Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thả Mồi Bắt Bóng

VÕ VĂN TRỰC

THẢ MỒI BẮT BÓNG

Tiểu thuyết

Nhà xuất bản THANH NIEN

1

Dưới ngọn đèn, Trần Tinh cẩn thận mở trang giấy

trắng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt vào mép giấy cho

thật thẳng, rồi lại nhẹ nhàng xê dịch trang giấy

lên xuống, sang phải sang trái. Anh ngồi thẳng

lưng, điều chỉnh tư thế ngồi cho thật ngay ngắn,

thật nghiêm túc. Cảm thấy chưa vừa ý, anh đứng dậy,

rồi lại ngồi, đẩy trang giấy về phía ngọn đèn. Giơ

tay trái ấn bóng đèn thấp xuống một chút, rồi lại

nâng bóng đèn cao hơn một chút. Tay phải nặng nề

với lấy mấy cái bút bỏ trong lọ. Động tác đầu tiên

1

là thử bút xem bút nào ra mực đều. Cách thử quen

thuộc của anh là ký tên mình, ký chữ này rồi ký chữ

khác. Chỉ một lát sau là mấy trang giấy dày đặc

chữ ký.

Thành phố Hoàng Xá chuẩn bị khánh thành đình thờ

Thành hoàng, các báo khẩn trương lo bài vở cho số

báo chào mừng sự kiện đặc biệt này. Hai tờ báo lớn

nhất đều đặt Trần Tinh viết bài: báo Hoàng Xá của

Đảng bộ Thành phố, báo Văn hóa Hoàng Xá của Sở Văn

hóa Thông tin. Sáng nay là sáng thứ ba ngồi vào bàn

viết, Trần Tinh chỉ mới nghĩ ra cái đầu đề: “Đình

thờ Thành hoàng thần tổ Hoàng Đức Đạt trong bối

cảnh kinh tế thị trường”. Sáng nào anh cũng viết

nắn nót dòng chữ ấy lên đầu trang giấy. Rồi cầm bút

viết câu mở đầu. Đề bài viết được lưu loát, anh

2

thử bút bằng những chữ ký. Nghĩ mãi, chưa ra câu mở

đầu, anh ký lia lịa. Ký chữ này rồi ký chữ khác.

Suốt ba buổi sáng, hơn mười trang giấy chỉ dày đặc

chữ ký.

Trước đây, mỗi bài báo anh viết trong khoảng ba

tiếng đồng hồ, dành thì giờ cho các công trình

nghiên cứu. Mấy năm gần đây, anh không viết báo,

thậm chí ít khi cầm bút để viết những dòng văn khảo

cứu. Bây giờ, khánh thành đình thờ Thành hoàng,

một sự kiện văn hóa quan trọng của Thành phố, Tổng

biên tập tờ báo đến tận nhà đặt viết bài. Nghĩ mình

là Phó Chủ tịch Thành phố phụ trách văn xã và là

Chủ tịch Hội Văn nghệ, chẳng lẽ từ chối. Anh nhận

lời. Suốt ba hôm liền, sáng nào ngủ dậy, anh cũng

cầm bút đánh vật với những trang giấy trắng. Văn ôn

3

võ luyện, ngòi bút không được luyện dưỡng như mực

bị khô cứng. Trí tuệ bị đóng băng.

Anh đặt bút xuống, thở dài, hai ngón tay búng vào

nhau kêu bóc bóc. Từ hồi dạy cấp ba, rồi dạy đại

học, Trần Tinh có thói quen mỗi khi chờ học sinh và

sinh viên trả lời câu hỏi, anh thường búng ngón

tay và nói: “Nào... nào... bạn nào biết...”. Những

lúc ngồi viết một mình, thỉnh thoảng anh cũng dừng

bút và búng ngón tay như một động tác để tự thôi

thúc dòng suy nghĩ... Thế mà bây giờ anh búng ngón

tay liên tục, dòng ý tưởng vẫn đông cứng lại...

Tay trái chống lên trán. Tay phải búng bóc bóc...

Liên Hoa - vợ anh, bỗng đi xộc vào phòng, đánh một

nhát mạnh vào tay trái. Anh giật mình, quay lại

nhìn Liên Hoa. Liên Hoa mở trừng mắt:

4

- Đại hội đến nơi rồi mà anh còn có gan ngồi ngâm

với cứu.

- Còn gần một năm nữa mới Đại hội cơ mà!

- Một năm nữa! Anh tưởng là còn nhiều thời giờ lắm

đấy ạ. Chúng nó chạy Đông chạy Tây, chạy như mắc

cửi để đua nhau. Anh thì cứ bình chân như vại. Vô

tích sự! Vô tích sự! Vô tích sự!...

- Cô để cho tôi yên! Cô tưởng là tôi sung sướng

lắm đấy à! Cả ngày đêm tôi lo sốt vó...

- Anh có biết năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi

không?... Một đống tuổi rồi! Khóa Đại hội sau anh

già cóc cáy, hết tuổi đua chen rồi, ai bàn tán anh

làm gì. Chúng nó sẵn sàng gạt nhau như gạt một con

cá ươn.

Trần Tinh cau mặt, lắc đầu, đứng dậy, rồi ngồi

5

phịch xuống ghế bành. Liên Hoa vẫn xa xả xối hàng

tràng ngôn ngữ thô bỉ lên đầu chồng... Thật ra thì

Trần Tinh vẫn ý thức được tuổi tác của mình. Bao

nhiêu năm rồi, anh nỗ lực ghê gớm để trèo lên cái

ghế Phó Chủ tịch Thành phố, và hiện đang dồn nghị

lực để leo lên cái ghế Chủ tịch. Ông Thuần hiện

đang làm Chủ tịch sẽ được điều lên Trung ương. Ai

sẽ ngồi vào cái ghế Chủ tịch thay ông Thuần? Trần

Tinh và Nguyễn Thất hiện là Phó Chủ tịch, ắt là một

trong hai người này. Trần Tinh dẫu có mở hết tốc

độ chạy đua vẫn không vừa ý Liên Hoa. Anh đã ghi

vào sổ tay danh sách những người cần gặp với nhiều

mức độ khác nhau: ai thì tặng quà, ai thì mời đi

nhậu nhẹt, ai thì chỉ cần gặp gỡ để gây cảm tình...

Ai cần gặp trước, ai cần gặp sau, anh ghi ký hiệu

6

riêng. Ai đã gặp rồi, anh đánh dấu nhân bằng mực đỏ

bên cạnh. Anh đã chuyển cái phương pháp khoa học

trong nghiên cứu học thuật vào công việc chạy đua

này. Anh mở hết tốc lực nhưng dưới con mắt của Liên

Hoa, anh vẫn là thằng đần thằng lười.

Liên Hoa đứng đối diện với chồng, hai tay chống

lên hông, chanh chua hết cỡ chanh chua, đanh đá hết

cỡ đanh đá, và cũng rất sắc sảo với lý lẽ rành

mạch. Nào là... nào là... nào là...

Chưa bao giờ Trần Tinh thấy vợ mình “đanh đá cá

cầy” như vậy. Cô ta nói rất đúng, rất có lý, rất

khớp với thực trạng xã hội, nhưng nghe sao mà chua

chát quá, cay nghiệt quá...

Giơ hai bàn tay vò đầu. Đầu nặng như hòn đá tảng.

Tóc xù lên như tổ quạ. Trần Tinh bực bội dứt tóc,

7

mở trừng mắt: “Cô im ngay! Tôi cầu xin cô!...”.

Trần Tinh lại dùng bài võ quen thuộc: đứng dậy, đi

nơi khác. Nhưng anh vừa bước được một bước liền bị

Liên Hoa níu lại: “Anh đứng lại! Không được đi

đâu!”. Liên Hoa càng lăng loàn càng té tát. Đầu

Trần Tinh căng lên như muốn vỡ bung. Không thể nào

chịu được nữa, anh giơ cái bút bi trước mặt vợ, rồi

bẻ đôi, ném toẹt xuống nền nhà: “Cô đã thỏa mãn

chưa!”.

8

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát