Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tập 1 - Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Dưới ánh trăng trong sáng thưở thiếu thời, họ đã

ngồi cạnh nhau bên khe suối nhỏ, Diệp Khiên Trạch

từng nói: “Hướng Viễn, chúng ta sẽ không bao giờ xa

nhau”.

Trong thành phố hào hoa náo nhiệt, Hướng Viễn đã

gạt bỏ mọi thứ để đi về phía ước mơ. Cuối cùng, cô

đã cưới được người mình yêu thương và cũng có được

vinh hoa phú quý mà cô vẫn hằng ao ước. Thế nhưng,

ánh trăng của ký ức chỉ tỏa sáng rực rỡ trong trái

tim một mình cô, còn với anh, nó chỉ là những mảnh

vỡ vụn mong manh. Cô đã từng giữ anh trong một góc

tâm hồn mình, đã thực hiện từng nguyện vọng vì anh.

Anh tiến lên từng bước, cô sẽ lùi từng bước...

Khi giấc mộng xa vời dưới ánh trăng năm nào bị chà

đạp, trong tuyệt vọng, cô đã biến tình yêu mãnh

1

liệt thành hận thù...

Ánh trăng tuy đẹp nhưng mãi mãi không thể giữ lại

bên mình. Còn Diệp Quân, người vẫn luôn quấn quýt

yêu thương Hướng Viễn từ nhỏ, liệu có thể là ánh

ban mai cuối cùng của cô không?

Chương1

Nỗi chờ mong ở Tả Ngạn

Hướng Viễn cũng phải thừa nhận rằng trái tim mình

đa phần thuộc về phía bờ phải. Tất nhiên, không

phải ai cũng biết được rằng, ở một nơi nhỏ bé phía

bờ trái, cô đã từng đánh mất thứ mình yêu quý và

trân trọng nhất.

Bờ trái ở đâu? Tại sao nó lại được gọi là bờ trái?

Chương Việt bảo, trong trái tim mỗi người đều có

một dòng sông, nó phân trái tim chúng ta thành hai

2

bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm

tính, bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục

vọng, ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố

của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng

bỏng của đủ mọi loại quy tắc trên thế gian in vào

tim chúng ta - bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là

cuộc sống.

Chương Việt nhìn mấy bóng đèn neon trong casino mà

cô sở hữu rồi cười với Hướng Viễn: “Tớ vẫn thích

Tả Ngạn của mình nên ở đây suốt, còn cậu thì lại

khác”.Hướng Viễn cười cười, chỉ uống một ngụm nước

mà không giải thích gì. Chương Việt là một trong

số ít những người bạn thân của cô, dù không phải là

bạn tri kỷ nhưng vẫn rất hiểu cô.

Hướng Viễn từng nói một câu với các nhân viên của

3

mình rằng: “Tôi không có ước mơ, chỉ có kế hoạch”.

Kết quả là câu nói này đã được truyền tụng rộng rãi

đến mức người trong nghề ai cũng biết. Mọi người

đều rõ Hướng Viễn của công ty Giang Nguyên là một

người thực dụng đến không thể thực dụng hơn, cách

đối nhân xử thế của cô có mục đích rất rõ ràng,

cách làm cũng thẳng thắn trực tiếp. Nhưng không thể

phủ nhận rằng, cách làm việc của cô thường có hiệu

quả nhất, thế nên cô mới có thể đưa Giang Nguyên

ra khỏi vực thẳm, mở ra một chân trời mới như ngày

hôm nay. Nếu bắt buộc phải nói theo cách của Chương

Việt, vạch rõ hai bờ như thế thì Hướng Viễn cũng

phải thừa nhận rằng, trái tim mình đa phần thuộc về

phía bờ phải. Tất nhiên, không ai biết được rằng,

ở một góc nhỏ bé phía bờ trái, cô đã từng đánh mất

4

thứ mình yêu quý và trân trọng nhất.

Thấy chiếc cốc thủy tinh đặt trước mặt Hướng Viễn

đã vơi quá nửa, bà chủ Chương Việt đích thân thêm

nước cho cô. Đa số khách đến “Tả Ngạn” đều muốn say

sưa một phen nhưng Hướng Viễn lần nào cũng chỉ

uống nước - nói rõ hơn đó là nước lọc cho thêm

đường, cứ năm trăm mililit nước sẽ cho thêm một

thìa đường là cách uống cô ưa thích nhất. Chương

Việt không hề thấy điều này có gì kỳ quặc, mỗi

người thích hoặc ghét một điều gì đó đều có lý do

riêng của mình. Cô đã từng nhìn thấy những việc còn

kỳ quặc hơn, có người tin rằng uống nước tiểu vừa

thải ra của mình có thể giữ được tuổi thanh xuân,

có người đến “Tả Ngạn” đòi uống máu chim họa mi… Cô

chỉ không rõ tại sao ngày nào Hướng Viễn cũng uống

5

một loại nước đường như thế mà lại không có dấu

hiệu phát phì. Lúc này, cô có thể thấy rõ xương

quai xanh dưới cổ chiếc áo bằng lụa màu trắng đang

mở ra của Hướng Viễn.

“Nhìn tớ làm gì thế?” Hướng Viễn nhìn theo ánh mắt

của Chương Việt rồi cười phá lên. Lúc cô cười, đôi

mắt một mí cong lên như vầng trăng non.

Chương Việt nói: “Sao cậu lại gầy thế nhỉ?”.

Hướng Viễn sờ hõm xương cổ mình, nói với vẻ nửa

đùa nửa thật: “Thì tớ đã nói là cố gắng làm việc

mới có tư cách thổ huyết mà? Gầy là cái giá phải

trả cho sự phấn đấu”.

“Nhưng cậu phấn đấu quá rồi đấy, có cần thiết phải

ép mình ra nông nỗi này không?” Chương Việt nhớ

đến một số chuyện, thở dài nói tiếp: “Diệp Khiên

6

Trạch vẫn không có chút tin tức nào à?”.

Chương Việt là người thông minh, vừa nói ra câu

này đã bắt đầu hối hận. Tuy chồng của Hướng Viễn

cũng chính là Phó Tổng giám đốc tiền nhiệm của công

ty Giang Nguyên - Diệp Khiên Trạch - đã mất tích

hơn bốn năm là chuyện ai trong thành phố G cũng

biết nhưng dù gì đó cũng là chuyện riêng tư của

người ta, cô không nên rạch vào vết thương lòng này

mới phải.

Nhìn vẻ mặt hối lỗi của Chương Việt, Hướng Viễn

lại tỏ ra thản nhiên, cô bình tĩnh lắc đầu: “Tin

tức thì nhiều nhưng chẳng có cái nào hữu ích cả”.

Nghe nói hơn bốn năm về trước, Diệp Khiên Trạch

lên tàu ra biển câu cá - đó là thói quen nhiều năm

nay của anh - nhưng lần đó anh một đi không trở

7

lại. Đêm ấy, nhà họ Diệp nhận được cú điện thoại

của bọn bắt cóc, điều kỳ lạ là, dù nhà họ Diệp đã

tỏ ý muốn trả tiền chuộc nhưng sau đó bọn bắt cóc

lại không liên lạc lại lần nào. Cảnh sát sau khi

nhập cuộc cũng đã dò hỏi khắp nơi nhưng chẳng thu

hoạch được gì. Phó Tổng giám đốc Diệp Khiên Trạch

của công ty Trách nhiệm hữu hạn Vật liệu kiến trúc

Giang Nguyên - nhà cung cấp vật liệu xây dựng nổi

tiếng của thành phố G - đã biến mất trên biển cả

mênh mông cùng với con tàu và bọn bắt cóc cho đến

nay vẫn không rõ tung tích. Chuyện này đã trở thành

tin tức nóng bỏng nhất mà các báo đài của thành

phố đồng loạt đưa tin. Sau một khoảng thời gian sôi

sục vẫn còn vô số những lời đồn đại về việc này.

Người ta nói đủ kiểu, người thì bảo Diệp Khiên

8

Trạch đã bị giết chết, cũng có kẻ lại nói do lúc ấy

Giang Nguyên đầu tư thất thoát, Diệp Khiên Trạch

không gánh vác nổi trách nhiệm nên mới nhảy xuống

biển tự vẫn. Một số người nhiều chuyện còn nắm bắt

thời cơ để sáng tác ra những câu chuyện vô cùng ly

kỳ, chẳng hạn như Phó Tổng giám đốc Giang Nguyên bỏ

nhà cửa, địa vị cao chạy xa bay vì tình yêu. Quá

quắt hơn là, còn có người bàn tán con dâu nhà họ

Diệp xuất thân bần hàn đã ra tay quá tàn nhẫn,

không cam chịu làm trợ lý cho chồng nên đã tự tạo

ra một nghi án bắt cóc, giết người đoạt quyền. Vì

thế phía cảnh sát đã nhiều lần tìm Hướng Viễn yêu

cầu “giúp đỡ điều tra”, kết quả đương nhiên là

không có chứng cứ gì.

Trên thế giới này, có người đóng kịch thì tất có

9

kẻ xem kịch nhưng dù mọi người có nói gì đi nữa,

Chương Việt cũng là bạn Hướng Viễn bao năm rồi, ân

oán giữa Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch đều không

qua khỏi mắt cô. Cô tin Hướng Viễn là một người đã

quyết tâm thì không việc gì không làm được, mà đã

làm thì phải tới nơi tới chốn, nhưng cho dù cô ấy

đã phụ bao nhiêu người thì người duy nhất cô không

thể làm thế là Diệp Khiên Trạch.

Một người phụ nữ như Hướng Viễn dù không gả vào

nhà họ Diệp thì cũng không đến nỗi phải buồn rầu lo

nghĩ nhưng cô luôn đứng sau Diệp Khiên Trạch suốt

bao năm, cùng anh chung vai sát cánh, từng bước đưa

cái công ty cổ phần quy mô nhỏ thời cải cách nhà

nước trong tay cha anh phát triển thành một nhà

cung cấp nổi tiếng ở thành phố G. Người ngoài nhìn

10

vào thấy đây là thành công của Diệp Khiên Trạch

nhưng ai đã bỏ công sức ra thế nào thì người sáng

suốt đều biết rõ.

Hướng Viễn yêu tiền, ai cũng biết, nhưng không ai

hay trong tim cô còn có một người quan trọng hơn cả

tiền bạc.

Diệp Khiên Trạch đã bốn năm không rõ tung tích

sống chết ra sao. Người nhà họ Diệp bắt đầu tin

rằng chuyện này lành ít dữ nhiều, chỉ có Hướng Viễn

là chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm anh, không chịu

bỏ qua dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất. Những nỗi

buồn và niềm đau không biểu hiện trước mặt người

khác, hoàn toàn không có nghĩa là nó không tồn tại,

cho dù là nữ cường nhân thì cũng có từ “nữ” phía

trước, họ có mạnh đến đâu cũng chỉ là một người phụ

11

nữ. Thế nên năm ấy khi nghe nói có người nghi ngờ

việc Diệp Khiên Trạch mất tích có liên quan đến

Hướng Viễn, Chương Việt đã từng hỏi Hướng Viễn nghĩ

thế nào, cô chỉ nói một câu: “Nắm được chứng cứ

thì tớ chịu ngồi tù, còn không thì đừng nghĩ đến

chuyện diễu võ giương oai trước mặt tớ”.

Trên thực tế, người làm chủ mọi việc trong nhà họ

Diệp mấy năm nay đều là Hướng Viễn. Không có cô sẽ

không có Giang Nguyên ngày hôm nay, đó cũng là sự

thực không thể bàn cãi. Thời gian qua, dù một số họ

hàng thân thuộc của Diệp Khiên Trạch vẫn xì xầm

bàn tán sau lưng Hướng Viễn nhưng không ai dám công

khai khoa chân múa tay với cô.

Như để chuyển đề tài, một lúc sau, Chương Việt chỉ

vào một bàn trong góc sảnh pub rồi cười nói với

12

Hướng Viễn: “Nhìn thấy chưa, bên đó có một cậu

chàng cũng đẹp trai đấy chứ”.

Hướng Viễn thờ ơ nhìn sang phía đó: “Ai lại lọt

vào mắt xanh của cậu rồi? Cậu nhóc nào bước vào đây

mà nhìn được một chút là cậu cũng không chịu bỏ

qua”.“Đừng nói như thể tớ dâm đãng lắm ấy. Tớ

thích ngắm những người có diện mạo xinh đẹp, cũng

xem như là phúc lợi của bà chủ thôi mà. Khoan đã,

cậu nhóc kia đúng là quen thật nhưng không nhớ là

đã gặp ở đâu rồi. Cậu nhìn xem có ấn tượng gì

không? Biết đâu lại là con của nhà người quen nào

đó thật ấy chứ.”

Hướng Viễn nheo mắt lại nhìn, mắt thẩm mỹ của

Chương Việt vốn rất cao, “cậu chàng cũng đẹp trai”

mà Chương Việt nói tới thực ra là một chàng trai

13

khoảng hơn hai mươi tuổi, tóc cắt ngắn, mặt mày

tuấn tú, quả thực rất đẹp trai. Chỉ có điều, cậu ta

đang ngồi giữa sáu, bảy đứa con gái điên cuồng gào

thét mà lại không hề có niềm vui của “gươm lạc

giữa rừng hoa”, trái lại, đôi lông mày nhăn lại,

cậu nhấp nhổm không yên, căng thẳng như cừu non lạc

giữa bầy sói vậy.

Chương Việt cảm thấy khoái chí với cảnh tượng đó,

cô gọi người phục vụ tặng cho anh chàng trẻ tuổi

đẹp trai bên đó một ly rượu, nói là ưu đãi đặc biệt

của bà chủ “Tả Ngạn”. Hướng Viễn không có tâm trí

nào để chơi đùa với bạn mình bèn móc tiền trong túi

ra chèn dưới đáy cốc, không nhiều không ít mà vừa

vặn với tiền một bình trà.

“Ngày mai tớ phải dậy sớm, cậu cứ tự nhiên mà

14

thưởng thức đi.”

Chương Việt biết tính bạn nên cũng không khách sáo

với số tiền cô trả. Cô bảo phục vụ mang tiền đi,

cũng không quên hỏi một câu khi Hướng Viễn vừa đứng

dậy: “Này, cậu vẫn chưa bảo tớ biết cậu có nhận ra

đó là ai hay không. Trí nhớ của tớ vốn rất tốt,

chắc chắn đã gặp chàng trai này ở đâu rồi”.

Hướng Viễn “phì” một tiếng: “Người quen của cậu

đều là cậu ấm, cô chiêu, liệu có thể quen một cậu

nhóc như vậy không?”.

Lúc ra cổng, cô đã mượn ánh sáng mờ ảo hắt ra từ

casino để xem giờ. Mới hơn mười một giờ đêm. Với

thành phố không ngủ này mà nói, những cảnh đặc sắc

nhất chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng cô lại cảm thấy mệt

mỏi rồi.

15

“Hướng Viễn… Hướng Viễn!”

Phía sau vọng đến tiếng gọi, cô không quay đầu lại

mà tiến thẳng về phía trước cho đến khi thấy có

người tóm lấy cánh tay mình. Anh chàng trẻ tuổi đẹp

trai lọt vào mắt xanh của Chương Việt khi nãy đang

đứng sau lưng cô với vẻ chần chừ e ngại rồi cười

vui vẻ: “Hướng Viễn, em biết là chị mà”.

Hướng Viễn không nói gì, chỉ nghịch chùm chìa khóa

xe trong tay, gương mặt nửa cười nửa không.

“Hướng Viễn!” Thấy dáng vẻ cô lúc này, cậu có phần

lúng túng.

Vẻ mặt Hướng Viễn vẫn không chút thay đổi, lúc ấy

cậu mới nhận ra, khẽ gọi một tiếng: “Chị dâu”.

Sắc mặt Hướng Viễn dịu lại, cô hỏi: “Đang chơi

vui, sao lại ra đây làm gì?”.

16

Vẻ mặt cậu lộ vẻ khổ sở: “Mấy người đó đều là bạn

cùng nhóm. Hôm nay là sinh nhật Tiểu Lý. Chị còn

nhớ Tiểu Lý không? Cô ấy và em được phân công vào

nhóm này cùng một đợt. Em đã nói không đến mà bọn

họ cứ nài nỉ mãi, chưa làm em chết đã là may lắm

rồi… Chị cũng đến đây chơi à? Một mình ư?”.

“Ừ!” Hướng Viễn gạt tay cậu ra rồi nói: “Tôi đi

trước đây, cậu quay lại chơi tiếp đi nhé”.

“Em đã nói với họ là em phải đi rồi, sao quay lại

được. Dù gì chị cũng về nhà, có thể tiện đường đưa

em về được không?” Nói xong, cậu liếc trộm cô một

cái rồi nói tiếp: “Em ngồi xe họ đến đây, giờ này

chuyến xe cuối cũng không còn nữa, dù gì chúng ta

cũng đi cùng đường, gọi taxi lại tốn tiền ra”.

Cuối cùng Hướng Viễn cười rồi lắc đầu bảo: “Đi thì

17

đi, đừng nhiều lời vô ích. Cẩn thận mấy cô gái kia

đuổi theo, bắt cậu về lại động Bàn tơ thì khốn”.

Hai người lên xe, Hướng Viễn chăm chú lái còn cậu

yên lặng ngồi bên ghế phụ, cả đoạn đường không ai

nói gì.

Chiếc xe dừng lại dưới một tòa nhà chung cư cạnh

Phân cục Cảnh sát hình sự Thành Nam, Hướng Viễn lên

tiếng: “Đến rồi!”.

Cậu gật đầu: “Vậy em lên trước đây, chị lái xe về

cẩn thận nhé”.

“Ừ, tạm biệt”, cô cũng gật đầu rồi nói ngắn gọn.

Cậu đẩy cửa ra nhưng rồi không biết nghĩ gì lại

đóng cửa, ngồi vào xe, cúi đầu nhìn bàn tay đang

đặt trên đùi mình, nói nhỏ: “Hướng Viễn, em không

biết vì sao mấy năm gần đây chị ngày càng lạnh nhạt

18

với em. Có phải em đã làm chuyện gì khiến chị

không vui? Nếu đúng vậy thì chị cứ nói, nếu là lỗi

của em thì em sẽ sửa. Trước kia chúng ta có thế này

đâu, từ khi anh cả xảy ra chuyện…”.

“Đừng nói nữa!”, Hướng Viễn ngắt lời. Nhận ra vẻ

mặt hơi tổn thương của người ngồi cạnh, cô thấy

mình có phần quá xúc động nên trầm giọng lặp lại:

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, Diệp Quân”.

Tất nhiên Hướng Viễn biết chàng trai ngồi cạnh

mình không làm gì sai cả, mọi vấn đề đều là ở cô

nhưng sao cô có thể nói với Diệp Quân rằng, cậu có

gương mặt đẹp trai như Diệp Khiên Trạch nên mỗi lần

nhìn thấy cô lại đau lòng. Cô sợ nhìn thấy cậu,

cũng chính là sợ những ký ức chìm sâu dưới đáy lòng

mình lại ùa về.

19

Diệp Quân dù sao vẫn rất hiểu chuyện, cậu ngừng

lại một lúc rồi mới nói: “Em làm chị đau lòng à?

Hướng Viễn, anh cả đã không còn nữa…”.

“Ai nói anh ấy không còn nữa?”, Hướng Viễn lạnh

lùng hỏi.

Diệp Quân cười khổ sở: “Em cũng mong anh ấy còn

sống, như thế chị cũng không phải vất vả nữa. Nhưng

gần năm năm rồi, nếu anh ấy còn sống thì tại sao

lại không quay về? Em không hiểu tại sao chị không

chịu tin là anh ấy sẽ không về nữa. Chị cứ chờ đợi

như vậy, ngoài việc hành hạ bản thân mình một cách

vô ích thì còn có ý nghĩa gì? Lúc còn sống, anh ấy

đã khiến chị chờ đợi mỏi mòn như thế vẫn chưa đủ

hay sao?”.

Hướng Viễn nghiêng người mở cửa cho cậu rồi nói:

20

“Diệp Quân, sống phải thấy người, chết phải thấy

xác!”.Về đến nhà họ Diệp, Hướng Viễn tự lấy chìa

khóa ra mở cửa. Dì Dương - bà giúp việc đã phục vụ

cho nhà họ Diệp mười mấy năm nay - đã xin nghỉ phép

một tháng về cưới con trai. Hướng Viễn luôn có

thái độ “có cũng được, không có cũng chẳng sao” với

sự hiện diện của bà nên cũng chẳng có ý kiến gì,

đồng ý cho bà nghỉ, muốn đi bao lâu thì đi.

Vào nhà, trước khi mở đèn, căn nhà hai tầng đen

như mực nhưng Hướng Viễn không sợ tối bởi cô là đứa

trẻ lớn lên ở miền núi, lúc nhỏ, không biết cô đã

đi qua bao nhiêu đoạn đường khuya tối đen rồi. Lúc

ấy, Khiên Trạch luôn đi bên trái cô, trên đường lúc

nào cũng thích lảm nhảm: “Hướng Viễn, sao mãi

không đến nơi thế?”.

21

Khiên Trạch hơn Hướng Viễn hai tháng, là con trai

nhưng còn sợ bóng tối hơn cả cô. Cũng chẳng có gì

là lạ, đám trẻ trong thôn chẳng ai to gan lớn mật

như Hướng Viễn, chỉ có cô mới dám đi cùng Diệp

Khiên Trạch qua hai ngọn núi hoang lạnh âm u vào

đêm khuya để đến khe suối câu cá. Nửa đêm là thời

điểm cá dễ cắn câu, nhất là khi thả câu ở khe suối,

đã vài lần Diệp Khiên Trạch câu được cá to đến hai

tấc.

Hướng Viễn nhớ có một lần, họ đi mãi đi mãi, ngọn

đuốc trên tay dần tắt lịm, những tia lửa còn sót

lại lập lòe một lúc rồi cũng tắt ngúm giữa cơn gió

núi lạnh lẽo, bốn bề bao phủ một màn đêm đen đặc

tĩnh lặng như thể không bao giờ xuyên qua được.

Khiên Trạch hít một hơi thật sâu, chần chừ không

22

chịu đi, Hướng Viễn kéo tay anh nói: “Sợ gì chứ?

Con đường này nhắm mắt tớ cũng đi được”. Cô kéo anh

đi mỗi lúc một nhanh, tiếng bước chân gấp gáp che

giấu sự căng thẳng trong lòng. Thực ra cô cũng

không bình tĩnh như thế, trong núi vào ban đêm,

ngoài mấy con gà rừng thỉnh thoảng nhảy vọt ra từ

lùm cây còn có một số thú hoang nhỏ hung dữ nữa.

Nếu những thứ này vẫn chưa thấm vào đâu thì ma rừng

mà người già vẫn thường kể cũng đủ khiến hai đứa

trẻ tầm mười tuổi này tim đập chân run.

Vòng hết con dốc phía trước, thấp thoáng có hai

đốm lửa lập lòe trong bóng đêm. Ở một nơi đồng

không mông quạnh thưa người thế này, ánh lửa đó còn

quái dị và âm u hơn bất kỳ bóng tối nào. Tay Khiên

Trạch lạnh ngắt, hai bàn tay họ nắm chặt lấy nhau,

23

ẩm ướt và trơn tuột, không biết là mồ hôi của ai

toát ra.

“Hướng Viễn, đó là gì thế?”, giọng anh như tiếng

thì thào bên tai.

Hướng Viễn lắc đầu.

“Vậy chúng ta mau đi đi.” Lần này đến lượt Khiên

Trạch kéo mạnh Hướng Viễn đi về phía trước. Hướng

Viễn gỡ tay Khiên Trạch ra. Cô không giống anh, mỗi

lần Khiên Trạch gặp phải những vấn đề khó khăn,

anh thường đi vòng để tránh còn Hướng Viễn lại

thích đón đầu để xem cho rõ, cho dù cô cũng sợ hãi

nhưng so với nỗi lo lắng hoài nghi lúc chưa biết

đầu đuôi sự thể, cô càng muốn có một đáp án và kết

quả rõ ràng hơn. Thế nên cô bất chấp sự ngăn cản

của Khiên Trạch, cẩn thận lần mò để bước đến đó.

24

Sau khi đi được vài bước, cô nghe thấy tiếng bước

chân vội vã bám theo của Khiên Trạch.

Đến khi hai đốm lửa đó hiện ra trước mắt, hai

người đã nhìn rõ cảnh vật xung quanh: thì ra không

phải là ma trơi mà là có người dựng một gian thờ

ngay dưới gốc đại thụ, đặt một bức tượng Quan Âm ở

đó. Ánh lửa lập lòe ấy chẳng qua chỉ là ánh nến

đang cháy trước gian thờ mà thôi.

Đa số người miền núi đều mê tín, họ tin rằng những

gốc cây già cỗi đều có linh hồn nên cảnh dựng gian

thờ dưới gốc cây không phải là hiếm, có điều nó

khiến những người đi trong đêm phải giật mình.

Tượng Quan Âm bằng đất nung có vẻ thô sơ, ngũ quan

mờ nhạt dưới ánh nến khiến người ta không thấy vẻ

từ bi mà ngược lại có phần đáng sợ, nhìn lâu sẽ

25

thấy rùng mình. Khiên Trạch chắp hai tay lại, vái

một cái mang tính tượng trưng, còn Hướng Viễn lại

dùng chân đạp mạnh để dập tắt đốm lửa đó. Anh còn

chưa kịp lên tiếng thì ngọn nến đã bị cô đạp xuống

đống lá khô bên dưới, nát vụn. “Giả thần giả quỷ

làm tớ giật mình, ghét nhất cái thứ đồ chơi kỳ quái

loạn thần này.” Nói xong, cô cẩn thận di mũi chân

dập nốt tàn lửa rồi mới đi theo Khiên Trạch tiến về

phía trước.

Đoạn đường sau đó, Khiên Trạch tỏ ra không vui,

không cười nói với cô như lúc nãy, cô hỏi câu nào

anh mới trả lời câu đó. Hướng Viễn biết, anh không

vui vì chuyện khi nãy. Mẹ Diệp Khiên Trạch sùng

Phật nên anh cũng thấy kỵ húy và nể sợ những thứ đó

nhưng Hướng Viễn lại căm ghét kiểu thần bí khó

26

đoán ấy. Những lúc như vậy, Hướng Viễn đều không

muốn cãi cọ với Diệp Khiên Trạch. Họ có quá nhiều

điểm khác nhau, giống như anh câu được cá thì luôn

muốn phóng sinh chúng, còn cô chỉ muốn đem lên thị

trấn bán lấy tiền.

Trong im lặng, quãng đường càng trở nên xa hơn.

Vừa trèo lên đỉnh núi, tầng mây đen đặc bỗng nứt ra

một khe hở, vầng trăng sơn cước rạng rỡ hé lộ,

chiếu sáng bốn bề.

Sẽ chẳng có cái gì trong sáng bằng ánh trăng nơi

vùng núi sâu thẳm, bóng tối xấu xí cũng trở nên

thuần khiết lạ thường trong ánh sáng bạc ấy, tất cả

như được tái sinh, gột rửa bụi trần.

“Hướng Viễn, nhìn kìa, mặt trăng xuất hiện rồi!”,

Khiên Trạch lắc tay cô rồi ngẩng đầu lên nhìn trời.

27

Cô biết anh sẽ không giận ai quá lâu, lúc nào cũng

thế, rất dễ dàng nhớ những thứ tốt đẹp và quên

ngay những chuyện không vui, chút niềm vui nho nhỏ

cũng khiến anh vô cùng hài lòng. Với Hướng Viễn mà

nói, mặt trăng lúc nào cũng ở trên trời, nó xuất

hiện thì có gì là lạ đâu. Nhưng khi ngắm gương mặt

nhìn nghiêng hiền lành của Khiên Trạch, cô cảm thấy

anh như hòa làm một với ánh trăng kia, cô bỗng

phát hiện ra ánh trăng này quả thực đẹp đẽ biết

bao…

28

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát