Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Nơi Trái Tim Trở Về

NƠI TRÁI TIM TRỞ VỀ

Dorothy Garlock

Với tình yêu và lòng biết ơn dành cho dì Orah

Delle và chú Buck Colson, vì đã dành cho tôi tình

thương và tự hào…

CHƯƠNG 1

Cả người Victoria run rẩy vì tức giận, cay đắng

lẫn hoang mang. Cô liên tục thúc ngựa chạy nhanh

hơn, buộc chúng cưỡng lại bản năng di chuyển chậm

trên sườn đồi dốc. Victoria chẳng mấy để tâm tới

những ổ gà và vô số hòn đá sắc khiến cỗ xe nảy tưng

tưng. Cô chỉ nghĩ tới những từ ngữ trên mảnh giấy

đang nằm trong túi. Cô không biết mình đã đọc lá

thư đó bao nhiều lần, đến nỗi mà những từ đó đã

khắc ghi trong đầu cô.

1

Ngày 1 tháng 8 năm 1870,

Gửi: Cô Victoria McKenna

Trang trại MM, Thung lũng Shady

Thành phố South Pass, Wyoming

Cô McKenna thân mến,

Ngày 16 tháng 9 tôi sẽ đến để tiếp nhận quyền sở

hữu bất động sản tôi đã mua từ anh trai cô, Robert

McKenna, giao dịch được tiến hành ở Anh. Tôi tin

rằng cô đã nhận được thư thông báo việc mua bán.

Tôi cần cô giao nhà trống ngay. Tôi muốn quản đốc

Stonewall Perry mang một cỗ xe đến ga xe lửa để đón

tôi và gia đình tới trang trại.

M.T. Mahaffey

“Anh không có quyền bán nhà tôi sau lưng tôi,

Robert McKenna, tên Ăng-lê khốn kiếp!” Victoria kêu

2

lên, giọng trống rỗng bởi nỗi tuyệt vọng. “Cha có

cho anh trang trại đâu! Cha để lại cho tôi. Cha đã

viết thành giấy trắng mực đen và đưa di chúc đó cho

tôi!” Chỉ có mấy con ngựa đang bị sức ép của cỗ xe

nặng đẩy trượt xuống dốc nghe câu than của cô.

“Tôi ước gì mình chưa viết thư báo cho anh biết cha

đã mất!” Họ đã xuống đến chân đồi và con đường lại

bằng phẳng.

Tâm trạng lo âu của Victoria cuối cùng đã tác động

đến đôi ngựa và chúng phóng nhanh đến nỗi cô thấy

mình ghì cương ngày càng chặt hơn để hãm lại thành

những nước kiệu. Khi đó tâm tưởng cô lại quay về

chủ đề cứ lởn vởn trong đầu kể từ lúc cô nhận được

lá thư của Robert cho hay anh ta đã bán trang trại

cho một gã người Mỹ anh ta gặp ở Anh.

3

Mười lăm năm trước, gã anh cùng cha khác mẹ của cô

đã bỏ trang trại, quay lại quê hương của mẹ anh

ta. Lần cuối cùng Victoria trông thấy hắn là lúc

năm tuổi, nhưng chưa bao giờ cô quên lòng căm thù

mẹ con cô của Robert. Sau cái chết của người vợ gốc

Anh, ông Marcus McKenna đã phải lòng một cô gái

trên đoàn xe ngựa ở biên giới miền Tây. Robert

không bao giờ tha thứ cho cha vì đã tái hôn. Sự

ghét bỏ miền Tây của anh ta cũng sâu đậm như tình

yêu vùng đất đó của người cha và cô dâu mới.

Khi thông báo với Robert cái chết của cha một năm

trước, Victoria chưa hề nghĩ tới việc Robert sẽ tự

cho hắn quyền sở hữu trang trại. Lá thư thông báo

hắn đã bán nó như sét đánh ngang tai. Cô đã vội

vàng chạy vào thành phố với tờ di chúc ghi rằng mọi

4

tài sản đáng giá của cha được để lại cho cô,

Victoria McKenna.

“Victoria, tôi biết đây là chữ ký của Marcus,”

luật sư của gia đình, ông Schoeller nói. “Nhưng ai

đã chứng kiến ông ấy ký cái này?”

“Chỉ có tôi và bác Stonewall.”

“Cô nên gửi cho tôi mới phải. Chúng ta sẽ làm theo

đúng thủ tục để hợp pháp nó. Tuy nhiên, tôi sẽ xem

mình có thể làm được gì. Chúng ta sẽ khiếu nại lên

tòa án. Trong thời gian đó cứ ở lại trang trại.

Hiện nay, tranh chấp tài sản chiếm đến chín phần

mười các vụ kiện tụng.”

Mọi việc sẽ ổn thôi, cô tự trấn an khi điều khiển

cỗ xe vào phố chính của South Pass.

Victoria McKenna rất xinh đẹp. Mỗi khi vào thành

5

phố, việc mọi người chằm chằm ngó theo cô là bình

thường. Cô mảnh dẻ, duyên dáng và hết sức nghiêm

nghị. Mái tóc vàng dày được tết thành bím dài tới

eo đung đưa sau lưng. Làn da mịn màng và đôi mắt to

tròn, rạng rỡ màu hổ phách đẹp kỳ lạ ẩn giấu dưới

chiếc mũ cao bồi vành rộng. Chiếc mũi hếch lấm tấm

tàn nhang. Khuôn miệng rộng, nhạy cảm, đầy cảm xúc

giờ đang cong lại dịu dàng xóa đi dấu tích giận dữ

lúc nãy. Đây là quê hương cô. Mảnh đất khô cằn,

khắc nghiệt, dữ dội này là của cô và những con

người này là láng giềng của cô.

Những con đường trên thành phố nằm ở biên giới

bang Wyoming nghẹt cứng người và xe. Một chiếc tàu

lửa nằm bất động trên con đường bụi mù như con rắn

khổng lồ. Victoria len lỏi qua những cỗ xe chở

6

hàng, xe ngựa bốn bánh và các toa tàu phủ bạt. Đàn

ông trên phố ngắm nhìn cô đi qua. Thương nhân mặc

com-lê đen và đội mũ lông hải ly, các con bạc khoác

áo đuôi tôm, người Trung Quốc với mái tóc thắt

bím, và dân Anh-điêng. Chó ở khắp mọi nơi, đủ loại

to nhỏ khác nhau, sục kiếm đồ ăn, đánh hơi, nô giỡn

ngay giữa đường phố đông đúc.

Victoria nghe tiếng còi xe lửa và tiếng kim loại

cạ vào nhau khi tàu giảm tốc độ. Cô ung dung đi tới

ga xe lửa. Cứ để kẻ yếu ớt mới đến chờ, cô nghĩ.

Cứ để bà vợ má lúm đồng tiền nhu mì của hắn tiếp

xúc với đám đàn ông thô tục của vùng đất khắc

nghiệt này – đó là những gã đàn ông tục tĩu, bẩn

thỉu, quá hung hãn hoặc im thin thít, có thói quen

nhổ bã thuốc lá từ hàm răng ố vàng hay liếc mắt đưa

7

tình sống sượng với bất cứ người phụ nữ nào lọt

vào mắt họ.

Victoria cảm thấy tim nảy lên chẹn ngang họng khi

nhận ra khoảnh khắc cô vẫn sợ đang tới gần. Chỉ vài

phút nữa cô sẽ đối mặt với người đàn ông nghĩ mình

là chủ nhân mới của trang trại MM. Con tàu thình

lình giật mạnh và nặng nề dừng lại. Đến lúc rồi. Cô

buộc đôi ngựa vào chấn song cạnh khu vực tải hàng

lên, vuốt hông váy bằng đôi tay đeo găng và chỉnh

vành mũ. Bụng cô nhộn nhạo bởi sự căng thẳng đã kéo

dài nhiều tuần.

Từ cuối sân ga, Victoria quét đôi mắt băn khoăn lo

lắng qua đám đông để tìm kiếm một gia đình rõ ràng

có vẻ mới đến. Cô nhẹ nhõm vì không thấy ai như

vậy. Sân ga thưa dần, và sau vài phút đứng một

8

mình, cô tự hỏi mình đã bỏ lỡ hay họ đã vào trong

nhà ga. Đôi tay cô run run bởi cảm xúc nằm đâu đó

giữa thịnh nộ và thất vọng, cô kéo mạnh chiếc mũ

lần nữa. Nếu họ vào được thì dĩ nhiên cũng có thể

đi ra, cô khẽ lẩm bẩm. Mình sẽ không đi theo họ. Cô

khoanh tay đứng đợi.

Hầu hết mọi người đã rời sân ga khi Victoria chú ý

đến người đàn ông đứng một mình tít phía cuối. Hắn

ăn mặc theo phong cách miền Tây và hiển nhiên cô

nghĩ đó không phải là người cần gặp, tuy nhiên ánh

mắt cô cứ trở lại chỗ hắn. Hắn cao, mảnh khảnh và

đi đi lại lại trên sân ga với tất cả tự tin của một

người sinh ra và trưởng thành ở miền Tây. Cơ thể

căng cứng của hắn khiến cô liên tưởng tới chiếc lò

xo đã bị nén lại. Tim cô đột nhiên đập mạnh và

9

Victoria nhận ra dù người lạ này là ai thì hắn cũng

đang chằm chằm nhìn cô bằng đôi mắt xanh nhất cô

từng thấy. Ánh nhìn của hắn quá dữ dội. Nó ghim

chặt ánh mắt cô trong nhiều giây hơn chuẩn mực cho

phép. Cô ném cho hắn ánh mắt chỉ trích và quay đầu,

rồi quay lại thấy hắn vẫn chăm chú nhìn cô trơ

trẽn như trước, và một lần nữa cô không thể rời mắt

đi. Hắn chậm rãi hạ mí mắt xuống cho tới khi đôi

mắt chỉ còn là hai đường thẳng trên khuôn mặt gầy

ngăm đen.

Chết tiệt, Victoria hơi bực bội. Hắn thật ngạo mạn

và xấc láo! Rõ ràng hắn nghĩ cô đang khích lệ hắn.

Thảo nào mà hắn cứ trơ tráo nhìn cô! Cô đỏ mặt và

bắt đầu đi đi lại lại một cách bồn chồn, cẩn thận

giữ ánh nhìn tránh khỏi gã người lạ. Mọi âm thanh

10

trên sân ga từ từ lắng xuống và cô ngước lên. Trước

sự ngạc nhiên của cô, hắn vẫn đứng đó, và đang

nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu trong khi tỉ mỉ quan

sát khuôn mặt cô.

Victoria giật vành mũ và quay gót.

“Victoria McKenna!”

Trong một giây Victoria nghĩ người đàn ông gọi tên

cô. Rõ là vô lý. Nhưng biết đâu…? Cô quay ngoắt

người. Hắn đã rời khỏi bức tường và đang bước về

phía cô.

“Victoria McKenna.”

Tên cô thốt ra từ môi hắn và Victoria nhìn hắn đăm

đăm, thấy sự bực tức đang ẩn giấu trong đôi mắt

xanh thẳm. Hắn đẩy mũ ra phía sau và cô thấy chỗ da

trắng gần chân tóc nơi màu rám nắng dừng lại, vài

11

sợi xám lẫn trong mớ tóc đen được cắt gọn nơi thái

dương, cổ họng cháy nắng khỏe mạnh trên chiếc áo sơ

mi hở cổ, khuôn miệng hằn lên khắc nghiệt lúc hắn

bặm môi sau khi gọi tên cô.

Buộc mình phải tỏ ra dạn dĩ dù chẳng hề cảm thấy

thế, cô hếch cằm. “Anh vừa nói với tôi à?”

“Cô biết rõ là thế. Tôi là Mason Mahaffey.”

“M.T. Mahaffey là anh sao?” Cô chỉ cảm thấy cơn

sốc lạnh lẽo khi nhìn vào đôi mắt xanh sâu thẳm ấy.

“Mason T. Mahaffey.” Hắn giận dữ thốt ra, như thể

chúng là những lời thách thức.

Sững sờ, cô không biết nói gì, và hai người họ

trừng trừng nhìn nhau trong khi thời gian cứ thế

trôi qua. Ánh nhìn công kích của hắn quan sát gương

mặt cô đầy tò mò, trong khi đôi mắt hổ phách bên

12

dưới hàng mi sẫm cùng đôi chân mày thẳng tắp của cô

nhìn chòng chọc vào hắn không do dự. Cuối cùng

Mason là người lên tiếng.

“Tôi không mong cô tới gặp chúng tôi, cô McKenna.”

“À thế à, anh mong ai? Ông Stonewall Perry hả?” Cô

cáu kỉnh. “Quản đốc của tôi có nhiều việc để làm

hơn là đi mười lăm dặm chỉ để chuyển một thông điệp

mà tự tôi có thể báo.”

“Và đó là gì thế?” Đôi mày rậm của hắn hạ xuống và

nhíu lại.

“Tôi sẽ không rời khỏi nhà để cho anh và gia đình

có thể chuyển vào đâu. Anh cùng cha khác mẹ của

tôi, Robert McKenna, đã lừa anh để lấy tiền, bởi

cha để lại trang trại cho tôi. Luật sư của tôi đang

cầm di chúc. Vì thế, thưa Ngài M.T. Mahaffey, anh

13

cùng gia đình có thể trọ tại khách sạn Overland cho

tới khi có tàu quay về cái nơi anh đã rời đi!”

Victoria hít một hơi thật sâu và quay gót về hướng

cỗ xe.

Mason Mahaffey chộp khuỷu tay Victoria mạnh đến

đau đớn, giật cho cô dừng lại rồi xoay người cô.

“Đừng có nghĩ tôi ngu đến mức đi mua cả một mảnh

đất mà không có giấy chứng nhận sở hữu hợp pháp và

sổ đỏ nhé.” Gương mặt hắn phản ánh sự chế giễu lẫn

khinh miệt. “Robert đã báo trước cô là đồ xấc xược

hiểm ác, rằng cô sẽ gây rắc rối nếu có thể.”

Cô giật tay khỏi sự kìm kẹp của hắn, với lấy roi

ngựa và nhìn hắn bằng đôi mắt hổ phách bừng bừng

lửa giận.

“Anh đặt tay lên người tôi lần nữa xem, tôi sẽ

14

đánh tuốt xác anh ra!” Cô kéo cây roi lại một cách

đe dọa. “Và Robert thì biết gì về tôi?” cô quát.

“Anh ta không gặp tôi mười lăm năm rồi!”

“Anh Mason?”

Ánh mắt Victoria lướt đến nhóm người đang tiến tới

từ cuối nhà ga, dẫn theo bốn con ngựa yên cương

đầy đủ. Trong số đó có một thằng nhóc khoảng mười

hai, mười ba tuổi, hai cậu thanh niên trẻ măng với

râu quai nón lún phún. Cô nhìn họ, và phải nhìn

lại. Hai người giống hệt nhau – từ khổ người, đường

nét, tóc tai cho tới màu da. Một trong hai thanh

niên cười với cô, người kia vẫn nghiêm nghị.

“Anh Mason, có chuyện gì thế?” Chàng trai có vẻ

mặt nghiêm nghị hỏi.

“Dắt ngựa ra buộc vào cuối cỗ xe, Clay. Pete, dẫn

15

mấy em gái đến đây.” Mason không hề rời mắt khỏi

Victoria khi nói. “Chúng ta còn phải đi cả quãng

đường mười lăm dặm nữa.”

“Các người sẽ không đi trên cỗ xe này!” Victoria

đi tới chấn song và giật sợi dây buộc đôi ngựa. Cô

cảm thấy ngọn roi bị giật khỏi tay và cả người bị

đẩy sang bên.

“Chúng tôi lấy cỗ xe này, cô McKenna. Nếu cô không

muốn đi cùng để chỉ đường cho chúng tôi thì chắc

chắn tôi có thể thuê một người dẫn đường,” hắn dài

giọng với sự giận dữ lạnh lùng.

“Tôi đã bảo anh rằng anh không có quyền gì với

trang trại MM hết, và tôi không có nghĩa vụ phải

chở các người. Tôi không muốn các người ở đây. Thế

đã rõ ràng chưa?” Câu nói thốt ra trong tiếng rít

16

giận dữ, và những giọt nước mắt tủi hổ châm vào mắt

cô.

“Tôi không quan tâm cô muốn gì, cô McKenna. Tôi sẽ

đưa gia đình tôi tới trang trại của chúng tôi. Nếu

cô muốn đi cùng thì tôi đề nghị cô ngồi vào xe. Có

khi cô sẽ hạ nhiệt trên quãng đường dài đến MM

đấy.”

Victoria cảm thấy bàn tay băng giá của sợ hãi đang

ôm chặt tim mình khi cô nhìn vào đôi mắt rắn đanh

đang trừng trừng đáp trả lại cô. Không có chút

thương cảm hay lòng tốt nào trong đó. Cô kiên quyết

tự nhủ sẽ không để mất trang trại vào tay gã con

hoang máu lạnh này. Bụng cô xoắn lại đau đớn.

Mason đứng trước mặt đôi ngựa. “Doonie, em giúp

Clay mang hành lý đi.”

17

Thằng bé cười tự mãn với Victoria và nghênh ngang

đi vào nhà ga. Chàng trai sinh đôi có vẻ mặt nghiêm

nghị, Clay, trông như thể muốn xin lỗi. Đôi mắt

Mason không bỏ lỡ điều gì. Victoria miễn cưỡng leo

lên cỗ xe. Giờ cô mới nhận ra có vài người đã chứng

kiến toàn bộ cảnh tượng và mặt cô ửng đỏ bởi

ngượng ngùng.

“Clay giữ ngựa để anh giúp Pete mang Nellie.”

Victoria không hiểu hắn vừa nói gì. Trong một giây

cô muốn quất dây cương vào lưng đôi ngựa và chạy

đi, nhưng lũ ngựa của hắn đã buộc vào xe rồi. Cô

ngồi cứng đơ, tức tối, mắt nhìn thẳng. Giọng Mason

làm cô khó chịu.

“Ngồi dịch ra để em tôi có thể ngồi cạnh cô.” Hắn

đứng bên cỗ xe. Chàng trai sinh đôi tươi cười ban

18

nãy đang bế một cô gái trẻ trên tay. Cô gái mặc

chiếc váy cotton màu xanh da trời cùng chiếc mũ

buộc dây đồng màu, cô ta bẽn lẽn ngước nhìn

Victoria, đôi mắt to xanh đầy e ngại, như thể sợ bị

trách mắng.

“Em có thể ngồi phía sau cỗ xe mà, anh Mason,” cô

gái nói bằng giọng líu nhíu.

“Quá xóc. Em cứ ngồi trên ghế có gắn lò xo với cô

McKenna.” Hắn đặt chân cô gái vào bánh xe, cô ta

bám lấy ghế và đu lên. Hai tay Mason giữ quanh eo

cô gái khi cô hạ mình xuống ghế.

“Được rồi,” cô ta nói và vuốt váy trùm qua chân

bằng đôi tay ngập ngừng. “Dora đâu rồi?”

“Em đây. Em cũng lên đấy được chứ?”

Lạy Chúa! Còn bao nhiêu người nữa đây? Victoria

19

nghĩ khi cô nhìn xuống khuôn mặt đứa bé chừng tám

tuổi đầy tàn nhang, có hàm răng sún đang cười toe.

“Chắc chắn rồi, đủ chỗ mà.” Mason nâng con bé lên.

“Em có thể ngồi giữa chị Nellie và cô McKenna. Anh

không nghĩ cô McKenna sẽ ăn thịt em.”

“Hãy nói cho rõ chuyện này, ngài Mahaffey!” Cơn

giận cháy bừng trong mắt Victoria và má cô đỏ ửng.

“Thứ nhất, tôi không thích giọng lưỡi châm biếm của

anh, và thứ hai, khi tôi ăn thịt người thì đó dứt

khoát không phải là một đứa trẻ!” Cô quan sát kỹ

khuôn mặt bình thản của hắn, ngạc nhiên vì hắn

không hề nổi giận. Cô nói tiếp bằng giọng thận

trọng hơn. “Và thứ ba, khách không mời thì đừng

mong được đón chào.”

“Quá đúng,” hắn vặn lại. “Nếu cô muốn được nghỉ

20

đêm ở trang trại MM thì hãy để ý ngôn từ của mình.

Cô sẽ là khách của tôi.” Cô thở dồn, khuôn mặt cứng

đơ vì tức giận, đôi mắt hổ phách tóe lửa. Hắn quay

gót như thể không hề bận tâm cô sẽ nói gì. “Chất

đồ lên, mấy đứa, để lên đường.”

“Chị Nellie ơi, em khát,” Dora thì thầm nhưng quá

to.“Suỵt.”

Victoria cảm thấy choáng váng như chỗ hành lý và

thùng vừa được chất lên xe đang bị xóc nẩy. Cô nhìn

đăm đăm về phía trước, không thể nhìn gã đàn ông

hống hách ngạo mạn kia. Nhưng cô không thể bịt tai.

Giọng điệu của hắn đầy vẻ quyền uy khi ra lệnh cho

các em trai và chúng răm rắp tuân theo. Victoria

chắc chắn hắn đã quen ra lệnh và được phục tùng. Cô

cũng chắc chắn hôm nay là ngày tệ nhất đời mình.

21

Sự tê cóng còn nặng nề hơn chiếc áo khoác lông hải

ly bao trùm cả người cô. Cô nhìn tay mình trên dây

cương và điều khiển cỗ xe theo quán tính. Đập dây

cương vào mình ngựa, cô lái cỗ xe vào con đường

đất.

Trên đường rời thành phố, cô điều khiển cặp ngựa

rẽ vào con đường nhỏ rồi dừng lại trước một chuồng

cho thuê ngựa. Quấn dây cương quanh thắng xe và

nhảy xuống, Victoria hoàn toàn lờ Mason Mahaffey

cùng gia đình hắn.

“Chào bác Claude,” cô gọi ông già lưng còng đang

thong thả đi ra từ khu giữ gia súc. “Cháu cho ngựa

của cháu uống nước được không bác? Từ đây về trại

MM, vừa xa vừa bụi.”

“Cháu biết là được mà, tiểu thư Victory. Cứ tự

22

nhiên. Để bác lấy thùng nước sạch cho cháu uống

trước khi lên đường.”

“Cám ơn bác Claude.”

Cô nhúng xô vào máng để lấy nước rồi mang lại cho

lũ ngựa. Mason và em trai hắn dẫn ngựa của họ đến

chỗ máng. Claude bước ra với một thùng nước và

chiếc gàu. Victoria nhận một gàu đầy nước và uống

ừng ực, sau đó múc đầy và đưa cho cô gái ngồi trên

xe. Nellie chuyển cho em gái, con bé uống hết sạch,

rồi đưa lại cho Victoria, cô múc lần nữa cho cô

gái.

“Bạn cháu hả, tiểu thư Victory?” Claude hất đầu về

phía máng nước.

“Bạn cháu?” Victoria rành rọt từng từ. “Cháu chưa

từng gặp họ.” Cô leo lên ghế ngồi. “Cảm ơn bác

23

Claude. Lần tới cháu mang bánh hoa quả cho bác

nhé.”“Chào cháu. Đi đường cẩn thận, dạo này cướp

bóc nhiều lắm.”

“Đừng lo, bác Claude. Cháu có súng trường dưới

ghế!” Cô đập dây cương vào lưng ngựa, chúng lao

nhanh đi.

Victoria vui mừng khi họ đi qua những con phố đầy

vết xe lún và con đường phía trước bằng phẳng. Một

cơn gió nhẹ thổi bay những đám bụi ở hai bên đường,

nhưng chẳng xua nổi hơi nóng chiều dù cô chẳng để

tâm đến cảm giác nóng nực. Tâm trí cô rối loạn và

hoang mang như thể đang cố tỉnh giấc khỏi cơn ác

mộng. Victoria mong đó chỉ là mơ, nhưng bốn kẻ cưỡi

ngựa đi theo cỗ xe là thật, cũng như hai cô gái

ngồi lặng lẽ trên ghế bên cạnh.

24

Đường hẹp, ít đá hơn, cây cối dày hơn. Họ đi qua

những hàng thông mảnh dẻ, con đường ngày càng dốc

khi di chuyển về hướng Tây. Sau một khúc cua hẹp là

sườn đồi rậm rạp. Trong một lúc, bóng mát ở đây

giúp họ tránh khỏi ánh mặt trời chói lóa.

“Còn bao xa nữa hả chị Nellie? Em phải… đi …” Dora

dịch hết cỡ khỏi Victoria khi con bé rầm rì với

chị mình.

“Chị không biết. Ngồi im và đừng nghĩ đến nó.”

Nellie vòng tay quanh đứa em nhỏ.

“Chẳng như em tưởng tượng chút nào,” Dora nói

thầm. “Anh Mason bảo chúng mình sẽ có nhà mới, sẽ

lại ở bên nhau… và vui vẻ… chị và em sẽ trông nom

nhà cửa.”

“Suỵt. Sẽ thế mà. Rồi em xem.”

25

“Nhưng chị ta không thích bọn mình…”

“Thôi nào, Dora!”

“À… vẫn tốt hơn là ở với cô Lily,” Dora mệt mỏi

nói, “nhưng em vẫn cần… đi ...”

Họ lên tới đỉnh đồi và Victoria kéo cương dừng

ngựa. Mason tức thì xuất hiện cạnh cỗ xe, cau mày

dò hỏi.

“Lần này cô định làm gì đây?”

“Em anh cần ra chỗ bụi cây,” cố tỏ ra nhẫn nại, cô

mỉa mai và nhìn thẳng vào mắt hắn, chúng găm giữ

ánh mắt cô một lúc rồi chuyển sang Dora.

Con bé đứng dậy. “Em xin lỗi, anh Mason, em không

nhịn được!”

Victoria giơ cao dây cương để Dora chui qua. Mason

nghiêng người trên yên, nhấc con bé sang ngồi

26

trong lòng hắn rồi quay ngựa về phía rừng cây.

Victoria không nghe rõ hắn nói gì với đứa trẻ nhưng

giọng hắn bình thản và kiên nhẫn. Khi họ quay lại,

hắn đặt Dora ngồi lên xe và nhìn cô gái kia.

“Nellie có đi không?” Victoria ngạc nhiên trước

giọng nói dịu dàng của hắn, và lần đầu tiên nhìn kỹ

cô gái kia. Cô ta lắc đầu lia lịa, gò má ửng hồng.

“Còn bao xa?” Không hề có tí nhẹ nhàng khi hắn hỏi

Victoria.

“Một tiếng rưỡi nữa,” cô cắn cảu. “Chúng ta sẽ đến

nơi lúc mặt trời lặn.”

“Đây là đường Outlaw đầy kẻ cướp phải không?” Đó

là một câu hỏi nhưng hắn không chờ câu trả lời.

“Tôi sẽ cưỡi ngựa đi trước một đoạn. Pete và Clay

sẽ đi cùng cô.”

27

“Tôi không cần họ, ngài Mahaffey. Tôi đã đi trên

tuyến đường này cả đời và tôi tin mọi kẻ ngoài vòng

pháp luật ở đây đều biết tôi. Tôi chưa từng phải

lo sợ. Với họ tôi còn thấy an toàn hơn với anh.”

“Tôi không lo cho cô, cô McKenna. Tôi lo cho các

em gái tôi.” Ánh mắt lạnh lùng khó chịu của hắn đảo

qua mặt cô trước khi hắn chạm tay vào vành mũ và

dùng gót chân thúc ngựa.

Victoria đánh xe đi tiếp, thần kinh căng như dây

đàn. Cơn giận cô dùng để ngăn dòng nước mắt đang

cạn dần, vì vậy cô nhớ lại những từ ngữ trong bức

thư. Chúng luôn luôn khiến cô sôi máu. Ngày 16

tháng 9 tôi sẽ đến để tiếp nhận quyền sở hữu bất

động sản… Tôi cần cô giao nhà trống ngay…

“Sao chị không thích bọn em?” Giọng Dora cắt ngang

28

luồng suy nghĩ của cô.

“Dora – im nào!” Nellie nạt.

Nước mắt tuôn trào và bắt đầu lăn xuống gò má

Victoria. Cô kinh hãi. Ôi Chúa ơi! Con không thể

khóc trước mặt những kẻ này. Không thể! Lý trí

không thể ngăn dòng nước mắt, vì thế cô quay mặt đi

và lau chúng bằng ống tay áo.

“Đừng để ý Dora. Con bé không hiểu,” Nellie nói

khẽ đầy cảm thông.

“Cô thì hiểu chắc!” Victoria xoay xở thốt bằng

giọng khàn khàn.

“Không phải tất cả.”

“Cô chẳng hiểu gì cả! Tôi sinh ra ở trang trại MM,

mẹ tôi mất ở đó. Cha tôi vắt kiệt sức để xây dựng

trang trại. Ông không xây đắp rồi để cho nó rơi vào

29

tay… rơi vào tay người ngoài!” Cô run rẩy hít một

hơi. “Robert không có quyền bán nó cho anh cô.”

“Em xin lỗi.”

Victoria không hề mong chờ cô gái bộc lộ sự thông

cảm. Vẻ mặt cô bực bội và tò mò khi quay sang

Nellie.“Cô xin lỗi vì lẽ gì?” Cô kìm lại tiếng nức

nở rồi giữ giọng bình tĩnh. “Cô có một gia đình,

được các anh trai chăm sóc.”

“Vài tháng trước em chẳng có người anh nào. Em chỉ

có một mình, như Dora và Doonie. Hai anh sinh đôi

ở với nhau.” Đôi mắt xanh dương to, chân thật nhưng

không sẫm như Mason, thành khẩn nhìn Victoria.

“Thế ngài Mason T. Mahaffey ở đâu?” Giọng Victoria

mỉa mai hơn cô nghĩ.

“Sau chiến tranh, anh Mason bị điều tới Anh. Anh

30

ấy không biết ba, mẹ, Sarah và Ely chết vì dịch tả.

Họ gửi em, Dora và Doonie tới chỗ cô Lily. Chỉ còn

lại hai anh sinh đôi.” Vẻ mặt Nellie là một mặt nạ

điềm tĩnh không cảm xúc, nhưng đôi tay đã phản bội

cô. Chúng xoắn lại và bóp chặt với nhau.

“Nhưng cô Lily không cho chị Nellie và anh Doonie

ở lại,” Dora chẳng thèm giấu, khuôn mặt bé nhỏ đầy

oán giận. “Em ghét cô Lily!”

Nellie ôm em gái. “Ôi, Dora, chúng mình không phải

nghĩ về bà ấy nữa.”

“Chị Nellie phải đến nhà bà Widder Leggett, còn

anh Doonie đến chỗ ông Sunner già. Anh Doonie bảo

ông Sunner già bần tiện lắm, khi anh Mason đến đón,

ông Sunner già không cho anh ấy đi cho đến khi anh

Mason trả tiền nuôi cơm, và anh Mason bảo ông ta…”

31

“Dora,” Nellie ngắt ngang. “Anh Mason bảo bọn mình

quên chuyện đó đi.” Nellie đã cởi mũ, hai bàn tay

nhỏ nhắn, mảnh dẻ run run.

“Ba mẹ cô mất lâu chưa?” Victoria không biết tại

sao mình lại hỏi thế.

“Bốn năm,” Nellie khẽ nói. “Mà dài như vô tận.”

Khoảng lặng sau đó bị tiếng yên cương rung leng

keng và hơi thở phì phò của lũ ngựa phá vỡ. Các

thung lũng kế tiếp nhau với những đỉnh đồi đầy

thông mở ra trước mắt họ, thi thoảng điểm những bụi

dương trên sườn dốc. Không khí mát mẻ hơn nhiều.

Vào mùa đông, đường ngập tuyết nên xe ngựa không

qua được. Trang trại MM bị cô lập từ giữa tháng

Mười hai cho tới giữa tháng Ba, ngoại trừ mấy tên

32

thợ săn hay tội phạm tìm chỗ trú chân trong vài

ngày. Marcus McKenna chưa bao giờ quay lưng với ai

dù đó là thổ dân hay da trắng. Cả đường Outlaw, kéo

dài từ phía Bắc Montana đến biên giới Mexico, ai

cũng biết trang trại MM là nơi có thể kiếm một bữa

ăn mà không bị hỏi han gì. Nhiều người tin rằng đây

chính là lý do cho sự yên bình chưa từng bị phá vỡ

ở trang trại MM.

Khoảng hai trăm dặm về phía Bắc trang trại là

Hole-in-the-wall, nơi giới giang hồ ẩn mình, thánh

địa của các băng cướp và trộm gia súc. Một trăm năm

mươi dặm về phía Nam là công viên Brown, đặt theo

tên người vỡ đất Baptiste Brown. Đó là một thung

lũng biệt lập chuyên bẫy thú lấy lông, cũng là nơi

bọn trộm gia súc ưa thích bởi thỉnh thoảng chúng

33

trú đàn gia súc ở đây cho qua mùa đông, trước khi

lùa về phương Nam. Đường Outlaw là khu vực ngoài

vòng pháp luật và có những quy tắc riêng. Đàn ông

phải tự bảo vệ mình. Vì quá ít nên phụ nữ và trẻ em

ở đây được tôn trọng, yêu thương. Một kẻ có thể bị

treo cổ vì quấy nhiễu phụ nữ tử tế hoặc làm hại

một đứa trẻ nhanh hơn tội cướp nhà băng. Chính

những kẻ ngoài vòng pháp luật sẽ thực hiện sự trừng

phạt. Vùng đất hiểm trở, các thung lũng hẻo lánh,

lối mòn nhỏ hẹp khiến những người thi hành luật

pháp nản chí, không muốn bước vào khu vực này, và

luật duy nhất ở đây là luật của súng và luật giang

hồ.

Victoria cố sắp xếp lại ý nghĩ. Mọi thứ không diễn

ra như cô định. Mason T. Mahaffey dễ dàng áp đảo

34

và cô đang dẫn hắn về trang trại như kẻ không đầu

óc!Cha Victoria, người không thực tế, chưa từng

xem trọng tiền bạc. Ông đã cho cô một lời khuyên

tuyệt vời nhưng chưa từng tự áp dụng. “Victoria,

khi còn lưỡng lự thì đừng làm gì. Đừng hành động

cho tới khi con thông suốt. Đấy là điểm khiến con

người cao hơn loài vật.” Ông chưa hề nghĩ đến khả

năng Robert tự cho hắn là người thừa kế trang trại

MM và bán nó sau lưng cô. Lần đầu tiên cô có chút

oán hờn người cha tốt bụng dễ tính, nhưng cảm giác

đó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự cô đơn và tuyệt

vọng đã lấn át.

“Còn bao xa nữa? Em đói.” Dora sụp xuống cạnh chị

mình.Victoria nghĩ làm trẻ con thật sung sướng,

chẳng phải lo lắng gì ngoài khát, đói, và đi ngoài!

35

Cô liếc nhìn hai chị em rúc vào nhau trên ghế cạnh

cô. Họ là kẻ thù. Họ sẽ sống trong nhà cô, ngủ

trên tấm đệm nhồi lông của mẹ cô, ăn tại chiếc bàn

gỗ sồi to cha cô đã đóng trong một mùa đông dài

lạnh giá. Trông họ không giống kẻ thù của ai cả.

Trông họ mỏi mệt, nóng bức và… hoảng sợ. Họ nên

hoảng sợ! Cô giận dữ. Chỉ một lời của cô, Victoria

McKenna, bất kỳ tên giang hồ nào cũng sẽ bắn Mason

Mahaffey từ trên ngựa và rắc rối của cô thế là

xong. Victoria bị sốc bởi ý nghĩ ấy. Nhưng tại sao

mình không nên nghĩ tới mọi khả năng chứ? Cô lý

luận. Ngoài bác Stonewall, cô chỉ có một mình.

Những người làm công khác đến rồi đi, mặc dù Sage

Harrington sẽ ở lại ngay nếu cô mở lời với anh. Tâm

trí cô nghĩ tới tên những người sẽ giúp cô chống

36

lại Mason Mahaffey nếu cô cho họ biết chuyện –

Piney Kilborn, Slim Masters, Jade Coggins, Martin

Beaman, John…

“Chị sẽ làm gì khi chúng em đến đấy?” Dora hỏi

Victoria với sự tò mò của trẻ con.

Tiếng nói kéo Victoria về thực tại. “Tôi sẽ nấu

bữa tối.” Cô ép mình rời mắt khỏi lưng cặp ngựa đẫm

mồ hôi để nhìn xuống Dora. “Tôi có thể làm gì khác

chứ?”

“Em không biết.” Dora khoe nụ cười sún răng. “Em

mừng là chị không giận nữa và sẽ nấu cơm. Em đói.”

37

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát