Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tình Dục Của Gấu Trúc

TÌNH DỤC CỦA GẤU TRÚC

Miên Miên

Tặng tất cả những vị khách đặc biệt

CHƯƠNG 1: SAU TANG LỄ CỦA BỌ NHỎ

1.

Sau chín giờ tối thứ Sáu tại căn nhà trên đường

Bao Anh Phúc

Sinh nhật của Bao là bữa tiệc của những nhân vật

thời trang.

Nơi này hỗn độn với mọi chủng người với các màu da

và các loại ngôn ngữ khác nhau, rì rầm nói chuyện

riêng.Người chế tạo nước hoa K cứ liên tục chụp

ảnh. Cô vừa đi dự một tang lễ về.

Bao bước tới ôm K.

K ngẩng đầu lên. Cô có khuôn mặt đầy nếp nhăn của

1

thiên thần.

Gần đây cô chế tạo ra một loại nước hoa có tên

“Bối cảnh Trung Quốc”.

K cho Bao xem những bức ảnh vừa chụp.

K: Tiệc sinh nhật hàng năm của em luôn chỉ có

những khuôn mặt giống nhau. Những người này, từng

người lại có khuôn mặt bẩn của thiên thần.

Cách đó không xa, có một cô gái cao gầy. Cô ấy

đang nói tiếng Anh.

Thông tin về cô gái cao gầy này phần lớn đều là

những tin không xác định được.

Cô ấy thường xuyên tài trợ một số hoạt động nghệ

thuật, cho nên chúng tôi gọi cô ấy là Nhà tài trợ.

Nhà tài trợ: Mình vừa đi Miami, cho nên da mới

biến thành màu này. Cậu có biết Thượng Hải thiếu

2

cái gì không? Thượng Hải thiếu biển lớn. Mình cần

thường xuyên ngồi trên bãi biển ngắm bầu trời xanh,

đọc sách cạnh các bạn thân. Mình ngồi đó tắm nắng,

ngồi đờ ra không suy nghĩ gì hết. Chỉ nghỉ ngơi mà

thôi, mình cần nghỉ ngơi.

Trong một căn phòng khác.

Một người nam và một người nữ ngồi ở đó. Bên ngoài

cửa sổ là vườn hoa tối đen.

Họ ngồi đối diện với chiếc ti vi nhỏ.

Cô gái là công chúa trong phim có bối cảnh của

Thượng Hải.

Ánh mắt cô ấy xem ti vi vừa yếu đuối vừa dịu dàng.

Ở nơi này, chúng tôi gọi cô ấy là ABC.

Một số người luôn như vậy, cho dù họ đã là trai

già nhưng vẫn lưu giữ được con mắt, thân hình trai

3

trẻ. Khi họ ngồi bên cạnh các cô gái, khi họ nhìn

bạn nói chuyện, đôi khi giống như bị gió thổi vào

mắt vậy. Đôi mắt đó sáng long lanh như có nước mắt.

Anh ấy từng là đại diện hoàn chỉnh cho một thời

đại ngắn ngủi.

Hai mươi tuổi đã trở thành thần tượng, một nhà

thơ, một ca sĩ.

Tiếng violon của anh, tiếng đàn guitar của anh

giống như ánh trăng cuối cùng trước bình minh.

Một hôm anh tự biên tự diễn một bộ phim, bỗng chốc

anh được hàng trăm hàng vạn người yêu mến.

Giữa ánh sáng và bóng tối, khuôn mặt và cơ thể anh

rất phù hợp với yêu cầu trong mộng của một số

người.Anh du lãng trong các khoảng không gian,

4

thời gian khác nhau. Anh hy vọng có thể vì lý do đó

có thể nhìn rõ những màu sắc từ địa ngục tới thiên

đường.

Anh thừa nhận, đối với anh, biểu diễn là sự hưởng

thụ.Lúc đóng phim, anh luôn tạo vẻ tưng tửng bất

cần mang tới một kiểu ấn tượng cho mọi người: Anh

ấy chính là bản thân của vai diễn đó.

Ở đây, chúng tôi gọi anh ấy là Diễn viên.

Chiếc ti vi nhỏ trước mặt là quà của ABC tặng cho

Diễn viên.

ABC: Đây là chiếc ti vi giống như mọi chiếc ti vi

thu phát sóng khác. Nhưng anh có thể thay đổi nội

dung phát sóng, thậm chí cả biểu lộ cảm xúc của nó.

Chỉ cần anh chịu bỏ thời gian. Anh cũng có thể

biên tập phần nội dung anh đã quay từ nút bấm này

5

vào ti vi. Ví dụ, anh có thể dùng tiếng nói chuẩn

khi đọc tin tức của phát thanh viên để đọc tin tức

anh làm. Đương nhiên anh chỉ có thể thay đổi cho

bản thân anh xem mà thôi, không thể gửi đi những

chương trình đã bị anh thay đổi được.

Diễn viên hý hoáy với nút bấm chiếc ti vi. Anh rất

thích chiếc ti vi này.

Diễn viên: Chỉ cần thay đổi cho mình xem, ý tưởng

này thật hay!

Diễn viên: Tôi phải quay một bộ phim vì chiếc ti

vi này.

Diễn viên mở máy quay camera luôn đem theo người,

ngắm thẳng vào chiếc ti vi đang sắp sửa phát băng

vừa mới được quay chiều hôm nay.

Trong băng có một số người trẻ tuổi mặc lễ phục

6

đen.Họ đứng thành hàng tại đó, ánh mắt nhìn ra xa.

Họ cùng nhìn về một phía, nét mặt rất nghiêm túc.

Đây là cảnh trong lễ tang Diễn viên mới quay ban

sáng.Người chủ trì tang lễ là hai chị em.

Cô em chính là người yêu của Diễn viên.

Người trẻ tuổi chết đột ngột kia tên là Bọ Nhỏ.

Anh ta là bạn từ nhỏ của hai chị em, đồng thời cũng

là bạn tốt của Diễn viên.

Ống kính máy quay chĩa vào Cô chị.

Trên tóc cô ấy cài một bông hoa sơn trà nhỏ màu

đen.Không khí xung quanh mắt cô dường như đang run

rẩy.

Cô chị có vẻ lạnh lùng trời phú.

Cô ấy cũng từng là diễn viên.

Mấy năm trước cô ấy mở công ty đĩa hát, cùng thời

7

điểm đó cô còn thay người khác quản lý chi nhánh

thuê ô tô.

Chi nhánh thuê ô tô này rất đặc biệt.

Chi nhánh thuê ô tô này có một số xe jeeps và xe

việt dã. Công ty còn thuê một tốp lái xe trẻ.

Xe của chi nhánh chỉ cho thuê theo nhóm ba người

trở lên, không cho cá nhân thuê.

Mỗi xe quy định chỉ được ngồi một người.

Giữa các xe với nhau còn trang bị máy bộ đàm.

Thuê xe của chi nhánh bắt buộc phải thuê cả lái xe

của chi nhánh.

Hôm nay trong tang lễ có rất nhiều người đều là

tài xế của cô.

Ống kính máy quay chuyển từ Cô chị sang Cô em.

Vẻ ngây thơ trên khuôn mặt Cô em lồ lộ nhưng biến

8

đổi khó lường.

Sự việc thú vị xảy ra rồi.

Ông Đàm - chủ câu lạc bộ Bon Bon cũng có mặt trong

tang lễ.

Ông Đàm đi xuyên qua đám người tới trước mặt Cô

chị, nói gì đó với cô ấy.

Diễn viên phát lại tình tiết này.

ABC: Họ đang nói gì vậy?

Diễn viên: Nhìn bên phải ông Đàm.

Anh lại phát lại tình tiết này một lần nữa.

Một người đàn ông nước ngoài đi ngang qua ông Đàm.

Ống kính lại chuyển sang Cô chị. Cô chị dường như

vừa nghe ông Đàm nói, vừa nhìn sang người đàn ông

nước ngoài kia.

Ống kính chuyển sang người đàn ông nước ngoài, anh

9

ta vừa đi vừa nhìn chằm chằm Cô chị.

Họ đều khẽ gật đầu, dường như cơn gió nhẹ thổi bay

tóc họ.

Diễn viên: Hai người họ đối diện nhau rồi.

Diễn viên: Nếu như không vì tới gặp em, anh có thể

quay được những gì nhỉ?

Diễn viên: Đó là người lạ. Dường như không ai biết

anh ta là ai.

Cảnh cuối trên máy quay: Cô em và một hàng đàn ông

trẻ đang cùng nhìn về một phía.

Đối với Cô em, điều nổi tiếng nhất lại là sòng bạc

do cô tổ chức.

Cô thường xuyên tổ chức sòng bạc trong phòng trưng

bày ở số năm mươi đường Mạc Can Sơn. Sòng bạc của

cô chỉ tiếp nhận những cô gái Thượng Hải.

10

ABC nhìn chằm chặp vào chiếc ti vi.

Cô vẫn không thể tin nổi đây lại là một đám tang.

Diễn Viên kéo ABC ra khỏi phòng. Họ chuẩn bị đi

cầu số 8 xem biểu diễn múa rối.

Bao gọi Diễn Viên và ABC.

Bao muốn giới thiệu Nhà Tài Trợ với Diễn Viên, bởi

tối nay Nhà Tài Trợ muốn tới chơi ở sòng bạc của

Cô em.

Diễn Viên: Tôi biết cô ấy.

Diễn Viên: Thượng Hải thật giống như một thị trấn

nhỏ.Ba năm trước Diễn Viên biết cô gái có tên Nhà

Tài Trợ.

Lúc đó Diễn Viên là một du khách tới Thượng Hải

với ý đồ làm lành với cô bạn gái Thượng Hải mới

chia tay.

11

Diễn Viên và Cô em trở thành người yêu của nhau

lúc mười chín tuổi. Lúc yêu nhau, họ từng chia tay

rất nhiều lần.

Khi đó Nhà Tài Trợ cũng không phải Nhà Tài Trợ.

Cô ấy là một vật hy sinh. Đó là một tuần rất dài.

Hàng ngày ít nhất có một máy quay hình chĩa về cô,

đôi khi là ba, thậm chí bốn cái.

Hàng ngày cô cảm thấy mình rất khó coi. Ngày nào

cũng nổi cáu.

Ngày lại ngày cô tỉnh dậy và luôn cảm thấy bi

thương và chán nản. Thậm chí cô còn tưởng tượng

rằng tự thuê một hung thủ để giết chính mình.

Lúc cô đang tuyệt vọng nhất, cô nhận được một cú

điện thoại. Cô ấy nhìn thấy một người đàn ông trẻ.

Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời.

12

Cô ấy thốt lên, Trời ơi! Nghe giọng anh, em cứ

tưởng anh đã già rồi cơ.

Câu nói này hóa ra đã bị xóa đi.

Đêm đó quán YY’s có tiệc, họ còn đi Babe Face,

DKD.Đó đều là những chuyện xảy ra từ ba năm trước.

Tối hôm đó cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện sẽ

lên giường cùng anh.

Họ đều say rồi, hơn nữa cô cũng không cảm thấy

người đàn ông này hấp dẫn.

Giữa họ không xuất hiện những câu nói kích thích

lòng người nữa, nhưng họ đều rất vui.

Cuối cùng cô ấy tỉnh lại trên giường trong nhà cô

ấy.Lúc đó điều hòa nóng trong nhà cô ấy đã hỏng

hoàn toàn.

Cô ấy quay đầu lại, anh hôn cô. Anh ấy hôn cô

13

giống như một người bạn trai đã lâu.

Cô thấy anh hôn rất tự nhiên. Hơi thở của anh rất

ấm áp, hơi thở đó làm tan chảy mọi khả năng.

Từ lúc đó trở đi, cô không còn nhớ tới nụ hôn của

bất kỳ một người đàn ông nào khác.

Lúc anh hôn cô, cô cố tình hỏi anh tên gì?

Anh lặng lẽ nói tên mình.

Anh nói muốn về khách sạn ăn thứ gì đó.

Họ cùng nhau trở về khách sạn.

Anh gọi một bát cơm và một chiếc hamburger.

Cô cười mãi vì cách ăn của anh. Anh giải thích cơm

có thể giúp dạ dày của anh dễ chịu một chút.

Họ giống như đôi tình nhân thất lạc đã lâu, không

ngừng hôn nhau như chuồn chuồn đạp nước. Dường như

tất cả mọi người trên thế giới đều trốn hết cả, mọi

14

niềm vui đều không thể tươi mới hơn được nữa. Họ

không nói không rằng trong bóng đêm. Dường như họ

liên tục làm tình, vừa làm tình vừa hôn nhau. Cơ

thể họ, ga giường ướt đẫm mồ hôi. Có vẻ như anh có

thể nhìn thấy mọi thứ của cô. Có vẻ như cô đang có

được phần trữ tình nhất của anh.

Anh nói chúng mình đều là người giống nhau, đừng

cho anh đồ giả.

Câu nói này khiến cô hơi kinh ngạc, cả đời này

chắc không quên được.

Đây là vấn đề của con gái Thượng Hải. Họ luôn muốn

thể hiện sự xuất sắc trên giường. Họ chưa từng thả

lỏng thật sự.

Anh ấy đang thay đổi hình thức thân mật của cô với

đàn ông.

15

Và dường như cô cũng chưa từng hôn thân mật như

vậy với đàn ông.

Cùng thời điểm này, anh bắt đầu nghiện cô.

Những lời anh nói, cho dù đã nói không biết bao

nhiêu lần nhưng khi anh nói lại, vẫn luôn khiến

người nghe tin rằng đó là lần đầu anh nói. Và anh

chỉ nói cho một người nghe mà thôi.

Từ lúc họ quen nhau tới lúc anh lên máy bay rời

xa, Thượng Hải mưa liền ba ngày hai đêm.

Họ đều không hỏi đối phương đã có người yêu chưa.

Dường như họ luôn trên giường.

Họ đều muốn dâng hiến bản thân, cố biểu hiện thật

xuất sắc, cố gắng hết sức để đối phương hài lòng.

Tình dục của họ vừa ngọt ngào, đẹp đẽ lại sâu sắc.

Họ giấu kỹ mọi khuyết điểm cũng như nỗi hồ nghi

16

của chính mình.

Họ đều rất cẩn trọng, đồng thời cũng cảm kích

trong lòng.

Khi im lặng, họ đều rất quyến rũ.

Xem ra mọi thứ đều rất hoàn hảo.

Anh trẻ hơn cô rất nhiều. Nhưng cô thích gối đầu

lên đầu gối anh.

Còn anh thì vuốt ve cô giống như một vị quốc vương

đang vuốt ve em gái của chính mình vậy.

Anh nhìn vào máy vi tính, còn cô ngồi trên giường

thần ra ngắm anh. Mãi tới lúc anh nói “Hôn anh đi”,

cô mới tỉnh lại.

Lúc này khi chỉ còn một mình đứng trong thang máy

trong khách sạn, cô bỗng sợ hãi.

Trong nỗi lo sợ, cô xây dựng sự mong chờ.

17

Cô nói mình ghét phải lên giường với người đàn ông

ngày mai lên máy bay. Cô mệt mỏi chán nản quá rồi.

Anh nói sẽ giữ liên lạc thường xuyên với cô.

Anh nói mỗi lần chúng mình gặp nhau sẽ hiểu thêm

về người kia. Sự việc sẽ càng ngày càng tốt hơn mà

thôi.Từ trước tới giờ chưa có du khách nào nói như

vậy với cô.

Nhưng sự việc làm sao có thể càng ngày càng tốt

lên được chứ? Bởi bản thân sự việc đã tốt như vậy

rồi mà.

Du khách đối với cô mà nói đồng nghĩa với tình dục

và tình yêu miễn thuế. Thượng Hải giống như một

cửa hàng miễn thuế lớn.

Cô ghét du khách. Nhưng cô luôn nảy sinh tình yêu

với du khách, cô chán ngán với tình trạng này rồi.

18

Lúc anh nói lời tạm biệt với cô, lúc họ làm tình

với nhau lần cuối, anh đã nhấn mạnh từng lời với cô

rằng:

Phải tin rằng bản thân em rất đẹp. Điều này rất

quan trọng.

Cô cố tình không hỏi anh dùng hình thức liên lạc

nào. Nhưng khi anh vừa đi, cô liền tìm thấy địa chỉ

thư điện tử của anh trong chiếc máy vi tính anh đã

sử dụng.

Cô viết thư cho anh: Khi em tỉnh lại, em sẽ đánh

vần tên anh hai lần rõ ràng như vậy, dễ dàng như

vậy, đơn giản như vậy! Đây chính là cách anh dừng

lại trong miệng em.

Đây đều là chuyện của ba năm trước.

Anh đã khiến cô thay đổi hoàn toàn, sau đó nhanh

19

chóng khiến cô mệt mỏi cả thể chất lẫn tinh thần.

Cô đã phải mất hai năm rưỡi để nhận rõ được ba

ngày hai đêm này.

Cô lại bị tổn thương một lần nữa. Chính vì điều

này, cô đã chịu đủ mọi dày vò. Dường như sự xuất

hiện của anh là để lấy mạng của cô.

Cô trở nên hư danh, kịch hóa, siêu thực hơn.

Cô thay đổi toàn bộ kịch pháp. Nhưng cuối cùng khi

quỳ trước mặt anh, cô lại tự nhiên và chân thực

như vậy.

Cơ thể cô chỉ muốn có anh, không ngừng muốn có

anh. Điều này hoàn toàn không phải là vì anh đã làm

tình rất tốt.

Nếu như điều này không phải là tình yêu, thế thì

trên đời này không tồn tại tình yêu.

20

Mãi tới khi cô có thể chấp nhận những tháng ngày

không có anh, cũng là lúc cô không bao giờ còn có

thể chấp nhận bất cứ một người nào khác nữa.

Mãi tới khi có người nhìn thấy ngày tháng năm sinh

của họ và nói lại với cô rằng: Kiếp trước cô nợ

người ta, rõ ràng anh ấy tới để đòi nợ. May mà hai

người chia tay, nếu không chắc chắn một người sẽ

phải chết.

Cũng từ đó cô không còn tin rằng trên thế giới này

tồn tại tình yêu.

Cô nghĩ nếu như có kiếp trước, kiếp trước của kiếp

trước, nếu như họ không cần thiết mỗi lần lại phải

xác nhận lại đối phương là ai, vậy thì họ chắc

chắn đã không phải sống mệt như vậy.

Hiện tại, Diễn Viên đang ngắm nhìn cô gái có tên

21

Nhà Tài Trợ trong ánh nến.

Tiếng Anh của cô ấy đôi khi lẫn giọng London, đôi

lúc lại lẫn giọng New York. Tiếng mẹ đẻ của cô ấy

lúc giống tiếng Thượng Hải, lúc lại giống tiếng của

cô gái thời trang Bắc Kinh. Điều này quyết định

bởi cô đang nói chuyện cùng ai.

Bản thân cô, cũng như phần lớn những người đang

nghe cô nói, đều không nhận thấy điều này.

Bởi mọi thứ đều không rõ ràng lắm.

Nhà Tài Trợ: Cái khó là có lúc chúng ta yếu đuối.

Chúng ta cần sự giúp đỡ của những người được cho là

nhân vật quan trọng, hoặc là người có tiền. Trong

tình hình chung là phần khiến người ta đau xót. Bởi

sự thật chỉ có một số ít người trong số bọn họ

hiểu được và chia sẻ với chúng tôi.

22

Diễn Viên: Tôi cũng muốn tên của tôi có thể được

gọi là Nhà Tài Trợ.

Tiểu Bao: Ở Thượng Hải, bạn cần may mắn hơn cả may

mắn.

Bên ngoài mưa rất to.

Buổi đêm ở Thượng Hải luôn được coi là an toàn.

Bao không có cách nào để nói chuyện thực sự với

bất kỳ ai.

Một nữ diễn viên đang cai thuốc: Trước đây tôi ở

một mình, nhưng ở nhà tôi, ngoài nhà vệ sinh ra

những nơi khác đều không cho phép hút thuốc. Phương

pháp cai thuốc tốt nhất chính là kiên quyết làm

được việc không hút thuốc trong phòng. Như vậy có

thể hút ít thuốc. Kết quả là mọi người đều vào nhà

vệ sinh hút thuốc. Ở nhà tôi những câu chuyện lý

23

thú nhất đều diễn ra trong nhà vệ sinh. Tôi thường

xuyên nói nên đặt một chiếc máy ghi âm nhỏ trong

nhà vệ sinh để ghi lại tất cả những câu chuyện.

Cô diễn viên đang cai thuốc bỗng ngừng lại không

nói nữa. Cô ấy quay đầu lại ngắm nghía Nhà Tài Trợ

ở phía xa.

Cô diễn viên đang cai thuốc: Cô gái này gia nhập

quá sâu vào giới kịch Thượng Hải! Cô ấy là người

giả mạo, nhưng cô ấy rất tin những cái này. Cô ấy

có đôi mắt điển hình của người con gái Thượng Hải.

Bạn sẽ không tin những cô gái có đôi mắt này được

đâu. Bạn sẽ không thể hiểu nổi những cô gái Thượng

Hải loại này đâu, họ không có sự thật. Mọi thứ tới

chỗ của họ đều sẽ bị chuyển sang chỗ khác, thành

thứ khác. Những người nhạy cảm sẽ thích họ.

24

2.

Sau mười một giờ tối thứ Sáu trong xe trên cầu

vượt đường Diên An

ABC lái xe, Diễn Viên ngồi sau.

ABC: Đã quá mười một giờ rồi ư? Nhanh thật đấy!

Đèn tắt hết rồi.

ABC: Em thích sau khi tắt điện lên cầu vượt. Lúc

này Thượng Hải có vẻ đỡ chật chội hơn.

Diễn Viên: Giống như Thượng Hải thập kỷ chín mươi.

Anh thích Thượng Hải thập kỷ chín mươi.

Diễn Viên: Em cười gì vậy?

ABC: Anh có biết em thích cái gì ở Thượng Hải

những năm 90 không?

Diễn Viên: Cái gì?

ABC: Em thích nhất nhà vệ sinh Park97 của thập kỷ

25

chín mươi. Em luôn lén nghe các cô gái nói chuyện

phiếm. Em thích ghi âm chính vào thời điểm này đó.

Sắp tới Noel rồi, mỗi lần sắp đến cuối năm, luôn

xuất hiện bầu không khí sát khí.

Buổi đêm mùa đông Thượng Hải mang màu mận chín đậm

vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo.

Âm nhạc trong xe là khúc nhạc dương cầm hòa tấu

của Bach. Âm nhạc của Bach trong đêm mùa đông

Thượng Hải rất phù hợp với một du khách cùng đường.

Người du khách này không có hoàn cảnh đặc thù nào

cả. Anh ta là chàng trai mơ ước viển vông.

Có khả năng anh ta là một phần tử trí thức trẻ

người Pháp.

Có khả năng là người miền Nam. Cũng có khả năng

học triết học.

26

Một chàng trai muốn ở lại đây. Anh ta rất nghèo,

chẳng có bạn bè nào ở đây cả.

Anh đem theo bên mình một chiếc băng cassette nhạc

Bach sao chép. Anh ta thích mở chiếc băng này trên

xe thuê.

Sắp tới cuối năm rồi. Anh ấy không có tiền về Pháp

ăn Noel. Bản thân anh ấy cũng không muốn rời xa

nơi này.

Tuy nhiên phần lớn lái xe Thượng Hải không rành

lái xe lắm, nhưng xem ra họ khiến anh thấy an toàn.

Từ phía xa, Cô chị đang lái xe trên cầu vượt Dương

Phố.

Người đàn ông lạ mặt trong đám tang đang ngồi

trong chiếc xe taxi màu đen của khách sạn đuổi theo

sau.

27

Cô chị chốc chốc lại nhìn vào gương quan sát chiếc

xe đó.

Âm nhạc trên xe Cô chị là bản nhạc Niềm vui hoang

dại của ban nhạc Âm thanh. Đĩa vỡ.

Người già yếu biến hình thành ca sĩ.

Họ đang nhảy một cách ngây thơ mù quáng.

Những người lạ mặt nham hiểm vỗ tay.

Chỉ có mình em vẫn trốn trong bóng tối.

Bãi đỗ xe khách sạn Kim Mậu Khải Duyệt, xe của Cô

chị và người đàn ông lạ mặt kia từ từ dừng lại bên

nhau.Cùng thời điểm đó, xe của ông Đàm vừa dự đám

tang ban nãy bỗng dưng tiến vào bãi đỗ xe của khách

sạn.

Ông Đàm vẫn chưa xuống xe bởi ông đang tiếp tục

nói trong điện thoại.

28

Ông Đàm: Thất tình có thể hủy hoại con người, cũng

có thể khiến cho con người phục sinh. Cô ấy là

loại người như thế, có thể chia tình yêu thành

nhiều loại. Tình yêu, tình bạn, tình thân, trong

những loại này có sự khác biệt, có sự nặng nhẹ.

Nhưng tình yêu vĩnh viễn chỉ có một loại. Đó chính

là toàn tâm toàn ý, chân thành với nhau, nguyện

sống chết bên nhau.

Trời lại bắt đầu mưa. Nhìn từ khoảng cách rất gần,

khách sạn Kim Mậu trong đêm giống như một bộ tiểu

thuyết khoa học viễn tưởng. Còn tháp truyền hình

Đông Phương Minh Châu trong màn sương giăng giống

như kiến trúc kỳ quái nhất trong thế giới cổ tích.

3.

Sau mười hai giờ đêm thứ Sáu, bãi biển phía Bắc,

29

tại nhà

Trên hành lang sáng loáng ánh vàng trong khách sạn

Kim Mậu.

Có quá nhiều đồ kim loại khiến tâm trạng người ta

ổn định.

Chỗ này chỉ thích hợp với những du khách đặc biệt.

Cô chị và người đàn ông nước ngoài trong đám tang

nắm tay nhau tới cửa phòng anh ta.

Người đàn ông nước ngoài trong tang lễ giống như

người đến từ tương lai. Giọng nói có ánh mặt trời,

ánh mắt giống như biển lớn.

Nhìn vào đôi mắt này, cả thế giới bỗng trở nên

thanh khiết, không còn biên giới nữa.

Anh ấy giống như một món quà.

Chắc hẳn anh ấy có một hoàn cảnh thú vị.

30

Anh ấy là du khách đặc biệt.

Thông thường Cô chị chỉ nảy sinh hứng thú với

những du khách đặc biệt loại này.

Thượng Hải là nơi có thể mong chờ món quà loại

này.Người đàn ông này rất văn minh.

Anh ấy phản ứng nhanh nhạy, nói những lời vừa hài

hước vừa đẹp đẽ. Anh ấy còn biết lúc nào nên giữ im

lặng nữa.

Anh ấy là kiểu đàn ông như vậy. Những lời anh ta

nói, cho dù đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng

khi anh nói lại, sẽ khiến người nghe tin rằng đó là

lần đầu tiên, đồng thời còn cho rằng anh ấy chỉ

nói với mỗi mình mà thôi.

Khi cả anh ta và Cô chị trầm tư, bầu không khí hơi

căng thẳng.

31

Họ không có cách nào chia sẻ nỗi cô đơn cùng nhau.

Họ đều không cảm nhận được đối phương đang nghĩ

gì.Họ cũng đều không giả vờ hiểu dáng vẻ của đối

phương.Họ cũng không thể nói quá nhiều.

Khi họ ở bên nhau giống như chiếc gương của nhau

vậy.Luôn có thể ngay lập tức thông qua người kia

soi ra phần không hoàn hảo cũng như không chân thật

của mình.

Điều này khiến họ căng thẳng.

Không biết ai căng thẳng hơn ai, ai căng thẳng

trước. Không biết sự căng thẳng của ai ảnh hưởng

tới ai.

Họ không thể dựa vào nhau quá gần.

Họ đều rất mong muốn đối tốt với người kia.

Người đàn ông có khả năng chỉ đơn thuần mong muốn

32

khiến Cô chị vui vẻ.

Nhưng Cô chị lại không giống như vậy. Cô ít nhiều

thể hiện bản thân đang lấy lòng người kia. Đồng

thời còn nhanh chóng mong ước hão huyền có thể có

được tình yêu của người đàn ông này.

Hai người này đều sẽ không dễ dãi nói chuyện sâu

xa chân thực với bất kỳ một người nào khác.

Cho dù họ đều rất muốn, có điều không biết nên bắt

đầu như thế nào.

Họ hoàn toàn không bàn luận về sự bi thảm của tang

lễ.

Hoàn toàn không chia sẻ quan điểm với bất kỳ sự

việc quan trọng nào.

Cô chị có ý đồ nghiêm túc hơn.

Cô chị: Đối với tôi mà nói, mọi thứ về anh đều rất

33

mơ hồ. Tôi không biết anh là ai.

Người Đàn Ông dường như ngay lập tức chặn lời Cô

chị.Người Đàn Ông: Có thể chính bản thân tôi cũng

không biết mình là ai nữa.

Người Đàn Ông vừa kéo tay Cô chị vừa mở cửa phòng

mình.Cô chị: Cô em tôi nói tôi là gấu trúc. Gấu

trúc một năm chỉ có hai cơ hội thực hiện hành vi

giao phối.

Cô chị: Cho dù có bật băng sex trước mặt gấu trúc,

chúng vẫn chỉ tập trung vào việc ăn lá trúc mà

thôi.Người Đàn Ông bỏ tay cô chị ra. Anh ta bước

vào phòng, dừng lại rồi quay lại cười với cô.

Lúc anh ta cười, mắt của anh ta cũng cười theo.

Người Đàn Ông: Thế năm nay cô đã làm tình lần thứ

mấy rồi?

34

Cô chị vừa cười vừa bước vào phòng.

Cô chị: Tôi làm không nhiều lắm, nhưng có thể

khẳng định vượt quá hai lần.

Người Đàn Ông quỳ xuống hôn cô qua lớp váy đen.

Cô chị kéo Người Đàn Ông lại: Tôi không quen người

lạ làm thế này.

Người Đàn Ông cởi áo của Cô chị. Làn da Cô chị

chiếu sáng cả khuôn mặt cô.

Người Đàn Ông lạ đó đã khiến Cô chị đạt được cao

trào hoàn hảo.

Cô chị cười. Cô chị là cô gái sau mỗi lần đạt được

cao trào đều cười.

Thực ra cô rất ít khi cười. Mỗi khi cô cười đều

rất rạng rỡ.

Mỗi khi cô cười giống như đều kết thúc trong sự

35

biểu lộ xấu hổ.

Sau đó họ tiến lên giường, nhưng người Đàn Ông

dường như không còn hứng thú tiếp tục nữa.

Điều này bỗng dưng khiến Cô chị cảm thấy người Đàn

Ông lạ mặt này thật ra không dễ nảy sinh dục vọng.

Thực ra người Đàn Ông chưa mời cô vào phòng. Cô

chị chỉ tự nhiên bước theo vào phòng mà thôi.

Có thể anh ta không có cách nào từ chối.

Cô chị: Để tôi ngắm cơ thể anh!

Người Đàn Ông khỏa thân đứng dậy, xoay nửa vòng về

bên trái, rồi lại xoay nửa vòng về bên phải.

Cô chị nhìn vào hình của mình trong ti vi rồi chải

đầu.

Cái quay đầu lại vào thời khắc bỏ đi trong hoảng

loạn của Cô chị bỗng dưng nhìn thấu được Người Đàn

36

Ông này.

Người Đàn Ông lạ mặt này là một người quan sát

lặng lẽ.

Anh ấy luôn văn minh như vậy.

Anh ấy là một diễn viên. Nụ cười của anh luôn

quyến rũ như vậy.

Anh luôn không có quyền lực vượt quá bản thân và

tình cảm trách nhiệm quan trọng hàng đầu.

Anh ấy là người may mắn thoát nạn. Để có thể may

mắn tồn tại được, anh có thể thay đổi mặt nạ mọi

màu sắc.

Anh ấy là một diễn viên. Nụ cười của anh luôn

trống rỗng như vậy.

4.

Sau một giờ sáng thứ Bảy, tại số năm mươi đường

37

Mạc Can Sơn

Đêm đã rất khuya rồi nhưng trời vẫn đang mưa. Bên

ngoài sân số nhà năm mươi đường Mạc Can Sơn, cửa

một nhà kho vẫn sáng đèn.

Cô em ngồi xổm ngoài hiên nhà rách nát, buôn điện

thoại với Diễn Viên, vừa nói vừa cười.

Trong chiếc áo trượt tuyết màu trắng của cô là

chiếc váy màu tím có dòng chữ: Boys Don’t Cry.

Diễn Viên vớ lấy điện thoại trong xe taxi.

Cô em: Trong cùng một bữa tiệc hết người này tới

người khác nhìn thấy cô gái từng quan hệ với mình,

cảm giác này có vẻ rất đáng sợ đúng không?

Diễn Viên: Là cảm giác giống như anh sắp chết!

Giống như sự tổng kết trước khi chết vậy.

Diễn Viên: Thực ra anh cảm thấy, đối với anh mà

38

nói, sự việc luôn như vậy. Tức là anh có thể gặp

được người con gái có duyên phận. Cái gọi là duyên

phận lấy ví dụ như bọn anh có khả năng đã quen biết

nhau từ kiếp trước. Kiếp trước có khả năng anh

không phải là đàn ông. Hoặc giả như anh có khả năng

là một loài động vật nào đó, nhưng cũng rất có khả

năng cô gái kia là kẻ thù của anh. Bọn anh có kiếp

trước, kiếp trước của kiếp trước. Có lẽ anh từng

làm tổn thương cô gái này, hoặc cũng có thể cô gái

ấy làm tổn thương anh. Nói tóm lại, giữa bọn anh

còn món nợ chưa trả. Cho nên kiếp này bọn anh lại

gặp nhau.

Diễn Viên: Bọn anh không biết làm thế nào để xử lý

cảm giác dường như đã gặp gỡ ở đâu lại vừa xa lạ

này. Cơ thể của anh muốn ở bên cơ thể cô ấy. Thế

39

nhưng bọn anh luôn có ý dùng hình thức đẹp nhất,

tức là trong giấc mơ để tổng kết cuộc đời của bọn

anh và thế giới vây quanh bọn anh.

Cô em: Có người nói với em rằng, ngoài em ra, K là

người anh yêu nhất.

Diễn Viên: Đây chắc hẳn là sự thêu dệt của em.

Cô em: Cô gái có tên Nhà Tài Trợ tại sao lại tìm

tới chỗ của em, có phải cô ấy muốn gặp em?

Diễn Viên: Có phải em không vui?

Cô em: Anh biết mà, nếu em biết hình dáng cụ thể

của cô ấy, em sẽ bắt đầu tưởng tượng cô ấy từng

thân mật với anh thế nào. Sự tưởng tượng này thật

đau khổ.

Cô em: Cơn mưa này vì Bọ Nhỏ đó. Bọ Nhỏ chỉ đi qua

Paris một lần, khi trở về luôn nói về buổi tối mưa

40

ở Paris. Anh ấy nói buổi tối mưa ở Paris giống như

thế giới nội tâm của người đàn bà trung niên đẹp

vậy.

Diễn Viên: Paris là nơi khiến người ta đau buồn.

Anh thực sự không muốn đi Paris.

Cô em: Thời điểm chết càng khiến người ta khó thở.

Không khí vẫn tươi mới như vậy. Làm sao chúng ta

có thể đi cùng người ta yêu trải qua sự kiện chết

chóc này chứ?

Diễn Viên: Lúc em chết, anh sẽ tan vỡ thành bầu

trời sao của em.

Cô em: Có người tới rồi. Có khả năng chính là Nhà

Tài Trợ kia.

Xe của Nhà Tài Trợ chầm chậm dừng ở đối diện nhà

kho của Cô em.

41

Trong xe của Nhà Tài Trợ, có ba cô gái ngồi lù lù

đen ngòm.

Nhà Tài Trợ: Xuống xe, chúng mình đi vào đi.

Đây là không gian hoàn toàn khép kín.

Mỗi bức tường nơi đây đều bị bọc lại bằng những

bức ảnh xanh lè.

Mỗi bức ảnh lại là cảnh những khuôn mặt mơ màng

của những nam thanh nữ tú xuyên qua những hàng cây.

Có khoảng hai mươi màn hình ti vi treo lơ lửng

trong không trung.

Trên các màn hình đang chiếu cảnh những đôi nam nữ

này đang chèo thuyền chậm rãi trên con sông nhỏ.

Chiếc thuyền nhỏ của họ xuyên qua rừng cây. Trên

khuôn mặt họ còn vương nét mặt mơ màng như được đúc

tạc vậy.

42

Khuôn mặt nhỏ nhắn của những cô gái Thượng Hải đều

tràn trề sức sống.

Họ đều nói tiếng Thượng Hải, trên mặt lộ vẻ suy tư

mê hồn về cuộc sống thế tục.

Nội dung những câu chuyện phần lớn nói về những bộ

phim họ từng xem, về những cửa hàng họ yêu mến. Và

về những bữa tiệc các loại họ từng tham gia và

cách thức làm thế nào để bù đắp những tổn thương

đối với da do tiệc tùng quá nhiều.

Những cô gái ở đây dường như chưa từng thảo luận

về đàn ông. Thỉnh thoảng họ mới nhắc tới đàn ông,

nhưng cũng rất cẩn trọng và kiềm chế. Nhà Tài Trợ

và bạn gái của cô ta đứng ở đó, thậm chí họ còn

ngượng ngùng.

Cô gái A: Toàn là các thiếu nữ, chẳng có lấy một

43

anh chàng.

Cô gái B: Cần nam giới để làm gì chứ? Đánh bạc gì

với đàn ông hả?

Cô gái C: Đánh bạc với đàn ông đương nhiên đánh

bằng tiền rồi.

Cô gái B: Thế đánh bạc như thế nào?

Cô gái C: Tôi đặt tất cả tiền của tôi, để cá cược

“Đàn ông có phải sinh vật thông minh”.

Cô gái C: Quá nhiều đàn ông đặt tiền để cược “Đàn

bà là sinh vật ngu ngốc”. Nhưng tôi đặt tiền để

cược “Anh, đàn ông, là sinh vật thông minh”. Nếu

thua, coi như tôi đen đủi.

5.

Sau hai giờ sáng, sáng thứ Bảy, nhà hàng Jean

GeorgeTại nhà hàng Jean George.

44

Trong sự dìu dịu mượt như nhung màu nâu đậm và màu

hổ phách, giữa những chiếc bàn với nhau, mọi người

đều nhìn thấy nhau, thế nhưng ánh mắt lại rất khó

giao nhau.

K thích nhất cách thiết kế của nhà hàng Jean

George. Đi xuyên qua hành lang nhỏ tối đen, cô vui

mừng nghe thấy tiếng bước chân cộc cộc chậm rãi

liên hồi bởi tiếng giày cao gót nện vào nền gỗ.

Cuối cùng bỗng dưng dừng lại trước cảnh tượng siêu

thực trong ánh đèn sáng rực đan xen yêu hận tình

thù.

Andrew Bull ngồi ở đó hút xì gà. Anh vừa phát hiện

thấy một người bạn đã lâu không gặp.

Andrew Bull: Từ sau năm 1978 ở Los Angeles, tôi

không gặp lại người đàn ông này nữa. Chúng tôi từng

45

sống ở Hồng Kông. Khi tôi mười tám tuổi, anh là

người cho tôi công việc đầu tiên. Lúc Lý Tiểu Long

qua đời, tôi là một nhà báo bị phái đi đưa tin về

tang lễ của anh. Từ đó Hồng Kông tới giờ vẫn như

chưa từng hồi phục lại. Lý Tiểu Long giống như Bob

Marley hay là Vua Mèo của Hồng Kông vậy. Bạn không

thể tưởng tượng được Hồng Kông những năm bảy mươi

đâu. Vào thập kỷ bảy mươi ở Hồng Kông, việc được

làm một thanh niên được coi là sự kiện rất đáng nể.

Diễn Viên đi giày cầu thủ cùng bộ lễ phục với

những sọc nhỏ đậm.

K đã tới rồi.

K vốn là cô gái như vậy. Thực sự tự đáy lòng cô ấy

coi mình là bé gái. Cô ấy yêu những người đàn ông

46

đã già hoặc đang lão hóa.

Diễn Viên: Thế China Underground của em thế nào

rồi?Diễn Viên: Năm nay ít nhất có mười tay chơi

nhạc anh quen phải vào viện tâm thần, không thế thì

cần bác sĩ tâm lý.

K: Gần đây ít nhất có mười họa sĩ mà em quen biết

bỗng dưng mua nhà và xe hơi, không những thế lại

còn trả bằng tiền mặt cơ đấy.

K: Cuối cùng em đã xem phim của anh.

K: Cô gái đó luôn chờ điện thoại. Vẻ mặt lúc chờ

điện thoại của cô ấy rất sinh động, yếu ớt, mãnh

liệt, tuyệt vọng. Đồng thời lại vô cùng chân thực

và thành thực. Tái hiện hoàn hảo mọi thứ ta cần đối

mặt trong mối quan hệ hỗn loạn.

Diễn Viên: Đó là do bạn gái tôi nghĩ ra.

47

K: Thực ra, em nghĩ rằng tình yêu là lối ra không

thể lưu vong. Chúng ta cần trải qua các mối quan hệ

và tình yêu khác nhau mới có thể giành được sự

thuần khiết và an toàn. Cô gái đó cuối cùng cũng

may mắn tồn tại được trong mối quan hệ hỗn loạn như

vậy là vì cô ấy rất mạnh mẽ, giàu lòng cảm thông.

Diễn Viên: Thực ra, cô gái đầu tiên anh yêu là chị

gái của bạn gái anh. Tình yêu đó rất thánh thiện,

thánh thiện tới mức chỉ muốn đối phương được tốt.

Nhưng tình yêu cô ấy đối với anh lại giống như tia

sáng vừa ấm áp vừa sạch sẽ. Đôi khi tia sáng này

không chiếu tới anh được khiến anh cảm thấy lạnh.

Diễn Viên: Bọn anh đã luôn bảo vệ lẫn nhau. Bọn

anh trực tiếp dùng sự cô đơn trong cõi lòng và sự

thấu hiểu để liên kết đôi bên. Điều này không giống

48

với câu mà đại đa số những người yêu nhau thường

nói “Anh yêu em”. Nhưng cơ thể của bọn anh lại

không hề đụng chạm. Bọn anh không thể chạm vào

nhau. Nhưng cuối cùng bọn anh đã phá lệ. Đây là một

hình thức để cảm giác tình yêu của bọn anh giống

như thượng đế trên bầu trời.

Diễn Viên nhìn K. Mắt anh ta sáng lên vừa ấm áp

lại vừa trong trẻo.

Diễn Viên: Thực ra, mọi nỗ lực bọn anh đã làm

chính là luôn cẩn thận để tia sáng đó từng giây

từng phút chiếu vào đối phương, cho dù đối phương

đang ở đâu. Bọn anh luôn ở bên nhau. Bọn anh luôn

có cảm giác tuyệt diệu. Ngoài niềm vui cảm nhận

trực tiếp ra, chẳng còn bất cứ gánh nặng cần phải

suy tư nào, cũng không tìm thấy bất kỳ sự phản ứng

49

và đáp án đối với mặt trái của cuộc đời.

K với đôi mắt giống như mắt mèo nhìn Diễn Viên một

hồi.

K: Là anh nhận xét đấy nhé, hoàn hảo đến mức giống

như tranh của Renoir.

K: Một người bạn từng rất thích nói chuyện với em,

cuối cùng sau khi trở thành hàng xóm thì bọn em

không gặp lại nhau nữa. Cùng ở một khu nhưng vẫn

dùng chuyển phát nhanh. Anh khiến em nhớ tới người

này.

K: Đôi khi em nảy sinh sự hồ nghi hoàn toàn. Sự hồ

nghi khiến người ta tuyệt vọng. Ý của em là, thực

ra chúng ta không hiểu nhau. Anh không có thời gian

để tìm hiểu em. Em rất hiền lành. Nhưng thực ra em

cũng không yêu anh, vì em hoàn toàn không biết anh

50

là ai. Hôm đó trong tang lễ, em đã nghĩ về những

điều này. Em thầm nghĩ em không cần lắm người bạn

như anh.

Diễn Viên cười: Con gái Thượng Hải! Tình yêu của

anh rất thị trường. Vì em “cảm thấy không tốt nên

sẽ thay người khác”.

Diễn Viên: Giữa một người đàn ông và một người phụ

nữ chỉ cần từng có quan hệ tình dục, tất cả sẽ

không thể xác định dễ dàng như vậy được.

K: Chúng ta đã cùng nhau dùng quá nhiều chất độc

hại. Trong tình hình đó đừng hỏi mình là ai.

Diễn Viên giang hai tay ra nắm lấy tay K.

Diễn Viên: Lúc anh vừa mới yêu bạn gái anh, mọi

thứ xem ra rất tốt đẹp. Mỗi ngày bọn anh làm tình

rất nhiều lần, bọn anh thực sự rất yêu nhau. Nhưng

51

lúc đó cô ấy thường xuyên khóc lóc, bởi cô ấy nhìn

thấy mọi quan hệ đều rất giống với đóng kịch. Và cô

ấy cho rằng cái gọi là tình yêu đó thật chẳng chân

thật, chẳng hợp lý, chẳng vui vẻ chút nào cả.

K: Tình yêu giống như chiến tranh lạnh. Những

người đang yêu đều là gián điệp. Mà gián điệp là

cao thủ tạo vỏ bọc bên ngoài. Chỗ này chẳng có một

sự việc có thể bị xác định.

K: Nếu đối đãi với tình yêu có thể cố chấp giống

như đối đãi với bữa cơm thì tốt biết bao!

Diễn Viên hôn tay K, rồi đặt tay của K lên má

mình.Diễn Viên: Miami vẫn không khiến em vui lên

được chút nào sao?

K: Anh có biết Thượng Hải thiếu cái gì không?

Thượng Hải thiếu biển. Em muốn thường xuyên được

52

ngồi trên bãi cát dưới bầu trời xanh cùng đọc sách

với những bạn thân ngồi xung quanh. Em tắm nắng ở

đó, thả lỏng, không nghĩ ngợi gì cả. Chỉ nghỉ ngơi,

em chỉ muốn nghỉ ngơi.

6.

Sau hai giờ sáng, sáng thứ Bảy, trên xe

Chỗ này trước đây vốn là nhà hát hai tầng. Hiện

tại đang tu sửa.

Tên của quán đêm này là Superficial Club, tên

tiếng Trung là “Tốc phi học”.

Người ở đây, đối với những người chúng tôi không

cần lạnh lùng biết bao!

Nhưng các bạn đã biến mọi thứ ở đây thành nghệ

thuật. Tuyệt đối không để cho người ta đánh thủng

phòng tuyến.

53

Khuôn mặt của từng người trong số họ là một khái

niệm.Họ chỉ có cảm giác và khả năng phán đoán. Họ

không hề kích động, cũng không cảm tính.

Chỗ này tối nay có bữa tiệc cá nhân, những đám

người thời trang đi vào từ cửa sau.

Cô chị tới rồi. Cô ấy mặc chiếc váy dài hở lưng

màu đen.

Tấm lưng trơn láng của cô cứ bay nhảy từ tầng một

lên tầng hai. Ở tầng hai quay một vòng rồi lại bay

xuống tầng một.

Cô ấy chậm rãi đi xuyên qua các phòng bao. Cô thầm

nghĩ Diễn Viên sẽ nhìn thấy cô và sẽ gọi cô.

Đại sảnh rất rộng, mọi người đều đang ngất ngây

uống rượu trong các phòng bao riêng. Ánh đèn trung

tâm sân khấu để nhảy tạm thời được xếp theo hình

54

bậc thang được trang trí vô cùng rực rỡ. Nghệ thuật

gia cùng mọi người đang biểu diễn tác phẩm nghệ

thuật hành vi của anh ấy. Nghệ thuật gia lấy một

trang giấy ướt đắp lên mặt của mình, đồng thời đắp

lên cả miệng của mình nữa. Lưỡi của ông ấy chậm rãi

đục một lỗ trên chiếc khăn để thở. Sau đó lại tiếp

tục lấy một chiếc khăn ướt khác đắp lên mặt, rồi

lại dùng lưỡi đục một lỗ trên chiếc khăn thứ hai để

thở.

Tấm lưng trơn láng của Cô chị cứ thoắt ẩn thoắt

hiện trong bóng tối. Cô ấy đang tìm Diễn Viên.

Những câu chuyện các thể loại lọt vào tai cô.

Có người đang thảo luận về loại virus có tên Panda

sex.

Cuối cùng Diễn Viên nắm lấy tay Cô chị ở góc rẽ

55

tầng hai.

Rất nhiều người cho rằng, bữa tiệc này nhờ sự hiện

diện của Diễn Viên mà thay đổi hẳn.

Diễn Viên ôm Cô chị vào lòng. Ánh mắt của họ đều

nhìn về tiết mục biểu diễn trên sân khấu.

Trên sân khấu, những tấm khăn ướt trên mặt nghệ

thuật gia hành vi ngày càng nhiều. Việc hô hấp của

ông ấy ngày càng khó khăn. Lưỡi của ông ấy tiếp tục

làm việc khó nhọc để tạo ra hết cái lỗ này đến cái

lỗ khác.

Diễn Viên: Có người đang thảo luận về một loại

virus mới vừa tấn công Thượng Hải. Nghe nói, ai mắc

phải loại virus này thì một năm chỉ có hai cơ hội

để quan hệ.

Cô chị: Nghe nói loại virus Panda sex vừa có mặt

56

tại trung tâm thành phố Thượng Hải đã lập tức phân

cư dân thành phố thành hai loại người. Một loại

người sợ hãi tới mức không còn cuộc sống tình dục

nữa. Còn loại kia không sợ nhưng cũng không có cuộc

sống tình dục.

Diễn Viên: Thế người bạn thần bí kia thế nào rồi?

Ánh mắt xấu hổ của Cô chị thậm chí còn biểu lộ

chút hạnh phúc. Cô không nói gì nữa.

Việc hô hấp của nghệ thuật gia hành vi trên sân

khấu càng lúc càng khó khăn. Dường như cả hội

trường đều bắt đầu hồi hộp theo.

Cuối cùng, nghệ thuật gia hành vi giơ tay gạt bỏ

tất cả khăn ướt đang đắp trên mặt. Cùng thời điểm

đó, ông ngã vật ra sân khấu, thở phì phò. Cả hội

trường vỗ tay.

57

Diễn Viên: Thế người bạn thần bí của em làm gì

vậy?Cô chị: Em không biết gì cả, cũng không biết

ai đưa anh ấy tới. Anh ấy nói đùa mình là diễn viên

đóng phim hạng ba lỗi thời.

Cô chị: Dường như đã từng trải tình trường. Tình

yêu trong giây lát đó phụt tắt. Chỉ còn tồn tại

trong nháy mắt lơ lửng hồng trần.

Cô chị: Trong nỗi bi thương, sợ hãi tột độ, sau sự

mệt mỏi quá mức, sau lễ tang như vậy, cao trào anh

ấy đưa lại cho em thật quá hoàn hảo.

Sự miêu tả của Cô chị quá rõ ràng khiến biểu lộ

cảm xúc của Diễn Viên mất điều khiển, rơi vào trạng

thái ghen tị. Nhưng cũng chỉ xuất hiện trong vài

giây.Sau khi cuộc biểu diễn nghệ thuật hành vi kết

thúc, trên những thanh thép được nâng cao thành

58

hình chữ S bỗng dưng xuất hiện một vài diễn viên

trong bộ cánh thiên nga, mặc váy múa ba lê cổ điển

màu trắng. Họ đội tóc giả màu vàng với kiểu tóc

những năm hai mươi. Họ là những nghệ sĩ violon tối

nay.

Bầu không khí cả hội trường náo nhiệt hẳn lên với

sự xuất hiện của ban nhạc.

Cô chị và Diễn Viên trốn trong một góc, tay cầm

chiếc đèn laze. Họ bắt đầu dùng đèn chiếu vào những

người khách. Vừa chiếu vào mọi người, họ vừa phân

tích ai là kẻ lừa đảo, ai là bọn khốn, ai là người

thuộc giai cấp tư sản phủ bại, ai là nhà nghệ thuật

mới nổi. Họ trao đổi tin tức với nhau về sự nghiệp

của ai đó như thế nào; tình nhân của ai như thế

nào; ai mới phát tài. Cuối cùng, họ bắt đầu chỉ

59

trích tinh thần thời đại này. Dường như do tinh

thần này mà không thể có một nghệ thuật gia nghiêm

túc, một quyển sách nghiêm túc ở cái thành phố may

mắn tồn tại này.

Họ dành nhiều thời gian hơn để đeo những chiếc tai

nghe của mình, nghe âm nhạc của mình.

Nhìn mọi thứ trước mắt, lặng lẽ ngẩn người.

Thời khắc vô cùng kịch tính xuất hiện rồi.

Khoảng hơn ba mươi người đàn ông bước vào

Superficial Club.

Trên vai trái của từng người đều quấn một sợi dây

trắng. Tay phải cầm đao.

Họ tới đánh nhau.

Ở đây chẳng có bất kỳ hàm ý thông qua hành động hư

vinh để giành được thiện cảm và tín nhiệm của mọi

60

người.Họ khác hẳn với những nghệ sĩ violon kia.

7.

Sau bốn giờ sáng, sáng thứ Bảy,

từ quán Karaoke KTV Tiền Quỹ Urumqi

tới bãi biển phía Bắc, trên xe

Cô chị lái xe, Diễn Viên ngồi cạnh.

Xe của họ đi qua góc quặt nổi tiếng cầu vượt đường

Diên An, phóng như bay qua bãi biển. Lướt qua

những tòa nhà cao tầng Thượng Hải. Chiếc xe lao qua

cầu Bà Ngoại, nhà hàng Phố Giang rồi đi tới đường

Đông Đại Danh.

Trước khi bị chi tiền ở bãi biển phía Bắc, đây

từng là tuyến đường làm quay ngược thời gian chia

Thượng Hải thành chỗ này và chỗ kia.

Cô chị: K khỏe không?

61

Diễn Viên: Vô cùng đau lòng. Cô ấy mời đội kèn

trong chùa tới siêu độ bốn mươi chín ngày cho Bọ

Nhỏ.Cô chị chậm rãi lái xe, ánh nhìn hướng về phía

trước.

Âm nhạc trên xe là bài The Eternal của Joy

Division.Cô chị: Nghe nói K hung hăng tổ chức tiệc

tại nhà. Dường như mũi đã hỏng rồi nên ngửi không

rõ mùi vị nữa. Anh bảo cô ấy phải cẩn thận một chút

nếu không người phải báo điện thoại luôn luôn là

người của mình đấy.

Cô chị: Hiện tại có thể có điều kiện uống chút

rượu ngon. Thêm chút thời gian nữa đến rượu cũng

đừng uống.

Diễn Viên: Đã từ lâu cô ấy không còn tổ chức tiệc

tùng nữa. Căn nhà trong khu chung cư của cô ấy và

62

tấm ảnh chụp trong bữa tiệc tại khu chung cư đã

được bán cho giáo sư kinh tế học đại học New York.

Chỗ đó ngay lập tức biến thành không gian nghệ

thuật.

Cô chị: Thượng Hải giống như một hòn đảo cô độc.

Cô chị: Nghe chuyện về Thượng Hải giống như nghe

chuyện thủy thủ kể vậy.

Diễn Viên: Dù sao không ai biết trên biển rốt cuộc

đã xảy ra chuyện gì. Cho nên, thủy thủ nói nó là

cái gì thì nó là cái ấy.

Trên biển có khả năng chẳng xảy ra chuyện gì. Thậm

chí còn vô vị tới mức hồ đồ nữa.

Diễn Viên: Nếu Thượng Hải là chất độc hại, thì

chất độc hại này chắc chắn mang tính văn học.

Thượng Hải là hư cấu.

63

Cô chị: Cái chết thì không có cách nào để hư cấu

cả. Chỉ khi nào trải qua mới biết nó là gì.

Cô chị: Hy vọng Bọ Nhỏ có thể nhanh chóng mang lại

giải đáp về cái chết cho chúng ta.

Diễn Viên: Chết bắt buộc phải được chuẩn bị.

Diễn Viên: Em giải thích tại sao anh ấy lại đi

nhanh vậy không?

Cô chị: Có lẽ anh ấy đã không đau khổ như vậy.

Diễn Viên: Em có thể xác định lúc ra đi anh ấy

không đau khổ sao?

Cô chị: Chắc hẳn đó là đêm đặt cược mọi thứ.

Cô chị: Anh ấy khiến cho bạn anh ấy bỗng dưng một

lần nữa có được cảm giác cô đơn.

Diễn Viên: Cái chết của anh ấy đã hoàn toàn tẩy

não cho anh. Anh bắt đầu nghĩ tới rất nhiều vấn đề.

64

Thực ra nhận thức của chúng ta đối với thế giới

này là hữu hạn, thậm chí là hoàn toàn sai lầm.

Diễn Viên: Sáng nay em nói Bọ Nhỏ thích chúng ta

ăn mặc sành điệu. Lúc đó anh đã rất muốn khóc,

nhưng cuối cùng vẫn không khóc nổi.

Cô chị: Trong tang lễ, em bỗng dưng phát hiện thực

ra bạn của anh ấy đều là người không biết dùng

ngôn ngữ để biểu đạt chính mình.

Cô chị: Chúng ta đều rất biết nói chuyện, nhưng họ

không giỏi nói ra cảm giác của mình.

Diễn Viên: K cũng nhận thấy như vậy. Cho nên hôm

nay cô ấy cảm thấy vô cùng cô độc.

Đường Đông Đại Danh trước bình minh vô cùng thông

thoáng, đôi khi còn chẳng nhìn thấy người nào nữa.

Cô chị nhìn ngắm bầu trời sắp sáng giống như bộ

65

lông thiên nga.

Diễn Viên cũng đang ngắm nhìn bầu trời.

Họ đều rơi vào trạng thái xuất thần.

Cô chị nhìn Diễn Viên.

Đúng lúc đó Diễn Viên cũng vô tình quay lại nhìn

Cô chị.

Họ ngô nghê cười với nhau.

8.

Sáng sớm thứ Bảy,

bãi biển phía bắc, tại nhà

Bình minh, Diễn Viên và Cô em đứng trước chiếc xe

đạp cổ cười vui vẻ.

Diễn Viên: Lên đây!

Cô em chuẩn bị ngồi đằng sau.

Diễn Viên: Không, ngồi ở đằng trước kia.

66

Cô em hơi ngượng nhưng nét mặt rất hứng khởi.

Cô em ngồi ở đằng trước.

Diễn Viên: Được, bắt đầu từ lúc này tư thế của em

bắt buộc phải thả lỏng. Nếu không anh đi xe sẽ

không chắc đâu đấy.

Diễn Viên: Ngồi sát vào một chút.

Diễn Viên: Anh biết ngay là em sẽ không ngồi đúng

mà. Em có vấn đề.

Cô em ngồi xích lại gần giữa hai đùi của Diễn

Viên.Cô em: Chẳng qua người ta hơi căng thẳng mà.

Diễn Viên: Chả trách có người gọi cô ấy là Nhà Tài

Trợ.

Cô em: Thượng Hải mà chúng em biết rất giống với

một thị trấn nhỏ.

Cô em: Trong thị trấn nhỏ mọi người đều quen biết

67

nhau, có thể tùy ý sang nhà nhau chơi. Thị trấn nhỏ

tất có bí mật của nó.

Diễn Viên: Thực ra trong đại dịch Sars, anh bỗng

phát hiện Thượng Hải giống như một thị trấn nhỏ.

Một thị trấn nhỏ thưa thớt người.

Cô em: Cô ấy xuất tiền mở công ty băng đĩa hát cho

chị em. Cô ấy không làm bà chủ. Tiền được coi như

cho chị em mượn với điều kiện chị em phải giúp cô

ấy quản lý chi nhánh xe taxi. Anh có biết cô ấy làm

vụ làm ăn đó để làm gì không? Cô ấy chỉ muốn những

lái xe đó hàng ngày báo cáo những người trên xe là

ai, họ đã nói gì, đi những đâu. Anh nói xem có

phải cô ấy đang mạo danh xã hội đen.

Cô em: Em có cảm giác cô ấy hận em. Bất luận cô ấy

không muốn hận em biết bao, em vẫn ngửi thấy mùi

68

thù hận của cô ấy đối với em. Từ nhỏ tới lớn, chỉ

cần người con gái hận em xuất hiện, em sẽ ngay lập

tức cảm thấy nguy hiểm.

Cô em: Em và chị gái em từ nhỏ đã không thể nào

hòa hợp được với các cô gái khác. Cho nên chúng em

rất nhạy cảm. Chính lý do này nên em mở sòng bạc

này. Nhưng chị gái em mở công ty đĩa hát là vì chị

có khó khăn khó nói. Chị ấy thích ở cùng những

người biết biểu đạt chính mình.

Cô em: Em muốn mở một nhà hàng nho nhỏ.

Diễn Viên: Như ở nhà đúng không.

Cô em: Có những nam phục vụ đẹp trai nhất.

Diễn Viên: Với màu sắc ấm áp, và sân thượng rộng

bằng thủy tinh đỏ.

Cô em: Có rất nhiều đồ ăn chay ngon, hơi cay,

69

chuyên chuẩn bị thực đơn cho những người bay dài

vào tối hôm trước.

Diễn Viên: Một nơi hợp pháp. Không có đánh bạc.

Cô em: Nhưng em vẫn thích mở một nhà hàng bất hợp

pháp không có biển hiệu.

Họ nghe tiếng xe đạp cổ phát ra rất lâu.

Đôi mắt giống mắt mèo của Cô em ngắm nhìn bầu trời

sắp sáng.

Thượng Hải lúc này yếu đuối, nhạy cảm, dễ kích

động.Không có chỗ trống, cũng không có chỗ nào

không hoàn hảo khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.

Mỗi thời khắc tràn đầy ý nghĩa.

Cô em nói nhỏ một mình: Sao trời vẫn còn tối như

vậy chứ?

Diễn Viên nghe thấy, anh khẽ đáp lại: Bởi vì bây

70

giờ là mùa đông.

71

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát