Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Series Sức Mạnh Hắc Ám - Triệu Hồi - P2

TRIỆU HỒI (TIẾP)

CHƯƠNG 26

TÔI THỰC SỰ DÙNG ĐẾN CÁI HŨ đó. Vì đã chuẩn bị

“mẫu” của mình rồi nên lần kế tiếp này tôi sẽ làm

việc đó trong phòng vệ sinh trên lầu và giấu cái hũ

đằng sau chỗ để đồ lau chùi dưới bồn rửa. Một

trong những việc vặt của chúng tôi là dọn rửa nhà

vệ sinh, vậy nên tôi mong như thế có nghĩa là các y

tá sẽ không bao giờ đụng chạm đến nơi ấy.

Ngày hôm đó, giờ lên lớp, chúng tôi không học

hành gì nhiều. Chúng tôi có cố nhưng cô Vương không

hợp tác. Hôm ấy là thứ Sáu và cô Vương biết là sắp

đến cuối tuần, vì thế cô ấy chỉ giao bài tập cho

chúng tôi rồi chơi bài paxien trên máy tính xách

tay.

1

Rae điều trị tâm lý gần như cả sáng, lúc đầu là

với Tiến sĩ Gill, sau đó là một buổi đặc biệt với

Tiến sĩ Davidoff, trong khi đến lượt Tori trị liệu

với Tiến sĩ Gill. Nghĩa là khi cô Vương cho phép

chúng tôi ra sớm để ăn trưa, tôi được phép giết

thời gian cùng Simon và Derek, và tôi xoay xở việc

đó khá ổn. Tôi vẫn còn muốn biết khá nhiều chuyện.

Việc hỏi han thắc mắc cũng không hẳn dễ dàng, nhất

là khi đấy không phải vấn đề chúng tôi có thể thảo

luận trong phòng nghe nhìn.

Lựa chọn hiển nhiên hẳn là phải đi ra ngoài mà

bàn luận, nhưng cô Van Dop đang làm việc ngoài

vườn. Vậy nên Simon đề nghị giúp tôi hoàn tất việc

giặt giũ. Derek bảo anh ta sẽ lén xuất hiện sau.

“Vậy ra đây là nơi hồn ma thoắt ẩn thoắt hiện của

2

chúng ta cư trú,” Simon nói, đoạn đảo qua phòng

giặt ủi một lượt.

“Tớ cho là vậy, nhưng…”

Cậu ấy giơ một bàn tay lên, sau đó cúi người

xuống và bắt đầu phân loại giỏ quần áo cuối cùng.

“Cậu không cần phải bảo tớ là có lẽ ở đây chẳng có

ma, và tớ sẽ không ép cậu cố bắt liên lạc với con

ma đó. Nếu Derek đi xuống đây thì nói không chừng

anh ấy sẽ làm thế. Đừng để anh ấy có cơ hội chi

phối cậu.”

“Anh không chi phối cô ấy.” Giọng Derek vang vọng

gần góc phòng.

“Nếu anh bảo ai đó làm gì và họ tuân theo?” Derek

nói, đồng thời đi loanh quanh gần góc ấy. “Thì đấy

cũng có phải là vấn đề của anh đâu. Tất cả những

3

gì Chloe phải làm là từ chối. Cô ta có miệng mà?”

Tuyệt. Người này có thể khéo bao biện để tôi thấy

mình thật ngốc ngay cả khi anh ta định bảo rằng

chả nhờ đến anh ta thì tôi cũng đã tự thấy mình là

đồ ngốc rồi.

“Vậy nếu họ quyết định chuyển cô đi thì cô sẽ làm

thế nào?”

Simon vò vò một chiếc sơ mi. “Nhờ ơn Chúa, Derek,

họ sẽ không…”

“Họ đang xem xét. Cô ta cần một kế hoạch.”

“Thật không?” Simon ném cái áo vào chồng đồ màu.

“Còn anh thì sao, anh trai? Nếu có quyết định người

đi kế tiếp là anh, anh có kế hoạch nào không?”

Họ nhìn nhau. Tôi không trông thấy nét mặt Simon,

nhưng hàm Derek thì căng cứng lại.

4

Tôi đứng đấy và gom một chồng quần áo để giặt.

“Nếu họ làm vậy, tôi thấy mình chẳng có nhiều lựa

chọn lắm. Chính xác thì tôi không thể không tuân

lời.” “Vậy cô sẽ nhượng bộ? Nghe theo họ như một

cô gái ngoan sao?”

“Đừng gay gắt thế, anh trai.”

Derek phớt lờ Simon, ôm mớ đồ bẩn mà tôi bỏ sót

thả vào trong máy giặt và tiến đến gần chỗ tôi khi

anh ta làm thế. “Họ sẽ không cho cô nói chuyện với

Liz chứ gì?”

“Hả… sao cơ?”

“Sáng nay Tori có hỏi thế. Tôi nghe thấy. Bà

Talbot bảo không với cô ta và nói rằng bà ấy đã trả

lời cô y vậy khi cô xin phép vào tối hôm trước.”

Anh ta đoạt lấy hộp đựng bột giặt trên tay tôi, cầm

5

lấy dụng cụ đong đo trên kệ và lắc lắc nó. “Cái

này hữu ích lắm.”

“Họ nói là tôi có thể gọi cho Liz vào cuối tuần.”

“Vẫn có chút kỳ lạ. Cô không mấy thân với cô gái

đó, thế mà cô lại là người đầu tiên muốn gọi cho cô

ấy?”

“Như vậy gọi là chu đáo. Có lẽ anh từng nghe nói

đến rồi chăng?”

Derek gạt tay tôi ra khỏi chỗ ấn nút trên máy

giặt. “Màu tối, nước lạnh. Hoặc là cô sẽ làm dây

màu lung tung.” Anh ta liếc trả lại tôi. “Thấy

chưa? Tôi chu đáo.”

“Chắc chắn rồi, khi mà trong này đa phần là quần

áo của anh.”

Simon phì cười sau lưng chúng tôi.

6

“Còn về chuyện của Liz,” tôi nói tiếp, “tôi chỉ

muốn đảm bảo là cô ấy bình an.”

“Vì sao lại không chứ?”

Hẳn Derek sẽ cười nhạo sự ngốc nghếch của tôi khi

tôi cho là Liz đã chết, bị giết chết. Kỳ quặc vừa

đủ, đó chính xác là điều tôi muốn. Đoan chắc lần

nữa là đầu tôi đã bị nhét ứ cả đống kịch bản phim

rồi.

Tôi bắt đầu kể lại chuyện mình thức dậy và nhìn

thấy Liz trên giường, miệng mồm huyên thuyên.

“Vậy thì…” Derek nói xen vào. “Liz đã quay trở về

từ một nơi xa xôi nào đó để chỉ cho cô xem mấy

chiếc vớ thiệt bảnh của cô ấy à?”

Tôi kể cho họ nghe về “giấc mơ” của Liz và sự

xuất hiện của cô trên tầng gác mái.

7

Khi tôi kể xong, Simon ngồi đó, mắt không chớp,

một chiếc sơ mi đong đưa trên tay cậu ấy. “Nghe

chắc chắn là một hồn ma rồi.”

“Là hồn ma thì cũng đâu có nghĩa là cô ấy bị

giết,” Derek nói. “Biết đâu trên đường đến bệnh

viện Liz tình cờ gặp tai nạn. Nếu có việc đó thì họ

sẽ không muốn báo cho chúng ta ngay đâu.”

“Hoặc có lẽ Liz chưa chết hẳn,” tôi nói. “Có khi

nào là hồn cô ấy lìa khỏi xác? Các thầy pháp làm

vậy mà, phải không? Điều đó cũng có thể lý giải cho

việc làm thế nào cô ấy di chuyển đồ vật lung tung.

Không phải là một yêu tinh – mà là linh hồn của cô

ấy hoặc là cách nó hoạt động chẳng hạn. Cậu nói

sức mạnh của chúng ta sẽ thức tỉnh đâu đó trong

tuổi dậy thì mà? Nếu không nhận biết được mình là

8

gì khi sức mạnh ập đến thì đây đúng là loại nơi

chốn mà chúng ta sẽ sống đến cuối đời. Một ngôi nhà

dành cho các thanh thiếu niên gặp những rắc rối kỳ

quặc.”

Derek nhún vai nhưng không tranh cãi.

“Liệu việc Liz là thầy pháp có giải thích cho

chúng ta biết cô ấy đang làm gì không? Ném đồ vật

bay lung tung? Hay có thể thình lình rời khỏi thân

xác mình mà không hề hay biết?”

“Tôi… không rõ.” Câu trả lời thừa nhận vấn đề

được thốt ra chậm rãi và do dự. “Để tôi suy nghĩ

đã.”Đang đi được nửa đường đến dùng bữa điểm tâm

thì chúng tôi lại gặp bà Talbot.

“Tôi biết là các em được rảnh rỗi sau bữa trưa,

và tôi ghét phải can thiệp vào. Nhưng tôi phải yêu

9

cầu các em trải qua khoảng thời gian đó sau nhà để

Victoria và mẹ em ấy có chút không gian riêng. Vui

lòng không vào lớp cho đến khi giờ học bắt đầu,

cũng đừng chơi trong phòng nghe nhìn nhé. Các em có

thể ra ngoài hoặc sinh hoạt trong phòng khách.”

Hiện tại thì, vào tuần trước, nếu có người nào

bảo tôi cho ai đó chút không gian riêng tư thì tôi

tin chắc rằng mình sẽ tránh thật xa ra. Đấy đơn

giản chỉ là phép lịch sự. Dù vậy, sau vài ngày sống

tại Nhà mở Lyle, khi có ai nói “Đừng đi đến đằng

ấy,” tôi sẽ không trả lời là “được thôi”, mà là

“tại sao?”… và quyết định tìm hiểu nguyên nhân.

Trong ngôi nhà này, am hiểu là sức mạnh, và tôi là

đứa học hỏi nhanh lắm.

Vấn đề đặt ra là: Làm cách nào tiếp cận văn phòng

10

của Tiến sĩ Gill đủ gần để nghe lỏm được Tori cùng

mẹ cô ta nói gì, và biết lý do vì sao chúng tôi

phải để họ được riêng tư vì một cuộc tán gẫu thân

mật giữa mẹ và con gái. Tôi có thể đề nghị anh

chàng có thính lực vượt trội giúp sức, nhưng lại

không muốn nợ nần gì Derek cả.

Bà Talbot bảo các nữ sinh được phép lên trên lầu

nhưng nam sinh thì không, vì lối ấy cũng sẽ đi

ngang qua văn phòng của tiến sĩ Gill. Câu nói này

làm tôi nảy sinh một ý tưởng. Tôi đi lên lầu, rón

rén vào phòng bà Talbot, thông qua cánh cửa nối

liền hai phòng đi vào phòng cô Van Dop, sau đó xuôi

theo hành lang bên nam sinh dẫn lên cầu thang.

Thời điểm tôi nép mình trên cầu thang thì hành

động bạo gan của tôi đã được đền đáp.

11

“Mẹ không thể tin là con lại làm thế này với mẹ

đấy, Tori. Con có biết con làm mẹ xấu hổ đến mức

nào không? Việc con nghe trộm các y tá bàn luận về

Chloe Saunders khi mẹ ở đây vào hôm Chủ nhật và đã

háo hức đi kể lại với các bạn khác ấy.”

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra mẹ của Tori đang

nói đến chuyện gì. Tuần này có quá nhiều chuyện.

Rồi tôi sực nhớ ra – Tori đã kể cho những người

khác nghe vụ tôi cho rằng mình thấy ma. Rae từng

nói mẹ của Tori có quan hệ làm ăn với Nhà mở Lyle.

Vậy nên khi bà ấy đến đưa áo mới cho Tori vào Chủ

nhật, ắt là các y tá đã nhắc đến chuyện một nữ sinh

mới đến và “chứng ảo giác” mà nữ sinh nọ mắc phải.

Tori đã nghe lén.

“Nếu bấy nhiêu đó chưa đủ, họ còn bảo với mẹ là

12

con đang hờn dỗi về chuyện chuyển một nữ sinh đi.”

“Liz,” Tori nhỏ giọng. “Tên bạn ấy là Liz.”

“Mẹ biết tên con bé. Vấn đề là mẹ không hiểu tại

sao con lại quá xúc động và cư xử không đúng.”

“Quá xúc động và cư xử không đúng ạ?”

“Giận dỗi trong phòng. Cãi vặt với Rachelle. Hả

hê khi nhìn thấy tình trạng của nữ sinh mới đến trở

lại như cũ vào hôm qua. Thuốc của con vô hiệu sao

Victoria? Mẹ bảo con rồi, nếu toa thuốc mới không

có tác dụng, con phải cho mẹ biết…”

“Có mà mẹ.” Giọng Tori khàn khàn nghẹt nghẹt

giống như đang khóc.

“Con vẫn uống thuốc đấy chứ?”

“Thường xuyên ạ. Mẹ biết mà.”

“Tất cả những gì mẹ biết là, nếu con đang dùng

13

thuốc thì con đã khá hơn và tuần này cho thấy là

con không thế.”

“Nhưng chẳng cần phải làm gì với vấn đề của con

hết. Là… là đứa con gái mới đến. Nó làm con tức

phát điên. Cô nàng Goody Two-shoes bé nhỏ. Lúc nào

cũng cố làm cho con xấu mặt. Luôn ra vẻ ta đây

giỏi giang.” Tori cao giọng đầy gay gắt. “Ồ, Chloe

là một nữ sinh ngoan hiền. Ồ, Chloe không mất thời

giờ để ra khỏi đây đâu. Ồ, Chloe đang nỗ lực cần

mẫn lắm đấy.” Giọng cô ta trở lại như bình thường.

“Con đang cố hết sức. Còn hơn con bé đó khối lần.

Nhưng Tiến sĩ Davidoff đã ghé qua thăm cô ta.”

“Marcel chỉ muốn động viên các con nỗ lực thôi.”

“Con cũng nỗ lực vậy. Mẹ nghĩ là con thích chết

dí ở đây với những đứa dị hợm và chẳng làm nên trò

14

trống gì hay sao? Nhưng con đâu chỉ muốn ra ngoài –

con muốn mình khá hơn. Chloe thì không quan tâm

đến chuyện đó. Nó nói dối, nó bảo với mọi người là

nó không tin mình thấy ma. Chloe Saunders là một

con nhãi hai mặt gh…” Tori nuốt xuống nửa từ còn

lại và nói. ”…xấu tính.”

Tôi chưa từng bị gán một biệt danh nào như vậy,

cho dù là nói xấu sau lưng.

Nhưng tôi có nói dối. Tôi từng làm thế trong khi

đang tỏ ra tin tưởng người khác. Liệu đó có phải là

định nghĩa của từ “hai mặt” không?

“Mẹ hiểu là con không bận tâm đến con bé đó…”

“Con ghét nó. Nó chuyển vào rồi, bạn thân nhất

của con bị tống ra ngoài, làm con bẽ mặt trước mặt

các bác sĩ và y tá, cuỗm mất cậu bạn của con…” Tori

15

ngừng lại, đoạn lầm bầm. “Dẫu sao đi nữa thì con

nhỏ đó cũng đáng lắm.”

“Chuyện này thì liên quan gì đến một cậu con trai

thế?” Giọng mẹ cô ta trở nên the thé, đầy cáu

giận. “Không có gì đâu mẹ.”

“Con để ý một nam sinh ở đây à, Tori?”

“Không mẹ ơi, con không để ý đến ai đâu.”

“Đừng nói chuyện với mẹ bằng cái giọng đó. Và hỉ

mũi đi. Mẹ khó mà hiểu con nói gì nếu con cứ khóc

bù lu bù loa mãi như thế.” Im lặng một đỗi. “Mẹ chỉ

muốn hỏi con thêm một lần nữa. Chuyện về một nam

sinh là như thế nào?”

“Con chỉ…” Tori hít vào lớn đến nỗi tôi cũng nghe

thấy. “Con thích một nam sinh ở đây. Và Chloe biết

chuyện đó, thế là nó theo đuổi cậu ấy để làm con

16

xấu mặt.”

Theo đuổi ư?

“Nam sinh nào thế?” Giọng mẹ cô ta quá nhỏ, tôi

phải cố căng tai ra mà nghe.

“Ôi mẹ ơi, chuyện đó không quan trọng. Chỉ là…”

“Đừng có nói ‘Ôi mẹ ơi’ với mẹ. Mẹ nghĩ là mình

có quyền quan tâm…” Giọng bà ấy hạ xuống một tông

khác. “Đừng bảo với mẹ là Simon đấy, Tori. Đừng cả

gan nói với mẹ là Simon nhé. Mẹ đã dặn con tránh xa

thằng nhóc ấy ra mà…”

“Tại sao vậy mẹ? Simon ổn mà. Thậm chí cậu ấy còn

không dùng đến thuốc nữa. Con thích cậu ấy và… Ối!

Mẹ! Mẹ làm gì vậy?”

“Con tập trung cho mẹ. Mẹ đã bảo con tránh xa

thằng nhóc ấy và mẹ mong là con vâng lời cơ mà. Con

17

có bạn trai rồi. Nếu mẹ nhớ đúng thì là hơn một

cậu đấy. Những cậu bạn trai hoàn toàn tử tế đang

đợi con ra khỏi nơi này.”

“Vâng, y như rằng chuyện đó sớm muộn gì cũng xảy

đến.” “Nó sẽ xảy đến khi con quyết định như vậy.

Con có biết một thành viên trong hội đồng quản trị

như mẹ hổ thẹn biết bao nhiêu khi chính con gái

mình bị gửi đến chỗ này không? Được thôi, để mẹ nói

cho con biết nhé quý cô Victoria, chẳng có gì sánh

bằng nỗi mất mặt khi gần hai tháng sau đứa con gái

ấy vẫn còn mắc kẹt ở đây đâu.”

“Mẹ từng nói câu đó với con rồi. Mẹ cứ nhắc đi

nhắc lại mãi.”

“Không đủ nhiều hoặc là con lơ là lời dạy dỗ của

mẹ rồi. Giống như việc nỗ lực tiến bộ hơn ấy.”

18

“Con đang cố đấy thôi.” Giọng Tori trở nên rền rĩ

tức tối.

“Là lỗi của cha con… ông ấy đã chiều hư con. Con

không bao giờ phải đấu tranh cho bất cứ thứ gì

trong cuộc đời mình. Không một lần học cách khát

khao muốn có một thứ gì.”

“Mẹ, con đang cố gắng mà…”

“Con đâu có biết cố gắng là như thế nào.” Giọng

điệu gay gắt nặng nề của mẹ cô ta làm tôi sởn gai

ốc. “Con ương bướng ngang ngạnh, lười biếng, ích kỷ

và con chẳng thèm để tâm là mình đã làm mẹ đau

lòng đến mức nào, biến mẹ trông như một bà mẹ tồi

tệ, phá hỏng danh tiếng nghề nghiệp của mẹ…”

Tori chỉ đáp lại bằng một tiếng nức nở đáng

thương. Tôi ôm chặt lấy hai đầu gối của mình, đồng

19

thời chà chà lên hai cánh tay.

“Con đừng lo về con bé Chloe Saunders.” Giọng mẹ

Tori nhỏ lại thành một tiếng rít. “Nó sẽ không ra

khỏi đây nhanh như nó nghĩ đâu. Con để tâm chuyện

Victoria Enright và mẹ con là được rồi. Hãy làm mẹ

hãnh diện, Tori à. Mẹ chỉ đòi hỏi có thế.”

“Con đang cố…” Cô ta khựng lại. “Con sẽ cố.”

“Phớt lờ cả Chloe Saunders lẫn Simon Bae đi. Hai

đứa đó không đáng để con nhọc lòng.”

“Nhưng Simon…”

“Con có nghe mẹ nói không đấy? Mẹ không muốn con

đến gần thằng nhóc ấy. Nó phiền phức… cả anh nó

cũng thế. Mẹ mà còn nghe nói lại là bọn con gặp gỡ

nhau, chỉ hai đứa, thì thằng nhóc đó sẽ biến mất.

Mẹ sẽ buộc nó phải chuyển đi.”

20

Kinh nghiệm sống. Tôi có thể ngợi ca điều ấy, hứa

hẹn sẽ mở rộng tầm hiểu biết của mình, nhưng tôi

vẫn bị giới hạn với những trải nghiệm trong đời

mình. Làm thế nào mà người ta hiểu được một trải

nghiệm hoàn toàn lạ lẫm nhỉ? Người đó có thể chứng

kiến, cảm nhận, tưởng tượng ra trải nghiệm đó sẽ ra

sao, nhưng như vậy chẳng khác gì ta nhìn thấy trải

nghiệm kia trên phim và bảo “Tạ ơn Chúa, không

phải là tôi.”

Sau khi nghe mẹ của Tori nói chuyện, tôi thề rằng

mình sẽ không bao giờ nói xấu dì Lauren nữa. Tôi

thật may mắn khi có một “phụ huynh” mà lỗi lầm lớn

nhất của người đó là bà ấy quan tâm tôi quá mức. Dù

là lúc thất vọng về tôi, dì vẫn để tâm đến lời bào

chữa của tôi. Hẳn là ý nghĩ cho rằng tôi làm dì hổ

21

thẹn chưa đời nào dì tôi nghĩ đến đâu.

Bảo tôi lười biếng vì tôi không đủ cố gắng, không

đủ chăm chỉ siêng năng ư? Dọa sẽ tống khứ nam sinh

mà tôi thích đi ư?

Tôi rùng mình.

Tori đang nỗ lực tiến bộ. Rae từng gọi cô ta là

nữ hoàng thuốc men. Giờ thì tôi có thể hiểu vì sao.

Tôi mường tượng ra được cuộc sống của Tori là như

thế nào, dẫu cho trí tưởng tượng của tôi không đủ

tốt để liên tưởng xa hơn.

Làm sao mà một bậc làm cha làm mẹ lại đi trách móc

con mình vì đã không tìm cách khắc phục một căn

bệnh tâm thần được nhỉ? Nó khác với việc ép buộc

học sinh miễn cưỡng đạt đủ điểm đậu, mà là giống

như khi ta đổ lỗi cho một người mắc chứng khó học

22

vì đã không uống Aspirin vậy. Dù “tình trạng sức

khỏe” của Tori có như thế nào thì cũng tương tự

bệnh tâm thần phân liệt – không phải lỗi của Tori

và hoàn toàn nằm ngoài khả năng kiểm soát của cô

ta.

Không ngạc nhiên là chiều hôm đó Tori bỏ giờ. Quy

định về việc trốn tránh trong phòng dường như

không áp dụng cho cô ta, có lẽ là vì tình trạng sức

khỏe của Tori hoặc vì vị thế của bà mẹ. Giữa các

tiết học, tôi có chuồn lên lầu tìm Tori. Cô ta đang

ở trong phòng ngủ, tiếng nấc nghèn nghẹt khẽ vang

lên kề cánh cửa đóng kín.

Tôi đứng trong hành lang nghe Tori khóc, nóng

lòng muốn làm một việc gì đấy.

Trong phim, hẳn tôi sẽ bước vào trong phòng an ủi

23

cô ta, có khi còn trở thành bạn cô ta cũng nên.

Tôi đã thấy cảnh đó trên ti-vi hàng tá lần. Nhưng

một lần nữa, việc đó không giống một trải nghiệm

ngoài đời thực, hành động mà thật lòng thì tôi

không thể đánh giá cao cho đến khi tôi đứng đấy,

bên ngoài cửa phòng.

Tori ghét tôi.

Ý nghĩ đó làm dạ dày tôi nhói đau. Trước đây, tôi

chưa từng bị ai ghét bỏ. Tôi thuộc tuýp trẻ con

kiểu như, nếu có ai hỏi những người khác nghĩ sao

về tôi, thì mấy người đó sẽ trả lời thế này, “Chloe

ấy à? Cô ấy được lắm, tôi cho là vậy.” Họ không

yêu thích tôi, không ghét, cũng không nghĩ về tôi

nhiều cho lắm.

Dù tôi có bị Tori ghét hay không là một vấn đề

24

khác, nhưng tôi không thể cãi cọ với Tori về những

sự việc cô ta đã trải qua. Đối với Tori, tôi là một

kẻ không mời mà đến và đã chiếm mất vị trí của cô

ta. Tôi sẽ trở thành một “bệnh nhân biết nghe lời”,

điều cô ta khát khao muốn thực hiện.

Nếu lúc này mà tôi bước vào phòng cô ta, chắc cô

ta sẽ không nhìn ra được vẻ mặt đầy cảm thông của

tôi đâu, mà là một gương mặt hả hê vì thắng lợi, và

cô ta sẽ càng ghét tôi thêm bội phần. Vậy nên tôi

để cô ta lại đấy, một mình khóc lóc rên rỉ trong

phòng.

Hết giờ nghỉ trưa, bà Talbot thông báo các tiết

học trong ngày hôm nay đến đây là chấm dứt. Chúng

tôi sắp được ra ngoài đi chơi, hiếm hoi lắm đấy. Sẽ

không đi xa lắm đâu – chỉ là thả bộ đến hồ bơi

25

công cộng trong nhà cách đấy một tòa nhà.

Tuyệt hết chỗ nói. Giá mà tôi có đồ bơi nhỉ.

Bà Talbot đề nghị tôi gọi cho dì Lauren, nhưng

tôi không định làm phiền dì, nhất là sau khi thái

độ cư xử không tốt của tôi vào hôm qua đã gây cho

dì quá nhiều rắc rối.

Dù vậy, tôi không phải là người duy nhất bị bỏ

lại phía sau. Derek phải đến buổi điều trị với Tiến

sĩ Gill. Dường như làm vậy là không công bằng,

nhưng lúc tôi nói với Simon, cậu ấy bảo Derek không

được phép đi chơi. Tôi đoán lệnh cấm ấy là có lý,

xét đến nguyên nhân mà anh ta phải vào đây. Còn nhớ

ngày tôi đến nhà mở, khi họ đưa những đứa trẻ khác

đi ăn trưa còn tôi thì ổn định cuộc sống mới, ắt

là thời điểm đấy anh ta đang bị nhốt trong phòng.

26

* * *

Sau khi mọi người đi hết, lợi dụng lúc các y tá

vắng mặt, tôi ở trong phòng nghe nhạc. Được vài

phút thì tôi nghĩ là mình nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tôi lấy tai nghe ra. Thêm một tiếng gõ nữa. Khá

chắc là hồn ma sẽ không thể làm thế, vậy nên tôi

cất lời chào.

Cửa bật mở. Tori đứng đấy, trông…

không-giống-Tori-chút-nào. Mái tóc sẫm màu của cô

ta dựng ngược, như thể cô ta vừa dùng tay vuốt dựng

lên ấy. Áo sơ mi trên người thì nhàu nhĩ, phần áo

phía sau còn lòi ra khỏi quần jeans.

Tôi ngồi dậy. “Tôi tưởng cậu đi bơi rồi.”

“Tôi bị chuột rút. Cậu hài lòng chứ?” Lời lẽ của

Tori sắc bén, âm điệu nhỏ hơn cái giọng kiêu kỳ

27

phách lối mọi khi, nhưng vẫn đầy vẻ hống hách. “Dù

sao thì tôi không đến mượn chì kẻ mắt của cậu đâu.

Cũng không giống là cậu sẽ có thứ đó. Tôi chỉ đến

để tuyên bố là cậu có thể có được Simon. Tôi quyết

định là…” Cô ta nhìn sang chỗ khác. “Tôi không hứng

thú. Dù gì thì cậu ta cũng không phải mẫu người

của tôi. Quá… con nít.” Cô ta bĩu môi. “Chưa chín

chắn. Thế đấy. Tiếp nhận đi. Simon là của cậu.”

Tôi những muốn đáp trả lại là “Xì, cảm ơn nhé!”

nếu điều đó hiển nhiên không làm cô ta tổn thương

nhiều như thế. Simon nhầm rồi. Tori thật lòng thích

cậu ấy.

“Đằng nào thì”- cô ta húng hắng - “Tôi đến đây để

tuyên bố tạm hòa.”

“Tạm hòa á?”

28

Phẩy phẩy tay không hề kiên nhẫn, Tori bước vào

phòng và đóng cửa lại. “Mối hận thù này của chúng

ta vớ vẩn quá. Cậu không đáng để tôi…” Cô ta ngập

ngừng, đoạn thõng vai xuống. “Không cãi nhau nữa.

Cậu muốn có Simon ư? Cứ việc. Cậu nghĩ mình nhìn

thấy ma chứ gì? Đấy là vấn đề của cậu. Tất cả những

gì tôi muốn, là cậu báo lại với Tiến sĩ Gill rằng

tôi xin lỗi về việc đã kể với mọi người chuyện cậu

thấy ma vào ngày đầu tiên ấy. Thứ Hai này họ định

cho phép tôi ra ngoài, nhưng giờ thì hết rồi. Và

đấy là lỗi của cậu.”

“Tôi không…”

“Tôi chưa nói xong.” Thái độ cư xử có phần giống

lúc trước khiến cho giọng Tori the thé. “Cậu sẽ bảo

với Tiến sĩ Gill là tôi xin lỗi và có lẽ là cậu đã

29

chuyện bé xé ra to. Tôi tưởng việc cậu thấy ma rất

bảnh và cậu tiếp nhận chuyện đó không đúng cách

rồi, nhưng từ nay trở đi tôi sẽ đối đãi tử tế với

cậu.”

“Về chuyện ‘giao phó’ Simon lại cho tôi… Tôi

không…” “Đó là một phần của thỏa thuận. Phần tiếp

theo à? Tôi sẽ chỉ cho cậu thấy vài thứ mà cậu

muốn.” “Là gì thế?”

“Thứ đó nằm trong…” cô ta búng tay “… cái khoang

bẩn thỉu dưới nhà. Tôi định xuống dưới lầu để xem

xem khi nào thì cậu giặt xong quần jeans của tôi,

và tôi nghe thấy cậu với Rae đang tìm kiếm thứ gì

đấy.”

Tôi cố gắng không để lộ một biểu cảm nào trên

mặt. “Tôi không biết cậu…”

30

“Ôi thôi đi. Để tôi đoán nhé. Brady bảo với Rae

là có thứ gì trong đó phải không nào?”

Tôi không hiểu ý cô ta nhưng vẫn gật đầu.

“Đấy là một cái hộp đựng đồ trang sức đầy nhóc

mấy thứ cũ xì.” Cô ta cong môi, vẻ chán ghét.“Brady

từng cho tôi xem. Cậu ta tưởng tôi thực sự hứng

thú với cái hộp đó. Nó giống như mấy thứ đồ cổ ấy,

cậu ta bảo thế. Tởm.” Cô ta rùng mình. “Khi tôi

không nói là ‘Ôi chao, thật dễ thương và lãng mạn

biết bao. Mình chỉ thích mấy cái vòng cổ đã hỏng và

mấy khoang trống dơ dáy,’ ắt là cậu ta đã đề cập

nó với Rae. Nếu cậu muốn, tôi sẽ chỉ cho cậu.”

“Dĩ nhiên rồi. Có lẽ tối nay…”

“Cậu nghĩ là tôi sẽ mạo hiểm chuốc thêm rắc rối

à? Giờ tôi sẽ cho cậu xem qua, vì sau đó tôi có

31

thời gian để tắm. Và đừng cho rằng cậu sẽ tự tìm

được, vì cậu sẽ không tìm thấy nó đâu.”

Tôi ngần ngừ.

Tori mím môi. “Được. Cậu không muốn giúp tôi chứ

gì? Chỗ đó tuyệt lắm đấy.”

Cô ta hướng ra cửa.

Tôi vắt chân qua thành giường. “Đợi đã. Tôi đi

với cậu.”

32

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát