Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Người Ăn Bóng

NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

NGƯỜI ĂN BÓNG

Những chuyện nhỏ

SEN TÂY TẠNG

Hắn đã đến đó. Quán nhỏ. Nằm sâu trong hẻm vắng.

Đi quanh co ngã rẽ dùng dằng biết bao lâu mới tới!

Mà có phải chỗ nào quá xa. Ngay giữa trung tâm

thành phố. Sát bên cạnh đại lộ kinh hoàng là tứ

trục giao điểm các con đường sầm uất nhất. Nổi

tiếng với những vụ cướp giật, giết người tàn bạo.

*

Thường thì bọn cướp cưỡi xe máy. Ăn vận lịch sự.

Trai thanh gái tú. Đôi khi đẹp như tài tử xi-nê.

Chạy rè rè như đôi lứa nhàn tản, đi hóng mát. Khi

phát hiện ra con mồi, chúng xà lại như chim cắt.

1

Trong một chớp đã “xả hàng” và phóng như gió cuốn,

như tên bắn khó lòng đuổi theo được. Đã thế, chúng

còn thông thạo địa hình giao lộ kinh hoàng. Cho xe

lẫn vào hèm sâu chập chùng. Dọc ngang chi chít như

bàn cờ nên càng khó bám càng, đuổi bắt.

Một lần, có tên cướp quặt xe vào hẻm, cầm theo một

bàn tay còn ròng ròng máu. Thì ra hắn đã chặt đứt

bàn tay một thiếu nữ vì phát hiện ra chiếc nhẫn nằm

trên ngón áp út. Một đám đông hiếu kỳ phóng loạn,

đuổi theo. Đến cuối hẻm thì mất dấu. Cả bọn phát

hiện ra một cái quán Tây Tạng đang rền rĩ kinh kệ.

Khói nhang nghi ngút. Chúng ngần ngử, đứng trấn

ngay giữa đường ồn ào một lúc rồi mạnh ai nấy về.

Không biết tên cướp trốn ở đâu giữa hèm cụt? Quán

Tây Tạng đóng cửa? Và bốn phía vây kín lô xô tường

2

vách? Hắn có thể bay vút lên trời như một cánh chim

được ư?

Nghe kể tên cườp cầm chiếc nhẫn đi bán. Chắc nẫm

là kiếm được nhiều tiền. Nhưng khi người thợ bạc

dùng lửa để thử mới biết vàng tây và hột xoàn giả.

Nhìn chiếc nhẫn đẹp như vậy mà hóa ra như đồ chơi

trẻ con. Bán chẳng được bao nhiêu.

Còn bàn tay thì hắn ngâm rượu để chờ dịp trả lại

cho cô gái.

Sau đó tên cướp tình cờ được cảm hóa bởi một vi

Cao tăng. Y xuống tóc. Xuất gia. Tâm thành phục,

tách khỏi sự đời dâu bể. Y từ từ đốn ngộ được cái

đẹp của Kinh kệ, hoa sen. Khi đắc đạo, y được sư

phụ tin tưởng cho theo một đoàn hành hương qua tận

Himalaya để nghiên cứu kinh Kim Cương và Phật giáo

3

Tây Tạng.

Sư phụ trăm tuổi chỉ còn chờ ngày đệ tử trở về để

giao truyền kinh bát và thừa tự.

Nhưng sự đời khó lường. Một lần thực hành nghi lễ

khất thực, y biến mất, không trở lại nữa.

Nghe đâu y gặp một cô gái sắc nước hương trời

quyến dụ. Từ đó rời chốn tu hành quay lại thế tục.

Y bỏ cả mật kinh Tây Tạng và dãy Himalaya hùng vĩ.

Quay về Sài gòn tìm đến ngôi chùa cũ. Bấy giờ ngài

đã qua đời. Y không lấy gì. Chỉ xin đưa ra ngoài

một hũ rượu quý mà y đã trót mang vào khi quỳ dưới

chân Sư phụ lúc được ngài cảm hóa mà thôi!...

*

Hắn đang viết những dòng này. Hắn muốn kể lại một

câu chuyện tình yêu trong một quán Tây Tạng vừa mở

4

ngay giữa trung tâm thành phố.

Khi hắn gọi tính tiền. Một người phụ nữ xuất hiện

như đóa sen có thực giữa câu chuyện hư hư hồ hồ.

Nàng mang một chiếc áo quá rộng. Hình như để giấu

một bàn tay không có.

Hắn bơi qua những hũ rượu. Muốn tìm một búp sen.

Mùa sen đã tàn từ lâu. Chỉ uốn éo trong đó những

thân rắn...

Trên bức tường, ảnh Đức Phật mỉm cười hiền từ.

Sau lưng một dãy Himalaya hùng vĩ.

Nhấp nhô những mái Tây Tạng khuất mù trong mây xa

xa...Sài gòn, 6.2.2013

HẠT NHÂN & HẠT CƠM

1. Ăn xong anh ngước nhìn quanh. Và phát hiện ra

nó. Quái thật! Nằm hơi xa. Với tay lấy được không

5

nhỉ? Hơi khó, bởi phải sượt qua mặt người bạn. Như

thế thì thật mất lịch sự. Mà mãi nhướn với, không

khéo mất đà ngã nhào đầu ấy chứ!

Người bạn vẫn say sưa với câu chuyện lớn lao đạn

hạt nhân bắn thẳng vào trục tung quả đất làm chệch

một góc 180 độ! “-Ở Mỹ, ông biết không? Các nhà

khoa học đã chế ra loại vũ khí bắn vào đường xích

đạo làm quả đất mất thăng bằng và lệch nghiêng theo

ý muốn. Từ đó thay đổi tính chất bốn mùa. Ví như

nước ông đang nhiệt đới hóa thành ôn đới. Đang mùa

xuân bỗng hóa thành mùa hè...!”. (*). Y mãi say sưa

bay lượn trên chín tầng mây mà vẫn chưa chịu đáp

xuống.

2. Lơ đãng, nghe câu chuyện tiếng được, tiếng mất,

anh đâm hối. “Còn mình, sao nhỏ nhặt quá!”. Nhưng

6

quả thật, có cái gì kéo trượt đi. Không cách nào

tập trung toàn diện để nghĩ đến vấn đề hạt nhân

trong khi một hạt cơm mắc trong kẽ răng. - ”Khó

chịu tệ!”. Anh lơ mơ quan sát phía trước. Lưỡng lự.

Nó lại nằm quá xa. Chưa biết cách nào giải quyết

đây?! Nhưng sự ngứa ngấy li ti trong miệng khiến

anh chịu hết nổi, giọng xổ tuột, vút lên: - ”Ông

lấy cho mình hộp tăm!...”

Đang cao hứng với hạt nhân bắn lệch góc quả đất, y

giật nảy mình: - ”Cái gì? Cài gì? Tăm à?”...

- ”Ừ, tăm, tăm!...”

Y nhanh nhảu, nhoài mình phía trước chộp hộp tăm.

Kỹ lưỡng hơn, y lắc lắc, nghiêng đầu hộp, rồi rút

ra một cây, xìa về phía anh: - ”Nè! Cấm lấy!!!”

Cử chỉ này càng khiến anh lo lắng, bối rối tợn.

7

- ”Ôi, ông đừng làm thế chứ! Cứ cầm hết cả hộp đưa

cho tôi...”

Y tưởng tai mình nghe nhầm, mắt trợn lên như quái

vật: - “-Sao? Ông định xỉa một nhát hết cả hộp tăm

này à?”

- ”Không, không phải!” - Anh cười gượng. Lúng búng

giải thích.

- ”A, tôi hiểu rồi! Ông chê tay tôi bẩn chứ gì!!!”

- Y bỗng lớn tiếng sừng sộ: - Này, nói cho mà

biết! Đừng có tinh tướng! Đừng có nhờ tôi rồi lại

bố láo với tôi nhé!...”

Rồi y làm ầm ầm như hạt nhân đã bắn thẳng vào xích

đạo quả đất thật! Đá ghế, xô bàn đứng dậy ra

vê!...3. Vậy là mất thêm một người bạn. Anh tẽn

tò. Sự thật, anh không thể giải thích cho y hiểu là

8

anh chẳng có ý nói tay y bẩn khi nhờ lấy hộp tăm.

Chuyện là chỉ nhờ y chuyển hộp tăm chứ không nhờ y

phải rút ra một cây tăm nhứ nhứ lên.

Bởi như thế là xui lắm! Chẳng lẽ lại giúp nhau một

việc nhỏ tí, cỏn con như cầm hộ cây tăm ư?

Ai dạy anh bài học đó nhỉ? Anh không còn nhớ! Hình

như Bà nội anh. Chỉ biết trong sâu xa, khi ăn

uống, anh mơ hồ dặn mình phải kiêng cữ những chuyện

như vậy!

Cầm giúp nhau cây tăm là mất hên. Là qua cầu gãy

ván. Là xui tận mạng!...

Và trưa nay, quả là một buổi trưa quá xui.

Anh và Y như hai phía của cây tăm.

Anh đang nghĩ đến chuyện vi mô trong khi y bàn

chuyện vĩ mô. Y mơ màng chuyện hạt nhân bắn vào

9

trái đất khi anh đang cáu tiết vì hạt cơm mắc trong

kẽ răng. Y nhiệt hứng với vũ khí mới tối tân thì

anh bận rộn với cây tăm.

Nhưng tất cả chỉ vì que tăm. Tại que tăm!

Nếu không có que tăm sự thể đã khác!...

CUỘC ĐỜI HƯƠNG VỊ

Tôi chứng kiến ca ngoại tình của một cặp nữ nhà

văn và nam viết kịch bản.

Họ thường léng phéng khi có dịp. Sau đó “chùi mép”

rất kỹ.

Vì vẫn muốn đóng vai kẻ hạnh phúc nhất giữa gia

đình êm ấm!

Cuộc đời này ai chẳng biết văn xuôi thì thường

phải viết rất nhiều. Trong khi điện ảnh phải chọn

lọc chi tiết.

10

Một lần, sau cuộc mây mưa, cô nàng kỷ niệm ngọt

ngào ái ân bằng cách nhét cái xì-líp của mình vào

áo véc chàng.

Khi về nhà vợ chàng giặt đã phát hiện thấy!

Ai cũng hình dung cảnh cơn bão thổi con thuyền là

dập duềnh như thế nào! Bay cả nóc lên ấy chứ!

Đó vẫn chỉ là tình tiết ly kỳ mà tôi nghe kể!

*

Một hôm tôi được nhà viết kịch mời đi uống cà phê.

Sau công việc cả bọn tán dóc rất vui.

Chàng lấy trong túi ra khoe một chiếc khăn tay.

“Quà của Nàng tặng! Làm mình ngây ngất mãi!...”

Tôi ớ người ra định nói: - ”Ủa, thế không

phải...”.

Chợt nhận ra nỗi vô duyên của mình đúng mức, tôi

11

lại thôi!

Dù sao đó vẫn là cuộc ngoại tình của chàng viết

kịch bản và nàng, một nhà văn!

Cuộc đời nhiều hương vị!...

CHIỀU NƯỚC CUỐN

Hắn ngồi đó. Nước dâng ngang tầm mắt.

Ở một khoảng cách nhất định hắn nhận ra mọi thứ

trôi trong nước và nhấn chìm trong nước. Những suy

nghĩ cũng vậy! Sũng nước hay sẽ được vớt lên khỏi

trạng thái ướt át đem ra hong phơi. Một tâm hồn khô

ráo, Một giấc mơ trống không cánh vỗ. Lặng yên mặc

khải tiếng rền của sóng!

Một tảng đá đang bơi ngược chiều. Húc vào đầu đau

điếng! Hắn mở mắt.

Quán vắng. Lơ mơ khách. Thác nước phun lên trời,

12

đổ dội xuống, tí tách vỗ về. Chiều hay nước bao phủ

dâng lên tầm mắt.

Hắn bỗng thèm tháo một dòng thác loạn trong người

quẫy đục lau lách đâu đó… Nước cười sặc trắng bồn

cẩm thạch…

Nắng xế. Thêm nửa ngày đã chết bởi là thức ăn của

nước…

SỰ SỐNG XỘC XỆCH

Đúng là sự sống xộc xệch thật! Chẳng bao giờ đầy

đặn như mình muốn. Mà mình có muốn đổ mãi nó cũng

chẳng đầy!

*

Anh đang ngủ. Lơ mơ. Buổi sáng thường giấc rất

sâu. Khoảnh khắc ngày mới lên loang từng chút. Mạnh

mẽ, dứt khoát. Bóng tối rút lùi từng cột mốc trắng

13

lóa. Màn đen dùng dằng ùn ùn dồn lại bỗng chớp lóe

nổ tung. Giữa lơ mơ phân cực hai bờ sáng tối ấy

tiềm tàng một lực hút rất mạnh. Như lúc này anh

đang chìm vào một cái kén hoa. Những đóa bung nở

xung đột tung tóe chói gắt dưới mặt trời. Anh chuồi

người trượt trên cái cuống rồi chui vào. Rơi tõm

mất trọng lượng. Trạng thái thẳng và mạnh như một

nhát kiếm chém xuống. Các hương nhụy phơn phớn hai

bên kén bị chặt đứt rơi lả tả. Anh mê man. Phấn

thơm kỳ ảo đeo suốt người...

Bỗng một bàn tay đập mạnh vào vai. - ”Dậy, dậy!

Anh ơi! Ông ngoại lên!...”

Anh lơ mơ, lầu bầu: - ”Ông ngoại nào? Tại sao lên

đây?”- ”Trời, vẫn mớ ngủ hả? Ông ngoại đi từ năm

giờ sáng. Lên đón con về ăn tết. Em nói với anh từ

14

hôm qua. Quên rồi sao?”

- ”À, à không quên! Nhớ rồi” - Vừa trả lời anh vừa

thả cặp chân đánh phịch xuống nền nhà quờ quạng.

Trong khi phấn hoa vẫn không ngừng tràn chảy huyền

hồ.

Anh bước ra ngoài. Ông cụ đã lên. Ngồi yên vị trên

sa-lon.

- ”Thưa ba! Ba mới lên hả ba?”

- ”Ừ! Cũng vừa mới tới! Cuối năm xe cộ dữ quá! Ba

lên đưa cháu về sớm!” - Ông cụ ngồi im. Chiếc bóng

nói.- ”Ba ăn sáng chưa? Chắc đi sớm quá má con

cũng chưa kịp làm gì hả?” - Anh ngoái đầu gọi với

vô trong: - “Em ơi! Vào bếp làm cái gì cho ba ăn

sáng với nè!”

- ”Thôi khỏi! - Cái bóng nói. -Bày vẽ làm gì!

15

Chuẩn bị đi thôi!”

- ”Vội vàng gì ba! - Anh nhoét miệng cười. Rồi sực

nhớ, gọi to: - “Ủa, Bo! Con dậy chưa? Ra chào ông

ngoại,chuẩn bị về dưới nè!...”

- ”Con dậy rồi! Chào ông ngoại rồi!” - Thằng bé

bước từ nhà tắm ra. Anh nghiêng ngó thằng con trai.

Nó rửa mặt không kỹ. Rõ ràng là bọt kem vẫn còn

dính một bên má nó.

- ”Sao vẫn còn lem luốc vậy? Lại đây ba coi!” -

Thằng bé lại gần. Anh vớ cái khăn bên cạnh lau mặt

cho con.

- ”Nè, ba bảo! Về ngoại không được chạy nhảy nhiều

nghe chưa? Tiết trời đang lạnh! Con ham chơi quá

là bị cảm đấy!...”.

Chị từ bếp bước ra. Tay bưng hai tô mì nghi ngút

16

khói.- ”Đã nói với anh rồi! Em vừa mua khăn mới

cho con. Đừng xài cái khăn cũ rích đó nữa! Năm mới

mà!...”Chị quay sang cái bóng: - ”Con mời Ba! Bo

lại đây! Hai ông cháu ăn sáng rồi đi...!”

Thằng bé rất thích ăn mì gà. Nó vục thìa vào tô,

múc nước dùng húp xoạt một cái thích thú. Bỗng nó

nói:“-Mẹ, mẹ ơi! Rau sống ít quá! Phải có nhiều

rau nữa mới ngon!”

- ”Ừ, biết rồi! Ăn đỡ đi! Gấp quá, mẹ xuống chợ

mua rau không kịp đâu!...”.

Ông cụ cười hiền lành. Lấy tay xoa xoa đầu thằng

cháu: - ”Muốn ăn thật nhiều rau sống hả? Bữa nào về

bà ngoại làm cho ăn ê hề hén...” Rồi hít hà:

“-Chà, mì gà thơm dữ! Mẹ thằng Bo dạo này nấu ăn

khá quá...” Đột nhiên cái bóng xuýt xoa:- Giá có

17

thêm trái ớt xanh ăn dặm thì ngon... Nhưng mà thôi

thôi! Cập rập mà vẫn lên được bữa như vầy là quý

lắm rồi!...”

*

Anh xách ba lô. Tiễn hai ông cháu xuống thang máy.

Trong đầu anh những cái kén ngút ngát vẫn rì rào,

phơi mở, rập rềnh. Bất ngờ một giọng nói phát ra.

Từ sâu thẳm bên trong nhưng dường của ai đó,thuộc

thói quen tiềm thức, không phải của anh: - ”Ba, ba

à! Ba để xe ở đâu?”

Ông cụ nhìn anh tỏ vẻ ngạc nhiên: - ”Thì xe cộ vẫn

phải gửi dưới hầm! Mày làm sao vậy?”

Giọng nói xoắn khó kiềm chế, tiếp tục huýt lên hồ

hởi: - ”Trời! Ba để xe dưới làm gì cho cực vậy? Bãi

trước siêu thị có chỗ đỗ! De xe vào đó không khỏe

18

hơn sao?”

Cái bóng trố mắt nhìn anh: - ”Sao có thể cho vào

chỗ ấy được? Taocó thấy ai giữ xe đâu? Lớn chớn vứt

đó tụi nhập nha nó lấy mất tiêu...”. Ông cụ tỏ vẻ

không hài lòng.

Anh cũng chẳng vừa. Tay chỉ theo một chiếc xe đang

cài số de lùi vào bãi. Một gã bảo vệ mặc đồ xanh

lóp ngóp chạy lên trước dùng hai tay ngoắc ngoắc ký

hiệu cho xe tấn thối. Chiếc xe bò từ từ một cách

chậm rãi vào khoảng trống nhỏ xíu sau lưng một cách

vô cùng điệu nghệ. Anh nói với theo hoan hỉ. “Bãi

rộng rinh đó ba!...”.

Nhưng cái bóng đã mất hút dưới đường hầm.

Anh và thằng nhỏ kiên nhẫn đứng đợi. Một lát đã

nghe có tiếng lạch xạch, rồ rồ rồi một cái bóng từ

19

dưới phóng vút lên. Trời ơi! Anh không nghĩ đó là

chiếc Hon-da dam của cha vợ mỉnh. Làm sao chiếc xe

cà tàng đó có thể chở một ông già và thằng nhóc đi

về hơn hai trăm cây số kia chứ?

- ”Ươ! Sáng nay ba chạy bằng xe máy hả? Vậy mà con

cứ tưởng ba lái xe hơi...”

*

Anh vào nhà. Đèn đuốc đã tắt hết. Im ắng tịch mịch

như không có gì vừa xảy ra. Trời còn quá sớm. Anh

lên võng. Nhắm hai mắt. Chân đung đưa. Tất cả những

gì vừa qua chỉ như câu chuyện trong mơ. Trong giấc

ngủ. Thực hay ảo? Sự sống xộc xệch. Không có cái

gì rõ ràng. Tất cả đan cài vào nhau rối rắm. Không

đầu không cuối. Chỉ như thế! Dừng lại như thế.

Không thể mơ ước hơn. “Ông cụ có lái xe hơi được

20

không nhỉ? Vậy tại sao ông không rước cháu bằng xe

hơi?...”.

Anh đang trượt vào một cái cuống khổng lồ. Xung

quanh rầm rề ánh sáng. Và những nhụy hoa trong kén

vẫn nở bung, tuôn sắc. Tràn chảy xuống ào ào. Như

thác đổ...

CHƯA BAO GIỜ HẾT NGẠC NHIÊN

Y viết văn. Nghề nhọc nhằn. Khổ ải. Hết truyện

ngắn đến truyện vừa. Qua truyện dài tới tiểu

thuyết. Lọ mọ thất thần như bị dẫn ra trường bắn.

Mệt mỏi âm u như bị hành trong âm ty địa ngục.

Chẳng bao giờ thoát được!

Vì thế Y. được khen thì rất sướng!

Một trong những lời khen mà Y sướng nhất là của X.

21

X. hay nói:- “Ôi, bạn hiền! Tôi vừa đọc xong tác

phẩm mới của ông hôm qua! Tôi chưa bao giờ hết ngạc

nhiên về ông!...”.

Nghe khoái tỷ. Sướng muốn chết!

Rồi một hôm có việc Y đến nhà X. Tình cờ Y tình

thấy trên giá sách tác phẩm của mình.

Nhớ lời khen bạn Y. sung sướng nhìn quanh. Không

thấy ai, y rón rén lấy xuống một cuốn.

Để sượng trân người. Đúng là chưa bao giờ hết ngạc

nhiên...

Cuốn sách đã in hai năm nhưng như còn mới cứng.

Giấy thơm nức.

Chữ ký phăng-tê-di. Loăng quăng. Bay bướm. Đích

thị là của Y. rồi!

Những trang nguyên còn chưa rọc…

22

DÒNG THÁC TRONG CHÂN TÓC

Của Nguyệt Phạm

Em đi vắng, chiều nào anh cũng đón con. Anh để ý

việc này bởi lẽ hình như thấy mình mong chờ hơn

bình thường. Vừa náo nức vừa lo âu. Vừa thấy mình

đến quá sớm nhưng lại lo quá trễ.

Một tâm thức mới lạ cho một điều ngỡ đã quá quen

thuộc...Những ông bố bà mẹ đang tụ tập trước cổng

trường kia chắc cũng như anh. Không ai nhầm lẫn đứa

con của mình dù nó nhỏ bé, yếu ớt, lẩn khuất cần

được che chở ở bất cứ nơi đâu. Như bây giờ bầy trẻ

hệt một đàn chim non tíu tít túa ra. Xà xuống giữa

cánh rừng âm thanh lao xao tiếng hát và tiếng

chuông...

Anh cũng đã nhận ra con. Phấn khích sung sướng.

23

Anh kêu lên thật to. Lạc giọng.

Bỡ ngỡ thân quen. Hân hoan lạ lẫm như lần đầu

tiên!...

Nghĩ về em, anh ôm con vào lòng lâu hơn bình

thường. Say sưa ngửi mùi thơm làn da con trẻ và cạ

mái đầu bù xù tổ quạ của mình vào đôi má non tơ

phinh phính...

Ở đâu đó trong sâu xa, tận cùng gốc rễ chân tóc có

một dòng thác đổ xuống...

Sợi tóc tình yêu vĩnh cửu...

Anh đang ôm hôn hai mẹ con.

Như em chưa bao giờ đi xa…

GƯƠNG SOI

Nhà có tấm gương. Soi vào rất an tâm. Vì lúc nào

cũng thấy bảnh, đẹp trai, phong độ.

24

Thế rồi một hôm đi chơi với bạn bè, tình cờ soi

vào gương người khác bỗng giật mình.

Ai đó chứ không phải hắn. Già hắt, da nhăn, má

hóp, tướng khỉ vọp, phù thủy...

Đủ thứ xấu xa tàn nhẫn trên cuộc đời.

Từ đó hắn chỉ soi gương ở nhà...

LẬU CHỮ HAY CHUYỆN KỲ THƯ

Kỳ Thư là một cây bút viết phê bình sắc sảo. Tuy

nhiên độc giả vẫn cho ông là độc đoán, thiển cận,

nhìn một chiều và khen chê phe cánh hẩu. Thật thế,

đọc văn Kỳ Thư rất khó chịu. Khen ai thì khen tít

trời xanh mà chê ai thì đào đất đổ đi. Chưa bao giờ

thấy sự trung dung.

Một hôm Kỳ Thư đi tìm Tàng Thư mà than: - “Ta viết

phê bình lao tâm khổ trí. Vậy mà lành ít dữ nhiều!

25

Ai cũng nói ta mắc bệnh lậu chữ khó chữa! Vậy lậu

chữ là gì?” - Tàng Thư thủng thẳng: - ”Lậu chữ có

nghĩa là khí độc văn chương tựu lại quá lâu ngày mà

không tán! “Yêu chữ” thành “yêu ngôn”. Quay lại

hành bản thân. Ngươi bị bệnh cứ nghĩ là mình đang

viết ra một thứ gì hay ho lắm nhưng thực ra là bị

con ma nó hành. Thành thử đọc khắm như cứt...”. Kỳ

Thư sợ hãi: - ”Tôi đã bệnh nặng thế kia à? Làm sao

chữa được?” Tàng Thư trả lời: - ”Muốn chữa bệnh

“Lậu chữ” thì hãy tạm ngưng viết! Và đọc nhiều vào!

Chữ như kinh tụng niệm. Trí sẽ trì tăng mà thụ ép

con Yêu Lậu này phải thoát đi...”

Kỳ Thư y lời về bỏ bút, không viết lách, nhập Tịnh

cốc chín năm. Y tập trung đọc đủ thứ thượng vàng

hạ cám. Ghi chép tu tập tỉ mẩn. Cõi văn bình yên

26

sóng lặng.

Ai cũng ngỡ Kỳ Thư đã chết.

***

Một ngày trong giới giang hồ đại náo vì loạt bài

viết của Cầm Thư. Một cái tên chưa từng biết tới.

Chữ nghĩa độc địa như tử huyệt. Thiên hạ xôn xao

rúng động. Nghe tin, Tàng Thư bảo đệ tử đi tìm. Vừa

cầm lên, lướt qua, ngửa mặt lên trời cười ha hả: -

“ Cầm của cái gì! Là Kỳ Thư đây mà!”. Đệ tử bán

tin bán nghi: - ”Thưa thầy, con nghe Kỳ Thư bỏ làng

văn, nhập Tịnh cốc và đã chết...”.

Tàng Thư thung thăng: - ”Văn có mùi, xác có chôn

vẫn dậy sóng! Làm chữ nghĩa cần nhất phải có Tâm

Văn, Kẻ không có Tâm Văn có luyện chữ hai ngàn

không trăm mười ba hiệp vẫn không thoát phận cầy

27

cáo! Đào bới lật xác tử thi lên mà ăn vậy!...”

Từ đó, giang hồ đồn thổi Cầm Thư chính là Kỳ Thư.

***

Kỳ Thư cả thẹn. Mình đã đào sâu, chôn chặt nhập

Tịnh cốc tu luyện chín năm ròng rã vẫn không đổi

được cốt văn. Y bèn lật đật đến tệ xá xin nhận Tàng

Thư làm Sư phụ. “Không dám! Không dám! - Tàng Thư

nói - Ta đây chữ nghĩa chỉ một nhúm không nhiều hơn

ngươi sao dám nhận ngươi làm đệ tử được?” - Kỳ Thư

ngửa mặt lên trời than: “-Tôi bỏ làng văn quyết

nhập Tịnh cốc! Chín năm trì chí đọc xuyên hàng núi

chữ Đông Tây Kim Cổ... Vậy mà chỉ lướt vài dòng ông

đã nhận ra... Cao cường, cao cường thay! Hổ thẹn,

hổ thẹn thay!... Công tu luyện xem như hạt muối bỏ

biển sao?...”.

28

Tàng Thư nói:- ”Văn chương là trận hổ phách! Quái

thế một cõi ta bà! Tu luyện đâu cứ phải bỏ công ra

cầu là được? Bởi chỉ thế thì ai cũng thành chín

quả! Đâu khó như con lạc đà chui qua lỗ kim? Để đạt

đạo không những công mà còn phải dưỡng! Phải biết

phép, phải cao tay ấn mới được. Nhà ngươi đã tu

luyện nhập thế ra sao chỉ cho ta biết được

chăng?...”

*

Kỳ Thư rước Tàng Thư vào Tịnh cốc chỉ cho thấy kho

bên phải hàng hàng lũy lũy núi văn xếp đều đều,

tăm tắp nhức cả mắt khi đọc xong. Sách thượng vàng

hạ cám phải “điểm nhãn” ba năm chưa chắc hết. Lại

dắt qua kho bên trái chỉ từng chồng rương ghi chép,

gạch xóa cẩn thận từng lời văn, ý tưởng, giáo huấn

29

ngỡ phải năm năm thống kê khó mà xong. Tàng Thư

bán tin bán nghi nhặt một trang ghi chép lên đọc.

Sau đó lướt qua nhiều trang khác rồi ngửa mặt lên

trời than từng tràng dài:

- Đốt ngay! Đốt ngay hết đi! Con Yêu lậu đang biến

tướng quằn quại trong ngươi đó!...

- Yêu nào? Lậu nào? - Kỳ Thư hỏi to: - Chẳng phải

con Yêu chữ cách đây chín năm ông chỉ ra, ta đã tu

tập diệt trừ rồi sao? Lại còn Yêu Lậu nào nữa?

- Không! Vẫn nó! Nó vẫn còn sống - Tàng Thư cầm

một tờ văn châm lửa. Tờ giấy rung bần bật, lửa thốc

nghiêng ngã, dữ dội.

- Ngươi luyện văn mà không có Tâm văn. Hãy xem

đây! Tất cả những gì ngươi ghi chép, đọc lại từ

Tiền nhân chỉ là theo dụng ý của ngươi. Cho dù dụng

30

ý đó đã sai ngươi cũng tìm cách lấp liếm bào chữa.

Cốt sao gần với biến tướng kỳ dị của mình là được!

Hoàn toàn không theo lẽ phải ở đời... Như vậy hóa

ra đáng lẽ tìm đúng hang ổ con Yêu Lậu để tận diệt

thì ngươi lại đào thêm nhiều hố sâu, nhiều cái

ngách liên thông trùng vây hiểm trở cho nó chạy

trốn. Bây giờ hình thể con Yêu Lậu đó đã quá lớn,

quá quỷ quyệt, biến hóa cao cường sợ rằng phép

thuật của ta cũng khó mà trị được nó! Nó sẽ giết

ngươi trong nay mai. Để ta ra tay ngay bây giờ! Họa

còn kịp chăng...

Trong phút chốc gió hú, lửa cuốn. Tịnh cốc hóa

vàng trong biển lửa...

NHẠC GIỚI

Thổ, một người có viết ca khúc tìm đến Kỳ Thư. Y

31

muốn ông giới thiệu mình một bài. Kỳ Thư hỏi: -

”Ngươi làm nghề gì?”

Thổ nói: - ”Tôi buôn vàng, thử vàng, môi giới

vàng! Nói chung thứ gì liên quan đến vàng tôi làm

tất!...”.

Nghe, Kỳ Thư than:”-Đã có vàng vẫn chưa đủ sao?

Viết lách làm gì? Đám hát xướng, kỷ nữ chẳng qua

một bọn phù du, khổ cả đời cũng chỉ vì đi tìm vàng

cả!...”.

Thổ không chịu:”Vàng quý báu thật nhưng cũng chỉ

là trang sức đeo ở ngoài thân xác thôi! Làm sao đo

lượng được bên trong tâm hồn? Xác thân cũng là thứ

vay mượn của trời đất, một ngày cũng rã mục. Tôi

muốn đi tìm một cõi âm nhạc đi ra ngoài cõi sinh

diệt! Âu đó cũng đi tìm quy luật bất tử của vàng

32

trong nghệ thuật vậy!...”.

Kỳ Thư há hốc mồm, kinh ngạc: - ” Thế ru? Vậy

ngươi đã tìm ra thứ nhạc đó chưa? Nghệ thuật là cõi

man man. Có cầm vàng cũng không dễ thử đâu...Khó

là vậy! Đau là vậy!..”.

Thổ ngửa mặt lên trời cười ha ha: - ”Tiên sinh làm

sao biết được hết bốn cõi? Có người cầm vàng trên

tay vẫn cho là sắt. Có kẻ cầm sắt cứ ngỡ là vàng!

Tôi làm nghề vàng nên biết vàng. Tôi là chính tôi

nên biết tôi. Hiểu tôi, còn có Gu-gồ! Tiên sinh

không tin cứ thử xem!...”.

Kỳ Thư y lời, gõ vào. Gu-gồ có hơn mười vạn thông

tin về một người tên Thổ, nghề nghiệp kinh doanh

vàng, nhưng bỏ nghề theo đuổi một thứ nhạc cảm u

huyền của vũ trụ. Và thứ nhạc khí huyền hoặc ấy của

33

Thổ chỉ mới công bố trong thiên hạ chính thức hơn

một mùa trăng trở lại đây mà thôi!

*

Kỳ Thư tấm tắc: - ”Trong vòng một mùa trăng mà bốn

cõi đã bay xa hơn mười vạn thông tin về ông! Khá

khen thay! Khó mơ thay...”.

Mộc chấp tay tay nho nhã, tỏ vẻ khiêm cung hết

mực: - ”Tôi buôn vàng hơn hai mươi năm không ai

biết! Vậy mà chỉ mới đưa ra mấy bài hát tên tuổi đã

lẫy lừng! Tứ mã nan truy. Bốn ngựa khó đuổi. Ấy là

hiệu nghiệm của nghệ thuật vậy!...”.

“Được thế ông còn muốn thế nào nữa?” - Kỳ Thư băn

khoăn.Thổ ngửa mặt, cười rung: - ”Chỉ còn thiếu

một bài của Tiên sinh! - Rồi cướp vào đề ngay - Bọn

viết về tôi là vàng tạp, vàng tây! Còn ông là vàng

34

ròng, vàng khối! Mong tiên sinh giúp cho!...”.

Kỳ Thư kinh động khoát tay: -Chớ điêu! lChớ điêu!

Lời nói ra như triệu tên bay không thu về kịp!...

Vàng bạc gì ta! Danh giá gì ta! Cũng chỉ uốn ba tấc

lưỡi ve vuốt gia chủ kiếm ăn mà thôi! Cùng là loài

lục lâm thảo khấu cả!...”.

- ”Mong ông đừng chối! - Thổ vội vã ngắt lời - Bao

nhiêu cũng được! Tôi theo nghề vàng nên hiểu giá

trị của vàng! Chỉ có bài ông mới giúp tôi định vị

thêm được tên tuổi nghệ thuật trên giới giang

hồ...”

- Bài của ta cũng chỉ là một trong muôn vẻ! Làm

sao một có thể địch lại mười vạn kia? - Kỷ Thư chậm

rãi.

- Mười vạn mà tạp nhạp cũng như cái lưới. Bùng

35

nhùng không có đường ra - Thổ thú nhận. - Tôi rốt

cuộc bị cuốn trong lưới không biết là mình đang

tiến hay thoái nữa!...Mong ông điểm huyệt phá chấp!

- ”Làm sao ta có thể viết về một người mà tuổi tên

chưa từng biết, nhạc lý chưa từng nghe?” - Kỳ Thư

thủng thẳng.

Thổ thò tay xuống bàn lấy lên một cái bị cói sặc

sỡ, nặng lè.

“-Tiên sinh chớ lo! Chưa biết thì bất đầu từ hôm

nay sẽ biết! Tôi chuẩn bị sẵn sàng đây! Trong túi

có những bài ca ngợi Nhạc khí của tôi. Các bài ca

tôi soạn ra! Ông chỉ cần đọc, nghe qua một đêm là

có thể viết ngay được mà!...”

Kỳ Thư ngước mắt nhìn Thổ: - “Ngươi biết tính chất

36

của rác là gì không?”

Thổ:- ”Thường nổi!”

- ”Thế còn vàng?”

- ”Thường chìm...”

- ”Trong một đêm ta chỉ có thể vớt rác chứ không

thể mò lấy vàng...”

- ”Tiên sinh không thể giúp tôi? Ai có thể thấu

nhạc cảm của tôi?”

- ”Mười vạn thông tin xem ra cũng như rác trôi nổi

giữa hư vô mà thôi. Còn nếu ngươi đã từng buôn

vàng, biết nguyên lý im lặng của vàng thì hãy bí

mật như một khối tự đánh chìm xuống! Không cần phải

nghe ai. Chờ đợi sự khen chê của ai. Chỉ nghe âm

nhạc lòng mình. Tự hân hoan say mê với mật khải tối

thượng bản thể. Rồi chết như chim sơn ca giữa hư

37

vô!...

Ta đây có góp ý cho Vàng thì cũng góp một tiếng

vào im lặng mà thôi!...Đó là nhạc giới của Vàng

vậy!...”HUYỆT THƠ

Kỳ Thư và Tàng Thư luận bàn về thơ. Kỳ Thư nói:

“Trong Võ đạo có những huyệt - tử. Trong Thi đạo có

những chữ - tử. Điểm trúng huyệt thì chết nhưng

điểm trúng chữ thì thơ bay lên!...”.

Tàng Thư biến dịch: “Điểm trúng chỗ hiểm hóc thì

cả hai đều phải chết! Đó là Đạo vậy! Nhưng cái chết

của thơ có khác! Nó vang xa rồi buông! Từ từ chìm

và khuất lặng vào sâu thẳm. Neo chặt một góc tối

nào đó thành điểm trí nhớ tâm hồn!”...

Kỳ Thư băn khoăn: - ”Thế là ngỡ chết mà hóa tái

sinh à?”

38

Tàng Thư: - “Ấy là sự kỳ diệu và bí ẩn của chữ

nghĩa vậy! Nhưng điểm trúng Huyệt Thơ khó lắm nhé!

Thiên hạ muôn một mà thôi!...”

UỐNG NƯỚC TRONG LY THỦY TINH

Mới tám giờ rưỡi tối, thằng nhỏ bỗng nói:

- Con đi ngủ nha Ba! Mẹ về thì ba nhớ kêu con nha!

- Ừ! Con đi ngủ đi! Kẻo lúc đó không dậy nổi! Mẹ

về khuya lắm!

 Anh đang viết vẩn vơ cái gì đó. Nói với nó mà

không ngẩng đầu lên! Câu văn chạy lộn xộn. Anh chìm

vào một mê lộ chữ nghĩa bao lâu chẳng biết. Vừa

ngẩng lên thì bất chợt thấy thằng bé đứng bên cạnh.

Anh hú hồn: -Ủa, con vẫn chưa ngủ sao?

- Con lên võng nằm rồi mà không ngủ được - Mặt nó

39

lộ vẻ nôn nao. - Mấy giờ mẹ mới về ba?

- Chắc phải qua ngày mai...

- Ủa, sao sáng mai ba? Lúc chiều ba nói với con là

tối nay mẹ về mà! Mẹ cũng nói chuyện với con qua

điện thoại như vậy... -Thằng nhỏ bắt đầu giận dỗi.

- Thì mười hai giờ mẹ con mới lên máy bay. Bay mất

cả tiếng. Rồi còn phải lấy đồ đạc, đón tắc-xi...

Cũng một, hai giờ sáng... Không phải đã qua ngày

hôm sau đó sao?

- Hư hư hư! Con không chịu đâu! Con muốn mẹ về bây

giờ! Về ngay trong hôm nay à!...

- Ừ, thì cũng chỉ mấy tiếng nữa thôi! Đâu có lâu!

- Anh dỗ nó - Con phải đi ngủ liền đi! Không mở mắt

không nổi đó nha! Có muốn ba gọi dậy đi đón mẹ

không?- Có mà! Con thức đến bây giờ cũng để chờ mẹ

40

nè! - Thằng bé quày quả. - À, mà ba biết tại sao

con muốn chờ mẹ không?

- Thì con nói nhớ mẹ. Không phải sao?

- Con nhớ mẹ lắm! Nhưng con muốn chúc mừng sinh

nhật mẹ! - Giọng nó bỗng nhỏ lại, thầm thì một cách

bí mật. - Ba biết sao không? Ngày mai là sinh nhật

mẹ đó! Con muốn con là người chúc mừng sinh nhật

mẹ đầu tiên! Con đã chuẩn bị một món quà cho mẹ

rồi!

Thằng bé làm anh ngạc nhiên! Ngày sinh nhật của

chị mà anh cũng không nhớ ra. Hai từ “món quà” làm

anh tò mò quá đỗi. Anh đã bật ra một câu hỏi thật

thô vụng không tưởng nổi.

- Tiền đâu mà con mua quà? Con sẽ tặng mẹ món quà

gì vậy?

41

- Con nhờ Dì Út cho tiền con để dành - Nó nói -

Con tặng mẹ một cái ly thủy tinh. Để mẹ mang lên

nơi làm việc. Mỗi lần uống nước là mẹ sẽ nhớ tới

con...Anh thấy cảm động. Chợt nhận ra nỗi ngô nghê

của mình. Có một thứ tình cảm gì đó mơ hồ, đắm say

chạy sâu xa trong anh.

- Thì lúc nào mẹ con cũng nhớ tới con mà! Đâu cần

phải uống nước trong ly thủy tinh...

*

Chị xuống máy bay đã điện cho anh. Máy bay trễ hơn

dự định hai tiếng vì thời tiết xấu. Chị đi xa nhà

lâu bỗng thắt ruột vì nhớ con. Thật lạ! Chị thấy

không nhớ anh bao nhiêu bằng nỗi nhớ con.

- ”Em đang trên tắc-xi nè! Đang từ sân bay về nhà

mình. Con ngủ chưa? Anh đừng đánh thức thằng bé! Để

42

nó ngủ...”

*

Anh tắt điện thoại. Lấy chiếc áo ấm. Mùa xuân

chuyển lạnh. Trời đất đổi thay. Có cái gì đó mơn

man như men say tình yêu sinh sôi khó nói thành

lời. Anh ngần ngừ không biết có nên gọi thằng bé

dậy hay không? Nó đã ngủ rất say. Chợt nhớ đến

chiếc ly thủy tinh. Anh quyết định lay thằng bé.

- Dậy, dậy đi con! Mẹ về rồi nè! Con có muốn xuống

đón mẹ không? Hay ba để yên cho con ngủ nhé?

Thằng bé ú ớ. Phụng phịu hai má bầu bĩnh dễ thương

như mọi đứa bé bị quấy rầy khi ngủ khác. Nhưng hai

tiếng “mẹ về” đã làm nó mở mắt. Nhưng giấc ngủ làm

nó líu đíu. Anh ôm con trên tay loay hoay mở cửa.

Bấm thang máy!

43

Chị ôm chầm lấy con. Thằng bé chỉ nói được mấy

tiếng: “Mẹ! Mẹ ơi!” rồi đổ gục trên vai chị. Nó

không thể ra khỏi sự dịu dàng của giấc ngủ. Nó

không kịp kể với chị về chiếc ly thủy tinh và lời

chúc mừng đầu tiên trong ngày sinh nhật. Nhưng cũng

có khi nó đang bay trong giấc ngủ cùng lời chúc

giữa cầu vồng bảy sắc thủy tinh.

Bàn tay tìm bàn tay. Họ im lặng bước bên nhau giữa

hành lang vắng...

LẤP ĐẦY VŨ TRỤ

Kỳ Thư gặp Tàng Thư, than: - ”Tôi buồn quá ông à!

Viết lách gì mà mãi không hết buồn thế này...”.

Tàng Thư hỏi: - ”Ông tìm gì ở cái sự viết ấy? Giải

buồn à?”

- ”Cũng không dám chắc vậy! Thấy buồn buồn thì

44

viết thế thôi!... Mong được quên buồn đi! Ai ngờ

càng viết càng buồn...”.

- ”Thì thử đừng viết xem sao!”.

- ”-Không viết à? Khó chịu lắm, trống trải lắm!...

Cứ đối diện hư vô là sợ!...”.

- ”Vậy ông viết vì sợ hư vô?”

- ”Ừ! Có lẽ!... Cứ ngồi trống không, cái bao la

khôn cùng của vũ trụ đập vào mắt là thấy cô đơn, là

quá nhỏ bé… “

- ”Sợ cô đơn hơn sợ chết à?”

- ”Không sợ chết! Bởi chết là lẽ thông thường trời

đất!... Chỉ sợ bất ngờ biến đi không kịp để lại

dấu vết gì!... Ôi, bọt bèo một kiếp nhân sinh...”

- ”Tại sao phải dấu tích? Tại sao không có gì để

lại? Khi bạn bè quý mến, người thân tiếc thương…”

45

- ”Người thân, bạn bè nhớ lắm cũng chỉ ngày một

ngày hai rồi cũng quên. Chẳng còn cái gì của mình

lưu lại trên cõi thế này! Buồn lắm! Hoang vu lắm…”.

Tàng Thư cười ha hả: - ”Thế vì sợ hư vô, sợ lãng

quên mà ông muốn lấp đầy vũ trụ bằng bút mực của

ông à? Lấp đầy làm sao nổi!...”

MỘNG DU

Địt đéo tóe lòe loe vãi âm binh cô hồn cát đẳng!

(Thơ Âm hộ khóc Âm hồn)

Thiệp (*), một nhà văn tên tuổi, một hôm vào Sài

gòn đi chơi với hắn, kể.

 ”Hôm qua tôi lên Bình Dương thăm ông anh. Khiếp!

Ở gần khu công nhân lao động Bình Đường Dĩ An người

ta cho trẻ con như cho con chó con gà vậy! Thì ra

46

đám công nông binh phết nhau, đẻ nuôi không nổi,

mang đi cho. Mẹ không nhận mẹ. Cha không nhận cha.

Con không là con. Đứa vô tâm vứt ngang nhiên ngoài

đường, trước cổng chùa. Đứa có tâm thì tìm người

năn nỉ nhận giúp.

Tôi không tin. Ông anh bèn lấy xe chở đi. Xe chạy

loanh quanh tận đẩu đâu tôi không nhớ. Lơ mơ làng

màng. Rồi thấy ngôi nhà có một lũ trẻ hơn mười đứa

bò lổn ngổn như cóc. Tay bạn nói thản nhiên: - ”Ông

thích không? Bắt lấy một đứa về mà nuôi!...”.

Hắn tỉnh dậy rụng rời. Mồ hôi tháo ra như tắm!...

Bên tai như còn văng vẳng tiếng trẻ con đòi khóc.

An Bình, một chiều cuối năm 29.1.2013

Chú thích:

(*) Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp. Ghi lại một câu

47

chuyện của hai anh em.

MÔ TÍP

Một thằng rồ vừa đi vừa lảm nhảm:

 - ”Lại hy vọng! Cứ tiếp tục hy vọng đi! Cần phải

nhiều hy vọng nữa! Bởi nếu không hy vọng ta còn

biết làm cái quái gì cho hết ngày bây giờ kia

chứ!”...CON BÒ NHÀ VĂN

Tặng Trần Tiễn Cao Đăng

Hắn ngồi im mai phục. Sự viết. Viết gì chưa biết.

Nhưng hắn đang chờ đợi. Chỉ một ánh chớp lên là

chộp bắt.

*

Thường những lúc thế này hắn để suy nghĩ tự do.

Tràn chảy. Miên man. Bây giờ hắn đang nghĩ đến con

bò. Hắn thấy hao hao giống cái nghề cày bừa ruộng

48

chữ gặt nghĩa của mình.

Một con bò to. Vú căng đầy sữa. Nằm nghếch mõm

trong nắng. Trong khi người quản gia vắt sữa thì nó

gục gặc cái đầu, trệu trạo cái hàm sứt nhai lại mớ

cỏ tươi nuốt vội ngoài đồng ban sáng.

Có gì khác nhau giữa hắn và Bò nhỉ? Thì đây, hắn

cũng phải đọc liên hồi kỳ trận những cuốn sách.

Lướt web, rúc vào các tạp chí thông tin. Tìm kiếm,

thu lượm những ánh sáng minh triết. Ghi chép rồi

hồi tưởng. Nằm dài trên ghế bố nhai chất xám. Để

rồi vu hồi tái chế. Đặt vào những logich, liên

tưởng. Chờ một sự thơ mộng, hứng khởi, tràn chảy

róc rách dưới ngòi viết.

*

Hình như không có con bò hiền triết. Liệu con bò

49

ấy, biết nghĩ ngợi gì khi hàm răng bừa nghiến, liếm

những lá cỏ tươi? Cho dù đó là Lá Cỏ của Walt

Whitman đi chăng nữa!...

Nò vẫn hoàn là bò. Ngu như bò!

Nhà văn thì đâu có ngu. Hơi dại chút. “Dại chốn

văn chương ấy dại khôn”. Lẽ đời khôn dại với đám

chữ nghĩa không biết như thế nào mà lần!

Nhưng con bò nhà văn thì phải luôn luôn tìm cách

tách ánh sáng trong những câu văn tối hù.

Và khi ánh sáng thiên nhiên ấy đồng nhất với ngọn

lửa phản chiếu sự vật lung linh từ đáy tâm hồn sẽ

cho ra đời những tác phẩm cân xứng. Như dòng sữa

ngọt tận hiến, người đời vắt kiệt nuôi mạch sống

mỗi ngày.

*

50

Bỗng nhiên hắn nghĩ đến những tác phẩm vừa viết

xong. Trong một thế trận sáng tạo mới, hắn viết như

điên như khùng. Đêm viết ngày viết. Ngồi thỏ lõ

dái mà viết. Cảm hứng như vô cùng tận từ đâu kéo về

vây bủa hắn ngút ngàn. Hắn đã cho ra đời nhiều

trang viết tươi non cỏ xanh. Vui có. Buồn có. Hân

hoan có. Chán chường có. Và tất cả chờ đợi một ngày

sửa sang, nghiệm thu.

Như lúc này hắn liếc nhìn. Những câu văn, ý thơ

phơi phóng trên bạt ngàn nghĩa địa chữ. Những cái

xác sõng sượt, nằm mấp mé linh hồn hắn. Nghiêng như

một biểu tượng!

Nó có hình dáng nâu nâu. Đen đen. U u. Âm âm. Phất

phơ ngọn cỏ hiền triết. Hiền lành như tóc thượng

đế. Ngòi nổ nào dẫn truyền trong đó. Vô nghĩa như

51

cái chết hay long lanh như giọt sương điểm ngàn ánh

trời trong mắt cỏ?

Chưa biết! Chưa thể biết được tác phẩm có gí trị

hay không vì chưa xuất bản. Chưa gửi đến công

chúng. Một nỗi trác táng hoan mê hay cô đơn vô cùng

tận!

Chúng nằm ngổn ngang, chẳng khác những cục phân bò

là bao.

Và hắn cười khi khép những hàng chữ này. Thêm một

cục phân bò. Có hình khối nâu nâu u u chất xám.

Chưa màn đến những giá trị thật sự chữ nghĩa. Nhưng

ra hình dáng!

Và hắn đang sở hữu một cái có thật không hư vô tí

nào. Những cục phân bò!...

Mà thế là vui!

52

VỪA CHẾT ĐÃ KHÁC!

Hắn vẫn thường đến uống quán cà phê ấy.

Vẫn nghe dĩa nhạc ấy.

Bài hát ấy.

Ca sĩ ấy.

Nhạc sĩ ấy!

Tàng cây ấy!

Bóng tối ấy!

Một hôm ghé qua cà phê vẫn ấy. Bài hát khác.

Dĩa nhạc khác!

Thì ra lão khọm mới chết hôm qua…

ĐỨA BÉ THƠ TRONG ÔNG GIÀ HIỆN ĐẠI

Kỳ Thư viết phê bình chê bai thậm tệ thơ Hiện đại.

- ”Làm gì có cái ngữ ấy! Làm gì có cái mới? Thơ

vẫn là thơ và không thể đi ra ngoài thơ! Hạt gạo tổ

53

tiên đến nay vẫn thế! Không mới hơn! Không cũ hơn!

Thể nghiệm cách tân cũng chỉ lật trở ngược xuôi

hai mươi bốn chữ cái!... Cách nói giả hình, biến

tướng! Thả mồi bắt bóng vậy!...”

Nghe rằng Tàng Thư không chịu. Kỳ Thư đến cật vấn.

- ”Tiên sinh nói tôi viết sai chăng?” - Kỳ Thư

đánh tiếng.

- ”Không bàn sai, đúng nhưng các điểm đưa ra chưa

có chỗ nào thực sự sướng cả...” - Tàng Thư trả lời.

- ”Sướng ư? Phê thơ tức là nói điều nghịch nhĩ làm

sao sướng được? Hiện đại nào vượt qua 24 chữ cái?

Hạt gạo hôm nay có phải hạt gạo hôm qua? Không nó

sẽ ăn gì?...” - Kỳ Thư cứ khăng khăng chủ thuyết

của mình.

54

- ”Làm sao phê bình thơ chỉ cốt nói điều nghịch

nhĩ? Đông Tây kim cổ tôi chưa thấy ai viết như

vậy!...” - Tàng Thư nói.

“-Vậy ông thử luận xem mới mẻ gì đâu? Chuyện mất -

còn? Đồng hiện giữa quá khứ - thực tại?”

- ”Mới” bao giờ cũng là cái cảm giác! Vô hình!

Không có thực! Chỉ có thể cảm nhận tức thì và ngay

bây giờ. Như ngậm hạt gạo ngàn năm vẫn thấm hương

vị châu thổ trên môi. Nhưng “ăn” thực tại chứ không

là quá khứ. Thơ vẫn viết, vẫn dùng những mẩu tự

xưa cũ ấy nhưng biểu đạt tâm cảnh hôm nay chứ không

phải hôm qua! Và cần phô phang tất cả sự ngổn

ngang, tởm lợm, bạo tàn trên bề mặt vốn dĩ của nó

chứ không đèm đẹp, che đậy hay giấu giếm. Nói Hiện

đại tức là vậy! Nếu chỉ có kinh kệ, khói nhang,

55

hương hồn người chết trong bóng những câu thơ thì

cuộc sống đã bị chặt đứt! Nghệ thuật chẳng để làm

gì!...”.

- ”Ý tiên sinh cho rằng mọi thứ đều phải đi vào

cảm hứng của cái vụt hiện, cái thực tại? Ngoài ra

điều vô nghĩa?...

- ”Thật khó nói rõ như thế! Ông có quan sát 1 đứa

trẻ không?” - Tàng Thư điềm đạm: - “Nó là con của

chúng ta nhưng nó cũng là đứa bé hàng ngàn năm

nay... Ai trong chúng ta không từng là đứa bé? Vậy

mà từng ngày từng giờ chúng ta vẫn mong nó lớn

lên... Ấy là sự lớn của “đứa bé thơ” trong “ông già

hiện đại” vậy!...”

CỎ LÃNG QUÊN

Trong thư viện Quốc tế năm X3....

56

.

Một nhóm nghiên cứu sinh thảo luận về một nền văn

hóa vừa tìm thấy qua Thư tịch cổ.

Theo họ, những phát hiện ban đầu cho thấy cư dân

này sống bên bờ Biển Đông, trồng lúa nước, tâm hồn

lãng mạn.

Đặc biệt từ lớn đến bé, từ giả tới trẻ ai cũng

biết làm Thơ.

Thơ đã biến họ thành một dân tộc anh hùng.

Và thơ cũng là những văn bản duy nhất còn lại thể

hiện những Trường ca bi tráng khi dân tộc này mất

Tổ quốc.

*

Rất tiếc nhóm nghiên cứu không ai tìm được cách

giải mã thứ văn tự họ viết.

57

Một hệ mẫu có nguồn gốc La tinh Alphabet gồm 24

mẫu tự. Các nét thô, nhỏ cuộn móc nhau, đan cài như

cỏ.

Những dòng chữ ngả nghiêng, bay bướm. Lả lơi, đều

đặn đẹp hệt huyền thoại. Như cỏ rạp trong gió.

Vì thế nhóm nghiên cứu thống nhất quy ước “Cỏ”

dành riêng cho công trình khoa học đã khai quật và

sẽ được tiếp tục đầu tư tiến hành này!

Tên tìm kiếm trong bảng khoa học. Danh mục “Cỏ”.

Thư mục “Quên Lãng”.

Quy ước ký hiệu “Cỏ Lãng Quên”!

SINH NHẬT

Tặng Nguyệt Phạm

Sinh nhật.

Nàng nũng nịu:

58

- Anh tặng em quà gì?

Chàng:

- Cuộc đời anh!

Nàng:

- Ít thế!...

KHÓI KÝ ỨC

Đi qua đám khói, anh chợt nhớ những ký ức bỏ quên.

Và hình như anh đã giấu em bí mật của một ngọn

khói.

Buổi chiều, anh đi đón con. Ngang qua cung đường

còn lại cái bãi trống duy nhất. Trước mặt nó là bến

xe. Ồn ào và phức tạp không tưởng. Nhưng sau lưng

là bãi hoang. Nhiều hoa và cỏ dại...

Anh vẫn hay đùa chốn này như ký ức vá víu về một

miền quê thanh bình cuối cùng sót lại của tâm hồn.

59

Nơi đây cuối tuần cả gia đình vẫn hay ra đánh cầu

và cùng đi dạo. Anh thường nói với em những ý nghĩ

chợt đến trong đầu về nghệ thuật và hạnh phúc.

Cái bãi dài, nằm hoang phế mộng du, như bị thời

gian bỏ quên ấy đã gợi cho anh những ý niệm siêu

hình không bao giờ đến được, không khi nào cùng tận

đó!...

Và anh cũng đã chỉ cho con biết tên của những loài

hoa, cánh bướm, bầy cào cào, châu chấu... Những

sắc mùa đổi thay trên cỏ.

Những bài học vỡ lòng, những ý thức đầu tiên về sự

sống, về thiên nhiên.

***

Một lần trước khi đến trường, cu cậu đã phát hiện

ra có con dế nhỏ nấp vào giầy của mình. Con đã rất

60

hồi hộp vì chuyện này. Anh đã kể cho con trai biết

đó là con dế ngoài bãi trống thơ mộng kia bay vào,

mang theo câu chuyện cổ tích trên đôi cánh! Con

ngạc nhiên, mở mắt tròn xoe, thích thú: - ”Nhưng

đêm qua con có mơ thấy gì đâu?!...”. “-Hãy đợi đấy!

Tối nay thế nào con cũng sẽ thấy! Cố nhớ xem chú

dế thầm thì những chuyện gì và kể lại cho ba nghe

nhé!...”.

Thằng bé thích lắm, thầm thào vào tai anh: - ”Ba

giữ bí mật nhé! Đừng cho mẹ biết! Hihi! Chỉ hai

người thôi đấy…”. Hihi, chỉ hai người! Em đã bị bỏ

ngoài cuộc! Anh và con cùng vỗ tay “dzé” reo một

tiếng quy ước cùng giữ kín điều bí mật. Rồi trên

đường đến trường hai cha con đã cẩn thận mang chú

dế qua bãi hoang để thả...

61

Thật diệu kỳ tuổi thơ!...

***

Chiều nay anh ngang qua cung đường đó. Khói lên

xanh um. Anh thật ngỡ ngàng. Mùa xuân. Người ta

đang dọn dẹp bãi hoang?

Không, hình như có cái gì đó dữ dội hơn. Một công

trường xây dựng sẽ mọc lên ở đó.

Khói lên làm mắt anh cay xè. Chưa bao giờ anh thấy

khói nhiều thế!

Tất cả cỏ dại đã được nhổ bật rễ. Cả những cây hoa

bìm, hoa cúc, hoa mắc cỡ…Ngày nào hoa còn ngủ quên

dưới chân chúng ta. Bây giờ chúng bất ngờ bị đánh

thức, ngơ ngác. Và tất cả bị quăng vào lửa, réo

mình, than van giữa đám cháy.

Lửa ăn vào cỏ xanh bốc lên một mùi hương oai oải,

62

ngai ngái. Như mùi của mục rã. Của hập hối. Của sự

chết.

Của tuổi thơ đẹp nhưng nhanh chóng đi qua. Của

giấc mơ héo úa sớm lụi tàn vìsớm bốc trần những

điều bí mật.

Của thế giới người lớn chật chội, tàn nhẫn, toan

tính và buồn tẻ...

Và khói rồi khói…

Để cuối cùng thế nào cũng còn lại ngọn khói ký ức…

***

Con hỏi anh, không biết tối nay con dế nhỏ đi

đâu!?...Hai cha con cùng im lặng suốt đường về…

GIỮA THỰC VÀ MƠ

Một người đàn ông đang ngủ thì quờ tay.

Y chụp được một con ruồi hớt hải bay qua.

63

Y đưa luôn vào miệng cắn cái bụp.

Rồi y lầu bầu: - ”Đậu rang già lửa! Cháy khét!!!”

Thì ra y vẫn nói chuyện với giấc mơ.

Nhưng con ruồi thì đang tuyệt vọng bơi trong bao

tử...KHI TỔ QUỐC THẤT BẠI HAY ĐIỂM CHẾT SHIRASU

JIROCon thân yêu, nhìn con lớn lên từng ngày ba

rất vui nhưng cũng âu lo.

Có ông bố bà mẹ nào không muốn con mình luôn thành

công.

Mà cuộc đời quá nhiều bão tố.

Không phải con thuyền nào ra khơi cũng phải tới

được bờ...

*

Ba chưa bao giờ muốn con thành công trong tất cả

mọi việc. Điều đó không tưởng.

64

Ba chỉ muốn con chọn ra một số việc mà mình yêu

thích nhất để theo đuổi đến cùng.

*

Nếu những bước đầu tiên có thất bại cũng là bình

thường.

Đôi khi đó cũng là dịp nhìn lại chính bản thân.

Xác định năng lực có thật để không còn ảo tưởng.

Để tiến xa hơn!

Và nếu định vị được như thế, những chặng tiếp theo

con sẽ chiến thắng.

Trong Võ đạo gọi đó là những điểm chết, điểm phản

đòn.

Cần xác định rõ thế công của đối phương để giải

bằng một phản lực ngang bằng với những hóc hiểm,

thực chiến mà họ tạo ra!

65

*

Cha muốn kể cho con nghe về Shirasu Jiro.

Câu chuyện không của một cá nhân thất bại mà là

một Tổ quốc thất bại!

Và tìm cách đứng dậy với tư thế bất khuất!

Shirasu Jiro là một nhà ngoại giao tài năng. Cả

đời tận tụy với xứ sở Phù Tang.

Năm 1945, sau Thế chiến thứ 2, nước Nhật hoàn toàn

bại trận và bị giải giáp dưới quyền chỉ huy của

Thống soái Douglas MacArthur, vị tư lệnh tối cao

Mỹ.

Một ngày nọ nhà ngoại giao nhận được lệnh từ Thiên

Hoàng gửi biếu cho ngài Thống soái một món quà!

Với ông không còn nỗi nhục nào hơn! Khi kẻ mất

“quyền bính” phải quà cáp cho “Bên thắng cuộc”!

66

Đúng dự đoán của ông, ngài Thống soái không muốn

tiếp. Ông đang bận rộn với nỗi kiêu hãnh chiến

thắng. Ông nói bận việc, bắt vị ngoại giao phải

chờ. Từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều. Năm lần

bảy lượt, lên bờ xuống ruộng Shirasu Jiro mới được

chiếu cố cho vào chỉ để chuyển món quà từ Thiên

Hoàng đến mình.

Câu đầu tiên cũng là cuối cùng Shirasu Jiro nói

khi gặp kẻ thù của mình: - ”Chúng tôi chỉ là một

nước bại trận chứ không phải là nô lệ của các

ông”....Thống soái Douglas MacArthur giật mình,

xin lỗi ngay lập tức!

Ông rơi vào đòn “điểm chết” của Shirasu Jiro!

*

Từ một xứ sở bị thả hai quả bom nguyên tử, nơi nửa

67

thế kỷ sau Phù Tang lại trở thành đất nước hùng

cường.

Bởi đơn giản họ biết thất bại không phải là nô lệ!

Con trai thân yêu!...

GIẤC MỘNG CON

Thân yêu tặng bạn bè tôi,

Những người hay quan tâm vợ chồng thơ sống thế

nào?Đang ngủ, Chàng bỗng choàng dậy, hươ hươ tay,

chỉ ra cửa, thét lớn:

- Bắt lấy! Bắt lấy! Bắt lấy...

Nàng giật mình:

- Cái gì? Cái gì? Đâu? Đâu? Đâu?...

Chàng:

- Thơ! Thơ! Thơ!..

NGƯỜI CHÉP GIA PHẢ

68

1. Ông Trần Văn Kế hiệu Kiên, thường gọi Đề sự,

Hương hào hoặc Lý trưởng kế là Huyền tôn trưởng tộc

Trần gia, từ đường chánh hệ Cửu đại. Ông sinh năm

1840 tại làng Trường Định, xã Bình Hòa, huyện Bình

Khê tỉnh Bình Định. Con của ông Bá hộ Trần Văn Duy

và bà Thị Long. Ông kế dòng chánh thống thừa tự tại

từ đường chánh xóm Trường Thạnh, làng Trường Định.

Nghề nông, tôn giáo là Khổng giáo. Học lực uyên

thâm cả văn lẫn võ. Võ chuyên phi tiêu và trường

kiếm.

Lúc sinh thời ông rất có tiếng tăm trong địa hạt

Bình Khê cũ. Nay là huyện Tây Sơn - Vĩnh Thạnh tỉnh

Bình Định. Tiếng tăm ở chỗ học rộng, tài cao. Giàu

có mà hiền đức, nhân lương. Văn võ gom tài xuất

chúng. Hào hiệp, trung thực, ngay thẳng. Nóng tính,

69

can trường, không thâm thù. Ghét thói phong lưu mà

thâm hiểm như nhà nông ghét loài cỏ dại. Mặc dù

sinh trưởng trong gia đình quý tộc, phú hộ. Ông ra

tùng sự phò tá Cần Vương kháng Pháp được trên

chuộng dưới kính vì có lòng ái quốc yêu nước,

thương dân. Nên khi có hịch Cần Vương kháng Pháp

của vua Hàm Nghi ban truyền, ông đã hăng hái tham

gia góp tài nguyên, nhân lực vào cho phong trào.

Ông đã là Đề đốc. Đặt dưới quyền thống nhất chỉ huy

của nguyên soái Mai Xuân Thưởng, lãnh đạo các tỉnh

Nam, Ngãi, Bình, Phú, Khánh.

Năm Đinh Hợi 1887, nghĩa quên Cần Vương bị bại

trận ở Bàu Sấu. Mai Anh hùng thọ trọng thương. Các

tướng lĩnh và nghĩa quân sống sót cố gắng vượt Bàu

Sấu rút lui về các căn cứ địa. Trần Văn vẫn không

70

nản chí, cùng nghĩa quân ôm mộng chống bọn giặc

Pháp xâm lăng. Tất cả ra sức củng cố các căn cứ

điểm Tây Sơn gồm hai vùng: Nam, Bắc trại tiền đồn

trên núi Hương Sơn. Bấy giờ chia ra như sau: Quan

Nhiếp binh Trần Văn Tài, tục Diệu, hiệu Nhiếp Nhạn

Nhiếp chính toàn bộ. Đảm trách mật khu Linh Đồng

cùng căn cứ địa Nam trại. Quan đề đốc Trần Văn Kế,

hiệu Kiên, đặt trách căn cứ địa Bắc trại.

Thời gian sau, áp lực của giặc quá nặng nề. Tiền

đồn Hương Sơn bị mất. Kế đó căn cứ địa Bắc trại

cũng bị bọn giặc Pháp uy hiếp, cài nội ứng chống

phá tìm mãi không ra. Qua trận tổn thất Thuận Phong

“phú cát” đến trận Truông Sỏi - An Hội - Bình Khê,

trận Gò Buồi xóm Quảng... Đề đốc Trần Văn Kế mới

dùng địa thế đèo Bồ Bồ có thế “bách nhị” dồn toàn

71

bộ nghĩa quân Bắc trại lập trận. Thề quyết cùng

địch một trận thư hùng. Một mất một còn. Trại giữ

được sau một ngày một đêm giao chiến với giặc.

Từ mờ sáng ngày 25 rạng 26 tháng 5 năm Đinh Hợi

(1887) nghĩa quân quyết liệt chống trả. Lớp này gục

lớp khác tiến lên. Cứ thế xáp lá cà đánh mãi làm

bọn giặc kinh hồn khiếp vía. Vũ khí chỉ là giáo,

sào, đao, cung kiếm. Côn quyền của giáo mác làm sao

địch nổi sung trường, tiểu liên, cao xạ. Rạng ngày

26 nghĩa quân dần đuối sức. Đề đốc Trần Văn Kế

không dầu hàng giặc càng không để bị giặc bắt. Thân

trên chiến mã lược chiến trận. Tay phi tiêu trường

kiếm tả xung hữu đột tung hoành trảm thủ như chỗ

không người. Chả ai xứng là tay đối thủ. Nhưng quân

giặc quá đông cứ tập trung hỏ lực nhằm vào ngựa

72

ông mà bắn.. Rốt cuộc, ông đã trúng đạn đồng Pháp.

Hy sinh Anh dũng trên chiến địa. Con chiến mã sáo

xanh mang thi thể chủ trướng vào rừng sâu dấu kín.

Nghĩa quân thoát được về Trường Định báo hung tin.

Dẫn người nhà vào rừng nhặt xác.

Thi hài đề đốc Trần Văn Kế được gia đình mang về

an táng tại gò Hưng Nổi - nghĩa địa họ Trần. Ông

hưởng dương 41 tuổi. Hằng năm kỵ cơm của ông vào

ngày 25.5 âm lịch vào buổi sáng. Ngày 24 tiên

thường 25 chính kỵ. hiện cháu năm đời gọi bằng Cao

tổ. Lại nói về con chiến mã sau đó buồn bã, bỏ ăn

dần dần và quy thiên theo chủ tướng.

****

2. Hắn đang ngồi trước mộ ông Ngoại ngày đầu năm.

“Thanh minh trong tiết tháng Ba / Lễ là tảo mộ hội

73

là Đạp Thanh…”. Trong khói hương nghi ngút hắn cảm

thấy ông đang ngậm cười…

Người đã cùng hắn viết lại những trang gia phả của

họ Trần trước ngày ông qua đời.

Bỗng hắn ngạc nhiên khi phát hiện ra một điều. Gần

như khi nghĩ về dòng họ này, hắn chỉ nhớ đến vị

Cao tổ tiên thiên. Một nhân vật trong ký ức, gia

phả mà ông ngoại hắn đã dựng lên.

Cuộc đời của ngoại gần như mất tích. Và cũng chẳng

có gì đáng để nhớ!

Phải chăng, tục thế người chép gia phả nhàn nhạt

cho những vị anh hùng thăng hoa?

Nhưng không có người chép sử ai sẽ nhớ đến các anh

hùng?

LỬA BÍ ẨN

74

Ừ, thì khói giấu rất nhiều bí mật. Nhưng cũng chỉ

là khói thôi! Những cơn đau hồi ức. Ngày ấy đã phai

tàn. Nếu em đồng ý như thế thì câu chuyện của ngọn

khói thứ hai sẽ được tiết lộ… Chúng ta tạm tách

khỏi thực tại. Cùng bay vào trí nhớ để tìm những

ngày xanh thắm…

*

Câu chuyện của ngọn khói là em đã yêu và lấy làm

chồng con trai của một Người Mẹ Điên. Em có biết

điều ấy không?

Nếu bí mật này được mở cách đây tám năm, ngày

chúng ta bắt đầu yêu nhau, liệu em có đủ dũng cảm,

tiếp tục yêu, để hai đứa nên vợ, nên chồng?

Chưa nói ra bí mật ngọn khói này thì tình yêu

chúng ta đã gặp quá nhiều thử thách.

75

Thậm chí ngỡ không thể vượt qua được!

Đó là lý do có những ngọn lửa ngủ quên...

*

Rồi một buổi sáng mùa xuân đẹp như hôm nay, khi

con đã đến trường, em đang ở xa, anh có đủ cô đơn

cần thiết để nghĩ về những bí mật đời mình.

Anh thấy với anh, Mẹ vẫn là bí mật lớn nhất.

Anh chưa bao giờ giải mã hết tình thương của Mẹ

dành cho mình. Cũng như tất cả những gì anh đã thắp

lên, đã theo đuổi xây dựng trên tàn tro của nỗi

buồn một Thế giới Nghệ thuật của riêng mình. Bây

giờ và rất nhiều về sau anh cũng không thể đi hết,

khám phá hết tâm hồn của Mẹ.

Hiện tại, anh đang Tỉnh hay Điên? Có loài Nghệ sĩ

nào không đi trên hai nhịp bập bênh của chông

76

chênh, bờ vực mất thăng bằng?

Và nếu đã quá tỉnh táo, khôn ngoan thì cần gì ngọn

lửa tỉnh thức?

*

Mẹ, người phụ nữ quá tuyệt vời chỉ tiếc là cuộc

sống của Bà quá ngắn ngủi. Mẹ đã mặc lãnh những sứ

mệnh bí ẩn của Thượng đế, của số phận mà chúng ta

hôm nay không thể giải mã hết.

Em chỉ cần biết rằng tình yêu của anh dành cho em

nhiều và lớn lao vô bờ bởi ðã cộng thêm từ đó tình

yêu anh dành cho Người.

Và Người đã mất!...

*

Và anh thấy cần phải viết cho em. Tại sao? Tại bí

ẩn của Mùa xuân. Ngoài kia, diệu kỳ biết bao trên

77

cánh hoa lung linh đang sung sướng phơi mở, kiêu

hãnh đón nhận dòng thác nắng xuân tràn chảy.

Để giọt sương long lanh trên cánh hoa kia có thể

là nước mắt tình yêu.

Nhưng đôi khi, dòng nhựa sống kỳ diệu, nội kết sức

mạnh từ nghìn ánh mặt trời phản chiếu sắc tố giữa

lòng nó.

Cuộc sống riết róng, mãnh liệt, cháy bỏng làm

sao!...*

Phía trước chúng ta là một con đường dài. Một ngày

nào đó, khi không còn đủ sức, anh và em sẽ ngồi

lại trên những bờ xa ngút. Con cái chúng ta vẫn sẽ

tiếp tục bay vào cuộc sống.

Anh nghĩ, còn rất nhiều bí ẩn sẽ được giải mã, cởi

mở trong gien, trong sát - na… đã được cấy

78

vào mỗi số phận, mỗi chủng tử hạt mầm sống…

Vì thế mà chúng ta lo âu, chúng ta tha thiết!

Chúng ta cần nhau và yêu nhau hơn!

Đời con sẽ vui tươi, hạnh nguyện, sẽ thành công

hơn chúng ta...

Mà cũng có thể ngược lại!

Như một cơn mưa bất ngờ sớm mai chúng ta vội vã ra

khỏi nhà và đã ướt áo...

*

Mùa Xuân. Mùa Xuân.

Một người đàn ông mạnh mẽ vì trong tim có hai tình

yêu lớn trong đời. Đó là Mẹ và Vợ.

Cho dù đó là một Người Mẹ Điên chăng nữa!

Anh tự hào bởi anh là đứa con của Người Mẹ ấy!

Anh luôn điên khi yêu em! Có bao giờ tỉnh đâu? Mỗi

79

ngày qua trong đời sống chúng ta...

Em yêu! Chiều đã xuống rất đầy...

LIÊN TƯỜNG

Một người đàn ông lúi húi dọn dẹp.

Khi lau bàn, bất chợt y nhìn thấy mấy hạt cơm khô.

Y dùng khăn đập mạnh một phát. Hạt cơm vẫn bám

chặt mặt bàn.

Bực bõ, y dùng móng tay khảy lên.

Không ngờ toạt cả móng.

Tóe máu tươi....

Bất chợt y nghĩ đến căn bệnh táo bón.

Rùng mình!...

HỖN ĐỘN VÀ TRỪU TƯỢNG

Hai cha con đánh cầu, rồi đi dạo. Anh nói với con

trai:- Con thương ba nhiều hôn?

80

- Nhiều ơi là nhiều! - Thằng bé đáp.

- Nhiều nhiều là bao nhiêu?

- Nhiều hết cỡ luôn!

Chịu! Thực tại Anh không hiểu “nhiều ơi là nhiều”

và “ nhiều hết cỡ luôn” của nhóc là đến mức nào?

Anh hỏi tiếp:

- Thế con thương ba nhiều hơn hay thương mẹ nhiều

hơn?Thằng bé lém lỉnh cười. Rồi nó đưa lên hai

ngón tay. Anh nhận ra ngón trỏ và ngón cái.

- Thế này, ba - Nó nói.

- Là gì? Ba hông hiểu...

- Thì nó đó - Thằng bé nhắc lại vừa nhứ nhứ cái ký

hiệu.

- Tức là sao?

- Là chiến thắng, là nhất đó!

81

Thằng này đã học tiếng Anh đâu mà biết từ Victoria

nhỉ?

- Ba đang hỏi giữa Ba và Mẹ, con thương ai nhiều

hơn mà?

- Thì đó, ba mẹ là nhất, là chiến thắng. Con

thương ba mẹ bằng nhau!

Anh hơi sững sờ!

Khi viết những dòng này anh thấy những gì thằng bé

rõ ràng thì mình lại quá trừu tượng.

Những gì anh nghĩ rằng nó trừu tượng thì thật ra

lại quá rõ ràng.

Và nữa! Anh đã chết ngắt hay mắc nghẹn liên hoàn

với đám khái niệm tù mù những định nghĩa. Đang bơi

bì bõm, ngột thở cùng mớ hỗn độn vô đối của các ký

hiệu...NGÓN CỦA GIẤC MƠ

82

Thằng bé đang ngủ bỗng ngồi dậy khóc thút thít.

Anh không hiểu chuyện gì. Liền ôm chầm nó vào lòng.

- Sao vậy con?

- Ngón tay! Con bị mất một ngón tay rồi! Hu hu hu

hu!- Vì sao?

- Con tấn công bà phù thủy và bà đã dùng phép

thuật ăn ngón tay của con... Hu hu hu!...

Anh bất giác mỉm cười.

- Không sao đâu! Con chỉ bị mất trong mơ thôi! Đếm

lại xem! Vẫn còn đủ đấy!

Thằng bé xòe hai bàn tay. Mười ngón mũm mỉm, hồng

hào như những chiếc que kỳ diệu sáng trong đêm.

Nó rất mừng rỡ và ngạc nhiên.

- Rõ ràng bà phù thủy đã tấn công, biến thành làn

khói và ăn một ngón tay của con mà! Sao nó vẫn còn

83

đây!...- Con chỉ mơ thôi! Giấc mơ không có thật

đâu!...- Vì sao không thật? Con nhìn thấy rõ ràng

mà!...- Ừ, thì là... Thôi con ngủ tiếp đi!... Sau

này lớn lên con sẽ hiểu...

Giá anh có thể khóc ngon lành vì bị mất trong

những giấc mơ như vậy nhỉ?

Ngược lại!

Hình như với giấc ngủ anh thường thấy mình được

trong mơ.

Và quá nhiều mất mát ở trong đời...

MƯA ĐỐI THOẠI

Que diêm gửi thông điệp đến với cánh rừng.

- Ta có thể hủy diệt mi trong chớp mắt!

Cánh rừng im lặng, nhờ ngọn gió chuyển lời.

- Mi chỉ là muôn một trong sinh thể ta...

84

Mưa như nước mắt đổ xuống!...

BƯỚC CHÂN LANG THANG

1. Lâu lắc, về thăm quê. Ấn tượng nhất đối với hắn

là những cái cổng. Năm mới nhà nhà rãy hoa, đốt

cỏ, dọn dẹp bày biện phô ra những cái cổng sáng

ngời dọc ngang đủ kiểu. Hắn thú vị khi thấy làng

quê mà không thiếu một kiểu cọ nào hiện đại. Mà

cũng đúng thôi! Nhìn vào cánh cổng biết tài vận gia

chủ ra sao? Cổng vuông, cổng chữ điền, cổng mái

vòm, cổng đèn kính, cổng đền, cổng ốp đá hoa, cổng

thả giàn hoa giấy, cổng xanh mướt bò kín thân dây

thằn lằn... như những nốt thêu hoa văn lên tâm hồn

hắn mơn man, dễ chịu và đẹp đẽ.

2. Hắn thả bước lang thang theo những cái cổng ấy.

Hết đồi vắng xuống thung sâu. Đất ba-dzan mùa xuân

85

tốt tươi. Những cánh cổng như mở ra những giấc mơ

hay một cửa thiên đường nào đấy. Cũng có thể là cửa

của giấc ngủ không biết chừng. Có những ngày quá

mỏi mệt vì công việc. Chỉ muốn về nhà mở cổng, bước

vào khóa kín, đánh chìm vào giấc ngủ buông rèm.

Ở thành phố đất chật người đông gần như nhà nhà

nhô ra mặt tiền chỉ cốt để buôn bán. Hàng quán lô

xô. Nhìn trước nhìn sau chẳng thấy cổng đâu. Nhà

chung cư thì rậm rịt. Cừa kín then cài. Chỉ rặt một

kiểu na ná giông giống nhau. Nếu không biết đích

xác kẻ mình đang định đến thăm ở chung cư tên gì,

lô A hay B. Dãy dọc hay ngang... thì cho dù có đến

một ngàn lẻ một lần đi tìm thì hắn cũng vẫn lạc.

Hình như thế giới càng hiện đại càng cô đơn. Mọi

quy chuẩn trở về giống hệt nhau. Tiệt tiêu cá tính.

86

Mà có muốn cũng khó có thể thực hiện được. Như làm

sao có nhà ở thành phố mà đòi làm cổng như ý muốn?

Một đời đôi khi chết rũ trong ổ trọ rồi bị đẩy vội

ra nhà thiêu, quáng quàng bị xua đi tìm một cánh

cửa mù mịt nào đó mà tìm cách chui tọt vào thiên

đường. Cổng sau đôi khi lại cần hơn cả cổng trước

ấy chứ!!!

3. Bước chân lang thang đưa hắn đến bên một cửa

hàng tiện sắt thép. Hắn thấy lô nhô những cánh cổng

đang làm đặt ngã nghiêng ở đây. Chiều cuối năm,

đám thợ hàn gò vẫn loay hoay tất bật, túi bụi vì

đơn hàng. Hắn bước vào, ông chủ chạy ra cười đon

đả:

- Sư anh muốn làm gì? Nếu đặt làm cổng ở hàng em

là nhất đấy! Có biết bao nhiêu kiểu mới! Từ Pháp,

87

Italy, Mỹ, Âu, Á đủ cả...

Lão lại gọi hắn bằng Sư. Sư anh nữa nghe mới bảnh

chứ!- Đâu, ông cứ lấy hết ra cho tôi xem - Hắn

nói. -Tôi dạo một lượt thấy kiểu ưng ý là a lê hấp

thôi!...Ông chủ hô hoán rân rân, gọi gia nô lấy

nước thuốc. Rồi lúi cúi kệ nệ bưng ra một chồng

kiểu mẫu.

- Đây! Đây! Tôi nói cấm sai! Sư anh tha hồ chọn

lựa!

Hắn dở từng trang, tung xí ngầu. Mẫu ở đâu mà

nhiều quá! Tha hồ cổng! Tha hồ cửa! Hắn xem một lúc

quánh gà, muốn nổ tung đầu. Dở dở, lật lật. Cố sao

cho nhanh.

Chợt hắn lật ra một kiểu thẩn thờ như thôi miên:

- Đẹp quá! Cái này mới là oách chứ! Tôi thấy chưa

88

ở đâu! Ông thiết kế theo mẫu nào? Nếu làm chi phí

hết bao nhiêu?

Lão chủ cầm bản vẽ, mặt đần thối ra:

- Quái, sao sư anh tinh thế? Đã bao nhiêu người

thích kiểu này, muốn làm. Đẹp thì quá đẹp! Có loại

nào bằng! Công thì cũng rẻ thôi! Nhưng rồi rốt cuộc

ai cũng hối lui. Không dám!...

- Vì sao vậy? - Hắn tò mò.

- Đây là thiết kế riêng dành cho cổng nghĩa

trang...DẤU NƯỚC

Ngày còn nhỏ, nó là đứa rất ngại đi tắm. Hình như

đứa bé nào cũng như thế. Nghe bố mẹ kêu đi tắm là

trốn biệt. Nó sợ dòng nước lạnh tạt thẳng vào

người. Bất ngờ. Choáng. Sự tiếp ứng quá nhạy cảm

giữa nước và làn da. Rồi dòng nước mạnh mẽ xối

89

xuống từ đỉnh đầu. Lăn tăn qua những kẽ mi. Nhoét

vào mắt. Thốc vào mũi. Ngạt mặn. Rồi cái lạnh khi

tắm xong. Phải chạy ù một mạch vào phòng. Người lom

khom, co lại, run run. Môi vừa phì phì câu thần

chú “grừ, grừ, grừ” hay “ư, ư, ư “...

Vào tuổi bốn mươi lúc nào nó cũng nghĩ đến việc đi

tắm trước khi có việc đi đâu đó. Nước cứ mở vòi

hết cỡ. Phun xối xả. Xà phòng chà sát kỹ càng. Đã

thế còn giở cánh lên hít hít ngửi ngửi xem thử còn

mùi không? Hắn tắm nhiều lần trong ngày một cách

tình nguyện nhưng không phát hiện ra tính chất gì

hay ho của nước.

Nước tuổi đôi mươi như dòng sông bí ẩn. Nó là đứa

trẻ thơ sợ bị đẩy vào. Bất ngờ choáng ngợp khi phải

khám phá.

90

Nước tuổi bốn mươi chỉ là một dòng rô-bi-nê phụt

trào, cọ rửa chất bẩn.

Nó bơi ngụp mãi trong dòng nước. Hàng nghìn bong

bóng nở phập phồng trên những ngã rẽ.

Tuổi tác hắn bốc mùi trong nước...

Không có lối nào về được tuổi thơ...

MÙA THI CA

Chàng là một thi sĩ. Luôn mơ ước viết được những

bài thơ trác tuyệt.

Chàng cũng từng có những bài thơ hay. Gây sóng gió

trên trường văn trận bút, dư luận khen chę suốt

cői giang hồ.

Và những lúc đó, chàng cao ngạo tự đắc rằng viết

được bài thơ đích điểm ấy không hề khó. Chữ nghĩa

của chàng, tu luyện như chàng thì việc ấy dễ dàng

91

như lấy một bài thơ từ trong túi áo ra.

Rồi chàng chấm mực viết vung văng. Thiên hạ cũng

ào ào đổ xô đến khen chê sau đó vội vã bỏ mà đi!

Chàng vẫn mải mê viết. Mùa chuyển mùa. Ngày vắt

qua đêm. Đông trôi sang hạ.

Khi chàng ngẩng lên thấy không còn ai đến bên cạnh

mình nữa.

Chỉ có bóng nắng tạt xiêu vào cái nghiên cạn trơ

mực.

Chàng bẽ bàng côi cút. Thì mình vẫn thế, chữ nghĩa

vậy mà loài người bỏ đi đâu?

*

Rồi một hôm chàng nghe trời đất bừng chuyển. Có

tiếng nói gì trong gió, trong mây. Thiên thiên thầm

thào, tiết lộc thay đổi. Trên cành cây những cánh

92

lá vàng theo gió bay đi bật dậy những chồi non.

Hình như đã mùa xuân.

Chàng quyết định bỏ bút nghiên, đứng dậy. - ”Thời

thế này ta có viết đến chết cũng thế thôi - Chàng

tự nhủ. May rời chữ nghĩa sớm trước khi quá

muộn...”.Mà thực ra với nghề thì chàng như đã

chết. Giang hồ gần như đã quên lãng chàng. “Thế

gian này có ba ngàn ngày! Ta cũng đã sống tận còn

dăm trăm ngày. Đạo thi ca suy cho cùng cũng chỉ cầu

chữ Danh chứ ai cầu chữ Yên.

Nhưng liệu Danh để làm gì trong vũ trụ này? Nó lấp

ló, lơ láo giữa càn khôn. Màu mè như phấn bướm,

trụi trơ như sa mạc.

Như mùa xuân cần gì ai biết đâu? Tự nhiên đi tự

nhiên đến...

93

Nghe trong gió một mùi hương biết ngay xuân đến!

Ai cản nổi bước Xuân? Cần gì rì rào uẩn ngữ kinh

động loanh quanh!...”. Chàng tự vấn với nghiên mực

của minh.

*

Rồi chàng quyết định xếp lại mọi thứ, Đứng dậy đi

ra vườn xuân. Khắp nơi cỏ cây rạo rực đua nhau khoe

thắm và cất lên những tiếng nói. Cuối vườn cội mai

thắp cháy từng cánh hoa bung nở. Chàng chợt rùng

mình. Có những loài hoa mãnh liệt, sức sống nhưng

chỉ nở một mùa. Bao năm đau thương, trầm tích, ấp

ủ, khảm trong đất thó chờ một ngày tiết trời chuyển

điệu giao hòa mới ấp úng nói ra. Tiếng nói uyên

nguyên của đất trời, vũ trụ.

Cũng như thơ. Chỉ một mùa. Không thể sinh sôi bất

94

tận mùa. Chữ nghĩa hết duyên chỉ lật lảy, khóc

kháy. Khác nào mực đã chết trong nghiên. Thì ra bao

lâu nay chảng đã làm một việc giết thời gian quý

báu và tận hủy cảm xúc thơ. Vây quanh chàng không

phải Thơ mà ngổn ngang xác chữ...

*

Khi chàng mất, hồn chàng sẽ nhập vào hồn mai.

Sớm mùa xuân thanh tân cất tiếng.

Ai là người đọc thấy ngôn ngữ mùa chuyển động trên

nhựng cánh hoa vàng uyển nhã ấy?

Người đó có nguy cơ trở thành Thi sĩ...

LỮ HÀNH TRONG ĐÊM

Với bạn bè tôi

Cuộc đời anh là những trễ muộn!

Bao giờ cũng trễ muộn!

95

Và bây giờ một lần nữa lại trễ muộn...

*

Khi anh đến tiệc rượu đã tàn.

Mọi người đã về hết.

Kẻ còn ở lại say ngã nghiêng.

*

Không ai nhận ra anh!...

*

Anh bắt đầu ra đi từ nhà cùng ngọn gió lữ. Một

ngôi sao dẫn đường!

Và bây giờ trở về trên vai gió đẫm.

Ngôi sao bơ vơ cuối trời!

*

Bởi vì anh trễ muộn nên biết có những người bạn

chẳng bao giờ bỏ rơi anh!...

96

Rạng sáng 27.1.2013

THỦ CẤP YOSHIMOTO

Những câu chuyện kể với Con trai

Cha sẽ kể cho con nghe câu chuyện về Danh dự. Vì

nó, cha tiếp tục luyện Võ thuật dù đã bước vào tuổi

bốn mươi.

Cha vẫn say mê tập luyện vì nhớ đến thủ cấp

Yoshimoto.*

Oda Nobunaga là một chiến binh Samurai tự do.

Trong trận cuối cùng ông sẽ gặp Imagawa Yoshimoto,

một lãnh chúa hùng mạnh.

Và giữa họ đã có những trận đánh khủng khiếp!

Có một điều Nobunaga nhận ra đối thủ của mình tuân

thủ nghiêm ngặt tinh thần võ sĩ đạo. Không dùng

thế mạnh bức kẻ yếu.

97

Và chính điều đó giúp cho ông thoát chết gang tấc

nhiều lần trong cuộc sinh tử.

Điều này lớn lao đến nỗi Nobunaga từng có ý định

ngưng cuộc chiến vì tinh thần mã thượng của kẻ thù.

*

Nhưng ở phía nào đó, ông ganh tỵ.

Trong cuộc thảm sát tương tàn tại sao lại mang

tinh thần hòa nhã cao đẹp như vậy?

Và ông đã tự đào lấy những động lực, lợi dụng tinh

thần cao quý đó để giết chết đối thủ.

Ngày đám thuộc hạ nộp cái đầu Yoshimoto, Nobunaga

đã khóc rất to.

Ngay lập tức ông bãi binh, tự tay ông rửa thủ cấp

và phát tang.

98

Ông giữ cái đầu Yoshimoto suốt thời gian cho phép,

liên miên khóc lóc độc thoại.

Sau đó cho tẩm liệm cẩn thận và đưa về quê quán

chôn cất...

 

 *

Người đời đến hôm nay vẫn luận bàn xem Imagawa

Yoshimoto và Oda Nobunaga ai hiệp sĩ hơn ai?

Ai đáng ca tụng và ai nhận sự phỉ báng?

Nhưng với cha, việc đó không còn quan trọng!

Đơn giản là hai phong cách sống!

Cần thiết nhất là một thái độ, sự chọn lựa!

Và cha nghĩ cả hai Ông đều giữ được Danh dự!

*

Vấn đề cha lại thường nhớ đến thủ cấp Yoshimoto

99

khi tập luyện võ thuật hơn là phán xét Nobunaga.

Nhân nhượng, nâng đỡ người yếu hơn mình dù đó là

kẻ thù.

Cả đời phải thực hành nghiêm túc những qui chuẩn

của Võ đạo. Những nguyên lý làm người và cho dù lâm

vào bất cứ hoàn cảnh nào cũng không bao giờ rời bỏ

nó!

Dù kết cục phải nhận lãnh Cái chết Danh dự!

Đó là điều cha muốn kể với con.

Cha thấy thủ cấp Yoshimoto là một chiếc đầu lâu

đẹp! Đôi mắt nhắm. Nhưng hình như đôi môi vẫn mở.

Để kể lại những huyền thoại hư lãng. Kiêu hãnh dù

buồn!

Có sự mê đắm nào không buồn?

Những bài học cao quý vì sự chọn lựa, lẽ sống đích

100

thực lung linh bay qua đầu nhiều thế kỷ...

HÃY RỬA TAY TRƯỚC KHI ĂN

Anh đến đón con sớm. Lớp nó đang làm bài kiểm tra

về Đạo đức.

Anh đi vòng từ trước ra sau. Chậm rãi. Quan sát

thế giới của thần tiên và trẻ con.

Anh nghĩ lơ mơ về tuổi thơ mình. Bừa bộn và không

có ký ức gì thật rõ ràng!

Loang loáng trôi!...

*

Băng qua khoảng sân, anh phát hiện ra một cái nhà

ăn. Ngước nhìn lên anh thấy câu khẩu hiệu “Hãy rửa

tay sạch sẽ trước và sau khi ăn”.

Như một quán tính thúc hối. Anh bị đẩy tới! Nghiêm

cẩn trước rô-bi-nê.

101

Anh thận trọng nhích chiếc vòi.

Có một sự chuyển động chậm rãi linh ẩn từ phải qua

trái!

Mắt hồi hộp quan sát dòng nước!

*

Một dòng thác tháo tung. Trắng xóa! Nước long lanh

như ngọc biếc. Reo xối mát lạnh hai bàn tay.

Đã lâu, không ai nhắc anh cần phải luôn giữ hai

bàn tay sạch sẽ!...

An Bình, chiều 30.1.2013

LIKE FACEBOOK

M. lọ mọ cả đêm với cái truyện ngắn. Một hai giờ

sáng vật vã mới xong. Anh khoan khoái post lên

facebook. Đã thấy ngay cái like đầu tiên của K.

Lâu dần, M. đâm thích K. Ở đâu ra một người bạn

102

trung thành và lý tưởng như thế ở cái thời đại chó

chết này nhỉ? Còn lâu!

Bán tín bán nghi nhưng chu kỳ đó cứ lặp đi lặp lại

đều đặn. Thế này thì đúng rồi! K. là một nhân vật

có thật yêu truyện của M. trong thế giới ảo.

Một lần M. viết được một cái khoái tỷ. Anh sướng

điên khi thấy K. vẫn like phát đầu tiên. Úi mẹ,

thằng chó này chơi được! Nó theo dõi mình liên hoàn

thì chỉ có nó mới nhận ra cái thâm căn cố đế của

truyện này. Viết như đục vào xương tủy bọn khốn để

gắp ra từng con sâu.

Và hẹn hò. Và uống cà phê!

Trước mặt M. là một K. hoàn toàn có thật. Chẳng hư

ảo phẳng phiu gì trong cuộc đời.

K. cười hô hố: - ”Chịu ông thật! Ông viết cái mả

103

mẹ gì mà viết lắm thế! Tôi cứ rình rình bấm “lai”

một phát!...

Này, chơi gái phải là phát đầu tiên. Chơi facebook

phải là cú “lai” đầu tiên mới sướng!

Đời thế mới xứng gọi là đời...”

Sài Gòn, cuối năm 31.1.2013

MÂY TRẮNG THỔI QUA TRỜI PHÙ DU

Bốn mươi năm sống lăn lóc trên cõi đời hắn nhận ra

mấy bài học. Có lẽ cần nghiên cứu kỹ, chỉnh đốn

hoặc từ giao, trước khi quá muộn.

*

Bạn văn chương là khó chơi nhất. Thường chỉ chơi

thế hoặc cánh hẩu. Tuy họ mang tiếng phóng khoáng,

rêu rao, tự viết và dám viết bao lời lẽ thăng hoa

vị tha, quảng đại, nhân từ về chính mình nhưng lại

104

là đám bẩn thỉu, vô hậu nhất. Thường bạn văn chỉ

thích khen chứ không thích chê. Chê người, mà nhất

là chê văn kém là thù, thậm chí hận suốt đời. Chỉ

chực chờ có một cơ hội là trả thù. Cho dù chỉ là

một cái vảy nhỏ.

*

Cuộc đời nói ngắn nhưng thật ra là quá dài so với

lòng thù hận. Có những mối quan hệ xấu đi vì những

chuyện vặt vãnh không đâu. Lắm khi chỉ vì nghĩ

thằng đó có tài hơn mình. Thế là thù! Đến chết vẫn

cứ thù! Thù khơi khơi như vậy mà nhức xương!

*

Ganh tỵ khó phân giải nhất là tài năng. Đôi khi

cao ngạo tự xiển dương, vì mình có tài nên mình

biết kẻ nào tài hơn mình. Và mình thù nó. Tìm cách

105

chơi cho nó đổ quán xiêu đình, chơi văng đèn cù,

chơi ăn đá hốt cứt... Chơi không được thì lừa, thì

giăng bẫy cho nó sập vào mà chơi! Đè đầu nó xuống

mà địt lên một phát! Cho sướng! Cho thõa cái “trời

sinh Du sao còn sinh Lượng...”

*

Cho đến khi chết đi vẫn không muốn nhìn thấy nó.

“Tao có chết thì vẫn đéo có chỗ cho mày!...”.

Mà suy cho cùng thì cùng một lứa bên trời lận đận

cả!

Cũng loài thương vay khóc mướn! Sống thác phù du

như cánh bướm!

Hỡi ơi, ông giời khéo sinh ra cái Danh, cái Tài...

để làm gì! Mà yêu nhau. Mà oán thán nhau!

Ô hô hô! Thương cho một kiếp bọt bèo chữ nghĩa!

106

Tức tưởi bò đá anh ách! Ân oán nhục kiếp!

Mây trắng thổi qua trời phù du...

LỒNG ĐÈN, LỒNG CHIM & NHỮNG THỨ KHÁC

1. S. - Luxury Hotel - Saigon Plaza là một thương

hiệu du lịch nổi tiếng Sài gòn. Nhân dịp cuối năm

và cũng khánh thành ra mắt một số phòng mới -

Launching Rooms and Suites Collection - có một

party chiêu đãi, giới thiệu chương trình tham quan.

Anh từ chối mãi không được vì người bạn anh là một

trong những Art Direction & Branding thiết kế

chính mẫu của các phòng đó. Sau gần chục cú điện

thoại, e-mail trao đổi qua lại, anh đã phải đến.

“Nhớ mời cả chị anh nhé!”. Một tin nhắn giờ cuối

vào máy anh còn nhắc.

107

Và để chứng tỏ lịch sự, tôn trọng bạn sau những cú

trì hoãn không thành, anh đã đến với hai vợ chồng

cùng thằng bé.

Và anh đã gặp bất lợi đầu tiên.

- ”Anh, trong điện thoại và e-mail em không có mời

thằng bé. Anh nhớ không?” - Art Direction nói,

thoáng bối rối.

- Làm sao chú biết nó mà mời? - Anh đùa - Muốn mời

nó cũng không có chức danh gì để mời... Nó phải đi

theo ba mẹ thôi!...

- Mong anh hiểu cho đây là một tiệc rất quan trọng

dành cho các Vip là doanh nhân và những người nổi

tiếng. Em sợ là Sếp sẽ rầy rà...

Một ý nghĩ thoáng qua như tia chớp. Party cuối

năm! Rồi đi xem các Launching Rooms mới! Có quái gì

108

quan trọng đến mức cấm trẻ con chứ? Mà thực ra nói

cho đúng, anh phải mời thằng bé đến đây! Cho dù

anh có là khách quý cùa Art Direction chăng nữa.

Thằng nhóc có muốn đến mấy chỗ này đâu! Bởi nó chưa

có ký ức gỉ về khách sạn, nhà hàng. Những nơi tiệc

tùng giao tiếp của thế giới người lớn sang trọng.

Và nữa, anh không thể đến dự cả hai vợ chồng được

nếu không đem con theo. Nhà có ba người.

Chị nói: - Hay thế này! Anh ở lại dự tiệc! Em sẽ

đưa con đi chơi! Em ít thời gian ở bên con do

chuyến đi vừa qua!...

Anh thấy hơi buồn khi nghĩ mình ở lại một mình

giữa những kẻ xa lạ. Nhưng rồi anh nghĩ, thà thế

còn hơn là sự tùy tiện của mình mà gây phiền phức

cho người khác. Biết đâu, sau party, sẽ có những

109

buổi rút kinh nghiệm và Art Direction sẽ bị rầy rà.

Như thế có phải rơi vào tình huống xấu hơn không?

Anh vuốt má thằng bé - cái cảm giác mịn màng và

thơm tho, anh thường làm vậy khi ở bên con - rồi

nói: - ”Vậy con đi với mẹ nhé!...- Thằnh bé nhìn

anh chờ đợi. Anh lại thấy chùng lòng: - Hay con

thích ở lại đây với ba?...”

Rốt cuộc, nó đã đi theo mẹ. Nhìn nó vừa bước đi

vừa ngoái lại nhìn, anh thấy se lòng.

Còn lại một mình anh bất đầu nghĩ đến việc thoát

khỏi nơi này một cách hợp lý...

****

2. Dòng người quyền quý, sang trọng đang đổ về bao

quanh anh. Những bộ vét-tông, cà-vạt sang trọng.

Những váy đầm, váy xòe cũn cỡn. Những mông và đùi.

110

Vú và eo. Khép khép. Hở hở. Những chảo nhàu son

phấn. Những khuôn mặt to bự, thừa mứa, chảy mỡ. Cả

bọn hoan hỉ tay bắt mặt mừng hú hí, ố la la tung

hứng màn dọa đầu một vở hài kịch. Sân khấu và diễn

tuồng. Nhưng có vở kịch nào hài hước, sinh động,

bất ngờ, đáng để chờ đợi được xem khi thiếu những

thiên thần trẻ con. Và câu hỏi lởn vởn trong

anh.Thật tồi tệ! Không có trẻ con là gốc rễ xuất

phát mọi rắc rối của vấn đề...”

Quả nhiên anh đoán không sai! Cho dù nơi chốn đó

danh giá đệ nhất Sài gòn chăng nữa!...

Đầu tiên là ngồi vẹo cổ chờ tập hợp thành đoàn.

Ông Tây bà Ta. Sau đó vút lên thang máy. Cô hướng

dẫn viên đưa mọi người đi xem loạt phòng mới!

- Mỗi đời giám đóc S. Luxury Hotel lại có những

111

thay đổi, đề-co mới. Đó là quan điểm luôn luôn vì

Thượng đế của chúng tôi. Lần này là ngài Luis X.

một Tổng giám đốc người Pháp. Ngài đã có những cải

đổi toàn diện. Đó là sự hòa hợp giữa Tây phương và

Đông phương qua hai mẫu phác thảo lồng đèn và lồng

chim. Tuy chỉ cách điệu bằng những họa tiết nhưng

các anh chị sẽ dễ dàng nhận ra những đặc trưng văn

hóa và truyền thống trang nhã riêng của mô tip

trang trí này! Từ thảm, gương treo tường, phòng

tắm... S. Hotel đều điểm xuyết những nét chính chủ

đạo của trang trí đó...”

Anh lướt đi trên thảm. Chẳng nghe mùi vị gì! Đang

lơ ngơ nghĩ xem giờ thằng bé với mẹ nó đang đi đâu?

Anh giẫm lên những chiếc lồng chim cách điệu hoa

mỹ trên thảm, bất chợt nở nụ cười giễu cợt khi thấy

112

mình muốn tìm nơi để giái phóng “chim đang hót

trong lồng”. Chỉ có nước trôi là dễ chịu nhất! Cuốn

phăng hết mọi sự ngưng đọng, rác rưởi. Nơi nào úng

ngập, dềnh dứ là nơi ấy có sự bẩn thỉu, dối

trá!...

Dòng khách thượng lưu tiếp tục trầm trồ không ngớt

khi các hướng dẫn viên tiếp tục đưa họ lên các

tầng cao hơn để giới thiệu các launching rooms. Có

đủ thứ hạng. Một thế giới sang trọng mênh mông.

Phòng ngủ, phòng tắm, bàn làm việc, tủ lạnh, hồ

bơi... đều có những cách điệu hình tượng và hiện

đại. Anh lướt nhìn trong một chiếc gương kiểu mới

được giới thiệu là “soi chuẩn mực”. Bất ngờ nó đang

chộp bắt những cặp mông khổng lồ núng níng, những

vòm họng to bè nở nang, những vẻ hiền lành nai tơ,

113

những đôi mắt cong vút long mi giả, cả cái nhún

vai, điệu đàng tiếng cười kiềm chế quý phái. Rõ

khổ! Càng rõ càng không biết chuẩn mực thế nào!

Chỉ duy nhất anh dừng lại hơi lâu trước một phòng

tắm khá đẹp. Có hồ bơi nhỏ, được chắn kính trong

suốt. Ở ất cứ vị trí nào của căn phòng này từ phòng

ngủ, xem phim, bàn làm việc đều có thể nhìn thấy

người khỏa thân tắm ở trong. Căn phòng đặc biệt này

theo hướng dẫn viên là cao cấp nhất của khách sạn

S. và chỉ còn thua cấp đặc biệt dành riêng cho các

Nguyên thủ Quốc gia hay Tổng thống! Nó có giá một

ngàn đô mỗi đêm. Anh chợt nghĩ đến thằng nhóc. Nếu

có nó ở đây chắc sẽ khoái dữ! Ở nhà mỗi lần thằng

nhỏ tắm đều nghịch giỡn với nước rất lâu. Nó có một

điệu nhảy rất kỳ lạ, vui nhộn mà nó thường phấn

114

khích nhào lộn giữa dòng nước, hét rất to:”Ba, ba

vào tắm với con đi! Con sẽ biểu diễn bài “Gangnam

Style” dưới nước cho ba xem? Ba thấy chưa? Vai

chính cũng đâu có được như vậy?...”. Nó học ở đâu

chữ “vai chính” làm anh thấy rất khoái. “Vai chính

cũng đâu có được như vậy” anh càng khoái hơn! Nó

lắc mông và đung đưa con chim. Cái vòi bé tí him

vung vẩy nhìn ngộ dữ! Đó là lý do tại sao hình ảnh

các chú bé bắt chim đái trong nhiều bức tranh vẽ đề

tài công giáo mà nhà thờ vẫn công nhận. Nước thiên

đường.

Anh bước tới sờ sẫm cái rô-bi-nê kiểu mới dáng

thật mạnh mẽ. Bất chợt thở dài.- ”Lồng đèn thì đẹp

thật! Nhưng lồng chim ác liệt hơn! Đến lúc nào đó

“chim” và “đèn” vứt đi chỉ còn “lồng”! Như mẫu mã

115

cái vòi này! Đẹp quá! Cũng chỉ để xả và giữ nước!

Thiết kế mỹ miều thế này có nhà design nghĩ đến cái

vòi muôn năm không rỉ không nhỉ?...”

****

3. Tiệc đứng chờ phát thức ăn là món cuối cùng anh

được nếm trong bản thực đơn của party S. Hotel.

Nền kinh tế khó khăn suy thoái đã ảnh hưởng hầu hết

các lĩnh vực đời sống. Đánh vào thói sa hoa và bi

hài của con người. Anh được trải nghiệm những phút

giây quý báu, đặc sắc bật tung mọi ngóc ngách hay

tháo mặt nạ các nhân vật chính trên sân khấu hài

kịch toàn vai quý tộc. Từng đoàn người ngoan ngoãn

chen chúc xếp hàng chờ đến phiên được gắp thức ăn

trên dĩa.

Ban đầu thì nhiều cô nàng ăn mặc sang trọng lướt

116

qua dãy người xếp hàng cười có vẻ chia xẻ, độ

lượng, hiền lành. Sẳn sàng nhường chỗ cho kẻ khác,

ngồi nép vào ghế sôpha e ấp chờ đến phiên. Nhưng

dòng người xếp chờ thức ăn không vơi đi mà mỗi lúc

một đầy thêm. Các cô bắt đầu nhìn nhau hốt hoảng.

Rồi không ai bảo ai xúi rụi vào hàng.

Anh nhìn hàng người dài diễn viên đủ thứ hạng ngác

ngơ, chộn rộn, cau có, đạo mạo, từ tốn, nôn

nóng... đang rối rắm vừa nhìn đồng hồ vừa chờ tới

phiên...Và rồi anh nhận ra nút thắt bất ngờ của kẻ

sắm vai. S.Hotel mời thượng khách, giới thiệu

Launching Rooms mới, có cả phòng ngoại hạng của VIP

hằng chục triệu một đêm rồi mời các thượng khách

phải xếp hàng chờ đến lượt phát thứ ăn.

Sau khi thoát qua một hàng dằng dặc những người và

117

người, toàn thân bốc rửa trong một mùi hôi nồng,

cái dĩa đưa ra thì được một nhân viên te tái lăng

xăng trải miếng bánh nhúng nước, rải tí thịt, tí

tôm luộc sắt mỏng, tí giá hành... thành một cái gỏi

bé tí bằng hai ngón tay thả lên dĩa. Mỗi đĩa “tối

đa” chĩ được hai cái. Người bưng dĩa đi mà mặt còn

ngơ ngác như không hiểu vì sao!

Dòng người vẫn kiên nhẫn đeo bám theo hàng thôi

miên vô tận.

Anh nghĩ đến thằng bé. May quá! Chị đã dắt nó đi!

Nếu có ở đây nó sẽ xếp hàng ra sao? Anh thả hai

miếng gỏi vào bụng mà chẳng biết nó đã đi đâu? Anh

chuẩn bị len qua xếp hàng để được lĩnh một ly rượu

chát... Đôi khi trong tiệc tùng chúng ta chỉ cốt

tìm được lý do chính đáng để ra về!... Đúng là thế

118

giới không có trẻ con. Mọi thứ trởn trơ ra, phẳng

lỳ, vô cảm...

****

4. Chị và con đến đón anh. Thằng nhóc hớn hở.

“Tiệc có vui không ba?”.

Anh trả lời con bằng một câu hỏi.

- Con thế nào? Nơi nào có trẻ con là vui à!...

- Thật vậy á ba? Nhưng vẫn có những chỗ cấm trẻ em

mà ba?

- Ừ, người lớn cấm trẻ em đến để người lớn tự chơi

với nhau! Nhưng các trò chơi của người lớn thì rất

buồn!...

MƠ HỒ KHÔNG GIỌNG NÓI

Hắn vẫn thường mua vé số nhưng chẳng bao giờ dò

cả. Để thi thoảng hắn mơ hồ nghĩ thầm: - ”Mình đang

119

là đại gia đây chứ! Mấy tỷ bạc đang nằm trong túi

chứ có ít đâu!...”

Một lần sực nhớ, hắn lấy ra định dò, thì đã quá

ngày. Hắn lập tức xé ngay chiếc vé ấy. Mơ hồ nở nụ

cười bao dung, hỷ xả, độ lượng như Đức Phật: - ”Vừa

công quả cả mấy tỷ giúp người nghèo và xây dựng

đất nước ấy chứ!... Có làm sao!”...

TIẾNG VIỆT

Khi đi uống cà phê hắn thường cảm khoái nghĩ về

những trận làm tình tưng bừng khói lửa.

Cả chàng và nàng đều đứt hết cảm giác. Chết ngất!

Chỉ có tiếng Việt mới giúp hắn điều đó!...

CÁI ẤY!

Nàng hỏi Chàng:

- Cái “ấy” là cái gì?

120

Chàng đỏ mặt. Loay hoay tìm cách trả lời:

- Cái ấy là cái “ấy ấy” ấy!... Có thế mà cũng

hỏi!...Nàng:

- Ơ cái anh này! Không biết thì phải hỏi chứ! Thế

cái “ấy ấy ấy ấy” ấy là cái gì?

Chàng ngước nhìn nàng. Bán tín bán nghi. Thận

trọng diễn tả từng từ để nàng hiểu.

- Ờ, thì là cái “ấy ấy ấy ấy ấy” ấy!...”.

Cứ thế chàng và nàng cứ ấy qua ấy lại khi phải nói

về cái Ấy!

NGƯỜI ĂN BÓNG

Cô ấy và Nàng là kỳ phùng địch thủ trong Nghệ

thuật.

Không bao giờ chịu nhau! Dù bên ngoài vui vẻ, nói

cười như hai chị em!

121

Ngỡ chẳng có gì thân mật hơn!

Sự thật, Cô luôn luôn muốn xinh đẹp, tài năng,

thành công hơn Nàng.

*

Chiều nay, có một cú điện thoại báo tin Nàng vừa

mất vì tai nạn xe.

Người báo tin là phóng viên một tờ tạp chí nổi

tiếng muốn có bức ảnh của Nàng và Cô!

*

Phút đầu tiên là Cô sững sờ.

Phút thứ hai Cô nghĩ ngay trong đầu: - ”Phải chọn

tấm ảnh nào Cô đẹp hơn Nàng một chút...”

NGÔI NHÀ TÌNH YÊU

Con trai!

Hôm nay lần đầu tiên hai cha con ta nói câu chuyện

122

của người đàn ông. Ba thấy con khóc.

Và ba rất hạnh phúc!

Vì thế, cha muốn ghi lại để sau này con đọc.

Con sẽ nhớ mình đã bắt đầu có ý thức là một người

đàn ông như thế nào?

Bởi vậy con trai thiếu nam tính đôi khí hóa thành

con gái. Con gái ít nữ tính lại như con trai.

Đàn ông sao Hỏa. Đàn bà sao Kim.

Đàn ông là Lửa. Đàn bà là nước!

*

Buổi chiều mùa xuân con tròn Sáu tuổi. Học lớp

Một. Ba kể cho con nghe về Prometheus. Vị thần giữ

lửa.Lửa của thiên sứ cũng chính là lửa bếp.

Đàn ông là gì? Là trụ cột của gia đình.

Là một bờ vai ấm áp, gánh vác những chuyện quan

123

trọng.Bờ vai đó, mẹ con, vẫn thường gác mái đầu

thương yêu tin cậy ngủ khi Ba đọc sách.

Ông bà mình đã nói : - ”Đàn ông xây nhà. Đàn bà

xây tổ ấm”!

Con tuy là đứa trẻ nhưng khí phách hồn nhiên hiếu

động của cậu con trai đích thực.

Hiển hiện sự linh hoạt của một chú báo con. Uy

nghi tiếng sư tử gầm.

Và còn phải biết khóc. Vì những rung động tận đáy

tâm hồn.

*

Mở đầu, ba nói: - ” Con yêu, con nghĩ thế nào nếu

chiều nay, chúng ta không còn căn nhà để trở về!

Chúng ta phải ra đi !...”.

Con bất chợt nhìn cha, thảnh thốt :- “Tại sao vậy

124

ba ? Không phải ngôi nhà đang ở lâu nay là của

chúng ta hay sao ?”

- ”Tại sao con biết là nhà của chúng ta?” – Ba hỏi

con.

- ”Thì mẹ vẫn nói như vậy! Căn phòng ấm áp của

con, đồ chơi của con...- Nước mắt con bắt đầu rơm

rớm : Từ khi cả gia đình chuyển về đây mẹ nói với

con sẽ không còn phải đi đâu nữa...”

Ba nghe thấy tiếng con thật xé lòng. Ba hối hận vì

thấy bài học của mình đã mở quá xa.

Ghim vào lòng ba, câu nói vô tình của đứa trẻ

“chúng ta sẽ không còn phải đi đâu nữa” làm ba xúc

động!Ba tự hỏi điều gì chuyển trong mắt đứa trẻ

trước bao cuộc chuyển dời? Tại sao nó lại biết quá

sớm những điều ấy? Khi mà ở lứa tuổi cùng Le Petit

125

Prince của Saint-Exupéry còn mơ nói chuyện với con

rắn, không cần giải thích như người lớn. Tuổi của

Nils Holgerssons của Selma Lagerlöf sẵn sàng lên

đường, rời bỏ tổ ấm lạc vào chốn thần tiên. Hay

chàng hoàng tử của Mark Twain đổi vai thành chú bé

nghèo du thú miền vui của kẻ lang thang thì gia

đình chúng ta chưa bao giờ có một chốn ổn định để

trở về!

Qua cách trả lởi, ba tin rằng con đã biết những

chuyến ra đi. Vào những mùa xuân khi mọi đứa trẻ

hạnh phúc bên cah mẹ đi chơi thì con đã cùng chúng

ta làm những cuộc chuyển dời khi nơi này, khi nơi

khác. Con đã thấm nhiễm cảnh bơ vơ không cửa nhà

giữa Sài gòn rộng lớn này…

*

126

Con ý thức được chuyện đó từ bao giờ? Những tiếng

gõ nào đã dội lên tâm hồn thơ ngây, trong trẻo của

con. Để bây giờ con đã khóc khi được gợi nhớ về

ngày tháng đó!

Sẽ không quên đúng không con? Giữa căn nhà ngập

tiếng cười yêu thương của gia đình chúng ta.

Chúng ta sẽ mãi ở đây! Không cần phải dọn đi đâu!

Đôi khi giọt nước mắt thơ trẻ khiến người lớn giật

mình. Thế giới xung quanh chuyển động từng ngày và

con trai của ba mẹ đã lớn lên!

Có thể con vẫn là đứa trẻ con!

Nhưng giọt nước mắt đã nuôi và vỗ về mặt trời

trong từng mảnh vỡ...

ĐÀN ÔNG CHỢ

Trai khôn kén vợ chợ đông

127

Gái khôn chọn chồng giữa chốn ba quân

(Ca dao)

Anh xuống chợ. Sáng nay bỗng phát hiện chuyện lạ!

Càng ngày càng nhiều đàn ông “ốp” chợ. Họ buôn bán

đủ thứ. Cá, mắm, muối, tương, ớt... Từ lớn như con

chó đến bé như cây kim. Từ đồ tươi đến đồ khô.

Tất tần tật mọi thứ. Không từ nan cái gì!

Có anh ngồi uy nghi chẫm chệ trên chạp phô. Cái

bụng tò vò ặc lè. Có chàng ốm tong teo, đứng phơi

ngoài trời, miệng rao bải hãi!

Và chàng mắt xếch, tướng dữ như Bàng Thống đang hí

húi cân cho anh.

Quá rành rẽ. Quá ngón nghề! Hai ngàn giá đỗ. Chàng

hớt lại một nhúm gọn ơ!

***

128

Đàn ông chợ cũng “giàu” chất “men”. Râu ria quai

nón, cơ bắp cuồn cuộn. Ngang tàng dữ dằn. Có anh

còn xăm trổ đầy mình!

Chỉ có điều trên tay là con tôm, hạt tiêu! Con gà

kêu quang quác. Con cá giãy tươi!...

Có chàng còn ngồi bên một mẹt áo quần. Có đầy đủ

xu-chiêng, xì-líp nữ. Nhiều cô, bà xà vào. Chàng

cười phớ lớ căng ra từng cái trong nắng tươi:- ”Cỡ

em bao nhiêu? Vừa đấy! Ôm gọn! Đẹp! Hớ hớ...”

***

Ngày xưa, tuổi thơ anh theo mẹ ra chợ cũng thấy có

đàn ông. Nhưng thường họ chỉ mài dao kéo, sửa vít

lửa, quẹt ga, đồng hồ... Những việc ngoài chợ dù

sao cũng của phái mạnh! Không của phái yếu!

Thuần nam! Như lửa đá! Không thể thay thế!

129

Bây giờ họ dành hết công việc đàn bà. Thuần nữ. Đã

thế, đá miếng từa lưa!

Còn chưởi rủa, hỉ hoặc, chặt chém... ghê nào kém

ai!Có cái gì âm thầm chuyển đổi? Từ bộ ria, cái

xăm, bắp cơ, ánh mắt... đến nói cười tóe lóe!

Một ngày con gái đến tuổi cập kê. Tự ra kén chồng

giữa chợ...

130

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát