Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tập 1 - P1 - Hiệp Nữ Khuynh Thành

PHẦN A

Chốn trần gian khổ luyện võ công

Một lòng nâng niu tình ái

* * *

CHƯƠNG 1

Từ vùng trời bên trên phủ Diệp Chấn Thiên, một làn

sáng kỳ dị phóng xuống.

“Sinh rồi, sinh rồi!”

Sau tiếng khóc oe oe chào đời của bé, người phụ nữ

nằm trên giường cũng thở phào nhẹ nhõm.

Người ấy toàn thân vã mồ hôi, rất mệt mỏi nhìn

sang bà đỡ, hỏi: “Là trai hay gái?”

“Thưa phu nhân, cháu gái ạ!”

Bà đỡ rất băn khoăn, cố hết sức nén mình.

Người phụ nữ lại nói: “Bế lại đây để ta ngắm nó.”

1

“Dạ…”

“Đưa nó cho ta.”

Bà đỡ đang do dự nhưng cũng bế đứa bé lại. Lúc đón

lấy đứa con, sắc mặt vốn nhợt nhạt của bà mẹ càng

nhợt nhạt thêm.

“Mặt nó…”

“Dạ…”

“Mùi gì mà hôi thế?”

“Thưa bà, hình như là mùi tỏa ra từ tiểu thư.”

Bà mẹ cau mày, rồi đưa lại đứa bé cho bà đỡ, hết

sức đau khổ nói: “Nhân lúc chưa ai biết, ngươi hãy

bóp chết nó đi!”

“Cháu bé là con của phu nhân, nó tuy xấu xí, người

lại có mùi lạ, nhưng nó vẫn là một sinh mệnh…”

“Nhưng ngươi nghĩ mà xem, mai kia lớn lên, nó lấy

2

chồng sao được? Có công tử nhà nào lại chịu lấy một

cô vợ vừa xấu vừa hôi?

Ta sẽ chứng kiến nó bị người ta chế nhạo và sống

trong mặc cảm tự ti, chi bằng kết liễu nó ngay bây

giờ cho đỡ khổ.”

Diệp Khuynh Thành mở to cặp mắt bé nhỏ non nớt

nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, nó khóc váng

lên.Sao mình lại đen đủi thế này?

Ừ thì xuyên không chuyển thế, nhưng cớ gì lại bắt

mình làm một đứa bé sơ sinh?

Cũng đành vậy, nhưng tại sao, tại sao lại là một

con bé vừa xấu xí vừa hôi hám?

Nó chỉ muốn phát điên.

“Ngươi mau ra tay đi. Lát nữa Nhị thiếu gia hỏi,

ngươi cứ nói là vì khó đẻ, nó chết rồi.”

3

Bé gái nằm trong tay bà đỡ càng khóc dữ hơn. Nó

rất buồn! Vừa xấu vừa hôi có thể chấp nhận, nhưng

tại sao ngay cả mẹ đẻ ra nó lại cũng ghét bỏ nó đến

thế?

Nó vừa mới chào đời, mà mẹ nó đã muốn bóp chết nó.

Nó vừa đi qua quỷ môn quan(), nó không muốn lại đi

lần nữa.

Nhưng nó không thể nói nửa câu, biết làm gì được,

nó chỉ còn cách gào khóc thật to.

“Mau làm đi!”

Bà đỡ nhìn phu nhân Liễu Oanh, rồi đặt bàn tay run

run vào cổ đứa bé. Cả đời hành nghề, bà chưa từng

nghĩ sẽ có ngày mình phải bóp chết một đứa bé mà

mình vừa đón nó chào đời.

Diệp Chấn Thiên đang sốt ruột đứng ngoài cửa đợi,

4

nghe thấy đứa bé cứ khóc mãi không thôi, lại càng

sốt ruột. Không nén được nữa, ông đẩy cửa chạy ào

vào.“Ngươi đang làm gì thế?”

Diệp Chấn Thiên giằng lấy đứa bé, ánh mắt dữ dội

nhìn xoáy vào bà đỡ ngã dúi dụi trước mặt.

“Lão gia, tôi bảo mụ ta làm, nếu muốn trách xin cứ

trách tôi.”

Liễu Oanh ra khỏi giường, quỳ sụp trước mặt Diệp

Chấn Thiên, khóc không thành tiếng.

Diệp Chấn Thiên đỡ vợ đứng dậy, nói: “Oanh Nhi,

sao nàng phải thế này?”

“Lão gia nhìn đứa con của chúng ta xem, nó quá xấu

xí, người lại bốc mùi khó chịu, sau này nó sẽ sống

ra sao? Mặt khác, lão gia là tướng quân, tôi không

muốn ông bị thiên hạ chê cười rằng ông sinh ra một

5

đứa con vừa xấu lại vừa hôi.”

Diệp Chấn Thiên sa sầm nét mặt, gay gắt nói: “Phu

nhân nói thế là sao? Nó là con của chúng ta, dù xấu

xí đến mấy nó vẫn là con mình, sao phu nhân lại

định giết nó?”

“Nhưng, nếu nó không chết, thì ông và tôi sau này

có dám nhìn mặt ai nữa không?”

“Lẽ nào chỉ vì nó không xinh đẹp, người bốc mùi

khó chịu, mà bà muốn giết nó? Oanh Nhi, hãy nhìn

nhận cho rõ, nó là cốt nhục của chúng ta kia mà?”

Chấn Thiên giận dữ bế đứa con đi ra.

Diệp Khuynh Thành chớp chớp đôi mắt bé xíu nhìn

ông, nó rất cảm động. Người cha này thật tốt bụng!

Nó “hé hé” cười với Diệp Chấn Thiên.

Thấy con bé cười với mình. Chấn Thiên thấy hứng

6

khởi lạ thường, ông búng ngón tay đùa với con, rồi

lại khẽ thơm lên đôi môi nó.

“Con yên tâm, cha sẽ che chở cho con, tuyệt đối

không để bất cứ ai làm tổn thương con.”

Diệp Khuynh Thành dẩu môi tỏ ra không hài lòng

nhìn ông ta.

Ôi chao!

Nụ hôn đầu tiên của người ta!

Thế là hết rồi!

Thảo nào thiên hạ vẫn nói, cha là người yêu đầu

tiên của con gái!

Vừa mới chào đời đã bị ông ta tranh mất! Đúng là

bi kịch!

Kể từ khi vương triều Đại Cương tạo dựng, phủ Thái

uý đã có một vị trí tối cao.

7

Họ Diệp trải qua mấy chục triều đại mà vẫn vững

vàng, tất có cái lý của nó.

Họ Diệp luôn tượng trưng quân uy đế vương của

vương triều Đại Cương kể từ thuở khai quốc.

Ngay hoàng đế, ít nhiều cũng phải kính nể nhà họ

Diệp.

Họ Diệp là nhà thế gia về võ học, cháu con dù nam

hay nữ, sinh ra đã mang định mệnh phải chịu đựng

gian khổ mà người thường không kham nổi, không chỉ

có võ công phi thường mà còn phải có văn tài hơn

đời nữa.

Tiếng chuông lúc sớm tinh mơ vang lên, ngân nga

bất tận. Tiếng chuông ngân cũng là lúc toàn thể

người nhà họ Diệp, rất quy củ trật tự, bắt đầu đi

về phía Đan Thanh Viện, nơi ở của Diệp Tông.

8

Bên trong đại đường.

Hai nàng thiếp của Diệp Chấn Thiên cũng dẫn các

con của mình đến, đang cung kính đứng chờ ở đó; lát

sau, hai huynh đệ của Diệp Chấn Thiên là Diệp Chấn

Bắc và Diệp Chấn Nam cũng lần lượt dẫn vợ con của

mình bước vào.

“Ta chúc mừng Nhị đệ!”

Diệp Chấn Thiên chỉ hơi mỉm cười nhìn huynh

trưởng.“Sao chưa thấy cháu đâu? Nhị đệ mau cho bế

ra để chúng ta được ngắm nó!”

“Để lát nữa!”

Diệp Chấn Bắc nhìn sang Liễu Oanh, cười nói: “Thím

là đệ nhất mỹ nhân của vương triều Đại Cương, sinh

ra con gái chắc chắn sẽ là nghiêng nước nghiêng

thành, mai kia lớn lên chỉ hoàng đế mới xứng lấy nó

9

chứ không thể là ai khác!”

Nghe Diệp Chấn Bắc nói thế, Liễu Oanh hơi tái mặt,

định đứng dậy bước đi nhưng bị Diệp Chấn Thiên

không nói không rằng ấn nàng ngồi im.

Diệp Tông từ nhà trong chậm rãi bước ra, nhìn khắp

lượt mọi người, rồi nói: “Đã đến đủ cả chưa?”

“Bẩm lão gia, đến đủ cả rồi ạ!”

Người đáp lời là Triệu quản gia của phủ Thái uý,

tuổi ngoài năm mươi; nghe nói ông ta từ khi 5 tuổi

đã vào phủ này, đến nay đã hơn bốn chục năm.

“Chấn Thiên, bế cháu lại đây để ta xem!”

“Vâng, thưa cha.”

Lúc này Diệp Chấn Thiên mới đi vào gian bên bế con

ra.

Vừa bước ra đại sảnh đã nhìn thấy mọi người ai ai

10

cũng cau mày, nín thở.

Nhưng vì phải tôn trọng gia quy nên họ đều cố nén

không dám lên tiếng.

“Đây ạ, thưa cha!”

Diệp Chấn Thiên bế con bước đến, a hoàn đứng bên

Diệp Tông vội đưa tay đón lấy đứa bé. Vừa bế đến

tay, a hoàn đã thất thanh kêu lên: “Ôi! Sao nó xấu

thế? Thì ra, mùi hôi bốc ra từ người nó!”

Cùng lúc a hoàn kêu lên, thì đứa bé trong tay ả

cũng rơi tuột xuống.

Diệp Chấn Thiên biến sắc, nhanh như cắt đưa tay đỡ

ngay được đứa con đang rơi. Nhìn con bé không hề

tỏ ra có chút sợ hãi, ông mới yên tâm thở phào.

“Đồ khốn nhà ngươi dám tùy tiện nhận xét bừa tiểu

thư hay sao?”

11

Diệp Chấn Thiên giận dữ lừ mắt nhìn nó.

A hoàn Ngân là đứa hầu gái lâu năm trong phủ Thái

uý, tháo vát thạo việc, lại tinh ý biết chiều lòng

chủ nhân, nên xưa nay nó rất được Diệp Tông tin

dùng và hài lòng.

Trong phủ Thái uý, với những người bình thường, nó

chẳng coi là gì; ngay trước mặt hai tiểu thiếp của

Diệp Chấn Thiên, nó cũng dám nhơn nhơn kênh kiệu.

“Lão gia!” Nó nhìn Diệp Tông với ánh mắt cầu cứu.

Diệp Tông chỉ thoáng nhìn nó, không bảo sao, rồi

lão gọi Chấn Thiên: “Bế cháu lại đây!”

Diệp Chấn Thiên bế con đến trước mặt Diệp Tông,

thấy Diệp Tông bỗng nhíu mày, còn đứa bé thì toét

miệng cười với ông nội. Diệp Chấn Thiên thấy vui

hẳn lên. Diệp Tông trả đứa bé cho Diệp Chấn Thiên,

12

nói: “Đã đặt tên nó chưa?

“Chưa ạ.”

Diệp Tông thở mạnh một hơi, nói rất hiền hòa: “Con

bé này xấu xí, người lại có mùi lạ; nếu sau này nó

không thể ngạo thị quần hùng(1), thì e sẽ…”

Lão ngắm nghía đứa bé. Nó lại mỉm cười rất tươi

với lão.

“Con bé này bẩm sinh đã khác thường thì sau này ắt

sẽ có chỗ hơn đời. Ta thấy mặt mũi nó cũng thanh

tú, nếu không bị cái vết bớt đỏ trên mặt thì có thể

coi nó là tiểu mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành

đấy! Chi bằng, sẽ ban tên cho nó là Khuynh Thành!

Tuy nó không thể khuynh thiên hạ bằng nhan sắc,

nhưng mong sao nó sẽ có chỗ hơn đời, sau này sẽ

khuynh thiên hạ bằng quyền uy()!”

13

“Thay mặt cháu Khuynh Thành, con xin tạ ơn cha đã

ban tên.”

Diệp Chấn Thiên nhận ra đám người nhà tuy không tỏ

rõ sự chế nhạo giễu cợt trên nét mặt nhưng ông

biết trong lòng họ đang không ngớt cười thầm.

Cho nên, vì Khuynh Thành, ông nhất định phải để

cho họ thấy, dù Khuynh Thành xấu xí hôi hám ra sao

vẫn là con gái của Diệp Chấn Thiên này.

Không cho phép ai hà hiếp con gái của Diệp Chấn

Thiên!

Ông ngoảnh sang bên, đôi mắt lim dim nhìn xoáy vào

a hoàn Ngân.

Ánh mắt ông khiến nó gai lạnh, nó lắp bắp nói:

“Sao… Nhị công tử… lại nhìn nô tỳ như thế này?”

“Ta không nhìn ngươi như thế này, chắc ngươi đã

14

quên hẳn mình là một con hầu?”

“Dạ… nô tì đương nhiên tự biết ạ.”

Diệp Chấn Thiên bỗng gắt lên: “Tự biết, mà ngươi

dám nói năng quá trớn làm tổn thương tiểu thư?

Ngươi được phép tùy tiện bình phẩm tiểu thư hay

sao?”Ông đưa bé gái cho vú em chuyên hầu hạ Diệp

Khuynh Thành đang đứng phía sau, rồi quay lại, hai

bàn tay ôm làm một, nói: ”Thưa cha, a hoàn Ngân là

con hầu của cha, hôm nay suýt nữa đánh rơi Khuynh

Thành, cha tính sao đây?”

Diệp Tông hiểu tâm trạng con trai mình: nếu hôm

nay không giáo huấn con hầu Ngân thì sau này Khuynh

Thành tất bị người trong phủ kỳ thị, coi thường;

con bé vừa xấu vừa hôi, lo nhất là mai kia nó không

đủ lòng tự tôn tối thiểu để sống nữa.

15

Diệp Tông lim dim mắt nhìn người con trai thứ mà

lão tâm đắc - Diệp Chấn Thiên đang thở ra một hơi

rất dài. Lão nói: “Cháu bé… là con của con, tùy con

liệu mà làm.”

Rồi Diệp Tông đứng lên, quay người bước đi. Có

điều, đôi mày của lão từ nãy cau lại, đến giờ vẫn

chưa dãn ra. Lão cũng rất buồn phiền.

Con trai ta khôi ngô đường bệ, sáng sủa tài ba, vợ

nó là mỹ nhân đứng đầu kinh đô, sao lại sinh ra

một đứa bé như vậy?

Diệp Khuynh Thành tuy chỉ là đứa trẻ sơ sinh nhưng

nó rất hiểu sắc mặt của Diệp Tông là gì. Nó lừ mắt

nhìn lão, rủa thầm: “Ông già dám đánh giá ta qua

vẻ bề ngoài, sau này ta lớn lên nhất định sẽ cho

ông biết tay!”

16

Sắc mặt Diệp Chấn Thiên càng khó đăm đăm, thì con

a hoàn càng tỏ ra đắc ý.

Diệp Tông đi rồi, mọi người đều không nén được

nữa, đua nhau bàn tán kêu ca: “Mùi thối quá, khó

chịu quá!”

Bộ dạng ai cũng muốn tránh cho xa, tốt nhất là lập

tức ra khỏi đại sảnh này.

Nhưng nhìn người vú em đang bế đứa bé trên tay, họ

lại nổi tính hiếu kỳ, ai cũng muốn nhìn xem người

con trai được Diệp Tông yêu nhất đã sinh ra đứa con

gái xấu xí đến đâu.

Họ vừa muốn nhìn lại vừa muốn lủi ra cho nhanh, bộ

dạng họ trông thật tức cười.

Nhà họ Diệp có một quy tắc: hễ trong nhà có thêm

con cháu, Diệp Tông sẽ triệu tập tất cả đến đại

17

sảnh, rồi lão ban thưởng cho nó. Phần thưởng lớn

hay nhỏ, là dấu hiệu xác định vị trí của nó trong

phủ Thái uý và trong lòng Diệp Tông.

Nhưng hôm nay lão lại không ban thưởng gì cả.

Đủ thấy đứa bé này chẳng có vị trí gì trong lòng

lão.

Nó chẳng là gì trong lòng lão gia, thì nó càng

không là gì trong mắt mọi người.

Diệp Chấn Thiên đương nhiên rất hiểu, nhưng ông

cũng không oán hận Diệp Tông. Con gái mình vừa xấu

xí lại vừa bốc mùi, đúng thế còn gì!

Có lẽ đây là một nỗi nhục đối với nhà họ Diệp.

Hoặc là, có người sẽ nói đây chỉ là nỗi nhục của

một mình Diệp Chấn Thiên mà thôi.

Nhưng không sao, Diệp Chấn Thiên chỉ biết rằng đây

18

là con của mình, mình là cha, cha có trách nhiệm

che chở bảo vệ cho con.

“Con Ngân đâu?”

Diệp Chấn Thiên gọi, lừ mắt nhìn nó, nói: “Sao

không mau quỳ xuống trước tiểu chủ nhân?”

A hoàn Ngân chưa từng thấy ông ta nổi nóng như thế

này. Nó sợ run bắn, vội quỳ mọp xuống đất. Vị trí

của Diệp Chấn Thiên trong lòng Diệp Tông cao hơn

hẳn ông anh cả Diệp Chấn Bắc và chú em - tam đệ

Diệp Chấn Nam. Điều này a hoàn Ngân biết rất rõ.

“Bay đâu, lôi nó ra ngoài phạt vả miệng 20 cái.

Ngươi hãy nhớ bài học hôm nay, mai kia chớ ăn nói

bừa bãi nữa!”

A hoàn Ngân cũng biết rõ hình phạt của nhà họ Diệp

là gì.

19

Mặt nó bỗng xám xịt như tro, nó vội bò đến gần

Diệp Chấn Thiên: “Công tử, nô tỳ đã biết lỗi, xin

ngài tha cho nô tỳ! Con van xin ngài tha thứ cho

con!”“Lôi nó ra!”

“Đại lão gia cứu con với!”

Tiếng kêu xé phổi của a hoàn Ngân vang vọng khắp

đại sảnh hồi lâu.

Đám người xem con Ngân bị trừng phạt, ban nãy ai

nấy còn hả hê khoái trá trước nỗi buồn của kẻ khác,

lúc này bỗng trở nên nghiêm túc nhìn Diệp Chấn

Thiên, không ai dám ho he.

“Tất cả giải tán!”

Diệp Chấn Thiên vừa hô giải tán thì Triệu quản gia

từ nhà trong bước ra, nói: “Khoan đã!”

“Triệu quản gia có việc gì khác à?”

20

“Lão gia nói vừa nãy quên chưa thưởng cho Khuynh

Thành, lão gia sai tôi mang tới.”

Mọi người đều nhìn Triệu quản gia. Đây là lần đầu

tiên Triệu quản gia tự mình đưa phần thưởng đến.

Chi tiết này khiến ai nấy đều hít vào một làn khí

lạnh, may mà lúc nãy không ai dại dột nói năng bừa

bãi.Triệu quản gia mở hộp lấy ra thanh Huyền Thiết

trường kiếm, mỉm cười nhìn mọi người, nói: “Thanh

kiếm này năm xưa đã theo lão gia nam chinh bắc

chiến, nó đã cùng lão gia vượt qua vô số cơn sinh

tử.

Lão gia bảo tôi vào kho binh khí mang nó ra ban

thưởng cho cháu gái. Khuynh Thành tuy không nhan

sắc nhưng lão gia hy vọng sau này cháu cũng góp

phần sức lực cho nhà họ Diệp, trở thành một nữ hào

21

kiệt ngạo thị quần hùng! Và sẽ xứng với mỹ danh của

cháu.”

Ngưỡng mộ, ghen ghét, hậm hực.

Đều thể hiện rất đầy đủ trong đại sảnh vào lúc

này.

Diệp Chấn Thiên đỡ lấy thanh kiếm từ tay Triệu

tổng quản, xúc động nói: “Con và Khuynh Thành xin

cảm ơn cha.”

“Xong rồi, mọi người ra về đi!”

Ra khỏi Đan Thanh Viện, Dương thị phẫn nộ, bất

bình nói: “Sao lại thế? Tại sao một con ranh xấu

như ma lại được cưng như vậy? Ngày trước tôi sinh

Huyền Diệu, chỉ được thưởng một thanh kiếm bình

thường.”

“Cô đừng oán trách làm gì. Phần thưởng cho Mỵ Nhi

22

của tôi năm xưa, còn chẳng bằng của Huyền Diệu con

cô, chỉ là cuốn sách vớ vẩn gì đó, hễ nhớ đến lại

thấy tức.” Vợ Diệp Chấn Bắc là Âu Dương Thu Bình

uốn éo lưng ong, léo nhéo nói.

“Chẳng rõ cha nghĩ thế nào mà lại ban cho nó cái

tên Khuynh Thành?”

“Phải! Xấu như ma đã đành, người lại bốc mùi thum

thủm!”Dương thị bỗng cười khanh khách, bước đến

khoác tay Âu Dương Thu Bình, nói: “Thu Bình nói

xem, tại sao cô ta lại sinh ra con bé như thế chứ?”

Liễu Oanh đang bước phía sau, cách họ không xa,

bỗng dừng bước, sắc mặt tỏ ra rất khó chịu.

“Chẳng hiểu sao cô ta lại sinh ra đứa con vừa xấu

vừa hôi. Cha làm thế chẳng qua là tỏ ý thông cảm;

nếu không, mẹ con cô ta sẽ bị cả phủ này coi

23

thường.Đúng là làm bẽ mặt cả họ Diệp! Nếu tôi cũng

sinh ra đứa con như thế, tôi thà treo cổ tự vẫn

cho xong.”

“Chứ lại không à?”

Một làn gió nhẹ đưa qua, hai phụ nữ đều đưa tay

bưng mũi, rất ngao ngán khó chịu, ngoảnh lại nhìn

thấy Liễu Oanh phía sau. Cả hai cười đon đả, đành

bỏ tay xuống, gọi: “Chị!”

Liễu Oanh mắt đỏ hoe. Vú em lạnh lùng “hừ” một

tiếng, bế đứa bé bước đến trước mặt cả hai, mỉm

cười nói: “Rất hôi phải không? Tôi phải bế nó đến

tận nơi cho hai người đây này!”

Vú em lại bước lên, ghé sát tai sát Thu Bình, nói:

“Đừng quên con a hoàn lúc nãy!”

Rồi chị ta bước đến bên Liễu Oanh, cung kính nói:

24

“Chúng ta đi thôi, phu nhân.”

Liễu Oanh cảm kích nhìn vú em, chờ hai người kia

đi xa rồi, mới chậm rãi nói: “Hồng Y, cô đâu cần

phải thế? Làm phật ý họ, mai kia cô sẽ khó sống

trong cái phủ này.”

“Tôi rất ngứa mắt cái lối chua ngoa hống hách của

họ. Mọi ngày hay bắt nạt người khác đã đành, ngay

một đứa bé sơ sinh cũng không tha! Thật quá đáng!

Xấu thì sao, hôi thì sao? Không phải là người

chắc?”

Bé gái đang được bế, nhìn bộ dạng tức tối bất bình

của vú em, nó chớp chớp mắt. Đúng! Bà này nói rất

đúng!Bọn người khốn kiếp kia châm biếm ta, chế

nhạo ta? Được lắm. Diệp Khuynh Thành ta sẽ nhớ món

nợ này của các người.

25

Mai kia ta trưởng thành, ta sẽ cho các người biết

thế nào là lợi hại.

Thời gian trôi nhanh như tên bắn, chớp mắt năm năm

đã qua.

Diệp Khuynh Thành đã lên 5.

Cái vết bớt màu đỏ cũng lớn thêm theo năm tháng.

Nhưng Khuynh Thành không hề bận tâm.

Khuynh Thành đã quen làm bạn với nó.

Mùi hôi trên người vẫn còn, nhưng đã bớt nặng mùi.

Nếu không, Khuynh Thành chẳng cần tu luyện võ công

cái thế cũng thừa sức địch nổi trăm người.

Mặc kệ, nó bốc mùi cho chúng nó chết ngạt luôn!

“Khuynh Thành, Khuynh Thành!” Diệp Huyền Diệu dẫn

theo con của Diệp Chấn Bắc là Diệp Mỵ Nhi, và thằng

bé Diệp Thành Đức con trai của Diệp Chấn Nam đến

26

trước mặt Khuynh Thành.

“Huyền Diệu bảo nó cùng chơi thả diều với chúng ta

à?” Diệp Mỵ Nhi hỏi, khinh khỉnh nhìn Khuynh

Thành.

“Đúng!”

“Tớ không thả diều với con ranh xấu xí này đâu. Mẹ

tớ dặn đừng chơi với con bé thối um này.” Nói rồi

nó kéo tay Diệp Thành Đức: “Em Đức, chúng ta đi

thôi.”“Không! Em không đi. Em muốn cùng anh Huyền

Diệu thả diều. Chị ơi, em thích thả diều.” Thành

Đức kêu khóc, nhất định không đi.

Mỵ Nhi bí quá, nhìn nó, rồi lại nhìn Huyền Diệu,

nói: “Không được, dẫn nó đi!”

Huyền Diệu bèn kéo Mỵ Nhi lại, ghé tai thì thầm

mấy câu, nó mới nhoẻn cười rồi bước đến trước mặt

27

Khuynh Thành, gườm gườm nhìn, nói: “May cho mày

đấy! Đi nào!”

Khuynh Thành nguýt nó, thầm nghĩ: “Ai thiết thả

diều với mấy đứa quỷ sứ các ngươi?”

Nhưng Mỵ Nhi ngang ngược hống hách như thế này,

rất nên trừng trị nó!

Cả bốn đứa đi lên dốc núi. Huyền Diệu lúng túng

hồi lâu vẫn không thể thả cho diều bay lên. Mỵ Nhi

và Thành Đức tiu nghỉu nhìn cánh diều rớt trên mặt

đất.

Khuynh Thành bước đến cầm cánh diều, cũng chẳng

thèm nhìn ba đứa, rất nhanh nhẹn thả diều từ từ bay

lên trời cao.

Chúng mừng rỡ chạy lại, vây quanh Khuynh Thành.

28

“Khuynh Thành lợi hại thật!”

“Khuynh Thành mau thả thêm dây đi!”

“Khuynh Thành lùi lại, mau lùi lại!”

Giọng Huyền Diệu và Mỵ Nhi lanh lảnh bên tai

Khuynh Thành, Thành Đức thì vừa ngắm cánh diều đang

bay lượn vừa nhảy nhót.

Trẻ con vẫn là trẻ con.

Khuynh Thành vẫn nhớ hồi mình còn rất nhỏ cũng

từng chơi thả diều, đó là hơn hai chục năm về

trước.Nay nó bỗng nổi hứng nên mới cùng chơi với

ba đứa.

Huyền Diệu và Mỵ Nhi luôn miệng bảo Khuynh Thành

lùi lại nữa, Khuynh Thành không hề để ý phía sau nó

là vách núi dựng đứng, dưới kia là vực sâu.

Huyền Diệu và Mỵ Nhi đưa mắt cho nhau, cả hai đứa

29

cười đùa chạy quanh Khuynh Thành; Mỵ Nhi bỗng ngã

ngửa và kêu lên.

Khuynh Thành đã lùi sát vách đá, bị Mỵ Nhi xô

phải, nên nó mất thăng bằng, người bị hất lên rồi

chấp chới bay xuống dưới kia.

Mỵ Nhi vốn chỉ định dọa cho Khuynh Thành sợ một

phen, nào ngờ nó xô quá mạnh, khiến Khuynh Thành bị

ngã xuống vực.

Nhìn Khuynh Thành rơi xuống, Mỵ Nhi sợ tái mặt,

ngây người bò sạp bên vách đá nhìn xuống.

“Huyền Diệu, phải làm gì bây giờ? Khuynh Thành có

còn sống không?”

“Không biết. Sao Mỵ Nhi lại xô nó xuống? Đã nói là

chỉ dọa nó kia mà?”

“Tớ… nào ngờ chỉ hích nhẹ một cái, mà nó lại ngã

30

xuống?”“Dưới đó là Thực Nhân Cốc()! Nghe nói bất

cứ ai đi vào đó đều không thể trở về.”

Khuynh Thành rơi xuống, liền sau đó cánh diều cũng

rớt xuống.

Thành Đức khóc nhè, chạy lại: “Chị Mỵ Nhi! Sao

diều lại rơi xuống? Mau bảo Khuynh Thành thả diều

nữa đi, mau lên!”

Mỵ Nhi nhìn nó, nói: “Khuynh Thành bị cánh diều

đưa đi mất rồi!”

Thành Đức mới 3 tuổi, miệng há hốc hồi lâu không

sao hiểu nổi, rõ ràng là diều đã rớt xuống, sao có

thể đưa Khuynh Thành đi đâu được?

Trẻ con vẫn là trẻ con, đúng thế. Mỵ Nhi và Huyền

Diệu dỗ dành, nói dối nó một hồi, nó cũng tin là

thật.Huyền Diệu và Mỵ Nhi bàn bạc một lúc, hai đứa

31

cho rằng ngày mai mới cho mọi người biết tin

Khuynh Thành bị ngã xuống vực. Chỉ cần Khuynh Thành

đã chết, dù họ tìm thấy xác nó, thì cũng không thể

đối chứng căn vặn gì, chúng cũng sẽ không bị trách

phạt.

Huống chi, con bé quái dị ấy ở phủ Thái uý vốn

chẳng được ai ưa.

“Mỵ Nhi tuyệt đối không được nói ra, nếu cha tớ

biết, ông sẽ lột da tớ mất! Tớ không hiểu tại sao

ông ấy lại thích con ranh quái dị này đến thế?”

“Được! Thực ra nó chết cũng tốt thôi. Người như nó

sống ở phủ Thái uý chỉ khiến chúng ta bẽ mặt.”

“Nói đúng. Nhưng, cha tớ…”

Huyền Diệu hễ nghĩ đến cha mình thì nó toàn thân

bủn rủn. Nó còn nhớ hồi Khuynh Thành mới một tuổi,

32

bị nó bắt nạt, chuyện bị lộ, sau đó Diệp Chấn Thiên

đã đánh nó một trận nên thân, lại bắt nó phải ngồi

úp mặt vào tường ăn năn suốt một tháng trời.

“Huyền Diệu sợ gì chứ? Nhị thúc dù dữ đến đâu cũng

vẫn thua ông nội. Nếu Nhị thúc đụng đến cậu, cậu

cứ giả vờ sắp chết, giả vờ đáng thương, rồi đi gặp

ông nội. Diệp Khuynh Thành dù sống thì cũng như đã

chết, ông nội sẽ che chở cho cậu.”

Diệp Mỵ Nhi nói rất tự tin, nhìn cậu ta.

Thực Nhân Cốc, là sơn cốc đáng sợ nhất trong thời

vương triều Đại Cương.

Nghe nói ở đó mọc các loài kỳ hoa dị thảo, lại có

vô số quái thú.

Lúc này Diệp Khuynh Thành đang nằm bất động trên

khoảnh đất trong sơn cốc.

33

Một cây cổ thụ cao chọc trời, nở đầy những đóa hoa

hình loa kèn đỏ như lửa, lại như những giọt máu

thắm sắp rơi xuống.

Khuynh Thành nằm dưới tán cây, một giọt sương đỏ

hồng từ nhụy hoa rơi xuống, thật kỳ lạ, nó rơi đúng

miệng Khuynh Thành.

Ngón tay Khuynh Thành bỗng động đậy, rồi nó có cảm

giác toàn thân tràn đầy sức mạnh, nó mở to mắt,

rồi nắn vào đùi vào mông. Nó nhổm dậy.

Cảnh tượng trước mắt khiến nó há hốc mồm kinh

ngạc.

Nó chấm đầu ngón tay vào vết máu đỏ nơi khóe mép,

rồi lại nhìn cái cây cổ thụ chọc trời. Nó cung kính

rập đầu với cái cây: “Ngươi đã cứu ta phải không?

Chẳng biết ngươi có nghe hiểu ta không nhưng ta vẫn

34

xin cảm ơn ngươi.”

Cái cây hình như có linh hồn, nó rung lắc một hồi,

trong chốc lát nó biến thành một cụ già.

Khuynh Thành đờ ra nhìn ông cụ rồi lại nhìn sang

cái cây đã biến mất, nói: “Ông… ông…”

“Phải! Ta chính là cây cổ thụ, gọi là Huyết Sâm,

đã tu luyện trên trăm triệu năm mới có được đạo

hạnh như ngày nay.”

“Yêu quái?”

Đó là ý nghĩ đầu tiên của Khuynh Thành.

Nhưng nhìn Huyết Sâm tiên phong đạo cốt nhường

này, nó lập tức nghĩ đến một từ khác: “Thần tiên?”

Huyết Sâm nhìn nó, cười ha hả, nói: “Ta là yêu

tinh, đúng thế, nhưng là yêu tinh đã tu đắc đạo. Ở

Thực Nhân Cốc này có rất nhiều yêu tinh tu đạo như

35

ta.”

Huyết Sâm lại nhìn Khuynh Thành, nói: “Ngươi là

người nhà họ Diệp phải không?”

Khuynh Thành gật đầu.

“Ta sẽ đưa ngươi ra khỏi Thực Nhân Cốc. Nên biết,

mấy trăm năm qua chưa từng có ai vào đây rồi vẫn

sống mà ra về.”

Khuynh Thành nghiêng cái đầu bé nhỏ, nhìn Huyết

Sâm: “Tại sao ông lại cứu cháu, rồi lại đưa cháu ra

về?”

Ông già lại cười ha hả, nói: “Không ngờ cái đầu

ngươi bé tẹo, nhưng lại không đơn giản! Đúng thế,

lúc nãy ta định ăn thịt ngươi. Nhưng thấy ngươi là

người nhà họ Diệp, cho nên…”

“Cho nên ông sợ chứ gì?”

36

“Không sợ, nhưng ta cũng không muốn đối địch với

nhà họ Diệp. Nên biết, nhà họ Diệp 800 năm trước…”

“800 năm trước làm sao?”

“Nhà họ Diệp có thể hưng thịnh lâu dài, cũng vì

800 năm trước họ có một người tu tiên. Nay đã là

hậu kỳ của Nguyên anh() rồi, cho nên đến giờ không

ai dám đụng đến nhà họ Diệp. Đây là một nguyên nhân

trong đó. Không ai muốn đắc tội với một cao thủ để

rồi chính mình mất mạng.”

“Vì thế mà ông cứu cháu?”

Huyết Sâm cười vang, nói: “Tiểu nhi à, đây chỉ là

một trong các nguyên nhân.”

“Còn có nguyên nhân gì khác khiến ông không ăn

thịt cháu?”

“Vì ngươi dị dạng. Lão phu đã tu yêu đạo trăm

37

triệu năm qua chưa từng nhìn thấy kẻ nào quái dị

như ngươi. Thân xác ngươi… cực kỳ quái dị!”

Khuynh Thành thầm cảm thấy đắc ý. Những kẻ tu yêu

tu ma hoặc tu tiên, đều sống rất thọ, nhưng có lẽ

khái niệm xuyên không vẫn là rất mới lạ với họ cũng

nên?

“Hôm nay ta cứu ngươi, đưa ngươi trở ra không phải

vì ta sợ nhà họ Diệp, mà là vì ta không muốn thấy

một nhân tài trong tương lai bị chính ta hủy diệt.

Tiểu nhi trở về hãy chịu khó tu luyện, khi nào

ngươi có đủ công lực thì lại đến Thực Nhân Cốc này,

lão phu sẽ giúp ngươi trừ bỏ mùi lạ trên thân xác.

Nếu lão Sâm ta chẳng may không còn nữa, thì ngươi

cứ đi về phía tây, sẽ gặp một hồ nước có tên là hồ

U U; nước hồ ấy có thể trị bách bệnh, chữa bách

38

tật. Hồ U U do bốn con yêu xà tắm máu cai quản; ai

muốn xuống hồ, thì phải trao đổi bằng bảo bối đủ

khiến chúng xiêu lòng, hoặc phải có võ công mạnh

hơn chúng, nếu không…”

Khi nói đến đây, Huyết Sâm đã đưa Khuynh Thành ra

đến cửa chính của Thực Nhân Cốc.

Bỗng một trận cuồng phong ập đến, đất đá cuồn cuộn

tung bay.

Huyết Sâm nhìn Khuynh Thành, nói: “Tiểu nhi mau đi

đi, kẻo không kịp mất! Chỉ cần ra khỏi cửa Thực

Nhân Cốc này, ngươi sẽ được bình an.”

Yêu ma có thế giới riêng của mình, nhất là kẻ tu

yêu, họ không dễ gì xuất hiện trước mặt loài người.

Nhưng nếu con người bước vào địa phận của họ, thì

39

sẽ là thập tử nhất sinh.

Đôi chân bé nhỏ của Khuynh Thành chạy nhanh thoăn

thoắt trong khu rừng, chợt thấy một nửa bầu trời

bỗng tối sầm, trên không trung một con chim khổng

lồ đang vẫy cánh.

Nó khiến Khuynh Thành liên tưởng đến Avatar(),

nhưng có lẽ con cự điểu của Avatar cũng không to

bằng con này.

Huyết Sâm khẽ giậm chân, rồi phi thân bay lên chắn

trước mặt con cự điểu, nói: “Cốt Điêu, cấm ngươi

ăn thịt đứa bé này!”

“Huyết Sâm, nếu lão biết điều thì tránh ra, nếu

không ta sẽ ăn thịt cả lão luôn thể!”

Cốt Điêu hình thù tựa chim ưng nhưng đầu nó mọc

cái sừng cứng mạnh khác thường.

40

“Ngươi nhìn đi, nó là người nhà họ Diệp!”

“Thì sao? Chẳng qua, nhà ấy có một người tu tiên,

ta cứ ăn thịt nó, lão già nhà họ Diệp làm gì nổi

ta?”Huyết Sâm đưa mắt nhìn Khuynh Thành, lão cũng

thấy rất bí; nếu lão quyết chiến sinh tử với Cốt

Điêu, chỉ e kết cục sẽ là hai bên cùng tổn thất

nặng.

Tuy Thượng tiên đã dặn dò lão bảo vệ Diệp Khuynh

Thành, nhưng lão cũng không muốn mình bị hủy cả

nghiệp tu hành chỉ vì con bé này. Lão đành tránh

sang bên. Con bé có sống nổi không, đành phó mặc

ông trời định đoạt vậy.

Cốt Điêu bổ nhào về phía Khuynh Thành, Khuynh

Thành nhắm tịt mắt, chờ đợi thời khắc tử vong.

Nhưng khi sắp nhào tới trước mặt Khuynh Thành thì

41

con Cốt Điêu bỗng khựng lại, ngã gục.

Nhanh như tia chớp, bé gái rút trong ống tay áo ra

một lưỡi dao mà nó cất giấu từ lâu, nó chờ để ra

một đòn chí mạng.

Nó cũng từng đọc truyện thời hiện tại, nói về

những kẻ tu tiên; có tham vọng muốn giết một kẻ tu

tiên, chỉ là chuyện hoang tưởng; huống chi nó chỉ

là đứa trẻ lên 5, nó định giết kẻ tu yêu ư?

Nhưng vì đối phương quá ngông nghênh không hề cảnh

giác với nó, nên nó mới có cơ hành động.

Nó rất biết, muốn hạ sát kẻ địch cần phải một nhát

thọc trúng tim, đoạt được kim đan() của kẻ ấy.

Cho nên, thọc lưỡi dao vào ngực Cốt Điêu rồi,

Khuynh Thành rút dao ra cực nhanh, rồi thò ngay bàn

tay bé nhỏ vào lồng ngực bóp nát quả tim của con

42

quái điểu.

Một viên kim đan từ trong mình con Cốt Điêu chầm

chậm bay ra, dâng cao. Khuynh Thành tung mình đưa

tay nắm lấy kim đan, rồi bước đến trước mặt Huyết

Sâm, nói: “Khuynh Thành xin cảm ơn Huyết Sâm thượng

nhân đã cứu mạng, thứ này, xin biếu ngài.”

Nó nhoẻn cười với Huyết Sâm, nhưng lão không sao

cảm nhận được đó là nụ cười của một đứa trẻ lên 5.

Nó ra tay tàn sát cực nhanh, cực điêu luyện, rất

tàn độc, chỉ một chiêu là chí mạng.

Nếu không nhìn xác con Cốt Điêu vẫn đang nằm đây,

thì lão sẽ ngỡ mình đang ngủ mê. Lão không nén nổi

xúc động nhìn kim đan đang trong lòng bàn tay mình.

Lão còn chưa kịp định thần thì Diệp Khuynh Thành

43

đã bước ra khỏi Thực Nhân Cốc.

Nó tự cười mình: “Không ngờ, đường đường một đệ

nhất sát thủ ở giới đánh thuê() là ta, lại bị một

đứa trẻ con ám toán. Chuyện này lan truyền thì thật

bẽ mặt.”

Diệp Khuynh Thành, đứa trẻ mồ côi.

Năm lên 10 nó được một nhân vật bí hiểm đưa ra

khỏi cô nhi viện đem về nuôi nấng.

Kể từ đó nó được huấn luyện chẳng khác gì ma quỷ.

Mười ba tuổi, nó bắt đầu cầm vũ khí đi giết người.

Trước khi xuyên không, suốt bảy năm trời nó chưa

từng không hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Danh tiếng của nó vang dội khắp giới đánh thuê.

Cái tên Diệp Khuynh Thành đồng nghĩa với chết

chóc.Nhưng, trời mưa nắng thất thường, người họa

44

phúc khó lường. Hôm đó là một ngày xui xẻo của

Khuynh Thành.

Sao lại nói là xui xẻo?

Đúng thế, là chẳng may, chứ không liên quan gì đến

kỹ thuật cả.

Hôm đó cô nhận nhiệm vụ quan trọng: giết Lý Tử

Minh, một Hoa kiều từ hải ngoại về tham dự diễn đàn

kinh tế.

Đã làm xong nhiệm vụ.

Nhưng cô cũng đã vui chơi xả láng xong.

Cô đứng dậy lau mồ hôi trán, tươi cười nói: “Tôi

cứ tưởng nhiệm vụ lần này rất khó, không ngờ đã

hoàn thành quá dễ dàng. Nào, đi uống rượu, ăn

mừng!”Khuynh Thành nhấc khẩu súng bắn tỉa đặt lên

vai, các đồng đội quan sát cũng hào hứng chạy lại

45

tán chuyện.

“Không ngờ nhiệm vụ lần này dễ ợt, lát nữa chúng

ta sẽ đi uống! Hôm nay trời nóng khiếp!” Khuynh

Thành nói.

“Phải đấy!”

Khuynh Thành lại lau mồ hôi trán, nói: “Đi thôi!”

Mấy chiến hữu vui vẻ bá vai bá cổ nhau bước đi,

nhưng Khuynh Thành bỗng “ối” một tiếng ngã lăn rồi

trượt đi.

“Khuynh Thành!”

Họ muốn đưa tay ra cứu cô nhưng họ đã bước đi hơi

nhanh nên đang cách cô quá xa, không kịp cứu.

“Đứa chó đẻ nào vứt vỏ dưa hấu ra đây thế này?”

Khuynh Thành tiếp tục bị trượt đi rồi cô rớt xuống

dưới kia. Tiếng thét phẫn nộ của cô vang lên trong

46

không trung.

Các đồng đội nhìn đám vỏ dưa hấu trên sàn, gọi với

theo Khuynh Thành đang rơi nhanh: “Chính sếp đã

vứt vỏ dưa còn gì?”

Được thôi!

Chính mình vứt rác thì mình phải gánh hậu quả.

Cho nên, hỡi các bạn trẻ!

Chớ vứt rác bừa bãi, kẻo rất có thể các bạn sẽ

phải tự ăn quả đắng như chị Khuynh Thành này.

Kiêu hùng một thời.

Sát thủ hàng đầu trong đội quân đánh thuê.

Đã vĩnh biệt thế gian.

Bạn nói xem, tôi rất xui xẻo phải không?

Rất bi kịch, đúng không?

Nhưng hình như mới chỉ là màn đầu của tấn bi kịch.

47

Chết đã đành, lại còn để cho thiên hạ thỏa sức chê

cười!

Không! Khuynh Thành đã lại xuyên không!

Và hiện thân vào một đứa trẻ đã rất xấu xí lại còn

bốc mùi hôi kinh khủng.

Vừa chào đời nó suýt nữa bị mẹ đẻ bóp chết.

Nó nhìn thân hình gầy còm của mình lúc này, hai

bàn tay nó nắm chặt lại.

“Mấy năm nay vận số chẳng ra sao, nếu không, ta

đâu đến nỗi xúi quẩy như thế này. Bị đứa nhãi ranh

chơi khăm, rồi suýt nữa mất mạng. Ta đã một lần

chết, ta không muốn lại chết lần nữa! Lần trước

chết, rồi chuyển thế vào một tiểu quỷ ngày nay, nếu

lại chết nữa thì trời mới biết ta sẽ chuyển thế

vào con mèo hay con chó đây?”

48

Nó phủi bụi đất ở mông, rồi bước về phủ Thái uý.

Nếu không xuất thân từ đội quân đâm đánh thuê, thì

cú ngã hôm nay. Khuynh Thành dù không chết thì

cũng bị con cự điểu lúc nãy ăn thịt rồi.

“Đây là cái thế giới gì vậy? Sao lại mọc ra những

kẻ tu tiên, tu yêu? Nếu lúc nãy gặp phải kẻ tu yêu

sừng sỏ, thì chắc ta đã chết không kịp ngáp. May

sao nó mới là kẻ tu yêu sơ đẳng.

49

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát