Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tấm Gương Ma Quái - Chuyện Quái Dị Ở Trường Học

TẤM GƯƠNG MA QUÁI

Bản quyền Tiếng Việt thuộc về Nhà sách Phương

Đông. Bản quyền được bảo hộ trên toàn thế giới.

Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức. Mọi thông

tin xin liên hệ: nhasachphuongdong@yahoo.com

Lớp sương mù thứ năm TẤM GƯƠNG MA QUÁI

Mưa to như trút nước.

Sự thay đổi của thời tiết có thể diễn ra trong

chớp mắt, trong khi vận mệnh của con người cũng

giống như vậy. Cho dù đã bật ô nhưng Hứa Thiên Cát

vẫn bị ướt hết cả người. Anh không biết con đường

này dẫn đến bệnh viện bằng cách nào. Cảm giác như

tâm hồn anh đang đi theo thân xác.

Anh đến muộn, nhưng dù sao sớm đến đâu cũng không

thể kịp được. Bác sĩ nói với anh, Tiểu Phỉ trên

1

đường tới bệnh viện thì tim đã ngừng đập.

Hứa Thiên Cát tận mắt trông thấy nhân viên y tá

đẩy xác của Tiểu Phỉ đi qua người anh. Cái chết

nhưng đang kéo một chiếc đuôi dài, đi theo tiếng

gào thét.

Người con gái đáng yêu ấy giờ đã nằm ở một nơi

lạnh lẽo, lạ lẫm. Hứa Thiên Cát muốn khóc nhưng

nước mắt không rơi, đó là do mọi thứ diễn ra quá

đột ngột.

Tiểu Phỉ…

Anh gọi khẽ, trên má còn chưa khô những giọt nước

mưa, nó chảy qua đôi môi. Tuy nhiên, những giọt

nước mưa này khác với tất cả, chúng mang theo vị

hơi hơi mặn. Mấy chữ mà Tiểu Phỉ nói ra trước khi

chết lúc nào cũng đè nén trong đầu anh. Rốt cuộc cô

2

ấy không muốn mình nhận cái gì?

Trong không khí lan tỏa mùi phoóc môn khiến Hứa

Thiên Cát buồn nôn. Người xanh xao, bức tường xanh

xao, hành lang xanh xao, cơ thể như mất đi trọng

tâm, Hứa Thiên Cát đi về phía trước nhưng chẳng với

mục đích gì.

Một mặt của hành lang có lắp chiếc gương rất lớn.

Khi Hứa Thiên Cát đi qua, anh liếc nhìn thấy chút

ánh sáng của mình, trong gương đang có người nhìn

anh chằm chằm.

Một cái rùng mình đã làm thức tỉnh Hứa Thiên Cát,

việc hít thở mạnh đã kéo anh quay trở lại. Hứa

Thiên Cát muốn nhìn gặp Tiểu Phỉ, anh rất muốn được

như vậy. Có thể thông qua tấm gương này, anh được

nói chuyện với người bạn gái đang ở một thế giới

3

khác.

Không ngờ rằng khi vừa mới quay người, anh đã va

phải một nữ y tá. Nữ y tá áo trắng mũ trắng, luôn

cúi đầu. Cô ta đột nhiên xuất hiện chỉ khiến Hứa

Thiên Cát liên tưởng đến một âm hồn xuất quỷ nhập

thần.

Nữ y tá bị Hứa Thiên Cát va phải cũng chẳng ngẩng

đầu lên. Cô ta đưa cho anh một tập dày bản báo cáo,

rồi quay người bước đi.

Hành động này của cô khiến Hứa Thiên Cát không thể

hiểu nổi. Đang định gọi cô ấy lại để hỏi cho kĩ,

trong chớp mắt đã chẳng thấy bóng hình của y tá đó

đâu, chỉ có một tập bản báo cáo chứng tỏ rằng cô ấy

đã từng xuất hiện. Hứa Thiên Cát đưa tập báo cáo

lên nhìn kĩ, đột nhiên anh hít vào một hơi khí

4

lạnh.

“Chiếc gương chú hận”?

Trong tay anh cầm bây giờ không phải là bản báo

cáo gì cả mà là một tập truyện viết bằng tay. “Tấm

gương ma quái”, đây là truyện được viết làm bối

cảnh cho “Bàn chuyện kì quái trong trường học” của

“Quán đêm” mà anh đã sáng tác ba năm trước. Ai lại

có hơi sức đem chép lại nó cơ chứ?

Hứa Thiên Cát nhìn qua loại chữ viết trên giấy, nó

ngay ngắn nhưng đẹp, giống chữ viết của một học

sinh tiểu học vậy. Anh đột nhiên cảm thấy một cơn

lạnh u ám không tên. Anh nghĩ đến một tên điên

cuồng anh đã từng đọc trên tạp chí, hắn có chỉ số

IQ cao nhưng biến chất, trước khi gây án, hắn gửi

cho cảnh sát một tờ giấy thông báo, hắn dùng chính

5

loại chữ non nớt này để viết.

Đó là một hiện tượng không thật. Có lúc, ma quỷ

cũng có thể giả thành thiên sứ.

Đột nhiên cánh cửa nào đó trên hành lang kêu “két”

một tiếng rồi tự động mở ra. Hứa Thiên Cát nhìn về

phía sau, chẳng có cái gì cả. Anh hít thở sâu một

hơi rồi xem kĩ truyện ngắn trong tay mình. Đó là

một chút hồi ức mà anh và Tiểu Phỉ đã có, là cô ấy

sai thiên sứ mặc áo trắng tới đưa cho anh sao?

Đáng buồn là ở chỗ, Hứa Thiên Cát không hề biết

rằng, lúc này, thiên sứ đã rời xa anh, rất xa và

rất xa. Bên cạnh anh chỉ có một lời chú hận sâu sắc

đến nỗi không thể hóa giải được. Anh cúi đầu đọc

một cách chăm chú câu chuyện, đồng thời, anh đang

đưa mình vào trong cạm bẫy ma quỷ.

6

I

Chu Văn Xương đã nhảy lầu tự sát. Anh ta là người

thứ ba nhảy lầu tự sát trong tháng này, và cũng

giống như hai người trước, anh bay người từ tầng

cao nhất của khu nhà dạy học lúc mười giờ tối.

Không có người chứng kiến tận mắt, chỉ có người

phát hiện ra xác chết. Mà lần này, người phát hiện

ra xác chết là tôi. Hình dạng Chu Văn Xương chết

thảm đã in dưới đáy tim tôi, bao nhiêu là máu màu

đỏ thẫm, còn cả đôi mắt đã chuyển sang màu trắng dã

khiến tôi không dám ra ngoài khi trời tối.

Tôi luôn nghĩ, nếu Chu Văn Chương không đứng trước

chiếc gương tập luyện trong phòng vũ đạo để cầu

nguyện thì có lẽ anh ta sẽ không phải nhận sự

nguyền rủa đáng sợ đó. Nhưng không ai có thể thoát

7

ra khỏi sự nguyền rủa của chiếc gương cầu nguyện,

chỉ cần trong tim người đó có khát vọng, người đó

nhất định sẽ nhận được lời mời của thần chết.

Sự việc phải nói từ một buổi tối cách đây một

tuần…Tôi cứ đi đằng trước, vượt qua một cái hành

lang tối tăm, tiếng bước chân trong đêm tối rất rõ

ràng, khiến người ta cảm thấy bất an.

Phía trước chính là phòng vũ đạo của ban Văn nghệ,

ở đó có một chiếc gương tập luyện chiếm hẳn một

mặt tường. Nghe nói đó là chiếc gương đã bị nguyền

rủa. Đã từng có một nữ sinh học khiêu vũ hiện đại,

mỗi tối đều một mình đến đây luyện tập, cho đến một

hôm trời tối, nhìn vào chiếc gương cô thấy chính

mình, động tác thực hiện khác nhưng diện mạo thì

giống hệt.

8

Cô ta sợ quá muốn thoát ra khỏi phòng vũ đạo,

nhưng cửa không làm thế nào mở ra được, chỉ có thể

co người ngồi bên một góc tường và nhìn vào chiếc

gương luyện tập, trong khi người giống cô ta kia

vẫn đang nhảy múa không ngừng nghỉ.

Thế là cô ta đã thề rằng, nếu mình có thể ra khỏi

đây thì kể cả không được khiêu vũ nữa cũng chấp

nhận. Cánh cửa đã mở ngay ra sau lời cầu nguyện của

cô ta. Cô chạy ra ngoài, nhưng ngày hôm sau cô gặp

phải tai nạn, hai chân bị cưa đi, không thể khiêu

vũ được nữa.

Từ đó trở đi, chiếc gương luyện tập trong phòng vũ

đạo kia đã có truyền thuyết về gương cầu nguyện.

Đương nhiên, đó chỉ là một trong số rất nhiều

truyền thuyết.

9

Đến trước cửa phòng vũ đạo, tôi dừng lại. Sau lưng

tôi là hai đối thủ cạnh tranh cho chức chủ tịch

hội sinh viên: Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương, đây

là hai con người tự đại. Lúc này họ đều có một chút

sợ hãi bất an, tôi quay đầu lại cười với bọn họ và

quay người đẩy cửa ra. Tiếng kêu cót két của trục

cánh cửa trong đêm tối đặc biệt yên tĩnh này vọng

lại liên tục trong hành lang, dường như đang có vô

số quỷ thần đáp lại và chạy nhanh tới.

Nhìn xem, chính là cái gương này. Nghe nói đây là

cái gương đã nhận phải lời nguyền, nếu ai đứng

trước gương này mà ước nguyện, thì việc gì muốn

cũng sẽ thành công. Ha ha, tuy nhiên phải trả cái

giá của nó đấy.

Tôi quay người cười tươi rói và nói với Hứa Thế

10

Cường, Chu Văn Xương. Hai người họ vẫn có chút do

dự, nhưng sau khi nhìn nhau, trong ánh mắt họ chỉ

còn lại sự tham lam điên cuồng. Hai người cùng lúc

bước lên, đưa tay về phía mặt gương tối om không

chút ánh sáng.

Trong giây phút, tôi dường như đã nhìn thấy một

ánh sáng xanh lướt qua mặt gương, mặt gương ánh lên

bóng hình ba người chúng tôi. Ngoài ra còn có một

bóng người mờ mờ, có chút gì đó mơ hồ không rõ

ràng, giống như một phụ nữ mặc váy trắng, đứng giữa

chúng tôi. Hai tay khoác lên hai vai của Hứa Thế

Cường và Chu Văn Xương, khuôn mặt hình như còn nở

một nụ cười không thể hiểu nổi.

Trong lòng tôi bỗng sợ hãi, lẽ nào những truyền

thuyết đó đều là thật? Suy nghĩ đó vừa mới xuất

11

hiện thì đã nghe thấy tiếng người con gái thật kì

ảo: Anh nghĩ thế nào? Sau đó là một loạt những

tiếng cười như có như không. Tôi phút chốc sợ hãi.

Quay người bốn phía, phòng vũ đạo trống rỗng này

chỉ có mỗi ba người đàn ông chúng tôi.

- Hứa Thiên Cát, cậu nhìn gì thế? Có phải còn giấu

bí mật gì chưa nói với bọn tớ không?

Hứa Thế Cường nhìn ra sự khác lạ của tôi, quay đầu

lại dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi chằm chằm. Chu

Văn Xương cũng dừng lại nhưng bàn tay vẫn đặt trên

chiếc gương. Hai bọn họ đột nhiên lại có lúc đoàn

kết, đúng là một việc ngoài dự đoán.

- Làm gì có, lẽ nào các cậu sợ một người cạnh

tranh trên danh nghĩa như mình? Ai chẳng biết các

cậu có số phiếu bầu cộng lại được trên tám mươi

12

phần trăm, của mình còn chưa đến mười sáu phần

trăm. Chức chủ tịch hội sinh viên khóa này chỉ có

thể rơi vào hai cậu, mình chẳng có phần đâu. Chỉ hi

vọng hai cậu cho dù ai được chọn, cũng nhớ để cho

mình một vị trí, như thế mình đã cảm kích lắm rồi.

Chu Văn Xương nở nụ cười nhạt bên khóe môi, không

nói câu nào. Hứa Thế Cường gật gật đầu, dùng một

nghĩ khí bề trên để an ủi tôi:

- Đây là điều tất yếu, huống chi mình luôn coi cậu

là bạn.

Lời nói của Hứa Thế Cường khiến Chu Văn Xương đứng

bên cạnh phải cười nhạt. Hứa Thế Cường cũng chẳng

tức giận mà quay đầu lại đặt tay lên gương, nhắm

mắt lại và cầu nguyện.

Nhìn hai đối thủ đang cầu nguyện, tôi nhẹ nhàng

13

lùi lại một bước. Tuy lời nguyền của gương cầu

nguyện chỉ là truyền thuyết nhưng tôi không muốn

chết một cách kì lạ không rõ nguyên nhân. Đúng với

sự nghi ngờ của Hứa Thế Cường, thực ra tôi đang

giấu bọn họ một số việc, ví dụ như tuy gương cầu

nguyện có thể làm thỏa mãn bất cứ nguyện vọng nào

nhưng cái giá cho sự thỏa mãn nguyện vọng ấy lại là

sinh mạng của chính người cầu nguyện.

Về điểm này, tôi cũng hôm nay mới biết, vẫn là Đới

Hiểu Phương nói với tôi. Hai người nhảy lầu tự sát

tuần này, một nam một nữ đều đã cầu nguyện trước

gương. Nguyện vọng của họ đều đã được thực hiện,

một người thi thành công nghiên cứu sinh, một người

từ bảo vệ an ninh trường thăng chức lên trưởng

phòng bảo vệ. Chỉ có điều chưa được vui vẻ mấy ngày

14

đã nhảy lầu một cách thần bí.

Đới Hiểu Phương là trưởng ban ban Văn nghệ, là

bông hoa của đại học Thiên Nam, là người đẹp nổi

tiếng trong các trường đại học. Người theo đuổi Đới

Hiểu Phương đếm không xuể. Hứa Thế Cường và Chu

Văn Xương cũng là hai trong số đó, hơn nữa họ có

sức cạnh tranh tương đối tốt. Nhưng bọn họ đều

không biết rằng, tôi cũng là một người theo đuổi

Đới Hiểu Phương, và tôi đã thành công. Còn về việc

làm thế nào tôi theo đuổi được Đới Hiểu Phương, trừ

khi cô ấy tự nói ra, nếu không mãi mãi sẽ chẳng có

người biết được.

- Thiên Cát, cậu không cầu nguyện à? - Hứa Thế

Cường đột nhiên quay đầu nói. Tôi cười ngại ngùng

và lắc đầu.

15

Do không bật đèn nên phòng vũ đạo tối mờ không ánh

sáng. Ánh sáng xiêu vẹo của đèn đường bên ngoài

chiếu vào bức tường đối diện với chiếc gương luyện

tập giống như một vết nứt, bóng cây lắc lư giống

như khúc xương khô không thịt đang vung vẩy.

Tôi nghĩ đến việc có hai người từng ước nguyện tại

đây, sau đó vào một ngày họ đột nhiên tự sát, vong

linh của họ có lẽ đang nhìn chăm chú chúng tôi ở

phía đối diện của gương.

Nghĩ đến đây, tôi run lên. Bản thân mình trong

gương mờ ám lạ lẫm khiến người ta phải sợ hãi.

- Được rồi, chúng ta đi thôi. Mình nghĩ nơi này

hơi lạnh, thực sự rất khác thường đấy - Tôi nói một

cách bất an. Chu Văn Xương cười lớn, anh dùng ánh

mắt coi thường liếc nhìn tôi. Tôi tránh ánh mắt đó,

16

vội vàng đi ra ngoài cửa.

II

Đới Hiểu Phương bí hiểm như một câu đố. Cô không

những là bông hoa của trường mà còn có rất nhiều

những lời đồn đại rất quái dị về cô. Cô là người

can đảm, dám một mình đến bãi tha ma vào ban đêm,

thỉnh thoảng còn giúp người ta xem phong thủy. Nếu

buộc phải dùng một từ để hình dung cô ấy, tôi chỉ

có thể nghĩ đến từ “yêu quái”.

Chúng tôi là bạn tiểu học, sau trung học không còn

ở cùng một lớp. Tuy nhiên vẫn duy trì việc liên

lạc, không gần gũi, cũng không xa cách, mãi đến đại

học mới xác định quan hệ yêu đương. Nhưng Đới Hiểu

Phương không cho tôi nói với mọi người, trong

trường học cũng chưa bao giờ đi cùng với tôi, chẳng

17

may gặp nhau cũng như hai người xa lạ. Chúng tôi

chỉ thông qua tin nhắn điện thoại để nói chuyện

tình cảm. Tôi không hiểu mục đích cô ấy làm như

thế, nhưng cô ấy luôn có lý lẽ của rùng mình, yêu

cô ấy thì nên tôn trọng cô ấy.

Để Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đến phòng vũ đạo

ước nguyện là chủ ý của Đới Hiểu Phương. Cô ấy nói

muốn xem xem lương tâm con người rốt cuộc có bao

phần tham lam, còn nói muốn biết khi hai ước vọng

giống nhau, gương ước vọng sẽ đáp ứng nguyện vọng

của ai.

Đới Hiểu Phương dùng một ngữ khí đùa cợt để nói,

trong khi tôi lừa hai người bọn họ tới là có tính

đến tư lợi. Nhiệm kì chủ tịch hội sinh viên khóa

sau sẽ là tôi, trong khi ngày thay đổi nhiệm kì

18

chính là ngày tôi và Đới Hiểu Phương công bố quan

hệ. Thời khắc đó tôi đã đợi rất lâu rồi.

Khi Đới Hiểu Phương biết tôi thật sự có ý định đưa

Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đến phòng vũ đạo để

cầu nguyện thì sắc mặt cô có chút nặng nề u ám, cô

dùng son môi vẽ một lá bùa và bảo tôi đeo trên

người. Tôi chẳng biết cô ấy học vẽ bùa lúc nào, chỉ

biết lá bùa đó khiến tôi cảm thấy bất an, ruột

nóng như lửa đốt. Nghĩ một hồi lâu tôi mới đặt nó ở

đầu giường kí túc.

Cuộc cạnh tranh chủ tịch hội sinh viên đại học

Thiên Nam vô cùng kịch liệt, phân ra làm ba ban

khác nhau. Những người ủng hộ cho bên Hứa Thế Cường

phần lớn là nữ sinh, đối thủ tranh cử với anh ấy

là Vương Chiếm Xuân; người ủng hộ cho Chu Văn Xương

19

phần lớn là nam sinh, đối thủ cạnh tranh của anh

ấy là Trương Phong; còn ủng hộ cho tôi chẳng có mấy

người, đa số là những nữ sinh xấu đến mức không

tìm được bạn trai. Đối thủ cạnh tranh của tôi là Lý

Trường Khánh.

Khi họp hội sinh viên, Hứa Thế Cường đã từng chế

giễu rằng người ủng hộ cho tôi đều là những người

ái nam ái nữ. Tuy rằng lực lượng ủng hộ cho Hứa Thế

Cường đông đảo, nhưng ban đầu là do từ phía người

ủng hộ Chu Văn Xương chuyển sang. Tỉ lệ nam nữ sinh

trường đại học Thiên Nam mất cân bằng nghiêm trọng

nên tạm thời Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương vẫn

còn đang nằm trong giai đoạn cân bằng.

Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương đều muốn kéo tôi về

phe của bọn họ, trong khi Đới Hiểu Phương lại bảo

20

tôi kéo họ lại với tôi để xem điều kiện ai đưa ra

tốt đẹp hơn. Tôi làm theo yêu cầu của Đới Hiểu

Phương, tôi cũng không vội vàng xem động thái của

họ mà duy trì trạng thái hiện tại khó hiểu này.

Hôm nay, sau khi cầu nguyện trước gương trong

phòng vũ đạo xong, trên đường quay về kí túc, tôi

gọi điện thoại cho Đới Hiểu Phương. Giọng cô ấy như

tiếng chuông bạc vang lên một các lạnh nhạt, xung

quanh có nhạc, dường như đang ở trong quán bar. Tôi

có chút không vui, mỗi lần hẹn cô ra ngoài, cô

luôn có lý do này lý do khác nhưng mỗi lần gọi điện

thoại cho cô, cô lại luôn đang ở một nơi có nhạc.

Hiển nhiên, những lý do thoái thác đó đều là miễn

cưỡng duy trì với tôi.

- Chín giờ, anh đợi em ở nhà - Giọng tôi có chút

21

mạnh mẽ. Đới Hiểu Phương ngừng lại một lúc trong

điện thoại rồi đồng ý miễn cưỡng.

Nhà của chúng tôi ở ngoài trường, một gian nằm

trong số các căn nhà dành cho sinh viên thuê. Tuy

mỗi tháng chúng tôi chỉ ở có mấy ngày, nhưng tôi đã

trả tiền thuê phòng cho cả một năm. Đới Hiểu

Phương thu dọn căn phòng thật sạch sẽ, ngăn nắp và

thoải mái, chúng tôi chỉ đến vào buổi tối, sáng sớm

ra đã rời đi để tránh bị người khác nhìn thấy.

Tôi rất nhớ hương thơm toả ra từ người Đới Hiểu

Phương, chỉ có điều thái độ của cô ấy lúc nào cũng

không rõ ràng, kể cả lúc ân ái cô ấy cũng không

chịu để lại một lời hứa.

Quá trình chờ đợi thật vô vị. Do chúng tôi rất ít

đến đây nên căn phòng này không hề lắp điện. Tôi

22

đến vội vàng, cũng chẳng mang theo cuốn sách nào

nên đành ngồi không.

Gian nhà cách âm rất kém, lúc này âm thanh vô

tuyến ở gian bên mở to nhưng vẫn không lấp hết được

tiếng rên rỉ của một đôi nam nữ đang làm tình với

nhau.Người con gái cuối cùng cũng đã nói lên một

tiếng. Trong phút chốc, tôi đờ người lại. Giọng nói

đó, lại là giọng của Đới Hiểu Phương! Tôi phẫn nộ,

tiện tay cầm một chai rượu định ra khỏi cửa nhưng

chút lí trí còn lại bảo tôi dừng lại, nhỡ đâu người

con gái đó không phải là Đới Hiểu Phương thì lần

này chẳng phải mình đã làm một trò cười đó sao? Đặt

chai rượu xuống, tôi đi lại hai vòng trong nhà rồi

quyết định sẽ đi nhìn trộm xem sao.

Trong đêm tối, tôi sờ thấy cánh cửa sổ của phòng

23

thuê bên cạnh, họ đã kéo rèm cửa nhưng vẫn còn để

lại một khe hở. Cố gắng nhìn vào bên trong, tôi

không cẩn thận nên để rơi một chiếc chai rỗng đặt

trên bệ cửa sổ.

Âm thanh chói tai khiến người trong phòng có chút

cảnh giác. Tôi định đứng dậy để chạy thì một cảnh

tượng trước mắt làm tôi sững người lại. Tôi nhìn

thấy người con trai đó lõa thể đi xuống giường, từ

trong gương đi ra với hiện thực, nhưng hắn ta lại

không có đầu!

Tôi run rẩy một cách mãnh liệt, trong khi người

phụ nữ đó cũng ngồi dậy, đó đúng là Đới Hiểu Phương

nhưng đầu lại được bê phía trước ngực!

Tôi kinh ngạc kêu lên một tiếng, ngã ngồi về phía

sau. Tôi ngồi lên một chiếc đùi mềm mại. Quay đầu

24

lại nhìn, tôi thấy đúng một đôi mắt đang cúi xuống,

mà cái đầu đó lại đang đặt trên đôi tay.

- Anh có muốn em không?

Khuôn mặt u ám của Đới Hiểu Phương mang theo nụ

cười châm biếm. Tôi sợ đến mức hồn bay phách lạc,

bò về phía sau và lại chạm phải một đôi mắt, ngửng

đầu lên nhìn, một đôi vai không có cổ đang cúi

người xuống, dường như đang nhìn tôi một cách tỉ

mỉ, cứ như đang có đầu vậy.

Tôi kêu lên một cách sợ hãi tuyệt vọng và tỉnh dậy

ngay tức khắc. Hóa ra đó chỉ là một cơn ác mộng.

Đới Hiểu Phương ngồi trước giường, đang mỉm cười

nhìn tôi. Những thứ trang điểm trên mặt cô đã được

rửa sạch sẽ, khuôn mặt mộc hướng lên trời lại càng

để lộ ra nét đẹp làm xiêu lòng người.

25

- Em biết anh gặp ác mộng, anh mơ đến đâu rồi? Sao

lại sợ hãi đến mức này?

Đới Hiểu Phương đưa tay ra lau mồ hôi cho tôi, tôi

sợ hãi co người lại để tránh. Đới Hiểu Phương đờ

người ra, cũng chẳng tức giận mà cầm lấy tay tôi

kéo về phía ngực, nhịp đập của tim cô ấy bình tĩnh

mà yên lặng, chỉ trong phút chốc tôi đã không còn

sợ hãi nữa.

- Cái lá bùa đấy anh có mang trên người không?

- Không, hôm nay dậy quên mang theo rồi.

- Mang theo đi, nếu không anh sẽ gặp phải ác mộng

đấy.Tôi đáp lại một cách mơ hồ, trong lòng vẫn

không muốn đeo, đó là do bản năng.

Đến đêm, đột nhiên tôi cảm thấy không hiểu gì về

tất cả những việc mình đã làm. Cuộc sống thực ra

26

rất đơn giản, tại sao lại làm cho nó phức tạp lên?

Suy nghĩ đó giống như một con quỷ không xua đi

được. Cuối cùng, tôi vẫn không kìm được và lay tỉnh

Đới Hiểu Phương.

- Em yêu, em nói anh làm tất cả mọi việc là vì cái

gì?

- Đương nhiên là vì em rồi. Anh biết làm bạn trai

của em tuyệt đối không thể là người bình thường

được.Ánh mắt của Đới Hiểu Phương trong đêm lóe

sáng khiến tim tôi như bị đóng băng.

Sáng hôm sau, trời vừa mới sáng, chúng tôi đã dậy.

Trước khi rời khỏi, Đới Hiểu Phương có dặn tôi,

ngày mai Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương có thể sẽ

tìm anh để bàn về điều kiện, đến lúc đó chỉ được

thất bại không được thành công, còn những chuyện

27

khác giao cho cô ấy là được. Tôi lại nghĩ tới cái

truyền thuyết về chiếc gương cầu nguyện, không đừng

được sự tò mò, tôi hỏi cô ấy đấy là thật hay giả.

Đới Hiểu Phương chỉ cười một cách thần bí, nói là

tôi sẽ nhanh chóng hiểu được thôi.

Tôi thực sự rất mong sớm hiểu được. Vào buổi

chiều, câu chuyện chiếc gương luyện tập trong phòng

vũ đạo đã chịu lời nguyền được truyền đi khắp

trường. Có người còn viết bài lên trang web của

trường, kể lại tỉ mỉ cảnh hai người nhảy lầu tuần

trước, còn cả di chúc của họ nữa. Trong di chúc đều

nhắc đến rằng họ đã từng cầu nguyện trước chiếc

gương tập luyện trong phòng vũ đạo. Không nghi ngờ

gì, chuyện này là do Đới Hiểu Phương làm. Đến tối,

trong phòng tự học đã có người bàn luận chuyện liên

28

quan tới truyền thuyết về chiếc gương cầu nguyện

rồi.

Tôi không biết nên hình dung tâm trạng của mình

thế nào. Việc làm lần này dường như đã tính cả tôi

vào trong đó. Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương khi

nhìn thấy tôi cũng đều có chút phẫn nộ. Người bạn

trên lợi ích sợ rằng không thể được nữa, nói chi

đến việc bàn điều kiện hợp tác.

Vậy, lời nguyền của chiếc gương cầu nguyện có thật

hay không?

III

Buổi trưa hôm sau, Chu Văn Xương tới tìm tôi

trước. Anh kéo tôi đến một quán ăn nhỏ ngoài trường

để uống rượu. Anh ấy đề nghị tôi làm bạn cạnh

tranh của anh ấy, điều kiện là phó chủ tịch hội

29

sinh viên, còn để lại cho người bạn gái của tôi sau

này một vị trí nữa.

Quả nhiên Đới Hiểu Phương đã tính đến chuyện này.

Thái độ dứt khoát của Chu Văn Xương khiến tôi ngạc

nhiên. Ban đầu tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ chèn ép tôi

vì chuyện cầu nguyện. Hôm qua khi gặp anh ta ở khu

nhà kí túc, chút xíu nữa chúng tôi còn cãi nhau.

Hứa Thế Cường cũng vậy, anh ta còn kiên quyết hơn,

buổi chiều khi qua khu kí túc nữ, tôi đã bị những

bạn nữ ủng hộ anh hắt nước rửa chân vào người.

Từ trong lòng tôi muốn gửi lời hỏi thăm tới những

người trong nhà hai người bọn họ. Thật chẳng ngờ

qua một đêm, Chu Văn Xương lại thay mặt, anh ta lợi

dụng mâu thuẫn giữa tôi và Hứa thế Cường để kéo

tôi về.

30

Nhất định Trương Phong là đối thủ cạnh tranh của

Chu Văn Xương, chỉ có anh ta mới có thể ý thức được

đây là cơ hội.

- Thế nào? Không cần suy nghĩ nữa chứ?

- Cậu… không hận tớ à?

- Hận cậu gì chứ? Ha ha, cậu có cái gì để tôi hận?

Đúng rồi, nghe nói cậu và Đới Hiểu Phương là bạn

học tiểu học, thật không thế? Có cái ảnh nào hồi

tiểu học của cô ấy không?

Chu Văn Xương khi nhắc đến Đới Hiểu Phương khuôn

mặt đầy tình cảm khiến cho tôi tận đáy lòng hận anh

ta tới ngứa cả chân răng, nhưng khuôn mặt tôi vẫn

giữ được sự bình tĩnh.

- Có chứ, tuy vậy mình không định cho cậu, cũng

không định làm đối thủ cạnh tranh của cậu đâu, vì

31

mình còn chưa biết điều kiện của Hứa Thế Cường là

gì, không chừng điều kiện của anh ta còn tốt hơn ấy

chứ.

Tôi cố gắng dùng ngữ khí thương xót để nói, nó

khiến cho Chu Văn Xương tức tím cả mặt, nhưng anh

ta vẫn nhẫn nại. Anh ta không muốn giở mặt với tôi

lúc này. Tôi cười nhạt, trong lòng đắc ý, Chu Văn

Xương với chút lanh lợi vặt ấy làm sao đấu lại được

với tôi? Còn cả Hứa Thế Cường nữa, không biết anh

ta sẽ đưa ra điều kiện thế nào đây.

Rời khỏi quán ăn, đúng lúc gặp phải Hứa Thế Cường

và Đới Hiểu Phương, hai người vừa nói vừa cười sánh

vai nhau đi tới. Hơn thế lại tay trong tay nữa!

Một ngọn lửa không tên đang định bốc lên thì đột

nhiên tôi nhìn thấy bên cạnh Hứa Thế Cường có một

32

chiếc bóng lóe lên, rồi rụt về phía sau lưng anh

ta. Tuy đó chỉ là chuyện trong chốc lát nhưng tôi

vẫn nhìn thấy rõ, đó chính là người phụ nữ mặc váy

trắng đứng trước gương luyện tập!

Vào lúc tôi cho rằng mình đang tưởng tượng thì cô

ta thò đầu ra. Từ bên vai trái của Hứa Thế Cường,

cái khuôn mặt không cắt ra giọt máu, đôi mắt không

có con ngươi nhìn chằm chằm về tôi. Dường như một

cơn gió lạnh thổi qua, tôi như rơi vào một hầm đá

lạnh, đứng đờ người giữa buổi trưa nắng chiếu đỉnh

đầu.

Đới Hiểu Phương khi đi qua đã nhìn tôi bằng một

ánh mắt quở trách. Chắc cô ấy nghĩ là tôi đang mất

cân bằng vì ghen. Tôi cố gắng chớp chớp mắt, khi

quay người lại, sau lưng Hứa Thế Cường chẳng có gì

33

nữa.

- Cái thằng háo sắc! Ngay cả người con gái trong

trắng như Hiểu Phương mà hắn cũng không tha, cầm

thú cũng chẳng bằng!

Chu Văn Xương đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói

bên tai tôi. Tôi định thần lại, khi quay người lại

nhìn đã phát hiện Hứa Thế Cường và Đới Hiểu Phương

đi vào trong quán ăn nhỏ. Ngọn lửa ghen trong tim

tôi như có gai góc thổi qua, nhưng sau cùng tôi vẫn

không làm gì, chỉ cười nhạt một cái.

- Người ta là sát thủ phụ nữ, một hoàng tử cưỡi

bạch mã, chúng ta không sánh nổi đâu.

- Sẽ có một ngày hắn phải bẽ mặt!

Chu Văn Xương cười một cách hận thù, tôi mừng thầm

trong lòng, nhưng khuôn mặt vẫn để lộ ra sự bất

34

an.- Bố anh ta là một nhà doanh nghiệp lớn, đừng

nên chọc tức thì tốt hơn.

- Hừ! Bố mình còn là Bộ trưởng Bộ Giáo dục cơ!

Tôi chẳng nói gì nữa, đi theo sau anh ta, khóe

miệng không đừng được nụ cười nhạt.

Khi chia tay trước giảng đường, Chu Văn Xương

khuyên tôi chân thành rằng hãy suy nghĩ lại, còn ám

chỉ có thể sắp xếp cho tôi vào đội bóng rổ của

trường. Tôi cũng là cán bộ của hội sinh viên, tôi

sẽ vì một cái tên trong đội bóng rổ mà bỏ đi sự

cạnh tranh chức chủ tịch hội sinh viên sao? Thật

đáng cười!

Đúng lúc Chu Văn Xương thở dài để ra đi, khóe mắt

tôi giật lên, kinh hoàng nhìn thấy trên vai Chu Văn

Xương đặt một bàn tay! Đó chỉ là một bàn tay nhỏ

35

trắng bệch không chút máu, mà ngay sau đó, khuôn

mặt của người con gái đã xuất hiện trong chiếc

gương và phía sau Hứa Thế Cường lại xuất hiện một

lần nữa.

Toàn thân tôi cứng đờ, đứng yên không thể động

đậy. Chu Văn Xương vẫy vẫy tay một cách tự nhiên và

đi về phía khu kí túc. Trong khi người con gái đó

lại ôm ngay lấy eo anh ta, phần đầu đặt trên vai,

nhìn chằm chằm vào tôi, từ từ đưa cánh tay trắng

xanh lên vẫy vẫy. Dường như có tiếng rung lạo xạo

của ống tay áo, ẩn hiện còn có tiếng đốt xương lách

cách. Mồ hôi lạnh trong phút chốc túa ra, chỉ

trong một phút ngắn ngủi thôi, chiếc áo sơ mi của

tôi đã ướt đẫm.

Là ảo giác chăng? Tôi nói với mình, cái thế giới

36

này làm gì có quỷ? Nhất định là ảo giác rồi.

Buổi tối trong phòng tự học lớn, Hứa Thế Cường nhờ

người gọi tôi đến, xem ra đối thủ cạnh tranh Vương

Chiếm Xuân của anh ta cũng không ngốc. Tất cả đều

như những gì Đới Hiểu Phương đã dự đoán, anh ta đến

tìm tôi là để bàn về điều kiện. Tuy nhiên anh ta

không vào hẳn chủ đề mà là hỏi tôi về truyền thuyết

chiếc gương luyện tập trong phòng vũ đạo.

Truyền thuyết về chiếc gương luyện tập có rất

nhiều. Tôi vừa vào nhập trường đã nghe người ta nói

đến rồi. Hai mươi năm trước có một thiên tài về vũ

đạo, hàng ngày đều nhảy múa trước chiếc gương

luyện tập, mọi người đều cho rằng sau này cô ấy sẽ

trở thành người nổi tiếng, chính cô ấy cũng chắc

chắn là như vậy, bởi vì cô ấy quá xinh đẹp. Nhưng

37

điều này đã mang đến cho cô ấy tai nạn. Cái chết

của cô ấy vô cùng bất ngờ, người bị đâm sáu nhát

dao, nhát nào cũng chí mạng, hơn nữa xác chết còn

bị hiếp dâm tại trước chính chiếc gương này.

Sau khi cô ấy chết, phòng vũ đạo đã không còn xảy

ra chuyện kì quái nữa. Nhưng nếu có người cầu

nguyện trước gương, cô ấy sẽ lại xuất hiện, tuy

nhiên không thể rời khỏi trường học. Từ đó trở đi

truyền thuyết về hồn ma của chiếc gương cầu nguyện

đã được đồn đi, hết khóa này sang khóa khác.

Hứa Thế Cường tất nhiên bị truyền thuyết này làm

cho sợ hãi. Sắc mặt xanh xao, bàn tay kẹp điếu

thuốc lá không ngừng run lên.

- Cậu sợ cái gì chứ? Trên thế giới này làm gì có

quỷ, trừ khi trong lòng cậu có quỷ.

38

Nhìn thấy Hứa Thế Cường sợ hãi bất an như vậy, tôi

nói một cách vui vẻ. Hứa Thế Cường nuốt nước bọt

rồi hít hai hơi thuốc, anh ta định thần trở lại.

- Nói ra cậu cũng chẳng tin. Mình đã thấy quỷ rồi…

thôi bỏ qua đi, không nói chuyện này nữa. Mình đến

là để xin lỗi. Chiều hôm qua có người hắt nước vào

cậu, đó là các anh của mình làm đấy, nhưng lúc đấy

mình không biết, thật đấy.

- Ồ, chuyện đấy à, không có gì, coi như là đi tắm

đi, ha ha! - Tôi nói ngoài mồm vậy nhưng trong lòng

lại thầm cười nhạt. Các anh? Là các chị em mới

đúng chứ? Hứa Thế Cường cười một cách ngại ngần.

Anh ta kéo tôi xuống đi dưới ánh đèn phía sau giảng

đường.

Sau giảng đường là một cái hồ, chu vi khoảng 200

39

mét. Trên hồ có bắc một cây cầu được đặt rất phù

hợp. Các đôi sinh viên yêu nhau thích nhất là được

đi qua cây cầu này, nhưng sau khi trời tối ở đây là

đất cấm. Bởi theo truyền thuyết, ở đây có con quỷ

nước là một hồn ma, mỗi năm đều có một người chết

một cách khó hiểu. Lúc này Hứa Thế Cường đang kéo

tôi đến đấy, tự nhiên tôi lại có chút tim đập chân

run.

Người chết năm ngoái tôi biết. Đó là vị trưởng ban

Giáo dục. Nghe nói anh ta bị loại khỏi đội ngũ của

tỉnh nên nhất thời nghĩ quẩn đã nhảy xuống hồ.

Nhưng trên thực tế hôm anh ta chết, tôi có đi với

anh ta, anh ta còn nói đội ngũ cán bộ của trường có

là gì, anh ta muốn vào đội ngũ cán bộ của nhà nước

cơ. Một người lạc quan như vậy cũng tự sát? Khi

40

tôi chuẩn bị quay về phòng dạy học, anh ấy còn muốn

ở lại hồ một lát. Tôi cười hỏi anh ta có phải đợi

bạn gái không, anh ta nói rất thật thà: Đúng vậy,

gần đây ngày nào cũng hẹn ở đây.

Tôi thường xuyên ngắm hồ từ hành lang của giảng

đường, và thường xuyên nhìn thấy anh ta ở trên cầu,

lúc nói, lúc cười. Liên tưởng tới việc quỷ tìm

người thế thân, tôi đột nhiên run bắn người. Tôi

nói với anh chuyện thực tế mà tôi đã gặp, anh cau

mày, nói rằng hôm nay muốn hỏi cho rõ ràng. Kết quả

là hôm đó anh ta không quay lại, chết tại hồ biển.

Mà năm nay, hồ vẫn chưa cướp đi sinh mạng của một

sinh viên nào.

- Ấy, cậu làm sao thế? Chắc không phải sợ những

41

tin đồn nhảm về quỷ nước đấy chứ? Ha ha! - Hứa Thế

Cường cười lớn. Khuôn mặt tuấn tú của anh ta dưới

ánh đèn đường có chút méo mó.

- Ha ha, đương nhiên không phải rồi. Nói đi, mình

biết hôm nay cậu đến tìm mình không phải là để xin

lỗi, có điều kiện gì đưa ra mình xem nào? Chu Văn

Xương nói sẽ để lại cho mình chức phó, còn nói để

cho bạn gái sau này của mình một vị trí nữa. Cậu có

điều kiện gì tốt hơn không?

Nụ cười trên mặt Hứa Thế Cường tắt ngóm. Tôi đoán

điều kiện mà anh ta dự tính cũng tương tự như vậy.

Nhưng Chu Văn Xương đưa điều kiện trước, chính vì

thế anh ta phải nghĩ ra điều kiện tốt hơn. Tôi nhìn

chằm chằm mặt của Hứa Thế Cường, anh ta đang do

dự. Điều này khiến tôi có chút tò mò, còn có điều

42

kiện gì tốt hơn của Chu Văn Xương đây? Tuy nhiên ở

vị trí là chủ tịch hội sinh viên, anh ta chắc sẽ

không dùng tiền để lôi kéo tôi đấy chứ?

Điều khiến tôi không nghĩ tới là, Hứa Thế Cường đã

đưa ra một điều kiện thế này:

- Ngoài những điều kiện mà anh ta đưa ra, tôi thêm

vào một điều kiện nữa. Bạn gái hiện tại của tôi,

Triệu Lệ Na, hoa khôi khoa tiếng Trung, nếu cậu

đồng ý về bên tôi, cô ấy là của cậu.

Tôi sững người ra. Hứa Thế Cường hình như điên

rồi.Nói thêm một lúc nữa, do gió thổi lạnh lẽo nên

tôi và Hứa Thế Cường đi về. Từ xa tôi nhìn thấy

Chu Văn Xương và Đới Hiểu Phương đang đứng nói

chuyện với nhau ở khu kí túc nữ. Hai người vừa nói

vừa cười. Hứa Thế Cường sắc mặt xám lại, bước thật

43

nhanh về phía đó. Tôi theo sát anh ta, sắc mặt chắc

chắn cũng chẳng ra làm sao cả.

Chu Văn Xương liếc nhìn thấy chúng tôi, cố ý kéo

tay Đới Hiểu Phương quay người lại, để lưng cô ấy

đối diện với chúng tôi. Hành vi đó của Chu Văn

Xương khiến Hứa Thế Cường tức điên lên. Anh ta định

xông tới làm gì đó, nhưng may sao tôi nhanh mắt

nhanh tay đã kéo được lại. Thế là trận tranh cãi

lớn đã diễn ra.

- Nhìn cái tên tiểu nhân kia đắc chí kìa, đúng là

hắn đã coi mình thành nhân vật quan trọng rồi đấy!

- Ừ, đúng là chẳng tốt đẹp gì cả!

- Đới Hiểu Phương cũng thế. Loại người đê tiện thế

mà cũng để ý, đúng là hiểu nhau quá rồi!

- Đủ rồi đủ rồi, đừng xúc động quá, chúng là ma

44

quỷ đấy!

- Ừ, xem như nể mặt Hiểu Phương đi, hôm nay không

tính sổ với hắn nữa. Đúng rồi, điều kiện của mình

thế nào? Mình biết cậu cũng đang theo đuổi Hiểu

Phương, có điều Triệu Lệ Na cũng chẳng kém gì cô ấy

đâu, hợp với cậu lắm đấy.

Tôi như nuốt phải một con nhặng, chỉ muốn nôn ra.

Tuy tôi chẳng phải là một chính nhân quân tử gì,

nhưng cũng không đến mức tồi tệ như Hứa Thế Cường

được. Anh ta dám lấy bạn gái ra để làm vật trao

đổi, đúng là thấy lợi mà tối mắt. Anh ta đã thử hỏi

Triệu Lệ Na có đồng ý không chưa? Kể cả Triệu Lệ

Na đồng ý, tôi cũng chẳng đồng ý! Kể cả người đẹp

như tiên trên trời, tôi cũng chẳng dám quay lưng

lại với Đới Hiểu Phương.

45

Tuy nhiên tôi cũng phải giả vờ do dự một lúc, từ

từ mở chức năng ghi âm của điện thoại ra, sau đó

mới làm ra vẻ oai phong lẫm liệt.

- Mình thích Đới Hiểu Phương là chuyện của mình,

cô ấy có đồng ý hay không là chuyện của cô ấy,

huống hồ mọi người đều cạnh tranh công bằng, cậu

lại lấy bạn gái của mình ra làm quả cân cạnh tranh

để tặng cho mình. Thực sự là quá đáng quá rồi. Nếu

cậu được bầu làm chủ tịch hội sinh viên, mình nghĩ

mình sẽ phải chịu trách nhiệm đối với các sinh

viên, đó là nỗi đau của trường đại học Thiên Nam!

Hứa Thế Cường nhìn tôi một cách ngạc nhiên, mặt

anh ta dần dần trở nên độc ác đáng sợ. Tôi lùi lại

một bước theo bản năng, anh ta lại bước theo một

bước.- Cậu cho rằng mình là cái thứ gì chứ? Còn

46

dám dạy mình nữa? Cậu và cái thằng họ Chu kia đều

là những tên diễn viên phụ trong vở kịch nhỏ thôi,

tin hay không tôi cũng sẽ tìm người làm việc với

các cậu!

Cái tôi đợi là câu nói này của Hứa Thế Cường.

Trong lòng muốn cười nhưng khuôn mặt vẫn ra vẻ oai

phong lắm.

- Chú ý cách ăn nói của mình. Cậu cũng là một đảng

viên đấy, lẽ nào chưa được học tám điều vinh, tám

điều nhục sao?

- Được, coi như cậu có học! Đi đi cho khuất mắt!

Nhìn theo phía sau của Hứa Thế Cường, tôi cười

không thành tiếng. Nhưng nụ cười đã bị chặn lại rất

nhanh, bởi tôi lại nhìn thấy người phụ nữ mặc váy

trắng đó. Cô ta lưng kề vào lưng của Hứa Thế Cường,

47

giống như chiếc bóng dính vào sau lưng vậy. Hứa

Thế Cường đi một bước, mái tóc dài xõa trước ngực

lay động sang trái sang phải theo, còn cả cánh tay

dường như không có xương cũng chuyển động không

ngừng.

Cô ta ngửng đầu lên, nhìn tôi ủ ê, khi chân tay

tôi cứng đờ lại, đột nhiên cô ta cười. Bên tai tôi

dường như nghe thấy tiếng cười ấy, từ bốn phương

truyền tới, lại giống như được truyền tới từ sâu

thẳm trong tâm hồn.

Đây là ảo giác ư? Làm gì có ảo giác nào chân thực

đến thế? Tôi muốn gọi Hứa Thế Cường lại nhưng không

từ nào thoát ra khỏi miệng cả.

Khi về đến kí túc, chân tôi vẫn còn run, đến mức

mà Lưu Cao ở giường trên còn hỏi xem có phải tôi bị

48

động kinh không. Tôi hỏi Lưu Cao lá bùa đầu giường

tôi đâu rồi, anh ấy nói đã đốt rồi, còn giải thích

lá bùa phải đốt mới có hiệu quả. Tôi định nói anh

ta ngớ ngẩn thì điện thoại rung. Đó là Đới Hiểu

Phương gọi. Tôi hít thở vài lần thật sâu mới trấn

tĩnh trở lại, cầm điện thoại lên, đi ra ngoài để

nghe.

- Sao rồi? Em nhìn thấy bọn anh rồi, anh ta nói

thế nào?

- Anh đã ghi âm một đoạn, một lát nữa gửi cho em

nghe, chỉ có một từ có thể hình dung: Man rợ!

- Ha ha, một tên ngốc không biết đường tính, gửi

nhanh em nghe xem nào. Em đang trong phòng vệ sinh,

phải tắt máy đây, có người đến rồi.

Sau khi tôi gửi đi xong, chẳng bao lâu nhận được

49

tin nhắn của Đới Hiểu Phương, chỉ có mỗi ba chữ: Vô

liêm sỉ!

IV

Chỉ còn một ngày nữa là tới ngày tranh cử, Chu Văn

Xương đã nhảy lầu tự sát.

Sáng sớm hôm đó, tôi và Đới Hiểu Phương chia tay

nhau ở nhà trọ. Cô ấy về kí túc còn tôi đến giảng

đường để lấy vở ghi hai hôm trước. Khi đi qua một

khu rừng toàn cây nhỏ, đột nhiên tôi cảm thấy trước

mắt tối om lại, ngẩng đầu lên thì phát hiện ra đâu

đâu cũng có quạ. Cánh của chúng chạm vào nhau kêu

sột soạt, lại chẳng có con nào kêu cả, cái kiểu

trầm lắng đó khiến người ta cảm thấy bất an.

Tôi đi qua rừng một cách cẩn thận. Khi đến cửa bên

của giảng đường, tôi đã nhìn thấy ngay Chu Văn

50

Xương nằm trên vũng máu. Mặt anh ta ngẩng lên trời,

khuôn mặt sợ hãi, mắt đã trắng dã, mồm mở rộng như

còn muốn hét gọi gì đó.

Suy nghĩ đầu tiên của tôi chính là Chu Văn Xương

phải chịu lời nguyền của chiếc gương ma quái kia.

Nhưng sau khi nghĩ lại, anh ấy vẫn chưa giành được

vị trí chủ tịch hội sinh viên, vậy anh ấy đã cầu

nguyện điều gì? Tôi đến gần quan sát tỉ mỉ, cổ tay

của Chu Văn Xương có bị thương, vết thương rất sâu

nhưng dường như chưa chạm đến động mạch.

Có vẻ như não sau anh ấy chạm đất trước, do vậy cả

khuôn mặt trông có chút biến hình. Máu có lẽ chảy

từ động mạch cổ ra. Tôi nhìn và không kìm được đã

tự sờ vào não sau và động mạch cổ của mình, toàn

thân tôi phát lạnh.

51

Sau khi báo với cảnh sát của trường, không lâu sau

đội trưởng đội bảo vệ mới nhận chức Trang Gia cùng

vài người bảo vệ khác đã tới.

Trang Gia là một người to béo, trung tuổi, cao gần

2 mét. Anh ấy đứng trước mặt ai cũng giống như một

bức tường, ngay cả tôi cũng chẳng phải ngoại lệ.

Nghe nói anh ấy là họ hàng thân thiết của vợ hiệu

trưởng, một người dựa vào cạp váy phụ nữ để xây

dựng sự nghiệp. Làm đội phó đội bảo vệ trong trường

hơn hai mươi năm, đến gần đây anh ta mới được lên

chức.

Điều này có vài phần giống với tôi, tôi đứng bên

xác Chu Văn Xương và tự chế giễu mình. Không khí

sặc mùi máu, còn cả mùi thối chỉ có ở nội tạng. Nếu

đó là gia súc, có thể tôi sẽ nói nó rất tươi,

52

nhưng hiện tại lại là người, do vậy trong dạ dày

không cảm thấy thoải mái.

- Là anh phát hiện?

- Vâng, là tôi phát hiện.

Trang Gia hỏi dò như một cảnh sát, ánh mắt như có

điện. Điều này khiến tôi thay đổi cách nghĩ về anh

ta. Nói không chừng người này thực sự có tài.

- Cậu biết người chết không?

- Có, em biết. Đó là đối thủ cạnh tranh cho chức

chủ tịch hội sinh viên.

- Hả? Thế giữa hai cậu có mâu thuẫn gì không?

Tôi cảm giác như anh Trang Gia này hơi khó đối

phó, nhưng vẫn thành thực trả lời:

- Mâu thuẫn không thể nói không có, rốt cuộc đều

đang tranh chức chủ tịch hội sinh viên mà. Nhưng em

53

không phải là đối thủ cạnh tranh chính của anh ta.

- Ừ, hai người cậu trông cái xác, đừng để cho sinh

viên đến gần. Cậu, lên trên theo tôi xem… À, không

đúng, là bảo vệ hiện trường.

Trang Gia nói muốn cùng một nhân viên bảo vệ lên

gác, tôi gọi gấp anh ta, hỏi xem mình có thể lên đó

xem được không. Trang Gia nghiêm túc từ chối thỉnh

cầu của tôi. Đồng thời gọi một nhân viên cao tuổi

mời tôi lên phòng bảo vệ, đợi cảnh sát đến tra hỏi

rồi mới được phép đi.

Người bảo vệ già đưa tôi qua đường chính để đến

phòng bảo vệ. Chưa đi được bao xa thì phía sau lưng

đột nhiên truyền đến tiếng kêu ầm ĩ của bọn quạ.

Quay đầu lại nhìn, trong rừng bọn quạ bay lên che

kín cả trời đất, chúng gào thét và bay về phía tây.

54

Tôi còn chú ý đến cả một việc khác. Một cửa sổ

trên giảng đường có người, đó là người con gái mặc

váy trắng. Tôi cảm nhận được một trận gió lạnh u ám

và rùng mình. Người bảo vệ đi bên cạnh thở dài một

tiếng, nói một câu: Quạ bay về hướng tây, hoang sơ

nghìn dặm, giống hệt như hai mươi năm trước vậy.

Tôi hỏi ông ấy có ý gì, người bảo vệ đó chỉ lắc lắc

đầu.

Khi ở phòng bảo vệ đợi cảnh sát đến, những bảo vệ

ban đầu cùng Trang Gia lên gác bảo vệ hiện trường

đã quay lại, họ đang bàn tán sôi nổi ở một phía.

Điều khiến tôi không thể hiểu nổi là, di chúc của

người chết lại là trò cười cho những người bảo vệ.

Họ đang cười, trong khi sắc mặt tôi lại chuyển dần

55

sang màu xám.

Di chúc của Chu Văn Xương có viết, anh ấy đã cầu

nguyện trước gương là có thể đạt được tình yêu của

nữ thần trong trái tim mình. Nào ngờ chỉ một đêm,

anh ta đã có được cô ấy. Chỉ là do Chu Văn Xương có

quan niệm nghiêm ngặt về trinh tiết. Khi anh ta

phát hiện ra nữ thần của mình không phải là gái

trinh, tinh thần anh ta đã sụp đổ. Anh ta cảm giác

như sống trên đời cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa,

thế là anh ta đã để lại di chúc và nhảy lầu.

Nữ thần của Chu Văn Xương? Là đang nói đến Đới

Hiểu Phương đây, tôi lại bị cắm sừng cơ đấy! Tuy

Chu Văn Xương đã chết nhưng tôi vẫn cảm thấy phẫn

nộ không thể chịu nổi. Tôi đá lật đổ chiếc bàn làm

việc trong phòng bảo vệ. Những bảo vệ trong phòng

56

đều sững người ra, chính tôi cũng phải sững người.

Nhưng may mà tôi nhanh trí lập tức đã nghĩ ra cách.

- Không cho phép mọi người nói… nói về bạn học

cùng tôi như thế! Huống hồ anh ấy đã chết, mạng

người là chuyện lớn, lẽ nào các anh không có một

chút thương cảm sao?!

Nhân viên bảo vệ không còn cười nói nữa, họ nghiêm

túc thu dọn lại các thứ rồi để tôi lại một mình

trong phòng.

Đợi đến khi cảnh sát Ngô Minh Thiên đến tra hỏi

tình hình, tôi đã chỉnh sửa lại biểu cảm trên khuôn

mặt. Tôi tỏ ra đau xót, thậm chí còn nhỏ vài giọt

nước mắt. Cách tra hỏi của Ngô Minh Thiên chẳng

khác gì so với Trang Gia, chẳng qua tường tận hơn.

57

Anh còn hỏi tôi đêm qua ở đâu, có ai chứng kiến

không.

Mồ hôi lạnh đột nhiên chảy ra. Nếu nói theo sự

thật, tôi sẽ để lộ ra Đới Hiểu Phương mất. Mà trong

di chúc của Chu Văn Xương cũng đã nhắc đến nữ thần

của anh ta, chỉ cần điều tra một chút là có thể

biết đó là chỉ Đới Hiểu Phương. Tình hình như vậy

sẽ phát triển theo hướng không có lợi cho chúng

tôi.

- Chẳng ai làm chứng cả. Hôm qua hơn chín giờ khi

trường học đóng cửa tôi mới đi ra ngoài, hơn năm

giờ sáng đã dậy rồi. Tôi đi lại một lúc bên bờ hồ

rồi quay về trường.

Ngô Minh Thiên nhìn tôi với ý sâu xa rồi tiếp tục

ghi chép trên cuốn sổ.

58

- Thế cậu có biết Đới Hiểu Phương không?

- Biết, không rõ lắm. Cô ấy là trưởng ban Văn

nghệ. Tôi ở ban Đời sống. Khi nào họp thường gặp

mặt.Ngô Minh Thiên trước khi tra hỏi tôi chắc chắn

đã dò hỏi những người bạn học khác. Điều tra ra nữ

thần của Chu Văn Xương là ai không phải chuyện

khó. Sau lưng tôi đã ướt đẫm, mọi chuyện bắt đầu

trở nên có chút mất thăng bằng. Có lẽ còn có thể

kéo lại được. Tôi sờ được chiếc điện thoại di động,

nghĩ đến đoạn đối thoại mấy hôm trước, đủ để đẩy

Hứa Thế Cường vào chỗ chết. Nhưng suy đi nghĩ lại,

có lẽ là không nên lấy ra. Đều là bạn cùng học, lại

chẳng có hận thù gì sâu sắc, cần gì phải làm thế.

Cuộc tra hỏi kết thúc. Tôi hỏi cảnh sát rằng Chu

Văn Xương có thật là tự sát không, tại sao nét mặt

59

của xác chết lại sợ hãi đến vậy, còn cả vết thương

nữa? Ngô Minh Thiên nghĩ một lúc, không trả lời tôi

và rời khỏi.

Hôm nay tôi chỉ có một tiết học, đã để lỡ rồi,

đành về thẳng kí túc.

Các anh em trong kí túc đều bàn tán chuyện cái

chết của Chu Văn Xương. Bây giờ mọi người càng cho

rằng lời nguyền của chiếc gương ở phòng luyện tập

là có thật, thực ra ngay cả tôi cũng bắt đầu có

chút tin tưởng.

Mọi người đều hỏi về hiện trạng cái chết của Chu

Văn Xương, thậm chí người lớp khác, khóa khác cũng

chạy đến hỏi, điều này khiến tôi thấy phiền toái.

Tuy rằng khi dẫn bọn họ đến phòng vũ đạo để cầu

nguyện tôi cũng đã nghĩ đến hậu quả, nhưng đó chỉ

60

là muốn mượn cớ này để dọa bọn họ sợ, ai ngờ lại

làm chết người thật.

Điều càng làm tôi phiền lòng là ở chỗ, nếu Chu Văn

Xương không phải tự sát, vậy tôi và Hứa Thế Cường

bị liệt vào danh sách kẻ tình nghi, từ đó mất đi tư

cách tham gia cạnh tranh chức chủ tịch hội sinh

viên, điều đó thực sự làm tôi buồn. Hiện tại việc

làm tôi cảm thấy hối hận nhất là câu hỏi mà tôi đã

hỏi Ngô Minh Thiên trước khi anh ta rời khỏi đó, nó

hoàn toàn thừa, hi vọng bên cảnh sát sớm công bố

Chu Văn Xương chết là do tự sát.

Buổi chiều tôi vẫn ở kí túc ôn tập bài, tôi nằm

trên giường đọc sách môn chuyên ngành. Lưu Cao ở

giường trên đột nhiên chạy từ ngoài về, kéo tôi dậy

và lôi đi.

61

- Làm gì thế? Tớ còn hai câu vẫn chưa làm xong…

- Còn làm gì nữa, mau đi cùng mình, cảnh sát đã

giải tán khỏi hiện trường rồi, bây giờ chẳng còn ai

cả, chúng ta đi tìm hiểu xem sao.

- Cậu nghiên cứu xong rồi về báo lại là được rồi,

kéo theo tớ đi làm gì?

Tôi chỉ nói ngoài miệng vậy thôi nhưng trong lòng

lại muốn lên tầng thượng thật nhanh để xem xem thế

nào. Lưu Cao cười và không trả lời câu hỏi của tôi,

khuôn mặt anh ta trở nên thần bí khó lường. Không

hiểu tại sao hôm nay Lưu Cao lại khác thường đến

vậy. Tuy không nói rõ ra được khác chỗ nào nhưng đã

có chút khác lạ với Lưu Cao hàng ngày.

Cảnh sát quả thật đã giải tán khỏi tầng thượng của

tòa nhà, hiện trường chẳng còn lưu lại gì. Lưu Cao

62

đi lên phía ven tầng thượng và cúi đầu nhìn, hơn

nửa người anh ta thò ra ngoài. Nếu lúc này tôi tiến

đến và đẩy một cái, thậm chí hét lớn một tiếng,

anh ấy đều có thể ngã và chết theo kiểu của Chu Văn

Xương. Cái suy nghĩ đó đuổi không chịu đi trong

đầu tôi, như bị hồn ma nhập vào cơ thể vậy.

Ngay lúc đó, tôi đột nhiên cảm thấy run rẩy, dường

như có một đôi mắt đang nhìn tôi chằm chằm. Quay

đầu lại nhìn, tầng thượng trống không. Tháp nước

với lớp sơn màu trắng đã bị tróc vỏ hơn nửa, lộ ra

một vật hình hộp màu nâu đỏ, phần bị gỉ nước chảy

vào hình thành một vết giống như từng con mắt,

chúng nhìn lại đây nhưng vô hồn. Đang định chuyển

tầm mắt thì đột nhiên tôi nhìn thấy chỗ giá đỡ tháp

nước lộ ra một vạt váy đang chuyển động, bóng một

63

người con gái đã xuất hiện chỗ đó. Cô ta từ từ quay

người về phía tôi, trước ngực lại bị cắm một con

dao.

Tôi kinh hoàng lùi lại bảy tám bước, đột nhiên

nghĩ tới người con gái trong chiếc gương của phòng

vũ đạo, nghĩ tới người mà tôi nhìn thấy trên tầm

cao sau khi Chu Văn Xương nhảy lầu tự tử, đều là

người phụ nữ xuất hiện trong không khí này chăng?

- Cô… cô là ai?

Cô ta không trả lời mà vừa cười vừa đi lại phía

tôi. Tôi hét lên và quay người lại, tôi phát hiện

ra không thấy Lưu Cao đâu nữa, phía ven của tầng

thượng chỉ còn để lại một chiếc giày, nó là của Lưu

Cao.

Lưu Cao nhảy lầu rồi? Tôi khó mà tin nổi.

64

- Cậu cũng nhảy xuống đi, họ đang đợi cậu đấy.

Người con gái phía sau đột nhiên mở miệng, khi tôi

quay người lại đã thấy cô ta đang đứng trước mặt

tôi, dường như đầu mũi chạm vào tôi. Nỗi sợ hãi

càng tăng lên nhiều lần. Một mùi thối của máu xông

vào mặt tôi, bao bọc tôi lại trong đó.

- Những người đàn ông như các ngươi chẳng có thằng

nào tốt cả, chết hết đi, đừng sống nữa.

Đột nhiên tôi sững người lại, câu nói này dường

như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi. Đúng lúc đang

nghĩ thật kĩ, đột nhiên người con gái trước mặt đã

đẩy tôi, cơ thể tôi trượt ngã ra bên ngoài và rơi

xuống không ngừng. Tiếng gió gào thét bên tai,

trong khi cố gắng hét lên, sinh mạng sắp kết thúc,

tôi vẫn không nghĩ mình sẽ chết thế này.

65

- Hứa Thiên Cát? Tỉnh lại đi, mơ gì thế? Sao hét

to thế?

Tôi ngồi bật dậy, thở dốc, hóa ra đó chỉ là một

giấc mơ. Da trời bên ngoài đã tối sầm, đã khoảng

bảy giờ hơn rồi, tôi đã ngủ một giấc đến gần tối.

Tôi vừa định cười thì đột nhiên nghĩ ra câu nói đó

là do ai đã từng nói, liền rơi vào trong khủng

hoảng bất an. Nhớ lại một cách kĩ lưỡng, tôi mới

phát hiện ra, người con gái trong chiếc gương tập

luyện trong phòng vũ đạo và bên cạnh thác nước trên

tầng thượng tòa nhà, còn cả người con gái đứng bên

Hứa Thế Cường và Chu Văn Xương, bọn họ đều rất

giống một người: Đới Hiểu Phương!

Mồ hôi lạnh toát ra, tôi ngồi run rẩy bên giường.

Lưu Cao nhìn tôi khó hiểu, sau đó lắc đầu thở dài

66

và đi khỏi, vừa đi vừa lầm rầm: Văn Xương tự tử,

Thế Cường điên, Thiên Cát đần độn, chức chủ tịch

hội sinh viên khóa này mình làm được rồi. Trong đầu

vụt lên một ánh sáng, tôi lập tức tỉnh lại.

- Đợi đã, cậu nói Hứa Thế Cường điên rồi? Thế là

thế nào?

- Ha ha, mình biết ngay cậu đần độn rồi mà!

Lưu Cao đi đến cửa rồi quay người lại cười đùa,

khuôn mặt hớn hở vui mừng.

Lưu Cao là người thích đi nghe ngóng chuyện của

người khác, thông tin bí mật của trường đại học

Thiên Nam không tin nào là anh ta không biết. Đặc

biệt là ai đã nói yêu ai, ai đã đá ai, ai đã cùng

ai đến quán bar bên ngoài trường, đặc biệt trong

trường có bao nhiêu học sinh nghèo khó thật sự, có

67

bao nhiêu người có tiền mà không nộp học phí, anh

ta đều biết rõ.

- Nói mau nói mau, đừng treo mồm mình thế chứ.

- Ừ, chuyện là thế này. Hôm nay vừa sáng ra mình

đã bị dẫn đến phòng bảo vệ, do vậy có một số chuyện

cậu không biết. Cảnh sát đến điều tra tình hình,

đầu tiên là hỏi đối thủ cạnh tranh của Chu Văn

Xương, Trương Phong cung cấp tên của Hứa Thế Cường,

đồng thời khẳng định là chuyện này có liên quan

tới anh ta. Trương Phong đầy nghĩa khí, nghe nói

trước khi chết Chu Văn Xương đã khóc cả một ngày.

Cảnh sát đã tìm đến hỏi Hứa Thế Cường, cậu đoán thế

nào, Hứa Thế Cường nói tối hôm qua anh ta đã ở với

đối thủ cạnh tranh Vương Chiếm Xuân, kết quả là

khi cảnh sát hỏi đến Vương Chiếm Xuân, anh ta nói

68

đêm qua anh ta ở với bạn gái. Hứa Thế Cường lần này

đã vu khống rồi, anh ta đã bị coi là kẻ tình nghi.

Tôi yên lặng lắng nghe, không ngờ lại xảy ra

chuyện này. Chỉ có điều không hiểu sao Hứa Thế

Cường lại nói dối, lẽ nào anh ta có chuyện gì không

thể nói ra?

- Phim hay còn ở phần kết! Tớ nghe nói buổi chiều

Hứa Thế Cường đã nhận tội. Tối qua anh ta còn ở

trong giảng đường cùng với một cô gái không quen

biết, hơn nữa lại ở chính lối thông an toàn với

tầng thượng. Nghe những người bảo vệ nói, thời gian

xảy ra cái chết của Chu Văn Xương vào khoảng bảy

tám giờ, cũng chính là thời gian anh ta tự sát. Hứa

Thế Cường đáng lẽ sẽ nhìn thấy hoặc ngăn lại,

69

nhưng anh ta không làm thế, anh ta có trách nhiệm

gián tiếp.

Tim tôi run lên, đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.

- Thế có khi nào, Chu Văn Xương nhìn thấy người

con gái mà mình yêu ở với Hứa Thế Cường nên tự sát

không?Lưu Cao kinh ngạc nhìn tôi, sau đó đập bàn,

anh ta khiến tôi suýt nữa ngã từ trên giường xuống.

- Không sai, mình nghe cảnh sát khi đó cũng hỏi

thế! Hứa Thế Cường nói anh ta cũng không biết, anh

ta không biết người con gái đó, cô ta hình như ở

ngoài trường, ăn mặc rất nhà quê nhưng rất xinh.

Sau khi anh ta tự học buổi tối xong, chuẩn bị quay

về kí túc thì gặp, sau đó họ cùng nhau lên tầng

thượng kín đáo gặp gỡ. Hứa Thế Cường nói tầng

thượng khóa cửa, do vậy mới qua đêm ở hành lang tòa

70

nhà. Cậu nói xem, Chu Văn Xương muốn nhảy lầu tự

sát, có thể nào không đi qua đường thông an toàn

của tầng thượng không? Do vậy nghi ngờ về Hứa Thế

Cường mỗi lúc một nhiều.

- Thế tại sao anh ấy điên?

- Đừng vội, nghe mình kể dần dần. Cảnh sát đưa Hứa

Thế Cường tới hiện trường, kết quả là tìm thấy một

chiếc dao dính máu, Hứa Thế Cường nói không còn rõ

tiếng nữa. Cảnh sát khi đó tức điên lên, hỏi anh

ta có chuyện gì. Hứa Thế Cường điên luôn lúc đó.

Anh ta hỏi người phụ nữ mặc váy trắng bên cạnh:

cảnh sát là ai? Còn liên mồm gào thét rằng không

phải anh ta làm, đừng đẩy anh ta xuống. Cậu nói

xem, anh ta hét cái gì còn được, lại hét là đừng

đẩy anh ta xuống, cậu nói xem cảnh sát có làm như

71

vậy không? Ngay lúc đó họ đã khóa tay anh ta, có

điên nữa cũng chẳng làm gì được, họ đã đưa anh ta

về đồn rồi.

Lưu Cao còn nói thao thao bất tuyệt trong khi tôi

đã bị nỗi sợ hãi vây kín. Hứa Thế Cường cũng nhìn

thấy người con gái đó, lẽ nào đó không phải là ảo

giác?- Còn một thông tin cực kỳ quan trọng nữa là,

qua sự cực khổ điều tra của mình, mình đã điều tra

ra đội trưởng đội bảo vệ nhảy lầu tự sát và án

giết người cưỡng dâm trong phòng vũ đạo hai mươi

năm trước có liên quan tới nhau, hơn nữa nữ nghiên

cứu sinh nhảy lầu tự sát và Chu Văn Xương, bố của

họ cũng đều là người tình nghi trong vụ án này. Còn

một người tình nghi nữa, cậu đoán xem là bố của

ai? - Mặt Lưu Cao thần bí, nụ cười âm u.

72

- Đợi một lúc nữa rồi nói, mình đi vệ sinh đã.

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn đi tiểu, bởi vì tôi

nhớ ra bố mình cũng tốt nghiệp trường đại học Thiên

Nam, tôi sợ Lưu Cao nói người bị tình nghi thứ tư

chính là bố tôi. Tôi đứng dậy chuẩn bị đi vệ sinh

thì liếc nhìn thấy trong bóng đêm, bên ngoài cửa sổ

có một thứ gì đó động đậy, liền quay đầu lại nhìn,

trong phút chốc tôi sợ đến hồn xiêu phách lạc,

người phụ nữ mặc váy trắng đó đang đứng ngoài cửa

sổ vẫy tay về phía tôi, khuôn mặt lạnh lùng để lộ

ra nụ cười u ám.

Tôi đã gặp quỷ thật rồi!

V

Người con gái đó rất giống Đới Hiểu Phương nhưng

không phải là Đới Hiểu Phương.

73

Tôi chạy ra ngoài kí túc thì va phải một người và

ngã nhào xuống đất. Khi định thần trở lại mới phát

hiện ra, người cùng ngã nhào xuống đất giống tôi

lại là Hứa Thế Cường! Mới chỉ một khoảng thời gian

ngắn ngủi không gặp, anh ấy đã tiều tụy chẳng ra

người nữa rồi, một khuôn mặt tuấn tú như thế mà đã

điểm lên nét tang thương và kinh hãi.

- Sao cậu được ra đây?

Tôi không hiểu gì và hỏi, sau đó lại nghĩ tại sao

Hứa Thế Cường lại đến trước cửa kí túc của tôi? Lẽ

nào là đến tìm tôi?

- Vừa mới về xong, mình muốn tìm cậu bàn chút

chuyện.Hứa Thế Cường chà chà chỗ đau bị tôi đâm

vào, và đưa tay ra kéo tôi lên. Anh ấy thay đổi

trong phút chốc khiến tôi có chút gì đó không thích

74

ứng được, huống hồ tôi còn đang lo bên ngoài kia

có ma nữ. Nhưng khi tôi quay đầu lại thì cửa kí túc

chỉ còn một màn đêm vô tận, cả tiếng ve kêu liên

miên. Ma nữ không còn thấy nữa, tôi đang do dự có

nên về kí túc ngủ không thì Hứa Thế Cường lại lần

nữa mời tôi ra ngoài.

- Đi đi, chỉ hai chúng ta thôi, bàn chút chuyện,

tôi không làm mất thời gian của cậu đâu.

Tôi không do dự thêm, lập tức đi ra ngoài cùng Hứa

Thế Cường.

Vậy là trong một tháng chết liền ba người, đều là

nhảy lầu cả, hơn nữa đều từng cầu nguyện trước

gương luyện tập trong phòng vũ đạo. Dường như đúng

là họ đã phải chịu lời nguyền, do vậy nỗi sợ hãi

lan tràn khắp trường học, buổi tối chưa đến mười

75

giờ đã có rất nhiều phòng kí túc tắt đèn đi ngủ.

Chúng tôi đi đến một rừng cây nhỏ trong khu kí

túc, ánh đèn xuyên qua lá cây màu xanh chiếu sáng,

in bóng đan xen nhau lên mặt đường lát đá. Những

cái bóng giống như một cái gì đó thật sự tồn tại

đang vắt ngang tại đấy. Nó khiến người ta không dám

bước chân lên, nếu không có thể sẽ giống như những

chiếc lá khô bị giẫm nát, phát ra âm thanh rào

rào.

Tôi đang lơ đãng thì Hứa Thế Cường cất giọng:

- Tôi hi vọng cậu rút khỏi cuộc cạnh tranh, điều

kiện tùy cậu. Nếu muốn tiền thì nói số lượng, trong

vòng một trăm triệu mình sẽ đưa tiền mặt cho cậu

ngay lập tức.

Hứa Thế Cường dừng bước, ánh mắt sáng ngời nhìn về

76

phía tôi. Tôi hơi sững người, có chút khó hiểu về

ý kiến của anh ta. Thế là Hứa Thế Cường nhắc lại

một lần nữa, lần này coi như tôi đã hiểu ý anh ta,

lấy tiền mua chức.

- Cậu mắc bệnh à, kể cả Chu Văn Xương có chết mình

cũng chẳng cạnh tranh được đâu…

Vừa nói đến đây tôi đột nhiên ý thức được một

chuyện, Chu Văn Xương chết rồi, mà Hứa Thế Cường

lại bị nghi ngờ đã gây án, người ủng hộ cho Chu Văn

Xương chắc chắn sẽ bất bình thậm chí là căm hận

Hứa Thế Cường, như thế bọn họ tuyệt đối sẽ không

ủng hộ cho Hứa Thế Cường, mà chuyển qua ủng hộ cho

tôi.

- Tuy nhiên hiện tại có vẻ như người của tôi nhiều

hơn của cậu, cậu lấy cái gì ra tranh vị trí chủ

77

tịch hội sinh viên với tôi?

Mặt tôi không còn giữ được nụ cười. Nếu Hứa Thế

Cường không nói ra, tôi thật sự không ý thức được

điều này. Từ buổi sáng sau khi phát hiện ra xác

chết của Chu Văn Xương, đầu tôi chỉ nằm trong trạng

thái sợ hãi và hỗn loạn, dường như không thể suy

nghĩ. Bây giờ một tin tốt lành đến khiến tôi cảm

thấy được an ủi đôi phần. Nhìn những bóng đêm đu

đưa xung quanh, tôi không cảm thấy sợ như trước

nữa.

Hứa Thế Cường tức đỏ mắt nhìn trừng trừng vào tôi.

Lúc này anh ta nhất định sẽ thấy khó khăn vạn phần

rồi. Tuy nhiên, tôi cảm thấy có chút bất ngờ về

việc anh ta có thể ra khỏi đồn cảnh sát nhanh như

thế. Anh ta vẫn là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm.

78

- Đừng tráo trở như thế! Nếu không phải Vương

Chiếm Xuân khuyên tôi đến đây nói chuyện với cậu,

cậu cho rằng mình có cơ hội đứng đây nói chuyện với

tôi sao? Cậu động não nghĩ thử xem, cảnh sát chẳng

có cách nào giữ tôi lại, thì cậu, một tên nhỏ bé

lấy gì mà tranh với tôi? Cậu chán sống rồi sao?

Nhà Hứa Thế Cường có tiền, có tiền có thể làm rất

nhiều việc, nhưng có những việc không thể cứ có

tiền là làm được. Ví dụ như tư cách tham gia ứng cử

của tôi, nếu tôi không đồng ý rút, anh ta cũng

chẳng làm gì được tôi cả. Tôi không quen nhìn loại

con nhà quyền quý như Hứa Thế Cường, đặc biệt anh

ta còn nói với tôi bằng cái giọng hung hăng bắt nạt

ấy nữa.

79

- Con dao phát hiện ở hiện trường không có dấu vân

tay của cậu ư? Nếu có, cậu làm sao được thả ra

nhanh thế? Còn nữa, cậu trợn mắt gì với tôi chứ, có

bản lĩnh thì lôi kéo hết người ủng hộ Chu Văn

Xương sang bên cậu đi. Thôi được rồi, mình chẳng có

gì để nói với cậu nữa. Trời tối rồi, mình phải về

ngủ đây.

Hứa Thế Cường đột nhiên tiến lên phía trước kéo cổ

áo tôi lại, ánh mắt hung tợn:

- Hôm nay cậu không đồng ý, cậu có tin mình sẽ cho

cậu không thể tốt nghiệp được không?

Tôi không vội vàng lấy điện thoại ra. Dưới ánh mắt

khác lạ của Hứa Thế Cường, tôi tìm đoạn ghi âm tối

hôm trước, sau đó mở ra. Khi Hứa Thế Cường nói to

trong điện thoại di động rằng muốn tìm người giết

80

tôi và Chu Văn Xương thì Hứa Thế Cường như một quả

bóng xịt hơi, ánh mắt đờ đẫn, hắn buông tay ra,

đứng sững ở đó. Tôi sửa lại cổ áo đã bị làm nhàu

một cách hài lòng và tắt điện thoại đi.

- Mình còn giữ vài đoạn nữa, nếu mình có chuyện gì

xảy ra, đoạn ghi âm này đâu đâu cũng sẽ có. Đừng

ép mình làm vậy, rốt cuộc mọi người đều là bạn cùng

học, việc gì phải làm đến cùng như vậy.

Nói xong tôi để mặc Hứa Thế Cường trong rừng cây

nhỏ, đi một mình về kí túc.

Khi về kí túc, Lưu Cao đang chuẩn bị tắt đèn đi

ngủ, những người khác đều đã ngủ hết rồi. Tối nay

không mở lớp tự học, giảng đường đã đóng cửa, lại

có người chuyên trông coi. Những sinh viên thuê

phòng bên ngoài không ngủ ở kí túc, trong khi những

81

sinh viên ở trong kí túc tối nay đều đi ngủ đúng

giờ. Mười rưỡi, hầu như tất cả các ánh đèn đều tắt

hết. Khi rửa ráy xong, tôi cũng chuẩn bị ngủ sớm

hơn một chút thì Đới Hiểu Phương gọi điện tới. Tôi

lên giường chui vào dưới chăn len để nghe.

Từ đầu tuần trước, người trong đội vũ đạo đều

không dám đi tập múa nữa. Là trưởng ban Văn nghệ,

áp lực của Đới Hiểu Phương rất lớn. Đặc biệt là hôm

nay, mấy nữ sinh đã từng cầu nguyện trước gương

luyện tập đều sợ hãi, cô ấy phải an ủi từng người

một, tuy rằng bản thân cũng rất sợ.

Đới Hiểu Phương lúc này rất phù hợp với hình tượng

của cô, là một người con gái mềm yếu, cô làm nũng

với tôi trên điện thoại. Sau khi nói chuyện được

một lúc, Đới Hiểu Phương đột nhiên hỏi ban nãy sao

82

tôi không nghe điện thoại. Tôi sững người, chẳng

nhớ ra hôm nay cô ấy đã từng gọi điện thoại. Đới

Hiểu Phương nói mười phút trước gọi điện thoại cho

tôi nhưng không thấy ai nghe.

Sau khi ngắt điện thoại, tôi kiểm tra lại các cuộc

gọi nhỡ, đúng là có một cuộc gọi không nghe. Tính

toán thời gian thì vào khoảng lúc tôi và Hứa Thế

Cường đang nói chuyện. Kể cả tôi và Hứa Thế Cường

nói chuyện quên cả thời gian thì cũng chẳng thể

không nghe được tiếng chuông điện thoại chứ? Thế là

thế nào?

Nửa đêm tỉnh dậy, tôi phát hiện ra những người

trong kí túc đều không ngủ. Ai nấy ngồi giường mình

hút thuốc bàn chuyện. Họ nói về chuyện cái chết

của Chu Văn Xương, còn cả chuyện của Hứa Thế Cường

83

nữa. Nhìn thấy tôi tỉnh dậy, họ cũng không tránh

đi, vẫn tiếp tục nói.

Lưu Cao từ trên giường đi xuống, ngồi ở bên giường

đối diện với tôi, đang kể tin tức mới nhất của anh

ta.

- Bố của Chu Văn Xương hóa ra chẳng phải là Bộ

trưởng Bộ Giáo dục gì cả mà chẳng qua chỉ là trưởng

khoa hậu cần thuộc Bộ Giáo dục mà thôi. Trong khi

bố của Hứa Thế Cường lại là một nhà doanh nghiệp,

hàng thật, giá thật, mỗi năm còn tặng cho Bộ Giáo

dục số tiền lên tới hàng triệu đồng nhân dân tệ.

Hứa Thế Cường có hậu thuẫn mạnh như thế chẳng trách

từ tiểu học tới đại học đều làm cán bộ lớp cả.

Câu chuyện ngày hôm nay, nghe nói trên con dao

phát hiện tại hiện trường có dấu vân tay, qua xác

84

nhận đó là của chính Chu Văn Xương. Lưu Cao phân

tích rằng anh ta đã tự đâm mình trước sau đó mới

nhảy lầu. Còn về Hứa Thế Cường, anh ta chắc chắn là

nói dối. Tối hôm qua anh ta không ở trong giảng

đường cùng cô gái lạ mặt. Nhưng tại sao anh ta lại

thêu dệt như vậy, chỉ chính anh ta mới biết.

Tuy nhiên, mình vừa nghe trộm được một tin. Người

nữ nghiên cứu sinh nhảy lầu tự sát trong tháng này

ấy, rất thảm nhé. Mẹ cô ta khó đẻ nên đã chết, bố

cô ta bị bệnh qua đời năm cô ta mười sáu tuổi, khó

khăn lắm mới học sắp hết được đại học thì bị Hứa

Thế Cường lôi kéo. Hình như vì anh ta mà cô ấy lựa

chọn ở lại trường học nghiên cứu sinh, nhưng Hứa

Thế Cường lại mê mẩn cô hoa khôi trường Đới Hiểu

Phương, người con gái này nghĩ quẩn nên mới nhảy

85

lầu tự sát. Tối qua vừa đúng là sinh nhật của mẹ cô

ấy, mình đoán Hứa Thế Cường chắc là trong lòng có

chút áy náy do vậy tối qua mới đốt giấy ở gần giảng

đường. Ai ngờ Chu Văn Xương lại chọn nhảy lầu vào

đúng lúc ấy, tất cả đều là ngoài dự đoán cả.

- Thế rốt cuộc có ma nữ trong gương báo thù không?

- Có người hỏi, Lưu Cao hít sâu một hơi thuốc và

thở ra một chuỗi những vòng khói. Dưới ánh trăng

xuyên vào nó có chút nghi hoặc.

- Có thể có, có thể không, chuyện này khó nói. Nếu

trong lòng người không có quỷ, thế giới này lấy

đâu ra quỷ?

Tôi đột nhiên run bật người, nghĩ đến một điều gì

đó. Đúng vậy, nếu mình không làm chuyện gì xấu thì

có sợ thế giới này có quỷ không? Trong khi bao

86

nhiêu năm nay tôi đều ở trong trạng thái sợ hãi bất

an, tất cả đều do chuyện đó. Tôi càng nghĩ càng

sợ, thậm chí nghĩ tới người đàn ông không đầu trong

cơn ác mộng, trên xương bả vai của anh ta dường

như có một vết đốm, mà sau lưng tôi cũng có một vết

đốm, đó chính là kết quả do tiềm thức của tôi

nghiệm ra đấy!

Kí túc mỗi lúc một lạnh, tôi không chịu được phải

vùi người vào trong chăn len.

Lưu Cao thấy khó hiểu cho phản ứng của tôi, cậu ta

cứ ngồi trên giường nhìn chằm chằm tôi.

Tôi co người vào trong chăn nhưng không dám chợp

mắt, cũng không dám thò đầu ra ngoài nhìn. Mọi

người có lẽ cảm thấy vấn đề này có chút nhạt nhẽo

nên đều quyết định đi ngủ. Tôi không thể ngủ được

87

đành lấy hết dũng khí xuống giường để tìm thuốc

ngủ, uống xong một viên mới cảm thấy đỡ hơn một

chút. Nhưng sự thay đổi lại xảy ra trong phút chốc

khi thần kinh tôi đang thả lỏng, con ma nữ mặc váy

trắng đột nhiên xuất hiện trước giường tôi, không

có điềm báo gì trước.

- Cậu sợ chưa?

Ma nữ cong người nói với tôi qua chiếc chăn len,

sau đó khẽ cười. Nụ cười của nó đâm thẳng vào đầu

tôi, không ngừng vọng lại.

Không khí trong kí túc dường như chuyển sang lạnh.

Tôi thu mình vào trong chăn len và tự nói với mình

rằng mình đã gặp quỷ thật rồi. Tại sao cô ta lại

nhìn tôi chằm chằm không chịu rời vậy? Lẽ nào người

bị tình nghi thứ tư là bố tôi?

88

- Tại sao trong tim cậu có quỷ?

Ma nữ hỏi lại lần nữa, tôi run như một chiếc lá

cuối cùng của mùa thu vậy.

Cũng chẳng biết bao lâu sau phía bên ngoài hình

như không còn âm thanh gì nữa. Nhưng mỗi lần kéo

một góc chăn lên đều nhìn thấy chiếc váy dài màu

trắng.Mọi người trong phòng kí túc đã ngủ cả, Lưu

Cao trước khi ngủ còn nói hôm nay tại sao lại lạnh

thế, cứ như mùa thu vậy. Mùa thu thì chưa đến,

chẳng qua có một ma nữ đứng phía trước giường, mà

anh ta không may lại nằm giường phía trên tôi.

Tôi gửi tin nhắn cho Đới Hiểu Phương, nói rằng tôi

gặp ma rồi. Cô ấy nhắn tin lại nói rằng đáng đời,

làm chuyện xấu nhiều nên gặp ma là chuyện thường.

Tôi nhắn tin lại nói là tôi không đùa, tôi gặp ma

89

thật, lại còn là ma nữ, có thể là con ma báo thù

trong gương của phòng vũ đạo. Tin nhắn của Đới Hiểu

Phương lần này nói: “Vậy anh có thể cưỡng hiếp cô

ấy, chinh phục cô ấy, sợ gì? Tiến lên đi, em ủng hộ

anh”.

Tôi vừa tức vừa sợ, trong chăn tôi run cầm cập.

Cuối cùng tôi gọi thẳng điện thoại cho Đới Hiểu

Phương, cô ấy tức và nói rằng tôi không quan tâm

tới cô ấy, không yêu cô ấy nữa.

- Đầu giường anh có một con ma nữ, thật đấy, không

đùa đâu. Anh rất sợ…

- Anh mà cũng có lúc sợ, đáng đời!

Đới Hiểu Phương tắt điện thoại một cách vô tình,

để mặc tôi một mình trong nỗi sợ hãi vô biên.

Là ảo giác, nhất định là ảo giác, nếu không tại

90

sao trong kí túc chỉ một mình tôi nhìn thấy?

Tôi như vậy, nhưng lại không có dũng khí để nhìn

ra ngoài. Tại sao cô ta lại theo tôi? Chu Văn Xương

chết rồi, lúc này đáng ra cô ta phải theo Hứa Thế

Cường chứ, lẽ nào Hứa Thế Cường cũng chết rồi? Tôi

là người tiếp theo? Nhưng tôi không hề cầu nguyện

trước gương mà! Hay là như tôi đã nói với Hứa Thế

Cường, đó là do trong lòng có ma?

Đêm dài lê thê, bất cứ một âm thanh nào trong

phòng đều giày vò tâm hồn tôi.

VI

Hứa Thế Cường cũng đã chết, chết trong hồ đằng sau

giảng đường. Theo phân tích của cảnh sát, Hứa Thế

Cường nhảy từ đỉnh của tòa nhà xuống. Cũng giống

như cái chết của Chu Văn Xương, đó là do tự sát.

91

Hiện trường có hai người chứng kiến, đó là bảo vệ

của trường đang trông đêm ở gác thượng, Trang Gia

và nhân viên bảo vệ già đó. Theo như lời họ, lúc đó

có một cô gái đi lên gác thượng cùng Hứa Thế

Cường, hai người sắc mặt đều hắc ám, giống như cái

xác đã chết từ lâu. Hứa Thế Cường sau khi tìm một

viên gạch để chèn di chúc lại đã nhảy lầu.

Trang Gia và nhân viên bảo vệ già đó muốn tiến về

phía trước để ngăn cản, nhưng cơ thể lại không động

đậy được, họ đành phải đứng nhìn Hứa Thế Cường

nhảy xuống. Sau khi tiếng kêu thảm thiết cắt vào

màn đêm, hai người bọn họ mới hồi phục lại được khả

năng hoạt động. Nhưng lúc này, người con gái kia

toàn thân phát ra ánh sáng, trong phút chốc đã tan

biến không nhìn thấy nữa.

92

Trong di chúc để lại của Hứa Thế Cường có nói, anh

ấy đã thất bại. Lần tranh cử chức chủ tịch hội

sinh viên này anh ta đã không có khả năng giành

phần thắng. Anh ta không chịu được vì mình đã thua

một thằng tiểu nhân, càng không chịu được khi người

con gái mình yêu lại là bạn gái của thằng tiểu

nhân đó, còn người bạn gái yêu mình đã vì mình mà

nhảy lầu tự sát. Anh ấy cảm thấy thế giới một màu

đen tối, không nhìn thấy hi vọng nữa.

Hai đối thủ cạnh tranh cho chức chủ tịch hội sinh

viên đều đã chết, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã

trúng tuyển. Nhưng khi công bố kết quả tranh cử,

hiệu trưởng lại trao cho Hứa Thế Cường danh dự của

chức chủ tịch hội sinh viên để biểu dương những

cống hiến của anh ta với trường học. Đương nhiên,

93

đó là để chỉ việc đóng góp của bố mẹ Hứa Thế Cường

cho trường.

Tôi nghĩ rất nhiều đến tính khả năng của kết cục,

nhưng chỉ có một kết cục không thể nghĩ ra được:

Người bị nghi ngờ thứ tư chính là bố của Hứa Thế

Cường!Cảnh sát Ngô Minh Thiên một lần nữa đến

trường lấy chứng cứ, một bản án oan thê thảm bị

chìm lắng hơn hai mươi năm trước cuối cùng đã được

tiết lộ. Người bị tình nghi thứ tư trong vụ giết

người và hiếp dâm tại phòng vũ đạo, ngoài một người

nhảy lầu tự sát, một người bị bệnh qua đời ra, hai

người còn lại đã sa lưới pháp luật. Mà hai đứa con

trai của hai tội phạm đã rơi vào lưới ấy, Chu Văn

Xương và Hứa Thế Cường đều chết trong trường học.

Gương cầu nguyện tuy đã thỏa mãn ước nguyện của

94

người cầu xin nó song nó lại chiếu ra cái ác trong

nhân tính của bọn họ. Là bọn họ đã phóng thích cho

ma nữ kia báo thù, họ chết trong sự tham lam của

mình.

Đới Hiểu Phương đồng ý công bố quan hệ của chúng

tôi, không còn lén lén lút lút nữa. Hiện tại chúng

tôi đi với nhau một cách quang minh chính đại. Nhìn

ánh mắt Đới Hiểu Phương mỗi khi hạnh phúc, tôi đột

nhiên cảm thấy xấu hổ với chính mình.

Tôi luôn nghi ngờ cô ấy sẽ hạ thủ tôi trong bóng

tối, bởi vì vào một ngày mùa hè lớp 12, trong lúc

đi chơi ở vùng ngoại ô tôi đã cưỡng hiếp cô ấy. Tuy

cô ấy không báo cáo nhưng cuộc sống của tôi luôn

nằm trong sợ hãi, sợ cô ấy sẽ báo thù, thậm chí khi

mới biết sẽ cùng học với cô ấy ở một trường đại

95

học, tôi từng có xuất hiện một ảo giác nghiêm

trọng: Một cô gái luôn lượn lờ xung quanh tôi, ánh

mắt trống rỗng biểu thị sự căm hờn. Bây giờ nghĩ

lại, đó là do lòng tôi có ma, trong khi Đới Hiểu

Phương yêu tôi thật sự, không hề giữ lại gì cho

mình.

Còn về cái chết của Chu Văn Xương và Hứa Thế

Cường, cảnh sát cảm thấy có chút không hiểu. Hai

người này đều không có lý do phải chết, nhưng bọn

họ đều đã chết, chết một cách lạ thường.

Sau khi chuyện này kết thúc, tôi hỏi Đới Hiểu

Phương đã nghe qua di chúc của Chu Văn Xương chưa,

cô ấy nói nghe nói rồi, nhưng cô ấy thấy rất kì lạ,

Chu Văn Xương và cô chưa bao giờ quan hệ với nhau,

có thể là nữ thần của anh ta là một người khác.

96

Hoặc có thể là, quan hệ với cô gái không phải là

người, mà là ma nữ báo thù trong gương cầu nguyện.

Gương luyện tập trong phòng vũ đạo vào đêm Hứa Thế

Cường chết đột nhiên vỡ ra, các mảnh vỡ rơi đầy

nền. Trường học tìm công nhân đến để tháo khung của

chiếc gương ra, còn phòng đó được chuyển thành nhà

kho, dùng để chứa bàn ghế không dùng đến.

Tất cả những truyền thuyết về câu chuyện ma quỷ

đều tan thành mây khói, ai đúng ai sai cũng không

người nào nhớ nổi nữa.

Đọc hết cả câu chuyện, Hứa Thiên Cát thở một hơi

nặng nề. Nếu có thể giống được như anh ta viết, có

một chiếc gương cầu nguyện thì anh ta sẽ xin được

gặp Tiểu Phỉ một lần, dù phải trả bất cứ giá nào.

Anh nhặt chiếc ô lên, quay lại trước chiếc gương ở

97

hành lang, đập một nhát đầy hận thù. Anh không gặp

được Tiểu Phỉ! Đó là vì sao? Một người tốt như thế

tại sao đột nhiên lại bị tai nạn xe?

Câu hỏi còn chưa được xóa bỏ thì khi Hứa Thiên Cát

ngẩng đầu lên, anh phát hiện ra một chuyện kì lạ.

Anh nhìn chính mình trong gương, chỉ thấy phần mặt

méo mó đến đáng sợ. Mà trong gương, có một người

con gái đang đi từ từ về phía anh, tóc dài che hết

cả phần sọ, cô ta từng bước bước lại gần, trên

người mang theo vẻ oán hận sâu xa.

Cảnh tượng này khiến Hứa Thiên Cát nghĩ ngay tới

một người: Trinh Tử!

Anh điên cuồng động đậy người, muốn rời khỏi đó,

nhưng cơ thể và cánh tay lại bị dính chặt vào mặt

gương, không thể động đậy được. Người con gái trong

98

gương từ từ ngẩng đầu, Hứa Thiên Cát phát hiện ra

ngay cả sức để nhắm mắt lại không nhìn cũng chẳng

có nữa. Thế là anh đành mở to mắt nhìn vào cô ta

với khuôn mặt không ra khuôn mặt, nó từ từ lộ ra

sau mái tóc dài.

Đó là một khuôn mặt không có mắt mũi mồm miệng,

giống như một khuôn mặt đã bị vò nát. Cho dù con

quái vật đó không có mồm, nhưng Hứa Thiên Cát vẫn

cảm nhận thấy có âm thanh tồn tại. Cô ấy vẫy anh đi

vào, là đi vào trong gương!

Âm thanh đó giống như đang mê hoặc, Hứa Thiên Cát

cảm thấy mình đang cố sức lê đôi chân. Anh cố gắng

chống chọi với yêu ma, nhưng sức cùng lực kiệt. Vào

lúc mà một chân sắp bước vào trong gương, chiếc ô

cán dài bên chân đột nhiên rơi xuống đất, ngăn

99

đường đi của Hứa Thiên Cát.

Đó là chiếc ô ghi lại biết bao nhiêu là kí ức giữa

anh và Tiểu Phỉ, nó rất to rất chắc. Họ thường

xuyên dùng nó để che ánh mắt của người đi đường,

trốn dưới chiếc ô để hôn nhau tùy hứng.

Tiểu Phỉ, là Tiểu Phỉ đã cứu anh!

Hứa Thiên Cát giật mình kinh hãi, như một người

đột nhiên bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Anh nắm chắc

lấy chiếc ô và lùi về phía sau. Sức mạnh kì lạ dính

trên người anh đã được gỡ bỏ. Người con gái không

có mặt trong gương cũng biến mất theo đó.

Tiểu Phỉ, em ở đâu?

Hứa Thiên Cát đi đến bên cửa sổ và hét vào không

trung. Đáp lại anh, chỉ có sự lặng lẽ của một vệt

ánh mặt trời đỏ tươi. Anh tuyệt vọng quay người

100

lại, phát hiện ra tiếng ồn của mình đang thu hút

không ít người.

Một bác sĩ mặc chiếc áo dài màu trắng đi tới nhặt

những bản báo cáo bị rơi dưới đất và đi về phía Hứa

Thiên Cát:

- Anh là anh Hứa à? Tuần trước anh kiểm tra ở đây

đã có kết quả rồi, tôi khuyên anh nên nhập viện

ngay, sau đó làm hóa nghiệm kĩ càng hơn.

Kí ức vụn vặt đã được chắp nối trở lại. Hứa Thiên

Cát nhớ ra gần đây anh luôn cảm thấy không được dễ

chịu, Tiểu Phỉ đã dẫn anh tới bệnh viện này để kiểm

tra. Anh cầm tập giấy lẽ ra là những bản báo cáo

viết đầy truyện, nhưng khi nhìn lại, anh ngạc nhiên

phát hiện ra, nó đã trở thành một tờ kết quả kiểm

tra bình thường.

101

Điều khiến Hứa Thiên Cát cảm thấy kinh ngạc nhất

vẫn không phải là những cái này. Trên bề mặt của tờ

kết quả kiểm tra đó, anh đột nhiên phát hiện, dạ

dày của mình mọc một khối u cực lớn!

Hứa Thiên Cát thông qua QQ của Tiểu Phỉ đã liên

lạc được với Tần Quan. Tin tức anh đem đến cho Tần

Quan lại khiến cho tâm trạng của Tần Quan rơi xuống

tận đáy vực thẳm: Tiểu Phỉ chết rồi, dạ dày của

Hứa Thiên Cát mọc khối u, là u lành hay u ác vẫn

còn phải hóa nghiệm một lần nữa.

Trong vườn hoa bệnh viện, cuộc gặp mặt của hai

người đàn ông thấm đẫm sự đau thương. Hứa Thiên Cát

lúc này vô cùng gầy gò, có lẽ là do bệnh tật giày

vò, hoặc cũng có thể là do sự xa cách mãi mãi,

trong tim chất chứa tâm tư tạo nên. Tần Quan không

102

muốn nói đến Tiểu Phỉ, sợ chạm vào nỗi đau của anh

ta. Anh bèn hỏi thăm bệnh tình của Hứa Thiên Cát:

- Hóa nghiệm khi nào có kết quả?

Hứa Thiên Cát không nói gì, dường như không giữ

được chuyện gì trong lòng, ánh mắt anh dừng lại

phía đối phương, nói:

- Nguyệt Quang, Tiểu Phỉ, tôi đều nhận được những

câu chuyện mà mình viết. Những người khác thì sao?

Có thoát được không?

- Tớ đang liên lạc với Đào Tử nhưng điện thoại của

cô ấy không gọi được.

Nói đến đây, Tần Quan vội tiếp tục:

- Cậu có cách liên lạc với Tống Lương Ngâm không?

Buộc phải thông báo sớm cho cô ấy.

Hứa Thiên Cát cười nhạt:

103

- Có tác dụng gì không? Nói không chừng bọn họ đã

gặp họa rồi, chẳng ai may mắn tránh được đâu! - Câu

nói có sức lay động lớn khiến Tần Quan đột nhiên

run lên.

Không ai may mắn tránh được!

Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Anh ta

nhất định không để cho Nguyệt Quang biết chuyện

này, cho dù phải đối mặt với một sức mạnh đáng sợ

còn chưa biết!

Sau khi thăm Hứa Thiên Cát, Tần Quan quay về nhà.

Do không muốn rước thêm phiền muộn về cho bố mẹ nên

anh đã tự lực cánh sinh từ rất sớm. Cái gọi là nhà

chỉ là một căn phòng kiểu cũ anh thuê, tồi tàn

nhưng rất sạch sẽ.

Gọi mãi cho Đào Tử không được khiến Tần Quan không

104

thể yên tâm được nữa. Cuối cùng anh quyết định gọi

điện cho ban biên tập tờ “Thân báo”. Nhân viên

nghe điện thoại đầu bên kia còn tức tối hơn anh

nhiều lần. Vừa nghe thấy bảo tìm Đào Tử, anh ta đã

hét lớn:

- Đào Tử? Bao nhiêu ngày nay cô ấy không đi làm

rồi? Nếu anh có gặp cô ấy bảo cô ấy liên lạc ngay

với tòa soạn.

Đào Tử không đi làm?

Điều này khiến Tần Quan nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu

được. Trong trí nhớ, cô ấy là một phóng viên coi

công việc như cuộc sống, mà cũng rất yêu nghề, sao

lại bỏ làm không lí do chứ?

Tần Quan lờ mờ cảm thấy bất an. Nhưng anh chẳng có

thời gian để nghĩ nhiều, làm cơm một cách vội vàng

105

và chuẩn bị chuyển đến cho Nguyệt Quang. Mấy ngày

nay đều là do anh chăm sóc Nguyệt Quang, gửi cơm

đến nhà cô, nhìn cô ngoan ngoãn ăn, bản thân anh

mới có thể an tâm.

Bếp của phòng thuê là dùng chung. Mỗi lần làm cơm

đều rất đông người. Do điều kiện không có nên ở đây

vẫn dùng ga. Khi bật bếp lên, Tần Quan phát hiện

không thể lên lửa được, anh vội vàng gọi điện thoại

cho công nhân đến thay ga.

Đợi lúc ga được chuyển tới, Tần Quan chạy vào

trong phòng, lấy ra hai cuốn sách chuẩn bị đem đến

cho Nguyệt Quang, để cô ấy ở nhà có thể đọc cho đỡ

buồn.Khi quay lại gian bếp, hình như có một người

đang đứng ở cửa bếp. Tần Quan rất tự nhiên cho rằng

đó là công nhân đến thay ga. Anh không quay đầu

106

lại mà nói trực tiếp:

- Bác à, bác đặt xuống đi. Ở đây cháu có bình đổi

cho bác. - Nói rồi Tần Quan vặn bình ga đã hết ra.

Trong lúc định ngửng đầu lên, anh đã ý thức được có

điều gì đó bất thường.

Từ đầu đến cuối, người đứng ở cửa kia đều không

chú ý tới anh. Nếu không phải là người đổi ga thì

là ai chứ?

Cảm giác rợn tóc gáy chạy lên xương sống của Tần

Quan. Anh cúi đầu, từ từ chuyển người. Anh kinh

ngạc phát hiện dưới mặt đất phía trước mặt, loang

loang lổ lổ, dường như là vết tích của từng giọt

từng giọt máu một.

Không còn đường để lùi lại, Tần Quan đứng thẳng

người lên và nhìn thẳng. Người đứng đối diện với

107

anh, lại chính là Đào Tử!

108

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát