Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ngai Vàng Lửa - P3

NGAI VÀNG LỬA – P3

Tác giả: RICK RIORDAN

Người dịch: Phan Hoàng Hà

CARTER

17. MENSHIKOV THUÊ ĐỘI CẢM TỬ QUÂN

ANH ĐOÁN CHÚNG TA HÒA NHÉ, SAIDE. Trước tiên, Walt

và anh vội vã đến cứu em ở London. Sau đó, Walt và

em vội vã đến cứu anh. Người duy nhất bị đối xử

bất công trong cả hai lần là Walt. Anh chàng tội

nghiệp bị kéo đi khắp thế giới để đưa chúng ta ra

khỏi rắc rối. Nhưng anh sẽ thú nhận anh cần sự giúp

đỡ.

Bes bị nhốt bên trong chiếc lồng huỳnh quang phát

sáng. Zia bị thuyết phục rằng bọn tôi là kẻ thù.

Kiếm và đũa thần của tôi bị mất. Tôi đang cầm chiếc

1

gậy móc và cây côn xích gắn cầu gai kim loại rõ

ràng là tài sản bị đánh cắp, và hai trong số các

pháp sư mạnh nhất trên thế giới, Michel Desjardin

và Vlad Kẻ Hít Vào, đã sẵn sàng bắt tôi, xét xử tôi

và hành quyết tôi - không nhất thiết theo trình

tự.

Tôi lùi lại bậc thang của lăng mộ Zia, nhưng không

còn chỗ nào để đi. Bùn đỏ trải dài mọi nơi, điểm

những vật đổ nát và cá chết. Tôi không thể chạy hay

lẩn trốn, nên chỉ có một trong hai lựa chọn: đầu

hàng hoặc chiến đấu.

Cặp mắt sẹo của Vlad sáng rực. “Hãy thoải mái

chống cự, Kane. Sử dụng sức mạnh chết chóc sẽ giúp

nhiệm vụ của ta trở nên dễ dàng hơn.”

“Vladimir, thôi đi,” Desjardins mệt mỏi nói, đứng

2

dựa vào chiếc gậy của ông ta. “Carter, đừng ngốc

ghếch thế. Đầu hàng đi.”

Cách đây ba tháng, Desjardins hẳn đã rất mừng nếu

có thể cho nổ tung tôi thành từng mảnh. Nhưng bây

giờ ông ta trông buồn bã và mệt mỏi, giống như việc

thi hành quyết tôi là sự cần thiết không dễ chịu.

Zia đứng cạnh ông ta. Cô ấy liếc nhìn Menshikov một

cách thận trọng, như thể cô ấy cảm nhận được điều

gì đó xấu xa về người đàn ông này.

Nếu tôi có thể tận dụng được chuyện đó, có lẽ kéo

dài thêm ít thời gian...

“Kế hoạch của ông là gì, Vlad?” tôi hỏi. “Ông để

chúng tôi thoát khỏi St. Petersburg quá dễ dàng.

Gần như thể ông muốn chúng tôi đánh thức Ra.”

Người Nga cười to. “Đó có phải là lý do ta theo

3

ngươi nửa vòng thế giới để chặn ngươi lại?”

Ông ta cố hết sức để tỏ ra miệt thị, nhưng nụ cười

nở trên môi như thể chúng tôi đang chia sẻ chuyện

đùa riêng tư.

“Ông không đến để ngăn chặn tôi,” tôi đoán. “Ông

đang dựa vào chúng tôi để tìm các cuộn giấy phép

thuật và tập hợp chúng lại. Ông có cần đánh thức Ra

để giải thoát cho Apophis?”

“Đủ rồi, Carter.” Desjardins nói với giọng đều

đều, giống như một bệnh nhân mổ đang đếm ngược để

đợi thuốc gây mê ngấm vào. Tôi không hiểu vì sao

ông ta thờ ơ đến thế, nhưng Menshikov trông đủ giận

dữ cho cả hai người. Qua đôi mắt căm thù của người

Nga, tôi có thể thấy mình điểm trúng huyệt.

“Đúng thế, phải không?” tôi nói. “Ma’at và Chaos

4

được liên kết với nhau. Để giải thoát Apophis, ông

phải đánh thức Ra, nhưng nếu ông muốn kiểm soát

việc triệu hồi, cần phải chắc chắn rằng Ra trở lại

trong trạng thái già nua và ốm yếu.”

Cây gậy mới bằng gỗ sồi của Menshikov bùng lên

ngọn lửa xanh. “Nhóc con, ngươi không biết mình

đang nói gì.”

“Set giễu cợt ông về sai lầm trước đây,” tôi nhớ

lại. “Trước đây đã có lần ông cố đánh thức Ra, đúng

không? Dùng cái gì - chỉ với một cuộn giấy phép

thuật duy nhất mà ông có? Có phải vì thế mà ông đã

làm bỏng khuôn mặt của mình?”

“Carter!” Desjardins ngắt lời. “Vlad Menshikov là

người hùng của Ngôi Nhà Sự Sống. Ông ta muốn phá

hủy cuộn giấy phép thuật đó để không một ai khác có

5

thể sử dụng nó. Đó là lí do vì sao ông ta bị

thương.”

Lúc này tôi quá bất ngờ để nói lên lời. “Điều

đó…không thể đúng.”

“Ngươi nên làm bài tập ở nhà, nhóc ạ.” Menshikov

chiếu cặp mắt dị tật vào tôi. “Gia đình Menshikov

là hậu duệ của những giáo sĩ Amun-Ra. Ngươi nghe

nói đến ngôi đền đó chứ?”

Tôi cố nhớ lại những câu chuyện mà Cha đã kể lại

cho tôi nghe. Tôi biết Amun-Ra là cái tên khác của

Ra, thần mặt trời. Và ngôi đền của ông ấy…

“Họ kiểm soát phần lớn Ai Cập trong hàng thế kỉ,”

tôi nhớ lại. “Họ chống đối Akhenaton khi ông ta cấm

các vị thần già, thậm chí có thể đã ám sát ông

ta.”“Quả có thế,” Menshikov nói. “Tổ tiên của ta

6

những nhà vô địch của các vị thần! Họ là những

người đã tạo ra Cuốn sách của Ra và giấu ba phần

của cuốn sách, hi vọng một ngày nào đó, một pháp sư

xứng đáng sẽ đánh thức vị thần mặt trời của họ."

Tôi cố tập trung vào chuyện đó. Tôi chỉ toàn thấy

Vlad Menshikov như là một giáo sĩ khát máu thời

xưa. “Nhưng nếu ông là hậu duệ của các thầy tu của

Ra -”

“Tại sao ta lại phản đối các vị thần?” Menshikov

liếc nhìn Đại pháp sư như thể tôi vừa hỏi một câu

hỏi ngớ ngẩn như dự kiến. “Bởi vì các vị thần phá

hủy nền văn minh của chúng ta! Vào lúc Ai Cập sụp

đổ và Chúa tể Iskandar cấm con đường của các vị

thần, cả gia đình ta đã nhận ra sự thật. Các con

đường cũ phải bị cấm. Đúng rồi, ta cố phá hủy cuộn

7

giấy phép thuật, để đền bù cho tội lỗi của tổ tiên

ta. Những ai triệu hồi các vị thần phải bị quét

sạch.”

Tôi lắc đầu. “Tôi đã nhìn thấy ông triệu hồi Set.

Tôi nghe thấy ông nói về việc giải thoát Apophis.

Desjardins, Zia - kẻ này đang nói dối. Ông ta sẽ

giết cả hai người.”

Desjardins ngạc nhiên nhìn tôi. Chú Amos đã nhấn

mạnh rằng Đại pháp sư là người khôn ngoan, vậy thì

tại sao ông ta không hiểu được mối đe dọa?

“Không nói thêm nữa,” Desjardins nói. “Hãy yên

lặng tới đây nào, Carter Kane, hoặc bị tiêu diệt.”

Tôi nhìn Zia vẻ van xin một lần nữa. Tôi có thể

thấy sự hoài nghi trong đôi mắt của cô ấy, nhưng cô

ấy không ở trong trạng thái thích hợp để giúp tôi.

8

Cô ấy vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng kéo dài ba

tháng. Cô ấy muốn tin rằng Ngôi Nhà Sự Sống vẫn là

nhà của cô ấy và Desjardins và Menshikov là những

gã tốt bụng. Cô ấy không muốn nghe thêm bất cứ điều

gì về Apophis.

Tôi giơ chiếc gậy móc và cây côn xích gắn cầu gai

kim loại. “Tôi sẽ không lặng lẽ đi.”

Menshikov gật đầu. “Thế thì tiêu diệt vậy.”

Ông ta chĩa chiếc gậy vào tôi, và bản năng của tôi

trỗi dậy. Tôi quất cây côn xích gắn cầu gai kim

loại.

Tôi ở quá xa để với tới ông ta, nhưng một thế lực

vô hình đã giật lấy chiếc gậy khỏi tay Menshikov và

quẳng nó xuống sông Nile. Ông ta giơ ra chiếc đũa

thần, nhưng lần nữa tôi quất mạnh cây côn xích gắn

9

cầu gai kim loại, và Menshikov bị hất văng lên. Ông

ta rơi đập lưng xuống quá mạnh, biến thành một

thiên thần bùn.

“Carter!” Desjardins đẩy Zia lại phía sau ông ta.

Chiếc gậy của ông ta cháy sáng với ngọn lửa màu

tím. “Ngươi dám sử dụng vũ khí của Ra sao?”

Tôi nhìn vào hai bàn tay mình ngạc nhiên. Tôi chưa

bao giờ cảm thấy sức mạnh đến với mình một cách dễ

dàng thế - như thể tôi xứng đáng trở thành vua.

Trong trí nhớ lờ mờ của mình, tôi nghe thấy giọng

nói của Horus cứ hối thúc tôi:

Đây là con đường của cậu. Đây là quyền thừa kế của

cậu.

“Dù sao thì ông cũng sẽ giết tôi,” tôi nói với

Desjardins.Cơ thể tôi bắt đầu phát sáng. Tôi bay

10

lên khỏi mặt đất. Lần đầu tiên kể từ đầu năm mới,

tôi sử dụng hóa thân thần chim ưng - chiến binh có

cái đầu chim ưng to lớn gấp ba lần cơ thể bình

thường của tôi. Trong đôi tay của nó là bản sao ba

chiều của chiếc gậy móc và cây côn xích gắn cầu gai

kim loại khổng lồ. Tôi không để ý nhiều đến cây

côn xích gắn cầu gai kim loại, nhưng nó là vật mang

đến sự đau đớn hiểm ác - tay cầm bằng gỗ với ba

dây xích có ngạnh, đầu bằng cầu gai kim loại sắc

nhọn - giống như sự kết hợp của một sợi dây da và

chiếc búa giần thịt. Tôi vụt mạnh xuống đất, và

chiến binh chim ưng thực hiện y như hành động của

tôi. Cây côn xích phát sáng phá hủy những chiếc bậc

đá dẫn vào lăng mộ của Zia, hất tung những tảng đá

vôi lên không trung.

11

Desjardins giơ chiếc khiên để đỡ những mảnh đá vỡ.

Mắt của Zia mở to. Tôi biết có lẽ tôi đã làm cô ấy

hoảng sợ và thuyết phục cô ấy rằng tôi là kẻ xấu,

nhưng tôi phải bảo vệ cô ấy. Tôi không thể để

Menshikov đưa cô ấy đi.

“Phép thuật chiến đấu,” Desjardins nói với thái độ

coi thường. “Ngôi Nhà Sự Sống xưa kia cũng giống

vậy khi chúng ta theo con đường của các vị thần,

Carter Kane: pháp sư chiến đấu với pháp sư, đâm sau

lưng và đọ kiếm tay đôi giữa các ngôi đền khác

nhau. Ngươi có muốn quay trở lại thời kì đó?”

“Không nhất thiết phải như thế,” tôi nói. “Tôi

không muốn chiến đấu với ông, Desjardins, nhưng

Menshikov là kẻ phản bội. Hãy đi khỏi đây. Để tôi

xử lí với ông ta.”

12

Menshikove đứng lên từ vũng bùn, mỉm cười như thể

ông ta ta hứng thú với việc bị ném đi. “Xử lí ta?

Tự tin thế nhỉ! Tất nhiên, Đại pháp sư, hãy để cậu

bé thử sức. Thần chắc chắn sẽ sẽ dọn dẹp khi xong

việc.”

Desjardins bắt đầu nói, “Không, Vladimir. Đây

không phải là nơi của ngươi -”

Nhưng Menshikov không đợi. Ông ta dậm mạnh chân

xuống mặt đất, và bùn trở lên khô cong và biến

thành màu trắng xung quanh ông ta. Hai đường đất

cứng trườn về phía tôi, bắt chéo nhau như đường

xoắn ốc DNA. Tôi không rõ chúng sẽ làm gì, nhưng

tôi biết mình không muốn chạm vào chúng. Tôi đập

mạnh chúng bằng cây côn xích gắn cầu gai kim loại,

lấy ra một khúc bùn đủ to để làm làm bồn tắm nóng.

13

Những đường kẻ trắng cứ thế tuôn ra, phủ trắng lối

đi của chúng xuống chiếc hố và tràn lên hướng khác,

chạy đua về phía tôi. Tôi cố di chuyển ra khỏi

đường đi của chúng, nhưng hóa thân chiến binh không

được mau lẹ cho lắm.

Những đường kẻ phép thuật tiến đến chân tôi. Chúng

đan xen giống như những cây leo lên đôi chân của

hóa thân chiến đấu cho tới khi tôi bị quấn đến thắt

lưng. Chúng siết chặt trước sự chống cự của tôi,

bòn rút phép thuật của tôi, và tôi nghe thấy giọng

của Menshikov dồn dập vào tâm trí tôi.

Rắn, giọng nói thì thầm. Mi là loài bò sát trơn

tuột.

Tôi chiến đấu với nỗi sợ của mình. Trước đây, tôi

đã có lần biến thành một con vật trái với ý muốn

14

của mình, và đó là một trong những chuyện tồi tệ

nhất mà tôi gặp phải trong đời. Lần này, nó đang

diễn ra một cách chậm chạp. Hóa thân chiến đầu

chống cự để duy trì hình dáng của mình, nhưng phép

thuật của Menshikov rất mạnh. Các cành dây leo phát

sáng vẫn cứ vươn lên, quấn quanh ngực tôi.

Tôi đánh mạnh Menshikov bằng chiếc gậy móc của

mình. Thế lực tàng hình móc quanh cổ ông ta và nhấc

ông ta lên khỏi mặt đất.

“Làm đi!” ông ta nghẹt thở. “Hãy cho ta thấy - sức

mạnh của ngươi - vị thần nhỏ bé!”

Tôi giơ cây côn xích gắn cầu gai kim loại. Một cú

quất mạnh, và tôi có thể nghiền nát Vlad Menshikov

giống như một con bọ.

“Không sao!” ông ta thở gấp, cào xé trên cổ. “Dù

15

thế nào, câu thần chú sẽ - đánh bại ngươi. Hãy cho

chúng ta thấy ngươi là - kẻ giết người, Kane!”

Tôi liếc nhìn khuôn mặt khiếp sợ của Zia, và tôi

chần chừ quá lâu. Những cành dây leo trắng quấn

quanh các cánh tay tôi. Hóa thân chiến binh ngã gục

xuống đầu gối của nó, và tôi buông rơi Menshikov.

Cơn đau hành hạ cơ thể tôi. Máu tôi trở nên lạnh

cóng. Các chi của chiến binh giáng thế co lại, cái

đầu chim ưng chậm rãi biến thành chiếc đầu của con

rắn. Tôi có thể cảm nhận tim mình đang đập chậm

lại, hai mắt của tôi tối sầm. Miệng tôi đầy vị nọc

độc.

Zia bật khóc. “Dừng lại! Thế là quá đủ rồi!”

“Trái lại,” Menshikov nói, trong lúc xoa chiếc cổ

bị trầy xát. “Nó đáng bị nặng hơn thế. Đại pháp

16

sư, ngài đã thấy thằng bé này đe dọa ngài. Nó muốn

ngai vàng của pharaoh. Nó phải bị tiêu diệt.”

Zia cố chạy về chỗ tôi, nhưng Desjardin giữ cô ấy

lại.

“Ngừng câu thần chú đi, Vladimir,” ông ta nói.

‘Thằng bé có thể được ngăn chặn theo cách nhân đạo

hơn.”“Nhân đạo, thưa Chúa tể? Nó gần như không

phải là người!”

Hai pháp sư nhìn nhau trừng trừng. Tôi không biết

chuyện gì có thể sẽ diễn ra - nhưng ngay lúc đó một

cánh cổng mở ra dưới chiếc lồng của Bes.

Tôi đã nhìn thấy rất nhiều cánh cổng, nhưng không

có chiếc nào giống chiếc này. Cột xoáy mở ra trên

nền mặt đất, đang hút xuống một khoảng cát đỏ to

bằng miếng chiếc bạt lò xo, những con cá chết,

17

nhưng khúc gỗ cũ, những mảnh gốm và chiếc lồng

huỳnh quang phát sáng nhốt vị thần lùn bên trong.

Khi chiếc lồng tiến vào vũng xoáy, những cái thanh

vỡ thành vụn ánh sáng. Bes tan băng, và thấy mình

ngập một nửa trong cát, bèn sáng tạo ra vô số câu

nguyền rủa. Sau đó em gái tôi và Walt bắn vọt ra

khỏi cổng, bị treo ngang như thể họ đang chạy về

phía bầu trời. Khi lực hấp dẫn lấy lại thế cân

bằng, họ vẫy cánh tay và rơi xuống cát. Họ có lẽ đã

bị kéo xuống dưới, nhưng Bes chộp lấy cả hai và

kéo ra khỏi vũng xoáy.

Bes thả phịch họ xuống nền đất cứng. Sau đó, ông

ấy đi về phía Vlad Menshikov, đứng vững chãi, và xé

toạc chiếc áo Hawai và chiếc quần soóc như thể

chúng được làm từ giấy. Đôi mắt ông ấy sáng rực

18

trong cơn tức giận. Chiếc quần bơi Speedo của ông

ấy được thêu chữ Niềm Kiêu Hãnh Của Người Lùn, thứ

mà tôi thật sự không muốn nhìn.

Menshikov chỉ kịp nói, “Bằng cách nào -”

“BOO!” Bes hét lên.

Âm thanh nghe giống như tiếng nổ của bom H—hay bom

X, viết tắt của từ Xấu. Mặt đất rung chuyển. Dòng

sông gợn sóng. Hóa thân chiến đấu của tôi đổ sụp,

và câu thần chú của Menshikov tan biến theo đó - vị

nọc độc trong miệng tôi lắng đi, áp lực rút dần vì

thế tôi có thể thở lại. Sadie và Walt đã ở trên

mặt đất. Zia nhanh chóng lùi ra xa. Nhưng Menshikov

và Desjardins lãnh trọn luồng gió xấu xí vào mặt.

Sắc mặt của họ trở nên ngạc nhiên, và họ tan biến

ngay tại chỗ.

19

Sau giây phút sững sờ, Zia thở hổn hển. “Ông đã

giết họ!”

“Không.” Bes phủi tay. Mới chỉ dọa bọ họ quay về

nhà thôi. Họ có thể bất tỉnh trong vài giờ trong

khi não của họ cố tiếp thu cơ thể tuyệt diệu của

ta, nhưng họ sẽ sống. Quan trọng hơn -” Ông ấy cau

mày với Sadie và Walt. “Hai cháu dám neo cánh cổng

vào ta sao? Trông ta có giống một phế tích không?”

Sadie và Walt khôn khéo không trả lời câu hỏi đó.

Họ đứng dậy và rũ cát trên người.

“Đó không phải là ý tưởng của bọn cháu!” Sadie

phản đối. “Ptah cử bọn cháu đến để giúp mọi người.”

“Ptah?” tôi nói. “Ptah, vị thần ấy hả?”

“Không, Ptah, người nông dân trồng chà là cơ. Em

sẽ kể cho anh sau.”

20

“Tóc em làm sao thế?” Tôi hỏi. “Trông như bị lạc

đà liếm ấy.”

“Im đi.” Rồi con bé nhìn thấy Zia. “Thánh thần, là

chị ấy thật à? Zia thật à?”

Zia loạng choạng lùi lại, cố gắng làm cho cây gậy

của mình phát sáng. “Tránh ra!” Ngọn lửa bùng lên

yếu ớt.

“Bọn em sẽ không làm hại chị đâu,” Sadie hứa.

Chân Zia run rẩy. Tay cô ấy cũng vậy. Rồi cô ấy

làm điều hợp lý duy nhất mà một người như cô ấy sẽ

làm khi vừa trải qua một ngày như vậy sau ba tháng

bị hôn mê. Cô ấy trợn ngược mắt, và ngất đi.

Bes làu bàu. “Cô gái mạnh mẽ. Cô ấy đã chịu đựng

được một cú BOO trực diện của ta! Dù sao... tốt hơn

cả là hãy nâng cô ấy dậy và ra khỏi đây thôi.

21

Desjardins sẽ không biến mất vĩnh viễn đâu.”

‘Sadie,” Tôi nói, “em có lấy được cuộn giấy phép

thuật không?”

Con bé lôi cả ba cuộn giấy ra khỏi túi. Một phần

trong tôi cảm thấy nhẹ người. Phần khác cảm thấy

hoảng sợ.

“Chúng ta cần phải tới chỗ Kim Tự Tháp Lớn,” con

bé bảo. “Hãy nói với em là anh có ô tô.”

Chúng tôi chẳng những có ô tô mà còn có cả một đám

người du mục nữa. Mãi khi trời tối chúng tôi mới

mang xe tải trả lại cho họ, nhưng những người

Bedouin có vẻ vui khi thấy chúng tôi, mặc dù chúng

tôi mang theo thêm ba người nữa, một trong số đó

đang bất tỉnh. Không biết làm sao mà Bes đã thỏa

thuận được với họ để lái xe đưa chúng tôi tới

22

Cairo. Sau vài phút nói chuyện trong lều, ông ta

xuất hiện với một chiếc áo choàng mới. Những người

Bedouin tiến ra khỏi lều, xé nốt phần còn lại của

chiếc áo sơ mi hoa kiểu Hawaii của ông ta thành

những dải vải, họ quấn chúng quanh cánh tay, quanh

ăng ten radio và gương chiếu hậu như là những vật

mang lại may mắn.

Chúng tôi nhồi nhét trong thùng xe tải. Trong khi

lái xe đến Cairo, quá đông người và ồn ào để trò

chuyện. Bes bảo chúng tôi ngủ một chút trong khi

ông canh chừng. Ông hứa là sẽ tử tế với Zia khi cô

ấy tỉnh lại.

Sadie và Walt thiếp đi ngay lập tức, nhưng tôi còn

ngắm nhìn các vì sao một lúc. Tôi đau đớn nhận

thức được Zia, Zia thực sự - đang ngủ ngon lành

23

ngay bên cạnh tôi và những vũ khí thần kỳ của Ra,

cây móc và côn xích gắn cầu gai kim loại, được cất

an toàn trong túi tôi. Cơ thể tôi vẫn còn ê ẩm vì

trận đánh. Bùa phép của Menshikov bị phá vỡ, nhưng

tôi vẫn còn nghe thấy giọng nói của ông ta trong

đầu, cố gắng biến tôi thành loài bò sát máu lạnh –

như ông ta.

Rốt cuộc, tôi cũng chợp mắt được. Không có phép

thuật bảo vệ, ba của tôi bồng bềnh ngay khi tôi vừa

thiếp đi.

Tôi thấy mình ở trong Sảnh Thời Đại, trước ngai

vàng của pharaoh. Giữa những cây cột ở hai bên

ngai, những hình ảnh ba chiều ẩn hiện. Đúng như

Sadie đã miêu tả, đường mép của tấm rèm thần kỳ

chuyển từ màu đỏ sang tím thẫm – thể hiện một thời

24

đại mới. Những hình ảnh màu tím rất khó phân biệt,

nhưng tôi nghĩ rằng tôi nhìn thấy hai bóng dáng,

giằng co nhau trước chiếc ghế bốc cháy.

“Đúng vậy,” giọng Horus nói. “Trận chiến đang đến

gần.”Vị thần hiện ra trong ánh sáng như sóng gợn,

đứng trên những bậc thang của cái bục mà Đại Pháp

Sư thường ngồi. Ông ấy hiện ra trong hình dạng con

người, một thanh niên trẻ cơ bắp với làn da màu

đồng và cái đầu cạo trọc. Trang sức lấp lánh trên

bộ áo giáp trận bằng da của thần, và thanh kiếm

khopesh đeo bên mình. Đôi mắt vị thần lấp lánh –

một mắt bạc, một mắt vàng.

“Thần vào đây như thế nào?” Tôi hỏi. “Chẳng phải

chỗ này được bảo vệ chống lại các vị thần sao?”

“Ta không ở đây, Carter. Là cậu thôi. Nhưng chúng

25

ta từng có thời nhập làm một. Ta chỉ là một tiếng

vọng trong óc cậu – một phần của Horus không bao

giờ rời bỏ cậu.”

“Tôi không hiểu.”

“Nghe nhé. Vị thế của cậu đã khác. Cậu đang đứng ở

ngưỡng của sự vĩ đại.”

Vị thần chỉ vào ngực tôi. Tôi nhìn xuống và nhận

ra mình không ở trong hình dạng ba thông thường của

tôi. Thay vì là một con chim, tôi là người, ăn mặc

giống y như Horus trong bộ áo giáp Ai Cập. Trong

tay tôi là cây móc và cây côn xích gắn cầu gai kim

loại.

“Những thứ này không phải là của tôi,” Tôi nói.

“Chúng đã được chôn cùng với Zia.”

“Chúng có thể là của cậu,” Horus nói. “Chúng là

26

biểu tượng của pharaoh – giống như cậy gậy và đũa

thần, chỉ có điều mạnh hơn gấp trăm lần. Thậm chí

không cần tập dượt, cậu vẫn có thể vận dụng được

sức mạnh của chúng. Hãy tưởng tượng những điều ta

có thể làm cùng nhau.” Vị thần phác một cử chỉ về

phía ngai vàng để trống. “Cậu có thể thống nhất

Ngôi Nhà Sự Sống và trở thành lãnh tụ của nó. Chúng

ta có thể nghiền nát những kẻ thù của chúng ta.”

Tôi không thể chối rằng: một phần trong tôi cảm

thấy dao động. Mấy tháng trước đây, ý tưởng là một

lãnh tụ khiến tôi sợ muốn chết. Giờ mọi thứ đã thay

đổi. Sự hiểu biết của chính tôi đối với phép thuật

đã lớn mạnh. Tôi đã mất ba tháng để đào tạo và

biến các học viên của mình thành một đội. Tôi đã

hiểu rõ ràng hơn mối đe dọa mà chúng tôi phải đối

27

mặt, và tôi bắt đầu hiểu làm thế nào để vận dụng

sức mạnh của Horus mà không bị chôn vùi trong đó.

Nếu Horus đúng, và tôi có thể lãnh đạo các vị thần

và các pháp sư chống lại Apophis thì sao nhỉ? Tôi

thích cái ý tưởng nghiền nát các kẻ thù của mình,

đương đầu với sức mạnh của Sự Hỗn Mang đã từng

khiến cuộc sống của chúng tôi thay đổi hoàn toàn.

Rồi tôi nhớ đến cách Zia đã nhìn tôi - như nhìn

một con quái vật, khi tôi sắp sửa giết Vlad

Menshikov. Tôi nhớ Desjardins đã nói gì về những

ngày xưa tồi tệ khi các pháp sư tiêu diệt các pháp

sư. Nếu Horus là một tiếng vọng trong trí óc tôi,

có lẽ tôi bị ảnh hưởng bởi khao khát được thống trị

của vị thần. Bây giờ tôi biết rõ Horus. Vị thần là

một người tốt về nhiều phương diện – dũng cảm,

28

trọng danh dự, chính trực. Nhưng ông ấy cũng là một

kẻ tham vọng, tham lam, ghen tuông và chuyên tâm

khi có mục tiêu. Và khao khát lớn nhất của ông ấy

là được thống trị các vị thần.

“Cây móc và cây côn xích gắn cầu gai kim loại

thuộc về Ra,” tôi nói. “Chúng ta phải đánh thức ông

ấy.”

Horus nghiêng đầu. “Mặc dù Apophis muốn điều đó

xảy ra? Mặc dù Ra đã già và suy yếu? Ta báo trước

cho cậu về sự chia rẽ giữa các vị thần. Ta đã thấy

Nekhbet và Babi cố gắng nhúng tay vào mọi chuyện

như thế nào. Xung đột sẽ chỉ trở nên nghiêm trọng

hơn mà thôi. Các lãnh tụ yếu thế là thức ăn nuôi

dưỡng Sự Hỗn Mang, chia rẽ lòng trung thành. Đó là

điều mà Vlad Menshikov muốn hướng tới.”

29

Sảnh Thời Đại rung chuyển. Dọc theo cả hai bức

tường, tấm rèm ánh sáng màu tím lớn lên. Vì các

hình ảnh ba chiều mở rộng ra, tôi có thể nhận ra

cái ghế là một ngai vàng đang bốc lửa, giống như

những gì Sadie đã mô tả trong cảnh mộng của con bé

về chiếc thuyền của Ra. Hai bóng người tối om đang

cuốn lấy nhau trong trận chiến, giằng co như những

đô vật, nhưng tôi không thể nói liệu họ đang cố

gắng đẩy nhau vào chiếc ghế, hay đang cố gắng lôi

nhau ra khỏi đó.

“Có phải Menshikov thực sự muốn phá hủy Cuốn Sách

của Ra?” Tôi hỏi.

Con mắt bằng bạc của Horus ánh lên. Dường như nó

luôn sáng hơn con mắt bằng vàng của vị thần, điều

đó khiến tôi mất phương hướng, như thể cả thế giới

30

nghiêng cả về một phía. “Giống như phần lớn những

gì Menshikov nói, điều ấy có phần đúng. Ông ta đã

từng có cùng đức tin như cậu. Ông ta đã nghĩ rằng

có thể đưa Ra trở về và phục hồi Ma’at. Ông ta

tưởng tượng chính mình là giáo sĩ cấp cao của một

ngôi đền mới tráng lệ, thậm chí còn quyền lực hơn

các tổ tiên của ông ta. Với niềm tự hào của mình,

ông ta những tưởng rằng ông ta có thể tái tạo được

cuốn sách của Ra chỉ với một cuộn giấy phép thuật

mà ông ta sở hữu. Ông ta đã nhầm. Ra đã nỗ lực rất

nhiều để không bị đánh thức. Lời nguyền trên cuộn

giấy đã làm đôi mắt Menshikov cháy rụi. Lửa mặt

trời thiêu đốt họng ông ta bởi vì ông ta dám đọc

những từ trong thần chú. Sau đó, Menshikov trở nên

cay độc. Trước tiên, ông ta mưu đồ phá hủy cuốn

31

sách của Ra, nhưng ông ta không có sức mạnh đó. Rồi

thì ông ta có một kế hoạch mới. Ông ta sẽ đánh

thức Ra, nhưng để báo thù. Đó là điều ông ta hằng

chờ đợi, bao nhiêu năm qua. Chính vì thế ông ta

muốn cậu thu thập đủ các cuộn giấy phép thuật và

tái tạo lại cuốn sách của Ra. Menshikov muốn nhìn

thấy Apophis nuốt chửng các vị thần cổ xưa. Ông ta

muốn nhìn thấy thế giới chìm vào bóng tối và Sự Hỗn

Mang. Ông ta khá là điên rồ.”

“Ồ.”

[Câu trả lời thật tuyệt, tôi biết. Nhưng còn phải

nói gì nữa với một câu chuyện như vậy?]

Trên bục bên cạnh Horus, ngai vàng bỏ trống của

pharaoh dường như gợn sóng trong ánh sáng màu tím.

Chiếc ghế luôn luôn làm tôi e sợ. Thời xa xưa,

32

pharaoh đã từng là người cai trị mạnh nhất thế

giới. Pharaoh đã từng điều hành cả một đế chế có

tuổi đời lâu gấp hai mươi lần thời gian tồn tại của

Hoa Kỳ, đất nước tôi. Làm sao tôi xứng đáng ngồi

vào chỗ đó?

“Cậu có thể làm được, Carter,” Horus hối thúc.

“Cậu có thể nắm quyền kiểm soát. Tại sao lại gánh

lấy rủi ro khi triệu hồi Ra? Em gái của cậu sẽ phải

đọc Cuốn sách, cậu biết rồi. Cậu đã nhìn thấy điều

từng xảy ra với Menshikov khi chỉ một cuộn giấy

bốc cháy phản tác dụng. Cậu có thể tưởng tượng ra

gấp ba lần sức mạnh ấy trút cả vào em cậu không?”

Miệng tôi khô khốc. Để Sadie đi một mình tìm kiếm

cuộn giấy phép thuật thứ ba đã đủ tệ lắm rồi. Làm

sao tôi có thể để con bé chịu đựng rủi ro có thể

33

khiến con bé sẹo chằng sẹo chịt như Vlad Kẻ Hít Vào

kia, hay tệ hơn thế nữa?

“Giờ cậu đã thấy sự thật,” Horus nói. “Hãy chiếm

lấy cây móc và cây côn xích gắn cầu gai kim loại

cho chính cậu. Hãy chiếm lấy ngai vàng. Cùng nhau,

chúng ta có thể đánh bại Apophis. Chúng ta có thể

trở lại Brooklyn bảo vệ các bạn cậu và nhà của

cậu.”

Nhà. Nghe thật hấp dẫn. Và những người bạn của

chúng tôi đang đối mặt với những nguy hiểm kinh

khủng. Tôi thấy trực tiếp những gì Vlad Menshikov

có thể làm. Tôi tưởng tượng ra nhóc con Felix hay

Cleo cả thẹn cố gắng chiến đấu chống lại những phép

thuật kiểu đó. Tôi tưởng tượng ra Menshikov biến

các học viên trẻ của chúng tôi thành những con rắn

34

bất lực. Tôi còn không dám chắc là chú Amos có thể

đương đầu với Vlad. Với vũ khí của Ra, tôi có thể

bảo vệ Nhà Brooklyn.

Sau đó tôi nhìn những hình ảnh màu tím chập chờn

trên tường – hai bóng người đang chiến đấu trước

ngai vàng bốc cháy. Đó là tương lai của chúng tôi.

Chìa khóa của thành công không phải là tôi, hay

thậm chí là Horus – đó là Ra, Chúa Tể ban đầu của

các vị thần Ai Cập. Bên cạnh ngai vàng bốc cháy của

Ra, chỗ ngồi của pharaoh dường như chỉ quan trọng

như cái ghế dựa La-Z-Boy.

“Chúng ta không đủ sức,” tôi nói với Horus. “Chúng

ta cần Ra.”

Vị thần nhìn tôi không chớp bằng đôi mắt vàng và

bạc của mình như thể tôi là một con mồi tí xíu thấp

35

kém hơn ông ta hàng dặm, và ông ta đang cân nhắc

xem liệu tôi có đáng để ông ta lao xuống một phen.

“Cậu không hiểu được mối nguy,” ông ta quyết định.

“Ở lại đi, Carter. Và lắng nghe các kẻ thù của cậu

lên kế hoạch cho cái chết của chính cậu.”

Horus biến mất.

Tôi nghe có tiếng bước chân phía sau ngai vàng,

rồi một hơi thở phì phò quen thuộc. Tôi hy vọng ba

của tôi vô hình. Vlad Menshikov bước ra chỗ có ánh

sáng, dìu theo ông chủ của mình, Desjardins.

“Sắp tới rồi, thưa đức ông,” Menshikov nói.

Người Nga trông hoàn toàn khỏe mạnh trong bộ đồ

trắng mới. Dấu hiệu duy nhất của trận chiến gần đây

là chỗ băng bó trên cổ ông ta, nơi tôi đã tấn công

với cây móc. Tuy nhiên, Desjardins trông như đã

36

già đi hàng thập kỉ chỉ trong vài giờ. Ông ta loạng

choạng tiến về phía trước,dựa vào Menshikov. Khuôn

mặt ông ta hốc hác. Tóc ông ta trở nên trắng trong

như cước, và tôi không nghĩ rằng đó là vì ông ta

đã nhìn thấy Bes trong chiếc quần bơi hiệu Speedo.

Menshikov cố gắng lựa để Desjardins ngồi vào ngai

vàng của pharaoh, nhưng ông ta phản đối. “Không bao

giờ, Vladimir. Bậc thang. Bậc thang.”

“Nhưng, chắc chắn là, đức ông, trong tình trạng

của ngài –“

“Không bao giờ!” Desjardins ngồi trên những bậc

thang ở chân ngai vàng. Tôi không thể tin được

trông ông ta đã tồi tệ hơn đến mức như thế nào.

“Ma’at đang mờ dần đi.” Desjardins chìa tay ra.

Một đám mây yếu ớt những ký tự tượng hình trôi qua

37

những ngón tay của ông ta vào không trung. “Sức

mạnh của Ma’at từng có thời nuôi sống ta, Vladimir.

Giờ đây dường như nó đang gặm mòn sức sống của ta.

Đó là tất cả những gì ta có thể làm...” Giọng ông

ta đuối dần.

“Đừng sợ, đức ông,”Menshikov đáp. “Một khi ta giải

quyết xong nhà Kane, tất cả sẽ ổn thỏa.”

“Sẽ ổn thỏa chứ?” Desjardins ngước lên, và trong

một thoáng, đôi mắt ông ta đầy ắp những giận dữ như

thường lệ. “Ngươi không bao giờ hồ nghi ư,

Vladimir?”“Không, thưa đức ông,” người Nga đáp.

“Thần đã dành cả cuộc đời mình để chiến đấu với các

vị thần. Thần sẽ còn tiếp tục làm thế. Nếu thần có

thể mạo muội, thưa Đại Pháp Sư, lẽ ra ngài không

nên để Amos Kane xuất hiện trước ngài. Lời của ông

38

ta như thuốc độc.”

Desjardins bắt lấy một ký tự tượng hình trong

không khí và ngắm nghía nó biến đổi trong lòng bàn

tay. Tôi không nhận ra biểu tượng đó, nhưng nó

khiến tôi nhớ đến một đèn tín hiệu giao thông với

một hình người khẳng khiu như cái gậy đứng bên

cạnh.

(chèn chữ tượng hình trang 308)

“Menhed,” Desjardins nói. “bút nghiên của người

chép sử.”

Tôi nhìn vào biểu tượng đang chập chờn yếu ớt, và

tôi có thể nhìn thấy sự tương đồng với dụng cụ để

ghi chép trong chiếc túi đựng đồ của tôi. Hình chữ

nhật là nghiên mực, có chỗ đựng mực đen và mực đỏ.

Hình cây gậy ở một bên là cây bút viết stylus, được

39

buộc vào một sợi dây.

“Quả vậy, thưa đức ông.” Menshikov đáp. “Thú vị...

làm sao.”

“Đó là biểu tượng ưa thích của ông nội ta,”

Desjardins mơ màng. “Jean – Francois Champollion ,

ngươi biết đấy. Ông nội ta đã giải mã được các chữ

tượng hình bằng cách sử dụng bia đá Rosetta Stone

- người đầu tiên bên ngoài Ngôi Nhà Cuộc Sống làm

như vậy.”

“Quả thế, đức ông. Thần đã được nghe chuyện đó.”

vẻ mặt Vlad dường như muốn bảo, cả ngàn lần rồi.

“Ông nội đã từ chỗ chẳng là gì vươn lên thành một

nhà khoa học,” Desjardins tiếp tục, “và một pháp sư

vĩ đại – được cả các pháp sư khác lẫn người trần

tôn kính.”

40

Menshikov mỉm cười như thể ông ta đang mua vui cho

một đứa trẻ đang quấy. “Và bây giờ đức ông là Đại

Pháp Sư. Ông nội ngài chắc sẽ tự hào.”

“Có tự hào không?” Desjardins tự hỏi. “khi

Iskandar chấp nhận gia đình ta gia nhập Ngôi Nhà Sự

Sống, ông ấy nói rằng ông ấy chào đón dòng máu mới

và ý tưởng mới. Ông ấy hi vọng rằng chúng ta có

thể đem đến sinh lực cho Ngôi Nhà. Vậy mà chúng ta

đã đóng góp được gì? Chúng ta đã chẳng thay đổi gì.

Chúng ta chẳng thắc mắc gì. Ngôi Nhà đã suy yếu

đi. Mỗi năm ta lại có ít học viên hơn.”

“À, đức ông.” Menshikov nhe răng. “Để thần thể

hiện cho Đức ông thấy ngài không yếu. Lực lượng tấn

công của ngài đã được tập hợp.”

Ông ta vỗ tay. Ở cuối phòng, một cánh cửa lớn bằng

41

đồng mở ra. Đầu tiên, tôi không thể tin vào mắt

mình, nhưng khi một đội quân nhỏ tiến lại phía

chúng tôi, tôi bắt đầu trở nên cảnh giác hơn.

Hơn một chục pháp sư là phần đỡ đáng sợ nhất trong

nhóm người. Đa phần bọn họ là những người đàn ông

và phụ nữ đã có tuổi, mặc những chiếc váy bằng vải

bông truyền thống. Rất nhiều người vẽ phấn đen

quanh mắt và những hình xăm kí tự tượng hình trên

mặt và trên tay. Một số người còn đeo nhiều bùa hộ

mạng hơn cả Walt. Những người đàn ông cạo trọc đầu,

những người phụ nữ có mái tóc ngắn hoặc buộc túm

thành đuôi ngựa phía sau. Tất cả bọn họ đều có nét

mặt khắc nghiệt, như một đám đông nông dân giận dữ

tụ tập để thiêu cháy những quái vật của

Frankenstein, ngoại trừ việc thay vì cầm chĩa cào

42

cỏ, họ được trang bị gậy và đũa thần. Vài người còn

có cả kiếm nữa.

Đi hai bên họ là những con quỉ - chừng hai chục

con. Tôi đã từng chiến đấu với quỉ dữ, nhưng có

điều gì đó khác với những con quỉ này. Chúng chuyển

động một cách tự tin hơn, giống như chúng cùng

chia sẻ một mục đích. Chúng tỏa ra sự độc ác mạnh

tới mức ba của tôi cảm thấy như bị nắng thiêu. Da

chúng có đủ màu sắc từ xanh lục, đến đen hay tím.

Một vài con quỉ còn mặc áo giáp, một số khác hóa

trang thành động vật, một số lại mặc đồ ngủ bằng

vải flanen. Một con quỉ có đầu là lưỡi cưa. Con

khác lại có đầu là dao xén giấy. Con thứ ba lại mọc

một bàn chân ở giữa hai vai.

Còn kinh khủng hơn những con quỉ, là những con rắn

43

có cánh. Đúng, tôi biết, bạn nghĩ rằng: “Không

thêm rắn nữa đâu!” Tin tôi đi, sau khi bị rắn hai

đầu tjesu heru cắn ở St. Petersburg, tôi cũng chẳng

vui vẻ gì phải gặp lại chúng. Bọn này không có ba

đầu, và chúng cũng không lớn hơn rắn thường, nhưng

chỉ cần nhìn chúng cũng đủ khiến tôi khiếp hãi. Hãy

tưởng tượng một con rắn hổ mang với đôi cánh chim

đại bàng. Giờ hãy mường tượng ra chúng vụt qua

không trung, phụt lửa chẳng khác gì khẩu súng phun

lửa. Khoảng nửa tá những con quái vật này bao quanh

nhóm đột kích, lao ra lao vào như những ngọn lửa

bừng lên. Thật là một phép lạ khi không một pháp sư

nào bị bắt lửa.

Trong khi nhóm người tiến lại, Desjardins cố gắng

đứng dậy. Các pháp sư và lũ quỉ dữ quì xuống trước

44

ông ta. Một trong những con rắn có cánh bay qua

trước mặt Đại Pháp Sư, và Desjardins tóm lấy nó

trong không trung với một tốc độ đáng kinh ngạc.

Con rắn dãy dụa trong bàn tay ông ta, nhưng không

cố gắng mổ.

“Một con uraeus?”Desjardins hỏi. “Nguy hiểm đó,

Vladimir. Đây là những sinh vật của Ra.”

Menshikov cúi đầu. “Chúng đã từng phục vụ ở ngôi

đền Amun – Ra, thưa Đại Pháp Sư, nhưng ngài không

cần lo. Nhờ có tổ tiên của thần, thần có thể điều

khiển chúng. Thần nghĩ là hợp lý, sử dụng những

sinh vật của thần mặt trời để tiêu diệt những kẻ

muốn đánh thức ông ta.”

Desjardins thả con rắn ra, nó phun lửa và bay đi.

“Còn những con ác quỉ?” Desjardins hỏi. “Chúng ta

45

bắt đầu sử dụng các sinh vật của Sự Hỗn Mang từ bao

giờ?”

“Chúng được điều khiển rất tốt, thưa đức ông.”

Giọng nói của Menshikov có vẻ miễn cưỡng như thể

ông ta đã trở nên mệt mỏi vì phải dỗ dành ông chủ

của mình. “Các pháp sư này biết sử dụng phép thuật

thân cảm phù hợp. Thần đã đích thân chọn họ từ các

vùng quanh thế giới. Họ có những kỹ năng tuyệt

vời.”

Đại Pháp Sư tập trung vào một người châu Á trong

chiếc váy xanh. “Có phải Kwai không?”

Người đàn ông gật đầu.

“Theo trí nhớ của ta,” Desjardin nói, “ngươi bị

đày tới Vùng Ba Trăm ở Bắc Triều Tiên vì đã sát hại

pháp sư đồng môn. Và ngươi, Sarah, Jacobi” – Ông

46

chỉ vào một người phụ nữ trong chiếc váy trắng và

mái tóc đen tua tủa – “Ngươi bị đưa tới Antarctica

vì đã gây ra trận sóng thần ở Ấn Độ Dương.”

Menshikov hắng giọng. “Đức ông, rất nhiều trong số

các pháp sư này có vấn đề trong quá khứ, nhưng – “

“Đó là những tên sát nhân tàn bạo và những kẻ trộm

cướp,” Desjardins nói. “Những kẻ tồi tệ nhất trong

Ngôi Nhà.”

“Nhưng họ nóng lòng được chứng minh lòng trung

thành của họ,” Menshikov bảo đảm với Đại Pháp Sư.

“Họ sẽ vui lòng làm điều đó!”

Ông ta cười với đám tay sai của mình, như thể

khuyến khích họ tỏ vẻ vui mừng. Họ không làm thế.

“Ngoài ra, thưa đức ông,” Menshikov nhanh chóng

nói tiếp. “Nếu ngài muốn phá hủy Nhà Brooklyn,

47

chúng ta phải tàn bạo. Đó là vì lợi ích của Ma’at.”

Desjardins cau mày. “Còn ngươi, Vladimir? Ngươi sẽ

cầm đầu bọn họ chứ?”

“Không đâu, thưa đức ông. Thần có niềm tin hoàn

toàn rằng, à, đội ngũ tinh nhuệ này có thể tự xử lý

được Brooklyn. Họ sẽ tấn công vào lúc hoàng hôn.

Còn thần, thần sẽ theo nhà Kane đến Duat và trực

tiếp giải quyết bọn chúng. Ngài, thưa đức ông, nên

nghỉ ngơi ở đây. Thần sẽ gửi một quả cầu thủy tinh

tới khu ngài ngự để ngài có thể quan sát được diễn

tiến.”

“Ở lại đây,” Desjardins nhắc lại cay đắng. “Và

quan sát.”

Menshikov cúi chào. “Chúng thần sẽ cứu Ngôi Nhà Sự

Sống. Thần xin thề. Nhà Kane sẽ bị tiêu diệt, các

48

vị thần sẽ bị đi đày trở lại. Ma’at sẽ được phục

hồi.”Tôi hi vọng Desjardins sẽ nhận thức ra và yêu

cầu hủy bỏ cuộc tấn công. Thay vào đó, đôi vai ông

ta sụp xuống. Ông quay lưng về phía Menshikov và

chăm chăm nhìn vào ngai vàng bỏ trống của pharaoh.

“Đi đi,” ông ta nói vẻ mệt mỏi. “Đưa những sinh

vật này đi cho khuất mắt ta.”

Menshikov mỉm cười. “Tuân lệnh đức ông.”

Ông ta quay đi và tiến xuống Sảnh Thời Đại cùng

với đội quân riêng của mình.

Một khi họ đã đi khỏi, Desjardins giơ tay lên. Một

ánh sáng hình cầu vụt ra từ trần nhà và nằm trong

lòng bàn tay ông ta.

“Hãy mang đến cho ta Cuốn Sách Vượt Qua Apophis,”

Desjardins nói với ánh sáng. “Ta cần phải tham khảo

49

cuốn sách.”

Quả cầu thần kỳ nhào thấp xuống như đang cúi đầu,

rồi phóng đi.

Desjardins quay về phía tấm rèm ánh sáng tím –

hình ảnh hai bóng người đang chiến đấu với nhau vì

ngai vàng lửa.

“Ta sẽ ‘quan sát’, Vladimir,” ông ta lẩm bẩm nói

với bản thân. “Nhưng ta sẽ không ‘ở đây và nghỉ

ngơi.’”Hình ảnh mờ dần đi, và ba quay trở lại với

thân thể tôi.

50

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát