Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ngai Vàng Lửa - P2

NGAI VÀNG LỬA – P2

Tác giả: RICK RIORDAN

Người dịch: Phan Hoàng Hà

CARTER

10. NGƯỜI BẠN ĐỎ CŨ GHÉ THĂM

LỌT VÀO TRONG HERMITAGE không phải là vấn đề.

An ninh tối tân không thể chống lại được phép

thuật. Sadie và tôi phải hợp sức để vượt qua an

ninh vòng ngoài, nhưng với một chút tập trung, mực

và giấy cói, cùng một ít sức mạnh của những người

bạn thần thánh Isis và Horus, chúng tôi đã đi được

một đoạn ngắn qua Duat.

Chúng tôi đứng ở Sân Cung điện trống vắng được một

phút. Thế rồi mọi thứ trở lên xám xịt và mờ ảo. Dạ

dày của tôi nhói lên như thể tôi đang rơi tự do.

1

Chúng tôi trượt ra khỏi sự đồng bộ với thế giới

phàm trần và đi qua các cánh cổng bằng sắt và đá

vững chắc để vào bảo tàng.

Phòng Ai Cập nằm ở tầng trệt, đúng như Bes nói.

Chúng tôi quay trở lại trần thế và thấy mình đang

đứng giữa bộ sưu tập: chiếc quan tài trong hộp

kính, những cuộn giấy in chữ tượng hình, các bức

tượng của các vị thần và pharaoh. Chẳng khác gì

hàng trăm bộ sưu tập Ai Cập mà tôi đã thấy nhưng

cách bài trí khá ấn tượng. Trần nhà mái vòm vút lên

phía trên. Sàn nhà đá cẩm thạch sáng bóng được lát

ô chéo trắng và xám khiến tôi có cảm giác như đang

đi trên ảo ảnh thị giác. Tôi tự hỏi không biết có

bao nhiêu phòng như thế này trong cung điện của Nga

hoàng, và có đúng là phải mất bảy ngày để xem hết

2

chúng không. Tôi hy vọng Bes đã đúng khi nói về lối

vào bí mật dẫn vào Vùng ở đâu đó trong căn phòng

này. Chúng tôi không có mười một ngày để tìm kiếm.

Chưa đến bảy mươi hai giờ nữa, Apophis sẽ thoát ra.

Tôi nhớ cặp mắt đỏ phát sáng bên dưới đám xác bọ

hung - thế lực hỗn loạn mạnh đến mức có thế làm tan

chảy các giác quan của con người. Ba ngày, và thế

lực đó sẽ tấn công toàn thế giới.

Sadie triệu hồi chiếc gậy của mình và chĩa nó về

chiếc camera an ninh gần nhất. Ống kính vỡ và gây

ra tiếng kêu như tiếng côn trùng nổ lách tách khi

mắc vào vợt muỗi. Ngay cả trong tình huống tối ưu

nhất, công nghệ và phép thuật cũng không thể song

hành. Một trong những phù phép dễ nhất trên thế

giới là làm hỏng các thiết bị điện tử. Tôi chỉ cần

3

nhìn vào chiếc điện thoại di động một cách khang

khác để làm nó nổ tung. Còn máy tính? Quên khẩn

trương. Tôi hình dung Sadie vừa truyền xung động

phép thuật qua hệ thống an ninh nhằm phá hủy từng

chiếc camera và cảm biến trong mạng lưới.

Tuy nhiên, vẫn còn các kiểu giám sát khác - kiểu

phép thuật. Tôi lấy từ trong túi ra một miếng vải

lanh đen và một bộ shabti bằng sáp cứng.Tôi bọc

shabti trong miếng vải và ra kệnh: “I’mun.”

(Chèn chữ tượng hình trang 158)

Chữ tượng hình của từ “Giấu” phát sáng thấp thoáng

qua miếng vải. Một đám khói đen đột ngột bay ra từ

gói vải, giống như đám mây mực mà con mực phun ra

vậy. Nó lan ra cho tới khi che phủ cả Sadie và tôi

trong một cái bong bóng. Chúng tôi có thể nhìn

4

xuyên qua nó, nhưng hy vọng là không có thứ gì có

thể nhìn vào được bên trong. Đám mây vô hình với

bất cứ ai ở bên ngoài.

“Lần này anh đã làm đúng!” Sadie nói. “Anh sử dụng

thành thạo phép thuật này từ khi nào thế?”

Có lẽ tôi đã đỏ mặt. Tôi đã bị ám ảnh với việc tìm

ra câu thần chú tàng hình hàng tháng trời, kể từ

khi tôi nhìn thấy Zia sử dụng nó ở Vùng Một.

“Thực ra anh vẫn -” Một tia sáng màu vàng kim phát

ra từ đám mây giống như một bông pháo hoa thu nhỏ

vậy. “Anh vẫn đang luyện.”

Sadie thở dài. “Ừ…tốt hơn lần trước rồi. Lần đám

mây trông như chiếc đèn dung nham. Và lần trước

nữa, khi nó có mùi trứng thối -”

“Chúng ta đi được chưa?” tôi hỏi. “Chúng ta nên

5

bắt đầu từ đâu?”

Mắt con bé nhìn dán vào một trong những chiếc màn

hình. Con bé tiến về phía trước nó trong trạng thái

bị thôi miên.

“Sadie?” tôi theo con bé đến chiếc chỗ một bia một

bằng đá vôi—chiếc bia đá—có kích cỡ khoảng sáu bộ

vuông. Dòng mô tả bên cạnh được viết bẳng tiếng Nga

và tiếng Anh.

“Từ ngôi mộ của người chép sử Ipi’,” tôi đọc to.

“’Làm việc dưới triều Vua Tut’. Tại sao em quan tâm

… ồ.”

Tôi thật ngu ngốc. Hình trên bia mộ cho thấy người

chép sử đã qua đời thờ phụng Anubis. Sau khi nói

chuyện trực tiếp với Anubis, Sadie chắn hẳn ngạc

nhiên khi nhìn thấy vị thần trong bức họa trên lăng

6

mộ có từ cách đây ba nghìn năm, đặc biệt là khi

Anubis được vẽ với cái đầu của chó rừng, mặc váy.

“Walt thích em.”

Tôi không biết vì sao mình lại thốt ra điều đó.

Thật không đúng lúc, đúng chỗ. Tôi biết mình không

thiên vị Walt bằng cách đứng về phía cậu ấy. Nhưng

tôi đã bắt đầu cảm thấy áy náy khi Bes tống cậu ấy

ra khỏi chiếc limo. Cậu ấy đã đi cùng tôi đến tận

London để giúp tôi cứu Sadie, và chúng tôi đã thả

cậu ta xuống ở Công viên Cung điện Pha lê như kẻ đi

nhờ xe bất đắc dĩ vậy.

Tôi hơi giận Sadie vì đã đối xử lạnh lùng với cậu

ấy và quá say đắm Anubis, vị thần đã năm nghìn tuổi

rõ là quá già đối với con bé và thậm chí không

phải là người thường. Thêm nữa, cách mà con bé lạnh

7

nhạt với Walt nhắc tôi nhớ quá nhiều về cách mà

Zia đã đối xử với tôi ban đầu. Và có lẽ, nếu tôi

thành thật với chính mình, tôi cũng bực mình với

Sadie vì con bé đã tự giải quyết vấn đề của mình ở

London mà không cần sự trợ giúp của chúng tôi.

Ái chà. Chuyện đó xem chừng thật ích kỉ. Nhưng tôi

cho là đúng. Thật kinh ngạc là có bao nhiêu cách

để một cô em gái có thể khiến bạn bực mình ngay lập

tức.

Sadie không rời mắt khỏi bia đá. “Carter, anh

không biết mình đang nói gì đâu.”

“Em không cho cậu ấy cơ hội,” tôi khăng khăng.

“Bất cứ chuyện gì xảy ra với cậu ấy, cũng không

liên can gì tới em.”

“Rất quả quyết, nhưng đó không phải -”

8

“Hơn nữa, Anubis là một vị thần. Em không thật sự

nghĩ -”

“Carter!” con bé ngắt lới. Câu thần chú tàng hình

của tôi chắc hẳn là nhạy cảm với cảm xúc, bởi vì

một tia sáng vàng kim khác vụt ra từ đám mây không

mấy tàng hình của chúng tôi. “Em không nhìn tấm bia

đá này vì Anubis.”

“Không ư?”

“Không. Và chắc chắn em sẽ không tranh luận với

anh về Walt. Trái với những gì anh có thể nghĩ, em

sẽ không dành toàn bộ thời gian em thức vào việc

nghĩ về đám con trai.”

“Chỉ phần lớn giờ em thức thôi chứ gì?”

Con bé trợn mắt lên. “Hãy nhìn vào tấm bia mộ nào,

đồ ngớ ngẩn. Nó có đường viền bao quanh, giống như

9

khung cửa sổ hay -”

“Một cánh cửa,” tôi nói. “Đó là cánh cửa giả. Rất

nhiều ngôi mộ có những chiếc cánh cửa này. Nó giống

như biểu tượng cánh cổng dành cho người chết của

ba, vì thế ba có thể đi đi về về từ Duat.”

Sadie lấy chiếc đũa thần và vạch theo các cạnh của

chiếc bia đá. “Ông Ipi này là người chép sử, là

một cách gọi khác chỉ pháp sư. Ông ấy có thể là một

trong số chúng ta.”

“Vậy thì?”

“Vậy thì có lẽ đây là lý do vì sao tấm đá phát

sáng, Carter. Điều gì xảy ra nếu cái cánh cửa giả

này không phải là giả?”

Tôi nhìn tấm bia đá gần hơn nữa, nhưng không thấy

ánh sáng nào phát ra. Tôi nghĩ có lẽ Sadie bị ảo

10

giác do kiệt sức hay có quá nhiều chất lỏng phép

thuật trong cơ thể con bé. Sau đó con bé chạm chiếc

đũa thần vào vị trí giữa tấm bia đá và đọc câu

thần chú đầu tiên mà chúng tôi được học: “W’peh.”

Mở. Một chữ ký tự vàng bốc cháy trên tấm đá:

(Chèn chữ tượng hình trang 161)

Bia đá bắn ra một luồng sáng giống như máy chiếu

phim. Đột nhiên, một ô cửa có kích cỡ như thật hiện

ra lờ mờ trước chúng tôi-một cánh cổng hình chữ

nhật cho thấy hình ảnh mờ ảo của một căn phòng

khác.

Tôi nhìn Sadie kinh ngạc. “Em đã làm như thế nào?”

tôi hỏi. “Em chưa từng có khả năng làm như thế

trước đây.”

Con bé nhún vai như thể việc này chẳng to tát gì.

11

“Trước đây em đã mười ba tuổi đâu. Có lẽ là thế.”

“Nhưng anh mười bốn tuổi!” tôi phản đối. Và anh

vẫn chưa thể làm được.”

“Con gái trưởng thành sớm hơn.”

Tôi nghiến chặt răng. Tôi ghét những tháng mùa

đông—tháng Ba, tháng Tư và tháng Năm—bởi từ giờ cho

đến ngày sinh nhật của tôi vào tháng Sáu, Sadie có

thể khẳng định con bé chỉ kém tôi một tuổi. Sadie

luôn thể hiện thái độ sau sinh nhật của mình, như

thể con bé đã bắt kịp tôi bằng cách nào đó và trở

thành người chị lớn của tôi. Đúng là ác mộng.

Con bé chỉ vào ô cửa đang tỏa sáng. “Mời đi trước

nào, anh trai thân mến. Anh là người có đám mây

tàng hình phát sáng.”

Trước khi có thể mất bình tĩnh, tôi bước qua cánh

12

cổng.

Tôi suýt ngã giập mặt. Bên kia chiếc cổng là tấm

gương treo cách sàn nhà năm bộ. Tôi bước lên bệ lò

sưởi. Tôi tóm lấy Sadie khi con bé đi qua, đúng

lúc, nhằm tránh cho con bé cú ngã.

“Cám ơn,” con bé thì thầm. “Ai đó đã đọc quá nhiều

về Alice Qua Chiếc Gương Soi. ”

Tôi từng nghĩ phòng Ai Cập thật ấn tượng, nhưng nó

chẳng là gì so với khán phòng khiêu vũ này. Các

thiết kế hình khối bằng đồng sáng lấp lánh trên

trần nhà. Những chiếc cột xanh lục đậm những cánh

cửa mạ vàng chạy dọc theo các bức tường. Đá cẩm

thạch trắng và vàng ghép trên sàn nhà tạo thành

hình bát giác khổng lồ. Với chiếc đèn chùm sáng rực

phía trên, các đồ vật trang trí bằng vàng cùng đá

13

xanh và trắng đánh bóng sáng lóa đến nỗi tôi đau cả

mắt.

Sau đó tôi nhận thấy phần lớn ánh sáng không tỏa

ra từ chiếc đèn chùm. Nó phát ra từ chỗ vị pháp sư

đang niệm chú ở cuối phòng. Ông ta đứng quay lưng

lại, nhưng tôi biết đó là Vlad Menshikov. Như Sadie

mô tả, ông ta là một người lùn mập với bộ tóc xám

xoăn và mặc bộ đồ trắng. Ông ta đứng trong vòng

tròn bảo vệ rung theo nhịp ánh sáng xanh màu ngọc

lục bảo. Ông ta giơ chiếc gậy, và đầu gậy cháy lên

như chiếc đèn hàn. Bên phải ông ta, ngay ngoài vòng

tròn, đặt chiếc bình xanh dương có kích cỡ bằng

một người trưởng thành. Bên trái, đang quằn quại

trong dây xích nóng rực là một sinh vật mà tôi nhận

ra con quỉ. Nó có cơ thể lông lá như người với bộ

14

da đỏ tía, nhưng thay vào cái đầu, một cái mở nút

chai xoắn khổng lồ nhô lên từ giữa hai vai của nó.

“Xin rủ lòng thương!” nó hét lên bằng thứ giọng

kim khí, ướt át. Đừng hỏi tôi làm thế nào mà một

con quỉ có thể la hét với cái đầu dạng cái mở nút

chai xoắn-nhưng âm thanh dội lên từ phần mũi nhọn

như thể nó là một mẫu âm tần để chỉnh nhạc cụ khổng

lồ vậy.

Vlad Menshikov vẫn tiếp tục niệm chú. Chiếc bình

xanh lam rung giật mạnh theo ánh sáng.

Sadie huých khuỷu tay tôi và thì thầm, “Nhìn kìa.”

“Đúng rồi,” tôi thì thầm lại. “Một loại nghi lễ

triệu hồi nào đó.”

“Không,” con bé xì một tiếng. “Nhìn đằng kia mà

xem.”Con bé chỉ về phía bên phải chúng tôi. Ở

15

trong góc phòng, cách mặt lò sưởi hai mươi bộ, là

chiếc bàn gỗ gụ kiểu cũ.

Sadie đã nói với tôi về chỉ dẫn của Anubis: Chúng

tôi cần phải tìm chiếc bàn của Menshikov. Đoạn tiếp

theo của Cuốn sách của Ra có thể nằm ở ngăn kéo

giữa. Liệu có thật sự là cái bàn đó không nhỉ? Có

vẻ quá dễ dàng. Giữ im lặng hết mức có thể, Sadie

và tôi trèo xuống khỏi lò sưởi và bò dọc theo bức

tường. Tôi cầu nguyện để đám mây vô hình không bắn

thêm chút pháo hoa nào nữa.

Chúng tôi sắp đi được nửa chặng đến chiếc bàn thì

Vlad Menshikov niệm chú xong. Ông ta phóng mạnh

chiếc gậy xuống sàn nhà và nó cắm thẳng đứng ở đó.

Đầu gậy vẫn cháy rừng rực đến một nghìn độ. Ông ta

hơi quay đầu, và tôi thấy tia sáng lóe lên từ chiếc

16

kính râm trắng. Ông ta lục lọi trong những chiếc

túi áo khoác của mình trong khi chiếc bình xanh lục

vẫn phát sáng và con quỉ đang la hét trong xiềng

xích.

“Đừng có mà làm ầm lên, Cái Chết - thành - Nút

chai,” Menshikov la rầy. Giọng ông ta thậm chí còn

khàn hơn sự miêu tả của Sadie - giống như một kẻ

nghiện thuốc lá nặng nói qua những chiếc cánh quạt.

“Ngươi biết đấy ta cần một vật hy sinh để triệu

hồi một vị thần rất quan trọng. Chẳng có gì cá nhân

trong chuyện này.”

Sadie cau mày với tôi và nói, Vị thần Quan trọng?

Tôi lắc đầu, bối rối. Ngôi Nhà Sự Sống không cho

phép người phàm trần triệu hồi các vị thần. Đó là

lý do chính khiến Desjadins ghét chúng tôi.

17

Menshikov được cho là người thân cận nhất của ông

ta. Vậy Menshikov đang làm gì thế, phá vỡ các luật

lệ?

“Đau đớn!” con quỉ đáng thương rên rỉ. “Tôi đã

phục vụ ngài bốn mươi năm, thưa ông chủ. Làm ơn!”

“Nào, nào” Menshikov nói mà không bộc lộ chút nào

cảm thông. “Ta phải dùng đến lời nguyền rủa. Chỉ

bằng cách đọa đầy đau khổ nhất mới có thể tạo đủ

sinh lực.”

Menshikov lấy ra một chiếc mở nút chai thông

thường từ túi áo khoác của mình và một mảnh gốm vỡ

phủ đầy các chữ tượng hình màu đỏ.

Ông ta giơ cả hai vật đó lên và lại bắt đầu niệm

chú: Ta đặt tên cho ngươi là Cái Chết - thành -

Nút chai, Người Hầu của Vladimir, Kẻ Mang lại Bóng

18

đêm.”Khi các tên của con quỉ được đọc lên, sợi

xích phù phép bốc khói và xiết chặt quanh cơ thể

nó. Menshikov đưa chiếc mở nút chai qua ngọn lửa

trên đầu cây gậy của ông ta. Con quỉ giẫy đạp và

rên rỉ. Khi chiếc mở nút chai nhỏ trở nên nóng đỏ,

cơ thể của con quỉ bắt đầu bốc khói.

Tôi quan sát với vẻ khiếp sợ. Tất nhiên, tôi biết

phép thuật thân cảm. Ý tưởng là khiến một vật nhỏ

bé tác động đến vật lớn hơn bằng cách ràng buộc

chúng với nhau. Các vật dụng càng giống nhau—như

cái mở nút chai và con quỉ—thì càng dễ ràng buộc.

Những con búp bê tà thuật sử dụng nguyên lý tương

tự này.

Nguyền rủa là thứ khác hẳn. Nó được dùng để tiêu

diệt hoàn toàn sinh vật – xóa bỏ sự tồn tại thể xác

19

và thậm chí luôn cả tên của nó. Để thực hành được

bùa phép đó cần phải có phép thuật quan trọng. Nếu

làm sai, nó có thể hủy diệt người ếm bùa. Nhưng nếu

làm đúng, thì hầu hết nạn nhân sẽ không có cơ hội

thoát. Người bình thường, pháp sư, ma, thậm chí là

quỉ cũng có thể bị quét sạch khỏi mặt đất. Nguyền

rủa có thể không hủy hoại được các thế lực chính

như các vị thần, nhưng nó cũng giống như việc kích

nổ một quả bom hạt nhân ngay trước mặt họ. Họ có

thể bị thổi bay thật sâu vào tận Duat, khiến họ có

thể không bao giờ quay trở lại.

Vlad Menshikov thực hiện bùa phép này như thể ngày

nào ông ta cũng làm việc đó. Ông ta tiếp tục niệm

chú trong khi chiếc mở nút chai tan chảy, và con

quỉ tan ra cùng với nó. Menshikov thả mảnh gốm

20

xuống sàn nhà—những chữ ký tự màu đỏ là những cái

tên khác nhau của con quỉ. Cùng với một từ mạnh mẽ

cuối cùng, Menshikov dẫm lên mảnh gốm và nghiền nát

chúng. Cái Chết thành Nút chai tan ra, cùng dây

xích và tất cả mọi thứ khác.

Thường thì tôi không thương hại gì những sinh vật

ở dưới địa ngục, nhưng tôi không thể không thấy

họng mình nghẹn lại. Tôi không thể tin được

Menshikov có thể dửng dưng xóa sổ hoàn toàn người

hầu của ông ta chỉ để tăng sức mạnh cho phép thuật

lớn hơn.

Ngay khi con quỉ tiêu tan, ngọn lửa trên đầu thanh

gậy của Menshikove cũng vụt tắt. Những chữ tượng

hình cháy xung quanh vòng tròn triệu hồi. Chiếc

bình lớn màu xanh rung lên bần bật và một giọng nói

21

sâu thẳm từ bên trong vang lên, “Xin chào,

Vladimir. Đã lâu rồi.”

Sadie hít vào thật mạnh. Tôi phải che miệng Sadie

để con bé không hét lên. Cả hai chúng tôi đều biết

giọng nói đó. Tôi nhớ rõ tất cả mọi chuyện ở Kim Tự

Tháp Đỏ.

“Set” Menshikov thậm chí trông chẳng chút mệt mỏi

sau khi triệu hồi. Ông ta dường như bình tĩnh một

cách đáng sợ khi nói chuyện với vị thần của cái ác.

“Chúng ta cần nói chuyện.”

Sadie đẩy tay tôi ra và thì thầm. “Ông ta có điên

không?”“Cái bàn” tôi nói. “Cuộn giấy phép thuật.

Ra khỏi đây. Ngay bây giờ.”

Lần đầu tiên, con bé không tranh luận với tôi. Con

bé bắt đầu tìm các vật dụng ở trong chiếc túi của

22

mình.

Trong khi đó chiếc bình màu xanh lắc lư như thể

Set đang lật nhào nó.

“Bình đá malachite ?” Vị thần có vẻ khó chịu.

“Thật ư, Vladimir. Ta nghĩ chúng ta thân thiện hơn

thế.”Menshikov cười như con mèo bị bóp cổ. “Loại

đá tuyệt hảo để chế ngự linh hồn của quỉ dữ, đúng

không? Và ở trong phòng này có nhiều đá malachit

hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới.Nữ hoàng

Alexandra khá khôn ngoan khi dùng đá này xây dựng

phòng vẽ của mình.”

Chiếc bình kêu lanh canh. “Nhưng nó có mùi tiền xu

cũ trong này, và quá lạnh. Ngươi đã bao giờ bị

nhốt trong chiếc bình đá malachite chưa, Vlad? Ta

đâu phải là thánh. Ta sẽ hay chuyện hơn nếu chúng

23

ta có thể mặt đối mặt, chẳng hạn, qua bàn trà.”

“Ta e là không,” Menshikov nói. “Bây giờ, ông sẽ

trả lời các câu hỏi của ta.”

“Ồ, được thôi,” Set nói. “Ta thích Brazil vì giải

Bóng đá Thế giới. Ta khuyên đầu tư vào bạch kim

hoặc các quỹ nhỏ. Và các con số may mắn của nhà

ngươi trong tuần này là 2, 13 -”

“Không phải những câu hỏi đó!” Menshikov ngắt lời.

Sadie lấy trong túi ra một cục sáp và nặn vội vã

hình thù một con vật gì đó. Tôi biết con bé sẽ kiểm

tra sự phòng ngự bằng phép thuật của chiếc bàn.

Con bé giỏi về loại thần chú đó hơn tôi, nhưng tôi

không chắc con bé sẽ làm bằng cách nào. Phép thuật

Ai Cập có kết cục khá mở. Có hàng nghìn cách khác

24

nhau để hoàn thành một nhiệm vụ. Bí quyết là phải

sáng tạo với những vật dụng của mình và chọn phương

pháp sẽ không giết chết bạn.

“Ông sẽ nói cho ta điều ta cần biết,” Menshikov

đòi hỏi, “hoặc chiếc bình đó sẽ trở nên không thoải

mái hơn nữa?”

“Vladimir thân mến.” Giọng nói của Set đầy sự hài

hước ác độc. “Điều ngươi cần biết có thể rất khác

với điều ngươi muốn biết. Vụ tai nạn không may của

ngươi không dậy ngươi điều đó sao?”

Menshikov chạm vào chiếc kính râm của mình, như để

chắc chắn là nó không rơi xuống.

“Ông sẽ nói cho ta biết về thứ ràng buộc Apophis,”

ông ta nói với giọng rắn như thép. “Sau đó, ông sẽ

cho ta biết cách để vô hiệu hóa bùa mê yểm quanh

25

Nhà Brooklyn. Ông thừa biết các hàng rào bảo vệ của

Kane tốt hơn bất cứ ai. Một khi ta tiêu diệt được

ông ta, ta sẽ không còn đối thủ.”

Khi hiểu hết ý nghĩa những lời nói của Menshikov,

cơn giận dữ gần như làm tôi khuỵu xuống. Lần này,

Sadie phải bịt chặt miệng tôi.

“Bình tĩnh!” con bé thì thầm. “Anh sẽ làm đám mây

tàng hình bắn pháo hoa lần nữa!”

Tôi đẩy tay con bé ra và rít, “Nhưng ông ta muốn

giải thoát Apophis!”

“Em biết.”

“Và tấn công Amos - ”

“Em biết. Vậy giúp em lấy cuộn giấy phép thuật

chết tiệt và thoát ra khỏi đây!” Con bé đặt con vật

bằng sáp lên bàn—một con chó, tôi nghĩ thế—và bắt

26

đầu viết các ký tự tượng hình trên lưng của nó bằng

cây bút trâm stylus.

Tôi thở một hơi run rẩy. Sadie đúng, thế nhưng -

Menshikov đang nói về việc giải thoát Apophis và

giết chú của chúng tôi. Loại pháp sư nào có thể

thỏa thuận với Set? Trừ Sadie và tôi. Đó là chuyện

khác.

Tiếng cười của Set vang vọng trong chiếc bình

xanh. “Vậy là: sự ràng buộc của Apophis và những bí

mật của Nhà Brooklyn. Tất cả có thế thôi sao,

Vladimir? Ta tự hỏi ông chủ Desjardins của ngươi sẽ

nghĩ gì nếu phát hiện ra kế hoạch thực của ngươi,

và loại bạn mà ngươi có.”

Menshikov chộp lấy chiếc gậy của mình. Đầu chiếc

gậy trạm trổ hình con rắn lóe sáng lần nữa. “Hãy

27

cẩn thận với những lời dọa nạt của ông, Ngày Đen

Tối.”Chiếc bình rung lên. Khắp căn phòng, những

chiếc hộp kính vỡ vụn. Chiếc đèn chùm kêu chói tai

giống như chiếc chuông gió nặng ba tấn.

Tôi đưa mắt hoảng hốt nhìn Sadie. “Ông ta vừa mới

-”“Bí danh của Set,” Sadie khẳng định, trong khi

vẫn đang viết trên lưng con chó sáp.

“Làm thế nào -”

“Em không biết, Carter. Bây giờ, suỵt!”

Bí danh của vị thần có mọi loại sức mạnh. Kiếm

được nó là việc gần như bất khả thi. Để thật sự

biết được, bạn không thể chỉ nghe một ai đó ngẫu

nhiên nhắc lại. Bạn phải trực tiếp nghe từ chính vị

thần, hoặc người thân cận nhất với ông ta. Một khi

có nó, nó sẽ là đòn bẩy giúp bạn tăng phép thuật

28

đáng sợ trước vị thần đó. Sadie đã biết được bí

danh của Set trong chuyến tìm kiếm của chúng tôi từ

mùa Giáng sinh trước, nhưng làm thế nào mà

Menshikov có được nó?

Bên trong chiếc bình, Set gầm gừ khó chịu. “Ta

thật sự ghét cái tên đó. Tại sao không phải tên là

Ngày Vinh quang? Hay Rockin’ Red Reaper? Tên này

khá là hay. Khi ngươi là kẻ duy nhất biết nó đã đủ

tệ lắm rồi, Vlad. Giờ ta còn có con bé Kane để lo

lắng -”

“Hãy phục vụ chúng ta,” Menshikov nói, “và gia tộc

nhà Kane sẽ bị tiêu diệt. Ông sẽ là phụ tá danh dự

của Apophis. Ông có thể gây dựng ngôi đền khác,

thậm chí còn đồ sộ hơn Kim Tự Tháp Đỏ.”

“Á à,” Set nói. “Có lẽ ngươi không để ý, nhưng ta

29

không thích hợp lắm với vai trò là người phó. Còn

về Apophis, con rắn không phải là kẻ hứng chịu sự

chú ý của các vị thần khác.”

“Chúng ta sẽ giải thoát Apophis dù ông giúp hay

không,” Menshikov cảnh báo. “Vào thời điểm xuân

phân, con rắn sẽ trỗi dậy. Nhưng nếu ông giúp để

việc đó xảy ra sớm hơn, ông sẽ có thưởng. Lựa chọn

còn lại của ông là chịu bị nguyền rủa. Ồ, ta không

biết liệu nó có hủy diệt ông hoàn toàn, nhưng với

cái bí danh của ông, ta có thể đưa ông về địa ngục

vĩnh viễn, và nó sẽ rất, rất đau đớn. Ta cho ông ba

mươi giây để quyết định nhé?”

Tôi thúc cùi trỏ vào Sadie. “Nhanh lên.”

Con bé vỗ nhẹ vào con chó sáp, và nó sống lại. Nó

bắt đầu đánh hơi quanh chiếc bàn để tìm những cái

30

bẫy phép thuật.

Bên trong chiếc bình, Set thở dài. “Được,

Vladimir, ngươi biết cách đưa ra một thỏa thuận hấp

dẫn. Điều ràng buộc Apophis, ngươi nói thế phải

không? Phải, ta ở đó khi Ra quẳng Con Rắn vào nhà

tù của lũ con bọ hung. Ta cho là ta có thể nhớ các

thành phần Ra sử dụng để ràng buộc. Một ngày thật

đáng nhớ! Ta nghĩ, ta đã mặc bộ đồ đỏ. Tại bữa tiệc

ăn mừng chiến thắng, họ phục vụ những con châu

chấu nướng tẩm mật ong ngon nhất -”

“Ông còn mười giây nữa,” Menshikov nói.

“Ồ, ta sẽ hợp tác. Ta hy vọng ngươi có sẵn bút và

giấy. Danh sách các thành phần khá là dài. Xem nào…

Ra sử dụng cái gì làm dung môi? Phân dơi? Tiếp đến

là những con cóc khô, tất nhiên rồi. Và sau đó…”

31

Set bắt đầu đọc nhanh các thành phần, trong khi

con chó sáp của Sadie đánh hơi xung quanh chiếc

bàn. Cuối cùng nó nằm xuống miếng giấy thấm mực và

ngủ.

Sadie cau mày với tôi. “Không có cái bẫy nào.”

“Dễ quá mức,” tôi thì thầm lại.

Con bé mở ngăn kéo trên cùng. Có một cuộn giấy

giống như cuộn giấy mà chúng tôi tìm thấy ở

Brooklyn. Con bé nhét nó vào trong chiếc túi của

mình.

Chúng tôi đi được nửa chặng đến chỗ lò sưởi thì

Set bất ngờ tóm được chúng tôi.

Ông ta vẫn tiếp tục với danh sách các thành phần

nực cười của mình: “Và da rắn. Đúng rồi, ba miếng

to, với một ít nước sốt nóng -” Sau đó ông ta dừng

32

lại đột ngột như thể vừa phát hiện được cái gì đó.

Ông ta nói lớn giọng hơn nhiều để cả căn phòng

nghe rõ. “Và nạn nhân hiến tế sẽ rất tuyệt! Có lẽ

một tên pháp sư trẻ ngớ ngẩn không thể chế nổi bùa

chú tàng hình đúng cách, như CARTER KANE ở đằng

kia!”

Tôi cứng người. Vladimir Menshikov quay sang, và

nỗi sợ hãi của tôi dâng lên quá mức đối với đám mây

tàng hình.

Sáu tia sáng vàng phụt ra với tiếng WHEEEEE rõ to

và vui vẻ! Đám mây bóng tối biến mất.

Menshikov nhìn tôi chằm chằm. “Của ta, của ta…

ngươi thật tử tế đã tự đến nộp mình. Giỏi lắm,

Set.”“Hừm?” Set hỏi ngây thơ. “Chúng ta có khách

đến thăm sao?”

33

“Set,” Sadie gầm lên. “Ta sẽ đá ngươi vào ba vì

thế, vậy hãy giúp ta !”

Giọng nói trong chiếc bình thốt lên “Sadie Kane?

Thú vị làm sao! Quá tệ khi ta mắc kẹt trong chiếc

bình này và không ai sẽ thả ta ra.”

Lời gợi ý chẳng tế nhị gì lắm, nhưng chắc chắn ông

ta không nên tin là chúng tôi sẽ thả ông ta ra sau

khi ông ta đã thổi bay bức màn che phủ của chúng

tôi.

Sadie đối mặt với Menshikov, chiếc đũa thần và cây

gậy đã sẵn sàng. “Ông đang cộng tác cùng Apophis.

Ông đã nhầm phía rồi.”

Menshikov tháo kính ra. Cặp mắt ông ta là hai cái

hố bị hỏng với hàng loạt những vết sẹo lõm, da bị

bỏng, và giác mạc long lên. Tin tôi đi, tôi đã mô

34

tả chúng ít thô thiển hết mức có thể rồi.

“Nhầm phía à?” Menshikov hỏi. “Nhóc con, ngươi

không biết được có những thế lực nào trong cuộc.

Cách đây năm nghìn năm, các giáo sĩ Ai Cập đã tiên

đoán thế giới sẽ diệt vong như thể nào. Ra sẽ già

đi và mệt mỏi, và Apophis sẽ nuốt chửng ông ta và

đẩy thế giới vào bóng đêm. Chúa tể Hỗn loạn sẽ

thống trị mãi mãi. Giờ đã đến lúc! Ngươi không thể

chặn điều đó lại được. Ngươi chỉ có thể lựa chọn

hoặc bị tiêu diệt hoặc cúi mình trước sức mạnh của

Chúa tể Hỗn loạn để sống sót.”

“Đúng,” Set xen vào. “Quá tệ khi ta bị mắc kẹt

trong chiếc bình này.” Nếu không ta có thể đã chọn

một trong các bên và giúp ai đó.”

“Im đi, Set,” Menshikov ngắt lời. “Không ai điên

35

rồ đến mức để tin ông. Và đối với các ngươi, lũ

nhóc, các ngươi rõ ràng không phải là mối đe dọa mà

ta hình dung.”

“Tốt lắm,” tôi nói. “Vậy chúng ta có thể đi?”

Menshikov cười to. “Ngươi sẽ chạy đến chỗ

Desjardins và kể với ông ta những gì ngươi vừa nghe

thấy chứ? Ông ta sẽ không tin ngươi. Ông ta sẽ xử

ngươi, sau đó thì hành quyết ngươi. Nhưng ta sẽ

giúp ngươi tránh được sự hổ thẹn đó. Ta sẽ giết

ngươi ngay bây giờ.”

“Vui làm sao!” Set nói. “Ước gì ta có thể chứng

kiến điều ấy, nhưng ta đang mắc kẹt trong chiếc

bình này.”

Tôi cố suy nghĩ. Menshikov vẫn ở trong vòng tròn

bảo vệ, nghĩa là ông ta có lợi thế lớn về phòng vệ.

36

Tôi không chắc là mình có thể xuyên thủng nó, ngay

cả khi tôi có thể triệu hồi một hóa thân thiên

thần chiến binh. Trong khi đó, Menshikov có thể sẽ

tận dụng thời gian của ông ta để thử các cách tiêu

diệt chúng tôi. Ông ta sẽ cho chúng tôi nổ tung với

phép thuật sơ đẳng? Biến chúng tôi thành những con

bọ?

Ông ta ném chiếc gậy của mình xuống sàn nhà, và

tôi nguyền rủa.

Ném chiếc gậy của mình có thể được xem là dấu hiệu

của sự đầu hàng, nhưng trong phép thuật Ai Cập, đó

là điềm xấu. Thường thì nó có nghĩa Này, ta sẽ

triệu hồi một thứ ghê gớm, to lớn để giết ngươi

trong khi ta đứng một cách an toàn trong vòng tròn

của mình và cười ngạo nghễ!

37

Chắc rồi, chiếc gậy của Menshikov bắt đầu quằn

quại và to dần.

Tuyệt lắm, tôi nghĩ. Lại một con rắn nữa.

Nhưng con rắn này làm sao ấy. Thay vì cái đuôi, nó

có đầu ở cả hai bên. Lúc đầu tôi nghĩ chúng tôi đã

gặp may, và rằng Menshikov đã triệu hồi một con

quái vật bị dị tật về gen hiếm gặp khi sinh. Rồi

thì bốn cái chân rồng mọc ra. Cơ thể nó lớn dần cho

tới khi to bằng kích cỡ của con ngựa kéo, cong

hình chữ U, với lớp vẩy lốm đốm xanh, đỏ và có cái

đầu của con rắn chuông ở cả hai phía. Nó gợi cho

tôi nhớ lại con vật hai đầu của Bác sĩ Dolittle.

Bạn biết đấy - con kéo đẩy? Trừ một điều là Bác sĩ

Dolittle không bao giờ muốn nói chuyện với cái thứ

này, và nếu ông ấy muốn, có lẽ nó sẽ chỉ nói Xin

38

chào, ta sẽ ăn thịt nhà ngươi.

Cả hai chiếc đầu đều hướng về phía chúng tôi và

rít lên xì xì.

“Tôi thật sự đã có quá đủ rắn trong một tuần,” tôi

cằn nhằn.

Menshikov mỉm cười. “À, nhưng rắn là sở trường của

ta, Carter Kane!” Ông ta sờ chiếc mặt dây chuyền

đang treo vắt qua chiếc cà vạt—chiếc bùa hộ mạng

giống hình con rắn. “Và sinh vật cụ thể này là thứ

mà ta ưa thích: rắn hai đầu tjesu heru. Hai cái

miệng đói cần ăn. Hai đứa trẻ rắc rối. Thật hoàn

hảo!”

Sadie và tôi nhìn nhau. Chúng tôi ở vào một trong

những khoảnh khắc mà chúng tôi có thể thể đọc được

nét mặt nhau một cách hoàn hảo nhất.

39

Cả hai chúng tôi đều biết không thể đánh bại

Menshikov. Ông ta sẽ để con rắn hai đầu làm cho

chúng tôi kiệt sức, và nếu chúng tôi còn sống sót,

ông ta sẽ cho chúng tôi nổ tung bằng một thứ khác.

Ông ta là kẻ chuyên nghiệp. Chúng tôi hoặc sẽ chết

hoặc bị bắt, và Bes đã cảnh báo chúng tôi về việc

không để bị bắt sống. Sau khi chứng kiến những gì

đã xảy ra với con quỉ Chết thành Nút chai, tôi coi

cảnh báo của Bes là vô cùng nghiêm chỉnh.

Để sống sót, chúng tôi phải thực hiện cái gì đó

điên rồ - cái gì hơn cả tự sát mà Menshikov sẽ

không bao giờ nghĩ tới. Chúng tôi cần sự giúp đỡ

tức thì.

“Em có nên?” Sadie hỏi.

“Làm đi,” tôi đồng ý.

40

Tjesu heru nhe những chiếc răng nanh nhớp nháp.

Bạn không nghĩ một sinh vật không đuôi có thể di

chuyển nhanh đến thế, nhưng nó uốn cả hai đầu về

phía chúng tôi như chiếc móng ngựa khổng lồ và tấn

công.

Tôi rút thanh kiếm của mình. Sadie còn nhanh hơn.

Con bé chĩa chiếc gậy vào chiếc bình malachite và

đọc to câu mệnh lệnh ưa thích của mình: “Ha-di!”

Tôi đã e là nó không hiệu nghiệm. Con bé đã không

thử câu thần chú hủy diệt kể từ khi tách khỏi Isis.

Nhưng trước khi con quỉ tiến tới chỗ tôi, chiếc

bình xanh vỡ tan.

Menshikov hét lên, “Nyet!”

Một cơn bão cát ập qua căn phòng. Những cơn gió

nóng đẩy Sadie và tôi sát vào chiếc lò sưởi. Một

41

bức tường cát đỏ lao sầm vào rắn hai đầu và hất

ngược nó vào chiếc cột malachite. Vlad Menshikov bị

hất tung ra khỏi vòng tròn bảo vệ và đập đầu vào

chiếc bàn. Ông ta đổ gục xuống sàn nhà, cát đỏ xoáy

tròn trên đầu ông ta cho đến khi ông ta bị chôn

vùi hoàn toàn.

Khi cơn bão qua đi, một người đàn ông trong bộ

trang phục lụa đỏ đứng trước chúng tôi. Ông ta có

nước da màu quả anh đào Kool-Aid, cái đầu cạo trọc,

chòm râu dê sẫm màu, và đôi mắt đen sáng được kẻ

bằng chì. Ông ta trông giống một con quỉ Ai Cập sẵn

sàng xuống phố trong đêm tối.

Ông ta nghiến răng và xòe hai bàn tay theo kiểu

đây này. “Tốt hơn rồi! Cảm ơn, Sadie Kane!”

Bên trái chúng tôi, rắn hai đầu kêu rít lên và uốn

42

mình, cố đứng lên bằng các chi của nó. Ụ cát đỏ

bao phủ Vlad Menshikov bắt đầu chuyển động.

“Làm cái gì đó đi, Ngày Đen Tối,” Sadie ra lệnh.

“Hãy loại bỏ chúng!”

Set chớp mắt. “Không cần phải cá nhân hóa ai bằng

những cái tên.”

“Có lẽ ông thích cái tên Rockin’ Red Reaper hơn

chăng?” tôi hỏi.

Set dùng các ngón tay để làm biểu tượng khung ảnh,

như thể tưởng tượng cái tên đó được in trên bằng

lái xe của mình. “Đúng…như thế hay, đúng không?”

Rắn hai đầu lảo đảo trên chân. Nó lắc cả hai đầu

và nhìn chúng tôi trừng trừng, nhưng nó có vẻ phớt

lờ Set, mặc dù ông ta là người đã quăng phịch nó

vào bức tường.

43

“Nó có màu sắc đẹp mắt, đúng không?” Set hỏi. “Một

loài tuyệt đẹp.”

“Giết nó đi!” tôi hét lên.

Set trông có vẻ sững sờ. “Ồ, ta không thể làm thế!

Ta quá khoái lũ rắn. Hơn nữa, TCNQ có thể biết chỗ

ẩn nấp của ta.”

“Cái gì cơ?” tôi hỏi.

“Thần Chữa trị Nhân cách của Quái vật.”

Set cười toét miệng. “DÙ sao…ta e rằng các ngươi

sẽ phải tự mình đối đầu với rắn hai đầu.”

Con rắt rít lên nhằm vào chúng tôi, có thể có ý

nói, Ngọt ngào làm sao! Tôi giương thanh kiếm lên

để nó không lại gần.

Ụ cát đỏ chuyển động. Khuôn mặt choáng váng của

Menshikov nhô lên trên. Set búng các ngón tay, và

44

một chiếc bình gốm lớn xuất hiện trên không, vỡ tan

trên đầu của tên pháp sư. Menshikov lại bị vùi vào

trong cát.

“Ta sẽ ở đây và giải trí cho Vladimir,” Set nói.

“Ông không thể nguyền rủa ông ta hay làm cái gì

đó?” Sadie yêu cầu.

“Ồ, ta ước gì! Nhưng không may, ta tương đối bị

hạn chế khi ai đó nắm giữ bí danh của ta, đặc biệt

khi họ ra lệnh cụ thể cho ta không được giết họ.”

Ông ta nhìn Sadie vẻ buộc tội. “Dù sao, ta có thể

kéo dài thêm vài phút thời gian cho các ngươi,

nhưng Vladimir sẽ trở nên điên khùng khi ông ta

tỉnh lại, vì vậy ta sẽ phải khẩn trương nếu ta là

các ngươi. Chúc may mắn sống sót! Và chúc ăn thịt

được chúng, rắn hai đầu!”

45

Tôi muốn bóp cổ Set, nhưng chúng tôi đang vướng

phải những rắc rối lớn hơn. Như thể được sự động

viên của Set, rắn hai đầu bất thình lình lao vào

chúng tôi. Sadie và tôi chạy vội đến chiếc cửa gần

nhất.

Chúng tôi chạy xuyên qua Cung điện mùa Đông trong

khi tiếng cười của Set vẫn vang vọng phía sau.

46

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát