Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tiền Chuộc Mạng

TIỀN CHUỘC MẠNG

Tác giả: Danielle Steel

CHƯƠNG I

Peter Mathew đứng trước quầy trả đồ đạc của tù

nhân. Gã nhận cái ví đựng bốn trăm đô la mà người

ta giao trả. Gã phải có giấy tờ phóng thích để xuất

trình cho nhân viên quản lý các tù nhân mới được

thả. Gã mặc áo quần do bang cấp, chiếc quần jeans,

áo thun trắng có sơ mi bằng vải bông dệt chéo khoác

ra ngoài, mang giày chạy bộ và tất trắng. Áo quần

thật rất khác xa với áo quần mà gã đã mặc khi mới

vào đây. Gã ở trong nhà tù Pelican Bay của bang bốn

năm ba tháng. Gã đã ở đủ thời gian tối thiểu của

bản án, mà theo bản án thì gã phải ở tù lâu hơn thế

rất nhiều. Gã đã bị bắt với số lượng rất nhiều

1

côcain, bị chính quyền bang truy tố, bị ban hội

thẩm của tòa án kết tội, tống giam vào nhà tù

Pelican Bay.

Mới đầu gã chỉ bán ma túy cho bạn bè, rồi sau đó

không những để thỏa mãn cho thói quen không bỏ

được, mà còn để phục vụ cho nhu cầu về tài chính

của mình và cho gia đình. Chỉ trong vòng sáu tháng

mà gã kiếm được gần một triệu đô la trước khi bị

bắt, nhưng dù có nhiều tiền như thế, gã cũng không

lấp được lỗ hổng về mặt tài chính mà gã đã tạo nên

một cách tùy hứng. Đó là vì gã nghiện ngập ma túy,

đầu tư không thành công, buôn bán các mặt hàng thua

lỗ. Gã làm môi giới thị trường chứng khoán một

thời gian, gây nhiều rắc rối cho công ty, nhưng

công ty không đủ chứng cứ để truy tố gã ra tòa, vì

2

trường hợp này chỉ có nhân viên điều tra liên bang

mới bắt gã, chứ không phải cảnh sát bang, mà nhân

viên điều tra liên bang không có đủ chứng cớ. Gã

sống một cuộc sống vượt quá đồng lương của mình,

đắm mình trong những cuộc truy hoan bê tha, có

nhiều khả năng sa đọa, tạo cơ hội cho những kẻ xấu

đi vào con đường nghiện ngập ma túy. Cho nên cuối

cùng gã chỉ còn con đường duy nhất là theo bọn buôn

ma túy để có tiền sống theo nhu cầu của mình. Gã

lại còn gây ra một vài chuyện gian lận nho nhỏ khác

nữa, như làm quỷ phiếu giả, biển thủ tiền bạc của

công ty, nhưng gã đã gặp may là không bị phát hiện.

Khi gã bị bắt vì buôn bán côcain, chủ gã không

truy tố gã, quan trọng gì nữa đâu mà truy tố. Gã

không có tiền để trả bất cứ cái gì gã đã lấy, vả

3

lại số tiền gã ăn cắp cũng không nhiều và gã đã

tiêu hết từ lâu và không có cách gì để họ thu lại

số tiền đã mất. Chủ của gã lại còn tỏ ra thương hại

gã. Peter có cách làm cho mọi người có cảm tình

với gã và thích gã.

Peter Morgan là hình ảnh tượng trưng cho lớp thanh

niên đi vào con đường lầm lạc. Trong cuộc sống,

nhiều lần gã chọn con đường sa đọa và khước từ cơ

hội ngàn vàng để tu nhân. Bạn bè và những người hợp

tác làm ăn với Peter thường tỏ ra thương xót cho

vợ con gã, gia đình gã đã trở thành nạn nhân của

chương trình điên loạn và sự phán xét sai lầm của

gã. Nhưng bất cứ người nào quen biết gã, đều nói

rằng tự thâm tâm Peter Mor-gan là người tốt. Khó mà

biết cái gì đã làm cho gã mắc phải sai lầm như

4

thế. Trên thực tế, có nhiều người đã gặp phải

trường hợp như gã.

Bố Peter chết khi gã mới ba tuổi, ông ta là con

dòng cháu giống trong một gia đình danh tiếng của

xã hội thượng lưu ở New York. Mấy năm sau khi ông

ta mất, tài sản gia đình bắt đầu khánh kiệt, vì mẹ

gã tiêu xài hoang phí của chồng để lại trước khi gã

khôn lớn. Chẳng bao lâu sau khi bố mất, mẹ gã lấy

một thanh niên quí tộc rất nổi tiếng. Ông ta là

người thừa kế của một gia đình chủ ngân hàng giàu

có. Ông ta nhiệt tình thương yêu Peter và hai người

em ruột của gã, ông ta cho anh em gã học hành và

thương yêu chúng, cho chúng theo học những trường

tư tốt nhất cùng với hai cậu em trai cùng mẹ khác

cha với Peter. Gia đình ông ta có vẻ sung túc, có

5

nhiều tiền, nhưng mẹ gã càng ngày càng uống rượu

nhiều, đến nỗi cuối cùng bà lâm bệnh phải vào bệnh

viện, để Peter và hai em ruột gã sống trong cảnh

côi cút. Người bố kế không nhận anh em gã làm con

nuôi, nên sau khi mẹ gã chết một năm thì ông ta lấy

vợ khác. Bà vợ mới này thấy chồng không có lý do

gì phải gánh lấy bầy con riêng của vợ cũ, về mặt

tài chính cũng như về các mặt khác. Bà ta chỉ bằng

lòng để cho chồng cưu mang chăm sóc hai đứa con mà

ông đã có với mẹ của Peter, mặc dù bà ta muốn ông

gửi hết chúng vào trường nội trú. Nhưng bà ta không

muốn làm thế với ba đứa con riêng của mẹ Peter. Bố

dượng của Peter đành phải cố gắng đưa anh em Peter

vào trường nội trú, rồi vào cao đẳng với số tiền

trợ cấp ít ỏi và nói rằng, ông không cho chúng ở

6

trong nhà nữa và không cho thêm tiền bạc gì nữa.

Sau đó, vào những dịp nghỉ lễ hay nghỉ hè, Peter

phải ở lại trường, hay đến nghỉ ở nhà bạn bè. Gã

phải trổ tài chinh phục họ, để họ mời gã về nghỉ ở

nhà mình. Gã rất có tài quyến rũ người khác. Khi mẹ

chết, Peter phải học cách làm đẹp lòng người để

sống. Gã chỉ còn con đường ấy và nhờ phương cách ấy

mà gã sống được thoải mái. Trong thời gian này, gã

đã sống nhờ vào tình thương yêu, đùm bọc của bố mẹ

bạn bè mình.

Khi gã ở với bạn bè trong thời gian nhà trường

nghỉ lễ, thường xảy ra những chuyện không hay nho

nhỏ. Tiền bạc trong nhà biến mất, vợt đánh tennis

không cánh mà bay và khi gã đi rồi thì những chuyện

như thế không xảy ra nữa. Áo quần gã mượn không

7

bao giờ trả. Có một lần, cái đồng hồ vàng trong nhà

tự nhiên tan thành mây khói và cô gái giúp việc

khóc nức nở vì bị đuổi việc, cô ta bị kết tội ăn

cắp. Nhưng sau đó chuyện vỡ, người ta biết rằng

Peter đã ngủ với cô gái. Lúc ấy gã mới mười sáu

tuổi, tiền bán chiếc đồng hồ vàng do gã xúi cô ta

ăn cắp cho gã, đã giúp gã tiêu xài trong sáu tháng.

Đời gã là một cuộc chiến đấu không ngừng để có đủ

tiền chi tiêu. Gã làm bất cứ gì để có tiền dùng cho

các nhu cầu trong đời sống của gã. Gã rất dễ

thương, lịch sự, vui vẻ với mọi người chung quanh

và khi tình hình trở nên gay cấn, lúc nào gã cũng

có vẻ thơ ngây vô tội. Không thể nào tin nổi một

chàng trai như gã lại có thể có hành động xấu hay

phạm tội được.

8

Có lần vị bác sĩ tâm lý của trường cho rằng Peter

có khuynh hướng trở thành tội phạm của xã hội, điều

này đã khiến cho vị hiệu trưởng khó tin. Vị bác sĩ

tâm lý nói rằng, trông bộ mã bên ngoài của gã hiền

từ, nhưng tâm địa không tốt. Cái vẻ ngoài dễ

thương của gã khiến cho mọi người nhầm lẫn. Dưới

cái vỏ bên ngoài của Peter, người ta khó mà biết

bản chất thật sự của gã. Nhờ thế mà gã sống được

qua một cuộc đời đầy gian truân. Gã duyên dáng,

thông minh, đẹp trai, đã gặp nhiều gian khổ trong

cuộc sống. Gã không có ai để nương nhờ, lòng gã quá

đau đớn ê chề. Bố mẹ gã chết, cha kế xa lánh gã,

không cho gã đồng xu nào. Hai người em ruột của gã

thì từ khi chúng bị gửi đến trường nội trú ở Bờ

Đông, gã không hề được gặp, tất cả những chuyện đó

9

đã phủ lên đời gã một màu đen bi thảm. Rồi sau đó,

khi đang học đại học, gã nhận được tin cô em gái

mười tám tuổi đã trầm mình tự vẫn, khiến cho linh

hồn non trẻ đã bị thương tổn của gã bị thêm một vết

đau nữa. Hiếm khi gã nói đến cuộc đời đầy sóng gió

của mình, không bao giờ gã thổ lộ nỗi buồn phiền

trong lòng với ai và lúc nào cũng tỏ ra mình là

người tốt bụng, lạc quan yêu đời, khôn ngoan, cho

nên mọi người ai cũng yêu mến và cư xử tốt với gã.

Nhưng cuộc đời không dễ dàng gì cho gã, khi nhìn

gã, không ai thấy được điều này. Không ai thấy gã

tỏ ra là người đang trải qua những tháng ngày gian

khổ. Những vết thương lòng ẩn sâu trong tâm khảm

gã, không ai trông thấy được.

Đàn bà đi qua đời gã như lá mùa thu, còn đàn ông

10

thì thích làm bạn với gã. Về sau, bạn bè gã nhớ

rằng khi còn học đại học, gã uống rượu nhiều nhưng

không bao giờ uống quá trớn, bây giờ cũng thế.

Những vết thương lòng của Peter quá sâu đậm.

Peter Morgan luôn luôn biết tự chủ. Lúc nào gã

cũng có chương trình hành động. Bố dượng của gã đã

giữ đúng lời hứa, cho gã đi học ở Duke và ở đây gã

được học bổng toàn phần để vào học trường Harvard,

rồi gã lấy được bằng cử nhân Quản trị kinh doanh.

Gã có đủ phương tiện để thỏa mãn các nhu cầu trong

cuộc sống, có đầu óc thông minh, có diện mạo đẹp đẽ

và có một vài mối liên kết giá trị mà gã đã tạo

được trong thời gian theo học các trường danh

tiếng. Người ta tin chắc thế nào gã cũng tiến xa

trên con đường sự nghiệp. Không ai nghi ngờ việc

11

Peter Morgan sẽ không thành công trên đường đời. Gã

có tài hái ra tiền, hay có vẻ như thế và gã có

nhiều kế hoạch để hành động. Khi ra trường, gã có

việc làm trong một công ty môi giới chứng khoán tại

Wall Street và sau hai năm làm việc ở đấy, gã bắt

đầu đi con đường sai trái. Gã không làm đúng nguyên

tắc, tráo trở một vài tài khoản, “mượn” tiền người

ta. Tình hình trở nên nguy hiểm cho gã trong một

công ty đầu tư ngân hàng, ở đây gã trở thành chàng

trai vàng của Wall Street trong một thời gian ngắn.

Gã có đủ phương tiện để bước đến thành công, nhưng

thiếu mái ấm gia đình và không có lương tâm. Lúc

nào Peter cũng có kế hoạch, có chương trình để làm

sao tiến đến đích thật nhanh trong nháy mắt, nên gã

phải lo cho bản thân mình, nếu được may mắn, thì

12

may mắn cũng chỉ đến trong một thời gian ngắn ngủi

thôi và bất cứ may mắn gì đến với mình, gã cũng

chộp lấy ngay.

Năm hai mươi chín tuổi, gã cưới Janet, cô gái mới

ra mắt xã hội thượng lưu, đẹp rực rỡ. Và cô ta hóa

ra là con gái của người đứng đầu công ty gã làm

việc. Họ lấy nhau hai năm, có hai đứa con gái thật

kháu khỉnh. Cuộc sống của gã thật hoàn hảo, gã yêu

vợ và rất mực thương con. Cuộc đời trước mắt gã rất

nhiều hứa hẹn, êm đềm, nhưng không ai biết tại sao

tình hình lại bắt đầu bất ổn. Gã chỉ nghĩ đến

chuyện làm ra cho thật nhiều tiền, gã luôn luôn bị

tiền bạc ám ảnh, gã muốn làm ra nhiều tiền bằng bất

cứ cách nào. Có người cho rằng gã ăn chơi trác

táng. Chuyện này đối với gã dễ dàng thôi. Gã như

13

chuột sa vào hũ nếp, vui chơi thoải mái, trở thành

tham lam và dần dà để cho cuộc đời buông xuôi,

không kiềm chế được. Cuối cùng, tư tưởng muốn có

nhiều tiền thật nhanh và thói quen cũ muốn lấy

những gì gã muốn có, trở lại với gã. Gã bèn xén bớt

tiền bạc của công ty, cấu kết với những kẻ bất

lương, làm những việc mà công ty không thể viện cớ

để sa thải, nhưng bố vợ của gã không thể dung tha.

Peter như kẻ đang đi thật nhanh trên con đường

hướng đến chỗ hiểm nghèo. Peter và bố vợ đã nhiều

lần nói chuyện nghiêm túc với nhau, trong lúc họ đi

trên lãnh địa của ông ta tại Connecticut và bố của

Janet nghĩ rằng gã đã hiểu rõ được vấn đề. Để cho

chàng rể hiểu rõ vấn đề, ông ta đã vạch ra cho gã

thấy rằng ở đời không dễ gì đạt được thành công như

14

ăn bữa trưa miễn phí hay đi trên chuyến tàu tốc

hành. Ông báo cho gã biết rằng, phương pháp làm ăn

bất chính mà gã đang làm và nguồn gốc tiền bạc bất

lương gã đang xài, thế nào có ngày gã cũng mang lấy

hậu quả không hay. Hậu quả này có thể đến rất sớm.

Ông giảng cho gã biết về tầm quan trọng trong sự

thành thật. Và ông tin thế nào Peter cũng chú ý đến

lời khuyên của ông. Ông thích gã. Thực vậy, ông đã

thành công trong việc làm cho Peter cảm thấy lo

lắng, bị thúc đẩy phải có trách nhiệm.

Năm ba mươi mốt tuổi, Peter bước vào cuộc “vui

chơi trác táng” lần đầu, gã bắt đầu nếm mùi ma túy.

Gã tuyên bố không có gì tai hại trong việc này,

mọi người đều xài nó, việc dùng ma túy làm cho

người ta vui hơn và hưng phấn hơn. Janet rất lo

15

lắng về chuyện đó. Năm ba mươi hai tuổi, Peter

Morgan gặp đại nạn, gã không làm sao kiềm chế được

thói quen dùng ma túy, mặc dù gã đã cố chống lại

thói quen này. Gã bắt đầu xài tiền của vợ cho đến

khi bị bố vợ ngăn chặn. Một năm sau, gã bị buộc

phải thôi việc ở công ty, vợ gã dọn về nhà cha mẹ,

đau đớn sững sờ trước cảnh nàng đã phải sống với

Peter trong thời gian qua. Gã không lạm dụng nàng,

nhưng gã luôn luôn say côcain, đời gã coi như hoàn

toàn buông xuôi. Khi ấy bố nàng nhận ra gã nợ như

chúa chổm, gã “bí mật” biển thủ tiền bạc của công

ty, khiến họ mang vạ lây, có khả năng làm cho họ

gặp nhiều rắc rối, cho nên Janet phải trả nợ của

công ty cho gã. Gã bằng lòng để cho Janet bảo trợ

hai con, là một gái lên hai và một lên ba. Sau đó

16

gã mất quyền thăm viếng con vì một chuyện có dính

dáng đến gã: Ba người đàn bà bị bắt với một lượng

côcain lớn giấu trong chiếc du thuyền ngoài khơi

East Hampton. Khi ấy các con gã đang đến thăm gã.

Chị vú gọi điện thoại di động từ trên thuyền báo

cho Janet biết. Janet dọa sẽ gọi cảnh sát tuần

duyên đến bắt gã. Gã để cho chị vú và hai cô bé gái

rời khỏi thuyền, Janet không để cho gã gặp con

lại. Nhưng khi ấy gã đã gặp những chuyện rắc rối

khác nữa rồi. Gã đã vay mượn một số tiền rất lớn để

thỏa mãn nhu cầu về ma túy, gã mất hết số tiền gã

đầu tư có nhiều mạo hiểm vào thị trường hàng hóa.

Sau đó, dù gã chứng minh mình có khả năng tốt, hay

thông minh lanh lợi bao nhiêu đi nữa, gã cũng không

kiếm được việc làm. Và giống y như mẹ gã trước khi

17

bà mất, gã sa đọa hoàn toàn. Không những gã không

có tiền rồi, mà gã còn nghiện ngập ma túy.

Hai năm sau khi Janet rời khỏi gã, gã cố xin việc

làm trong một công ty có vốn đầu tư mạo hiểm nổi

tiếng tại San Francisco, nhưng không được. Khi ấy

gã đã ở tại San Francisco rồi, gã bèn chuyên chú

vào việc buôn bán côcain. Gã đã ba mươi lăm tuổi,

khi bị bắt quả tang với số lượng lớn côcain đem đi

bán, gã mắc nợ rất nhiều người. Số côcain gã đem đi

bán là cả một gia tài kếch sù, nhưng khi bị bắt,

gã mắc nợ nhiều gấp năm lần như thế và nợ của những

người cực kỳ nguy hiểm. Nhiều người biết gã khi

nghe tin này, nói rằng gã đã mang họa vào thân,

chuyện này có khả năng đưa gã sang thế giới bên

kia. Vì khi bị bắt gã nợ rất nhiều, cho nên những

18

kẻ buôn bán với gã có thể giết gã. Gã không trả nợ

cho ai được hết, vì gã không có tiền để trả. Có

nhiều trường hợp vào tù như thế này thì nợ nần hủy

bỏ. Nhưng gặp những trường hợp tệ hơn, họ có thể bị

giết ở trong tù. Hay nếu có người may mắn, chủ nợ

sẽ bỏ qua. Peter hy vọng gã sẽ gặp được trường hợp

chủ nợ cho qua.

Khi Peter vào tù, gã không gặp được con đã hai năm

và có lẽ gã không thể gặp lại chúng được. Gã ra

tòa với vẻ mặt bình tĩnh và khi đứng trước vành

móng ngựa, gã có vẻ thông minh, tỏ ra ăn năn hối

hận. Luật sư của gã cố xin cho gã được án treo,

nhưng chánh án không chịu. Ông ta đã gặp những

người như Peter rồi, mặc dù không nhiều, nhưng ông

tin chắc rằng gã đã có nhiều cơ hội để tu nhân mà

19

không làm. Ông ta đọc rất kỹ hồ sơ của gã, ông thấy

rằng gã có nhiều điều không đáng tin. Bề ngoài và

hành động của gã rất trái ngược nhau. Chánh án

không chấp nhận những lời ăn năn hối cải mà Peter

đã nói trước tòa. Gã nói thì hay, vẻ mặt tội

nghiệp, nhưng không thành thật. Gã dễ thương thật

đấy, nhưng hành động của gã thì khủng khiếp. Khi

ban hội thẩm kết luận gã có tội, chánh án kết án gã

bảy năm tù giam, gửi đến nhà tù Pilican Bay, tại

Crescent City. Nhà tù này nghiêm ngặt nhất, gồm có

ba ngàn ba trăm tù trọng tội, thuộc hệ thống nhà tù

California, nằm ở phía Nam San Francisco xa ba

trăm bảy mươi dặm, cách biên giới bang Oregon mười

một dặm. Bản án này có vẻ nghiêm khắc, nhưng quá

thích đáng cho Pe-ter, vì ở đâu cũng không xứng với

20

tội của gã.

Ngày Peter được phóng thích, tính thời gian gã ở

trong tù là đúng bốn năm ba tháng. Gã đã bỏ được ma

túy, lo làm công việc của mình. Gã làm trong văn

phòng của người quản ngục, phần lớn thời gian đều

ngồi trước máy tính và suốt bốn năm không hề vi

phạm kỷ luật của nhà tù. Người quản ngục mà gã làm

việc cho ông ta tin rằng gã đã thành thật ăn năn

hối cải. Mọi người biết gã đều tin rằng gã không có

ý định đi vào con đường lưu manh nữa. Gã đã học

được bài học về hành động này rồi. Gã còn nói với

ban quản lý tù nhân được phóng thích - nhưng còn bị

giám sát một thời gian - rằng mục tiêu trước mắt

của gã là được gặp lại các con và một ngày nào đấy

gã sẽ trở thành người cha tốt. Peter nói như thể là

21

thời gian vừa qua chỉ là sự trở ngại kỹ thuật nhỏ

trên màn hình tivi và gã có vẻ tin như thế. Nên gã

định từ nay về sau, sẽ giữ cho màn hình trong sáng

rõ đẹp, không có gì trở ngại nữa. Và mọi người đều

tin gã.

Gã được phóng thích nhờ chế độ giảm án. Gã phải ở

tại Bắc California một năm, dưới sự giám sát của

nhân viên quản lý tù nhân bị quản chế tại San

Francisco. Gã định sống trong nhà tạm trú dành cho

người mới ra tù cho đến khi tìm được việc làm và gã

nói với ban giám sát rằng gã không chọn lựa trong

khi tìm việc. Gã sẽ làm bất cứ việc gì tìm được cho

đến khi cuộc sống ổn định và nếu cần, gã cũng làm

cả công việc bằng chân tay, miễn đấy là công việc

lương thiện. Mọi người đều nghĩ rằng, thế nào Peter

22

Morgan cũng tìm được việc làm. Gã đã mắc phải sai

lầm lớn, nhưng sau bốn năm sống trong nhà lao

Peli-can Bay, gã vẫn còn là một anh chàng dễ

thương, thông minh. Những người thương gã, kể cả

ông quản ngục, đều hy vọng rằng với một ít may mắn,

gã sẽ tìm ra việc làm tốt cho mình, và xây dựng

cuộc sống lương thiện. Gã có đủ thứ để thực hiện

được việc này. Bây giờ gã chỉ cần gặp được cơ hội

may mắn nữa thôi. Và mọi người đều hy vọng khi ra

tù, gã sẽ kiếm được việc làm tốt. Người ta luôn

luôn thích Peter và mong gã gặp được nhiều may mắn,

tốt lành. Chính ông quản ngục ra bắt tay từ biệt

gã. Peter đã làm việc riêng cho ông suốt bốn năm

trời.

- Nhớ cho tôi biết tin tức, - ông quản ngục nói,

23

nhìn gã với ánh mắt nồng ấm. Cách đây hai năm, ông

ta có mời Peter về nhà để ăn Giáng sinh với vợ con,

Peter đã tỏ ra mình là con người rất tuyệt vời.

Bốn cậu con trai còn tuổi vị thành niên của ông

quản ngục rất thích gã, vì gã bảnh trai, nhiệt

tình, vui vẻ và rất tốt. Mọi người, cả già lẫn trẻ,

đều cho gã có phong cách dễ thương. Thậm chí gã

còn gợi ý cho một trong mấy chàng trai nộp đơn xin

học bổng để vào học ở Harvard. Chàng trai được học

bổng vào mùa xuân năm đó. Ông quản ngục cảm thấy

như thể mình mang ơn Peter, còn Peter thì thật lòng

thích ông ta và gia đình ông, gã cảm ơn lòng tốt

mà gia đình ông đã đối xử với gã.

- Năm sau tôi sẽ ở tại San Francisco, - Peter vui

vẻ đáp. – Tôi hy vọng họ sẽ cho phép tôi về miền

24

Đông để thăm các con gái tôi. - Suốt sáu năm rồi gã

không thấy mặt con và trong bốn năm qua gã không

có tấm ảnh nào của chúng. Bây giờ Isabelle và

Heather đã tám và chín tuổi, nhưng trong óc Peter,

gã vẫn thấy chúng còn nhỏ xíu, Janet đã cấm không

cho gã tiếp xúc với chúng từ lâu, bố mẹ nàng cũng

đồng ý với quyết định này của nàng. Bố dượng của

gã, người đã trả tiền học cho gã trước đây, chết

lâu rồi. Người em trai của gã đã biến mất nhiều

năm. Peter Morgan hiện không có ai hết, không có gì

hết. Gã có bốn trăm đô la trong ví, có người nhân

viên giám sát ở San Francisco và chiếc giường trong

nhà trọ dành cho người mới ra tù ở khu Mission,

khu vực phần lớn cư dân đều có gốc Tây Ban Nha và

là một vùng xưa có thời rất đẹp, nhưng bây giờ có

25

vài nơi đã xuống cấp trầm trọng. Nơi Peter sẽ đến ở

thuộc vùng bị xuống cấp trầm trọng ấy. Số tiền gã

có sẽ không kéo dài được lâu, từ bốn năm nay gã

không hề được hớt tóc cho ra hồn. Những người duy

nhất còn lại ngoài đời mà gã quen biết, là một ít

người gã đã tiếp xúc trước đây trong lĩnh vực có

vốn đầu tư mạo hiểm và kỹ nghệ cao ở Silicon Valley

và những cái tên của giới buôn bán ma túy mà gã đã

từng hợp tác. Gã quyết định sẽ không tiếp xúc với

họ nữa. Gã không muốn đi vào con đường ấy nữa. Gã

sẽ gọi cho một vài người khi đến thành phố, nhưng

gã nghĩ rằng gã có thể đi rửa bát đĩa hay bơm xăng.

Tuy nhiên, gã tin chắc là không đến nỗi nào như

thế. Dù sao thì gã cũng có bằng MBA(1) ở Harvard,

và trước đó đã từng học ở Duke. Nếu không suôn sẻ,

26

gã sẽ tìm gặp một số bạn học cũ, có lẽ họ không

biết gã đi ở tù. Nhưng gã không tin là công việc sẽ

dễ dàng như thế. Gã đã ba mươi chín tuổi và dù có

giải thích như thế nào đi nữa, thì thời gian bốn

năm qua sẽ là một quãng trống trong lý lịch của gã.

Trước mắt gã, con đường quá gian khổ, khó khăn.

Nhưng gã khỏe mạnh, hết nghiện ma túy, thông minh

và bề ngoài vẫn còn rất duyên dáng. Cuối cùng thế

nào mọi việc cũng sẽ tốt đẹp cho gã. Gã tin như thế

và ông quản ngục cũng tin vậy.

- Hãy gọi cho chúng tôi, - ông quản ngục lại dặn.

Đây là lần đầu tiên ông gắn bó mật thiết với một

tội phạm đã làm việc cho ông. Nhưng những người mà

ông đã làm việc với họ ở Pelican Bay rất khác xa

với Peter Morgan.

27

Nhà tù Pelican Bay được xây dựng với mức an ninh

tối đa để giam giữ những tội nhân nặng nhất, những

tù nhân này trước kia được đưa đi giam ở San

Quentin. Hầu hết đàn ông đều bị nhốt riêng. Nhà tù

được cơ giới hóa rất cao và trang bị toàn máy tính,

máy móc rất hiện đại, cho phép họ giam giữ những

thành phần nguy hiểm nhất trong vùng. Ông quản ngục

nhận thấy ngay Peter không thuộc thành phần này.

Gã chỉ có tội buôn bán

một lượng lớn ma túy và có liên quan đến tiền bạc,

nên phải bị tống giam vào nhà tù có an ninh nghiêm

ngặt này. Nếu lời buộc tội ít nghiêm khắc hơn,

chắc gã sẽ chỉ bị giam trong những nhà tù ít nghiêm

ngặt hơn. Gã không có mưu đồ trốn thoát, không có

tiền sử bạo động và trong thời gian ở đây, gã không

28

dính dáng đến bất cứ vụ gì không hay xảy ra. Gã là

con người văn minh điển hình nhất. Vài người đã

nói chuyện với gã trong những năm qua đều kính

trọng gã và gã đã giữ mình tránh xa những chuyện

lộn xộn có thể xảy ra. Mối liên hệ mật thiết của gã

với ông quản ngục đã làm cho gã thành người bất

khả xâm phạm, tạo cho gã con đường an toàn. Gã

không chơi với các nhóm băng đảng, không cấu kết

với các nhóm chủ trương bạo động, hay gần gũi với

các thành phần chống đối. Gã chăm lo công việc của

mình. Và sau hơn bốn năm, gã rời nhà tù Pelican Bay

tương đối bình an vô sự. Trong tù, gã chỉ biết cúi

đầu, làm việc cho hết giờ. Gã đã đọc nhiều tài

liệu về pháp lý và tài chính, dành rất nhiều thì

giờ trong thư viện và làm việc không biết mệt mỏi

29

cho ông quản ngục.

Ông quản ngục viết thư giới thiệu gã với ban quản

lý tù mới được thả với lời lẽ rất tốt. Trường hợp

của gã chỉ là sa chân lỡ bước vào con đường sai lầm

và bây giờ gã cần có cơ hội để đi theo con đường

chân chính. Ông quản ngục tin chắc gã sẽ theo con

đường đúng đắn. Ông chờ mong nhận được tin tốt lành

của Peter trong tương lai. Với tuổi ba mươi chín,

có quá trình học hành tốt, Peter vẫn còn trước mắt

tương lai xán lạn. Hy vọng những lỗi lầm gã đã mắc

phải sẽ là bài học quí giá để gã tu thân sửa tính

trên đường đời. Bất cứ người nào biết gã cũng đều

tin rằng Peter sẽ là người trung thực và đứng đắn.

Khi gã đang bắt tay từ biệt ông quản ngục, thì có

người phóng viên báo chí và nhiếp ảnh gia của tờ

30

báo địa phương trong chiếc xe tải bước ra, họ đi

đến bàn làm việc nơi Peter vừa lấy cái ví của mình.

Khi ấy một tù nhân khác đang ký vào hồ sơ phóng

thích, hắn và Peter nhìn nhau và gật đầu chào.

Peter biết hắn là ai – mọi người điều biết. Họ

thỉnh thoảng gặp nhau trong phòng tập thể dục và

trong hành lang. Trong hai năm qua, hắn thường đến

văn phòng làm việc của quản ngục. Hắn đã cố minh

oan cho mình nhiều năm nhưng không thành công, nổi

tiếng là luật sư không chính thức trong tù và rất

có lương tri. Hắn tên là Carlton Waters, bốn mươi

mốt tuổi, đã ở trong tù hai mươi bốn năm vì tội

giết người. Thực vậy, hắn đã trưởng thành ở trong

tù.

Carlton Waters bị kết tội giết hai vợ chồng người

31

hàng xóm và cố giết luôn cả hai đứa con họ nhưng

không thành công. Khi ấy hắn mới mười bảy tuổi và

tên đồng bọn với hắn trong vụ giết người này là một

cựu tù hai mươi sáu tuổi, tên này kết bạn với hắn.

Hai tên xông vào nhà nạn nhân, cướp hai trăm đô

la. Tên đồng bọn với Waters bị tử hình trước đó

nhiều năm, còn Waters thì luôn mồm nói rằng hắn

không giết người. Hắn chỉ có mặt ở đấy thôi, hắn

không bao giờ thay đổi lời khai trong chuyện này.

Hắn luôn mồm nói mình vô tội, đã đến nhà nạn nhân

mà không biết ý đồ gì của bạn hắn. Chuyện xảy ra

quá nhanh và quá tàn bạo, các đứa con nạn nhân còn

quá nhỏ nên không chứng thực được chuyện hắn khai.

Các đứa con còn nhỏ, chúng không sợ bị nhận diện,

nên chỉ đánh đập rất tàn bạo rồi tha mạng cho các

32

bé. Cả hai tên đều say, Waters khai rằng hắn xây

xẩm, mờ mắt trong khi án mạng xảy ra, nên không nhớ

gì hết.

Ông chánh án không tin lời hắn khai và mặc dù tuổi

hắn còn nhỏ nhưng ông vẫn kết tội hắn như người

lớn và sau đó hắn kháng án nhưng không thành công.

Hắn sống phần lớn cuộc đời trong tù, mới đầu ở tại

nhà tù San Quentin, rồi sau chuyển đến Pelican Bay.

Hắn cố học đại học ở trong tù và theo học ở trường

luật được nửa chừng. Hắn viết một số bài về hệ

thống pháp lý, đề nghị tu chính pháp luật và mở

rộng quan hệ với báo chí trong nhiều năm qua. Hắn

viết bài chống đối chính quyền vì đã bỏ tù hắn vô

tội, cho nên Waters đã trở thành tù nhân có tiếng

tăm. Hắn làm chủ bút tờ báo trong tù và biết hết về

33

mọi người trong tù. Người ta tìm đến hắn để xin ý

kiến và hắn được mọi người trong tù kính nể. Hắn

không có cái vẻ hào nhoáng quí tộc của Morgan, mà

hắn trông thô ráp, khỏe mạnh. Hắn chăm lo rèn luyện

thân thể. Mặc dù khi còn nhỏ hắn nông nổi, gây nên

nhiều chuyện xấu, nhưng suốt hai thập niên qua ở

trong tù hắn là tù nhân gương mẫu. Hắn khỏe mạnh,

trông có vẻ đáng sợ, nhưng hồ sơ trong tù của hắn

trong sạch, tiếng tăm của hắn không bằng vàng thì

cũng bằng đồng. Chính Waters đã thông báo cho báo

chí biết việc hắn được phóng thích và hắn rất sung

sướng khi thấy các phóng viên đến đây.

Waters và Morgan không hợp tác với nhau, nhưng hai

người thường kín đáo nể phục nhau. Có những lúc,

trong khi Waters đợi để gặp ông quản ngục, Peter có

34

nói chuyện với hắn, hai người thỉnh thoảng bàn đến

những vấn đề về pháp lý. Peter đã đọc nhiều bài

của hắn viết đăng trên tờ báo trong tù và báo địa

phương. Gã thấy hắn khó mà gây được ấn tượng mạnh

cho gã, dù hắn có tội hay vô tội. Hắn có đầu óc

sáng suốt và làm việc cật lực để hoàn thành mục

tiêu hắn đề ra, mặc dù hắn đã lớn lên trong tù với

hoàn cảnh rất khó khăn.

Khi Peter đi qua cổng nhà tù, lòng cảm thấy hân

hoan đến ngộp thở, gã quay đầu nhìn lại, thấy

Carlton Waters đang bắt tay ông quản ngục, trong

lúc đó người nhiếp ảnh của tờ báo địa phương chụp

ảnh hắn. Peter biết hắn sẽ đến ở tại nhà tạm trú ở

Modesto. Gia đình hắn vẫn còn sống ở đấy.

Peter dừng lại một lát, nhắm mắt, lẩm nhẩm trong

35

miệng: - Cám ơn Chúa! – Rồi mở mắt nhìn lên trời.

Gã cảm thấy ngày hôm ấy như đang mở rộng cửa để đón

nhận gã vào đời. Gã đưa tay chùi mắt để không ai

thấy nước mắt đang trào ra trên mắt gã. Rồi gã gật

đầu chào người gác cổng và đi bộ về phía trạm xe

buýt. Gã biết bến xe nằm ở đâu, gã muốn đi nhanh

đến đấy. Gã chỉ đi bộ mười phút là đến bến xe và

khi gã vẫy tay đón xe buýt, bước lên xe, Carlton

Waters đang đứng trước nhà tù để chụp tấm hình cuối

cùng. Hắn lại nói với người phóng viên lần nữa là

hắn vô tội. Dù hắn có tội hay không thì hắn đã tạo

nên được câu chuyện rất hay, đã trở thành người

được kính trọng trong tù suốt hai mươi bốn năm qua

và đã hưởng được thành quả do lời tuyên bố hắn vô

tội mang đến. Từ nhiều năm rồi, hắn thường nói đến

36

kế hoạch viết sách. Hai người mà hắn được xem như

đã giết họ và hai đứa bé đã sống mồ côi do hắn gây

nên trước đó hai mươi bốn năm, đã hoàn toàn bị lãng

quên. Họ đã bị những bài báo của hắn viết và những

lời thanh minh hay ho của hắn đẩy vào bóng tối.

Khi Peter Mor-gan bước xuống trạm xe buýt cuối cùng

và mua vé xe đi San Francisco, thì Waters vừa trả

lời phỏng vấn xong, cuối cùng hắn đã được tự do.

37

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát