Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Series Vũ Khí Bóng Đêm - Thành Phố Tro Tàn - P1

THÀNH PHỐ TRO TÀN (PHẦN 2 SERIES VŨ KHÍ BÓNG ĐÊM)

Tác giả: Casandra Clare

Người dịch: Hà Ly

Dành tặng cho bố tôi, người không phải là người

xấu.Ừm, có lẽ chỉ hơi xấu một chút thôi.

Ngôn ngữ Đắng Cay

Ta biết những con phố của ngươi, hỡi thành phố

xinh đẹp,

Ta biết những tên ác quỷ và thiên thần tụ tập và

sinh sống trên các ngả phố

tựa những chú chim

Ta biết ngươi, dòng sông hỡi, như thể ngươi chảy

qua trái tim ta.

Ta là người con gái chiến binh của ngươi.

Những con chữ bắt nguồn từ cơ thể ngươi

1

Như suối nguồn bắt đầu từ nước.

Có những ngôn ngữ mà ngươi làm thành bản vẽ

Và khi chúng ta đọc lên

Thành phố này trỗi dậy

-Elka Cloke

MỤC LỤC:

MỞ ĐẦU: KHÓI VÀ KIM CƯƠNG

Công trình làm từ kính và thép tuyệt đẹp đứng sừng

sững trên phố Front như một mũi kim lấp lánh đâm

toạc bầu trời. Đó chính là tòa tháp Metropole cao

năm mươi bảy tầng, tòa tháp căn hộ ở khu đô thị mới

xa xỉ nhất của Manhattan. Trên tầng cao nhất, tầng

năm mươi bảy, chỉ có duy nhất một căn hộ thuộc

loại sang nhất trong số những phòng hạng sang: căn

tầng mái của tòa nhà Metropole, một công trình

2

thiết kế xứng tầm kiệt tác với hai tông màu chủ đạo

đen và trắng. Căn hộ còn rất mới chưa kịp dính lấy

chút bụi, nền nhà đá hoa cương sáng loáng phản

chiếu trời sao trông rõ qua những khung cửa sổ to

lớn chạy từ trần xuống sàn. Kính cửa sổ trong văn

vắt, tạo ra một ảo tưởng rất thật rằng chẳng có gì

chắn giữa người đứng ngắm và quang cảnh ngoài kia

vốn đã luôn được cho là tác nhân gây ra chứng xây

xẩm thậm chí là cho những kẻ không hề sợ độ cao.

Xa xa bên dưới, dòng sông Đông uốn lượn như một

sợi ruy-băng bạc, có đôi cây cầu lấp lánh vắt

ngang, lốm đốm những tàu thuyền nhỏ xíu như mắt

muỗi, dòng sông ngăn đôi hai bờ ánh sáng rực rỡ hoa

lệ, một bên là Manhattan và bên kia là

Brooklyn.Vào những đêm quang đãng, người ta mới có

3

thể nhìn thấy thấp thoáng Tượng Nữ Thần Tự Do xa xa

ở mạn nam – nhưng đêm nay lại mù sương, Đảo Tự Do

hoàn toàn biến mất sau màn sương mù trắng xóa.

Dù khung cảnh có lộng lẫy đến mấy, người đàn ông

đang đứng trước cửa sổ kia dường như không mảy may

ấn tượng. Gương mặt gầy, khắc khổ của hắn cau có

khi hắn quay người rời khỏi ô cửa sổ và sải bước

đi, tiếng gót giày vang đều đều trên nền đá hoa

cương. “Ngươi vẫn chưa xong à?” hắn hỏi, lùa tay

qua mái tóc muối tiêu. “Chúng ta ở đây gần một

tiếng rồi.”

Cậu bé đang quỳ trên sàn nhà ngước mắt nhìn, vừa

lo lắng vừa cáu kỉnh. “Nền nhà bằng đá hoa cương.

Nó cứng hơn tôi tưởng. Vẽ ngôi sao năm cánh trên

này khó lắm.”

4

“Vậy đừng vẽ nữa.” Nhìn cận cảnh, người ta rất dễ

dàng nhận ra rằng, dù tóc đã bạc, nhưng người đàn

ông này chưa già. Khuôn mặt đăm đăm của hắn có khắc

khổ nhưng không có lấy một nếp nhăn, đôi mắt vẫn

còn tinh anh và quyết đoán.

Cậu bé nuốt khan và đôi cánh màng đen nhô ra từ

xương bả vai (cậu đã phải rạch phần sau áo khoác

jean để chừa chỗ cho đôi cánh này) bồn chồn vỗ vỗ.

“Ngôi sao năm cánh là một phần thiết yếu cho bất cứ

nghi thức triệu hồi quỷ nào. Ngài biết điều đó mà.

Không có nó...”

“Chúng ta sẽ không được bảo vệ. Ta biết, Elias nhỏ

bé ạ. Nhưng cậu phải quen với việc đó thôi. Ta

biết được có những pháp sư có thể triệu hồi quỷ dữ,

nói chuyện con cà con kê với nó rồi tống khứ nó về

5

địa ngục chỉ bằng thời gian cậu vẽ nửa ngôi sao

năm cánh thôi.”

Cậu bé không nói gì, chỉ cắm cúi chọc mặt đá hoa

cương, nhưng giờ nhanh nhẹn hơn. Mồ hôi nhỏ giọt

như mưa từ trán và cậu ta dùng bàn tay với những

ngón tay dính vàonhau bằnglớp màng mỏng như mạng

nhện vuốt tóc lên. “Xong,” cuối cùng cậu ta nói sau

khi ngồi thẳng dậy và thở hổn hển. “Xong rồi.”

“Tốt.” Người đàn ông có vẻ hài lòng. “Chúng ta bắt

đầu thôi.”

“Tiền của tôi...”

“Ta đã nói rồi. Cậu sẽ nhận được tiền sau khi ta

nói chuyện với Agramon, chứ không phải trước lúc

đó.”Elias đứng dậy và cởi áo khoác ra. Dù đã cắt

lỗ, nhưng chiếc áo khoác vẫn bó chặt lấy đôi cánh

6

đến khó chịu; vừa thoát khỏi kìm kẹp, đôi cánh liền

sải rộng, khẽ rung rung tạo nên cơn gió nhè nhẹ

thổi trong căn phòng vốn đang ngột ngạt. Đôi cánh

mang màu dầu loang: một màu đen đan xen với vạt màu

bảy sắc cầu vồng hoa cả mắt. Người đàn ông nhìn đi

chỗ khác, như thể đôi cánh khiến hắn không thoải

mái, nhưng Elias dường như không để ý. Cậu ta bắt

đầu đi quanh ngôi sao năm cánh vừa vẽ xong, theo

hướng ngược chiều kim đồng hồ và lẩm nhẩm quỷ ngữ

nghe như tiếng lửa cháy lách tách.

Với âm thanh xèo xèo như tiếng lốp bị xì hơi, phần

viền ngoài ngôi sao năm cánh đột nhiên bùng cháy.

Mười hai cửa sổ lớn phản chiếu hình ảnh mười hai

ngôi sao lửa

Có gì đó di chuyển trong ngôi sao năm cánh, cái gì

7

đó đen đúa không hình không dạng. Elias lầm rầm

nhanh hơn, giơ bàn tay có màng lên, những ngón tay

dường như đang phác họa các đường nét rõ ràng trong

không khí. Những ngón tay đi tới đâu, ngọn lửa

xanh bừng cháy tới đó. Người đàn ông không thể nói

lưu loát tiếng Chthonia, ngôn ngữ pháp sư, nhưng

hắn biết đủ để hiểu câu thần chú Elias đang nhắc đi

nhắc lại: Agramon, ta triệu hồi ngươi. Rời khỏi

không gian giữa các thế giới, ta triệu hồi ngươi.

Người đàn ông đút tay vào túi. Một vật kim loại

cứng, lành lạnh chạm vào ngón tay hắn. Hắn mỉm

cười.Elias đã ngừng chuyển động. Giờ cậu ta đứng

trước ngôi sao năm cánh, giọng lên bổng xuống trầm

theo câu thần chú, ngọn lửa xanh nổ lách tách xung

quanh như sét. Đột nhiên một cuộn khói đen bốc lên

8

từ trong ngôi sao năm cánh; nó cuộn vòng bay lên,

trải rộng và và đông đặc lại dần. Hai con mắt lửng

lơ trong đám khói trông như hai viên đá quý dính

trên mạng nhện.

“Kẻ nào đã gọi ta xuyên qua các thế giới tới nơi

đây?” Agramon gằn giọng hỏi, giọng hắn ta nghe lanh

canh như tiếng kính vỡ. “Kẻ nào đã triệu hồi ta?”

Elias đã ngừng đọc thần chú. Cậu ta đứng chết lặng

trước ngôi sao năm cánh – chết trân, trừ đôi cánh

vẫn chầm chậm vỗ nhẹ trong không khí. Không khí

nồng nặc mùi a xít và mùi cháy khen khét.

“Agramon,” pháp sư nói. “Ta là pháp sư Elias. Ta

là người đã triệu hồi ngươi.”

Trong giây phút, tất cả chìm trong im lặng. Sau đó

con quỷ bật cười, nếu như khói có thể được cho là

9

cười. Bản thân tiếng cười nghe cay độc như a xít

vậy. “Tên pháp sư ngu ngốc,” Agramon khò khè.

“Thằng nhỏ ngu ngốc.”

“Chính ngươi mới ngu ngốc, nếu như ngươi nghĩ

ngươi có thể đe dọa ta,” Elias nói, nhưng giọng lại

run run như đôi cánh. “Ngươi là tù nhân trong ngôi

sao năm cánh này, Agramon, cho tới khi ta phóng

thích ngươi.”

“Thật sao?” Đám khói nhoài lên phía trước, biến

hóa khôn lường. Một tua khói biến thành hình bàn

tay người và vuốt vuốt vào mép ngôi sao năm cánh

cháy sáng đang bao tủa lấy nó. Rồi, bằng một lực ùa

tới, toàn bộ cuộn khói sủi bọt xuyên qua mép ngôi

sao, tràn ra ngoài như sóng tràn qua đê. Ngọn lửa

lập lòe rồi tắt lịm trong khi Elias gào thét và

10

loạng choạng lùi lại. Giờ cậu ta đang lầm rầm, liến

thoắng bằng tiếng Chthonia, những lời chú nhằm

ngăn chặn và trục xuất con quỷ. Không tác dụng;

cuộn khói đen ào ạt lao tới, và giờ nó bắt đầu biến

thành một thứ có hình dạng – một thứ hình thù

khổng lồ, xấu xí, dị hợm, đôi mắt sáng to dần, tròn

như cái đĩa con, tỏa ra ánh sáng lòe lòe đáng sợ.

Người đàn ông dửng dưng quan sát khi Elias lại gào

lênvà quay người định chạy. Nhưng cậu chẳng bao

giờ đến được cánh cửa. Agramon tràn tới, trùm lấy

cậu nhóc pháp sư bằng luồng khói như hắc ín nóng

chảy. Elias yếu ớt chống cự một hồi– rồi sau đó bất

động.

Bóng đen rút lui, để lại cậu nhóc pháp sư nằm co

quắp trên nền đá hoa cương.

11

“Ta mong là,” người đàn ông lên tiếng, giờ đã rút

vật kim loại ra khỏi túi và lơ đãng nghịch nghịch

nó trên tay, “ngươi đã không làm gì khiến hắn biến

thành phế vật với ta. Ta cần máu của hắn, ngươi

biết đấy.”

Agramon quay lại, trông như một cây cột khói đen

sì với đôi mắt hình kim cương chết chóc. Chúng nhìn

chăm chăm vào người đàn ông trong bộ com lê đắt

tiền, vào khuôn mặt dửng dưng, gầy guộc, vào những

Ấn Ký màu đen phủ đầy da hắn, và vào vật phát sáng

trên tay hắn. “Ngươi trả tiền để một thằng nhãi

pháp sư triệu hồi ta? Và ngươi không nói cho hắn

biết ta có thể làm gì?”

“Đoán chuẩn đấy,” người đàn ông đáp.

Agramon nói với sự ngưỡng mộ pha lẫn bực tức. “Quả

12

là thông minh.”

Người đàn ông tiến thêm một bước về phía con quỷ.

“Ta vốn thông minh. Và giờ ta là chủ nhân của

ngươi. Ta giữ Cốc Thiên Thần. Ngươi phải nghe lời

ta, hoặc không thì phải đối mặt với hậu quả.”

Con quỷ im lặng một lúc. Sau đó nó phục xuốngsàn

nhà – với vẻ phục tùng giễu cợt – là cách giống

người nhất mà một sinh vật không thực sự có thân

mình có thể quỳ. “Tôi sẽ phục vụ ngươi, thưa Chủ

nhân...?”

Câu nói kết thúc một cách lịch sự, lên giọng như

một câu hỏi.

Người đàn ông mỉm cười. “Ngươi có thể gọi ta là

13

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát