Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thái Cực Quyền

THÁI CỰC QUYỀN

Tác giả: Jean-Claude Sapin

Biên dịch: Lê Thành

LỜI TỰA

Chưa lúc nào sự hấp dẫn của văn hóa phương Đông

lại tỏ ra mạnh mẽ như hôm nay. Sở dĩ như thế vì 2

lý do sau:

Thứ nhất là vì văn hóa phương Tây đã dành ưu tiên

cho tư tưởng và trí tuệ; cả hai đều đã đơm hoa kết

trái, nhưng có vẻ như càng lúc người ta càng cảm

thấy rõ ràng những trái cây đó có những góc cạnh

bén nhọn và con đường có trí tuệ bắt đầu làm họ cảm

thấy sợ. Vì vậy, nhiều người đã tìm đến con đường

tâm linh của ấn Độ hoặc Trung Hoa, “con đường có

tâm”.

1

Thứ hai là vì tính tò mò, vì ao ước làm chủ những

khả năng của tâm trí đang chìm khuất trong não bộ,

nhưng con người không biết cách sử dụng. Vì vậy,

các nhà tâm thần học bắt đầu chấp nhận cái điều mà

phương Đông luôn khẳng định, đó là: ý tưởng về một

hoạt động tâm lý khác với cái ý tưởng đã có. Thế là

Nê Hằng của Đạo giáo lại được hiện thực. Nê Hằng

là cánh cổng huyền bí đóng ở trung tâm não, và vượt

qua nó thì ta sẽ khám phá cái “cội nguồn” đã ở

trong ta từ nguyên thủy. Nhưng Đạo Gia đã đi trước

ngành tâm lý học ở điểm là đã sở hữu những phương

pháp nhằm khơi dậy cái ý thức mới đó, qua sự thể

hiện của các bậc thầy hoặc các đạo sư.

Chính vì vậy mà một từ đã có từ lâu đời - Thiền

định – đã trở thành thời thượng đối nghịch với sự

2

tìm kiếm hữu thể, tìm kiếm sự khôn ngoan và tri

thức.

Điều mà chúng ta cần nhận thức là sự tiếp cận

phương Đông và động thái thiền định đó là điều khó

có thể đạt được đối với một loại hình văn hóa đã

phát triển theo những giá trị khác.

Phương Đông tin rằng cơ thể là một phương tiện để

đạt đến sự thức tỉnh tinh thần, đạt đến Ngộ. Những

người theo văn hóa phương Tây thì có thể bình về

quan điểm của Plato đối với hợp nhất của cơ thể và

linh hồn, nhưng họ tỏ ra khó có thể hướng sự chú ý

(nếu không nói là hồn của họ) vào những cảm giác,

hoặc nhịp thở của họ. Việc đưa thân mình vào tư thế

đúng giúp cho khung chậu được định vị tốt và trục

cột sống có thể chu toàn vai trò của nó.

3

Trong cuốn Hara, K. G. Durckheim cho rằng văn hóa

phương Tây là văn hóa không có cái bụng, và văn hóa

này chỉ có thể tập trung ở tầm cái đầu. Sự khó

khăn đó trong tiếp cận cơ thể, “thư giãn” bụng, là

điều mà tôi đã gặp ở một trường trung học, nơi có

nhóm học sinh luyện tập Thái Cực Quyền, nhóm học

sinh đó đã phải mất nhiều tháng mới có thể quên cái

nhìn hướng ra ngoài (ngoại quan) để có thể nhắm

mắt và thực hiện tọa pháp seiza.

Ngoài ra, còn có một khó khăn khác là phải biết

chuyển động một cách từ tốn, liên tục, và phải sinh

động từ bên trong. Cuối cùng, thái cực nêu lên một

số ý tưởng trái với những nguyên tắc thông thường

và khiến ta càng thấy lạ lùng hơn:

Chúng ta tiếp cận Thái Cực Quyền như một phương

4

pháp “làm xẹp hơi”, ưu tiên cho sự trống rỗng, thở

ra, sự thu nhỏ Lồng ngực và thư giãn bụng. Điều đó

trái với những khái niệm thông thường là: có một

lồng ngực nở nang, một cái bụng “no đầy” tương ứng

với tham vọng chính đáng là thành đạt, có địa vị và

tri thức.

Chúng ta đang đặt nặng phương diện chuyển động và

thay đổi liên tục của Thái Cực Quyền. Vì thế, chúng

ta phải chú tâm vào cái đang xuất hiện đột ngột và

biến mất.

Đến đây, tôi muốn lưu ý bạn: Lý trí có tính trí

tuệ nhằm đạt được tối đa sự rõ ràng, sáng sủa là

điều mà bạn không nên bỏ qua. Nhưng điều quan trọng

là bạn phải biết đâu là điểm để chuyển từ nỗ lực

tri thức sang trải nghiệm trực tiếp, một điều liên

5

quan đến cảm nhận và luyện tập.

Tục ngữ Nhật Bản khuyên rằng hãy quên đi ngón tay

khi ta đã trông thấy cái mà nó chỉ (mặt trăng, ngôi

sao), và điều đó không có nghĩa rằng ngón tay là

vô ích.

6

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát