Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Máy Ảnh Ma Ám - Bảy Đêm Quái Đản

MÁY ẢNH MA ÁM

Bản quyền Tiếng Việt thuộc về Nhà sách Phương

Đông. Bản quyền được bảo hộ trên toàn thế giới.

Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Mọi thông

tin xin liên hệ: nhasachphuongdong@yahoo.com

LỜI GIỚI THIỆU

Ranh giới giữa văn học và cuộc sống đôi lúc rất

mong manh. Có những tác phẩm làm người đọc đọc xong

thấy con tim vui trở lại, thấy cuộc sống đẹp. Với

cuốn truyện bạn đang cầm trên tay chúng tôi cũng hi

vọng bạn đọc xong "cái chết" để hiểu ý nghĩa của

"tồn tại". Đọc xong "Truyện ma quỷ" để bạn hiểu giá

trị của "cuộc sống".

Chính bạn là người làm nên cuộc sống!

Văn học hiện nay như một bữa tiệc buffer mà mỗi

1

chúng ta đều có thật nhiều cơ hội chọn món mình yêu

thích. Đối với tôi chọn được món ăn ngon cũng là

cả một nghệ thuật. Chọn chuyện ma khi tiết trời

đang vào đông, sẽ làm cái ma càng ma hơn cuốn hút

hơn. Đối với mùa đông thì chuyện ma cũng như thể

một cái áo rét. Mùa đông này của bạn thế nào!?

LỜI DẪN

Một ngày cuối tuần đầu đông, đêm khuya xuống làm

cả thành phố biến mất cái vẻ ồn ào náo nhiệt của

cái buổi ban ngày. Thế ngay vào đó là một bầu không

khí lành lạnh. Trên đường đôi lúc mới gặp được vài

bóng người qua lại. Một cơn gió vút qua thổi tung

đám lá bên đường. Trên trời cao xanh thẳm lửng lơ

vài đám mây lẻ loi. Ánh trăng mờ ảo soi xuống rặng

cây xa xa, loáng thoáng có tiếng người bàn tán về

2

kiến trúc của căn nhà cũ kĩ ấy.

Một tòa nhà cổ với bốn tầng theo phong cách Nhật

Bản. Nấm mốc bao phủ bức tường dày đặc. Các loại

cây leo bò kín không còn nhận ra hình thù bức tường

nữa. Điều đó thể hiện khu nhà cũng có lịch sử lên

đến sáu bảy mươi năm rồi. Tòa nhà nay đã cũ đi

nhiều nhưng từ vật liệu xây dựng và hình thức bên

ngoài của tòa nhà vẫn nói lên rằng: Thời huy hoàng

đây ắt phải là biệt thự của một người quyền thế.

Sau ngần ấy năm nên cũng dễ hiểu sao tòa nhà biến

thành khu hoang vắng thế này. Vàng bạc của cải

nhiều đến đâu cũng khó bảo toàn.

Sau cải cách, tòa nhà bị một đơn vị chiếm làm khu

ở tập trung cho công nhân. Thoáng một cái đã có hơn

ba mươi hộ gia đình dọn đến ở kín tòa nhà. Cửa lớn

3

ở chính giữa tòa nhà với mười mấy bậc thềm toàn

làm từ đá cẩm thạch. Cầu thang được làm từ gỗ

thượng đẳng, thế nên qua mấy chục năm lịch sử rồi

giờ vẫn dùng được. Nhưng mỗi khi có người đi lại là

tiếng kẽo kẹt lại vang lên, đông người lên xuống

một chút thì thật đinh tai nhức óc.

Theo đà phát triển của thành phố biến khu dân cư

này thành một khu phố ồn ào. Nhưng với dáng vẻ như

vậy tòa nhà thật lạc lõng giữa quang cảnh hiện đại

của cả thành phố. Số phận của khu đất này lại bị

một ông chủ vô danh mua lại. Họ dự tính sau mười

tháng ở đó sẽ mọc lên một tòa cao ốc làm siêu thị.

Vì cái dự án đó mà các hộ gia đình vốn dĩ ở đây lâu

năm đều từ từ dọn đi hết, chỉ còn lại một vài sinh

viên mới tốt nghiệp là còn ở lại. Bởi lẽ tiền thuê

4

nhà rẻ và họ cũng chẳng vội vàng gì chuyển đi nơi

khác. Những sinh viên đầu tiên dọn đến đây ở chỉ có

Trương Khiết và Vương Thổ, không lâu sau họ giới

thiệu với bạn bè và có thêm vài thanh niên dọn đến

ở chung.

Dưới chân cầu thang ngập ngụa rác thải của những

người ở trọ trước đây để lại khi họ dọn đi. Và nếu

có ai đó qua đây vào buổi tối, đi lên cầu thang ắt

hẳn sẽ nghe thấy những âm thanh nghe như tiếng

người nghiến răng kèn kẹt dội lại mà khó tránh khỏi

cảm giác rờn rợn.

Tầng một có căn phòng nhỏ là nơi mà các hộ dân ở

đây làm kho để đồ. Còn có một gian phòng có vẻ rất

lâu rồi không còn ai ở cả. Theo lời kể của chủ cũ

căn nhà thì ở đó đã từng có người chết nên gần như

5

không có ai qua lại đó nữa. Cửa ra vào bị mạng nhện

giăng đầy, Vương Thổ lần nào đi qua đây đều ngó

trước nhìn sau chẳng phải vì sợ mà vì cậu rất tò

mò.

Cuối tuần trước Trương Khiết ngồi lì trong phòng,

lên mạng đốt thời gian, mở QQ (mạng chat của Trung

Quốc) nhưng không có ai trên mạng cả, bộ dạng coi

vẻ hơi thất vọng. Vài giây sau tiếng chim cánh cụt

tít tít báo có người để lại tin nhắn, anh ta nhởn

nhơ mở QQ xem tin. Dòng tin nhắn làm cậu hiếu kỳ vì

của một cái nick lạ với nội dung "Bây giờ tôi đến

tìm bạn". Anh ta lục tung phần danh mục bạn bè để

tìm kỹ xem lời nhắn đó của ai nhưng vô tác dụng.

Không có một liên hệ nào để tìm ra manh mối hết.

Thêm vào đó người nhắn cũng không nhắn gì nữa cả,

6

kỳ quái. Ngoài bạn học ra thì là bạn thân mà gần

đây cũng không thấy ai đến tìm anh ta cả. Người chủ

của dòng tin nhắn là ai mà sao không tài nào đoán

ra được! Trương Khiết nghĩ thầm "thôi kệ vậy",

không tìm hiểu nữa. Bạn bè có đến thì cũng sẽ gọi

điện, cậu quay ra tập trung làm việc khác.

Vương Thổ buồn chán đến tìm Trương Khiết ngồi nói

chuyện. Vương Thổ vốn dĩ đối với chuyện tâm linh

rất hứng thú, nhất là những chuyện thuộc loại hồn

vía ma quỷ. Chỉ cần nhắc đến chủ đề này là cậu có

thể nói không ngớt, hai người nói từ phim ma cho

đến chuyện kinh dị Nhật v.v... Thế nào là ma núi,

ma suối, ma đói... Họ nói tất cả chuyện cổ quái ma

quỷ bốn phương mà tỉnh queo đầy cuốn hút làm cho ai

cũng tò mò. Những thanh niên có trí tưởng tượng

7

phong phú như họ đều thích khám phá cái mạo hiểm,

cái kinh dị.

Thạch Nham đưa ra gợi ý, đều là đốt thời gian vậy

tại sao chúng ta không tổ chức một câu lạc bộ "Hội

kinh dị". Mỗi cuối tuần chúng ta tụ họp để nghe một

người kể về câu chuyện ma mà họ thấy tâm đắc nhất,

và thành viên giới hạn là cư dân trong tòa nhà

này. Như nắng hạn gặp mưa rào, ý kiến được mọi

người cùng ủng hộ, tất cả thành viên gồm bảy người.

Vài ý kiến đầu tiên đưa ra nhằm làm cho không khí

của những buổi kể chuyện thêm phần kì bí gồm: đóng

cửa, tắt đèn... trong căn phòng đêm tối mọi người

lắng nghe những câu chuyện ma kinh điển.

Những cô bé, cậu bé đâu biết ngày họ tụ tập lại

với nhau cũng là ngày mà câu chuyện kì bí có thật

8

sẽ xảy đến với họ cũng bắt đầu.

9

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát