Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ngôi Nhà Của Thần Hades - P2

NGÔI NHÀ CỦA THẦN HADES – P2

Tác giả: Rick Riordan

Người dịch: Phan Hoàng Hà

XX

FRANK

FRANK LOẠNG CHOẠNG RA KHỎI NHÀ ĐEN.

Cánh cửa đóng sập sau lưng cậu, và cậu ngã dụi vào

tường, tràn trề cảm giác tội lỗi. Thật may là bầy

katobleps đã bỏ đi, nếu không cậu cứ ngồi đó để

chúng dẫm đạp lên. Cậu chẳng xứng với điều gì hơn

thế cả. Cậu đã để lại Hazel ở trong kia, sắp chết

và không thể tự vệ, phụ thuộc vào lòng thương hại

của một vị thần nông nghiệp điên rồ.

Giết lũ nông dân! Ares hét lên trong đầu cậu.

Quay lại với quân đoàn và chiến đấu chống lại lũ

1

Hy Lạp! Mars gào. Ngươi làm gì ở đây chứ?

Giết lũ nông dân! Ares đáp trả.

“ Im đi!” Frank hét to thành tiếng.” Cả hai

người!”

Một vài bà già xách túi đi chợ lê bước qua. Họ

nhìn Frank vẻ kỳ quặc, lẩm bẩm gì đó bằng tiếng Ý,

và tiếp tục đi.

Frank rầu rĩ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm kỵ binh

của Hazel, nằm bên chân cậu cạnh chiếc ba lô. Cậu

có thể chạy về tàu Argo II và tìm Leo. Có thể Leo

biết cách sửa cỗ xe.

Nhưng không hiểu sao Frank biết rằng đó không phải

là vấn đề dành cho Leo. Đó là nhiệm vụ của Frank.

Cậu phải chứng tỏ mình. Bên cạnh đó, cỗ xe không

hẳn là bị hỏng. Không có vấn đề cơ khí gì cả. Chỉ

2

là thiếu một con trăn thôi.

Frank có thể biến mình thành trăn. Sáng nay cậu

thức giấc dưới lốt trăn, có lẽ đó là một điềm báo

của các vị thần. Cậu không muốn dành cả phần đời

còn lại của mình để quay bánh xe cho vị thần nông

nghiệp, nhưng nếu như vậy có nghĩa là cứu được

Hazel…

Không. Chắc hẳn phải có cách khác.

Những con rắn, Frank nghĩ. Mars.

Hình như cha cậu có liên hệ gì đó với rắn thì

phải? Thú thiêng của Mars là lợn rừng, không phải

là rắn. Dù vậy, Frank vẫn chắc chắn là cậu từng có

lần nghe được điều gì đó…

Cậu chỉ nghĩ ra có một người để hỏi, Lưỡng lự, cậu

cởi mở đầu óc với những giọng nói của vị thần

3

chiến tranh.

Tôi cần một con rắn, cậu nói với họ. Làm sao đây?

Ha, ha! Ares gào to. Phải, con rắn!

Giống như cái đồ Cadmus xấu xa đó, Mars nói. Chúng

ta đã trừng phạt nó vì tội giết con rồng của chúng

ta.

Cả hai vị thần cùng bắt đầu hét lên, cho tới khi

Frank nghĩ rằng não cậu sắp sửa chẻ làm đôi.

“ Thôi được! Dừng lại!”

Các giọng nói im bặt.

“ Cadmus,” Frank lẩm bẩm.” Cadmus…”

Cậu nhớ lại câu chuyện. Á thần Cadmus đã tàn sát

một con rồng vốn chẳng may là con thần Ares. Sao mà

Ares lại có một đứa con là rồng, Frank không muốn

biết; nhưng để trừng phạt vì cái chết của rồng,

4

Ares đã biến Cadmus thành một con rắn.

“ Vậy là các vị có thể biến kẻ thù của mình thành

rắn,” Frank nói.” Đó chính là điều tôi cần. Tôi cần

tìm ra một kẻ thù. Rồi tôi cần các vị biến kẻ thù

đó thành rắn.”

Ngươi nghĩ rằng ta sẽ làm điều đó cho ngươi ư?

Ares gầm lên. Ngươi đâu có chứng minh được là mình

xứng đáng!

Chỉ có những người anh hùng vĩ đại nhất mới có thể

xin một ân huệ như vậy, Mars đáp. Một anh hùng như

Romulus!

Quá La Mã! Ares hét to. Diomedes!

Không đời nào! Mars trả miếng. Đồ hèn nhát đó đã

thua Heracles!

Horatius vậy. Mars gợi ý.

5

Ares im bặt. Frank cảm nhận được một sự nhất trí

miễn cưỡng.

“ Horatius,” Frank nói.” Được thôi. Nếu cần phải

như vậy, tôi sẽ chứng minh là mình cũng giỏi như

Horatius vậy. Ờ… ông ta đã làm gì?”

Các hình ảnh ngập tràn trong tâm trí Frank. Cậu

nhìn thấy một chiến binh đơn độc đứng trên cây cầu

đá, đối mặt với cả một đạo quân đông đảo ở phía xa

bên kia dòng sông Tiber.

Frank nhớ lại truyền thuyết. Horatius, vị tướng

quân La Mã, đã một mình cầm cự một đạo quân xâm

lược, hi sinh thân mình trên cây cầu đó để ngăn lũ

man rợ vượt sông Tiber. Bằng cách đó ông đã cho

những người đồng bào La Mã của mình thêm thời gian

để hoàn tất việc phòng vệ, ông đã cứu nền Cộng hòa.

6

Venice đang bị giày xéo, Mars nói, như Rome đã

từng bị. Hãy quét sạch chúng đi!

Tiêu diệt tất cả bọn chúng! Ares nói. Hãy dùng

kiếm tiêu diệt chúng!

Frank đẩy những giọng nói ấy về sau đầu mình. Cậu

nhìn hai bàn tay mình và kinh ngạc thấy chúng run

rẩy.

Lần đầu tiên kể từ bao ngày qua, cậu thấy ý nghĩ

của mình sáng suốt. Cậu biết chính xác cậu cần phải

làm gì. Cậu không biết cậu sẽ làm sao để thành

công. Cơ hội chết là rất lớn, nhưng cậu phải thử

thôi. Cuộc sống của Hazel phụ thuộc vào cậu.

Cậu cài thành kiếm của Hazel vào thắt lưng, biến

ba lô của mình thành bao tên và cây cung, chạy vội

7

về phía quảng trường nơi cậu chiến đấu với đám bò

quái vật.

Kế hoạch có ba phần: nguy hiểm, thực sự nguy hiểm,

và nguy hiểm phát điên.

Frank dừng lại ở chỗ giếng nước bằng đá. Không

thấy bọn katobleps. Cậu rút thanh kiếm của Hazel ra

và dùng nó để cậy một vài hòn đá cuội, để lộ ra

một búi rễ cây nhọn hoắt. Những nhánh dây leo vươn

ra, tỏa ra thứ khói xanh lục hôi hám trong khi

chúng bò tới bàn chân Frank.

Từ đằng xa, tiếng rít như còi báo sương mù của một

con katobleps vang lên trong không khí. Những con

khác hòa theo từ các hướng khác nhau. Frank không

biết chắc làm sao lũ quái vật biết được cậu đang

thu hoạch thức ăn ưa thích của chúng –có lẽ chúng

8

có khứu giác tuyệt vời.

Bây giờ cậu phải di chuyển nhanh. Cậu cắt một

nhánh dây leo dài và tết nó quanh một lỗ đục trên

thắt lưng cậu, cố gắng không để ý tới cảm giác ngứa

ngáy rát bỏng trên bàn tay. Chỉ trong chốc lát cậu

đã có ngay một dây thòng lọng bằng thứ cỏ độc óng

ánh và hôi hám. Hoan hô.

Vài con katobleps đầu tiên ì ạch tiến vào quảng

trường, gầm lên giận dữ. Đôi mắt xanh lục của chúng

lóe sáng dưới bờm. Những cái mõm dài của chúng thở

ra những đám mây khí ga, như những động cơ hơi

nước giận dữ.

Frank rút một mũi tên. Cậu thoáng có cảm giác tội

lỗi. Chúng chẳng phải là những quái vật tồi tệ nhất

cậu đã từng gặp. Về căn bản chúng chỉ là loại gặm

9

cỏ chẳng may mang nọc độc thôi.

Hazel sắp chết vì chúng, cậu tự nhủ mình.

Cậu bắn mũi tên đi. Con katobleps đầu tiên ngã

quị, tan biến thành bụi. Cậu lấy mũi tên thứ hai,

nhưng cả đàn còn lại sắp sửa ùa cả lên cậu. Có thêm

nhiều con nữa từ hướng đối diện đang phóng vào

quảng trường.

Frank biến thành sư tử. Cậu gầm lên thách thức và

nhảy vọt về phía hành lang có mái vòm, phóng qua

đầu của đàn thứ hai. Cả hai nhóm katobleps lao vào

nhau, nhưng nhanh chóng phục hồi và đuổi theo cậu.

Frank không biết chắc liệu những cái rễ cây có còn

bốc mùi không khi cậu thay đổi hình dạng. Thường

thì quần áo và tư trang của cậu cũng hòa nhập theo

hình dáng loài thú cậu chọn, nhưng có vẻ như cậu

10

vẫn toát ra mùi bữa tối thuốc độc ngon lành. Mỗi

lần cậu chạy qua một con katobleps, nó lại gầm lên

giận dữ và nhập vào đoàn Diễu Hành Diệt Frank!

Cậu rẽ vào một đường phố lớn hơn và lao qua một

đám đông du khách. Những người trần nhìn thấy gì,

cậu chẳng biết nữa – một con mèo bị đàn chó đuổi

theo chăng? Mọi người chửi rủa Frank bằng ít nhất

mười hai thứ tiếng khác nhau. Những cốc kem quế bay

vào không trung. Một người phụ nữ làm đổ cả một

chồng mặt nạ. Một người đàn ông nhào xuống con

kênh.

Khi Frank liếc nhìn phía sau, cậu thấy ít nhất hai

tá quái vật bám theo cậu, nhưng cậu cần nhiều hơn.

Cậu cần tất cả đám quái vật ở Venice, và cậu phải

giữ cho đám quái vật đuổi theo sau cậu giận dữ.

11

Cậu tìm thấy một lối thoát trong đám đông và biến

trở lại hình dạng người. Cậu rút thanh kiếm spatha

của Hazel ra – đó chưa bao giờ là vũ khí ưa thích

của cậu, nhưng cậu đủ to và đủ khỏe nên thanh kiếm

kị binh này không làm phiền cậu. Thực ra cậu mừng

vì kéo dài thêm tầm với. Cậu bổ lưỡi kiếm vàng,

tiêu diệt con katobleps đầu tiên và khiến những con

khác chùn lại trước mặt mình.

Cậu cố gắng tránh cặp mắt chúng, nhưng cậu có thể

cảm thấy ánh nhìn của chúng thiêu đốt cậu. Cậu cho

rằng nếu tất cả lũ quái vật này cùng thở vào cậu

một lúc, đám mây độc kết hợp lại của chúng chắc sẽ

đủ để làm cậu tan thành một vũng nước. Đám quái vật

dồn về phía trước và va vào nhau.

Frank hét lớn,” Các ngươi muốn những cái rễ độc

12

của ta phải không? Đến đây mà lấy chúng này!”

Cậu biến thành một con cá heo và nhảy xuống dòng

kênh. Cậu hy vọng bọn katobleps không biết bơi. Ít

nhất, chúng cũng có vẻ ngần ngại không nhảy xuống

theo cậu, và cậu không trách chúng. Dòng kênh thật

kinh khủng – bốc mùi, mặn, và ấm như một món súp

–Frank vẫn tiến về phía trươc, lách qua đám thuyền

gondolas và tàu cao tốc, thỉnh thoảng dừng lại để

thốt lên một câu xỉ vả của cá heo vào đám quái vật

đi theo cậu trên vỉa hè. Khi cậu tới chỗ bến tàu

gondolas gần nhất, Frank biến trở lại hình người,

đâm thêm vài con katobleps nữa để giữ cho chúng tức

giận, rồi lại chạy đi.

Cứ thế tiếp diễn.

Sau một lát, Frank rơi vào trạng thái mê mụ. Cậu

13

thu hút thêm nhiều quái vật, làm tán loạn thêm mấy

đám du khách nữa, và dẫn đám katobleps giờ đây hết

sức đông đúc đuổi theo cậu đi qua những con phố

ngoằn nghoèo trong thành phố. Khi nào cậu cần phải

chuồn nhanh, cậu nhảy xuống dòng kênh và biến thành

cá heo, hoặc biến thành một con đại bàng, bay ở

bên trên, nhưng cậu không bao giờ bỏ quá xa đám thú

săn đuổi cậu.

Khi nào cậu cảm giác rằng lũ quái vật bớt quan

tâm, cậu liền dừng lại trên mái nhà và kéo dây

cung, nhằm vào một vài con katobleps ở giữa đàn và

bắn. Cậu lắc lắc cái thòng lọng độc và chửi rủa hơi

thở hôi hám của đám quái vật, khuấy động cơn giận

dữ của chúng. Rồi cậu lại tiếp tục chạy.

Cậu chạy ngược theo lối cũ. Cậu lạc đường. Có một

14

lần cậu rẽ ở một góc phố và chạm trán với phần đuôi

của đám quái vật đuổi theo cậu. Nhẽ ra thì cậu

phải kiệt sức, thế nhưng không hiểu cậu tìm đâu đủ

sức mạnh để tiếp tục – tốt quá. Vẫn còn chưa tới

phần khó nhất.

Cậu nhìn thấy một số cây cầu, nhưng trông chúng

không phù hợp. Một cây cầu được nâng cao và che phủ

kín hoàn toàn; không đời nào cậu có thể dụ được

đám quái vật chui qua đó. Một cây cầu khác lại quá

đông du khách. Thậm chí dù đám quái vật chẳng để ý

tới người trần, thì cũng chẳng tốt đẹp gì cho ai

hít phải thứ khí ga độc hại ấy. Bầy quái vật càng

đông, thì người trần càng bị chèn ép sang hai bên,

xô ngã xuống nước hoặc bị dẫm bẹp.

Cuối cùng Frank nhìn thấy một thứ có thể phù hợp.

15

Ngay phía trước cậu, sau quảng trường lớn là một

cây cầu cũ bắc ngang một trong những con kênh rộng

lớn nhất. Bản thân cây cầu là một kết cấu giàn vòm

bằng gỗ, giống như một tàu lượn siêu tốc kiểu cũ,

dài quãng năm mươi mét.

Từ phía trên, trong lốt đại bàng, Frank không nhìn

thấy quái vật nào ở đằng xa. Dường như mọi con

katobleps ở Venice đều đã gia nhập đàn và đang chạy

đuổi theo cậu qua những dãy phố trong khi du khách

la hét và tản ra, có lẽ tưởng rằng họ bị mắc kẹt

giữa một chạy đua bộc phát của chó hoang.

Cây cầu không có người đi bộ qua. Thật hoàn hảo.

Frank lao xuống như một hòn đá và biến trở lại

hình người. Cậu chạy vào giữa cây cầu – một điểm

thắt nút tự nhiên – và quăng những cái rễ cây độc

16

làm mồi nhử của mình lên sàn cầu sau lưng cậu.

Khi những con katableps đầu tiên trong đàn tới chỗ

chân cầu, Frank rút thanh kiếm vàng spatha của

Hazel ra.

“ Lại đây nào!” cậu hét lên.” Các ngươi muốn biết

giá trị của Frank Zhang phải không? Lại đây!”

Cậu nhận ra rằng cậu không chỉ hét lên với lũ quái

vật. Cậu đang trả thù cho những tuần lễ sợ hãi,

tức giận và oán trách. Giọng nói của cả thần Mars

và Ares hòa vào với cậu làm một.

Đám quái vật xông tới. Mọi thứ trước mắt Frank trở

nên màu đỏ.

Về sau này, cậu không thể nhớ nổi rõ ràng các chi

tiết. Cậu chém xả vào lũ quái vật cho tới khi cậu

đứng ngập trong bụi vàng đến mắt cá chân. Khi nào

17

cậu bị áp đảo và đám mây khí ga bắt đầu làm cậu

ngạt thở, cậu lại thay đổi hình dạng – biến thành

một con voi, một con rồng, một con sư tử - và mỗi

lần đổi lốt như vậy dường như làm phổi cậu sạch

hơn, mang tới cho cậu năng lượng tươi mới. Việc đổi

lốt trở nên thuần thục, cậu có thể bắt đầu tấn

công bằng kiếm dưới lốt người và hoàn thiện việc đó

dưới lốt sư tử, dùng vuốt cào qua mõm con

katobleps.

Lũ quái vật dùng móng guốc để đá và đạp. Chúng thở

ra khí độc và nhìn thẳng vào Frank với ánh mắt độc

địa. Nhẽ ra cậu đã chết. Nhẽ ra cậu đã bị dẫm bẹp.

Nhưng không hiểu sao, cậu vẫn đứng vững trên hai

chân, không bị thương tích, và giải phóng ra một

cơn bão đầy bạo lực.

18

Cậu không cảm thấy một chút hứng thú nào với việc

này, nhưng cũng không hề lưỡng lự. Cậu đâm một con

quái vật và chặt đầu một con khác. Cậu biến thành

rồng và cắn làm đôi một con katoblep, rồi biến

thành voi và giày xéo một lúc ba con quái vật dưới

chân. Trong mắt cậu mọi thứ vẫn nhuốm màu đỏ rực,

và cậu nhận thấy rằng mắt cậu không hề đánh lừa.

Cậu đang ánh lên – và bao quanh bởi một vòng hào

quang ánh hồng.

Cậu không hiểu tại sao, nhưng cậu tiếp tục chiến

đấu cho tới khi chỉ còn một con quái vật.

Frank dối diện với nó cùng thanh kiếm tuốt trần.

Cậu hết hơi, mồ hôi đầm đìa, và dính đầy bụi quái

vật, nhưng cậu không bị thương.

Con katobleps gầm gừ. Nó chắc chắn không phải là

19

con quái vật thông minh nhất. Mặc dù hàng trăm đồng

loại của nó vừa mới chết, nó không lùi bước.

“ Mars!” Frank gào lên.” Tôi đã chứng minh bản

thân. Giờ tôi cần một con rắn!”

Frank ngờ là trước đây chưa ai từng gào lên những

lời như thế. Đó là một lời yêu cầu khá kì quặc. Cậu

không nhận được lời đáp nào của bầu trời. Ít ra

lần này, những giọng nói trong đầu cậu im bặt.

Katobleps mất kiên nhẫn. Nó tự mình lao vào Frank

và không để cho cậu được chọn lựa. Cậu chém ngược

lên. Lưỡi kiếm của cậu vừa chạm vào quái vật,

katobleps biến mất trong một chớp sáng màu đỏ máu.

Khi Frank nhìn rõ hơn, cậu nhận thấy một con trăn

đốm Miến Điện đang cuộn tròn dưới chân cậu.

“ Tốt lắm,” một giọng nói quen thuộc cất lên.

20

Đứng cách cậu vài bộ là cha cậu, Mars, đội một

chiếc mũ nồi đỏ, mặc bộ quân phục màu xanh ô liu,

với phù hiệu của Lực Lượng Đặc Biệt Ý, một khẩu

súng trường đeo chéo trên vai. Khuôn mặt ông góc

cạnh và cứng rắn, đôi mắt khuất sau chiếc kính râm

tối màu.

“ Cha,” Frank thốt lên.

Cậu không thể tin được những gì cậu vừa mới làm.

Sự hoảng sợ bủa vây cậu. Cậu cảm thấy muốn khóc nức

lên, nhưng cậu đoán là làm như vậy trước mặt Mars

không phải là một ý hay.

“ Cảm thấy sợ là điều tự nhiên.” Giọng nói của vị

thần ấm áp và đầy tự hào đến ngạc nhiên.” tất cả

các chiến binh vĩ đại đều sợ hãi. Chỉ có những kẻ

ngu ngốc và hoang tưởng mới không sợ hãi thôi.

21

Nhưng con đã đối diện với nỗi sợ hãi của mình, con

trai của ta. Con đã làm điều cần phải làm, như

Horatius vậy. Đó là cây cầu của con, và con đã bảo

vệ nó.”

“ Tôi -” Frank không biết phải nói gì.” Tôi… tôi

chỉ cần một con trăn.”

Một nụ cười thoáng hiện trên miệng Mars.” Đúng. Và

giờ con có một con. Sự dũng cảm của con đã thống

nhất được các bản thể của ta, Hy Lạp và La Mã, dù

chỉ trong chốc lát. Đi đi. Cứu các bạn của con.

Nhưng hãy nghe ta đây, Frank. Bài kiểm tra lớn nhất

của con còn chưa tới. Khi con đối mặt với các đội

quân của Gaea ở Epirus, sự lãnh đạo của con -”

Bỗng dưng hình ảnh vị thần tách làm đôi, đầu giữ

nguyên. Hình dáng của vị thần nhấp nháy. Bộ quân

22

phục biến thành áo toga, rồi thành áo khoác ngắn và

quần bò. Súng trường biến thành kiếm rồi thành một

súng phóng tên lửa.

“ Cơn hấp hối!” Mars gầm lên.” Đi! Mau lên!”

Frank không hỏi. Mặc dù mệt rũ, cậu vẫn biến thành

một con đại bàng khổng lồ, quắp lấy con trăn trong

bộ vuốt khủng của mình và phóng vào không trung.

Khi cậu ngoái lại, một đám mây hình nấm nhỏ đang

bốc lên từ giữa cầu, những vòng lửa lan ra và hai

giọng nói – của Mars và Ares – gào lên,”

Khônnnnng!”

Frank không biết điều gì vừa mới xẩy ra, nhưng cậu

không có thời gian nghĩ tới chuyện đó. Cậu bay qua

thành phố - giờ đây đã sạch bóng quái vật – và

hướng về phía ngôi nhà của Triptolemus.

23

“ Cậu đã tìm được một con!” vị thần nông dân thốt

lên.Frank không để ý tới ông ta. Cậu lao vào La

Casa Nera, nắm đuôi kéo theo con trăn như một túi

quà kì lạ của Santa Claus và thả nó xuống cạnh

giường.Cậu quì xuống bên Hazel.

Cô vẫn còn sống – xanh tái và run rẩy, thở yếu ớt

vô cùng, nhưng vẫn sống. Nico cũng vẫn còn là một

cây ngô.

“ Chữa cho họ đi,” Frank nói.” Ngay bây giờ.”

Triptolemus khoanh tay.” Làm sao ta biết được con

trăn có làm được việc không?”

Frank nghiến răng. Kể từ lúc xảy ra vụ nổ trên

cầu, giọng nói của vị thần chiến tranh đã im bặt

trong đầu cậu, nhưng cậu vẫn còn cảm thấy sự tức

giận kết hợp của họ cuộn xoáy trong cậu. Cậu cũng

24

cảm thấy thể xác mình có sự khác biệt. Phải chăng

Triptolemus thấp đi?

“ Con rắn là món quà của thần Mars.” Frank gầm

lên.” Nó sẽ làm việc.”

Cứ như có hiệu lệnh, con trăn Miến Điện bò tới chỗ

cỗ xe và cuộn mình quanh bánh xe bên phải. Con rắn

kia thức dậy. Hai con rắn quan sát nhau, chạm mũi,

rồi đồng thời quay hai bánh xe. Cỗ xe nhích về

phía trước, và vỗ cánh.

“ Ông thấy chưa nào?” Frank nói.” Giờ thì hãy chữa

cho các bạn tôi đi!”

Triptolemus vỗ cằm.” Cám ơn vì con rắn, những ta

không thích cái giọng cậu cho lắm, á thần. Có lẽ ta

sẽ biến cậu thành -”

Frank nhanh hơn. Cậu lao vào Trip và đẩy ông ta

25

vào tường, ngón tay cậu chèn vào họng ông ta.

“ Hãy nghĩ cho kỹ về những lời ông sắp nói,” Frank

cảnh cáo, bình tĩnh một cách chết người.” Hoặc

thay vì gõ kiếm vào một lưỡi cày, tôi sẽ gõ nó lên

đầu ông đấy.”

Triptolemus nghẹn lời.” Cậu biết… Ta nghĩ là ta sẽ

chữa cho các bạn cậu.”

“ Thề có sông Styx đi.”

“ Ta xin thề có sông Styx.”

Frank thả ông ta ra. Triptolemus sờ cổ họng mình,

như muốn biết chắc nó còn ở đó. Ông ta mỉm cười

căng thẳng với Frank, rón rén đi vòng qua cậu và

hối hả đi vào căn phòng phía trước.” Chỉ - chỉ đi

lấy các thứ cỏ thôi !”

Frank quan sát trong khi vị thần nhặt các loại lá

26

và rễ cây, giã chúng trong một chiếc cối. Ông ta vo

một viên màu xanh to như viên thuốc và chạy lại

chỗ Hazel. Ông ta đặt viên thuốc xuống dưới lưỡi

cô.

Ngay lập tức, cô rùng mình và ngồi dậy, ho. Mắt cô

bừng mở. Sắc xanh lục trên da cô dần biến mất.

Cô nhìn quanh, ngỡ ngàng, rồi thấy Frank.” Cái gì

-”

Frank ôm choàng lấy cô.” Cậu sẽ ổn cả thôi,” cậu

nói mạnh mẽ.” Mọi thứ sẽ ổn cả thôi.”

“ Nhưng…” Hazel túm chặt lấy vai cậu và nhìn cậu

vẻ kinh ngạc.” Frank, chuyện gì đã xảy ra với cậu

thế?”

“ Với mình ư?” Cậu đứng dậy, bỗng dưng thấy ngại

ngần.” Mình không…”

27

Cậu nhìn xuống và hiểu ra cô muốn nói gì.

Triptolemus không hề thấp đi. Frank cao lớn hơn.

Bụng cậu ngót lại. Ngực cậu dường như vạm vỡ hơn.

Trước đây Frank đã từng lớn vọt lên. Một lần cậu

đã thức dậy và cao thêm hai xăng ti mét so với lúc

đi ngủ. Nhưng lần này thật điên rồ. Cứ như là có

con rồng hay con hổ ở lại bên trong cậu khi cậu đã

biến trở lại hình người.

“ Ờ… mình không… Có lẽ mình có thể sửa đổi nó.”

Hazel cười vui sướng.” Tại sao chứ? Trông cậu

tuyệt lắm!”

“ Mình – mình ư?”

“ Ý mình là, trước đây cậu đã đẹp trai rồi! Nhưng

giờ trông cậu già dặn hơn, cao lớn hơn và rất cao

quý -”

28

Triptolemus thở hắt ra vẻ rất kịch.” Phải rồi, rõ

ràng là đã được Mars ban phước gì đó cho. Chúc

mừng, vân vân, vân vân. Giờ thì, nếu đã xong việc ở

đây…?”

Frank liếc nhìn ông ta.” Chúng ta chưa xong. Chữa

cho Nico đi.”

Vị thần nông nghiệp ngước mắt lên trời. Ông ta chỉ

vào cây ngô, và BÙM ! Nico di Angelo xuất hiện

giữa đám râu ngô nổ tung.

Nico nhìn quanh hoảng hốt.” Anh – anh đã có một

cơn ác mộng kì quặc nhất về bỏng ngô.” Anh ta cau

mày nhìn Frank.” Tại sao cậu cao hơn ?”

“ Mọi chuyện ổn cả” Frank hứa.” Triptolemus đây

đang chuẩn bị nói cho chúng ta nghe cần phải làm

sao để sống sót qua được Ngôi nhà của thần Hades.

29

Phải không nào, Trip ?”

Vị thần nông nghiệp ngước mắt lên trần nhà, như

muốn nói Tại sao là tôi chứ, Demeter ?

“ Được thôi,” Trip nói.” Khi các người tới Epirus,

các người sẽ được mời uống nước trong một chiếc

cốc rượu lễ.”

“ Ai mời ?” Nico hỏi.

“ Không quan trọng.” Trip gắt gỏng.” Chỉ biết rằng

cốc rượu ấy đầy chất độc chết người.”

Hazel rùng mình.” Vậy ý ông là chúng tôi không nên

uống nó.”

“ Không phải!” Trip đáp.” Các cô cậu cần phải

uống, nếu không các cô cậu không bao giờ đi qua

được ngôi đền. Chất độc sẽ kết nối các cô cậu với

thế giới của cái chết, để các cô cậu đi xuống những

30

tầng thấp hơn. Bí quyết để sống sót là” – mắt ông

ta lấp lánh –” đại mạch.”

Frank nhìn ông ta trừng trừng.” Đại mạch.”

“ Ở căn phòng phía trước, hãy lấy ít đại mạch đặc

biệt của ta. Hãy làm những chiếc bánh nhỏ. Ăn chúng

trước khi bước vào Ngôi nhà của thần Hades. Đại

mạch sẽ thấm hút những gì tồi tệ nhất của chất độc,

vì thế chất độc có ảnh hưởng lên các người nhưng

không giết chết các người.”

“ Thế thôi sao?” Nico căn vặn.” Hecate buộc chúng

tôi đi qua nửa nước Ý chỉ để được ông khuyên rằng

phải ăn đại mạch ư?”

“ Chúc may mắn!” Triptolemus nhảy ngang qua phòng

và leo vào cỗ xe của mình.” Và này, Zhang, ta tha

thứ cho cậu! Cậu gan dạ lắm. Bao giờ cậu đổi ý, lời

31

mời của ta vẫn luôn giữ nguyên giá trị. Ta muốn

cậu có một tấm bằng về nông nghiệp!”

“ Vâng,” Frank lẩm bẩm.” Cám ơn ông.”

Vị thần kéo thanh truyền động của cỗ xe. Những

chiếc bánh xe – trăn quay. Cánh vỗ. Và ở cuối gian

phòng, cánh cửa ga ra mở ra.

“ Ồ, lại đi đây đó!” Trip kêu lên.” Còn bao nhiêu

vùng đất dốt nát cần những kiến thức của ta. Ta sẽ

dậy họ sự vinh quang của việc cày bừa, tưới tiêu,

chăm bón!” Cỗ xe bay lên và trượt ra khỏi ngôi nhà,

Triptolemus hét lên trên trời,” Đi nào, những con

rắn của ta! Đi nào!”

“ Thật là,” Haze nói.” thật là kỳ lạ.”

“ Niềm vinh quang của sự chăm bón.” Nico phủi phủi

mấy cái râu ngô khỏi vai.” Giờ chúng ta ra khỏi

32

đây được chưa?”

Hazel đặt tay lên vai Frank.” Cậu ổn cả chứ, thật

không đấy? Cậu đã chiến đấu vì sự sống của bọn

mình. Triptolemus đã buộc cậu làm gì thế?”

Frank cố gắng bình thản. Cậu tự mắng mình vì cảm

thấy yếu đuối. Cậu có thể đối diện với bất kỳ đôi

quân quái vật nào, nhưng khi Hazel thể hiện lòng

tốt với cậu, cậu muốn vỡ òa và khóc lên.” Những con

bò quái vật… đám katobleps đã đầu độc cậu… mình

phải tiêu diệt chúng.”

“ Dũng cảm đấy,” Nico nói.” Phải còn lại khoảng,

sáu, bảy con trong đàn ấy nhỉ.”

“ Không.” Frank hắng giọng.” Tất cả bọn chúng. Em

đã giết tất cả lũ bò quái vật trong thành phố.”

Nico và Hazel nhìn cậu trong im lặng sững sờ.

33

Frank sợ rằng họ có thể nghi ngờ cậu, hoặc sắp sửa

phá lên cười. Bao nhiêu quái vật cậu đã tiêu diệt

trên cây cầu kia – hai trăm con? Ba trăm con?

Cậu nhìn vào mắt họ và biết rằng họ tin cậu. Họ là

những đứa trẻ của Âm Phủ. Có lẽ họ cảm nhận được

cái chết và sự tàn sát cậu đã trải qua.

Hazel hôn lên má cậu. Giờ cô phải kiễng chân lên.

Mắt cô buồn không thể tả, như thể cô đã nhận ra có

điều gì đó bên trong Frank đã đổi thay – điều gì đó

quan trọng hơn một cú lớn vọt thông thường.

Frank cũng biết điều đó. Cậu sẽ không bao giờ như

trước nữa. Cậu chỉ không biết chắc đó có phải là

một điều tốt hay không.

“ Nào,” Nico nói, phá vỡ sự căng thẳng,” có ai

biết trông lúa đại mạch như thế nào không nhỉ?”

34

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát