Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Thoát Khỏi Nỗi Đau Và Sợ Hãi

THOÁT KHỎI NỖI ĐAU VÀ SỢ HÃI

Tác giả: Deepak Chopra

Người dịch: Lê Hiền Lương

LỜI NÓI ĐẦU

Vào ngày 11/9/2001, như một định mệnh, tôi đã đáp

chuyến phi cơ dài 45 phút trước khi một sự việc

không ngờ tới xảy ra. Khi đáp xuống Detroit, mọi

người trở nên hỗn loạn. Tôi đã không kịp phản ứng

gì lúc mới nghe tin an ninh Mỹ bị xâm hại. Vợ và

con trai tôi cũng đang trong không trung, trên hai

chuyến bay khác nhau, một tới Los Angeles và một

tới San Diego. Tôi cứng người lại vì sợ hãi. Tất cả

suy nghĩ đều tập trung vào sự an toàn của họ. Vài

giờ sau, tôi mới được tin họ vẫn bình an vô sự bởi

các chuyến bay đã đổi hướng.

1

Điều lạ là dù nhận được tin tốt lành, tôi vẫn như

người vừa bị xe tải đụng phải. Hình như tôi cảm

nhận một nỗi buồn đau lớn hơn bởi nghĩ tới hàng

ngàn người đã phải vĩnh viễn ra đi và hàng chục

ngàn người khác phải sống những năm tháng địa ngục.

Tôi tự hỏi sao tuần trước mình không có cảm giác

ấy? Sao tôi không cứng người lại khi những người vô

tội chết vì bạo lực ở các nước khác? Trên thế giới

có biết bao người từng trải qua nỗi sợ hãi và lo

lắng như tôi: các bà mẹ khóc than cho những mất mát

khủng khiếp, người dân bị bỏ bom một cách bất

nhân, những kẻ tị nạn bị giằng xé bởi nỗi nhớ nhà,

nhớ quê… Sao tôi không nghĩ về họ đủ nhiều để có

những phút ngậm ngùi như thế?

Khi nghe những lời kêu gọi siết chặt an ninh và

2

hành động quân sự đáp trả mạnh mẽ bọn khủng bố, rõ

ràng không ai trong chúng ta có bất kỳ sự hồi đáp

nào. Tuy nhiên, ta vẫn buộc phải nêu lên vài nghi

vấn.

Mọi việc đều có nguyên nhân của nó nên ta phải đặt

câu hỏi gốc rễ của tội ác này là gì và phải khám

phá bản chất sâu xa nhất của nó chứ không chỉ dừng

lại ở bề mặt. Không nghi ngờ gì việc những tội ác

như thế vẫn còn tồn tại khắp nơi trên thế giới và

thậm chí còn được tán dương.

Phải chăng tội ác này xuất phát từ cảm giác chịu

đựng và mất mát của những người mà ta không quen

biết và do đó đã lờ họ đi? Phải chăng họ đã sống

trong tình trạng ấy một thời gian dài?

Có ý kiến cho rằng những kẻ thực hiện vụ tấn công

3

này có một mối thù không đội trời chung với nước

Mỹ. Tại sao chúng ta lại được chọn để cho cả thế

giới trút giận?

Tất cả những sự căm thù và thống khổ này dường như

có bản chất tôn giáo của chúng. Những cuộc thánh

chiến Hồi giáo và chiến tranh mang danh Chúa chẳng

phải là những sai lầm khủng khiếp? Chẳng phải Chúa

đã được viện dẫn cho sự thù địch ở Ireland, Sri

Lanka, Ấn Độ, Pakistan, Israel, Palestine và cả

trong những giáo phái cố chấp ở Mỹ?

Có hành động quân sự nào ít tạo sự thay đổi nhất

cho những nguyên nhân cơ bản không? Một vết thương

sâu sắc chẳng đã xuất hiện trong trái tim nhân

loại? Nếu là một vết thương sâu sắc, lẽ nào nó

không ảnh hưởng tới mọi người? Nếu tất cả đều bị

4

tổn thương, ta sẽ trả thù chứ? Hành động trừng phạt

dưới bất kỳ hình thức nào, nhắm vào bất kỳ ai sẽ

chữa lành hay làm nguôi ngoai vết thương? Máu trả

bằng máu chẳng phải sẽ khiến tất cả chúng ta đều

tật nguyền hay bị huỷ hoại?

Những cuộc chiến giữa các bộ lạc đã diễn ra trong

hàng ngàn năm và giờ đây được khuếch trương ra toàn

cầu. Chúng sẽ có hồi kết? Có chăng khả năng khi

chúng ta tiến vào tương lai, bất chấp màu da, tôn

giáo và quốc tịch của mình, có thể vượt lên những

khác biệt chủng tộc căn bản?

Bạn và tôi sẽ làm gì khi mọi người đối diện với

tương lai? Chúng có chịu để cho những vết thương

ngày càng sâu hơn tồn tại mãi?

Đó là một cuộc tấn công khủng khiếp vào nước Mỹ

5

nhưng không phải là một vết rạn trong tâm hồn ta?

Một cuộc tấn công thường dân như thế nếu không vì

nguyên nhân đó thì cũng là một nguyên nhân bên

trong khác?

Một khi chúng ta được bảo đảm an toàn và quan tâm

tới những vết thương, sau thời gian bị sốc, than

khóc, ta sẽ bình tâm trở lại. Tôi chỉ hy vọng những

vấn đề này sẽ đương cự được với những vết thương

tinh thần sâu sắc nhất. Không ai trong chúng ta có

thể cảm thấy an toàn đằng sau cái khiên vũ khí đạn

dược của quân đội. Và cũng chẳng có sự an toàn thật

sự nào nếu những vấn đề gốc rễ chưa được giải

quyết. Điều cần trước mắt là hãy cầu nguyện và an

ủi lẫn nhau. Trong khoảnh khắc đau thương này, cách

hàn gắn duy nhất là bảo đảm cho mỗi lời nói, việc

6

làm và suy nghĩ của mình mang ý nghĩa nhân văn.

Dù ý tưởng về cuốn sách này xuất phát từ thảm kịch

ngày 11/9/2001, nội dung của nó có thể áp dụng cho

bất kỳ vết thương sâu sắc nào, không tính tới

nguyên nhân. Kinh nghiệm cho thấy vượt qua nỗi đau

để tới với những chân trời tri thức mới, nơi mà sự

thay đổi bản thân không chỉ đem lại cho ta niềm vui

mà cả tác dụng chữa lành những vết rạn lớn nhất

của cuộc sống là điều hoàn toàn có thể.

Một định luật vật lý khẳng định: “Khi một electron

chuyển động, cả thế giới đều lung lay”. Chúng ta,

tôi và các bạn, hãy là những electron làm rung

chuyển các giới hạn nhận thức để đem tới hoà bình,

niềm vui, sự dung hợp và tình yêu cho thế giới này.

7

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát