Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Ngôi Nhà Của Thần Hades - P4

NGÔI NHÀ CỦA THẦN HADES – P4

Tác giả: Rick Riordan

Người dịch: Phan Hoàng Hà

LIX

JASON

Ở TUỔI MƯỜI SÁU, PHẦN LỚN CÁC THIẾU NIÊN CĂNG

THẲNG về cách đậu xe song song, làm sao để lấy bằng

lái xe, và mua được một chiếc xe.

Jason căng thẳng về việc điều khiển một bầy ngựa

hung hăng với những sợi dây gió.

Sau khi đảm bảo rằng các bạn của cậu đã ở trên tàu

và an toàn ở boong dưới, cậu buộc lũ venti vào mũi

tàu Argo II (Festus không vui vì điều đó), cưỡi

lên hình trang trí mũi tàu, và hét to, “Phóng đi!”

Lũ venti lao như xé qua những con sóng. Chúng

1

không nhanh như Arion, con ngựa của Hazel, nhưng

chúng có nhiều hơi nóng hơn. Chúng tạo ra một luồng

hơi phía sau như đuôi gà trống khiến Jason không

thể nhìn thấy họ đi đâu. Con tàu lao như tên bắn ra

khỏi vịnh. Chẳng mấy chốc, châu Phi chỉ còn là một

đường mờ xa ở chân trời phía sau họ.

Duy trì những sợi dây gió chiếm hết sự tập trung

của Jason. Những con ngựa căng người muốn thoát ra.

Chỉ có sức mạnh ý chí của cậu là giữ yên được

chúng.Malta, cậu ra lệnh. Thẳng tiến đến Malta.

Cho tới lúc đất liền cuối cùng đã hiện ra ở đằng

xa – một hòn đảo nhấp nhô đồi núi và những tòa nhà

thấp tầng trải dài như một tấm thảm – Jason ướt đầm

đìa mồ hôi. Có cảm tưởng hai cánh tay cậu như bằng

cao su, giống như cậu đã nâng thanh tạ thẳng trước

2

mặt.

Cậu hy vọng rằng họ đến đúng nơi cần đến, bởi cậu

không thể giữ bọn ngựa lâu hơn được nữa. Cậu thả

dây cương gió ra. Lũ venti vụn ra thành những mảnh

cát và hơi nước.

Kiệt sức, Jason trèo xuống khỏi mũi tàu. Cậu dựa

vào cổ Festus. Con rồng quay ra và cọ cằm vào cậu.

“ Cám ơn mày,” Jason nói.“Một ngày vất vả, hả?”

Phía sau cậu, ván boong tàu kêu cót két.

“ Jason?” Piper kêu lên.“Ồ, thần thánh, tay

cậu...“Cậu không chú ý, nhưng làn da cậu đầy những

vết rộp.

Piper bóc một viên bánh thánh.“Ăn đi này.“

Cậu nhai. Miệng cậu đầy hương vị bánh brownie tươi

– thứ cậu ưa thích nhất trong các tiệm bánh ở Rome

3

Mới. Những vết rộp trên tay cậu mờ đi. Sức mạnh

của cậu quay trở lại, nhưng bánh thánh brownie có

hương vị đắng hơn bình thường, như thể không hiểu

sao nó biết rằng Jason đang quay lưng lại với Trại

Jupiter. Đây không còn là hương vị quê nhà nữa.

“ Cám ơn cậu, Piper,” Jason khẽ nói.“Mình đã...

bao nhiêu lâu?”

“ Khoảng sáu tiếng.”

Chao ôi, Jason nghĩ. Chẳng trách cậu cảm thấy đau

và đói.“Thế những người khác?”

“ Tất cả đều ổn. Mệt mỏi vì bị giam chân. Mình có

nên bảo mọi người là có thể an toàn lên boong rồi

không?”

Jason liếm đôi môi khô. Mặc dù có bánh thánh, cậu

vẫn cảm thấy run rẩy. Cậu không muốn những người

4

khác nhìn thấy mình như vậy.

“ Cho mình một giây,” cậu nói.“... để thở.”

Piper tựa vào bên cậu. Trong chiếc áo không tay

màu xanh lục, chiếc quần sóc màu be và đôi giày hầm

hố, trông cô như thể đã sẵn sàng để leo núi – và

sau đó chiến đấu với cả một đội quân trên đỉnh núi.

Con dao găm cài vào thắt lưng cô. Chiếc sừng sung

túc của cô quang qua một bên vai. Cô đeo cả thanh

kiếm răng cưa bằng đồng mà cô đã đoạt được từ

Zethes, trông nó khủng chẳng kém một khẩu súng

trường là bao.

Trong thời gian ở cung điện của Auster, Jason đã

quan sát Piper và Hazel dành hàng tiếng đồng hồ đấu

kiếm – một điều mà trước đây Piper chưa từng quan

tâm. Kể từ sau lần chạm trán với Khione, Piper

5

dường như nỗ lực hơn, căng hơn bên trong như một

máy phóng lao hạng nhất, như thể cô quyết tâm không

bao giờ để bị tấn công bất ngờ lần nữa.

Jason hiểu cảm giác đó, nhưng cậu lo rằng cô quá

nghiêm khắc với bản thân. Không ai có thể lúc nào

cũng sẵn sàng cho mọi thứ. Cậu biết thế. Trong trận

đánh cuối cùng, cậu đã chỉ là một tấm thảm đông

lạnh mà thôi.

Chắc là cậu nhìn cô chằm chằm, bởi cô mỉm cười

giễu cợt vẻ hiểu biết. “Này, mình ổn cả. Chúng ta

ổn cả.”

Cô nhón chân lên và hôn cậu, cũng hiệu nghiệm

chẳng khác nào bánh thánh. Mắt cô lấp lánh đủ màu

sắc khiến Jason có thể nhìn vào đó suốt cả ngày,

nghiên cứu những thay đổi về họa tiết, như cách mọi

6

người quan sát ánh sáng phương bắc vậy.

“ Mình thật may mắn vì có cậu,” Jason nói.

“ Đúng, cậu thật may mắn,” Cô đẩy nhẹ ngực cậu.

“Giờ thì, chúng ta sẽ làm thế nào để đưa tàu vào

bến đậu đây?”

Jason cau mày nhìn ngang mặt nước. Họ vẫn còn cách

hòn đảo chừng nửa dặm. Cậu không biết liệu họ có

thể khiến động cơ làm việc, hoặc các cánh buồm...

May mắn làm sao, Festus vẫn lắng nghe câu chuyện.

Nó quay mặt về phía trước và thổi một luồng lửa.

Động cơ của tàu kêu lạch xạch và khởi động lên.

Nghe chẳng khác nào một chiếc xe máy khổng lồ bị

đứt xích – nhưng con tàu tiến lên phía trước. Chậm

rãi, tàu Argo II hướng vào bờ.

“ Rồng ngoan.” Piper vỗ vỗ vào cổ Festus.

7

Đôi mắt ruby của con rồng ánh lên như thể nó hài

lòng với bản thân.

“ Nó có vẻ khác hẳn kể từ sau khi cậu đánh thức

nó,” Jason nói.“Sống động... hơn.“

“ Đúng như là nó phải thế.” Piper mỉm cười. “Mình

đoán là thỉnh thoảng tất cả chúng ta đều cần được

đánh thức bởi ai đó yêu quí chúng ta.”

Đứng bên cạnh cô, Jason cảm thấy thật tuyệt, cậu

gần như có thể tưởng tượng ra tương lai của họ bên

nhau ở Trại Con Lai, một khi cuộc chiến này kết

thúc – giả sử rằng họ vẫn còn sống, giả sử rằng

trại vẫn còn đó để họ có thể quay về.

Khi tới lúc lại phải chọn lựa, Notus đã nói, bão

hay lửa – hãy nhớ tới ta. Và đừng tuyệt vọng.

Họ càng tới gần Hy Lạp, sự sợ hãi càng đầy lên

8

trong ngực Jason. Cậu bắt đầu nghĩ rằng Piper có lí

về câu bão hay lửa trong lời tiên tri – một trong

số họ, Jason hay Leo, sẽ không sống sót trở về sau

chuyến đi này.

Chính vì thế mà họ phải tìm được Leo. Dù rằng

Jason yêu quí cuộc sống của mình tới đâu, cậu không

thể để bạn mình chết thay mình được. Cậu không bao

giờ sống nổi với một tội lỗi như thế.

Dĩ nhiên cậu hy vọng là cậu sai. Cậu hy vọng là cả

hai bọn họ có thể yên ổn sau hành trình này. Nhưng

nếu không phải thế, Jason cần phải chuẩn bị. Cậu

sẽ bảo vệ các bạn của mình và chặn đứng Gaea – bất

kì giá nào.

Đừng tuyệt vọng.

Phải. Một vị thần gió bất tử nói vậy thì dễ.

9

Trong khi hòn đảo tiến lại gần hơn, Jason nhìn

thấy các vũng tàu tua tủa các cột buồm. Trên bờ

biển lởm chởm đá nhô lên một con đê biển trông như

pháo đài – cao chừng năm mươi tới sáu mươi bộ. Bên

trên đó nhấp nhô một thành phố kiểu thời trung cổ

với những mái nhà thờ, những mái vòm, những tòa nhà

chen chúc nhau, tất cả được xây dựng bằng đá vàng.

Từ nơi Jason đứng, trông như thể thành phố bao phủ

từng xăng ti mét của hòn đảo.

Cậu quan sát những con tàu trong cảng. Trước họ

chừng trăm mét, cột vào vũng tàu dài nhất, là một

chiếc bè tạm với một cây cột buồm đơn giản và một

cánh buồm vuông bằng vải thô. Đằng sau nó, bánh lái

được nối với một thứ máy móc gì đó. Thậm chí từ

khoảng cách này, Jason có thể nhìn thấy ánh đồng

10

Celestial lấp lánh.

Jason cười toét miệng. Chỉ có một á thần có thể

chế được một con tàu như thế, và cậu ta đỗ nó ở nơi

xa nhất có thể của bến cảng, nơi tàu Argo II không

thể không nhìn thấy nó.

“ Gọi những người khác đi,” Jason nói với

Piper.“Leo đang ở đây.“

11

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát