Cô

cũng biết rằng, những chuyện nhi nữ thường tình

như cô đang gặp lúc này không cần thiết phải khiến

cho ông lo lắng. Có điều lúc này cô không thể không

bám víu vào ông:

- Bố ơi, con van xin bố. Bố có thể giúp con hoàn

thành được tâm nguyện này không. Sau này có chuyện

gì con tự chịu trách nhiệm về chính mình.

Bố cô không nói gì thêm, lẳng lặng đi lên lầu. Cô

bước theo ông vào thư phòng, tiếp tục van nài. Ông

có vẻ do dự, suy nghĩ rất lâu rồi mới nói:

- Thế thì bố nói cho con hay, nếu có cái này can

thiệp vào thì nó sẽ tự giác đến tìm con, thuần phục

20

trước con, suốt đời sẽ lẽo đẽo đuổi theo con.

- Cái gì thế?

- Ma túy!

Sau một thoáng sững sờ, Âu Dương Lan Lan không kịp

suy nghĩ, nói:

- Không! Không! Không! Vướng vào chuyện này, cuộc

đời của Tiêu Đồng coi như vất đi rồi. Con hận anh

ấy nhưng không muốn phá hủy cuộc đời anh ấy!

- Thế thì tùy con vậy.

Âu Dương Lan Lan đấu tranh suốt một đêm. Trưa hôm

sau cô đến trường, đến thẳng ký túc xá tìm Tiêu

Đồng. Những sinh viên ở ký túc xá nói, Tiêu Đồng

đang ở tại nhà ăn, cô bèn đến đó. Nhân viên ở nhà

ăn lại nói Tiêu Đồng đã quay về ký túc xá. Cô đang

tần ngần trên con đường từ nhà ăn dẫn về ký túc xá

21

thì phát hiện ra Tiêu Đồng đang ngồi im lìm dưới

bóng râm của những cây cổ thụ, đôi mắt thất thần,

dường như không nhận ra là có sự có mặt của cô.

- Tiêu Đồng! Anh làm sao vậy?

- Không sao cả.

- Không sao cả mà lại ngồi một mình ở đây sao?

- Muốn nghỉ một lát thôi.

Âu Dương Lan Lan bước đến bên anh, ngồi xuống,

nói:- Có phải là em đã làm điều gì không phải

khiến anh bực mình. Tại sao không đến chỗ em mà

cũng chẳng trả lời điện thoại?

- Không có đâu, chẳng qua là anh đang rất buồn.

Âu Dương Lan Lan nhận ra Tiêu Đồng không hề giấu

giếm nỗi buồn nên định đưa tay ôm lấy mặt anh. Tiêu

Đồng tránh né cử chỉ đầy yêu thương của cô, nói:

22

- Em đừng làm vậy, người khác sẽ nhìn thấy.

- Anh buồn vì chuyện gì?

Tiêu Đồng vẫn im lặng. Tay anh vặt những cọng cỏ

một cách vô thức. Vạt cỏ bên cạnh anh chỉ còn trơ

những gốc.

- Cả trường đang nhìn vào anh. Bây giờ, không ai

không biết là anh vì một cô gái mà tìm đến tận hộp

đêm để đánh nhau với người ta. - Một nét cười cay

đắng xuất hiện trên mặt anh - Anh đã trở thành nhân

vật nổi tiếng trong trường Yên Kinh này. Anh không

còn gì trong ngôi trường này nữa!

- Nhưng em yêu anh, anh còn có một người đang rất

yêu anh, đó chính là em. Tiêu Đồng, anh có biết

không? em yêu anh vô cùng, anh đừng nên tự giày vò

mình trong nỗi cô đơn như vậy.

23

Tiêu Đồng ngước mắt nhìn Âu Dương Lan Lan. Ánh mắt

của anh hầu như không có bất kỳ một trạng thái

tình cảm nào nhưng lâu lắm, anh mới nhìn đi chỗ

khác và nói:

- Nhưng chúng ta đã giao hẹn rồi, chúng ta chỉ là

những người bạn bình thường. Nói thực lòng, cho dù

chỉ là quan hệ bạn bè thông thường nhưng với em,

mối quan hệ này không có lợi gì cả. Tốt nhất là em

hãy ghét anh, rời xa anh, không còn liên hệ gì với

anh nữa. Anh không muốn làm hại em!

- Tại sao thế hả Tiêu Đồng? Từ trước đến nay em

chưa hề có cảm tình với với bất kỳ người con trai

nào ngoài anh. Em cũng không biết phải đối xử với

anh như thế nào cho tốt hơn được nữa. Lẽ nào anh

lại không nhận ra điều này? Anh không có một chút

24

cảm tình nào với em sao?

- Em đang muốn anh giành tình cảm cho mình, đúng

không? Thế thì, em có dám làm những điều mà anh yêu

cầu không?

- Anh cần em làm gì?

Tiêu Đồng há miệng định nói gì đó nhưng vội dừng

lại, suy nghĩ giây lâu rồi hỏi một cách đột ngột:

- Lan Lan, em nói thử xem, bố em là người như thế

nào?Âu Dương Lan Lan vẫn nghĩ là Tiêu Đồng đang

hận bố mình nên nói:

- Bố em đã từng xúc phạm đến anh, từng làm hại

anh. Có điều đến lúc này, ông đã đồng ý để chúng ta

kết bạn với nhau. Anh cũng đã biết là sau khi mẹ

chết, bố là người nuôi em trưởng thành. Ông là

người thân duy nhất của em. Em tin rằng, nhất định

25

sau này ông cũng sẽ rất yêu thương anh. Chỉ cần em

yêu thương ai, ông sẽ chấp nhận tất cả.

Tiêu Đồng lặng lẽ giây lâu rồi mới nói:

- Lan Lan! Giả sử như người mà em yêu nhất trên

đời lại phạm tội, làm điều ác, em sẽ đối xử với

người ấy như thế nào? Em có dám vì việc nghĩa mà hy

sinh tình thân không?

Âu Dương Lan Lan cười nhẹ, nói:

- Tiêu Đồng! Đừng nói là anh bị giam hai ngày ở

đồn công an mà phải chịu bao nhiêu là tiếng xấu ở

trường mà ngay cả anh bị ghép tội tử hình, em cũng

tình nguyện đến pháp trường đi theo anh xuống đến

suối vàng. Với anh và với bố, cho dù hai người có

phạm bất kỳ một lỗi tày đình nào, em cũng vẫn không

bao giờ rời xa.

26

- Thế thì giữa anh và bố, em cần phải chọn một.

Vậy, em sẽ đứng về phía bên nào?

Âu Dương Lan Lan lặng im cau mày. Cô không muốn

trả lời câu hỏi này vì vẫn chưa hiểu Tiêu Đồng muốn

gì khi đặt ra vấn đề vô cùng tế nhị này. Cô nói:

- Tiêu Đồng! Vì sao mà anh lại hỏi em một chuyện

vô cùng trọng đại như thế? Cả anh và bố đều là

người em yêu nhất. Tại sao anh lại xem hai người

như hai kẻ không đội trời chung, buộc em phải chọn

người này và bỏ người kia?

Tiêu Đồng đang triền miên trong suy tưởng nên

không nghe thấy câu hỏi của Âu Dương Lan Lan, tiếp

tục nói:

- Nếu anh yêu cầu em vì anh mà phản bội bố, em có

làm không?

27

Hình như Âu Dương Lan Lan không muốn kéo dài câu

chuyện không mấy tế nhị này nên nói:

- Em không bao giờ muốn làm một con người như vậy!

Nếu bố cũng yêu cầu em giống như anh, vì ông mà

phản bội anh, em cũng không bao giờ chiều theo ý

của ông đâu.

- Nhưng nếu bố em đang làm chuyện xấu, thậm chí là

tội ác, em có phản đối không? Chuyện phải trái,

chuyện thị phi của xã hội này, có lẽ nào em lại

không cho là chuyện quan trọng?

- Em là người trọng tình cảm. Em đã nói rồi, em

yêu cả hai người. Cứ cho là hai người đều phạm tội

chết người, tình yêu của em vẫn không hề biến đổi.

Tiêu Đồng lắc đầu. Hình như anh không muốn nói

thêm gì về vấn đề này, chỉ buông một câu gọn lỏn:

28

- Em đúng là một đứa con gái không có chút đầu óc

nào!Nói xong, anh đứng dậy định bước đi. Âu Dương

Lan Lan túm lấy tay anh, nói:

- Tiêu Đồng! Thế thì anh muốn em làm gì? Em phải

làm thế nào anh mới bằng lòng?

- Lan Lan! Em có biết vì sao anh không thích em

không? - Tiêu Đồng nói - Bởi vì chúng ta không tìm

được tiếng nói chung. Em hoàn toàn không hiểu những

gì anh nói, nhưng nếu có hiểu được đi chăng nữa

thì em cũng không thể làm được.

- Em biết là trình độ học vấn không bì được với

anh, hiểu chuyện đời cũng không bằng được anh.

Nhưng tấm chân tình của em giành cho anh, có lẽ nào

anh không nhận ra.

- Kiếp này không có duyên, kiếp sau sẽ báo đền.

29

Nói xong, anh cúi đầu bước đi một cách thờ ơ lãnh

đạm. Âu Dương Lan Lan lẽo đẽo đi theo sau, gào to:

- Tiêu Đồng! Anh cứ thế mà đi được sao? Âu Dương

Lan Lan tôi không phải là loại người để anh có thể

khinh rẻ như thế đâu!

Tiêu Đồng dừng chân, nói:

- Anh phải lên lớp đây.

- Nói để anh biết, không ai có thể khinh rẻ tôi

được đâu. Anh muốn trốn tránh tôi cũng không xong

đâu. Anh đừng bắt tôi phải dùng thủ đoạn với anh.

Anh bức bách tôi thì tôi có thể dám làm bất cứ điều

gì. Tôi còn thủ đoạn hơn cả cô Trịnh Văn Yến của

anh nữa đấy!

- Không phải là cô muốn nói là cô sẽ đến đây để

đặt chuyện ra nữa đấy chứ? Dù sao thì tôi cũng đã

30

thối inh lên rồi, cô có muốn đặt điều thêm thì cũng

thế thôi, tùy cô vậy.

Nói xong thì anh ngẩng đầu đi thẳng, còn lại một

mình Âu Dương Lan Lan đứng dưới bóng cây, cắn chặt

môi mà nước mắt lưng tròng.

Hôm sau Âu Dương Lan Lan lại nhắn tin cho Tiêu

Đồng và không biết sau bao nhiêu cuộc nhắn, cuối

cùng thì anh cũng đã trả lời. Cô nói trong điện

thoại:- Thôi thì chúng ta hòa nhé, tôi và anh vẫn

cứ là bạn bè bình thường. Tôi không ép anh nữa, hãy

để cho tất cả phát triển một cách tự nhiên. Lúc

này tôi đang rất buồn, đúng là rất buồn. Cứ cho là

nể tình tôi một lần nữa, tối nay anh đưa tôi đi

nhảy nhé.

Tiêu Đồng đồng ý.

31

Tối ấy, anh lái xe đến hộp đêm Đế Đô. Vừa trông

thấy Âu Dương Lan Lan, anh đã đưa chìa khóa chiếc

Toyota cho cô, nói: Sắp tới cũng phải lên lớp liên

tục, không còn có cơ hội để dùng chiếc xe nữa. Âu

Dương Lan Lan không nói không rằng, nhận lấy chiếc

chìa khóa. Cả hai cùng nhau nhảy, cùng nhau uống

rượu. Đủ các loại rượu đã tuồn vào dạ dày của hai

người, nào là “Hắc bạch thiên sứ”, nào là

Whisky..., tây ta lẫn lộn. Vẫn là lão Viên tự tay

hầu tiếp hai người, trong men rượu còn phân trần

với Tiêu Đồng rằng, việc khiếu kiện để công an bắt

tạm giam anh trước đây không phải là do chủ ý của

lão, chẳng qua là tay tổ trưởng bộ phận bảo vệ tự

tung tự tác mà chưa hề được sự phê duyệt của ai cả.

Lão còn đưa cho Tiêu Đồng một điếu thuốc. Anh từ

32

chối và nói hút thuốc rất hôi mồm, lão còn đưa ra

lý lẽ là đàn ông không hôi thì đàn bà không thèm

ôm. Tiêu Đồng bật cười trước lý lẽ vô cùng ngụy tặc

của lão. Lão Viên nói, Tiêu Đồng à, bình thường

thì cậu không hút thuốc, nhưng nếu cậu hút thử một

điếu để thể nghiệm tư thế của mình, sao mà... Câu

nói sau cùng, lão Viên nói bằng tiếng Anh bập bõm,

Tiêu Đồng lờ mờ nhận ra rằng lão đang nói đến

chuyện phong độ và những biểu hiện của nam tính...

Cuối cùng thì Tiêu Đồng cũng nhận lấy điếu thuốc

từ tay lão Viên. Khi anh cầm lấy điếu thuốc. Hình

như gương mặt Âu Dương Lan Lan có giật giật mấy

cái. Ánh mắt cô trừng trừng nhìn vào mặt anh sau

làn khói thuốc cuồn cuộn rồi sắc mặt dần dần cô

biến thành màu trắng bệch. Tiêu Đồng hút hết điếu

33

thuốc thì lão Viên đã biến mất. Anh nói với Lan Lan

là mình hơi váng đầu, không thể tiếp tục cuộc chơi

được nữa. Âu Dương Lan Lan cũng không ép buộc gì

thêm nói: Được thôi, tôi đưa anh về trường vậy.

Tiêu Đồng nôn thốc nôn tháo trên xe, những vật hôi

hám từ trong bụng anh tuôn ra vấy đầy cả xe, cả áo

quần và bắt đầu chìm vào trong trạng thái mơ mơ

màng màng. Âu Dương Lan Lan không đưa Tiêu Đồng về

trường mà lái thẳng đến biệt thự Anh Đào. Khi bước

chân lên những bậc tam cấp, Tiêu Đồng còn mê sảng

hỏi: Đây là nơi nào. Chỗ này đẹp như vậy, hay là

chúng ta đã lên đến thiên đường? Âu Dương Lan Lan

gọi người giúp việc ra đỡ anh vào phòng ngủ. Nhìn

cái miệng hé mở, đôi mắt khép hờ và gương mặt như

đang trong cơn khoái cảm cực đỉnh của Tiêu Đồng, Âu

34

Dương Lan Lan cảm thấy sợ. Cô ra phòng khách gọi

điện cho lão Viên, hỏi: Ông đã cho anh ấy hút bao

nhiêu, có phải là quá liều hay không? Lão Viên nói:

Không sao đâu. Cậu ta chỉ có hít một ít heroin

tinh chất mà thôi. Không phải là cô muốn cậu ta thử

một lần là sinh nghiện hay sao? Nhưng cô yên tâm,

lần đầu tiên ai cũng phải gặp phải phản ứng tương

tự như thế cả, không có vấn đề gì hết. Âu Dương Lan

Lan hỏi, liệu từ nay về sau Tiêu Đồng có biến

thành một con quỷ nghiện ngập đến độ thân tàn ma

dại hay không? Lão Viên nói: Còn phụ thuộc vào

nhiều vấn đề, nhưng tốt nhất là cô phải khống chế

liều dùng của cậu ta, chỉ cho cậu ta hút mà không

được chích, cũng đừng dùng heroin tinh chất thì

không thể nhận ra đó là một con nghiện, khi không

35

lên cơn thì không khác với người bình thường bao

nhiêu. Nghe lão Viên nói xong, Âu Dương Lan Lan thở

ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Đến khoảng nửa đêm thì Tiêu Đồng tỉnh dậy, kêu

miệng đắng và khát nước. Âu Dương Lan Lan đang ngủ

trên chiếc salon bên cạnh giật mình choàng tỉnh,

rót vội một cốc nước mát đưa cho anh. Tiêu Đồng

ngửa cổ uống một hơi cạn veo rồi mới đưa mắt nhìn

chung quanh, hỏi: Tại sao lại không đưa tôi về

trường? Lan Lan nói, Anh say mềm, nôn ra đầy người,

em phải đưa anh về đây để thay quần áo.

Lúc này Tiêu Đồng mới đưa mắt quan sát bộ quần áo

đang mặc trên người và một cơn giận dữ bỗng đâu ập

tới, nói:

- Ai bảo cô thay quần áo cho tôi? Thay hay không

36

là chuyện của tôi kia mà?

Âu Dương Lan Lan im lặng, để mặc cho anh muốn nói

gì thì nói. Tiêu Đồng gào lên:

- Yêu cầu cô đưa tôi về trường, ngay bây giờ!

Anh lảo đảo đứng dậy nhưng đôi chân như mềm nhũn,

ngã xoài xuống giường, đôi mắt nhắm nghiền, nói như

mê sảng:

- Các người đã cho tôi uống những gì?

Âu Dương Lan Lan vẫn ngậm tăm. Tiêu Đồng thở dốc,

nói:- Cô đưa tôi đên bệnh viện, tôi cảm thấy lạnh.

Lúc này Âu Dương Lan Lan mới nói một cách lạnh

lẽo:- Anh không cần phải đến bệnh viện đâu, anh

không bệnh tật gì cả!

Tiêu Đồng đứng dậy, hai tay vịn vào tường dò từng

bước một, nói:

37

- Cô không đưa thì tôi cũng phải tự đi.

Nhưng chỉ ra đến phòng khách là anh đã không còn

lê nổi tấm thân nữa, ngồi bệt xuống nền nhà, thở

dốc. Âu Dương Lan Lan bước đến đứng bên cạnh. Lúc

này gương mặt Tiêu Đồng trở nên bạc thếch. Hình như

anh đang phải chống chọi với một cảm giác vô cùng

khác lạ trong người mà lâu nay chưa bao giờ nếm

trải. Âu Dương Lan Lan đưa tay ra, giữa hai ngón

tay là một điếu thuốc vừa to vừa trắng toát.

Tiêu Đồng ngước mắt nhìn điếu thuốc, ánh mắt như

mê dại, mồ hôi túa ra đầy mặt. Âu Dương Lan Lan

nói:- Hút một hơi đi, anh sẽ cảm thấy tốt hơn. -

Tiêu Đồng vẫn không đón lấy, cô nói tiếp - Nó cũng

giống như điếu thuốc mà anh vừa hút ở hộp đêm, hút

một hơi anh sẽ không còn cảm thấy lạnh nữa.

38

Giọng nói có vẻ kỳ lạ của Âu Dương Lan Lan khiến

Tiêu Đồng sinh nghi, răng va vào nhau lập cập, hỏi:

- Là loại thuốc gì vậy?

Gương mặt Âu Dương Lan Lan càng trở nên lạnh lẽo

hơn bao giờ hết, chậm rãi nói từng tiếng:

- Cũng chỉ là loại thuốc lá bình thường thôi nhưng

đã có tẩm một chút heroin, chỉ có thể đủ để giải

phiền!Heroin!

Cho dù giọng nói của Âu Dương Lan Lan hết sức nhẹ

nhàng nhưng chẳng khác nào sấm nổ bên tai khiến đôi

mắt Tiêu Đồng trợn tròn lên, lắp bắp:

- Điếu thuốc tôi hút ở hộp đêm vừa rồi là có

heroin?Thấy thái độ ngập ngừng của Âu Dương Lan

Lan, Tiêu Đồng đã hiểu ra tất cả. Anh đứng dậy, tựa

lưng vào tường. Sự căm thù đã khiến anh không thể

39

nói được một câu suôn sẻ:

- Các người... các người không phải là người...

Đồ... chó! Các người dựa vào cái gì để hại cả cuộc

đời tôi? Tôi sẽ giết hết tất cả các người!

Sự tức giận và đau đớn đã khiến những thớ thịt

trên gương mặt anh rúm ró lại và thật bất ngờ, anh

tận dụng toàn bộ sức lực còn lại trong cơ thể vung

tay lên và giáng một bạt tai vào mắt Âu Dương Lan

Lan. Cô ngã xoài xuống tấm thảm lót dưới bộ salon.

Tiêu Đồng nhào tới, chụp lấy cô đấm đá túi bụi như

muốn biến cô thành một đống tương bằng thịt người.

Âu Dương Lan Lan cũng chẳng chịu nhượng bộ, vung

tay cào cấu vào mặt anh. Cả hai ôm nhau lăn tròn

dưới đất, áo quần rách toạc, tóc tai xổ tung, mặt

mũi đầy máu. Người chịu thua trước lại là Tiêu

40

Đồng. Quần nhau chỉ một lát, anh đã thấm mệt, toàn

thân không còn một chút sức lực nào nữa. Về mặt

sinh lý mà nói, những phản ứng của cơ thể Tiêu Đồng

trong lần đầu tiên tiếp xúc với heroin là quá mạnh

khiến sức lực của anh gần như hoàn toàn bị mất.

Anh ngồi như một cái xác không hồn, tựa lưng vào

ghế salon, toàn thân run lên từng đợt. Âu Dương Lan

Lan nhìn cái hình hài đầy bệnh tật ấy mà cảm thấy

hối hận, kèm theo đó là một nỗi sợ hãi. Cô lồm cồm

bò dậy, tiếp tục đưa điếu thuốc cho Tiêu Đồng. Đôi

mắt Tiêu Đồng nhìn trừng trừng vào điếu thuốc, há

miệng thở dốc, ánh mắt vừa có vẻ thèm thuồng vừa có

vẻ do dự nhưng cuối cùng thì anh vẫn đưa những

ngón tay run run cầm lấy nó. Âu Dương Lan Lan bật

lửa, Tiêu Đồng rít một hơi thật dài, thật sâu; lại

41

thêm một hơi nữa... Nhịp thở của anh dần dần ổn

định trở lại, gương mặt trở nên thư thái. Một sự

thư thái đến độ ngây dại như đang chìm trong mộng

mị và hưởng thụ những cảm giác lâng lâng đầy mê

hoặc. Âu Dương Lan Lan quỳ trước mặt anh, hai tay

ôm lấy khuôn mặt không có một chút tri giác ấy, thì

thầm:

- Hãy tha thứ cho em... Ai bảo anh không chịu đến

với em...

42

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát