Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Nhật Ký Á Thần - P2

NHẬT KÝ Á THẦN – P2

Tác giả: Rick Riordan

Người dịch: Thiên Tứ

LEO VALDEZ VÀ HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM BUFORD

LEO ĐỔ LỖI CHO WINDEX . Lẽ ra cậu nên biết mới

phải chứ. Giờ thì toàn bộ công trình – công sức làm

việc trong hai tháng qua – có thể nổ tung vào mặt

cậu theo đúng nghĩa đen đấy.

Cậu giận dữ lao vào Boong-ke 9, nguyền rủa chính

mình vì đã quá ngu ngốc, trong khi các bạn cậu cố

làm cho cậu bình tĩnh lại.

“Được rồi,” Jason nói. “Bọn tớ ở đây là để giúp

cậu.”“Hãy kể cho bọn tớ nghe chuyện gì đã xảy ra,”

Piper giục giã.

Tạ ơn Chúa vì họ đã đáp lại lời kêu gọi khẩn cấp

1

của cậu nhanh chóng đến thế. Leo không thể tiết lộ

với ai khác. Có những người bạn thân ở bên khiến

cậu cảm thấy dễ chịu hơn, mặc dầu cậu không chắc

liệu họ có thể giúp ngăn chặn thảm họa hay không.

Jason trông thật bảnh và tự tin như thường lệ -

cậu ấy sở hữu vẻ đẹp của một anh chàng yêu lướt

sóng với mái tóc vàng cùng đôi mắt màu xanh da

trời. Vết sẹo trên miệng và thanh kiếm bên hông tạo

cho cậu ấy vẻ ngoài mạnh mẽ, như thể cậu ấy có khả

năng giải quyết hết mọi việc.

Piper đứng kế bên Jason trong trang phục quần

jeans và áo phông cam của trại. Mái tóc nâu dài

được tết gọn sang một bên. Con dao găm Katoptris

lấp lánh nơi thắt lưng. Bất kể tình huống, đôi mắt

đa sắc sáng long lanh như thể cô ấy đang cố nín

2

cười vậy. Từ hồi Jason và cô ấy chính thức là một

đôi, Piper rất hay có vẻ mặt như thế.

Leo hít một hơi thật sâu. “Được rồi các cậu.

Chuyện này nghiêm trọng lắm. Buford đã biến mất.

Nếu chúng ta không tìm nó về, toàn bộ nơi này sẽ nổ

tung.”

Đôi mắt Piper mất đi một ít tia sáng mang ánh

cười. “Nổ tung? Ừm… được rồi. Hãy bình tĩnh và nói

cho bọn tớ nghe xem Buford là ai.”

Chắc Piper không cố ý, nhưng là

con-của-nữ-thần-Aphrodite, cô ấy được kế thừa năng

lực gọi là lời nói mê hoặc, khiến cho mọi người khó

mà từ chối không làm theo những gì cô ấy nói. Leo

nhận thấy các bắp thịt của mình giãn ra. Tinh thần

cậu thông thoáng hơn chút ít.

3

“Vậy thì,” cậu nói. “Đến đây nào.”

Cậu dẫn họ băng qua sàn xưởng, cẩn thận đi men

theo vài công trình còn nguy hiểm hơn của mình.

Trong hai tháng ở Trại Con Lai, Leo đã dành phần

lớn thời gian gắn bó với Boong-ke 9. Xét cho cùng,

chính cậu đã tìm ra lại cái xưởng bí mật này. Giờ

với cậu mà nói, nó được xem như ngôi nhà thứ hai.

Nhưng cậu biết các bạn mình vẫn cảm thấy không

thoải mái khi ở đây.

Cậu không thể trách họ. Được xây thông vào vách đá

vôi ở tận sâu trong rừng, Boong-ke vừa là kho vũ

khí - xưởng máy vừa là ngôi nhà an toàn dưới lòng

đất, với một ít sự điên rồ của phong cách Vùng 51

được thêm vào theo một chừng mức tốt đẹp nào đó.

Các dãy bàn làm việc trải dài vào trong bóng tối.

4

Các khoang dụng cụ, phòng để đồ, lồng chứa đầy dụng

cụ hàn và hàng đống vật liệu xây dựng tạo thành

một mê cung các lối đi rộng lớn. Leo đoán cho đến

nay mình chỉ mới biết đến một phần mười khu

Boong-ke này. Phía trên đầu là một loạt các lối đi

trên không cùng ống dẫn khí nén dùng để vận chuyển

đồ dùng, kèm theo đó là hệ thống đèn chiếu sáng và

dàn âm thanh công nghệ cao mà Leo vừa khám phá ra.

Một băng-rôn ma thuật lớn treo chính giữa phòng

sản phẩm. Leo vừa tìm được cách để thay đổi dòng

chữ hiện ra trên đấy, giống như màn hình JumboTron

ở Quảng trường Thời Đại, vì thế giờ cái băng-rôn đó

đề là: Giáng sinh vui vẻ! Tất cả quà của bạn đều

thuộc về Leo!

Cậu dẫn các bạn mình đến khu vực chế tạo chính

5

yếu. Cách đây vài thập kỷ, anh bạn kim loại của

Leo, con rồng bằng đồng tên Festus, đã được tạo ra

ở đây. Hiện tại Leo đang nhàn nhã lắp ghép niềm vui

và tự hào của cậu – con tàu Argo II.

Vào thời điểm này, nó trông chưa ra dáng cho lắm.

Sống thuyền đã được bố trí xong xuôi – một thanh

đồng Celestial dài chừng ba mươi mét (tính từ đầu

đến đuôi thuyền) được uốn cong như một cây cung.

Các tấm ván ở phần thấp nhất của thân thuyền sau

khi được đặt vào vị trí tạo thành hình một cái bát

trũng nối với nhau bằng giàn giáo. Các cột buồm nằm

một bên, đã sẵn sàng để lắp đặt. Hình chạm đầu mũi

thuyền là đầu rồng bằng đồng – trước kia vốn là

đầu của Festus – nằm gần đó, được bọc cẩn thận

trong một lớp vải nhung, chờ lắp vào vị trí danh dự

6

của nó.

Leo dành hầu hết thời gian tập trung cho phần giữa

con thuyền - chính xác là phía dưới đáy - nơi cậu

đang lắp ráp động cơ giúp chiếc chiến thuyền này

hoạt động.

Cậu leo lên giàn giáo và nhảy vào đáy thuyền.

Jason và Piper làm theo.

“Thấy không?” Leo nói.

Gắn chặt vào sống thuyền, hệ thống động cơ trông

giống khung tập leo trèo công nghệ cao được chế tạo

từ các ống dẫn, pit-tông, bánh răng bằng đồng, đĩa

phép thuật, lỗ thông hơi nước, dây điện và khoảng

một triệu bộ phận máy móc bình thường lẫn có chứa

phép thuật khác. Leo trượt vào bên trong và chỉ về

phía buồng đốt.

7

Vật đó thật là đẹp, một khối cầu bằng đồng có kích

thước của một trái bóng rổ, bề mặt toàn các ống

trụ bằng kính dựng đứng, vì thế nó trông giống một

ngôi sao làm từ máy móc. Các đường dây điện màu

vàng dẫn từ đáy ống nối với các phần khác nhau của

động cơ. Mỗi ống trụ chứa đầy một chất lưu ma thuật

riêng biệt và vô cùng nguy hiểm. Nằm chính giữa

quả cầu là một đồng hồ điện tử hiển thị các con số

66: 21. Bảng bảo dưỡng để mở. Bên trong, lõi trống

rỗng.

“Đó là vấn đề của các cậu,” Leo thông báo.

Jason gãi đầu. “Ừm… bọn tớ đang nhìn vào cái gì

thế?”Leo cho rằng điều này khá là rõ ràng, nhưng

Piper trông cũng bối rối.

“Được rồi,” Leo thở dài, “các cậu muốn một lời

8

giải thích đầy đủ hay ngắn gọn đây?”

“Ngắn gọn,” Piper cùng Jason đồng thanh trả lời.

Leo ra hiệu về phía cái lõi trống không. “Bộ

phận/thiết bị điều hướng sẽ nằm ở đây. Nó là một

con quay đa chiều kiểm soát dòng chảy. Mười hai ống

thủy tinh bên ngoài ấy ư? Chúng chứa nhóc những

thứ nguy hiểm, đầy uy lực. Cái ống đỏ phát sáng là

lửa Lemnos lấy từ các lò rèn của cha tớ. Còn cái

thứ tối tăm này sao? Đó là nước sông Styx. Những

thứ trong các ống sẽ gia tăng sức mạnh cho con

thuyền, được chưa nào? Giống các thanh kích hoạt

phóng xạ trong một lò phản ứng hạt nhân vậy. Nhưng

tỷ lệ hỗn hợp phải được kiểm soát, và thiết bị bấm

giờ đã được khởi động hoàn toàn.”

Leo gõ vào đồng hồ điện tử, giờ đang hiển thị con

9

số 65:15. “Điều này có nghĩa rằng thiếu đi bộ phận

điều hướng, thứ này sẽ chảy vào buồng đốt cùng một

lúc, trong sáu mươi lăm phút nữa. Vào thời điểm đó,

chúng ta sẽ có được một phản ứng vô cùng ghê gớm.”

Jason và Piper nhìn cậu chằm chằm. Leo băn khoăn

không biết liệu có phải mình vừa nói tiếng Anh

không nữa. Đôi khi, lúc bị kích động, cậu lại

chuyển sang nói tiếng Tây Ban Nha như mẹ cậu vẫn

thường làm trong nhà xưởng của bà. Nhưng cậu khá

chắc là mình đã dùng tiếng Anh để nói chuyện.

“Ừm…” Piper hắng giọng. “Liệu cậu có thể giải

thích ngắn gọn hơn chút nữa không?”

Leo vỗ tay vào trán mình. “Được thôi. Một giờ. Các

chất lưu trộn lẫn vào nhau. Boong-ke sẽ nổ tung.

10

Một phần tư dặm khu rừng sẽ biến thành cái hố bốc

khói.”“Ồ,” Piper nhỏ giọng nói. “Sao cậu không…

chỉ việc tắt nó đi nhỉ?”

“Ừ nhỉ, tớ đã không nghĩ đến điều đó!” Leo nói.

“Để tớ chỉ việc tắt công tắc này và – Không, Piper.

Tớ không thể tắt nó. Đây là một bộ phận máy móc

đòi hỏi đến sự khéo léo. Mọi thứ phải được lắp ráp

theo trình tự nhất định vào đúng một khoảng thời

gian cố định nào đó. Một khi buồng đốt được trang

bị xong, như thế này, cậu không thể chỉ để những

cái ống nằm yên một chỗ như thế. Động cơ phải được

đưa vào hoạt động. Đồng hồ đếm ngược sẽ tự kích

hoạt, và tớ phải lắp bộ phận điều hướng vào trước

khi nhiên liệu đạt đến trạng thái tự ổn định.

Chuyện hẳn sẽ đâu vào đó, trừ phi… ừm, tớ đã làm

11

mất bộ phận điều hướng.”

Jason khoanh hai tay lại. “Cậu đã làm mất nó. Cậu

có đồ dự phòng chứ? Không thể lấy thêm một cái khác

từ dây thắt lưng đồ nghề sao?”

Leo lắc đầu. Sợi dây đồ nghề phép thuật của cậu có

khả năng chế ra nhiều thứ tuyệt vời. Bất kỳ kiểu

dụng cụ phổ biến nào – các loại búa, tua-vít, kìm

cộng lực, bất cứ thứ gì – Leo có thể lấy nó ra khỏi

những chiếc túi bằng cách nghĩ về nó. Nhưng sợi

thắt lưng không thể tạo ra các dụng cụ phức tạp hay

các vật dụng phép thuật.

“Tớ mất một tuần mới hoàn thành được bộ phận điều

hướng,” cậu nói. “Và đúng thế, tớ có làm dư thêm

một cái. Tớ luôn làm thế. Nhưng cái đó cũng bị mất

luôn. Cả hai cái đều nằm trong ngăn kéo của

12

Buford.”

“Buford là ai thế?” Piper hỏi. “Và sao cậu lại

chứa những bộ phận điều hướng của cậu trong ngăn

kéo của người đó?”

Leo trợn tròn mắt. “Buford là một cái bàn.”

“Một cái bàn,” Jason lặp lại. “Tên là Buford.”

“Đúng, một cái bàn.” Leo tự hỏi liệu thính giác

của các bạn mình có vấn đề hay không. “Một cái bàn

phép thuật biết đi. Cao khoảng chín tấc, mặt bàn

bằng gỗ gụ, đế bằng đồng, ba chân có thể di chuyển.

Tớ đã cứu nó từ một trong số các cửa hàng bán đồ

dùng và sửa chữa lại. Nó giống những cái bàn của

cha tớ trong phân xưởng của ông. Một phụ tá tuyệt

vời; mang theo tất cả những bộ phận máy móc quan

trọng của tớ.”

13

“Vậy điều gì đã xảy ra với nó?” Piper hỏi.

Leo cảm thấy cục nghẹn đang trồi lên trong cổ

mình. Cảm giác tội lỗi gần như là quá lớn. “Tớ… tớ

đã bất cẩn. Tớ đánh bóng nó bằng Windex, và… nó bỏ

chạy.”Jason trông như thể cậu ấy đang cố tính toán

một phương trình toán học. “Để tớ nói lại cho rõ

ràng nhé. Cái bàn của cậu bỏ chạy… vì cậu đã đánh

bóng nó bằng Windex.”

“Tớ biết, tớ là một thằng ngốc!” Leo rên rỉ. “Một

thằng ngốc có tài, nhưng vẫn là một thằng ngốc.

Buford ghét bị đánh bóng bằng Windex. Nó thích mỗi

loại Pledge hương chanh với công thức giữ ẩm tối

đa. Tớ đã bị quẫn trí. Tớ nghĩ rằng chỉ một lần

thôi thì nó sẽ không chú ý. Rồi tớ quay đi một lúc

để lắp các ống đốt, và khi tớ xoay lại tìm Buford…”

14

Leo chỉ về phía cánh cửa Boong-ke mở lớn. “Nó đã

biến mất. Một ít dấu dầu và bu-lông dẫn ra phía bên

ngoài. Nó hiện có thể ở bất cứ nơi nào, và nó giữ

cả hai bộ phận điều hướng đấy!”

Piper liếc nhìn đồng hồ điện tử. “Vậy… chúng ta có

đúng một giờ để tìm ra cái bàn chạy trốn của cậu,

lấy lại thiết-bị-gì-đó, lắp nó vào trong động cơ

này, nếu không Argo II sẽ nổ tung, phá hủy Boong-ke

9 và gần như toàn bộ khu rừng.”

“Căn bản là thế,” Leo nói.

Jason cau mày. “Chúng ta nên cảnh báo các trại

viên khác. Chúng ta có thể phải sơ tán họ.”

“Không!” Leo nghẹn ngào. “Nghe này, vụ nổ sẽ không

phá hủy toàn bộ trại. Chỉ khu rừng mà thôi. Tớ khá

15

chắc đấy. Đến sáu mươi lăm phần trăm chắc chắn

ấy.”“Ồ, nghe mới nhẹ nhõm làm sao,” Piper lẩm bẩm.

“Ngoài ra,” Leo nói, “chúng ta không có thời gian,

và tớ-tớ không thể kể với những người khác. Nếu họ

phát hiện ra tớ đã làm rối tung mọi chuyện như thế

nào…”

Jason và Piper nhìn nhau. Màn hình đồng hồ hiển

thị con số 59:00.

“Được thôi,” Jason nói. “Nhưng tốt hơn hết là

chúng ta nên nhanh lên.”

Khi họ lê bước xuyên qua khu rừng, mặt trời bắt

đầu lặn. Thời tiết ở trại được điều khiển bằng phép

thuật, vì thế trời không lạnh và có tuyết rơi như

những nơi còn lại của Long Island, dù thế, Leo vẫn

có thể khẳng định lúc này đã là cuối tháng Mười

16

hai. Trong bóng râm của các cây sồi khổng lồ, không

khí lạnh lẽo và ẩm ướt. Mặt đất phủ đầy rêu kêu

lóc bóc dưới chân họ.

Leo rất muốn triệu hồi một ngọn lửa trên tay. Kể

từ khi đến trại, cậu ngày càng trở nên thành thạo

việc đó hơn, nhưng cậu biết các tinh linh tự nhiên

trong khu rừng không thích lửa. Cậu không muốn bị

thêm bất cứ nữ thần rừng nào hét vào mặt nữa.

Đêm trước Giáng sinh. Leo không thể tin là đã đến

ngày này. Cậu đã làm việc vất vả trong Boong-ke 9,

hầu như không chú ý rằng các tuần đang nhanh chóng

trôi qua. Thường thì vào những dịp lễ hội cậu sẽ cư

xử ngốc nghếch, chơi khăm các bạn mình, ăn mặc như

Taco Claus (nhân vật cậu tự nghĩ ra), rồi bỏ món

tacos nhân thịt bò kiểu Mexico kèm pho-mát vào tất

17

hay túi ngủ, đổ eggnog xuống áo sơ-mi của các bạn,

hay phịa ra phần lời linh tinh cho các bài thánh

ca Giáng sinh. Năm nay cậu hoàn toàn nghiêm túc và

làm việc chăm chỉ. Bất cứ giáo viên nào từng dạy

Leo đều sẽ bật cười nếu nghe cậu miêu tả chính mình

như thế.

Vấn đề là, trước đây Leo chưa bao giờ lo lắng quá

nhiều đến một công trình nào đó. Con tàu Argo II

phải được hoàn tất vào tháng Sáu nếu họ muốn lên

đường thực hiện nhiệm vụ quan trọng đúng lúc. Và

trong khi tháng Sáu dường như còn lâu lắc nữa mới

đến, Leo biết rằng mình hầu như không có đủ thời

gian để hoàn thành nó đúng hạn. Thậm chí dù toàn bộ

các á thần ở nhà thần Hephaestus có đang giúp cậu,

việc dựng một chiếc chiến thuyền phép thuật biết

18

bay vẫn là một nhiệm vụ vô cùng khó nhằn. So ra thì

phóng một tàu con thoi của NASA trông còn dễ dàng

hơn. Họ đã gặp nhiều trở ngại, nhưng tất cả những

gì Leo nghĩ đến được là phải hoàn thành cho xong

con thuyền này. Nó sẽ là một kiệt tác của cậu.

Ngoài ra, cậu muốn cái đầu rồng được lắp vào. Cậu

nhớ anh bạn cũ Festus, chú rồng đã bị vỡ vụn và bốc

cháy trong nhiệm vụ lần trước của họ. Thậm chí nếu

Festus không bao giờ trở lại y như cũ, Leo hy vọng

mình có thể phục hồi lại bộ não của nó bằng cách

sử dụng nguồn năng lượng của con thuyền. Nếu Leo có

thể mang lại cho Festus sinh mệnh thứ hai, cậu sẽ

không còn cảm thấy phiền lòng nữa.

Nhưng chẳng có điều nào trong số những điều cậu

muốn sẽ xảy ra nếu cái buồng đốt nổ tung. Nó sẽ

19

chấm dứt mọi thứ. Không thuyền. Không Festus. Không

nhiệm vụ. Leo sẽ chẳng có ai để mà đổ lỗi ngoài

bản thân cậu. Cậu thật sự ghét Windex.

Jason quỳ xuống bên bờ một con suối. Cậu ấy chỉ ra

một ít dấu vết trên mặt bùn. “Những cái đó giống

vết chân một cái bàn không?”

“Hay một con gấu trúc Mỹ,” Leo gợi ý.

Jason cau mày. “Mà không có móng sao?”

“Piper?” Leo hỏi. “Cậu nghĩ sao?”

Cô thở dài. “Chỉ vì tớ là người da đỏ không có

nghĩa là tớ có thể lần theo dấu một đồ dùng ở nơi

hoang dã như thế này.” Cô ấy trầm giọng lại: “’Đúng

thế, hỡi những người bạn trung thành. Một cái bàn

ba chân đã băng qua lối này cách đây một tiếng.’

Quỷ tha ma bắt, tớ không biết.”

20

“Được rồi, xì,” Leo nói.

Piper mang trong mình nửa dòng máu người Cherokee,

nửa còn lại của một nữ thần Hy Lạp. Thỉnh thoảng

thật khó để khẳng định phần nào khiến cô cảm thấy

dễ xúc động hơn.

“Nó chắc là dấu chân của một cái bàn,” Jason kết

luận. “Điều đó có nghĩa Buford đã băng qua con suối

này.”

Đột nhiên mặt nước kêu ùng ục. Một cô gái vận áo

đầm dài xanh lấp lánh trồi lên khỏi con suối. Cô có

mái tóc xanh lục xõa dài, đôi môi màu xanh dương

và làn da tái mét, vì thế cô trông giống nạn nhân

chết đuối. Đôi mắt cô mở to đầy sợ hãi.

“Sao các ngươi có thể nói to như thế chứ?” cô rít

lên. “Họ sẽ nghe thấy mất!”

21

Leo chớp mắt. Cậu chưa bao giờ quen với điều này –

các tinh linh tự nhiên thình lình ló ra khỏi ra

các thân cây, dòng suối và những thứ giống vậy.

“Cô là thủy thần sao?” cậu hỏi.

“Suỵt! Họ sẽ giết tất cả chúng ta đấy! Họ ở ngay

đằng ấy thôi!” Cô chỉ ra sau lưng mình, vào đám cây

cối bên kia con suối. Không may, dường như đó cũng

là hướng Buford vừa đi qua.

“Được rồi,” Piper nhẹ nhàng nói, đồng thời quỳ

xuống kế bên mặt nước. “Chúng tôi cảm ơn lời cảnh

báo của cô. Tên cô là gì?”

Nữ thủy thần trông có vẻ như muốn chạy trốn, nhưng

giọng nói của Piper khó mà từ chối được.

“Brooke,” cô gái màu xanh ngập ngừng trả lời.

“Brooke trong từ ‘suối’ ?” Jason thêm vào.

22

Piper đánh mạnh vào chân cậu ấy. “Được rồi,

Brooke. Tôi là Piper. Chúng tôi sẽ không để bất cứ

ai làm hại cô. Chỉ cần nói cho chúng tôi biết ai

làm cho cô sợ thế.”

Sắc mặt nữ thủy thần trở nên kích động hơn. Nước

kêu ùng ục xung quanh cô. “Các chị họ điên khùng

của tôi. Các cậu không thể ngăn họ lại. Họ sẽ xé

các cậu ra thành từng mảnh đấy. Không ai trong

chúng ta được an toàn! Giờ thì đi ngay đi. Tôi phải

đi trốn đây!”

Brooke tan biến vào trong làn nước.

Piper đứng dậy. “Những người chị họ điên khùng

sao?” Cô ấy cau mày nhìn Jason. “Có ý kiến gì về

những điều cô ấy nói không?”

Jason lắc đầu. “Có lẽ chúng ta nên nhỏ giọng lại.”

23

Leo nhìn chằm chằm vào con suối. Cậu đang cố hình

dung ra thứ gì đáng sợ đến nỗi có thể xé tan xác

một tinh linh sông. Sao bạn có thể xé toạc nước cơ

chứ? Cho dù thứ đó có là gì đi nữa, cậu cũng không

muốn gặp nó.

Thế nhưng cậu có thể nhìn thấy dấu chân của Buford

ở phía bên kia con suối – những dấu vuông nhỏ trên

mặt bùn, tiến thẳng về hướng nữ thủy thần vừa mới

cảnh báo họ.

“Chúng ta phải đi theo dấu vết nhỉ?” cậu nói, chủ

yếu là để thuyết phục chính mình. “Ý tớ là… chúng

ta là các anh hùng và đại loại thế. Chúng ta có thể

đối phó với bất cứ thứ gì. Đúng không?”

Jason rút kiếm ra – một thanh gladius nguy hiểm

với lưỡi bằng vàng Imperial. “Đúng thế. Dĩ nhiên

24

rồi.”Piper rút dao găm ra khỏi bao. Cô ấy nhìn

chòng chọc vào lưỡi dao như thể hy vọng Katoptris

sẽ cho cô ấy thấy một viễn cảnh có ích. Đôi khi con

dao đã làm thế thật. Nhưng nếu có nhìn thấy chuyện

gì quan trọng, cô ấy cũng không nói ra.

“Các chị họ điên khùng,” cô ấy lẩm bẩm. “Chúng tôi

đến đây.”

Khi họ lần theo dấu vết của cái bàn vào sâu hơn

trong rừng, chẳng ai nói thêm gì nữa. Chim chóc

cũng không cất tiếng hót. Lũ quái vật không còn gầm

rú. Như thể tất cả các sinh vật sống khác trong

khu rừng đủ thông minh để rời đi khỏi đó.

Cuối cùng, họ đến được một khoảng rừng thưa rộng

cỡ bãi đỗ xe của siêu thị. Bầu trời trên đầu họ âm

u xám xịt. Cỏ cháy khô, và mặt đất lỗ chỗ hố rãnh

25

như thể ai đó đã thực hiện một màn lái xe kinh

hoàng bằng thiết bị thi công. Ở chính giữa khoảng

rừng thưa là một đống đá tảng cao chín mét.

“Ồ,” Piper thốt lên. “Không hay rồi.”

“Tại sao?” Leo hỏi.

“Ở đây sẽ gặp điềm xấu,” Jason nói. “Đây là vị trí

của chiến trường.”

Leo cáu kỉnh. “Chiến trường nào?”

Piper nhướn mày. “Sao cậu lại không biết gì nhỉ?

Các trại viên khác bàn tán về nơi này mọi lúc mọi

nơi cơ mà.”

“Dạo này tớ hơi bận một chút,” Leo nói.

Leo cố không tỏ ra gay gắt, nhưng đúng là cậu đã

bỏ lỡ rất nhiều hoạt động ngày thường ở trại –

những cuộc chiến bằng tàu chiến cổ ba tầng chèo,

26

các cuộc đua xe ngựa, tán tỉnh các cô gái. Hoạt

động cuối cùng mới là phần tệ nhất. Khi mà cuối

cùng Leo cũng có “cơ hội” với những cô gái xinh đẹp

nhất trại, vì Piper đã trở thành người đứng đầu

nhà nữ thần Aphrodite, thì cậu lại quá bận để nhờ

cô ấy sắp xếp hộ. Buồn thế cơ đấy.

“Cuộc Chiến Chốn Mê Cung.” Piper hạ giọng xuống,

nhưng cô giải thích cho Leo rằng đống đá tảng này

từng được gọi là Nắm Tay Thần Zeus, đấy là lúc nó

còn trông giống thứ gì đó chứ không chỉ là một đống

đá. Từng có lối vào một mê cung phép thuật ngay ở

đây, và một đội quân quái vật hùng hậu đã đi xuyên

qua nó để xâm chiếm trại. Các trại viên đã chiến

thắng – dĩ nhiên là thế rồi, vì trại vẫn còn đây –

nhưng đó là một trận chiến vô cùng dữ dội. Vài á

27

thần đã hy sinh. Khoảng rừng trống này vẫn được xem

như đã bị nguyền rủa.

“Tuyệt,” Leo cằn nhằn. “Buford đã chạy vào nơi

nguy hiểm nhất khu rừng. Sao nó không chạy ra bãi

biển hay một tiệm bán hamburger thì có phải tốt hơn

không.”

“Nhân nói về nó…” Jason nhìn chăm chú xuống mặt

đất. “Chúng ta làm thế nào để lần theo dấu của nó

đây? Chẳng có dấu vết gì ở đây cả.”

Mặc dầu thích được ở lại vòng cây bên ngoài hơn,

Leo vẫn đi theo các bạn vào trong khoảng rừng thưa.

Họ tìm kiếm dấu vết của cái bàn, nhưng khi đi về

phía đống đá tảng, họ chẳng trông thấy gì. Leo lấy

một chiếc đồng hồ từ dây thắt lưng đồ nghề và đeo

vào cổ tay. Phỏng chừng còn bốn mươi phút cho đến

28

lúc một tiếng bùm lớn vang lên.

“Nếu có nhiều thời gian hơn,” cậu nói, “tớ có thể

chế ra một thiết bị dò tìm, nhưng…”

“Buford có mặt bàn hình tròn phải không?” Piper

cắt ngang. “Với các lỗ thông hơi nhỏ ở một bên?”

Leo trố mắt nhìn cô. “Sao cậu biết?”

“Vì nó ở ngay đằng kia kìa.” Cô chỉ tay.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Buford đang lạch bà

lạch bạch đi về phía cuối xa kia của khoảng rừng

thưa, hơi nước phụt ra từ các lỗ thông hơi của nó.

Trong khi họ nhìn theo, nó khuất dạng vào trong đám

cây cối.

“Chuyện này dễ thôi mà.” Jason bắt đầu đi theo,

nhưng Leo đã giữ cậu ấy lại.

Những sợi tóc sau gáy cậu cứ dựng đứng cả lên. Cậu

29

không rõ lý do cho lắm. Rồi cậu nhận ra mình nghe

thấy có tiếng nói vang lên từ khu rừng bên trái họ.

“Ai đó đang đến!”

Cậu kéo các bạn ra sau đống đá tảng.

Jason thì thầm, “Leo…”

“Suỵt!”

Mười hai cô gái chân trần nhảy chân sáo vào khoảng

rừng trống. Họ là các thiếu nữ vận áo đầm kiểu

tunic bằng vải lụa đỏ và tía lùng nhùng. Mái tóc họ

dính đầy lá cây, và phần lớn đều đội vòng nguyệt

quế. Vài người mang theo những cây gậy kỳ lạ trông

giống ngọn đuốc. Các cô gái cười ầm ĩ và nhún nhảy

quanh người nhau, ngã nhào xuống mặt cỏ và lảo đảo

như thể họ bị chóng mặt vậy. Tất cả đều tuyệt đẹp,

nhưng Leo không có cảm giác muốn tán tỉnh họ.

30

Piper thở dài. “Họ chỉ là các nữ thần cây thôi,

Leo.”Leo cuống quýt ra hiệu cho cô ở yên chỗ. Cậu

thì thầm, “Các cô chị họ điên khùng!”

Mắt Piper mở lớn.

Khi các nữ thần cây tiến đến gần, Leo bắt đầu nhận

ra điểm kỳ quái ở họ. Những cây gậy đó không phải

đuốc. Chúng là những cành gỗ được xoắn lại, trên

đầu mỗi cây gậy là một quả thông lớn, và một số còn

có những con rắn sống nhăn quấn quanh. Những chiếc

vòng nguyệt quế của các cô gái cũng chẳng phải là

nguyệt quế. Mái tóc họ được tết bằng đám rắn hổ lục

bé xíu. Các cô gái cười ngặt nghẽo và hát vang khi

họ đi loạng choạng quanh trảng đất. Dường như bọn

họ đang có một quãng thời gian vui vẻ, nhưng giọng

họ đượm vẻ hung ác điên cuồng sao đó. Nếu loài báo

31

có thể hát, Leo nghĩ chúng sẽ phát ra âm thanh như

thế này.

“Họ say sao?” Jason thì thầm.

Leo cau mày. Nói theo kiểu các cô gái hành xử thì

đúng thế thật, nhưng cậu cho là có chuyện gì đó nữa

đang xảy ra. Cậu mừng là các nữ thần cây không

nhìn thấy ba người bọn cậu.

Rồi sự việc trở nên phức tạp. Ở cánh rừng bên phải

họ, có thứ gì đó rống lên. Cây cối xào xạc, và một

con drakon lao nhanh ra khoảng rừng trống, trông

ngái ngủ và phát cáu, như thể tiếng hát của các nữ

thần cây đã đánh thức nó dậy vậy.

Leo đã nhìn thấy vô số quái vật trong rừng. Trại

cố tình giữ chúng như là một thử thách cho các trại

viên. Tuy nhiên, con này to lớn và đáng sợ hơn so

32

với các con còn lại.

Con drakon có kích thước xấp xỉ một toa tàu điện

ngầm. Nó không có cánh, nhưng mồm lại đầy những

chiếc răng giống dao găm. Lửa bốc ra cuồn cuộn từ

hai lỗ mũi. Lớp vảy óng ánh như bạc bao phủ cả cơ

thể như một chiếc áo giáp xích sáng loáng. Khi con

drakon nhìn thấy các nữ thần cây, nó rống lên lần

nữa và phun lửa lên trời.

Các cô gái dường như không để ý lắm. Họ vẫn tiếp

tục chơi trò nhào lộn, cười đùa và vui vẻ đuổi theo

nhau khắp nơi.

“Chúng ta phải giúp họ,” Piper thì thầm. “Họ sẽ bị

giết chết mất!”

“Hượm đã,” Leo nói.

“Leo,” Jason rầy cậu. “Chúng ta là các anh hùng.

33

Chúng ta không thể để các cô gái vô tội…”

“Chỉ là tớ vẫn cảm thấy ớn lạnh!” Leo khăng khăng.

Có điều gì đó về các cô gái này khiến cậu cảm thấy

lo lắng – một câu chuyện cậu chỉ nhớ có một nửa.

Là người đứng đầu nhà thần Hephaestus, Leo đảm

trách nhiệm vụ tìm đọc về các đồ vật phép thuật,

phòng trường hợp một ngày nào đó cậu cần phải tạo

ra chúng. Cậu chắc chắn là mình từng đọc về các cây

quyền trượng trái thông có rắn quấn quanh. “Xem

kìa.”

Cuối cùng, một trong số các cô gái nhận ra sự hiện

diện của con drakon. Cô ta thích thú ré lên, như

thể vừa mới thấy một chú cún con xinh xắn vậy. Cô

ta nhảy chân sáo về phía con quái vật và các cô gái

khác cũng làm theo, miệng vẫn hát và cười, dường

34

như để làm cho con drakon lúng túng thì phải. Chắc

nó không quen với việc những con mồi của mình vui

vẻ đến thế.

Một nữ thần cây vận chiếc áo đầm đỏ tươi thực hiện

một màn nhào lộn và đáp xuống trước mặt con

drakon. “Ngươi là Dionysus sao?” cô ta hỏi một cách

đầy hy vọng.

Đó dường như là một câu hỏi ngu ngốc. Đúng thế,

Leo chưa bao giờ gặp thần Dionysus, nhưng cậu khá

chắc rằng thần rượu không phải là một con drakon

thở ra lửa.

Con quái vật phun lửa vào chân cô gái. Cô ta chỉ

đơn giản là nhảy ra khỏi khu vực nguy hiểm. Con

drakon bất ngờ tấn công và đớp gọn cánh tay cô ta

trong hàm nó. Leo cau mày, tin chắc cánh tay của nữ

35

thần cây sẽ bị táp mất ngay trước mắt mình, nhưng

cô ta đã giật mạnh ra, vài chiếc răng của con

drakon bị gãy. Cánh tay cô ta vẫn lành lặn như cũ.

Con drakon kêu lên, nghe vừa như tiếng gầm vừa như

tiếng rên rỉ.

“Đồ nghịch ngợm!” cô gái mắng. Rồi cô ta quay sang

các cô bạn đang vui vẻ của mình. “Không phải

Dionysus! Kẻ này phải tham gia vào bữa tiệc của

chúng ta thôi!”

Mười hai nữ thần cây hét lên vui sướng và bao vây

con vật.

Piper nín thở. “Họ đang - ồ, thánh thần ơi.

Không!!”Leo thường không cảm thấy tiếc thương cho

lũ quái vật, nhưng những gì xảy ra kế tiếp thật là

đáng sợ. Các cô gái lao mình về phía con drakon.

36

Tiếng cười vui vẻ của họ biến thành tiếng gầm gừ

hung ác. Họ tấn công bằng các cây quyền trượng có

gắn quả thông, bằng những móng tay đã biến thành

móng vuốt trắng ởn, bằng những chiếc răng đã dài ra

thành nanh như nanh sói.

Con quái vật phun lửa và loạng choạng lùi lại, cố

bỏ chạy, nhưng các thiếu nữ quá đông. Các nữ thần

cây cấu xé cho đến khi con drakon từ từ sụm xuống

và hóa thành bột, linh hồn của nó quay lại

Tartarus.

Jason nuốt khan. Leo đã từng chứng kiến bạn mình

trong đủ kiểu tình huống nguy hiểm, nhưng cậu chưa

bao giờ nhìn thấy Jason tái nhợt như lúc này.

Piper đang che mắt mình lại, lẩm bẩm, “Ôi, thánh

thần ơi. Ôi, thánh thần ơi.”

37

Leo cố giữ cho giọng mình không run rẩy. “Tớ đã

đọc về các nữ thần cây này. Họ là những môn đệ của

thần Dionysus. Tớ quên mất họ được gọi là gì…”

“Các Maenad.” Piper run rẩy. “Tớ có nghe về họ. Tớ

nghĩ họ chỉ tồn tại vào thời cổ xưa Họ tham dự các

bữa tiệc của thần Dionysus. Khi họ trở nên quá

kích động…”

Cô ấy chỉ về phía khoảng rừng thưa. Cô không cần

phải nói thêm gì nữa. Nữ thủy thần Brooke đã từng

cảnh báo ba người về các cô chị họ điên khùng thích

xé xác nạn nhân của mình.

“Chúng ta phải đi khỏi đây,” Jason nói.

“Nhưng họ đang chắn giữa chúng ta và Buford!” Leo

thì thầm. “Chúng ta chỉ còn có…” Cậu kiểm tra đồng

hồ. “Ba mươi phút để lắp bộ phận điều hướng vào!”

38

“Tớ có thể mang chúng ta bay đến chỗ Buford.”

Jason nhắm chặt mắt mình lại.

Leo biết trước đây Jason đã từng chế ngự được gió

– chỉ là một trong số các lợi thế khi là con trai

siêu bảnh của thần Zeus – nhưng lần này, không có

gì xảy ra.

Jason lắc đầu. “Tớ không biết nữa… không khí có

cảm giác như bị khuấy động. Có thể những nữ thần

cây đó đang làm rối loạn mọi thứ. Thậm chí các tinh

linh gió cũng quá sợ hãi để đến gần.”

Leo liếc nhìn lại con đường mà họ vừa đi qua.

“Chúng ta phải rút vào trong rừng. Nếu có thể đi

bọc quanh các Maenad…”

“Các cậu,” Piper kêu lên đầy sợ hãi.

Leo ngước nhìn. Cậu đã không nhận ra là các Maenad

39

đang tiến đến, leo lên các tảng đá mà không hề gây

ra một tiếng động, điều đó thậm chí còn đáng sợ

hơn cả tiếng cười của họ. Họ đứng trên đỉnh đống đá

nhìn xuống, mỉm cười một cách duyên dáng, móng tay

và răng đã trở lại bình thường. Những con rắn hổ

lục nằm cuộn tròn khắp tóc chúng.

“Xin chào!” Cô gái trong chiếc đầm màu đỏ tươi

tươi cười với Leo. “Cậu là Dionysus sao?”

Chỉ có một câu trả lời duy nhất cho câu hỏi đó.

“Đúng thế!” Leo hét lên. “Hoàn toàn chính xác. Ta

là Dionysus.”

Cậu đứng dậy và cố đáp lại nụ cười của cô gái.

Nữ thần cây vỗ tay vui sướng. “Tuyệt! Chúa tể

Dionysus của tôi sao? Thật chứ?”

Jason và Piper cũng đứng lên, vũ khí sẵn sàng

40

trong tay, nhưng Leo hy vọng sẽ không có trận chiến

nào diễn ra. Cậu đã nhìn thấy các nữ thần cây này

di chuyển nhanh như thế nào. Nếu họ quyết định

chuyển sang trạng thái máy chế biến thức ăn, Leo

ngờ rằng mình và các bạn sẽ không có lấy một cơ

hội.

Các Maenad cười khúc khích, nhảy múa và xô đẩy lẫn

nhau. Vài người rơi khỏi đống đá và đập mạnh xuống

đất. Nhưng điều đó không làm họ thấy phiền lòng.

Họ chỉ việc đứng dậy và tiếp tục nô đùa.

Piper thúc nhẹ vào sườn Leo. “Ừm, Chúa tể

Dionysus, ngài đang làm gì thế?”

“Mọi thứ đều ổn cả.” Leo nhìn các bạn mình như thể

muốn nói, Thật ra, thật ra là chẳng ổn chút nào

cả. “Các Maenad là người hầu của ta. Ta quý mến các

41

cô ấy lắm.”

Các Maenad reo hò và xoay tròn quanh người cậu.

Một số lấy những cái ly từ trong không khí ra và

bắt đầu nốc cạn… bất cứ thứ gì có bên trong.

Cô gái trong chiếc đầm đỏ ngập ngừng nhìn Piper và

Jason. “Chúa tể Dionysus, hai người này là vật

hiến tế cho bữa tiệc sao? Chúng tôi có nên xé chúng

ra từng mảnh không?”

“Không, không!” Leo nói. “Một lời đề nghị thật

tuyệt, nhưng, ừm, các ngươi biết đấy, chúng ta nên

bắt đầu với những chuyện nhỏ nhặt nhất. Như là giới

thiệu chẳng hạn.”

Cô gái nheo mắt lại. “Chắc chắn ngài sẽ nhớ tên

tôi, thưa chúa tể. Tôi là Babette.”

“Ừm, đúng rồi!” Leo nói. “Babette! Dĩ nhiên rồi.”

42

“Và đây là Buffy, Muffy, Bambi, Candy…“ Babette

liến thoắng thêm một đống tên nữa, tất cả phần nào

có liên quan mật thiết với nhau. Leo liếc nhìn

Piper, tự hỏi liệu đây có phải là một kiểu trò đùa

từ nhà nữ thần Aphrodite hay không. Các nữ thần cây

này hoàn toàn phù hợp với nhà của Piper. Nhưng

Piper trông như đang cố để không gào to lên. Bởi vì

hai cô nàng Maenad đang lướt tay khắp vai Jason và

cười khúc khích.

Babette bước đến gần Leo. Cô ta có mùi lá thông.

Mái tóc xoăn sẫm màu xõa ra phủ lấy hai bờ vai và

các nốt tàn nhang lốm đốm khắp mũi. Một chiếc vòng

làm từ các con rắn san hô nhúc nha nhúc nhích trước

trán cô ta.

Da các tinh linh tự nhiên thường có màu lục nhạt

43

do chứa chất diệp lục, nhưng với các Maenad này,

trông như thể máu của họ là màu đỏ anh đào

Kool-Aid. Đôi mắt họ đỏ ngầu. Đôi môi thì đỏ hơn

nhiều so với môi người thường. Da họ có màng với

các mao mạch sáng rực.

“Ngài đã chọn một hình dạng thú vị đấy, thưa chúa

tể.” Babette xem xét kỹ càng mặt và tóc của Leo.

“Trẻ trung. Đáng yêu, tôi cho là thế. Thế nhưng…

hơi gầy và thấp.”

“Hơi gầy và thấp?” Leo cố kìm lại vài câu trả lời

mình đã chọn sẵn. “Ừm, các ngươi biết đấy. Chủ yếu

là do ta sẽ đi theo phong cách đáng yêu ấy mà.”

Các Maenad khác bao quanh Leo, mỉm cười và ngâm

nga. Nếu là trong tình huống thông thường, việc

được các cô gái nóng bỏng vây quanh với Leo sẽ hoàn

44

toàn ổn thỏa, nhưng lần này thì không. Cậu không

thể nào quên được việc răng và móng của các Maenad

đã dài ra như thế nào ngay trước khi họ xé xác con

drakon.

“Vậy, thưa ngài.” Babette rê ngón tay dọc theo

cánh tay Leo. “Ngài đã ở đâu thế? Chúng tôi tìm

ngài rất lâu rồi đấy!”

“Ta đã ở…?” Leo luống cuống suy nghĩ. Cậu biết

thần Dionysus từng là giám đốc Trại Con Lai trước

khi cậu đến. Rồi vị thần ấy đã được gọi quay trở

lại Đỉnh Olympus để hỗ trợ giải quyết các tên khổng

lồ. Nhưng thần Dionysus ở đâu vào những ngày này

ư? Leo không biết. “Ồ, các ngươi biết đấy, ta đang,

ừm, làm những việc có liên quan đến rượu ấy mà.

Đúng thế. Rượu vang đỏ. Rượu vang trắng. Tất cả các

45

loại rượu vang khác. Ta thích rượu vang lắm. Ta đã

quá bận rộn cho công việc…”

“Công việc!” Maenad tên Muffy rít lên, áp chặt hai

tay vào tai cô ta.

“Công việc!” Buffy chùi chùi lưỡi mình như thể

đang cố xóa sạch cái từ kinh dị ấy.

Các Maenad thả ly xuống, chạy vòng vòng và la hét,

“Công việc! Tội báng bổ thần thánh! Giết chết công

việc!” Một số bắt đầu mọc ra những móng vuốt dài.

Những ả khác đâm đầu vào các tảng đá, mà kẻ bị hại

là tảng đá chứ không phải đầu họ.

“Ý ngài ấy là tiệc tùng!” Piper hét lên. “Tiệc

tùng! Ngài Dionysus đã bận rộn tiệc tùng trên khắp

thế giới.”

Các Maenad dần dần bình tĩnh lại.

46

“Tiệc tùng?” Bambi cẩn thận hỏi.

“Tiệc tùng!” Candy thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng thế!” Leo chùi mồ hôi trên hai tay mình. Cậu

nhìn Piper với vẻ biết ơn. “Ha-ha. Tiệc tùng. Đúng

thế. Ta đã bận tiệc tùng ấy mà.”

Babette vẫn mỉm cười, nhưng không còn vẻ thân

thiện nữa. Ả ta chăm chú nhìn Piper. “Đây là ai

vậy, thưa ngài? Một người mới gia nhập vào với các

Maenad sao, có lẽ thế nhỉ?”

“Ồ,” Leo nói. “Cô ấy là, ừm, người lên kế hoạch

cho các bữa tiệc của ta.”

“Tiệc tùng!” một Maenad khác hét lên, hình như tên

ả ta là Trixie thì phải.

“Thật đáng tiếc.” Móng tay Babette bắt đầu dài ra.

“Chúng ta không thể để con người chứng kiến các

47

cuộc chè chén thiêng liêng của chúng ta được.”

“Nhưng tôi có thể là một người mới!” Piper liền

lên tiếng. “Các cô có trang web không? Hay là một

danh sách các yêu cầu? Ờ, các cô lúc nào cũng say

rượu hết sao?”

“Say rượu!” Babette nói. “Đừng ngốc thế. Chúng tôi

chỉ là các Maenad vị thành niên mà thôi. Chúng tôi

vẫn chưa thể chạm đến rượu. Cha mẹ chúng tôi sẽ

nghĩ gì đây?”

“Các cô có cha mẹ sao?” Jason phủi tay các Maenad

khỏi vai cậu ấy.

“Không say xỉn!” Candy hét lên. Ả ta quay tít vòng

vòng và rồi ngã xuống, làm đổ chất lỏng màu trắng

có bọt ra khỏi ly rượu của mình.

Jason hắng giọng. “Vậy… các cô uống gì nếu không

48

phải là rượu?”

Babette cười lớn. “Nước giải khát cho các mùa lễ

hội! Hãy nhìn sức mạnh của gậy núm thông!”

Ả ta đâm mạnh cây gậy có đầu quả thông xuống mặt

đất và một mạch nước màu trắng sôi sùng sục xuất

hiện. “Eggnog!”

Các Maenad khác lao đến để lấy đầy ly rượu.

“Chúc mừng Giáng sinh!” một ả hét lên.

“Tiệc tùng nào!” một ả khác nói.

“Giết sạch mọi thứ!” ả thứ ba lên tiếng.

Piper bước lùi lại. “Các cô… đã uống eggnog?”

“Ha!” Buffy òng ọc uống hết ly eggnog của mình và

cười với Leo, một nụ cười toe toét đầy bọt. “Giết

sạch mọi thứ! Với một vài hạt nhục đậu khấu!”

Leo quyết định sẽ không bao giờ uống cái món

49

eggnog đó thêm một lần nào nữa.

“Nhưng chuyện trò chừng đó là đủ rồi, thưa ngài,”

Babette nói. “Ngài thật nghịch ngợm khi luôn giấu

mình! Ngài đã thay đổi địa chỉ e-mail và số điện

thoại. Người ta có thể nghĩ rằng Dionysus vĩ đại

đang cố tránh các Maenad của ngài đấy!”

Jason gạt tay một cô ả khác khỏi vai mình. “Tôi

không thể hình dung được lý do thần Dionysus lại

làm điều đó.”

Babette đánh giá Jason. “Người này là vật hiến tế,

chắc là thế rồi. Chúng ta nên bắt đầu hội hè đình

đám bằng cách xé tan xác hắn ta ra. Cô gái lên kế

hoạch cho bữa tiệc có thể chứng tỏ mình bằng cách

giúp đỡ chúng ta làm việc đó!”

“Hoặc,” Leo nói, “chúng ta sẽ bắt đầu với vài món

50

khai vị. Xúc Xích Pho Mát Chiên Giòn. Món Bánh Cuộn

Taquito. Có lẽ là một ít khoai tây chiên và pho

mát. Và… chờ đã, ta biết rồi! Chúng ta cần một cái

bàn để đặt tất cả các món lên.”

Nụ cười trên mặt Babette dần tan biến đi. Những

con rắn phun phì phì quanh cây quyền trượng quả

thông của ả ta. “Một cái bàn?”

“Xúc Xích Pho Mát?” Trixie thêm vào đầy hy vọng.

“Đúng, một cái bàn!” Leo búng tay và chỉ về cuối

khoảng rừng thưa. “Các cô biết không – ta nghĩ mình

vừa nhìn thấy một cái đang đi về hướng đó. Sao các

cô không đợi ở đây, uống eggnog hay gì khác cũng

được, còn ta và các bạn mình sẽ đi lấy cái bàn. Bọn

ta sẽ quay lại ngay!”

Cậu dợm rời đi, nhưng hai trong số các Maenad đã

51

đẩy cậu lùi lại. Cú đẩy dường như không mang ý vui

đùa.Đôi mắt Babette giờ thậm chí còn đỏ hơn nữa.

“Sao chúa tể Dionysus của tôi lại thích thú với đồ

đạc nhỉ? Con báo của ngài đâu? Còn ly rượu của ngài

nữa?”

Leo nuốt xuống. “Ừ nhỉ. Ly rượu. Ta thật là ngốc.”

Cậu thò tay vào túi đồ nghề của mình, thầm cầu

nguyện nó sẽ tạo ra một ly rượu cho cậu, nhưng món

đồ ấy không hẳn là một dụng cụ. Cậu chộp được cái

gì đó, lấy nó ra, và nhận ra mình đang cầm một cái

tắc kê chữ thập.

“Này, nhìn xem,” cậu gượng nói. “Chắc nó cũng có

chút phép thuật thần thánh nào đấy, hửm? Bữa tiệc

tùng nào mà chẳng có… một cái tắc kê chữ thập?”

Các Maenad nhìn cậu chòng chọc. Một vài ả cau mày.

52

Những ả khác thì liếc mắt quan sát cậu từ chỗ thức

uống eggnog.

Jason bước đến cạnh cậu. “Này, ừm, thần Dionysus…

có lẽ chúng ta nên nói chuyện. Giống như là, chuyện

riêng ấy. Ngài biết đấy… về vấn đề buổi tiệc ấy

mà.”“Chúng tôi sẽ quay lại ngay!” Piper thông báo.

“Hãy cứ đợi ở đây nhé, các cô gái. Được không?”

Giọng cô ấy khá sôi nổi với lời nói mê hoặc, nhưng

các Maenad dường như chẳng bị tác động.

“Không, ngươi sẽ phải ở lại.” Ánh mắt Babette xoáy

sâu vào Leo. “Ngươi không hành xử như Dionysus.

Những ai báng bổ thần thánh, những ai dám làm việc

thay vì tiệc tùng – chúng đều phải bị xé toạc. Và

bất kỳ ai dám đóng giả thần thánh, hắn ta còn phải

chết một cách đau đớn hơn rất nhiều lần.”

53

“Rượu!” Leo hét lên. “Ta có nhắc đến là ta yêu

rượu nhiều như thế nào chưa nhỉ?”

Babette trông có vẻ không bị thuyết phục. “Nếu

ngươi là vị thần tiệc tùng, vậy ngươi sẽ biết trình

tự các cuộc chè chén say sưa của bọn ta. Chứng

minh đi! Hãy dẫn dắt bọn ta!”

Leo cảm thấy mình mắc kẹt rồi. Cậu đã từng bị mắc

lại trong một cái hang trên núi Pikes Peak, bao

quanh là một bầy người sói. Một lần khác, cậu bị

kẹt trong nhà máy bỏ hoang với một gia đình Cyclops

xấu xa. Nhưng tình huống lần này – đứng giữa một

khoảng rừng thưa trống toác với mười hai cô gái

xinh đẹp – lại càng tệ hại hơn rất nhiều.

“Dĩ nhiên rồi!” Cậu ré lên. “Các cuộc chè chén say

sưa. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu với trò Hokey Pokey

54

…”Trixie càu nhàu. “Không phải, thưa ngài. Hokey

Pokey xếp vị trí thứ hai.”

“À phải,” Leo nói. “Đầu tiên sẽ là cuộc thi gập

ngửa người chui qua xà, rồi đến Hokey Pokey. Rồi,

ừm, trò gắn đuôi lừa …”

“Sai!” Đôi mắt Babette trở nên đỏ quạch. Sắc đỏ

Kool-Aid trong mạch máu thêm đậm hơn, tạo thành một

mạng lưới các đường đỏ như dây thường xuân bên

dưới lớp da ả ta. “Cơ hội cuối cùng, và ta thậm chí

còn cho ngươi một gợi ý. Chúng ta bắt đầu bằng

việc hát bài Bacchanalian Jingle. Ngươi nhớ chứ?”

Leo cảm thấy lưỡi mình thô ráp.

Piper đặt tay lên cánh tay cậu. “Dĩ nhiên là ngài

ấy nhớ.” Ánh mắt cô ý bảo, Chạy.

Các khớp ngón tay của Jason trên cán kiếm trở nên

55

trắng bệch.

Leo ghét phải hát hò. Cậu hắng giọng và bắt đầu

líu lo bài hát đầu tiên xuất hiện trong đầu mình –

ca khúc nào đấy cậu từng xem trực tuyến khi làm

việc trên Argo II.

Sau vài câu, Candy rít lên. “Đó không phải bài

Bacchanalian Jingle! Mà là nhạc hiệu cho phim

Psych!”“Giết chết những kẻ đáng ngờ!” Babette hét

lên.Chỉ cần nghe qua, Leo biết đó là một tín hiệu

thoát hiểm.

Cậu thực hiện một mánh lới đáng tin cậy. Từ dây

thắt lưng đồ nghề, cậu chộp lấy một bình dầu và tạt

thành đường vòng cung trước mặt mình, làm các

Maenad ướt sũng. Cậu không muốn làm ai bị thương,

nhưng cậu tự nhắc mình nhớ những cô gái này không

56

phải là con người. Họ là các tinh linh tự nhiên

nhất quyết muốn xé toạc cậu thành từng mảnh. Cậu

triệu hồi lửa trên tay và làm cho dầu bốc cháy.

Một bức tường lửa bao phủ lấy các nữ thần cây.

Jason và Piper xoay ngoắt một trăm tám mươi độ và

bỏ chạy. Leo theo ngay sau họ.

Cậu cứ tưởng sẽ nghe thấy tiếng gào thét của các

Maenad. Thay vào đó lại là những tiếng cười lớn.

Cậu liếc ra sau và nhìn thấy các Maenad đang nhún

nhảy qua tường lửa bằng chân trần. Những chiếc áo

đầm đang bốc khói, nhưng dường như các ả không quan

tâm. Họ nhảy qua lửa như thể đang chơi đùa dưới

vòi phun nước vậy.

“Cám ơn, những kẻ đáng ngờ kia!” Babette cười

vang. “Sự điên cuồng khiến cho bọn ta miễn nhiễm

57

với lửa, nhưng nó làm bọn ta thấy buồn buồn!

Trixie, gởi đến những kẻ đáng ngờ đó một món quà

cảm ơn nào!”

Trixie nhảy lên đống đá tảng. Ả ta ôm lấy tảng đá

có kích thước của một cái tủ lạnh và nhấc nó lên

trên đầu mình.

“Chạy!” Piper nói.

“Chúng ta đang chạy đấy thôi!” Jason tăng tốc.

“Chạy nhanh hơn nữa!” Leo hét lên.

Họ đến được rìa khoảng rừng thưa thì một bóng đen

bay vọt qua đầu họ.

“Hướng sang trái!” Leo gào lên.

Họ lao nhanh vào rừng cây. Thịch. Tảng đá rơi

xuống kế bên họ kèm theo một âm thanh vang dội, chỉ

cách chỗ Leo đứng vài phân. Lúc họ đang trượt

58

xuống khe núi, Leo sẩy chân. Cậu đâm sầm vào Jason

và Piper, kết quả là bọn họ cùng lăn lông lốc xuống

dốc như một quả cầu tuyết. Họ lao ầm vào con suối

của Brooke, giúp đỡ nhau đứng lên và loạng choạng

tiến vào sâu hơn trong rừng. Phía sau họ, Leo nghe

thấy các Maenad cười đùa la hét, dụ dỗ Leo quay trở

lại để họ có thể xé xác cậu.

Vì lý do này hoặc lý do khác, Leo đã không bị dụ.

Jason kéo Piper và Leo ra sau một cây sồi lớn rồi

đứng lại để thở. Khuỷu tay Piper bị trầy xước khá

nặng. Ống quần bên trái của Jason rách te tua gần

hết, vì thế trông như trên chân cậu ấy là một cái

áo choàng không tay bằng vải denim. Dù thế nào

chăng nữa, họ cũng đã lăn được xuống đồi mà không

tiêu đời bởi vũ khí của chính mình. Một phép lạ.

59

“Ta đánh bại các Maenad bằng cách nào đây?” Jason

hỏi. “Họ miễn nhiễm với lửa. Họ mạnh lắm.”

“Ta không thể giết họ,” Piper nói.

“Phải có cách nào đó chứ,” Leo thêm vào.

“Không. Ta không thể giết họ,” Piper lặp lại. “Bất

cứ ai giết chết một Maenad đều dính phải lời

nguyền từ thần Dionysus. Hai cậu không đọc các câu

chuyện cổ sao? Người nào giết môn đệ của ông ấy đều

sẽ phát điên và bị biến thành loài vật hay… ừm,

những thứ tệ hại.”

“Còn kinh hơn việc để cho các Maenad xé xác chúng

ta sao?” Jason hỏi.

Piper không trả lời, khuôn mặt cô đầy mồ hôi. Leo

quyết định không hỏi chi tiết.

“Điều này mới tuyệt làm sao,” Jason nói. “Vậy ra

60

chúng ta phải ngăn họ lại mà không được giết họ. Ai

có tấm keo dính côn trùng nào thật lớn không?”

“Bọn họ đông gấp bốn lần chúng ta,” Piper nói.

“Ngoài ra…” Cô nắm lấy cổ tay Leo và xem đồng hồ.

“Chúng ta còn hai mươi phút cho đến khi Boong-ke 9

nổ tung.”

“Đây là nhiệm vụ bất khả thi,” Jason kết luận.

“Chúng ta chết chắc rồi,” Piper đồng ý.

Nhưng tâm trí Leo đang xoay mòng mòng, tiến vào

trạng thái tăng tốc. Cậu luôn đạt được hiệu suất

cao nhất khi sự việc trở nên bất khả thi.

Ngăn chặn các Maenad mà không cần phải tiêu diệt

họ… Boong-ke 9… tấm keo dính côn trùng. Một ý tưởng

chợt xuất hiện, hệt như một trong số những chiếc

máy kỳ cục điên rồ của cậu, tất cả các bánh răng và

61

pit-tông được lắp vào ăn khớp với nhau một cách

hoàn hảo.

“Tớ nghĩ ra rồi,” cậu reo lên. “Jason, cậu sẽ đi

tìm Buford. Cậu biết nó chạy hướng nào rồi đấy. Đi

vòng lại và tìm nó, rồi mang nó quay về Boong-ke,

nhanh lên nhé! Một khi đã cách đủ xa với các

Maenad, biết đâu cậu lại kiểm soát được các ngọn

gió. Sau đó cậu có thể bay.”

Jason cau mày. “Thế còn hai cậu?”

“Bọn tớ sẽ giúp cậu đánh lạc hướng các Maenad,”

Leo nói, “bằng cách thẳng tiến đến Boong-ke 9.”

Piper ho khan. “Tớ xin lỗi, nhưng chẳng phải

Boong-ke 9 sắp nổ sao?”

“Đúng thế, nhưng nếu đưa được các Maenad vào

trong, tớ có cách để chăm lo cho họ.”

62

Jason hoài nghi. “Ngay cả khi cậu có thể làm thế,

tớ sẽ vẫn phải tìm thấy Buford và lấy lại bộ phận

điều hướng mang về cho cậu trong vòng hai mươi

phút. Nếu không, cậu, Piper và một tá nữ thần cây

điên khùng đó sẽ nổ banh xác.”

“Tin tớ đi,” Leo cam đoan. “Và giờ chỉ còn lại

mười chín phút.”

“Tớ thích kế hoạch này.” Piper rướn người tới hôn

Jason. “Phòng trường hợp tớ bị nổ tung. Làm ơn

nhanh lên nhé.”

Jason thậm chí chẳng kịp đáp lại. Cậu ấy lao nhanh

như chớp vào rừng.

“Đi thôi,” Leo bảo Piper. “Hãy mời các Maenad đến

chỗ của tớ nào.”

Trước kia Leo đã từng tham gia nhiều trò chơi

63

trong rừng – phần lớn là trò cướp cờ - nhưng ngay

cả phiên bản đánh trận chính thức của Trại Con Lai

cũng chẳng đáng sợ mấy so với việc chạy trốn các

Maenad. Trong nắng chiều nhạt dần, Piper và cậu

thoái lui về phía Boong-ke, miệng thở ra khói.

Thỉnh thoảng Leo sẽ hét lên, “Bữa tiệc ở đằng này!”

để các Maenad biết vị trí của họ. Việc đó khá là

khó khăn, đòi hỏi đến sự khéo léo, vì Leo phải ở đủ

xa nhằm tránh bị tóm, nhưng cũng đủ gần để các

Maenad không mất dấu họ.

Thi thoảng cậu lại nghe thấy những tiếng kêu la

kinh hãi khi các Maenad tình cờ đi ngang qua chỗ

vài quái vật hoặc tinh linh tự nhiên xấu số. Một

lần, có tiếng thét sởn gai ốc xuyên thủng không

gian, theo sau là âm thanh nghe như tiếng một cái

64

cây bị một đội quân sóc chuột hung dữ tiêu diệt.

Leo sợ đến nỗi suýt không di chuyển được. Cậu đoán

là sự sống của nữ thần rừng tội nghiệp nào đó vừa

mới kết thúc. Leo biết các tinh linh tự nhiên có

thể tái sinh, nhưng tiếng kêu hấp hối trước khi

chết vẫn là âm thanh kinh khủng nhất mà cậu từng

nghe.

“Những kẻ đáng ngờ!” Babette hét vang khắp cánh

rừng. “Đến đây tiệc tùng cùng bọn ta nào!”

Giọng ả ta mỗi lúc một gần hơn. Bản năng của Leo

mách bảo cậu phải tiếp tục chạy. Quên Boong-ke 9

đi. Có thể cậu và Piper sẽ chạy đến được rìa vụ nổ.

Sau đó sao nữa… bỏ mặc Jason mất mạng ư? Khiến các

Maenad tan xác, và rồi Leo có thể phải hứng chịu

lời nguyền của thần Dionysus? Mà liệu vụ nổ có giết

65

được các Maenad không? Leo không biết. Chuyện gì

sẽ xảy ra nếu các Maenad sống sót và tiếp tục tìm

kiếm thần Dionysus? Thể nào bọn họ cũng sẽ tìm thấy

các trại viên khác. Không, đó không phải là một

lựa chọn. Nhất định Leo phải bảo vệ các bạn mình.

Cậu vẫn có thể cứu lấy con thuyền Argo II.

“Đằng này!” cậu hét lên. “Bữa tiệc ở nhà tôi!”

Cậu chộp lấy cổ tay Piper và chạy hết tốc lực về

Boong-ke.Cậu nhận thấy các Maenad đang đến gần chỗ

mình nhanh hơn, qua tiếng bước chân trần đang chạy

băng băng trên cỏ, tiếng cành cây gãy, tiếng những

ly eggnog đập vào những tảng đá.

“Sắp đến rồi.” Piper chỉ qua bên kia cánh rừng.

Cách đó khoảng chín mươi mét, một vách đá vôi thẳng

đứng xuất hiện, đánh dấu lối vào Boong-ke 9.

66

Leo có cảm giác tim mình đập rộn như cái buồng đốt

ở trạng thái tới hạn vậy, nhưng rồi họ cũng đến

được chỗ vách đá. Cậu vỗ tay vào lớp đá vôi. Lửa

cháy thành đường khắp mặt vách đá, dần lộ ra đường

nét của một cánh cửa khổng lồ.

“Đi thôi! Đi thôi!” Leo giục.

Cậu đã phạm phải sai lầm khi liếc nhìn ra sau.

Cách đó không xa, ả Maenad đầu tiên xuất hiện bên

ngoài cánh rừng. Đôi mắt ả ta đỏ ngầu. Ả cười toe

toét với cái miệng đầy răng nanh rồi vung phần móng

tay đã biến thành móng vuốt chém lên cái cây gần

nhất, chẻ nó ra làm đôi. Một cơn lốc lá cây nho nhỏ

cuộn lên quanh ả, như thể ngay cả không khí cũng

đang trở nên mất kiểm soát.

“Nào, á thần!” ả ta gọi lớn. “Hãy cùng ta đến các

67

buổi tiệc tùng nào!”

Leo biết yêu cầu ấy là điên rồ, nhưng lời nói của

ả ta cứ lùng bùng trong tai cậu. Một phần trong cậu

muốn chạy về phía ả ta.

Ối chà, nhóc, cậu tự nhủ. Quy tắc Vàng dành cho

các Á thần đây: Mi sẽ không chơi trò Hokey Pokey

với những kẻ tâm thần.

Thế nhưng cậu vẫn bước một bước đến chỗ ả Maenad.

“Dừng lại đi, Leo.” Lời nói mê hoặc của Piper đã

cứu cậu, khiến cậu đứng sững ngay tại chỗ. “Sự điên

rồ của thần Dionysus đang tác động đến cậu đấy.

Cậu không muốn chết cơ mà.”

Cậu run rẩy hít thật sâu. “Đúng thế. Họ sẽ trở nên

mạnh hơn. Chúng ta phải nhanh lên.”

Cuối cùng, cánh cửa Boong-ke cũng hé mở. Ả Maenad

68

hầm hè. Các bạn của ả từ trong rừng ùa ra, đồng

loạt tấn công cậu.

“Quay người lại!” Piper ra lệnh cho các Maenad

bằng giọng điệu có sức thuyết phục nhất của mình.

“Bọn ta đang đứng sau lưng các ngươi bốn mươi lăm

mét!”Đó là một gợi ý vô cùng buồn cười, nhưng lời

nói mê hoặc ngay lập tức phát huy tác dụng. Tất cả

các Maenad xoay lại và chạy ngược về con đường mà

họ vừa mới đi qua, rồi lảo đảo dừng lại, trông cứ

ngẩn cả ra.

Leo và Piper chui nhanh vào trong Boong-ke.

“Đóng cửa lại sao?” Piper hỏi.

“Không!” Leo nói. “Chúng ta cần họ vào đây.”

“Chúng ta cần ư? Kế hoạch là gì?”

“Kế hoạch.” Leo cố để đầu óc mình minh mẫn.

69

Họ có nhiều nhất là ba mươi giây trước khi mấy ả

Maenad ùa vào. Động cơ của Argo II sẽ nổ tung trong

– cậu kiểm tra đồng hồ - ối, thánh thần ơi, còn

mười hai phút thôi sao?

“Tớ phải làm gì đây?” Piper cất tiếng hỏi. “Nào,

Leo.”Tâm trí Leo dần thông thoáng hơn. Đây là địa

bàn của cậu. Cậu không thể để các ả Maenad đó giành

phần thắng.

Leo vồ lấy hộp điều khiển bằng đồng với độc một

nút đỏ trên bàn làm việc gần nhất. Cậu đưa nó cho

Piper. “Tớ cần hai phút. Cậu leo lên các lối đi

trên kia. Đánh lạc hướng mấy ả Maenad đó như cậu đã

làm bên ngoài ấy, được không? Khi tớ ra lệnh, dù ở

bất cứ đâu, cậu cũng phải ấn cái nút đó. Nhưng

không được ấn nó trước khi tớ bảo nhé.”

70

“Cái này có tác dụng gì?” Piper thắc mắc.

“Chưa có gì. Tớ phải đi đặt bẫy đã.”

“Hai phút.” Piper gật đầu dứt khoát. “Cậu có chừng

ấy thời gian.”

Cô ấy chạy đến cái thang gần nhất và bắt đầu leo

lên, trong khi Leo phóng như bay về phía cuối các

lối đi, chộp lấy vài món đồ từ rương đồ nghề và tủ

vật dụng. Cậu mang theo các linh kiện máy móc và

dây điện, gạt mở mớ công tắc và kích hoạt thiết bị

cảm biến hẹn giờ trên các bảng điều khiển bên trong

Boong-ke. Cậu không còn bận tâm mình hiện đang làm

gì, tốc độ còn nhanh hơn một nghệ sĩ dương cầm

nghĩ về nơi mình đặt tay trên phím đàn. Cậu chỉ lao

đi như bay khắp Boong-ke, mang tất cả các bộ phận

đến lắp ghép.

71

Cậu nghe thấy tiếng các ả Maenad chen nhau tiến

vào Boong-ke. Khựng lại một chốc vì ngạc nhiên, bọn

họ trầm trồ á ố, thích thú với cái hang lớn đầy

các vật lấp lánh.

“Ngươi đang ở đâu?” Babette gọi lớn. “Chúa tể

Dionysus giả mạo của ta! Hãy dự tiệc cùng bọn ta

nào!”Leo cố tìm cách bỏ ngoài tai giọng ả ta. Rồi

cậu nghe thấy tiếng Piper, ở đâu đó trên các lối đi

trên cao, gọi lớn: “Chúng ta thử khiêu vũ kiểu bốn

cặp theo hình vuông thì thế nào nhỉ? Bên trái,

quay!”

Các ả Maenad bối rối la hét.

“Tóm lấy bạn nhảy của mình!” Piper hô lên. “Xoay

cô ấy đi nào!”

Thêm nhiều tiếng la hét, kêu thét cùng vài tiếng

72

CẠCH CẠCH. Hình như vài ả Maenad vừa xô nhau vào

các vật thể kim loại nặng trịch.

“Ngừng lại!” Babette hét lớn. “Không được tóm lấy

đồng bạn của mình! Tóm tên á thần đó!”

Piper ra thêm vài mệnh lệnh nữa, nhưng dường như

lời nói mê hoặc đang mất dần ảnh hưởng.

Leo nghe thấy tiếng bước chân nện mạnh trên các

thanh ngang của cái thang.

“Leo?” Piper hét to. “Đã hết hai phút chưa?”

“Chỉ một giây nữa thôi!” Leo tìm thấy thứ cuối

cùng mà cậu cần – một chồng vải vàng sáng lấp lánh

có kích thước bằng một cái chăn. Cậu nhét tấm kim

loại vào một ống dẫn khí nén gần đó và kéo cần gạt.

Xong – giả sử là kế hoạch sẽ hiệu quả.

Cậu chạy đến chính giữa Boong-ke, ngay trước con

73

thuyền Argo II và hét lớn, “Này! Ta ở đây này!”

Cậu chìa hai tay mình ra và cười toe toét. “Đến

đây nào! Đến tiệc tùng với ta nào!”

Leo liếc nhìn máy đếm trên động cơ thuyền. Còn sáu

phút rưỡi nữa. Cậu ước gì mình đã không nhìn sang

hướng ấy.

Các ả Maenad leo xuống thang và thận trọng bao vây

cậu. Leo nhảy nhót và hát ngẫu nhiên các bài nhạc

hiệu trên truyền hình, hy vọng làm thế sẽ khiến họ

do dự. Cậu cần tất cả các Maenad tập trung lại

trước khi bật bẫy.

“Hát theo nào!” cậu nói.

Các ả Maenad càu nhàu. Đôi mắt đỏ như máu của họ

trông đầy giận dữ và khó chịu. Những chiếc vòng rắn

trên đầu phun phì phì. Các cây gậy núm thông lập

74

lòe ánh lửa màu tía.

Babette là người cuối cùng tham gia bữa tiệc. Nhìn

thấy Leo đứng một mình, không vũ trang và đang

nhảy múa, ả ta thích chí cười lớn.

“Ngươi đủ thông minh để chấp nhận số mệnh của

mình,” ả ta nói. “Chúa tể Dionysus thật sự sẽ hài

lòng lắm đây.”

“Ừm, về chuyện đó ấy à,” Leo nói. “Ta nghĩ có lý

do để ông ấy đổi số điện thoại của mình. Các ngươi

chẳng phải môn đệ của ông ấy. Các ngươi là những kẻ

theo đuôi cuồng tín điên khùng. Các ngươi không

tìm thấy ông ấy vì ông ấy không muốn gặp các ngươi

nữa.”

“Nói dối!” Babette nói. “Bọn ta là các tinh linh

của thần rượu! Ông ấy tự hào về bọn ta!”

75

“Dĩ nhiên rồi,” Leo khiêu khích. “Ta cũng có vài

người bà con dở hơi. Ta không trách Ngài D. được.”

“Giết hắn ta!” Babette rít lên.

“Khoan!” Leo giơ hai tay lên. “Các ngươi có thể

giết ta, nhưng chẳng phải các ngươi muốn có một bữa

tiệc thực thụ sao?”

Y như cậu hy vọng, các ả Maenad đều lưỡng lự.

“Tiệc tùng?” Candy hỏi.

“Tiệc tùng?” Buffy lặp lại.

“Ồ, đúng thế!” Leo ngước lên và hét về phía các

lối đi trên không: “Piper? Đã đến lúc quay cái thứ

đó rồi đấy!”

Trong ba giây dài đến không ngờ, chẳng có chuyện

gì xảy ra. Leo chỉ đứng đó, cười toe toét với một

tá nữ thần cây điên cuồng, những người muốn thái

76

cậu ra thành các khối á thần vừa miệng.

Rồi toàn bộ Boong-ke vù vù khởi động. Xung quanh

các ả Maenad, các đường ống ló ra khỏi mặt sàn và

xịt khói màu tía. Hệ thống ống dẫn khí nén phun ra

các vỏ bào kim loại nhỏ, trông như hoa giấy lấp la

lấp lánh. Tấm băng-rôn ma thuật phía trên họ tỏa

sáng và thay đổi dòng chữ trên đó, CHÀO MỪNG, CÁC

NỮ THẦN CÂY THẦN KINH!

Có tiếng nhạc phát ra từ dàn âm thanh – các bài

hát của Rolling Stones, ban nhạc yêu thích của mẹ

Leo. Cậu thích nghe chúng trong lúc làm việc, vì

điều đó gợi cho cậu nhớ đến những năm tháng tươi

đẹp trước kia, khi cậu đến xưởng của mẹ mình chơi

đùa.

Rồi hệ thống dây tời ngoặt vào đúng vị trí, và một

77

quả cầu gương bắt đầu hạ xuống ngay trên đầu Leo.

Tại lối đi trên không bên trên, Piper nhìn chằm

chằm vào mớ hỗn loạn mà cô đã tạo ra bằng cách ấn

một nút bấm, miệng cô cứ há hốc cả ra. Thậm chí các

ả Maenad đều có vẻ bị ấn tượng bởi bữa tiệc trong

tức khắc này của Leo.

Nếu có thêm vài phút nữa, Leo sẽ chế ra thêm nhiều

thứ tốt hơn – một máy chiếu la-ze, pháo hoa, có

thể là một số món tráng miệng và một cái máy chứa

thức uống. Nhưng với những gì cậu đã làm trong hai

phút thì cũng không tệ lắm. Một vài ả Maenad bắt

đầu khiêu vũ bốn cặp theo hình vuông. Người thì

nhảy Hokey Pokey.

Chỉ có Babette trông không bị ảnh hưởng. “Cái trò

lường gạt này là gì?” ả ta gặng hỏi. “Ngươi không

78

tạo ra một bữa tiệc dành cho thần Dionysus!”

“Ồ, không sao?” Leo liếc nhìn lên. Quả cầu gương

đã gần trong tầm với. “Ngươi chưa được thấy trò

lường gạt cuối cùng của ta đâu.”

Quả cầu mở bung ra. Một cái móc sắt rơi xuống, và

Leo nhảy lên chụp lấy nó.

“Tóm lấy hắn ta!” Babette hét vang. “Các Maenad,

tấn công!”

May mắn là, ả ta gặp rắc rối trong việc gây chú ý

với họ. Piper đã bắt đầu hướng dẫn nhảy bốn cặp lần

nữa, làm họ lúng túng với các mệnh lệnh dở khóc dở

cười. “Quay trái, quay phải, cụng đầu vào nhau!

Ngồi xuống, đứng lên, trồng cây chuối!”

Dây ròng rọc kéo Leo lên cao, các Maenad tụ tập

lại bên dưới cậu, tạo thành một nhóm đâu ra đấy.

79

Babette nhảy lên vồ lấy cậu. Móng vuốt của ả ta vụt

hụt hai chân cậu.

“Đã đến lúc!” cậu lẩm bẩm một mình, cầu nguyện

rằng thiết bị bấm giờ đã được đặt chính xác.

BỤP! Ống dẫn khí nén gần nhất bắn ra bức màn bằng

vàng có dạng mắt lưới trùm lên các ả Maenad như một

cái dù, bao họ lại. Một cú bắn tuyệt hảo.

Các ả Maenad vùng vẫy, hòng tìm cách thoát khỏi

tấm lưới. Họ cố gạt nó ra, vừa cắn xé vừa chém đứt

các sợi dây bằng răng và móng tay, nhưng khi họ đấm

đá rồi giãy giụa, tấm lưới đơn giản là biến đổi

hình dáng, dần cứng lại thành một cái lồng hình lập

phương bằng sáng lấp lánh.

Leo cười toe toét. “Piper, ấn nút thêm lần nữa!”

Cô làm theo. Tiếng nhạc tắt đi. Bữa tiệc kết thúc.

80

Leo từ móc sắt nhảy xuống cái lồng mới được tạo

ra. Cậu giẫm giẫm lên phần nóc, chỉ để chắc chắn,

nhưng cậu cảm thấy nó cứng như titan vậy.

“Thả bọn ta ra!” Babette hét lên. “Đây là trò ma

thuật xấu xa gì thế này?”

Ả ta lao người vào các thanh chắn, tuy nhiên, dù ả

có khỏe đến đâu thì cũng không ăn nhằm gì với vàng

cả. Các Maenad khác rít lên và gào thét, đồng thời

dùng các cây gậy núm thông đập mạnh vào lồng.

Leo nhảy xuống đất. “Thưa các quý cô, giờ đây sẽ

là bữa tiệc của riêng ta. Cái lồng này được làm từ

tấm lưới của thần Hephaestus, một biện pháp nho nhỏ

mà cha ta nghĩ ra. Có thể các ngươi đã nghe nói

đến câu chuyện. Ông đã bắt quả tang vợ mình, nữ

thần Aphrodite, đang tằng tịu với thần Ares, vì thế

81

thần Hephaestus đã ném tấm lưới vàng bao lấy hai

người kia và treo họ lên để mọi người chiêm ngưỡng.

Họ bị kẹt trong đó mãi cho đến khi cha ta quyết

định thả họ ra. Còn tấm lưới ở đây ư? Nó được làm

từ cùng một chất liệu. Nếu hai vị thần không thể

thoát khỏi nó, các ngươi cũng không có cửa đâu.”

Leo tin chắc rằng cậu đúng về điều đó. Trong nhà

tù, các Maenad phát điên đang nổi cơn thịnh nộ, họ

leo lên người nhau và cố xé rách các mắt lưới, tiếc

là không thành công.

Piper nhanh nhẹn xuống thang và đến bên cậu. “Leo,

cậu thật tuyệt.”

“Tớ biết mà.” Cậu nhìn màn hình hiển thị số kế bên

động cơ thuyền. Trái tim cậu trĩu nặng. “Chỉ còn

khoảng hơn hai phút nữa. Rồi tớ sẽ hết tuyệt vời.”

82

“Ôi không.” Nét mặt Piper xịu xuống. “Chúng ta cần

phải ra khỏi đây!”

Đột nhiên, Leo nghe thấy một âm thanh quen thuộc

vang lên từ lối vào Boong-ke: tiếng hơi nước phụt

phụt, các bánh răng cót két cọt kẹt, tiếng leng

keng lanh canh của những cái chân kim loại đang

chạy trên sàn nhà.

“Buford!” Leo kêu lên. Cái bàn tự động vui mừng

chạy về phía cậu, kêu phì phì om sòm, khiến các hộc

tủ của nó phát ra tiếng động lách ca lách cách.

Jason đi đằng sau nó, cười toe toét. “Đang đợi bọn

tớ sao?”

Leo ôm chầm lấy cái bàn làm việc nhỏ. “Cho tao xin

lỗi mày nhé, Buford. Tao hứa sẽ không bao giờ tự

cho mình là đúng nữa đâu. Chỉ dùng Pledge hương

83

chanh với công thức giữ ẩm tối đa mà thôi, bạn thân

yêu. Bất cứ lúc nào mày muốn nhé!”

Buford phì phèo hơi nước đầy hạnh phúc.

“Ừm, Leo này?” Piper giục. “Còn vụ nổ thì sao?”

“Đúng rồi!” Leo mở hộc tủ trước của Buford và chộp

lấy bộ phận điều hướng. Cậu chạy về phía buồng

đốt. Còn hai mươi ba giây. Ồ, tốt. Không cần phải

vội vã.

Cậu sẽ chỉ có một cơ hội duy nhất để sửa sai. Leo

cẩn thận lắp bộ phận điều hướng vào đúng vị trí.

Cậu đóng buồng đốt lại và nín thở. Động cơ bắt đầu

kêu rền. Các ống trụ thủy tinh nóng rực và phát

sáng. Nếu Leo không miễn nhiễm với lửa, cậu khá

chắc mình sẽ có một vệt cháy nắng xấu xí lắm.

Thân thuyền lắc mạnh. Toàn bộ Boong-ke dường như

84

rung lên.

“Leo?” Jason căng thẳng hỏi.

“Chờ đã,” Leo nói.

“Thả bọn ta ra!” bên trong cái lồng vàng, Babette

rít lên. “Nếu ngươi tiêu diệt bọn ta, thần Dionysus

sẽ làm cho các ngươi phải khốn đốn đấy!”

“Chắc ông ấy sẽ gởi cho bọn tôi thiệp cảm ơn ấy

chứ,” Piper lầm bầm. “Nhưng chuyện đó chẳng sao.

Tất cả chúng ta sẽ chết chung.”

Lách cách, lách cách, lách cách. Các khoang khác

nhau của buồng đốt mở ra. Các chất lỏng và khí cực

kỳ nguy hiểm chảy qua bộ phận điều hướng. Động cơ

rung rinh. Rồi sức nóng hạ xuống, sự rung lắc lịch

kịch giảm dần thành âm thanh máy nổ đều đều dễ

chịu.

85

Leo đặt tay lên thân thuyền, giờ đang nhè nhẹ rung

với năng lượng từ phép thuật. Buford âu yếm cọ vào

chân cậu và phun hơi nước phì phèo.

“Đúng thế đấy, Buford.” Leo quay lại nhìn các bạn

mình với vẻ tự hào. “Đó là âm thanh của một động cơ

sẽ không bị nổ.”

Leo không nhận ra mình đã căng thẳng nhiều như thế

nào cho đến khi cậu ngất đi.

Lúc tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trên một cái

võng gần Argo II. Toàn bộ thành viên nhà thần

Hephaestus đều có mặt ở đó. Họ đã đưa động cơ đi

vào trạng thái hoạt động ổn định và tất cả đều đang

biểu lộ sự kinh ngạc với tài năng xuất sắc của

Leo.

Khi cậu đứng lên, Jason và Piper kéo cậu sang bên,

86

cam đoan họ không kể cho bất cứ ai nghe về việc

con thuyền sém tí thì đã nổ tung như thế nào. Sẽ

không một ai biết về sai lầm nghiêm trọng suýt đã

xóa sổ cả khu rừng.

Thế nhưng Leo không tài nào ngừng run rẩy. Thiếu

chút nữa thì cậu hủy hoại mọi thứ. Để bình tĩnh

lại, cậu lôi chai Pledge hương chanh ra và cẩn thận

đánh bóng Buford. Rồi cậu lấy bộ phận điều hướng

dự phòng ra khỏi ngăn kéo của Buford, đặt vào trong

tủ đựng vật dụng không có chân rồi khóa lại. Để

phòng ngừa ấy mà. Buford có thể trở nên thất

thường.

Một giờ sau, bác Chiron và anh Argus từ Nhà Lớn

đến để lo vụ các Maenad.

Anh Argus, đội trưởng đội an ninh, là một anh

87

chàng tóc vàng cao lớn với hàng trăm con mắt trên

khắp cơ thể. Anh ấy có vẻ xấu hổ khi biết một tá

Maenad nguy hiểm đã thâm nhập vào địa hạt của mình

mà mình lại chẳng chú ý đến. Anh Argus không bao

giờ nói chuyện, nhưng mặt anh ấy đỏ bừng và tất cả

các con mắt trên người anh ấy đều nhìn chằm chằm

vào sàn nhà.

Bác Chiron, giám đốc trại, trông như bị làm phiền

hơn là lo lắng. Bác ấy cúi nhìn các Maenad một cách

chăm chú – điều bác ấy có thể làm khi là một nhân

mã. Từ thắt lưng trở xuống, bác ấy là một con ngựa

trắng. Từ thắt lưng trở lên, bác ấy là một người

đàn ông trung niên để râu có mái tóc nâu quăn tít,

cung và ống tên đeo sau lưng.

“Ồ, lại là họ ư,” bác Chiron nói. “Chào Babette.”

88

“Bọn ta sẽ tiêu diệt các ngươi!” Babette rít lên.

“Bọn ta sẽ nhảy múa cùng các ngươi, cho các ngươi

ăn những món tráng miệng ngon tuyệt, tiệc tùng với

các ngươi cho đến rạng sáng rồi xé các ngươi ra

thành từng mảnh!”

“À há.” Bác Chiron trông chẳng sợ hãi chút nào.

Bác quay sang Leo và những người bạn của cậu. “Làm

tốt lắm, ba đứa. Lần cuối cùng những cô gái này đến

tìm thần Dionysus, họ đã gây ra khá nhiều thiệt

hại. Các cháu đã bắt được họ trước khi mọi chuyện

trở nên không thể kiểm soát. Nếu biết họ bị tóm,

hẳn Thần Dionysus sẽ hài lòng lắm.”

“Vậy ra họ làm ông ấy khó chịu sao?” Leo hỏi.

“Dĩ nhiên rồi,” bác Chiron nói. “Ngài D ghét câu

lạc bộ người hâm mộ ông ấy chẳng kém gì ông ấy ghét

89

các á thần vậy.”

“Bọn ta không phải câu lạc bộ người hâm mộ!”

Babette rền rĩ. “Bọn ta là các môn đệ, là những

người được ngài ấy lựa chọn, bọn ta đặc biệt!”

“Ừm hứm,” bác Chiron lại ừ hữ.

“Vậy…” Piper bứt rứt không yên. “Thần Dionysus sẽ

đồng ý cho chúng ta tiêu diệt họ đúng không ạ?”

“Ồ không, ông ấy sẽ không đồng ý đâu!” bác Chiron

nói. “Bọn họ vẫn sẽ là các môn đệ của ông ấy, ngay

cả khi ông ấy ghét họ. Nếu các cháu động đến họ,

thần Dionysus sẽ buộc phải làm cho các cháu trở nên

điên điên khùng khùng hoặc sẽ giết các cháu. Chắc

là cả hai. Vậy nên giải quyết như thế này là tốt

lắm.” Bác ấy nhìn anh Argus. “Vẫn tiến hành như lần

trước chứ nhỉ?”

90

Anh Argus gật đầu rồi ra hiệu cho một trong số các

trại viên nhà thần Hephaestus, người lái đến một

chiếc xe nâng, nhấc cái lồng lên.

“Bác sẽ làm gì với họ?” Jason hỏi.

Bác Chiron mỉm cười đầy thân ái. “Chúng ta sẽ tống

họ đến một nơi mà họ cảm thấy như đang ở nhà, bằng

cách đưa họ lên chuyến xe buýt đến thành phố

Atlantic.”“Ái chà,” Leo nói. “Chẳng phải nơi đó đã

đủ rắc rối rồi sao?”

“Đừng lo,” bác Chiron cam đoan. “Các Maenad sẽ

nhanh chóng chán tiệc tùng thôi. Họ sẽ mệt mỏi và

cạn kiệt sức lực cho đến sang năm. Họ dường như

thường xuất hiện vào khoảng các dịp lễ. Khá là gây

khó chịu.”

Các Maenad bị chở đi. Bác Chiron và anh Argus quay

91

trở lại Nhà Lớn, các trại viên trong nhà Leo giúp

cậu khóa Boong-ke 9 lại vì trời đã tối.

Thường thì Leo sẽ làm việc cho đến lúc rạng sáng,

nhưng cậu quyết định hôm nay mình đã vất vả đủ rồi.

Dù sao thì đêm nay cũng là đêm trước Giáng sinh.

Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi.

Trại Con Lai không hẳn là tổ chức ăn mừng lễ Giáng

sinh của người phàm, nhưng tại đêm lửa trại, mọi

người đều có tâm trạng vui vẻ. Vài trại viên đang

uống eggnog. Leo, Jason và Piper lờ món ấy đi và

thay vào đó, cả ba uống sô-cô-la nóng.

Họ lắng nghe các bài hát đồng ca và ngắm nhìn

những tia lửa từ đống lửa trại cuồn cuộn bay về

phía các vì sao.

“Một lần nữa, các cậu lại cứu mạng tớ,” Leo nói

92

với các bạn mình. “Cảm ơn nhé.”

Jason mỉm cười. “Sẵn lòng giúp cậu làm bất cứ điều

gì, Valdez ạ. Cậu có chắc giờ Argo II sẽ được an

toàn không?”

“An toàn á? Không đâu. Nhưng nó không còn trong

tình trạng cháy nổ nguy hiểm nữa. Chắc thế.”

Piper cười lớn. “Tuyệt. Tớ cảm thấy tốt hơn rồi

đấy.”Họ ngồi đấy, lặng im tận hưởng những giây

phút bầu bạn bên nhau, nhưng Leo biết đây chỉ là

một khoảng lặng yên bình ngắn ngủi. Chiến thuyền

Argo II phải được hoàn thành vào ngày hạ chí. Rồi

họ sẽ phải rời đi để thực hiện cuộc phiêu lưu quan

trọng nhất của họ - đầu tiên là tìm kiếm nhà cũ của

Jason, trại La Mã. Sau đó… các tên khổng lồ đang

chờ đợi họ. Đất Mẹ Gaea, kẻ thù mạnh nhất của các

93

vị thần, đang chỉ huy các đội quân của bà ta tiêu

diệt đỉnh Olympus. Để ngăn chặn Gaea, Leo và các

bạn sẽ phải đi thuyền đến Hy Lạp, quê hương xa xưa

của các vị thần. Đồng thời Leo cũng biết mình có

thể chết bất cứ lúc nào trên đường đi.

Dẫu thế, vào lúc này, cậu quyết định tận hưởng

khoảng thời gian vui vẻ mà bản thân đang có. Khi

sinh mệnh bạn phụ thuộc vào thiết bị bấm giờ của

một vụ nổ không thể tránh, đó là tất cả những gì

bạn có thể làm.

Cậu nâng ly sô-cô-la nóng của mình lên. “Vì những

người bạn.”

“Vì những người bạn,” Piper và Jason đồng ý.

Leo ngồi đấy cho đến khi người hát chính nhà thần

Apollo đề nghị tất cả bọn họ nhảy Hokey Pokey. Thế

94

là Leo quyết định đã đến giờ đi ngủ.

MỘT LỜI NHẮN TỪ RICK RIORDAN

Series PERCY JACKSON ban đầu là một câu chuyện kể

đầu giường dành cho con trai tôi, Halley. Vào mùa

xuân năm 2002, khi Haley vào lớp một, thằng bé bắt

đầu gặp rắc rối ở trường. Chúng tôi nhanh chóng

phát hiện ra thằng bé mắc chứng hiếu động thái quá

và chứng khó đọc. Điều này khiến cho việc đọc trở

nên khó khăn với Halley, nhưng Halley lại rất thích

thần thoại Hy Lạp, là môn mà tôi đã dạy ở trường

trung học trong nhiều năm. Để giúp con trai duy trì

hứng thú với việc đọc, khi ở nhà, tôi đã kể cho

Haley nghe các câu chuyện thần thoại đó. Khi tôi

hết chuyện để kể, thằng bé đã yêu cầu tôi sáng tác

ra một câu chuyện mới. Kết quả là câu chuyện về

95

Percy Jackson, một á thần sống ở thời hiện đại mắc

chứng hiếu động thái quá/khó đọc, đã được truyền

cảm hứng viết ra bởi chính sự cố gắng của con trai

tôi.

Năm tháng qua đi, Haley và Percy cùng nhau lớn

lên. Percy trở thành một anh hùng. Haley làm được

vài việc khá là quả cảm. Thằng bé đã học được cách

khắc phục những hạn chế trong việc học, đạt danh

hiệu xuất sắc ở trường, trở thành một con mọt sách,

và – đã làm tôi vô cùng sửng sốt khi – quyết định

viết những cuốn sách của chính mình. Thằng bé vừa

hoàn thành xong bản thảo tiểu thuyết đầu tay, dài

hơn bất cứ cuốn sách nào tôi từng viết! Tôi cũng

phải thừa nhận rằng kỹ năng viết của con trai vượt

xa mình khi tôi ở tuổi mười sáu như Haley.

96

Vào thời điểm viết câu chuyện này, Haley và Percy

bằng tuổi nhau – mười sáu. Tôi lấy làm kinh ngạc

khi thấy cả hai đứa đã tiến xa như thế nào. Khi lên

kế hoạch viết các câu chuyện cho cuốn sách này,

tôi chợt nghĩ chắc Haley sẽ có điều gì đó muốn nói

về thế giới của Percy. Xét cho cùng, thằng bé là

người đã truyền cảm hứng để tôi sáng tác. Nếu không

có sự động viên cổ vũ của Halley, tôi sẽ không bao

giờ viết ra được Kẻ Cắp Tia Chớp.

Tôi đã hỏi Haley là liệu thằng bé có muốn đóng góp

gì cho cuốn Nhật Ký Á Thần này không. Halley ngay

lập tức nhận lấy thử thách. Kết quả là chuyện kể

“Con Trai Nữ Thần Phép Thuật”, trong đó Haley đã

tạo ra một phạm vi mới trong thế giới của Percy,

được thành hình. Câu chuyện của thằng bé xoay quanh

97

một câu hỏi hấp dẫn: Sau Vị Thần Cuối Cùng, chuyện

gì đã xảy ra với các á thần gia nhập đội quân của

Kronos?

Các bạn sẽ được tái ngộ với một á thần trong số

đó. Ngoài ra là vài câu trả lời cho các thắc mắc về

cách thức Màn Sương Mù hoạt động cũng như lý do

tại sao quái vật có thể “đánh hơi” thấy các anh

hùng. Ước gì tôi cũng nghĩ ra được các ý tưởng này!

Mọi việc dường như trở nên thích hợp khi Haley và

tôi đã quay lại điểm xuất phát ban đầu. Thằng bé,

người đã truyền cảm hứng cho tôi sáng tạo ra Percy

Jackson, giờ đang tự mình viết về thế giới của

Percy. Tôi xin hân hạnh giới thiệu với các bạn “Con

Trai Nữ Thần Phép Thuật”, câu chuyện đầu tiên của

98

Haley Riordan.

99

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát