Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Series Sức Mạnh Hắc Ám - Triệu Hồi - P1

SERIES SỨC MẠNH HẮC ÁM - PHẦN 1: TRIỆU HỒI

Tác giả: Kelly Amstrong

Người dịch: Thùy Lê

Mười hai năm trước…

MẸ ĐÃ QUÊN DẶN chị trông trẻ mới chuyện tầng hầm.

Chloe loạng choạng đứng trên bậc thang cao nhất,

đôi bàn tay mũm mĩm với lên bám lấy cả rào chắn,

hai cánh tay run đến nỗi gần như không giữ chắc.

Chân cô bé run run không kém, làm cho hai cái đầu

chó Scooby Doo đính trên đôi dép đi trong nhà cứ

lắc lư qua lại. Đến cả hơi thở thoát ra ngoài miệng

cũng phập phà phập phù mãi như đang phải chạy hì

hục.

“Chloe?” Cái giọng nghẹt nghẹt của chị Emily từ

tầng hầm tối om vọng lên. “Mẹ em bảo cô-ca bỏ trong

1

hầm lạnh nhưng chị tìm hoài không thấy. Em xuống

đây tìm giúp chị nhé?”

Mẹ nói sẽ dặn chị Emily chuyện tầng hầm. Chloe tin

chắc thế. Cô bé nhắm mắt lại và nghĩ thật lung.

Trước lúc cha mẹ đi dự tiệc, Chloe mải ngồi trong

phòng xem ti-vi. Nghe thấy tiếng mẹ gọi, Chloe chạy

ra sảnh trước. Mẹ bồng cô lên ôm thật chặt, cười

phá lên khi thấy mắt con búp bê của Chloe thò ra

ngoài.

“Mẹ thấy con đang chơi với Công chúa – ý mẹ là,

Cướp biển Jasmine. Cô ấy cứu được Aladin tội nghiệp

khỏi Ác Thần chưa đấy?”

Chloe lắc đầu, đoạn thì thầm. “Mẹ dặn chị Emily

chưa?”“Đương nhiên là mẹ dặn rồi. Chẳng có tầng

hầm nào hết, vì cô Chloe. Cánh cửa đó được đóng lại

2

rồi.” Khi cha đến gần góc nhà, mẹ nói. “Mình thật

sự cần bàn về chuyện dọn đi đấy, Steve.”

“Cứ thông báo và treo biển lên thôi.” Cha vò vò,

làm rối hết tóc Chloe. “Nghe lời chị Emily đấy, bé

con.”Sau đó cha mẹ rời đi.

“Chloe, chị biết em nghe chị nói gì,” Emily la ó.

Chloe buông tay khỏi thanh rào và bịt tai lại.

“Chloe!”

“Em kh-không thể vào tầng hầm,” Chloe đáp. ”Em-em

không được phép.”

“Được rồi, chị sẽ chịu trách nhiệm và chị bảo rằng

em được phép. Em lớn rồi.”

Chloe gắng bước xuống một bậc thang. Họng cô bé

đau buốt và mọi vật trông mờ mờ ảo ảo, y như cô sắp

khóc.

3

“Chloe Saunders, em có năm giây, bằng không chị sẽ

lôi em xuống đây và khóa cửa lại đấy.”

Chloe phóng xuống các bậc thang nhanh đến nỗi quíu

cả chân và ngã nhào trên đầu cầu thang. Cô bé nằm

đấy, mắt cá chân đau nhói, nước mắt giàn dụa nhòm

vào tầng hầm, nơi phát ra tiếng cọt kẹt cọt kẹt,

bốc mùi và có mấy cái bóng. Có cả bà Hobb nữa.

Từng có những người khác sống ở đây, trước khi bà

Hobb dọa họ bỏ đi mất. Như bà Miller già cả chơi

trò ú òa với Chloe và gọi cô là Mary. Và ông Drake

hay hỏi những câu kỳ cục, như là liệu có ai sống

trên mặt trăng không, tuy đa phần Chloe chẳng biết

câu trả lời nhưng ông ấy vẫn mỉm cười và bảo cô là

bé ngoan.

Chloe từng thích xuống dưới nhà trò chuyện với mọi

4

người. Tất cả những gì cô bé phải làm là không

nhìn ra sau lò sưởi, nơi một chú treo cổ lơ lửng

trên trần nhà, mặt mày tím ngắt và sưng húp. Chú ấy

chẳng bao giờ mở miệng nói gì, nhưng cứ nhìn chú

ấy là dạ dày Chloe lại đau.

“Chloe?” Cái giọng nghẹt nghẹt của chị Emily lại

cất lên.”Em đang xuống đấy à?”

Hẳn mẹ sẽ nói “Hãy nghĩ đến những mặt tốt thay vì

mặt xấu.” Vì vậy khi thả bước xuống ba bậc thang

cuối cùng, Chloe nhớ đến bà Miller, ông Drake và

chẳng mảy may nghĩ đến bà Hobb… hoặc là chỉ tí ti

thôi.

Xuống tới nơi, cô bé nheo mắt nhìn vào khoảng tối

bên trái. Chỉ có những bóng đèn ban đêm còn sáng.

Mẹ đã cho gắn những bóng đèn ấy khắp nơi khi Chloe

5

bắt đầu bảo rằng cô không muốn xuống dưới nhà. Mẹ

cho là Chloe sợ tối. Thật ra cô có sợ tí chút,

nhưng chủ yếu là vì bóng tối đồng nghĩa với việc bà

Hobb có thể lén lút xuất hiện đâu đó gần cô.

Dù vậy, Chloe đã trông thấy cửa hầm lạnh, thế nên

cô dán mắt vào đấy và bước nhanh hết mức. Có thứ gì

đó động đậy, thế là cô quên béng mất, đưa mắt

nhìn, nhưng chỉ là ông chú treo cổ, và tất cả những

gì cô nhìn thấy là bàn tay lấp ló sau lò sưởi khi

chú ấy đong đưa.

Cô chạy đến chỗ cửa hầm lạnh kia và giật bung cửa

ra. Bên trong tối như hũ nút.

“Chloe ơi?” Từ trong bóng tối, chị Emily gọi vọng

ra.Chloe siết chặt nắm tay. Emily mới thật xấu

tính làm sao. Đang trốn cô cơ đấy…

6

Có tiếng bước chân vang lộp cộp trên đầu cô bé. Là

mẹ chăng? Mẹ về rồi ư?

“Thôi nào Chloe. Em có sợ tối đâu nào?” Emily cười

vang. “Suy cho cùng em cũng chỉ là nít ranh thôi

nhỉ!”Chloe cau có. Emily chẳng biết gì hết. Chỉ là

một cô nàng ngốc nghếch, xấu tính thôi. Chloe sẽ

lấy được lon cô-ca rồi chạy lên trên mách mẹ. Thế

là Emily sẽ chẳng bao giờ được trông cô nữa.

Cô thò đầu vào căn phòng bé tí nọ, cố nhớ xem mẹ

đã cất cô-ca ở đâu. Chắc là trên kệ thôi nhỉ? Chloe

phóng qua, kiễng chân lên, đưa tay cầm lấy một cái

lon kim loại lạnh ngắt.

“Chloe? Chloe!” Là giọng Emily, nhưng nghe xa xăm

làm sao ấy, đã vậy còn the thé. Tiếng bước chân nện

cộp cộp trên sàn nhà bên trên. “Chloe, cháu đâu

7

rồi?”Chloe làm rơi cái lon xuống sàn bê tông thành

một tiếng “cách”, đoạn lon cô-ca lăn đến chạm vào

chân cô, kêu xì xì và phun sô-đa thành vũng quanh

đôi dép đi trong nhà.

“Chloe, Chloe, cháu đâu rồi?” một giọng nói vang

lên đằng sau cô, bắt chước giọng Emily, nhưng không

giống lắm.

Chloe chầm chậm xoay người lại.

Đứng tại cửa là một bà già vận một cái áo tuềnh

toàng mặc ở nhà màu hồng, đôi mắt và hàm răng bà ta

sáng rực lên trong bóng tối. Bà Hobb. Chloe những

muốn nhắm chặt mắt lại nhưng không dám làm thế, vì

như vậy chỉ khiến cô thêm rối trí và làm cho mọi

chuyện tồi tệ hơn.

Lớp da của bà Hobb khẽ động và vặn vẹo. Sau đó

8

biến thành màu đen và phát sáng, kêu lách cách như

tiếng cành con dùng để đốt lửa trại cháy tí tách.

Những mảng da bự chảng rớt lộp bộp xuống sàn. Tóc

bà ta kêu xèo xèo và cháy phừng lên. Tiếp đó, chỉ

còn trơ trọi lại mỗi chiếc sọ lốm đốm những mảng

thịt đen thui. Cái hàm há ra, còn hàm răng vẫn sáng

lấp lánh.

“Chào mừng đã quay trở lại, Chloe.”

9

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát