Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Số Độc Đắc

Số Độc Đắc

Nguyễn Ý Thuần

Chàng bắt đầu mê Lottery từ lúc cô bé bảo:

-Anh chàng bạn trai của em khá lắm. Kỹ sự Sang từ

năm 75 và...

Một lô cái “và” được kể ra, và chàng ngậm ngùi

nghĩ đến câu nói của các cụ. Trâu chậm uống nước

đục. Dĩ nhiên, sang Mỹ sau một năm lỗ một năm. Mọi

người đều bảo thế và thấy thế. Rõ ràng nhất là

chàng vừa tập tễnh được hơn năm. Nghèo lại càng

nghèo hơn vì chàng lang thang hết tiểu bang này

sang tiểu bang khác. Và Cali, nơi vừa đến hơn hai

tháng đã bắt đầu cho câu chuyện của chàng.

Đúng ra chàng cũng chẳng ham giàu cho lắm. Bản

tính hồn hậu, tự nhiên, chàng đã chấp nhận cuộc

1

sống dễ dãi. Làm thư ký tòa soạn cho một tờ báo

thương mại, chàng kiêm đủ thứ việc. Từ A đến Z.

Quên mất, phải nói từ B đến Z mới đúng vì công việc

typesetting dành cho cô bé. Nghĩa là từ lay out,

trình bày, sửa bài cho đến cả việc... trả lời tâm

tình bạn đọc. Đã có lần cô bé hỏi:

- Anh làm tối ngày chắc lương cao lắm.

Chàng cười gượng, nói đến đồng lương khiêm tốn của

mình. Cô bé tròn xoe mắt.

- Vậy mà em cứ tưởng...

Tưởng thế nào thì cô bé cứ tưởng. Còn chàng, như

đã nói, hồn hậu, dễ dãi chấp nhận cuộc sống nên mặc

anh chủ báo đì. Chàng thản nhiên làm. Vì trong

công việc chàng vừa có niềm vui lớn. Sự gần gũi với

cô bé trong vai trò typesetting và người lay out

2

là chàng phải có mỗi ngày.

Thật tình mà nói, quan hệ giữa chàng và cô bé

chẳng có gì. Đó là ý nghĩ của chàng. Có gì sao

được. Chàng hơn cô bé những một con giáp. Khoảng

cách về tuổi tác, về sự kém văn minh đã làm chàng

buồn rầu nhận chức anh nuôi . Cho nó gần, cho nó

thân mật trong lúc làm việc. Sự hồn hậu của chàng

và tính hồn nhiên của cô bé thật hợp với nhau. Lại

cùng cầm tinh con rắn. Lại làm cùng một phòng nên

đã hợp lại càng... hợp hơn. Bởi cầm tinh con rắn

nên số chàng long đong, lận đận. Tử vi bảo thế thì

biết thế. Còn long đong hay không là do mình. Chàng

vẫn tự an ủi khi nghĩ về thân phận. Rồi an tâm,

vui vẻ quên mình là con rắn. Con rắn long đong từ

lúc mới đẻ. Con rắn thất tình từ năm mười bốn tuổi.

3

Nữ thập tam, nam thập lục. Các cụ dạy thế, nhưng

chàng không thế. Chỉ cần thập tứ là chàng đã thất

tình bà chị họ. Cũng ra ngẩn vào ngợ Cũng tập tành

cà phê, thuốc lá và... mần thơ khi bà chị đi lấy

chồng. Mỗi đêm chàng nặn ra cả chục pho thợ Toàn là

đắng cay, sầu khổ, phẫn hận... Đại loại là thứ

tình cảm làm cuộc sống nát bét. Chàng nhìn tên anh

rể họ mà thèm thuồng. Hắn ngon lành quá xá! Con nhà

giàu và đẹp trai. Tất cả những cái hắn có chàng

đều không có. Từ một cái honda dame cho đến sợi râu

mép. Với hắn là bộ râu mép tỉa cắt đàng hoàng. Còn

chàng, than ôi! Chỉ là những sợi lông tơ loe hoẹ

Dưới mắt hắn và bà chị họ, chàng chỉ là một chú nhi

đồng đang trổ mã. Thỉnh thoảng gặp, chàng còn bị

4

hắn biểu diễn một màn xoa đầu, cho tiền đi ăn đu đủ

bò khộ Và chàng âm thầm nặn ra từng cục thợ Tim

chàng lớn từ đó. Gặp ai cũng yêu, cũng thương. Yêu

để tỏ ra mình đã lớn. Ban đầu là thế. Sau thành...

thói quen! Chàng yêu tùm lum. Gặp ai đường được một

tí là yêu ngay! Được hay không chẳng quan trọng.

Chàng vui vẻ sống với thứ tình cảm kỳ lạ. Đếm lại,

chàng hơn trăm mối tình. Mỗi mối tình là một cái

tên, một con người. Hơn trăm người chàng yêu -

nhưng chẳng - ai yêu chàng. Thất tình liên miên,

bạn bè đã có đứa cười, chế riễu:

- Mày yêu cả thế giới đàn bà.

Chàng nhún vai:

- Dĩ nhiên.

Thằng bạn tiếp. Giọng xỏ lá:

5

- Và thất tình cả thế giới đàn bà.

Chàng vẫn tỉnh bơ:

- Lại càng dĩ nhiên!

Thản nhiên đến độ buồn cười. Chàng thoải mái sống

với ý nghĩ thật hồn hậu. Yêu là yêu, còn được yêu

hay không thì hậu tính. Coi như tất cả là chuyện

đùa. Cứ thế, chàng mắc bệnh thất tình kinh niên.

Yêu và thất tình đối với chàng bình thường như

chúng ta ăn, ngủ. Riết rồi thành cuộc sống của

chàng. Sang đến Mỹ, chàng yêu còn bạo hơn hồi ở

Việt nam. Độc thân, mồ côi, lúc nào cũng mang tâm

trạng cô đơn nên đã hay yêu lại càng dễ yêu. Đã hay

thất tình lại càng thất tình nhiều hơn. Chàng yêu

tùm lum và sản xuất ra hàng loạt pho thơ mỗi khi

cảm thấy bị thất tình. Yêu chị bạn, yêu em bạn. Yêu

6

con bạn và lâu lâu chàng làm một phát yêu... vợ

bạn. Dĩ nhiên chỉ yêu một mình, nên chàng chẳng làm

phiền ai cả. Ngay cả người chàng yêu và ngay cả

chàng!

Gặp cô bé cũng thế. Chàng yêu ngay từ lúc mới nhìn

thấy cô bé bước chân vào tòa soạn và chỉ hai phút

sau là chàng cảm thấy thất tình cô bé. Anh chàng

bạn trai cô bé xuất hiện phía sau lưng. Và sau màn

giới thiệu, chàng âm thầm tự giao hẹn: chỉ xem cô

bé là cô em... nuôi! Không nên léng phéng mà mất...

cảm tình.

Mọi người trong tòa soạn, dù bất đồng ý kiến với

nhau đủ mọi điều nhưng đều đồng ý với nhau một

điểm: cô bé thật dễ thương. Từ anh chủ báo đã có vợ

con lòng thòng cho đến anh chàng loong toong làm

7

chức vụ phát hành tờ báo, diễn nôm là bỏ báo. Đều

công nhận thế. Đã có nhiều tên gọi thật hay dành

cho cô bé. Chàng loong toong thì tỉnh queo gọi là:

người đẹp. Hai ông nhà văn già thì tặng cái tên

kiểu cách: công chúa. Bà vợ Ông chủ báo vốn mồm mép

thì âu yếm gọi: cưng của chị. Ông chủ báo vốn gốc

chợ trời Sàigòn, chữ nghĩa đong vừa cái lá mít

nhưng cứ như là dân quí tộc thời trung cổ, lịch sự

với tiếng: cô... Đủ thứ. Đủ loại. Tùy theo trình độ

và hoàn cảnh. Mỗi người gọi một cách. Nhưng tất cả

đều mềm mỏng. Còn chàng? Tội nghiệp cho chàng, dù

đã nặn ra cả trăm bài thơ tình và thất tình. Dù

thuộc lòng cả trăm bài thơ tình và thất tình của

các thi sĩ nổi tiếng, chàng vẫn chẳng biết gọi cô

bé bằng cái tên nào cho... đa đã. Chỉ vỏn vẹn một

8

tiếng “em” cụt ngủn và xưa hơn quả đất.

Bởi xác định chỉ xem cô bé như em nuôi nên chàng

chẳng cần phải kiêng cữ điều gì cả. Làm cùng phòng,

từ chiếc bàn lay out sang chỗ ngồi đánh

typesetting của cô bé chỉ cách nhau ba thước, họ

nói chuyện thật dễ dàng. Ban đầu chàng và cô bé chỉ

vẩn vợ Sau thân, chàng kể cho cô bé nghe đủ thứ

chuyện. Từ ngày đi học. Đi lính. Cải tạo. Vượt

biên. Ở đảo. Chuyện đi học ở Mỹ và cuối cùng là

chuyện tình. Mỗi ngày chàng kể cho cô bé nghe

khoảng hai, ba chuyện tình của mình. Mỗi chuyện là

một người. Mỗi chuyện là một cái tên. Tuần đầu cô

bé thích thú theo dõi. Sang đến tuần lễ thứ tư, sau

khi kể xong một chuyện tình hấp dẫn cỡ yêu... vợ

bạn, cô bé hỏi:

9

- Anh năm nay bao nhiêu tuổi?

- Anh cùng tuổi với em. Cũng con rắn. Nhưng rắn

lớn.

Cô bé nhìn chàng chế riễu:

- Mỗi lần yêu của anh khoảng... mấy tháng?

Chàng vẫn vô tình:

- Còn tùy...

- Tùy cái gì?

- Tùy có yêu nhiều hay yêu ít.

Cô bé phì cười:

-... Trung bình là bao lâu.

Chàng ngẩn ngơ:

- Anh đâu để ý.

- Anh nên để ý lại, vì nhân tất cả người yêu của

anh đã kể, mỗi người chỉ ba tháng, thì anh biết yêu

10

từ lúc hai tuổi.

Chàng đực mặt ra nhìn cô bé:

- Em... em...

- Không phải sao? Anh thử tính xem.

Chàng yên lặng một lúc, rồi phá ra cười.

- Chưa hết đâu, còn nhiều lắm.

Cô bé cười theo:

- Vậy thì anh biết yêu từ lúc... còn trong bụng

mẹ.

- Không phải từ lúc còn trong bụng mẹ.

Chàng tỉnh bơ tiếp

- Anh biết yêu từ lúc mười bốn tuổi...

- Vậy thì vô lý...

Chàng nhún vai, đứng dậy, tiến đến trước mặt cô

bé:

11

- Em không tin?

- Tin sao nổi. Vô lý quá trời.

12

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát