Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Sức Mạnh Của Tĩnh Tâm - P1

SỨC MẠNH CỦA TĨNH TÂM - P1

Tác giả: Hải Hoa

LỜI NÓI ĐẦU

TĨNH TÂM NHÌN NHẬN CUỘC ĐỜI

Biết tĩnh tâm để nhìn nhận cuộc đời là một loại

cảnh giới.

Trái tim của chúng ta giống như một chiếc cốc thủy

tinh. Khi cốc đựng đầy nước ép trái cây, người ta

sẽ nói: “Đây là một cốc nước ép hoa quả”. Khi nó

đựng đầy sữa, người ta lại nói: “Đây là một cốc

sữa”. Còn chỉ khi chiếc cốc trống trơn thì người ta

mới nói: “Đây là một cái cốc”. Rất nhiều lúc, trái

tim của chúng ta chất chứa quá nhiều thứ, đến nỗi

không thể nhìn thấy được cái tôi chân thực. Trong

thời buổi cả thế giới phải lo lắng bất an vì tiền

1

bạc, vì ham muốn vật chất, vì danh lợi như ngày

nay, con người chẳng khác nào “đôi giày đỏ” mệt

mỏi, nhảy tới khi chẳng còn ai bên cạnh mà vẫn

không dừng được bước chân điên cuồng… Chúng ta sống

đã không còn chỉ là vì sự sinh tồn. Trong sự hưởng

thụ vật chất ngày càng phong phú, nếu tâm không

tĩnh, thân thể cũng không tĩnh thì cuộc sống của

chúng ta sẽ chỉ còn lại sự bận rộn và lo lắng. Vì

vậy, chỉ có vứt bỏ mọi sự rối ren để tâm tĩnh lại

thì mới có thể được giống như hoa nở hương tự tỏa,

nước càng chảy càng trong vậy.

Tĩnh tâm chính là tâm tĩnh. Tâm tĩnh là một trạng

thái khoáng đạt, tự tin, điềm nhiên tự do, tự tại.

Tất cả thế sự rối ren, mọi chua cay ngọt đắng, hỉ

nộ ái ố đều chỉ dựa vào trái tim để cảm nhận, đánh

2

giá.

Trong cuộc sống hiện thực, chúng ta thường cảm

thấy thấp thỏm bất an, lo lắng không yên, rất khó

để bình tâm, ngọn lửa không tên bất cứ khi nào cũng

có thể ập đến, nguyên nhân chính là do ta không có

được một trái tim bình tĩnh. Chỉ có hiểu được trí

tuệ của tĩnh tâm thì mới có thể đứng vững được

trong thế giới vô thường này.

Thực ra, tĩnh tâm không phải là một cảnh giới

không thể nào với tới. Trong thế giới tràn đầy náo

động và dục vọng như ngày nay, ai cũng khao khát có

được một cuộc sống yên ổn, bình an, vì vậy hiểu

được về tĩnh tâm là vô cùng quan trọng. Để giúp mọi

người tìm thấy sự yên ổn trong tâm hồn, cuốn sách

này sẽ cùng bạn tìm đến căn nguyên lo lắng từ mọi

3

góc độ, vén bức màn bí mật về sự tĩnh tâm, sau đó

để mỗi người tự cảm nhận cuộc sống qua cái tĩnh,

giúp xoa dịu tâm trạng lo lắng bất an trong lòng,

lấy lại sự yên bình và niềm vui trong tim.

Chúng ta đã biết nên tĩnh tâm hưởng thụ cuộc sống,

tuy nhiên làm thế nào để có thể tĩnh tâm? Trong

hai chương cuối cùng của cuốn sách này, bạn sẽ học

được cách dùng phương pháp suy tưởng để vượt qua

những trở ngại trong lòng, để lo lắng không còn chỗ

tồn tại; bạn sẽ hiểu được rằng, tĩnh tâm hoàn toàn

không phải là trạng thái siêu thực, từng chút từng

chút của cuộc sống đều có thể trở thành phương

pháp để có được sự tĩnh tâm. Hãy để cuốn sách này

dẫn dắt bạn, để sự “tĩnh” thẩm thấu dần vào từng

chi tiết của cuộc sống, bớt một chút đố kị, thêm

4

một chút khoan dung; bớt một chút tà niệm, thêm một

chút chính khí; bớt một chút ồn ào, thêm một chút

chân thực.

“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, dù biết phía trước là

vùng hiểm trở, bạn cũng có thể coi là đồng bằng để

vững bước đi qua; dù trước mắt thế sự bãi bể nương

dâu, đổi thay nhanh chóng, bạn cũng vẫn có được sự

bình an trong lòng.

“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, tuy tạm thời phải

chịu ấm ức và không vui, vẫn có thể yên lòng; tuy

cuộc sống bình dị, cũng có thể tận hưởng năm tháng

bình yên.

“Gặp được cái tôi tĩnh tâm”, cho dù tạm thời phải

chịu đau khổ, song bạn cũng sẽ nhận được ý vị riêng

của nó; cho dù cuộc đời trôi qua bình lặng song

5

vẫn có thể tìm thấy được sự vừa ý và nhẹ nhõm của

riêng mình.

Nhà thơ Pushkin đã từng nói: “Tất cả hạnh phúc

trên thế giới đều lấy sự bình yên trong nội tâm là

đặc trưng cơ bản nhất”. Tĩnh tâm là một phong thái,

cõi lòng phẳng lặng thì tâm sẽ tĩnh. Sức mạnh của

mỗi người chúng ta đều có hạn. Thế sự giống như một

ván cờ, con người tiến lùi nối tiếp nhau trong mấy

tấc vuông ấy. Khi đối mặt với vô vàn sự khó xử và

lo sợ, giữ được tâm thái yên tĩnh như mặt nước là

có thể nhìn thấu tất cả vinh nhục, được mất, thị

phi, trắng đen, dùng sự tỉnh táo và lí trí để nhìn

nhận cuộc đời.

Xuân có trăm hoa, thu trăng sáng

Hạ có gió lành, đông tuyết rơi

6

Trong lòng không bận chi phiền não

Đời này nên lấy đó làm vui.

Tủi nhục cũng đều gương soi tỏ Chí lớn dạ yên

chẳng ngậm ngùi Người đời lĩnh ngộ chân lí ấy

Cõi lòng tĩnh lặng, muộn sầu lui.

Bạn có mong muốn thoát khỏi lo lắng và u buồn

không? Có hi vọng xua đi những phiền muộn trong tâm

hồn không? Vậy thì bắt đầu từ thời khắc này, hãy

để cuốn sách cùng bạn tìm lại cái tôi tĩnh tâm ấy

nhé!

CHƯƠNG 1: TÂM KHÔNG TĨNH

TỨC LÀ PHIỀN NÃO NẢY SINH

Tâm có Tạp niệm

Bạn có còn nhớ những câu chuyện cổ tích? Chúng ta

nóng lòng theo dõi diễn biến tình tiết câu chuyện

7

với niềm tin rằng nhân vật chính nhất định sẽ tránh

được sự tàn bạo của phù thủy và yêu quái, chiến

thắng tà ác. Chúng ta – khi ấy còn là những cô bé

cậu bé - chưa bao giờ nghi ngờ gì về kết cục hoàn

mĩ dành cho nhân vật chính, luôn có niềm tin mãnh

liệt rằng chính nghĩa sẽ tồn tại mãi mãi, những

người lương thiện cuối cùng nhất định sẽ được sống

cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi chúng ta dần

dần lớn lên, dần dần làm quen với tất cả mọi thứ

của thế giới hiện thực này, các câu chuyện cổ tích

thuở bé thơ ngày càng trở nên xa vời. Nhân vật cổ

tích chỉ còn tồn tại trong kí ức, rồi cuối cùng

chúng ta cũng sẽ vứt bỏ nốt chút ngây thơ còn lại

của thời thơ trẻ, để trở thành một người trưởng

8

thành, chín chắn. Nhưng nếu có thể vứt bỏ những tạp

niệm trong lòng ở thế giới phức tạp rối ren, tìm

lại tâm hồn thuần khiết, yên bình ấy, vậy thì liệu

chúng ta lại có thể quay trở về thời thơ ấu thỏa

mãn và vui vẻ trong hồi ức ấy được không?

Thế giới nội tâm của con người ẩn chứa rất nhiều

thứ, có đẹp, có xấu, có thiện, có ác, có tham lam,

có danh lợi, còn có tiền bạc và địa vị… Những thứ

này không nhìn thấy, không sờ thấy, nhưng chúng lại

tiềm ẩn trong tâm hồn của bạn, chi phối hành động

của bạn. Nếu chúng ta gọi những thứ tốt đẹp, ánh

sáng, lương thiện trong thế giới nội tâm là “mầm”,

thì những tạp niệm làm đảo lộn cảm xúc của chúng

ta, thậm chí “xúi giục” chúng ta trở nên xấu xa,

tham lam ấy sẽ giống như “cỏ”. Chân - thiện - mĩ có

9

thể kết thành quả ngọt làm xúc động lòng người;

nhưng còn “cỏ dại” trong lòng, nếu cứ để mặc cho

chúng phát triển thì nhất định sẽ đến một ngày

chúng uy hiếp tới sự trưởng thành khỏe mạnh của

“mầm”.

Ví dụ như sự tham lam và đố kị là tạp niệm.

Sự uy hiếp của tâm trạng đố kị đối với sự vật tốt

đẹp chẳng khác nào quả bom không hẹn giờ, có thể

phát nổ bất cứ lúc nào, tiềm ẩn trong lòng con

người. Trên con đường theo đuổi một mục tiêu nào

đó, một khi con người phát hiện ra sự tồn tại của

người giỏi hơn hoặc nhanh chân vượt trước mình thì

thường nảy sinh than vãn, đau khổ, thậm chí là căm

giận, bởi trong tâm cảm thấy tự hổ thẹn vì mình kém

cỏi hơn người khác. Càng tệ hơn là có một số người

10

bóp méo tâm tính, châm ngòi quả bom trong lòng,

không từ thủ đoạn báo thù đối thủ. Tạp niệm của sự

đố kị làm ô nhiễm tâm hồn, không những không thể

khiến bạn có được mục tiêu mà còn dần dần xa mục

tiêu, cuối cùng lún sâu vào tội ác khó có thể thoát

ra được.

Tự dằn vặt quá mức cũng là một tạp niệm của tâm

hồn.Charles đã từng là một cảnh sát, trong một lần

tham gia giải cứu con tin, anh đã bỏ sót một căn

phòng vốn dĩ nên lục soát, không ngờ trong căn

phòng đó có một đứa trẻ, cuối cùng đứa trẻ đó đã bị

tên hung thủ vô cùng tàn bạo bắn chết. Từ đó

Charles suy sụp tinh thần, anh không thể nào tha

thứ cho sai lầm của mình nên đã rơi vào trạng thái

tự dằn vặt bản thân, trở nên buồn bực ít nói. Không

11

lâu sau đó, anh từ bỏ công việc cảnh sát để tới

một tu viện, hàng ngày đứng trước tượng chúa để xám

hối lỗi lầm của mình, từ đó hành động ấy đã trở

thành toàn bộ cuộc sống của anh.

Một lần tình cờ, chị của đứa trẻ bị tên côn đồ năm

xưa sát hại biết được tình cảnh của Charles, đã

nghĩ cách để tìm được anh. Cô đưa Charles tới giữa

một đám người đang vui vẻ tụ hội, nói với anh rằng

những người này đều là con tin đã được anh giải cứu

năm ấy, nhờ có Charles, bây giờ họ được sống vui

vẻ hạnh phúc và vô cùng cảm kích Charles. Charles

nhìn những đứa trẻ đã từng được mình giải cứu, và

đã hiểu được một điều: thì ra mình không phải là

người vô dụng, và chính sự tự dằn vặt bản thân bao

nhiêu năm nay mới thật sự mang lại gánh nặng cho

12

những người quan tâm tới mình. Cuối cùng anh đã lấy

lại được dũng khí của bản thân.

Con người vì một vài sự việc nào đó mà nảy sinh

cảm giác tội lỗi và day dứt là chuyện thường tình.

Nhưng nếu sự tự dằn vặt này vượt quá giới hạn khiến

cho bản thân hoàn toàn đắm chìm trong đó, từ bỏ

dũng khí sống thì việc tự dằn vặt này sẽ biến thành

tự ngược đãi và giày vò về mặt tinh thần. Chỉ có

loại bỏ tạp niệm trong lòng thì mới có thể để lại

cho mình một không gian tâm hồn thuần khiết, tươi

đẹp.

Vậy con người nên làm thế nào mới có thể có được

sự tĩnh lặng và trong sạch cho tâm hồn? Dùng phương

thức nào mới có thể dẹp được những tạp niệm trong

lòng? Thông qua con đường nào mới có thể xua đi

13

bóng tối để tìm thấy ánh sáng?

Đa phần con người cảm thấy đau khổ là vì không

nhìn thoáng, không buông bỏ được. Tạp niệm giống

như rác thải trong lòng, là con đường phiền não vô

hình, đảo lộn cảm xúc yên bình vốn có, khiến con

người khó có thể tĩnh tâm. Sức khỏe, hạnh phúc, của

cải… tất cả những thứ tốt đẹp đều bắt nguồn từ sự

thuần khiết của tâm hồn. Nếu muốn có một cơ thể

khỏe mạnh thì trước tiên phải làm sạch tâm hồn. Chỉ

cần tâm mang tạp niệm, trong huyết quản của con

người sẽ tràn đầy sự nhơ bẩn và xấu xa, tất cả tạp

niệm – đố kị, buồn chán, oán hận – đều sẽ gây tổn

hại tới sức khỏe của cơ thể, khiến cảm giác vui vẻ

của chúng ta dần dần tan biến. Ngược lại, nếu tâm

hồn thuần khiết, tươi đẹp, khỏe mạnh thì sẽ khiến

14

cơ thể của chúng ta tràn đầy sức sống.

Nhờ có các công nhân vệ sinh môi trường ngày ngày

quét rác trên đường nên môi trường sống của chúng

ta mới sạch sẽ, thoáng đãng. Nếu mỗi ngày chúng ta

biết cách dọn sạch “rác thải” trong tâm hồn thì tâm

hồn của chúng ta cũng sẽ vui tươi chan hòa. “Cẩu

nhật tân, nhật nhật tân, hựu nhật tân”(1), thứ cần

phải làm sạch không chỉ đơn thuần là cơ thể của

chúng ta, mà quan trọng hơn là sự trong sạch của

tâm hồn. Nếu chúng ta có thể khắc phục những tạp

niệm khiến chúng ta sa sút tinh thần, thì tự nhiên

nội tâm sẽ có thể nảy sinh sức mạnh không gì có thể

đánh bại được. Tiêu chuẩn của hạnh phúc không nằm

ở những điều kiện bên ngoài mà nằm ở sự phong phú

và yên bình của nội tâm.

15

1. Câu trích trong sách Đại học (thuộc Tứ Thư), ý

là: Nếu hàng ngày chúng ta có thể tẩy rửa, làm sạch

tâm hồn để luôn tự làm mới mình thì mỗi ngày đều

trở nên mới mẻ.

Franklin từng nói: “Có tiền bạc và quyền thế không

thể coi là giàu có thực sự, ngược lại, nếu ỷ lại

vào chúng thì sẽ giống như đứng trên tảng đá trơn

bóng”. Trên thực tế, tâm hồn yên bình thuần khiết

và đức hạnh vô tư cao thượng mới là của cải thực

sự. Để có được điều đó, chúng ta cần học cách làm

sạch tâm hồn của mình. Ích kỉ, tham lam, hư vinh,

bướng bỉnh, phẫn nộ, ngoan cố… đều là mầm họa dẫn

tới nội tâm không “sạch”; còn thân thiện, khảng

khái, vô tư, thuần khiết, ôn hòa, bình tĩnh, đều là

ngọn nguồn trí tuệ để làm sạch tâm hồn và giúp cái

16

tôi thăng hoa.

KHÔNG THỂ TỪ BỎ CHẤP NIỆM(1)

Nói tới “không thể từ bỏ”, chúng ta có thể dẫn ra

một loạt ví dụ liên quan tới “từ bỏ”: Ví dụ Hằng

Nga có thể từ bỏ chấp niệm để hưởng thụ cuộc sống

thiên đình, chí ít cũng có thể cùng với Hậu Nghệ

sống vui vẻ bên nhau, không cần phải ở trên cung

trăng lạnh lẽo làm bạn với thỏ ngọc, ngày ngày chỉ

có thể nghe thấy tiếng chặt cây không ngừng. Nếu

như Hạng Vũ có thể từ bỏ cái gọi là “thể diện” của

mình, cùng với Giang Đông phụ lão thực hiện đại kế

khôi phục, thì có lẽ vương triều Đại Hán của Lưu

Bang cuối cùng có thể trở thành thiên hạ của nhà họ

Hạng. Nếu như Lí Thị của nhà Đường có thể từ bỏ

tham vọng quyền lực, tránh huynh đệ tương tàn thì

17

có lẽ bi kịch lịch sử “chính biến Huyền Vũ Môn” sẽ

không xảy ra. Hay đệ nhất quyền thần Đại Thanh -

Hòa Thân nếu có thể từ bỏ chấp niệm về tiền bạc thì

cũng sẽ không đến nỗi cuối cùng phải nhận kết cục

nhận dải lụa trắng vua ban để tự vẫn… Dĩ nhiên,

lịch sử không thể làm lại, chúng ta không nên nhắc

lại những chuyện đáng tiếc ấy, nhưng cần hiểu rằng,

rất nhiều ví dụ và sự nuối tiếc đều là vì con

người mong muốn có được nhiều hơn mà không biết

cách từ bỏ chấp niệm, khiến chúng ta bị lỡ dịp với

rất nhiều điều tốt đẹp. Nếu ngay từ đầu đã sớm biết

vậy thì hà tất phải để mọi chuyện xảy ra như thế!

Cuộc sống vốn là một quá trình tự tại, hạnh phúc,

chỉ có điều, nhiều lúc chấp niệm của chúng ta quá

nhiều, dục vọng giống như cái động không đáy, chẳng

18

thể nào lấp đầy được. Con người lúc nào cũng cuống

quýt muốn nắm lấy tất cả, có nhà rồi thì muốn có

tiền bạc, có tiền bạc lại muốn có công danh, muốn

nắm trong tay cả thế giới rực rỡ sắc màu… Những

tham vọng ấy khiến con người dần trở nên sức cùng

lực kiệt. Nhưng suy cho cùng, chúng ta đều chỉ là

con người bình thường, ham muốn quá nhiều nhưng cái

nắm được thì quá ít, con người sống trên đời chẳng

qua chỉ vài chục năm trời, khi mệt mỏi khốn đốn sẽ

tự hỏi: Hà cớ phải như thế? Chi bằng từ bỏ chấp

niệm, sống vui vẻ với tâm thái tốt đẹp là hơn!

1. Chấp niệm: là một loại dục vọng vô cùng mãnh

liệt. “Chấp” nghĩa là “cố chấp”, “chấp niệm” có thể

hiểu một cách đơn giản là cách nghĩ cố chấp mà

người khác khó lòng lay chuyển được. Chấp niệm cũng

19

có một nét nghĩa là sự “để bụng” đối với một người

hay sự vật nào đó, khi sự “để bụng” này trở nên

thái quá thì sẽ khiến nảy sinh “chấp niệm”.

Trong lịch sử, đa số những người có được cuộc sống

viên mãn, gia đình hạnh phúc hay sự nghiệp thành

công đều là những người “cầm lên được, từ bỏ được”.

Liêm Pha từ bỏ ân oán với Lạn Tương Như, tạo ra

giai thoại đẹp “tướng tương hòa”; Phạm Lãi vứt bỏ

bổng lộc triều đình mà Việt Vương đã hứa, cùng

người đẹp du thuyền Thái Hố, tiêu dao thương hải;

Trác Văn Quân và Tư Mã Tương Như bỏ qua cái nhìn

của thế tục, dũng cảm theo đuổi hạnh phúc riêng tư

nên mới có giai thoại thiên cổ “Phượng cầu hoàng”;

Tư Mã Thiên dẹp qua một bên những tổn thương của

nỗi nhục cung hình để dùi mài kinh sử, cho ra đời

20

bộ Sử kí lưu truyền thiên cổ; Trương Tam Phong giũ

bỏ phàm tục chốn nhân gian, cuối cùng trở thành

tông sư sáng tạo ra Thái Cực quyền và Thái Cực

kiếm… Tất cả những ví dụ ấy, suy cho cùng đều ở hai

chứ “từ bỏ” mà ra, người có trí tuệ sáng suốt ắt

sẽ có thể có được thành công, tất cả đều là nhờ họ

có thể vứt bỏ chấp niệm, dám từ bỏ những thứ không

cần thiết.

Mỗi lần “từ bỏ” là một lần dọn dẹp gánh nặng đang

mang trên mình, vứt đi cái “tay nải hành lí” không

đáng được chúng ta mang theo, để rồi sau đó, chúng

ta có thể thoải mái tiếp tục con đường của mình cho

đến tận khi đạt được mục tiêu của cuộc đời. “Từ

bỏ” cũng là một cảnh giới đáng mơ ước của tâm hồn,

chúng ta dùng cảnh giới mà “vạn vật đều có thể từ

21

bỏ” để nhìn nhận cuộc đời, cho dù làm người hay làm

việc, tự nhiên có thể bớt đi được một chút nghi

kị, thêm một chút thản nhiên; bớt một chút bất mãn,

thêm một chút bình tĩnh; bớt một chút tranh đấu,

thêm một chút hòa thuận; cuộc sống chẳng phải sẽ

thoải mái tự tại hay sao?

Một đứa trẻ thò tay vào trong lọ lấy kẹo, nó muốn

một lần lấy được nhiều chiếc nên đã lấy một nắm to,

kết quả là tay bị mắc ở miệng lọ, làm thế nào cũng

không thể rút ra được, sợ đến nỗi bật khóc. Ông

nội nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cháu, chậm rãi

nói: “Xem kìa! Cháu vừa không muốn bỏ lại số kẹo

đó, lại vừa muốn rút tay ra, chi bằng biết đủ một

chút, lấy ít đi một chút, nắm tay nhỏ lại tự nhiên

sẽ có thể dễ dàng rút tay ra thôi!”

22

Trong cuộc sống, để “có được” thì cần có đầu óc

thông minh, còn muốn “từ bỏ” thì lại càng cần có

trí tuệ và dũng khí. Con người lúc nào cũng chỉ mưu

cầu chiếm hữu mà rất ít khi biết từ bỏ đúng lúc.

Vì vậy, người có tiền thì bị tiền bạc làm cho mệt

mỏi, còn người có tình cảm thì bị tình cảm làm tổn

thương… Biết từ bỏ, dĩ nhiên không phải là yêu cầu

chúng ta không làm gì cả, mà là sau khi hành động

thì không nên đặt quá nặng yếu tố thành - bại, được

- mất: tiền dĩ nhiên phải kiếm, nhưng sau khi kiếm

được thì phải chi dùng thích hợp chứ không nên

giống như Grandet ôm chặt tiền không chịu bỏ ra;

tình cảm nên hi sinh, nhưng không cần nhất định

phải được báo đáp…

Tương truyền khi Đức Phật còn sống, có một quý tộc

23

người Bà La Môn tới gặp. Người Bà Là Môn này hai

tay cầm hai lọ hoa, coi đó là lễ vật dâng lên Đức

Phật.

Phật nhìn thấy người Bà Là Môn liền nói: “Đặt

xuống”. Người Bà La Môn liền đặt lọ hoa trên tay

trái xuống đất. Phật lại nói: “Đặt xuống”.

Người Bà La Môn lại đặt lọ hoa trên tay phải

xuống. Nhưng Phật vẫn nói với ông ta: “Đặt xuống”.

Người Bà La Môn này không hiểu, bèn hỏi Đức Phật:

“Hai tay con đã trống không, Người còn muốn con đặt

cái gì xuống?”

Phật nói: “Tuy con đã đặt lọ hoa trên tay xuống,

nhưng trong lòng con chưa thực sự từ bỏ chấp niệm.

Chỉ khi con từ bỏ chấp niệm của sự hưởng thụ bên

ngoài, chấp niệm của sự suy tư bên trong thì mới có

24

thể giải thoát khỏi sinh tử luân hồi”.

Trong mắt người bình thường, vạn sự vạn vật của

thế gian đều là vật thực, con người luôn nhìn nhận

vạn vật thế gian bằng con mắt vốn có, dùng con mắt

thế tục để đánh giá tất cả sự vật, vì thế thường bị

những phiền não thị phi làm cho nghi hoặc, cuộc

đời thêm biết bao đau khổ nhưng lại không biết làm

thế nào để giải thoát.

Muốn giải thoát vô số phiền não trong nhân gian,

để tâm tịnh như nước, nếu chỉ đơn thuần dựa vào cái

gọi là “thông minh tài trí” thế tục thì mãi mãi là

không đủ, rất nhiều khi chúng ta cần đến một dũng

khí, đó là dũng khí dám từ bỏ chấp niệm. “Từ bỏ” là

một tâm thái, một triết lí nhân sinh, một trí tuệ

lớn. Biết cách từ bỏ chấp niệm là phương thuốc thần

25

diệu giúp chúng ta vui vẻ, xóa bỏ muộn phiền, nhờ

thế mà đường đời sau này - khi đã biết “từ bỏ” sẽ

càng vui vẻ hơn, giúp chúng ta có thể đi xa hơn,

bay cao hơn, nhìn thấy được những cảnh giới đẹp đẽ,

hòa bình hơn. Chỉ cần chúng ta biết “từ bỏ” đúng

lúc, dùng tâm thái ôn hòa để đối mặt với cuộc sống

phức tạp rối ren, thì cuộc sống của chúng ta sẽ

tràn đầy “tiếng chim ca suối chảy”.

DỤC VỌNG LẠI SINH RA DỤC VỌNG

Trên thảo nguyên mênh mông của châu Phi, một chú

sư tử con dần dần trưởng thành, theo mẹ học cách

săn mồi. Từng ngày trôi qua, chú đã nắm được cách

thức và kĩ năng săn mồi, sư tử mẹ nói với nó: “Con

à, con đã lớn rồi, có thể thử rời xa bố mẹ sống một

mình xem sao”. Sư tử là vua trên thảo nguyên,

26

dường như không có loài động vật nào đủ khả năng

trở thành đối thủ của nó. Vì vậy, tuy sư tử con sắp

sống một mình nhưng sư tử mẹ vẫn hết sức yên tâm.

Nó tin con trai của mình có thể dựa vào bản lĩnh

săn mồi xuất chúng để sống một cách bình an, khỏe

mạnh.

Mấy tháng sau, sư tử mẹ nhìn thấy sư tử con trong

một rừng cây, nhưng dáng vẻ của sư tử con lúc ấy

khiến nó hoàn toàn không dám tin vào mắt mình. Vùng

mà sư tử con sinh sống có nguồn thức ăn phong phú,

được sinh sống ở đó đáng lẽ nó phải ngày càng

cường tráng, ấy vậy mà lúc này, sư tử con lại gầy

đi rất nhiều, dáng vẻ đói ăn, tinh thần mệt mỏi.

“Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra vậy?” Sư tử mẹ

không thể hiểu được. Đúng lúc nó đang định tiến tới

27

hỏi sư tử con thì một đàn hươu từ xa chạy tới. Đó

chính là thời cơ tốt để săn mồi, còn sư tử con cũng

phấn chấn tinh thần, sẵn sàng chuẩn bị kiếm mồi.

Thế là sư tử mẹ nấp sang một bên, quyết định nhìn

xem con trai săn mồi như thế nào. Lúc này sư tử con

đã ẩn nấp, sẵn sàng chờ đàn hươu đi vào phạm vi

săn mồi của mình. Chẳng bao lâu, một chú hươu con ở

rìa đàn đã tới rất gần chỗ sư tử con ẩn nấp, hươu

con hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang rình

rập. Sư tử mẹ

nghĩ rằng lúc ấy sư tử con chỉ cần há miệng là đã

có thể đánh chén một bữa no nê, nhưng điều khiến nó

không ngờ là sư tử con vẫn án binh bất động, bỏ

qua miếng ăn đã đưa tới miệng.

Lại một chú hươu con nữa đi qua, rồi chú thứ hai,

28

chú thứ ba… càng ngày càng có nhiều hươu con đi qua

phạm vi hoạt động của sư tử con, nhưng sư tử con

vẫn không có bất kì động tĩnh nào, vẫn nhìn chằm

chằm vào đàn hươu khác ở xa đang tiến lại gần, cuối

cùng nó không kiềm chế được nữa, hung dữ lao về

phía đàn hươu, nhưng lần này do khoảng cách quá xa,

các chú hươu con dễ dàng thoát khỏi sự truy bắt

của nó.

Sư tử mẹ không thể nấp yên một chỗ được nữa, vội

vàng đuổi theo hỏi sư tử con: “Lúc nãy rõ ràng là

mấy con hươu con ấy ở ngay bên miệng con rồi, vì

sao con không nắm lấy cơ hội để bắt chúng?” Sư tử

con hậm hực nói: “Lẽ nào mẹ không thấy sao, chưa

biết chừng đợi thêm một lát nữa, con có thể bắt

được nhiều hơn ấy chứ”.

29

Sư tử mẹ lắc đầu, buồn phiền nói: “Con của ta, con

nghĩ như vậy là sai rồi, lòng tham sẽ chẳng bao

giờ được thỏa mãn hoàn toàn, nhưng cơ hội thì rất

dễ mất đi. Tham lam không những không thể khiến con

có được nhiều hơn, mà trái lại sẽ khiến những thứ

vốn dĩ con có thể nắm bắt được trong tầm tay lại

biến mất.”

Mỗi người đều có dục vọng, nhưng nếu không khống

chế dục vọng thì nó sẽ lớn dần lên mãi, trở thành

căn bệnh tham lam. So với dục vọng bình thường,

tham lam không bao giờ có thể thỏa mãn được, nó sẽ

khiến bạn rơi vào trạng thái vắt kiệt tinh lực và

thể lực, khiến cho bạn luôn luôn cảm thấy phiền não

và phiền phức vô cùng. Trong cuộc sống hiện thực,

rất nhiều lúc chúng ta cũng giống như chú “sư tử

30

con” trong câu chuyện, không bao giờ cảm thấy thỏa

mãn, lúc nào cũng suy tính thiệt hơn. Kết quả điều

tra của một trang web cho thấy, trên 90% số người

được phỏng vấn cho rằng “xã hội hiện nay ở trong

trạng thái theo đuổi công danh lợi lộc và vật chất

hóa”, các ý kiến phổ biến cho rằng, ngày nay con

người theo đuổi vật chất và thực dụng quá mức, đa

số mọi người vẫn hi vọng có thể kiếm được nhiều

tiền hơn, có nhà đẹp hơn, xe cao cấp hơn, công việc

tốt hơn, địa vị xã hội cao hơn và tất cả những thứ

khác cũng tốt đẹp hơn.

Immanuel Kant - nhà triết học người Đức từng nói:

“Vui vẻ là khi dục vọng của chúng ta được thỏa

mãn”. Khi dục vọng của con người không được thỏa

mãn, tâm trạng khao khát không thể được giải phóng,

31

tâm hồn bị ức chế thì sẽ nảy sinh các ảnh hưởng

tiêu cực đối với cuộc sống và tâm trạng sau này. Có

một câu chuyện kể rằng: Trong một ngôi chùa nọ,

quanh năm khói hương nghi ngút, có một con nhện

ngày ngày miệt mài chăng tơ trên xà ngang của điện

chính. Do ngày ngày được hương hỏa trong chùa và

tiếng đọc kinh hun đúc, nên lâu dần nhện cũng có

phật tính. Một ngày nọ, sư thầy trụ trì phát hiện

ra sự tồn tại của nhện này, liền hỏi nó: “Ngươi

giăng tơ trong chùa của ta cũng coi là có duyên.

Ngươi tu luyện lâu như thế, vậy đã ngộ ra được điều

gì? Theo ngươi, cái gì là thứ trân quý nhất thế

gian?” Nhện đang suy nghĩ, đột nhiên một trận gió

thổi tới, cuốn theo một giọt sương long lanh thổi

rơi lên mạng nhện, lấp lánh, đẹp vô cùng. Nhưng

32

chẳng bao lâu sau, một trận gió nữa lại thổi tới,

mang giọt sương bay đi, nhện mất đi giọt sương đẹp

khiến nó cảm thấy hụt hẫng, buồn rầu, nó bèn trả

lời vị trụ trì: “Thứ trân quý nhất nhân gian là thứ

không có được và thứ đã mất đi”.

Đối với con người mà nói, càng là những thứ không

có được thì càng cảm thấy vô cùng quý giá. Quả

thực, con người hiện đại phải đối mặt với áp lực

cuộc sống rất lớn, mỗi khi cảm thấy hoang mang vì

những khúc mắc trong chuyện thăng chức, tiền đồ,

đau khổ vì vấn đề yêu đương, tình cảm, tiền bạc,

địa vị… thì chủ nghĩa vật chất sẽ xâm chiếm toàn bộ

đầu óc bạn, lúc này dường như có tiền bạc và quyền

thế là có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề. Do

đó, khi thiếu đi cảm giác an toàn và ổn định thì

33

dục vọng và tâm lí chiếm hữu đối với những sự vật

mới sẽ càng tăng cao.

Dục vọng của con người là vô hạn, có ham muốn là

chuyện thường tình, không có ham muốn, chúng ta sẽ

mất đi động lực sinh tồn vốn có. Dục vọng rõ ràng

và mãnh liệt có thể trở thành động lực thúc đẩy cho

sự nghiệp của bạn thành công, nhưng cũng có thể

trở thành ma quỷ dẫn bạn vào địa ngục. Dục vọng có

thể lại sinh ra dục vọng, nếu để cho bị dục vọng

điều khiển thì cuộc đời sẽ thất bại. Ngược lại, nếu

bạn có thể chế ngự được dục vọng, biết cách biến

dục vọng thành sức mạnh, tìm thấy nhịp điệu và bước

đi phù hợp với mình, thì bạn sẽ không còn bị dục

vọng nô dịch nữa.

HƯ VINH LÀ SỢI DÂY CHUYỀN ĐẸP ĐẼ

34

Trong tiểu thuyết ngắn Sợi dây chuyền kim cương,

Maupassant đã kể một câu chuyện như sau: Cô nàng

Mathilde – vợ của một anh lục sự “thường thường bậc

trung” sắp tham gia một bữa tiệc. Nhưng khổ nỗi,

do không có món trang sức quý giá nào, nên cô ta đã

mượn cô bạn thân một sợi dây chuyền kim cương.

Trong buổi tiệc, Mathilde vốn xinh đẹp quyến rũ,

lại đeo thêm sợi dây chuyền kim cương sáng lấp lánh

nên càng trở nên cuốn hút lạ thường, thu hút ánh

nhìn ngưỡng mộ của mọi người. Tuy nhiên trên đường

về nhà, cô ta vô tình làm mất sợi dây chuyền kim

cương. Mathilde buộc phải cùng lúc làm mấy công

việc, ăn tiêu chắt bóp để dồn tiền bồi thường cho

cô bạn. Mười năm qua đi, một hôm, Mathilde vô tình

gặp lại người bạn năm xưa trong công viên, nhưng

35

lúc ấy Mathilde đã bị áp lực cuộc sống giày vò tới

mức dung nhan tiều tụy, trông già nua khắc khổ,

khiến bạn bè gần như không thể nhận ra. Nhưng điều

trớ trêu là, cuối cùng cô mới biết rằng, sợi dây

chuyền mà mình mượn năm xưa là một sợi dây chuyền

kim cương giả, còn cô thì vì chút hư vinh của bản

thân mà đã phải trả giá bằng sự lao động vất vả

cùng sự tổn hại dung nhan xinh đẹp trong suốt mười

năm ròng. Tính sĩ diện cũng giống như sợi dây

chuyền của Mathilde vậy, nó có thể là châu báu làm

đẹp, khiến bạn có được sự tỏa sáng nhất thời, nhưng

cũng có thể trở thành sợi dây thừng lạnh lẽo, trói

chặt cuộc đời bạn.

Từ xưa tới nay, đả kích tính sĩ diện của con người

luôn là một trong những đề tài yêu thích của các

36

nhà triết học và nhà thơ, còn trên sân khấu cuộc

đời thì lúc nào chúng ta cũng có thể bắt gặp hàng

ngàn câu chuyện liên quan tới thói xấu này. Vậy

thói ham hư vinh rốt cuộc từ đâu mà ra? Người xưa

có câu: “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”.

Chắc chắn không có ai sinh ra đã cam tâm âm thầm

lặng lẽ sống cuộc đời của mình, không cần ai biết

tới. Từ xưa tới nay, phần lớn chúng ta đều đang khổ

sở bôn ba trên con đường theo đuổi danh lợi, địa

vị, tiền bạc. Điều đó không có gì đáng chê trách,

nhưng chúng ta nên hiểu rằng, theo đuổi công danh

lợi lộc cũng nên lượng sức mình, nếu mục tiêu vượt

quá khả năng của mình mà lại không cam chịu cuộc

sống bình dị, thì rất dễ nảy sinh tà niệm, khiến

chúng ta đi lệch với quỹ đạo thường nhật.

37

Tartaglia là một nhà toán học của Italia thời

trung cổ, trải qua nhiều năm miệt mài nghiên cứu,

cuối cùng ông cũng đã tìm ra được phương pháp giải

phương trình bậc ba. Đúng lúc ấy, có một người tên

là Cardano tới thăm Tartaglia, than phiền rằng việc

giải phương trình bậc ba đã làm khó ông ta bao

nhiêu năm nay, khiến ông ta vô cùng đau khổ. Thấy

vậy, Tartaglia đã ngây thơ chia sẻ với Cardano

thành quả nghiên cứu của mình không chút giấu giếm.

Không ngờ chẳng bao lâu sau, Cardano đã cho công

bố một bài nghiên cứu, nội dung chính là cách giải

phương trình bậc ba, chiếm đoạt thành quả học thuật

của Tartaglia một cách vô liêm sỉ. Chẳng mấy chốc,

danh tiếng của Cardano nổi lên trong giới toán

học, người ta bắt đầu biết tới “ngôi sao mới nổi”

38

trong lĩnh vực toán học này, Cardano đắm chìm trong

cảm giác thỏa mãn vô hạn. Nhưng sự thực luôn luôn

là sự thực, sự dối trá ngắn ngủi không thể che mắt

mọi người mãi được, cuối cùng, hành vi đáng xấu hổ

của Cardano đã bị vạch trần, từ đó hắn không còn là

“thiên tài toán học” nữa mà tên hắn đã trở thành

đại từ để chỉ kẻ lừa đảo trong toán học, bị người

đời khinh bỉ. Theo đuổi lợi ích xứng đáng thuộc về

mình vốn là điều không có gì đáng chê trách, việc

hi vọng nhận được sự khen ngợi của người khác cũng

là tâm thái bình thường, tuy nhiên người đàng hoàng

chính trực là người không tơ hào của phi nghĩa hay

những thứ không thuộc về mình; còn nếu không từ

mọi thủ đoạn chỉ để thỏa mãn thói hư vinh thì kết

quả sẽ là hại người hại mình.

39

Để thoát khỏi được “gông cùm” của hư vinh, trước

tiên chúng ta phải học cách nhận thức bản thân đúng

đắn. Chỉ khi có nhận thức đúng đắn về bản thân và

đánh giá về bản thân một cách khách quan, chân thực

thì chúng ta mới không dễ dàng bị lung lạc khi

được nhận lời khen hay xu nịnh. Để nhận thức được

đúng đắn về bản thân, chúng ta cần phải có đủ dũng

khí, dám chấp nhận hiện thực, từ đó biết tự bổ

khuyết, bù đắp thiếu sót thì mới có thể khiến cho

cuộc đời mình ngày càng thêm rực rỡ, phong phú.

Tiếp theo, chúng ta cần phải biết tiếp nhận bản

thân một cách đúng đắn. Nhận thức bản thân không

dễ, tiếp nhận bản thân lại càng khó hơn. Có người

từng nói: “Người ham thích hư vinh thì chỉ nhìn vào

tên của mình, còn những người anh hùng chân chính

40

thì nhìn vào sự nghiệp của tổ quốc”. Đối với rất

nhiều người, hư vinh chẳng khác nào một giấc mơ màu

hồng, mà khi đắm chìm trong giấc mơ ấy thì dường

như có được tất cả mọi thứ trong tay. Nhưng suy cho

cùng thì đó cũng chỉ là một giấc mộng, và khi tỉnh

mộng, bạn sẽ nhận thấy đôi tay mình trắng trơn.

Vậy thì thay vì ôm giấc mộng ấy, tại sao chúng ta

lại không dám đối mặt với tất cả bằng bộ mặt chân

thực, để giành lấy mọi thứ trong thực tại?

Để thoát khỏi được “gông cùm” của hư vinh, chúng

ta còn phải nhận thức những người xung quanh một

cách đúng đắn. Đối với người ham thích hư vinh thì

ý kiến và sự nhìn nhận, đánh giá của người khác sẽ

chi phối được tâm thái của họ, khiến họ luôn hi

vọng nhận được lời khen ngợi cũng như khao khát

41

được mọi người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Thực ra

họ không cần phải như vậy. Là vàng thật thì sẽ tự

tỏa sáng, chúng ta không cần thiết phải cố giành

lấy lời khen của người khác mà trái lại, chúng ta

càng nên tỉnh táo để nhìn rõ trong những lời khen

ấy, lời nào là xuất phát từ tấm lòng, lời nào là

nịnh nọt giả dối, không được để lời khen làm u mê

đầu óc.

Trong thiên Nguyên đạo huấn - sách Hoài Nam tử có

đoạn: “…Vì thế bậc đại trượng phu điềm nhiên vô tư,

thản nhiên không lo lắng, coi trời là nắp đậy, coi

đất là xe, bốn mùa là ngựa, âm dương là kẻ hầu…

Coi trời là nắp đậy ắt không có chốn nào là không

che được; coi đất là xe, ắt không có gì là không

tải nổi; coi bốn mùa là ngựa, ắt không có gì mà

42

không điều khiển được; coi âm dương là kẻ hầu, ắt

không có gì là không chu toàn. Vì thế tuy nhanh mà

không dao động, tuy xa mà không mệt mỏi…” Đoạn này

ý nói người quân tử không màng danh lợi, từ bỏ tư

dục, nhìn tất cả mọi thứ một cách điềm nhiên ung

dung, như thế mới có thể tiến xa trên đường đời

phía trước mà không mệt mỏi, phóng như bay mà không

nghiêng ngả. Nghiền ngẫm thật kĩ trí tuệ của cổ

nhân, ý vị thật sâu xa.

CUỘC ĐỜI GIỐNG NHƯ CHIẾC ĐỒNG HỒ ĐÃ LÊN DÂY CÓT

Chắc chắn bạn đã từng có trải nghiệm như sau: Bạn

ngồi trên xe bus hoặc trên tàu điện ngầm, hôm nay

có chuyện không vui nên bạn cảm thấy bực bội; nếu

lúc đó chẳng may có người giẫm vào chân bạn thì bạn

sẽ như tìm được nơi trút giận, chỉ muốn cãi nhau

43

với người đó một trận… Rất nhiều lúc, tâm trạng xấu

kiểu đó đều bắt nguồn từ áp lực cuộc sống hối hả

mang lại cho bạn.

Thế giới bên ngoài luôn phức tạp, bận rộn tất bật,

mỗi người đều vội vã đi trên đường đời riêng của

mình, dường như lúc nào cũng sợ bỏ lỡ điều gì. Khi

còn nhỏ thì bận rộn học hành, bận rộn thi cử; khi

đã bước chân vào cổng trường đại học thì hối hả thu

nạp kiến thức, gấp gáp chuẩn bị cho công việc; sau

khi đi làm lại bận rộn với phấn đấu thành tích

trong công việc, bận rộn kiếm tiền, mua nhà, yêu

đương… Ngoảnh đầu nhìn lại, có phải chúng ta chưa

bao giờ được tĩnh tâm? Cuộc đời giống như một chiếc

đồng hồ đã lên dây cót, không lúc nào thôi thúc

giục, giục giã chúng ta tiến lên phía trước không

44

ngừng nghỉ.

Bận rộn, mù quáng, mịt mờ

Có câu chuyện ngụ ngôn rằng: Con bạch mã mà Đường

Tăng cưỡi khi đi Tây Thiên thỉnh kinh vốn dĩ chỉ là

con ngựa bình thường của một xưởng nghiền bột

trong thành Trường An. Con ngựa này vốn dĩ không có

gì đặc biệt, chăm chỉ làm việc trong xưởng nghiền

bột từ nhỏ, cơ thể cường tráng, chịu khó chịu khổ,

hơn nữa bản tính lại thuần hòa, không bao giờ phá

phách hay làm trái lời chủ. Đường Tăng nhìn thấy

nó, thầm nghĩ: Lần này đi Tây Thiên, đường sá xa

xôi, hơn nữa khi quay về còn phải mang theo rất

nhiều kinh sách. Thế nên ông đã quyết định chọn con

bạch mã hiền lành chịu khó này.

Cứ như vậy, bạch mã theo Đường Tăng đi suốt mười

45

mấy năm ròng. Sau khi Đường Tăng lấy được chân kinh

quay về, con bạch mã bình thường năm xưa cũng được

phong là “Đại Đường đệ nhất danh mã”. Bạch mã quay

về xưởng nghiền bột mà mình đã từng làm việc năm

xưa, thăm lại bạn cũ. Một đàn lừa, ngựa, la vây

quanh bạch mã, phấn khích nghe nó kể chuyện trên

đường đi.

Bạch mã điềm tĩnh nói: “Các anh em ạ, thực ra tôi

cũng chẳng có gì giỏi giang cả, chỉ là may mắn được

Đường Tăng chọn, theo ông ấy đi Tây Thiên thỉnh

kinh mà thôi. Trong mười mấy năm này, các bạn cũng

bận rộn suốt, mỗi bước tôi đi thì các bạn cũng đi

không ngừng, chỉ khác một điều là các bạn đi vòng

quanh nhà”.

Giờ chúng ta hãy thử nhìn nhận câu chuyện này ở

46

một góc độ khác. Bạch mã không vì những thành công

có được khi đi theo Đường Tăng mà tỏ ra cao ngạo,

trái lại, nó hiểu rằng mình cũng chỉ giống với

những con ngựa khác mà thôi, đều chịu gian khổ để

tiến lên phía trước, cách suy nghĩ ấy quả thực đáng

khen ngợi. Nhưng lẽ nào những con lừa, ngựa, la

khác không có giá trị gì sao? Mỗi người trong xã

hội này đều có ý nghĩa tồn tại của mình, Đường Tăng

cần mang theo ngựa để đi thỉnh kinh, còn bách tính

thì cần những con ngựa này để xay bột, chở gạo.

Mặc dù công việc của chúng rất bình dị, nhưng những

công việc ấy cũng không kém phần quan trọng so với

những công việc lớn lao, vĩ đại khác.

Còn nếu chúng ta chỉ biết bận rộn một cách mù

quáng thì cuối cùng, thứ thu được chỉ là sự hoang

47

mang. Nếu tự nhận thấy năng lực của bản thân không

thể thực hiện được mục tiêu quá cao thì tại sao

chúng ta không “liệu cơm gắp mắm”, đề ra mục tiêu

thích hợp nhất với bản thân, sau đó thực hiện

chúng?

Rất nhiều lúc, con người không thực sự nhận thức

được rõ ràng về sự “bận”, rốt cuộc thế nào là

“bận”? Bận là một trạng thái sống, trong khoảng

thời gian nhất định, chúng ta không ngừng nỗ lực vì

mục tiêu đã đặt ra. Sự bận rộn có thể khiến cuộc

sống của chúng ta phong phú hơn, khiến chúng ta

không phải cảm thấy hổ thẹn với đời. Còn nếu như

chỉ vì không muốn nhàn rỗi mà cố tình làm cho mình

phải bận rộn, hoặc làm ra vẻ “bận”, thì chính là tự

lừa mình lừa người.

48

Sự nhàn nhã

Trên bờ biển, có một ngư ông ngày ngày ngồi trên

tảng đá ngầm thả câu. Điều kì lạ là cho dù câu được

nhiều hay ít, cứ ngồi đủ hai tiếng đồng hồ là ông

lão thu dọn đồ nghề, thong dong ra về.

Lâu dần, một thương nhân chú ý tới ông lão này.

Anh ta cảm thấy rất khó hiểu, bèn hỏi: “Gặp ngày

may mắn, sao ông không cố gắng ngồi câu thêm một

lúc nữa, như thế có phải ông sẽ câu được nhiều cá

hơn không?”

“Việc gì ta phải câu nhiều cá như vậy?” - Ngư ông

bình tĩnh trả lời.

“Để bán lấy tiền chứ còn làm gì nữa!” - Thương

nhân đáp, trong bụng thầm chê ông lão ngờ nghệch.

“Sau khi bán rồi thì sao?”

49

“Ông có thể mua một tấm lưới, sẽ bắt được nhiều cá

hơn, kiếm được nhiều tiền hơn”.

“Rồi sao nữa?”

“Ông có thể mua một chiếc thuyền đánh cá, ra biển

bắt nhiều cá hơn nữa, bán được nhiều tiền hơn nữa”.

“Kiếm được nhiều tiền như vậy để làm gì?” - Lão

ông vẫn tỏ vẻ bất cần.

“Ông có thể thuê nhiều người đi đánh cá, còn mình

thì hưởng thụ cuộc sống!”

“Chẳng phải bây giờ ta đang hưởng thụ hay sao?” -

Ông lão cười nói - “Mỗi ngày ta ngồi câu hai tiếng,

thời gian còn lại ta có thể chiêm ngưỡng ráng

chiều, hoàng hôn, chăm chút hoa cỏ ruộng đồng, gặp

mặt bạn cũ... Cậu thử nói xem, những việc này so

50

với việc kiếm tiền thì cái nào có ý nghĩa với ta

hơn?”

Nhàn nhã là một trạng thái tự nhiên của cuộc sống,

lúc này tâm hồn và thể xác được nghỉ ngơi. Nhàn

nhã là một cảnh giới của tâm hồn, múa kiếm khi say,

nghe mưa bên cửa sổ… đều là những thú vui khiến

lòng người hân hoan. Nhàn nhã còn là khi tận hưởng

cảnh sắc thiên nhiên, dạo chơi, một mình hát tình

ca… để nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

Sau một ngày làm việc bận rộn, đôi khi chúng ta

không nhất thiết phải vội vội vàng vàng về nhà, mà

có thể xuống xe bus trước một bến, chầm chậm bước

đi men theo con đường, cảm nhận cảnh đêm của thành

phố. Rồi phát hiện một cửa hàng nhỏ bán những món

đồ tinh xảo bên đường, đẩy cửa bước vào, biết đâu

51

lại phát hiện ra một “thế giới riêng” thú vị? Hà

tất ta phải tự biến mình thành một chiếc máy chạy

không ngừng nghỉ?

Con người không thể nhàn nhã suốt đời, nhưng cũng

không thể lúc nào cũng lên hết dây cót, không được

thảnh thơi. Do vậy, nhàn nhã là một sự điều chỉnh

cần thiết trong cuộc sống, mỗi người chúng ta đều

không thể thiếu nó.

Dắt ốc sên đi dạo

Mục sư nói:

Thượng Đế giao cho tôi nhiệm vụ dắt một con ốc sên

đi dạo. Tôi chẳng có cách nào để đi nhanh được,

mặc dù ốc sên đã cố gắng hết

sức bò lên phía trước, nhưng nó cũng chỉ có thể

dịch chuyển từng chút một.

52

Tôi không ngừng thúc giục nó, trách mắng nó, thậm

chí đe dọa nó, nhưng ốc sên chỉ biết nhìn tôi bằng

ánh mắt như biết lỗi, dường như muốn nói với tôi

rằng: “Tôi đã cố hết sức rồi!”

Tôi kéo nó, thậm chí muốn đạp một cái vào lưng nó.

Nó thở hổn hển, đầm đìa mồ hôi, cố sức bò lên

trước…Đúng là khó hiểu, vì sao Thượng Đế lại giao

cho tôi một nhiệm vụ kì lạ như vậy?

“Thượng Đế ơi! Rốt cuộc là vì sao?” - Tôi ngửng

đầu hỏi trời, nhưng xung quanh chỉ là một vùng tĩnh

lặng.

Có lẽ Thượng Đế đã bắt ốc sên đi rồi! Thôi được,

tôi quyết định phó mặc mọi chuyện. Dù sao thì

Thượng Đế cũng đã thôi không nói nữa, tôi còn bận

tâm nhiều như vậy làm gì!

53

Ốc sên tiếp tục bò lên trước, tôi bực tức theo sau

nó.

Dần dần, bước chân của tôi cũng chậm lại, tâm tôi

tĩnh lại… Ồ?

Đột nhiên tôi ngửi thấy mùi hương của hoa cỏ, thì

ra ngay cạnh tôi có một vườn hoa rất đẹp.

Tôi còn cảm thấy có làn gió nhè nhẹ thổi tới,

trước đây tôi chưa bao giờ để ý rằng, gió trong đêm

lại dịu dàng như vậy.

Ô, còn có tiếng chim, tiếng côn trùng kêu rỉ rả…

tôi nhìn thấy ánh sao khắp trời, thật đẹp.

Vì sao trước đây tôi chưa từng có trải nghiệm này?

Thì ra là nhờ Thượng Đế bảo tôi dắt một con ốc sên

đi dạo.

Bạn đã tìm thấy con ốc sên của mình chưa? Hãy đi

54

dạo giống như tôi đi!

Đi chậm trên con đường nhỏ tĩnh mịch, hít thở

không khí trong lành, ánh nắng xuyên qua tán cây,

hắt xuống đường những chấm loang lổ. Gió mát thổi

qua mang theo hương hoa nhè nhẹ, thấm vào lòng

người. Ngửa mặt nhìn lên trời thấy mây trắng lướt

qua, trôi nhẹ bồng bềnh. Ngân nga một khúc nhạc nhẹ

nhàng, khẽ đọc một bài thơ nho nhỏ, có phải bạn

đang cảm thấy cuộc sống tươi đẹp hơn rất nhiều

không?

Mỗi giây phút trước mắt đều đáng quý trọng, nhưng

có rất nhiều phương thức khác nhau để thể hiện sự

trân trọng đối với thời gian. Hãy tận hưởng từng

khoảnh khắc hiện tại, thỉnh thoảng bước chậm lại,

“dắt một con ốc sên đi dạo”, bạn sẽ tận hưởng được

55

rất nhiều cảnh đẹp đã để lỡ khi bận rộn.

56

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát