Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ngôi Nhà Của Thần Hades - P3

NGÔI NHÀ CỦA THẦN HADES – P3

Tác giả: Rick Riordan

Người dịch: Phan Hoàng Hà

XXXIX

ANNABETH

ẤM CÚNG.

Annabeth chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ mô tả bất kì

điều gì ở Tartarus như thế, ấy vậy mà dù lều của

người khổng lồ to chẳng kém gì một cung thiên văn

được dựng bằng xương, bùn và da drakon, nó thực sự

tạo cảm giác ấm cúng.

Ở giữa lều một đống lửa nhóm từ hắc ín và xương;

thế mà khói bốc qua lỗ ở giữa mái lều lại có màu

trắng và không có mùi gì cả. Trên sàn phủ cỏ khô

đầm lầy và những tấm thảm len màu xám. Ở đầu kia

1

của lều kê một chiếc giường khổng lồ trải da cừu và

da drakon. Ở đầu này, là một giá treo đầy những

cây cỏ khô, các loại da thuộc, và thứ gì đó trông

như những dải thịt drakon sấy khô. Toàn bộ chỗ này

thơm mùi thịt hầm, mùi các loại rau húng và rau

thơm.

Điều duy nhất khiến Annabeth lo ngại là những túm

lông cừu nằm lộn xộn trong một góc ở cuối lều.

Annabeth nhớ tới hang đá của Cyclop Polyphemus, kẻ

ăn thịt các á thần và cừu không hề phân biệt. Cô

tự hỏi không biết liệu những người khổng lồ có cùng

khẩu vị thế không.

Một phần trong cô muốn cố gắng bỏ chạy, nhưng Bob

đã đặt Percy xuống chiếc giường của người khổng lồ,

và cậu gần như biến mất trong đám len và da. Bob

2

Bé nhảy xuống khỏi Percy và nhào vào đám chăn, kêu

gừ gừ thật to tới mức chiếc giường rung lên như

Thiết Bị Mát Xa Nghìn Ngón.

Damasen chậm rãi tiến về phía đống lửa. Ông ta

quẳng chỗ thịt drakon vào một chiếc xoong treo lơ

lửng, có vẻ được chế từ một cái sọ quái vật cũ, rồi

cầm lấy chiếc muôi và bắt đầu quấy.

Annabeth không muốn là thành phần tiếp theo trong

món thịt hầm của ông ta, nhưng cô đến đây là có lí

do. Cô hít một hơi thở sâu và tiến tới chỗ

Damasen.” Bạn tôi đang chết. Ông có thể cứu cậu ấy

được hay không?”

Giọng cô như nghẹt lại ở chữ bạn. Percy ý nghĩa

hơn thế nhiều. Thậm chí cả chữ bạn trai cũng chưa

nói lên được hết. Họ đã bên nhau trải qua bao điều,

3

và lúc này đây Percy là một phần của cô – một phần

đôi lúc cũng phiền phức, hẳn rồi, nhưng chắc chắn

là một phần cô không thể sống thiếu được.

Damasen nhìn xuống cô, mắt lấp ánh dưới đôi lông

mày rậm rạp. Annabeth đã gặp những kẻ dạng người to

lớn đáng sợ nhiều rồi, nhưng Damasen khiến cô

không an tâm theo một cách khác hẳn. Ông ta không

có vẻ thù nghịch. Ông ta tỏa ra sự buồn rầu và cay

đắng, như thể ông ta bận tâm hoàn toàn với sự khổ

ải của mình nên ông ta trách cứ Annabeth vì cô cố

gắng khiến ông ta tập trung vào điều gì khác.

“ Ta không nghe thấy những chữ như thế ở dưới

Tartarus này,” người khổng lồ lầm bầm.” Bạn Bè. Lời

Hứa.”

Annabeth khoanh tay lại.” Thế còn máu Gorgon thì

4

sao? Ông có chữa được không, hay Bob lại nói quá về

tài năng của ông rồi?”

Chọc tức một sát thủ drakon cao hai mươi bộ có lẽ

không phải là một chiến thuật thông minh nhất,

nhưng Percy đang chết. Cô không có thời gian để

ngoại giao.

Damasen cau có nhìn cô.” Ngươi nghi ngờ tài năng

của ta hả? Một kẻ phàm trần nửa sống nửa chết đi

lạc vào đầm lầy của ta và nghi ngờ tài năng của ta

ư?”

“ Đúng đấy,” cô đáp.

“ Hừm.” Damasen đưa cái muôi cho Bob.” Quấy đi.”

Trong khi Bob trông coi nồi thịt hầm, Damasen xem

xét cái giá đựng đồ khô, ngắt nhiều loại lá và rễ,

Ông ta nhét một nắm tay đầy các loại cây cỏ vào

5

miệng, nhai, rồi nhả vào một miếng len.

“ Một cốc nước canh nào,” Damasen ra lệnh.

Bob múc ít nước dùng vào trong một cái nậm để

không. Ông đưa nó cho Damasen, ông ta hòa ngay nắm

bã ông ta vừa nhai lổn nhổn vào đó rồi dùng ngón

tay khuấy lên.

“ Máu Gorgon,” ông ta lẩm bẩm.” Chẳng là thách

thức quái gì so với tài năng của ta.”

Ông ta lao về phía bên giường và dùng một tay nâng

Percy dậy. Mèo con Bob Bé ngửi chỗ nước canh và

rít lên. Nó lấy chân cào cào những tấm trải giường

như muốn chôn vùi thứ nước ấy vào đó.

“ Ông sẽ cho cậu ấy dùng thứ đó hả?” Annabeth hỏi.

Người khổng lồ liếc nhìn cô.” Ai là người trị bệnh

ở đây? Ngươi chắc?”

6

Annabeth im bặt. Cô quan sát người khổng lồ buộc

Percy nhấp thứ nước canh. Damasen chăm chút cậu với

sự dịu dàng đáng kinh ngạc, thì thầm những lời

động viên mà cô không nghe rõ.

Với mỗi ngụm canh, sắc mặt của Percy khá hơn dần.

Cậu uống cạn cốc canh và mắt cậu mở ra. Cậu nhìn

xung quanh với vẻ ngỡ ngàng, nhìn thấy Annabeth, và

mỉm cười như người say với cô.” Thấy tuyệt lắm.”

Mắt cậu trợn ngược lên. Cậu lại ngã xuống giường

và bắt đầu ngáy.

“ Ngủ vài tiếng,” Damasen tuyên bố.” Cậu ta sẽ lại

như mới cho mà xem.”

Annabeth nức nở vì nhẹ nhõm.

“ Cám ơn ông,” cô nói.

Damasen nhìn cô buồn rầu.” Ồ, đừng có cảm ơn ta.

7

Các ngươi vẫn chết chắc rồi. Và ta cũng yêu cầu trả

giá cho dịch vụ của mình đấy.”

Miệng Annabeth trở nên khô khốc.” Ờ… trả giá như

thế nào?”

“ Một cậu chuyện.” Đôi mắt người khổng lồ ánh

lên.” Ở dưới Tartarus này buồn chán lắm. Ngươi có

thể kể ta nghe một câu chuyện trong lúc ăn, hả?”

Annabeth cảm thấy không thoải mái khi kể cho người

khổng lồ nghe về các kế hoạch của họ.

Dù sao, Damasen vẫn là một chủ nhà tốt bụng. Ông

ta đã cứu Percy. Món thịt drakon hầm của ông ta rất

tuyệt (đặc biệt là nếu so với món nước lửa). Căn

lều của ông ta ấm áp và tiện nghi, và lần đầu tiên

kể từ khi rơi vào Tartarus, Annabeth cảm thấy cô có

thể nghỉ ngơi. Thật châm biếm, bởi cô đang ăn tối

8

với một Titan và một người khổng lồ.

Cô kể với Damasen về cuộc đời mình và những cuộc

phiêu lưu của cô với Percy. Cô giải thích việc

Percy đã gặp Bob thế nào, xóa sạch trí nhớ của ông

ở Sông Lethe ra sao, và để ông lại cho Hades chăm

sóc.

“ Percy cố gắng làm điều tốt,” cô nói với Bob.”

Cậu ấy không biết là Hades lại lươn lẹo thế.”

Ngay cả cô, cô cũng thấy điều đó không thuyết

phục. Hades luôn luôn lươn lẹo.

Cô nghĩ tới những gì lũ arai đã nói – tới việc

Nico di Angelo là người duy nhất tới thăm Bob ở

trong cung điện dưới Âm Phủ. Nico là á thần ít cởi

mở, ít thân thiện nhất mà Annabeth từng biết. Ấy

thế mà cậu ta lại tử tế với Bob. Bằng cách thuyết

9

phục Bob rằng Percy là bạn, Nico đã vô tình cứu

sống hai cô cậu. Annabeth tự hỏi liệu cô có bao giờ

có thể hiểu nổi cậu ta không?

Bob rửa sạch bát của mình với chai dung dịch tẩy

rửa và nùi giẻ.

Damasen ra hiệu tiếp tục với chiếc thìa.” Kể tiếp

câu chuyện của cô đi, Annabeth Chase.”

Cô giải thích về nhiệm vụ của họ với tàu Argo II.

Khi cô nói tới đoạn phải chặn đứng sự thức dậy của

Gaea, cô ấp úng.” Bà ta, ừm, bà ta là mẹ ông, đúng

không?”

Damasen vét cái bát của mình. Khuôn mặt ông ta phủ

đầy những vết bỏng do nọc độc, những lỗ thủng,

những vết sẹo, nên trông chẳng khác gì bề mặt một

thiên thạch.

10

“ Đúng vậy,” ông ta đáp.” Còn Tartarus là cha ta.”

Ông ta phác một cử chỉ vào chiếc lều.” Như ngươi

thấy đó, ta đã khiến cha mẹ ta thất vọng. Họ mong

đợi … nhiều hơn ở ta.”

Annabeth không thể nào hoàn toàn tin được là cô

đang chia sẻ món súp với một người khổng lồ cao hai

mươi bộ có cặp chân thằn lằn, là con của Mẹ Đất và

Hố Đen.

Tưởng tượng ra các vị thần Olympus là cha mẹ đã

khó lắm rồi, nhưng ít ra trông họ còn giống người.

Các vị thần sơ khai như Gaea và Tartarus… Làm sao

ta có thể rời khỏi nhà và trở nên độc lập với cha

mẹ, khi họ bao phủ toàn bộ thế giới theo đúng nghĩa

đen chứ ?

“ Vậy là…” cô nói.” Ông không thấy phiền nếu chúng

11

tôi chiến đấu chống lại mẹ ông ?”

Daamasen thở phì phì như trâu. “ Chúc may mắn. Lúc

này đây, các ngươi nên lo lắng vì cha ta. Nếu ông

ta đối nghịch với các ngươi, thì các ngươi chẳng có

cơ hội sống sót.”

Bỗng dưng, Annabeth thấy hết đói. Cô đặt chiếc bát

xuống sàn. Bob Bé tiến lại gần để kiểm tra cái

bát.“ Đối nghịch với chúng tôi thế nào?” cô hỏi.

“ Tất cả thứ này.” Damasen bẻ một cái xương của

drakon và dùng mảnh vụn của nó như tăm để xỉa

răng.” Tất cả những gì các ngươi nhìn thấy là thân

hình của Tartarus, hoặc là một phần của nó thể hiện

ra. Ông ta biết các ngươi đang ở đây. Ông ta cố

gắng chặn đứng mọi bước tiến của các ngươi. Các

đồng hữu của ta săn đuổi các ngươi. Thật đáng kể là

12

các ngươi còn sống được đến giờ này, thậm chí kể

cả khi được Iapetus giúp đỡ chăng nữa.”

Bob cau mày khi nghe nhắc tới cái tên cũ của

mình.” Những kẻ thất bại đang săn đuổi chúng tôi,

phải đấy. Giờ chúng đang rất gần phía sau.”

Damasen nhổ cái tăm ra.” Ta có thể phủ bóng tối

lên lối các ngươi đi trong một lát, đủ để các ngươi

nghỉ ngơi. Ta có quyền lực trong khu đầm lầy này.

Nhưng rồi thì, chúng sẽ bắt được các ngươi.”

“ Các bạn của tôi cần phải tới được Cửa Tử,” Bob

đáp.” Đó là lối thoát ra.”

“ Không thể được,” Damasen lẩm bẩm.” Cửa Tử được

canh gác nghiêm ngặt lắm.”

Annabeth ngồi thẳng dậy. “ Nhưng ông biết Cửa Tử

nằm ở đâu chứ ?”

13

“ Dĩ nhiên rồi. Tất cả mọi nơi trong Tartarus chảy

về một chỗ : trái tim của ông ta. Cửa Tử nằm ở đó.

Nhưng các ngươi không thể sống sót tới đó được nếu

chỉ có mình Iapetus đi cùng.”

“ Thế thì đi với chúng tôi,” Annabeth nói.” Hãy

giúp chúng tôi.”

“ HA!”

Annabeth nhảy dựng lên. Trong giường, Percy đang

lẩm bẩm nhiệt tình trong giấc ngủ.” Ha, ha, ha.”

“ Con gái của Athena,” người khổng lồ nói.” Ta

không phải là bạn ngươi. Ta đã một lần giúp đỡ

người trần, và ngươi thấy chuyện đó dẫn ta tới đâu

rồi.”

“ Ông đã giúp những người trần ư ?” Annabeth biết

nhiều truyền thuyết Hy Lạp, nhưng cô hoàn toàn

14

không biết chút nào về cái tên Damasen.” Tôi – tôi

không hiểu.”

“ Một câu chuyện tồi tệ,” Bob giải thích. “ Những

người khổng lồ tốt bụng có những câu chuyện tồi tệ.

Damasen được tạo ra để đối đầu với thần Ares.”

“ Đúng vậy,” người khổng lồ đồng tình.” Giống như

các anh em của ta, ta được sinnh ra để đáp trả một

vị thần nhất định. Đối thủ của ta là Ares. Nhưng

Ares là thần chiến tranh. Và vì thế, khi ta được

sinh ra -”

“ Ông là đối trọng của ông ấy,” Annabeth đoán.”

Ông rất hòa bình.”

“ Ít ra là hoà bình so với một người khổng lồ.”

Damasen thở dài.” Ta lang thang trên những cánh

đồng ở Maeonia, trên mảnh đất ngày nay các ngươi

15

gọi là Thổ Nhĩ Kỳ. Ta chăm sóc những con cừu của ta

và hái các loại thảo dược. Một cuộc sống thật tốt

đẹp. Nhưng ta không chiến đấu với các thần. Mẹ ta

và cha ta nguyền rủa ta vì điều đó. Sự sỉ nhục cuối

cùng : một ngày, con drakon Maeonia đã giết chết

một người chăn cừu, một người bạn của ta, vậy là ta

săn đuổi con quái vật và vặn cổ nó, nhét một cái

cây thẳng vào họng nó. Ta sử dụng quyền lực của đất

để làm những rễ cây mọc lại, găm con drakon thật

chắc vào mặt đất. Ta đảm bảo là nó không còn reo

rắc sợ hãi cho người trần được nữa. Đó là điều Gaea

không thể tha thứ cho ta.”

“ Bởi vì ông đã giúp ai khác ư ?”

“ Đúng vậy.” Damasen trông có vẻ xấu hổ.” Gaea mở

lòng đất, và ta bị hút vào đây, đày đọa ở đây trong

16

bụng của Tartarus cha ta, nơi tất cả những đồ tạp

nham tụ hội – tất cả những sáng tạo mà ông ta không

quan tâm.” Người khổng lồ vặt một bông hoa ra khỏi

mái tóc của mình và lơ đãng ngắm nghía.” Họ để ta

sống, chăm sóc lũ cừu của ta, hái các loại thảo

dược, vậy là ta có thể biết được sự vô tích sự của

cuộc sống ta đã chọn lựa. Hàng ngày – hay cái gọi

là ngày ở nơi không ánh sáng này – con drakon

Maeonia tái sinh lại và tấn công ta. Giết nó là

nhiệm vụ bất tận của ta.”

Annabeth liếc nhìn quanh lều, cố gắng đoán xem đã

bao thiên niên kỉ qua Damasen bị đày đọa ở đây –

giết drakon, nhặt nhạnh xương, da và thịt của nó,

biết rằng ngày hôm sau nó lại tấn công. Cô khó lòng

tưởng tượng ra mình sống được ở Tartarus một tuần.

17

Đày đọa con trai của chính mình ở đây hàng thế kỉ

- điều đó còn quá cả sự tàn bạo.

“ Hãy phá bỏ lời nguyền,” cô thốt lên.” Đi với

chúng tôi.”

Damasen tặc lưỡi chua chát.” Đơn giản thế thôi ư ?

Ngươi không nghĩ là ta đã cố thử rời khỏi nơi này

sao ? Điều đó là không thể. Dù ta có đi hướng nào

chăng nữa. Ta vẫn quay lại chỗ này. Đầm lầy là nơi

duy nhất ta biết rõ – là điểm đến duy nhất mà ta

tưởng tượng ra. Không đâu, á thần bé nhỏ. Lời

nguyền rủa đã xâm chiếm ta hoàn toàn. Ta chẳng còn

lại chút hy vọng nào.”

“ Không có hy vọng,” Bob nhắc lại.

“ Phải có cách nào chứ.” Annabeth không thể chịu

đựng được vẻ mặt của người khổng lồ. Nó khiến cô

18

nhớ tới chính bố mình, đã vài lần ông thú nhận với

cô là ông vẫn còn yêu Athena. Trông ông thật buồn

và thất bại, ước ao một điều ông biết là không thể.

“ Bob có kế hoạch đi tới Cửa Tử,” cô khăng khăng.”

Ông ấy nói rằng chúng tôi có thể trốn trong một

thứ Sương Mù Chết Chóc.”

“ Sương Mù Chết Chóc à ?” Damasen cau mày nhìn

Bob.” Ông sẽ đưa bọn họ tới chỗ Akhlys ư?”

“ Đó là cách duy nhất,” Bob đáp.

“ Các ngươi sẽ chết,” Damasen nói.” Đau đớn. Trong

bóng tối. Akhlys không tin tưởng ai và chẳng giúp

ai.”

Trông Bob có vẻ muốn tranh luận, nhưng rồi ông ta

mím môi và giữ im lặng.

19

“ Có cách nào khác không?” Annabeth hỏi.

“ Không đâu,” Damasen đáp.” Màn Sương Chết Chóc…có

lẽ đó là kế hoạch tốt nhất. Thật không may, đó là

một kế hoạch kinh khủng.”

Annabeth cảm thấy như cô lại đang lơ lửng trên

miệng hố, không thể nào kéo mình lên, không thể nào

bám giữ được – không có lựa chọn tốt lành nào.

“ Nhưng có đáng để thử không?” cô hỏi.” Ông có thể

quay lại trần thế. Ông có thể nhìn thấy lại ánh

sáng mặt trời.”

Đôi mắt của Damasen như hai cái hốc trong xương sọ

của drakon – tối và sâu, vô vọng. Ông ta quẳng

thêm những mảnh xương vỡ vào đống lửa và đứng thẳng

lên – một chiến binh đỏ khổng lồ mặc da cừu và da

drakon, với hoa và cỏ khô trên mái tóc. Annabeth có

20

thể thấy ông ta đối lập với Ares nhường nào. Ares

là vị thần tồi tệ nhất, dữ dằn nhất và bạo lực

nhất. Damasen là người khổng lồ tuyệt nhất, tốt

bụng nhất và hay giúp đỡ nhất… và vì thế, ông ta bị

nguyền rủa phải chịu trừng phạt vĩnh viễn.

“ Hãy ngủ đi đôi chút,” người khổng lồ nói.” Ta sẽ

chuẩn bị đồ tiếp tế cho chuyến đi của các ngươi.

Rất tiếc, nhưng ta không thể làm gì hơn thế.”

Annabeth muốn tranh cãi, nhưng ngay khi ông ta vừa

nói tới chữ ngủ, thân thể cô như phản lại cô, mặc

cho cô đã ra nghị quyết không bao giờ ngủ lần nữa ở

Tartarus. Bụng cô no nê. Lửa lách tách dễ chịu.

Những thứ thảo dược trong không trung khiến cô nhớ

tới những ngọn đồi quanh Trại Con Lai vào mùa hè,

khi các thần rừng và các tiên nữ naiad thu thập các

21

loài cây dại trong những buổi chiều lười biếng.

“ Có lẽ ngủ đôi chút,” cô đồng ý.

Bob nhấc cô lên như nhấc con búp bê vải. Cô không

phản đối. Ông đặt cô bên cạnh Percy trên chiếc

giường khổng lồ, và cô nhắm mắt lại.

22

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát