Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Tình Yêu Cuối Cùng

TÌNH YÊU CUỐI CÙNG

Tác giả: Danielle Steel

CHƯƠNG I

Hôm ấy là một ngày đẹp trời tháng bảy. Tại quận

Marin, phía bên kia cầu Golden Gate, đối diện với

thành phố San Francisco, Tanya Harris đang loay

hoay thu dọn nhà bếp. Cô muốn mọi thứ trong nhà

phải sạch sẽ, gọn gàng. Cô thích nếp sống có qui

cũ, vì thế hiếm khi cô bỏ sót việc gì hay quên

không làm cho mọi thứ được ngăn nắp. Người cô nhỏ

nhắn, mềm mại. Cô đã bốn mươi hai tuổi, nhưng nhìn

bề ngoài không có vẻ đã đến tuổi ấy. Chồng cô,

Peter, bốn mươi sáu tuổi. Anh là luật sư làm việc

tại một côngty luật rất có uy tín ở San Francisco.

Anh không ngại việc đi từ nhà ở Ross, qua cầu để

1

đến trung tâm thành phố làm việc, rồi về nhà hàng

ngày. Ross là khu ngoại ô trù phú, an lành, được

nhiều người ưa thích. Họ đã chuyển từ thành phố đến

đây mười sáu năm rồi, vì hệ thống trường học ở đây

rất tốt, có thể nói là tốt nhất ở Marin.

Tanya và Peter có ba đứa con. Jason mười tám tuổi,

sắp tốt nghiệp trung học vào cuối tháng tám. Cậu

ta sẽ vào trường đại học UCSB. Mặc dù cậu rất nôn

nóng đến ngày ấy, nhưng Tanya sẽ nhớ cậu kinh

khủng. Hai em gái của Jason là một cặp song sinh,

Megan và Molly, đã bước sang tuổi mười bảy.

Tanya rất thích thời gian mười tám năm qua, cô đã

hoàn thành tốt vai trò của một người mẹ đối với các

con. Vai trò này rất hợp với cô. Cô không thấy

công việc này nặng nhọc hay buồn chán. Việc lái xe

2

đưa con đi học hàng ngày không làm cho cô bực bội,

chán nản. Không giống những bà mẹ khác hay than

phiền về việc này, cô thích được ở gần bên các con,

đưa chúng đến trường, đón chúng về, chở chúng đến

Câu lạc bộ Scouts và Brown- ies và là hội trưởng

hội phụ huynh học sinh trong nhiều năm liền. Cô tự

hào được chăm sóc các con, thích đến dự họp ở Liên

đoàn Thể thao của Jason và tham dự các trận đấu

bóng rổ của cậu, đồng thời tham dự tất cả các buổi

thi đấu của các cô con gái. Jason chơi trong đội

thể thao của trường trung học, hy vọng khi vào đại

học UCSB cậu sẽ chơi bóng rổ hay quần vợt cho

trường.

Hai cô em gái của cậu tuy là một cặp song sinh,

nhưng khác nhau như ngày và đêm. Megan nhỏ nhắn,

3

tóc vàng như mẹ. Đang ở tuổi vị thành niên mà cô bé

đã làm huấn luyện viên thể dục tầm cỡ Olympic,

nhưng cô bé không tham dự tranh tài quốc gia, vì

việc này sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô. Molly

thì cao, mảnh khảnh, trông giống bố, tóc nâu đen và

hai chân rất dài. Cô bé là người duy nhất trong

gia đình không chơi những môn thể thao có tính đua

tranh. Cô bé thích âm nhạc, hội họa, nhiếp ảnh và

là người có tính độc lập cao. Năm mười bảy tuổi,

hai chị em sẽ lên lớp mười hai. Megan thích vào đại

học UCSB. Molly nghĩ đến chuyện sẽ đi miền Đông,

hay vào trường đại học ở California để học về nghệ

thuật. Còn nếu ở lại miền Tây, cô bé sẽ theo học ở

Trường USC tại L.A. Mặc dù hai chị em sinh đôi rất

gần gũi, thân thiết, nhưng cả hai đều cương quyết

4

sẽ không học cùng chung trường đại học. Cả hai cô

đều học cùng trường tiểu học và trung học, bây giờ

họ đang chuẩn bị để mỗi người đi theo con đường

mình chọn. Bố mẹ các cô cho rằng đây là việc tốt và

Peter khuyên Molly nên theo học các trường trong

nhóm Ivy League. Thành tích học tập của cô rất tốt,

nên anh nghĩ cô có khả năng theo học tại các

trường danh tiếng này. Cô bé định sẽ theo học tại

Brown, ở đấy cô có thể học nhiếp ảnh, hay học điện

ảnh ở đại học USC. Cả ba người con của gia đình

Harris đều học rất giỏi.

Tanya tự hào về con cái, thương yêu chồng, lạc

quan yêu đời, vun đắp hôn nhân trong hai mươi năm

qua để nó lớn mạnh như ngày nay. Cô lấy Peter lúc

mới rời trường đại học và từ ấy đến nay lúc nào con

5

thuyền hôn nhân cũng êm ấm xuôi dòng. Peter tốt

nghiệp Trường Luật Stanford, làm việc cho côngty

luật và bây giờ vẫn còn làm. Mọi việc trong đời hai

người vẫn diễn tiến tốt đẹp theo kế hoạch của họ.

Hôn nhân của họ không có gì chao đảo, không có gì

làm cho họ thất vọng buồn chán, các con của họ trải

qua tuổi vị thành niên êm ấm, tốt đẹp. Tanya và

Peter sung sướng dành nhiều thì giờ để sống cùng

các con. Họ không có chuyện gì phải hối tiếc và

nghĩ rằng mình là những người rất may mắn. Tanya

làm việc tại trung tâm cư trú của những người vô

gia cư trong thành phố, mỗi tuần một ngày. Cô đem

các cô con gái theo bất cứ khi nào có thể và khi

chương trình cho phép. Cả hai đều theo dự những lớp

ngoại khóa, tham gia sinh hoạt cộng đồng do nhà

6

trường tổ chức. Peter thường trêu Tanya về các công

việc nhàm chán của họ và về cách đoán trước việc

của mấy mẹ con. Tanya tự hào về con đường của họ

đang theo. Cuộc sống của họ thật an lành hạnh phúc.

Thời thơ ấu của Tanya không hoàn toàn bằng phẳng,

vì thế cô muốn tạo cho cuộc sống của các con mình

được ổn định hơn. Có người nói cuộc sống của cô và

Peter quá máy móc, khô khan, nhưng Tanya thích sống

như thế và anh cũng vậy. Tuổi thơ ấu và thanh niên

của Peter giống như cuộc sống mà hai vợ chồng anh

đã tạo cho con họ bây giờ, thế giới của anh rất

hoàn hảo. Trái lại, thời thơ ấu của Tanya khó khăn,

cô độc, có nhiều lúc đáng sợ. Bố cô nghiện rượu,

năm cô lên ba thì bố mẹ ly dị nhau. Sau ly dị,

7

thỉnh thoảng cô mới gặp bố và khi cô lên mười bốn

thì ông mất. Mẹ cô làm việc rất vất vả để cho cô

theo học ở các trường tốt. Mẹ cô mất khi cô sinh

cặp song sinh và cô không có anh chị em ruột. Cô

trơ trọi một mình trên đời, chỉ có Peter, Jason và

cặp song sinh. Họ là cuộc sống của cô. Cô sung

sướng được hưởng những giây phút hạnh phúc bên cạnh

chồng con. Dù lấy nhau đã hai mươi năm, cô vẫn

trông chờ Peter về mỗi đêm. Cô thích kể cho chồng

nghe chuyện xảy ra trong ngày, chia sẻ với anh

những chuyện về các con và thích nghe chuyện của

anh thường ngày. Sau hai mươi năm lấy nhau, cô vẫn

thấy những vụ kiện chồng cô phụ trách diễn ra ở tòa

án rất thú vị, hấp dẫn và cô cũng thích chia sẻ

với chồng công việc của mình. Peter rất thích các

8

việc cô làm và luôn luôn động viên khuyến khích cô.

Tanya là nhà văn tự do từ khi cô mới tốt nghiệp

đại học và suốt những năm đã lấy chồng. Cô thích

làm công việc này vì có thêm thu nhập cho gia đình

và làm việc tại nhà, không quấy rầy công việc của

các con. Cô làm một công hai việc. Ban ngày Tanya

làm tròn nhiệm vụ làm mẹ, làm vợ, chăm sóc gia đình

và ban đêm thì viết văn. Tanya thường nói rằng,

đối với cô việc viết quan trọng như hít thở không

khí vậy. Viết văn là nghề của cô và cô viết rất

hay. Những bài, những truyện cô viết được nhiều

người ngưỡng mộ, được điểm báo nhiều năm. Peter

thường nói anh rất hãnh diện về cô, luôn luôn ủng

hộ cô làm việc này, mặc dù thỉnh thoảng anh phàn

9

nàn rằng cô đã thức làm việc quá khuya. Nhưng anh

đánh giá cao việc cô không bao giờ viết văn mà xao

lãng nhiệm vụ của mình. Tanya là một phụ nữ hiếm

có, có tài năng và nghị lực, luôn luôn đặt gia đình

lên trên hết.

Cuốn sách đầu tiên của Tanya gồm một loạt bài nghị

luận, hầu hết viết về các vấn đề của phụ nữ. Cuốn

sách do một nhà xuất bản nhỏ ở Marin in vào cuối

thập niên 1980 và được những nhà điểm sách phái nữ

ít tiếng tăm phê bình, họ đồng ý với những giả

thuyết, đề tài, ý kiến của cô. Cuốn sách này không

phải hô hào quyền bình đẳng giữa nam và nữ một cách

thô bạo, mà chỉ nêu ra lý lẽ phải trái, độc lập,

không có các vấn đề mà người ta chờ đợi ở một tác

giả nữ trẻ. Cuốn thứ hai được xuất bản vào sinh

10

nhật thứ bốn mươi của cô, trước đây hai năm, sau

cuốn đầu mười tám năm. Cuốn thứ hai này là tuyển

tập gồm nhiều truyện ngắn, được một nhà xuất bản

lớn in và đặc biệt được tờ New York Times phê bình

trong mục điểm sách. Tanya sung sướng được tờ báo

khen cuốn sách này.

Trong thời gian giữa lúc hai cuốn sách này ra đời,

cô thường gửi bài đăng trong các tạp chí văn học,

nhất là trong tờ The New Yorker. Cô đã đăng các bài

nghị luận, truyện ngắn trong nhiều tạp chí suốt

nhiều năm qua. Cô viết đều và nhiều. Khi cần, cô

ngủ ít và có đêm cô không ngủ. Xét theo số sách bán

trong nhiều năm qua, người ta thấy có nhiều độc

giả thuộc các thành phần trung bình lẫn ưu tú thích

đọc sách của cô. Nhiều nhà văn có tiếng tăm viết

11

thư khen ngợi cô và viết bài đánh giá cao các tác

phẩm của cô đăng trên báo. Như trong mọi công việc

khác, Tanya viết rất cẩn thận kỹ càng. Tuy bận việc

nhà, nhưng cô vẫn xem việc sáng tác là quan trọng.

Suốt hai mươi năm, hàng ngày cô đều dành thì giờ

để viết. Cô làm việc cần mẫn, có kỷ luật, chỉ không

viết vào những buổi sáng khi các con được nhà

trường cho nghỉ học, hay khi chúng đau ốm, không đi

học phải ở nhà. Trong trường hợp này, con cái là

chuyện hàng đầu. Còn ngoài ra, không có gì làm cho

cô nghỉ viết. Những lúc Peter và các con đi khỏi

nhà, cô liền lao vào việc sáng tác. Cô tắt điện

thoại di động, ngồi viết vào mỗi buổi sáng sau khi

uống tách trà thứ hai và khi các con đã đi đến

trường.

12

Tanya còn viết để kiếm thêm thu nhập nữa, điều này

khiến cho Peter nể vì. Thỉnh thoảng cô viết bài

cho các báo địa phương ở Marin, hay viết cho tờ

Chronicle, thường là những bài về xã luận. Cô thích

viết những truyện hài hước bằng giọng văn dí dỏm,

châm biếm. Peter cho rằng cô có tài viết về lĩnh

vực này, còn cô thì cho là mình viết vì thích thế.

So với thu nhập từ các bài báo và nghị luận, thì

số tiền quan trọng do cô làm ra là từ các kịch bản

do cô viết cho đài truyền hình quốc gia. Trong

nhiều năm qua cô đã viết một số phim truyện nhiều

kỳ cho họ. Những chuyện này không phải là nỗ lực về

mặt văn học, cô không có kỳ vọng như thế khi viết

loại văn này. Nhưng họ đã trả công cho cô rất hậu

hĩ, họ thường gọi cho cô để yêu cầu cô tiếp tục

13

sáng tác. Cô không tự hào về công việc này, nhưng

cô thích số tiền họ trả và Peter cũng vậy. Mỗi năm

cô thường viết nhiều kịch bản như thế này. Số tiền

nhuận bút đó cô đã dùng để mua chiếc xe chở hàng có

thùng phía sau, hiệu Mercedes và thuê ngôi nhà ở

Lake Tahoe một tháng hàng năm. Peter rất mừng vì cô

đã phụ thêm vào số tiền đóng học phí cho các con.

Nhờ việc viết với mục đích tăng thêm thu nhập này

mà cô đã để dành được một số tiền nho nhỏ. Bây giờ

không ai muốn xem các tiểu phẩm hay phim truyền

hình, nên công việc thường xuyên của cô là viết

kịch bản cho chương trình truyền hình nhiều kỳ trên

tivi. Người đại diện cho cô thường gọi cô để nhờ

viết kịch bản loại này ít ra là mỗi tháng một lần,

có khi nhiều hơn. Do đó cô phải tạm gác các công

14

việc khác trong vài ngày, cắm cúi viết đến khuya

trong khi cả nhà đi ngủ. Tanya có may mắn là ít

ngủ, điều này cũng may cho người đại diện của cô,

ông ta rất mừng về việc này. Cô không kiếm được

nhiều tiền trong việc này, nhưng cô đã sáng tác đều

đặn trong nhiều năm. Cô vừa là người nội trợ đảm

đang vừa là nhà văn năng nổ, có tài. Hai công việc

này phối hợp nhau rất hài hòa trong cuộc sống của

cô.

Nhiều năm qua, Tanya đã viết đều đặn, thoải mái,

có thu nhập và khi con cái càng lớn, cô càng có kế

hoạch viết nhiều hơn nữa. Nhưng giấc mộng viết kịch

bản cho một bộ phim nhựa cô vẫn chưa thực hiện

được. Cô thường nhắc nhở người đại diện làm việc

này, nhưng nhìn ở vài khía cạnh, người ta thấy công

15

việc cô làm cho truyền hình chưa đủ khả năng để

làm việc này. Cô rất buồn về việc này, vì cô tin là

mình có khả năng viết kịch bản cho phim nhựa.

Nhưng tình hình này không cho phép cô tin là họ sẽ

nhờ cô viết thể loại này. Tanya đã chờ đợi cơ hội

này từ hai mươi năm nay. Bây giờ cô sung sướng với

công việc trước mắt. Việc sáng tác của cô hiện giờ

rất phù hợp cho mọi người trong gia đình. Sự nghiệp

sáng tác của cô phải song hành với công việc nội

trợ trong nhà. Viết là nghề tay trái, còn việc

chính cô dành cho gia đình, vì mọi người trong nhà

đều trông cậy vào cô. Peter thường nói rằng cô là

người phụ nữ kỳ diệu, là bà mẹ tốt và là người vợ

hiền. Được thế, cô cảm thấy còn sung sướng hơn cả

những bài điểm sách hết lời khen ngợi mình nữa. Gia

16

đình là ưu tiên hàng đầu của cô trong những năm

tháng làm vợ và làm mẹ. Theo Tanya nghĩ thì cô đã

làm một công việc đúng đắn, dù nhiệm vụ đối với gia

đình có thể làm cho công việc sáng tác ngưng lại,

nhưng hiếm khi cô để cho việc như thế xảy ra. Hầu

hết thời gian cô đều tìm cách để hoàn thành tốt cả

hai nhiệm vụ. Cô làm thế đã suốt hai mươi năm qua.

Cô không làm cho chồng con thất vọng, mà cũng

không để cho công việc sáng tác chậm trễ hay để

người trả tiền cho mình phải thất vọng.

Tanya vừa ngồi vào trước máy tính với tách trà và

nhìn vào bản phác thảo truyện ngắn vừa vạch ra vào

hôm qua, thì chuông điện thoại reo. Cô nghe máy

nhắn tin tự động mở ra. Jason ở lại chơi tại San

Francisco đêm qua, các cô gái đã đi chơi với bạn,

17

Peter đi làm còn lâu mới về. Anh đang chuẩn bị công

việc ra tòa vào tuần sau. Vì thế cô có một buổi

sáng yên tĩnh để sáng tác. Vào những dịp các con

nghỉ học về nhà, hiếm khi cô được rảnh rỗi như thế

này. Vào mùa hè cô viết ít hơn những tháng mùa

đông. Vì khi có các con ở nhà, cô thường bận bịu

với chúng, khó mà làm việc cho được. Nhưng trong

những ngày qua, cô vẫn nghĩ ra được nội dung một

truyện ngắn. Tanya đang phân vân không biết ai gọi

đến, thì bỗng cô nghe tiếng người đại diện nhắn tin

vào điện thoại. Cô liền vội đi qua nhà bếp để nhấc

máy lên nghe. Cô biết chương trình truyền hình

nhiều kỳ do mình viết đang vào giai đoạn ngưng

chiếu, cho nên cô nghĩ không thể nào họ yêu cầu cô

viết thêm kịch bản cho loại này. Có lẽ người ta yêu

18

cầu cô viết bài cho tạp chí nào đấy, hay cho tờ

The New Yorker.

Tanya trả lời điện thoại ngay trước khi người đại

diện gác máy. Ông ta đã gửi tin nhắn là cô hãy gọi

cho ông ta để nói chuyện. Ông ta là người đại diện

cho cô đã mười lăm năm nay và đã làm việc lâu năm ở

New York. Công ty của anh có văn phòng đại diện ở

Hollywood, văn phòng này đã giới thiệu cô cho các

đài truyền hình, nhờ thế cô đã viết cho họ nhiều

tác phẩm có giá trị, nhiều như ở New York, có khi

còn hơn. Cô thích sự đa dạng này trong công việc và

trong suốt thời gian con cái khôn lớn, cô cũng

không từ bỏ sự nghiệp của mình, mà vẫn kiên trì

tiếp tục. Các con cô rất tự hào về cô. Thỉnh thoảng

chúng xem chương trình nhiều kỳ trên truyền hình,

19

mặc dù chúng trêu cô rằng chuyện cô viết hết sức

“ủy mị”, nhưng chúng vẫn khoe với bạn bè. Việc

Peter và các con nể phục các tác phẩm của cô, đủ

làm cho cô sung sướng quá rồi.

Khi cô nhấc máy lên nghe, người đại diện liền nói

:- Tôi tưởng cô đang bận việc. – Ông ta tên là

WalterDrucker và người ta thường gọi ông là Walt.

- Đúng là tôi đang viết, - cô đáp, vừa ngồi thót

lên chiếc ghế cao để bên máy điện thoại. Nhà bếp là

trung tâm của ngôi nhà, nên cô dùng làm nơi làm

việc luôn. Máy tính để ở góc phòng, gần hai tủ đựng

hồ sơ đầy ắp các tác phẩm của cô. – Có chuyện gì

không? Tôi đang viết truyện ngắn mới. Tôi nghĩ có

lẽ đây là một trong ba phần của toàn bộ tác phẩm. –

Ông ta khâm phục cô vì cô là nhà văn chuyên nghiệp

20

thành công, rất cần mẫn trong công việc. Ông ta

biết cô rất coi trọng gia đình, nhưng vẫn không sao

nhãng công việc sáng tác. Cô rất nghiêm túc trong

công việc, việc gì cô cũng làm tới nơi tới chốn.

Làm việc với cô rất thú vị. Ông ta không bao giờ

phải xin lỗi người đặt hàng vì cô chậm trễ, vì quên

viết, vì phải sửa chữa, hay kịch bản không đạt yêu

cầu. Cô là nhà văn có uy tín, có tài năng. Tanya

là nhà văn chuyên nghiệp thực sự, có tài, có năng

lực và ý chí. Ông ta thích tác phẩm của cô, mặc dù

ông ta không thích truyện ngắn cho lắm, nhưng

truyện ngắn của cô rất hay. Truyện ngắn của cô luôn

luôn có tình huống bất ngờ, gây ngạc nhiên cho

người đọc. Trong tác phẩm thường có điều gì đấy kỳ

quặc khác thường xảy ra khiến người ta thấy thú vị.

21

Nhờ đó mà truyện của cô được đánh giá cao. Ông ta

thích những truyện khôi hài của cô nhất, vì nó làm

cho ông cười đến chảy nước mắt.

- Cô có việc làm rồi, - ông ta nói, giọng thản

nhiên và có vẻ bí mật. Tanya vẫn nghĩ đến truyện

ngắn của mình, không chú ý lắm đến điều ông ta nói.

- Hừ … không thể là chương trình nhiều kỳ được. Ơn

Chúa, chương trình đang nghỉ cho tới tháng sau.

Tôi không có ý gì hay ho để làm trong cả tháng, cho

đến hôm qua. Tôi quá bận với bầy con và tuần sau

chúng tôi đi Tahoe rồi. Đến đấy, tôi vừa làm đầu

bếp, vừa là tài xế, thư ký, kiêm luôn chức người

hầu. – Dù sao thì khi đến Tahoe, cô cũng phải làm

hết việc nội trợ trong khi mọi người đi bơi, lướt

ván và nô đùa. Cô chấp nhận công việc sẽ diễn ra

22

như thế. Các con cô sẽ mời bạn theo và dù cô ra sức

van xin hay là hăm dọa mấy, thì cũng không ai giúp

cô. Bây giờ cô đã quen như thế rồi. Con cô càng

khôn lớn bao nhiêu, chúng càng làm việc lặt vặt ít

hơn. Peter cũng không hơn gì. Khi anh đi Tahoe, anh

thích được nghỉ ngơi thư giãn, không rửa bát đĩa,

không giặt áo quần hay làm vườn. Cô chấp nhận việc

này xem như đây là một phần hy sinh cho cuộc sống

gia đình. Và cô nghĩ rằng hy sinh như thế này không

có gì thiệt thòi hết, mà còn là sự may mắn. Rất,

rất may mắn nữa là khác. Cô hãnh diện trong việc

chăm sóc chồng con như thế này, mà không cần thuê

người giúp việc. Việc gì thế? – Cuối cùng cô cũng

hỏi, chú ý đến công việc Walt nói.

- Kịch bản. Dựa trên một cuốn sách. Cuốn sách

23

thuộc loại best seller xuất bản năm ngoái của Jane

Barney. Cô biết cuốn sách này rồi. Cuốn Mantra.

Douglas Wayne mua cuốn sách. Họ cần kịch bản.

- Thật ư? Tại sao họ lại muốn tôi làm? Bà ta không

viết kịch bản được à?

- Bà ta không viết được vì chưa bao giờ làm việc

ấy và cũng không muốn xáo trộn tình tiết trong

sách. Bà ta có tác quyền, nhưng lại nói không muốn

viết truyện phim. Bà ta đã ký hợp đồng với nhà xuất

bản sẽ xuất bản cuốn sách mới vào mùa thu và đi du

lịch một vòng để quảng cáo sách vào tháng chín. Bà

ta không viết kịch bản được, hay không quan tâm

đến chuyện viết loại này. Douglas thích tác phẩm

của cô. Ông ta muốn nói chuyện với cô về vấn đề này

và nói rằng cô đã làm ông ta mất thì giờ vào buổi

24

chiều, vì cứ dán mắt vào truyền hình để xem chương

trình của cô. Ông ta nghĩ nhờ cô mà chương trình

sinh động, bất kỳ đề tài cô viết là gì. Tôi không

nói cho ông ta biết cô viết chương trình này vào

những giờ giữa các lần lái xe đưa đón con hay trong

lúc các con đang ngủ.

- Kịch bản này dùng cho tivi phải không? – Tanya

hỏi, bụng nghĩ như thế, nhưng cô vẫn thấy kỳ lạ, vì

Dou- glas Wayne bây giờ chuyển sang sản xuất cho

truyền hình. Ông ta là nhà sản xuất phim, cô không

thấy ông ta làm phim cho tivi, hay thậm chí cho

phát sóng trên truyền hình. Mặc dù ông ta là người

nổi tiếng, nhưng ông không có phim dành cho truyền

hình. – Douglas Wayne làm phim cho truyền hình từ

khi nào? – Ông ta là nhà sản xuất phim nổi tiếng

25

nhất ở Hollywood, còn người phụ nữ viết cuốn sách

là nhà văn nổi tiếng khắp thế giới. Mantra là cuốn

tiểu thuyết cực kỳ hấp dẫn, đã đoạt giải National

Book Award dành cho tiểu thuyết.

- Ông ta không làm phim cho truyền hình, - Walt

nói tiếp, có vẻ yếu ớt. Kế hoạch càng lớn bao

nhiêu, ông ta càng tỏ ra dè dặt bấy nhiêu, mà không

hăng hái như bản chất của mình. Nhưng khi ấy ông

ta có vẻ buồn ngủ. Giờ ở New York đang là mười hai

giờ và ông sắp đi ăn trưa. Ông ta định làm việc một

lát ở văn phòng, rồi bao nhiêu công việc khác anh

sẽ vừa ăn vừa làm. Mọi khi ông thường gọi cô lúc

đang ở tiệm ăn và luôn luôn nói chuyện với cô về

những nhân vật có tên tuổi như các nhà xuất bản,

các tác giả, những nhà sản xuất hay diễn viên. –

26

Đây không phải phim truyền hình, mà là bộ phim

nhựa. Bộ phim rất lớn. Họ tìm một nhà văn lớn. – Cô

không phải là nhà văn lớn. Được kính trọng thì có,

chứ lớn thì không. Cô chỉ là một nhà văn chuyên

nghiệp, đáng tin cậy, làm việc tích cực. Theo ý cô

thì như thế. – Nhưng ông ta thích cô. Ông ta thích

những đoạn cô viết cho chương trình truyền hình

nhiều kỳ, ông ta nói những đoạn phim này quá tuyệt,

khác hẳn với những nhà văn khác rất nhiều. Ông ta

còn thích những truyện khôi hài của cô nữa. Rõ ràng

ông ta đọc hết những bài cô viết cho tờ The New

Yorker. Ông ta có vẻ rất hâm mộ cô.

- Tôi cũng rất hâm mộ ông ta. – Tanya thành thật

đáp. Cô đã xem tất cả các phim do ông ta sản xuất.

Cô phân vân không biết tại sao ông ta cần cô.

27

Douglas Wayne thích tác phẩm của cô, muốn cô viết

kịch bản truyện phim cho ông ta ư? Trời đất thánh

thần ơi! Thật không tin có chuyện tuyệt vời như thế

này.

- Tốt, vậy là chúng ta nhất trí rằng hai người đã

thích tác phẩm của nhau. Bây giờ tôi nói cho cô

nghe về bộ phim này. Dự trù kinh phí từ tám mươi

cho đến một trăm triệu đô la, có ba diễn viên nổi

tiếng đóng với mục đích là đoạt giải Academy Award.

Phim không quay tại địa phương mà toàn bộ đều quay

ở L.A. Như thế sẽ rất thuận lợi cho cô khi viết

kịch bản. Họ sẽ đi vào công việc chuẩn bị sản xuất

trong tháng chín. Phim bắt đầu quay vào ngày năm

tháng mười, và họ dự kiến sẽ quay trong năm tháng,

tránh những việc trục trặc bất ngờ. Sáu hay tám

28

tuần sau là công việc hậu kỳ. Nếu cô làm cho Wayne

mà gặp may, cô có thể đoạt giải Academy Award và

tôi tin cô có khả năng làm việc này. – Ông ta nói

như cô ước gì được nấy và như cô đã từng làm cho

Hollywood rồi. Cả hai đều biết đây là chuyện khó

khăn. Cô đã mơ cả đời nhưng chưa bao giờ thành

công.

- Và tôi chỉ ngồi đây, viết kịch bản rồi gửi đến

cho họ phải không? Chỉ nhẹ nhàng như thế thôi phải

không?– Cô cười vui vẻ. Cô đã làm như thế khi viết

kịch bản cho chương trình truyền hình nhiều kỳ,

sau đó họ điều chỉnh một ít cho vừa ý, nhưng phần

lớn tác phẩm của cô đều được họ sử dụng. Cô đã viết

cho họ những kịch bản đạt yêu cầu, các nhà sản

xuất rất thích tác phẩm của cô. Họ đánh giá cao

29

những gì cô viết. Cô có năng lực trong lĩnh vực

này.

- Không nhẹ nhàng như thế đâu. – Walt cười đáp. –

Tôi quên chuyện trước đây cô chưa hề làm bộ phim

nhựa nào hết. – Ông ta biết thời gian làm việc của

cô từ mười lăm năm nay. Ông ta rất ngạc nhiên khi

thấy cô sống cuộc đời rất bình thường và cô thường

tự hào về vai trò nội trợ của mình ở Marin, mà đáng

ra phải có cuộc sống sôi nổi, vì cô là người rất

có tài. Nhờ cô mà ông ta có nguồn lợi tức đều đặn,

còn cô thì làm việc kiên trì từ nhiều năm nay. Sự

nghiệp của cô đang vững tiến, được các báo ca ngợi

hết lời, vì thế mà Douglas Wayne mời cô làm việc.

Mặc dù Wayne biết cô chưa bao giờ viết kịch bản cho

phim nhựa, nhưng ông ta muốn mời cô bằng mọi giá.

30

Đây là điểm thật đáng ngạc nhiên. Tuy chưa bao giờ

viết kịch bản cho phim nhựa, nhưng những tác phẩm

khác của cô quá xuất sắc, khiến cho Douglas Wayne

tin tưởng. Tanya hết sức sung sướng trước tin này.

- Douglas Wayne nói rằng ông ta muốn mời người nào

còn mới, người thanh hiểu về sách và không làm cho

Hollywood trong hai mươi năm qua. – Walt gần như

nhào đầu ra khỏi ghế khi ông ta nghe lời yêu cầu

của Wayne. Bây giờ cô cũng gần như thế. – Cô phải

đến L.A để làm việc này. Có lẽ cô được về nhà vào

dịp cuối tuần, trong giai đoạn tiền và hậu sản

xuất. Họ đề nghị sẽ lo hết mọi chi phí sinh hoạt

trong thời gian cô làm phim. Họ sẽ thuê cho cô một

ngôi nhà hay một căn hộ nếu cô muốn, hay là căn nhà

trệt ở tại Beverly Hills Hotel, mọi chi phí thuê

31

nhà họ đều trả cho cô. – Ông ta nói cho cô biết số

tiền họ đề nghị trả công cho việc viết kịch bản.

Nói xong, ông ta im lặng một hồi.

- Có phải ông đùa không? – Tanya hỏi, lòng nghi

ngại. Chắc ông ta nói đùa cho vui. Trong đời viết

văn, chưa bao giờ cô làm ra được nhiều tiền như

thế. Số tiền nhiều hơn Peter làm ra trong hai năm

với vai trò luật sư và là thành viên của một công

ty luật lớn.

- Không đùa đâu, - Walt đáp, cười trong điện

thoại. Ông mừng cho cô. Cô là nhà văn rất giỏi, ông

tin cô sẽ làm được việc này, dù công việc còn mới

lạ với cô. Vấn đề quan trọng là cô có chịu đi L.A

trong chín tháng không. Nhưng theo ông ta thì không

ai vì chồng con mà từ bỏ một đề nghị quá tốt như

32

thế này. Tanya cũng biết đây là cơ hội chỉ có một

lần trong đời. Không bao giờ cô mơ đến một việc

ngoài sức tưởng tượng như thế này. Cô đã từ bỏ giấc

mộng viết kịch bản cho một bộ phim nhựa và bằng

lòng với chương trình truyền hình nhiều kỳ, viết

bài đăng báo, truyện ngắn và xã luận. Thế mà bây

giờ giấc mộng đến với cô trên cái khay bạc. Cô gần

như sắp khóc. – Đây là điều mà cô đã mơ ước từ mười

lăm năm nay. Đây cũng là cơ hội để cô thể hiện tài

năng của mình. - Tôi biết cô sẽ thành công. Hãy

nhận đi, cô bạn thân yêu. Cô sẽ không bao giờ có

được đề nghị như thế này nữa đâu. Wayne đang xét ba

tác giả viết kịch bản cho truyện phim, một trong

ba người có hai giải Acad- emy Awards. Nhưng ông ta

muốn mời người nào mới. Ông ta muốn được trả lời

33

trong tuần này, Tanya à. Nếu cô không nhận, ông ta

mới chọn một trong ba người kia. Tôi nghĩ chắc cô

không khước từ việc này. Nếu lâu nay cô thực lòng

với công việc đang làm, thì đây là cơ hội đưa cô

lên hàng những nhà văn lớn. Hợp đồng này sẽ biến

một chuyện mua vui thành sự nghiệp quan trọng.

- Tôi không viết để mua vui, - cô đáp, có vẻ bị

xúc phạm.

- Tôi biết cô không làm thế. Nhưng tôi không tưởng

tượng có ai ký hợp đồng ngon lành với cô như thế

đâu. Tanya, đây là dịp hiếm có, hãy nhận gấp đi. –

Cô rất muốn nhận, nhưng cô không thể nhận được. Một

năm nữa thì có thể, sau khi các cô con gái đã vào

đại học. Nhưng dù thế, cô cũng không rời khỏi Peter

mà đi L.A chín tháng để viết kịch bản. Cô yêu

34

chồng, muốn có trách nhiệm và muốn chia sẻ cuộc

sống với chồng. Cô còn cặp song sinh đang ở nhà một

năm nữa. Cô không thể bỏ đi L.A trong lúc hai con

gái đang học lớp 12. Một tháng thì có thể được, kéo

dài hai tháng cũng có thể, nhưng chín tháng thì

không thể.

- Tôi không nhận được đâu, - cô đáp, giọng khàn

khàn, nghẹn ngào vì xúc cảm và ân hận. – Tôi không

đi được, Walt à. Tôi còn có các con ở nhà. – Cô có

vẻ như đang khóc. Từ bỏ việc này thật là uổng,

nhưng cô nghĩ phải thế thôi. Không còn lựa chọn nào

khác. Cô không thể rời xa những người thân yêu.

- Các con cô không phải con nít, - ông ta gay gắt

nói.– Chúng lớn cả rồi. Jason chuẩn bị vào đại

học, còn Megan và Molly sắp thành người lớn rồi.

35

Chúng có thể tự lo cho mình được. Cuối tuần cô sẽ

về. – Ông có vẻ quả quyết, không muốn cô từ chối

việc này.

- Ông có cam đoan tôi về nhà hàng tuần được không?

– Cô nghĩ ông ta không thể làm được. Ông thừa biết

làm phim nhựa thì không thể về được. Nếu ông nói

được là nói dối. Các con cô cần cô. Ai sẽ nấu ăn

cho chúng, ai giúp chúng thực hiện các chương trình

của nhà trường, ai đảm bảo chúng sẽ làm bài tập ở

nhà, và ai chăm sóc chúng khi chúng đau ốm? Và bao

nhiêu chuyện khác nữa trước khi các con cô vào đại

học. Còn Peter nữa. Ai sẽ chăm sóc cho anh ấy? Họ

quen sống cảnh luôn luôn có cô ở trong nhà, không

quen cảnh cô đến làm việc ở L.A. Cô không phải là

loại đàn bà bỏ bê chồng con. Ngay cả sau khi các cô

36

gái đã đi học đại học rồi, cô cũng không thể bỏ

Peter mà đi. Nhiệm vụ của cô là chăm sóc chồng con.

Walt im lặng một hồi lâu mới đáp: - Không, tôi

khôngthể cam đoan như thế. – Giọng ông có vẻ đau

khổ. – Nhưng cô có thể về nhà cuối tuần.

- Nếu tôi không về được thì sao? Ông đến chămsóc

con tôi được không?

- Tanya, với số tiền nhuận bút quá lớn như vậy, cô

có thể thuê người giữ con. Có thể thuê đến mười

người cũng được, nếu cô muốn. Họ không trả nhiều

như thế để cho cô ngồi một chỗ ở Marin rồi gửi bài

đến cho họ đâu. Họ muốn trong lúc họ làm phim, phải

có mặt cô ở sàn quay. Họ muốn như vậy đấy.

- Tôi biết chuyện như thế rồi. Nhưng tôi không thể

37

xa gia đình và giải quyết cuộc sống hàng ngày khi

nhận việc này được.

- Đây cũng là cuộc sống đích thực của cô. Nó là

một trong những bộ phim lớn nhất ở Hollwood trong

vòng mười năm nay, và có lẽ trong vòng mười năm sắp

tới, cô sẽ làm việc với những tên tuổi lớn trong

ngành. Nếu cô muốn làm phim nhựa, thì đây sẽ là một

cơ hội tuyệt vời. Cô sẽ không gặp lại cơ hội tốt

như thế này đâu.

- Tôi biết, tôi biết. – Cô đáp, có vẻ rất khổ sở.

Đấylà sự lựa chọn mà cô không bao giờ nghĩ rằng

mình phải chọn. Tự nhiên cô cho rằng sự lựa chọn

này sẽ làm cho đời sống có giá trị. Cô luôn xác

định rằng gia đình là quan trọng nhất rồi mới đến

việc viết văn. Ưu tiên hàng đầu của cô là Peter và

38

các con. Việc sáng tác chỉ thực hiện ngoài giờ chăm

sóc họ.

- Tại sao cô không suy nghĩ vấn đề cho thấu đáo và

bàn với Peter? Chúng ta sẽ nói lại chuyện này vào

ngày mai. – Walt bình tĩnh nói. Ông tin rằng sẽ

không có người đàn ông biết điều nào lại bảo vợ từ

bỏ một chuyện như thế, nên ông hy vọng chồng Tanya

sẽ khuyên cô chớp lấy cơ hội này. Trong thế giới

của Walt, không ai từ bỏ cơ hội hái ra tiền như

thế. Dù sao thì ông cũng là người môi giới, chứ

không phải bác sĩ tâm thần. Nhưng Tanya không nghĩ

đến chuyện sẽ nói với chồng việc này. Cô có toàn

quyền quyết định, cô sẽ từ chối, có lẽ như thế sẽ

tăng thêm giá trị của cô. Lời đề nghị cực kỳ hấp

dẫn đấy.

39

- Ngày mai tôi sẽ gọi điện cho ông, - cô buồn bã

nói.- Đừng có vẻ u sầu như thế. Đây là một chuyện

tuyệt vời đối với cô, Tanya à.

- Tôi biết … tôi xin lỗi … Tôi không ngờ có chuyện

tốt đẹp như thế dành cho mình, và tôi đã có một

quyết định rất khó nghe. Nhưng không bao giờ tôi để

cho công việc làm xáo trộn cuộc sống gia đình.

Megan và Molly còn ở nhà thêm một năm nữa, cô không

muốn vắng mặt trong năm cuối của chúng. Cô sẽ

không tha thứ cho mình nếu cô làm thế. Và có lẽ

chúng cũng không tha thứ, đó là không nói đến

Peter. Ngoài công việc nặng nhọc ở công ty, bây giờ

yêu cầu anh chăm sóc các con thì quả không công

bằng chút nào.

- Nếu cô biết cách thu xếp, có lẽ cô sẽ không làm

40

cho gia đình xáo trộn. Cô hãy nghĩ đến niềm vui khi

làm công việc này, - Walt cố khích lệ cô.

- Phải, - cô buồn bã đáp, - chắc sẽ rất vui. – Và

tiền nhuận bút quá tuyệt. Trong cô nửa rất muốn làm

việc này nửa lại muốn từ chối.

- Cô hãy bình tĩnh suy nghĩ đi, đừng quyết định

hấptấp. Hãy bàn với Peter.

- Tôi sẽ bàn, - cô đáp, nhảy xuống khỏi chiếc ghế

cao. Hôm nay cô phải làm rất nhiều việc lặt vặt. –

Sáng mai tôi sẽ gọi cho ông.

- Tôi sẽ trả lời họ rằng tôi chưa gặp cô, cô bận

đi khỏi thành phố đến mai mới về. Và Tanya này, -

ông nói với một giọng rất tử tế – hãy bình tĩnh mà

suy nghĩ. Cô là nhà văn giỏi và tôi biết cô là

người vợ, người mẹ tốt. Hai việc này không việc nào

41

hơn việc nào. Nhiều người khác đều làm thế. Các

con của cô không còn bé bỏng gì.

- Tôi biết. – Cô cười. – Thỉnh thoảng tôi thích

nghĩ rằng chúng còn bé. Có lẽ chúng sẽ tự lo được

khi không có tôi. – Ba đứa con của cô sống rất độc

lập vào năm cuối cùng ở trường trung học. Nhưng cô

nghĩ đây là năm quan trọng đối với cặp song sinh và

cả với cô nữa. Đây là năm cuối cô dành hết thời

gian chăm sóc chúng trước khi chúng vào đại học. Cô

vẫn cần ở bên chúng, hay ít ra là cô nghĩ thế và

cô tin là Peter sẽ hài lòng. Cô tin Peter sẽ không

vui khi thấy cô đi Hollywood để cặp song sinh ở nhà

trong năm học cuối cùng ở trường trung học. Đi

Hollywood để viết kịch bản phim truyện là ý nghĩ

gây nhiều kinh ngạc cho mọi người trong nhà, chắc

42

không ai bằng lòng để cho cô đi, mà ngay cả cô cũng

không muốn.

- Hãy bình tĩnh và xem đây là một chuyện đáng vui,

điều làm cho cô đáng tự hào, vì một người như

Douglas Wayne đã muốn cô hợp tác. Hầu hết các nhà

văn đều phải bán con ngay để đi làm việc này. -

Nhưng Walt biết cô không thích thế. Đây là chuyện

khiến ông rất quý trọng cô. Cô là một người tuyệt

vời, có phẩm hạnh, biết lo cho gia đình. Tuy vậy,

bây giờ ông ta muốn cô để con ở nhà trong vài

tháng. - Tôi đợi quyết định của cô vào ngày mai.

Chúc cô may mắn với Peter.

- Cám ơn, - cô đáp, giọng buồn rầu. Nhưng đối với

Tanya, điều quan trọng không phải là ý kiến của

Peter trong việc này, mà là trách nhiệm của người

43

làm vợ, làm mẹ mới quan trọng. Một phút sau cô gác

máy, đứng yên lặng, vẻ đau khổ, chuyện này thật khó

chấp nhận và gia đình cô cũng khó chịu đựng nổi.

Cô đứng yên lặng giữa phòng, nhìn vào khoảng không

và suy nghĩ. Khi đó Jason đi vào nhà bếp, đem theo

hai người bạn đi chơi về.

- Mẹ khỏe không, mẹ? - Cậu ta cao, đẹp trai, đã

lớn như một người đàn ông từ khi nào không biết,

vai rộng, giọng trầm, mắt màu xanh lục giống mắt cô

và tóc đen giống bố. Cậu ta rất dễ thương, không

những đẹp mà còn rất trang nghiêm. Không bao giờ

cậu ta gây chuyện rắc rối cho gia đình. Cậu ta vừa

là học sinh tốt, vừa là vận động viên ưu tú. Cậu ta

định sẽ vào trường luật như bố. – Con thấy mẹ đứng

nhìn ra cửa sổ trông rất kỳ lạ. Có chuyện gì không

44

ổn à?

- Không. Mẹ đang nghĩ đến công việc phải làm hôm

nay. Con định làm gì đấy? – Cô hỏi, cố xua đuổi lời

đề nghị làm phim ra khỏi đầu.

- Chúng con sẽ đến nhà Sally, ra ngồi chơi ở hồ

tắm. Công việc sáng mùa hè thật khó khăn, nhưng mọi

người phải làm thôi. - Cậu ta cười với mẹ, cô nhón

chân lên để hôn con trai. Sau tháng chín, cô sẽ

rất nhớ Jason. Cô không thích nghĩ đến việc cậu đi

xa. Cô thích những năm tháng con cô còn nhỏ. Không

có cậu ở nhà, ngôi nhà sẽ rất trống trải và sang

năm còn buồn hơn nữa, vì cả ba đứa con đều đi hết.

Cô bấu víu vào những giây phút cuối cùng khi các

con còn ở nhà, cho nên việc Dou- glas Wayne đề nghị

cô không thể chấp nhận. Làm sao cô bỏ những ngày

45

quý báu cuối cùng ở với các con cho được? Cô không

thể làm thế. Cô nghĩ nếu mình bỏ chúng mà đi, thì

sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được.

- Nửa giờ sau, khi Tanya bận làm việc trong bếp

thìJason và các bạn cậu đi chơi. Cô quá bối rối và

hoang mang nên không biết mình đang làm gì nữa.

Sau khi Jason và các bạn đi rồi, cô ngồi vào máy

tính, trả lời vài cái email. Một giờ sau, khi các

cô con gái về nhà, cô nhìn mông lung vào bàn phím.

Các cô bé nói chuyện vui vẻ khi vào nhà và nhìn mẹ.

- Chào mẹ. Mẹ làm gì đấy? Sao mẹ như ngủ gục trên

máy tính thế. Mẹ đang viết à?

Tanya cười, khi nghe các con hỏi cô như tỉnh khỏi

giấc mơ, và nhìn hai cô con gái. Hai cô có vẻ rất

46

khác nhau, thậm chí không có vẻ gì là chị em hết.

Nếu không biết họ là hai chị em song sinh, người ta

rất dễ nhầm lẫn.

- Không. Khi viết mẹ phải cố tỉnh táo. – Kế hoạch

viết truyện ngắn sáng nay đã tan thành mây khói. –

Việc này không dễ, nhưng mẹ phải tìm cách. – Cô

cười. Các cô bé ngồi xuống bàn nơi bếp. Megan muốn

biết nó có thể đem theo bạn trai đi Tahoe vào tháng

tám được không, đây là câu hỏi nhạy cảm. Tanya

không khuyến khích các con đem theo người yêu vào

những đợt nghỉ lễ. Có vài trường hợp ngoại lệ,

nhưng rất hiếm. Cô và Peter cho việc đem theo bạn

khác giới là điều không hay.

- Mẹ nghĩ, nếu lần này chỉ gồm những người trong

gia đình thôi thì có lẽ rất tuyệt. Jason không đem

47

theo ai và Molly cũng không, - Tanya đáp.

- Họ không quan tâm đến đâu. Con đã hỏi họ rồi. –

Megan nhìn thẳng vào mặt mẹ. Cô có vẻ không sợ.

Molly rụt rè hơn nhiều. Tanya chỉ thích các con đem

theo bạn cùng giới thôi. Vấn đề này đơn giản hơn

nhiều và Tanya thường bảo thủ trong một số mặt.

- Mẹ sẽ nói chuyện này sau nhé. – Cô cần phải hoãn

trả lời chuyện này vì còn nhiều việc cần phải suy

nghĩ. Sáng nay Walt gọi điện thoại đến đã làm cho

cô bận tâm suy nghĩ nhiều.

- Mẹ, có chuyện gì không ổn à? – Mẹ có vẻ như đang

lo lắng việc gì! – Megan cũng nghĩ như Jason. Và

Tanya cảm thấy kỳ lạ thật. Cuộc điện thoại của Walt

đã làm cho Tanya thực sự hoang mang. Ông đã đem

giấc mộng đến cho cô và cô nghĩ không có lựa chọn

48

nào khác hơn là phải từ chối. Trong ý nghĩ của cô,

người mẹ hiền là người không bỏ con đang học lớp 12

ở nhà một mình hay bất cứ khi nào. Con cái khôn

lớn xa cha mẹ thì được, nhưng cha mẹ thì không. Cô

nhớ mãi chuyện bố cô đã bỏ đi.

- Không đâu con gái, không có gì bất ổn hết. Mẹ

đang viết một cuốn truyện.

- Tuyệt quá! – Cô biết chúng rất tự hào về cô. Sự

kính trọng của chồng con đối với cô rất quan trọng.

Cô không biết chồng con cô sẽ nghĩ gì về cô khi

biết Walt đã báo cho cô biết đề nghị của Douglas

Wayne.

- Các con có ăn trưa không?

- Không, chúng con đi chơi. – Các cô gái sẽ gặp

bạn và ăn trưa ở Mill Valley.

49

Nửa giờ sau, chúng đi hết, Tanya lại nhìn ra

khoảng không. Lần đầu tiên cô cảm thấy như bị phân

làm đôi giữa hai thế giới, hai cuộc sống, một bên

là những người cô thương yêu và bên kia là công

việc cô yêu thích. Cô ước chi Walt đừng gọi lại

nữa. Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc, nhưng khi tắt

máy tính, cô lại lặng lẽ lau giọt lệ bên khóe mắt,

sau đó đứng dậy đi ra ngoài để làm những việc lặt

vặt. Khi cô đang đi ra thì Peter gọi, báo rằng anh

sẽ về nhà trễ, đừng để bữa ăn tối cho anh. Anh ăn

cái bánh xăng uých ở văn phòng được rồi.

- Công việc trong ngày của em ra sao? – Anh hỏi,

giọng âu yếm nhưng gấp gáp. – Một ngày đối với anh

quá bận rộn.

- Công việc của em cũng hơi bề bộn một chút. – Cô

50

thản nhiên đáp, lòng buồn vì chồng không về ăn tối.

Cô muốn nói chuyện với anh, vì nghĩ sau khi chuẩn

bị công việc để ra tòa chắc anh rất mệt. – Khi nào

thì anh về?

- Anh sẽ cố về lúc mười giờ. Anh phải làm nhiều

việc cùng với những người khác. – Cô biết công việc

chuẩn bị cho phiên tòa ngập đầu.

- Được rồi.

- Em khỏe chứ. Nghe em nói có vẻ thẫn thờ.

- Chỉ bận việc thôi. Việc như mọi khi, không có gì

đặc biệt đâu anh.

- Các con khỏe chứ?

- Chúng đi chơi hết rồi. Megan muốn đem Ian đi

Tahoe. Em bảo nó để em nói chuyện này với anh đã.

Em nghĩ ý kiến này không hay tí nào. Chúng sẽ cãi

51

lộn nhau vào ngày thứ hai, việc này sẽ làm cho

chúng ta nổi điên lên thôi. – Peter cười khi nghe

vợ nói, vì anh nhớ đến chuyến đi của cậu ta trước

đây. Vào mùa đông vừa qua, họ để cậu ta cùng đi

trượt băng với họ và cậu ta bỏ về sớm hơn hai ngày

vì cãi nhau với Megan. Khi cô bé về thành phố, hai

đứa lại làm lành với nhau. Cô bé nổi tiếng trong

nhà là người có đời sống yêu đương cuồng nhiệt.

Molly chưa yêu ai. Còn Jason thì chỉ yêu một cô

trong suốt thời gian ở trung học, nhưng đã chia tay

với cô ta vào đầu mùa hè này. Không ai muốn mối

tình xa cách khi cậu ra trường.

- Anh nhất trí với ý kiến của em về Ian, - Peter

đáp.– Nhưng anh không quan tâm đến việc em muốn

anh là người quan trọng hơn em. – Anh luôn luôn cư

52

xử rất đàng hoàng trong vấn đề này và họ cũng luôn

có chung quan điểm đối với con cái, mặc dù con họ

cũng như tất cả các đứa trẻ khác đều cố gắng làm

sao chia rẽ được bố mẹ, để chúng được lợi, muốn gì

được nấy. Nỗ lực của chúng hoàn toàn thất bại.

Peter và Tanya luôn luôn cùng chung quan điểm với

nhau.

Có ai đấy gọi điện thoại, nên anh hẹn cô tối về sẽ

nói chuyện tiếp. Cô luôn luôn cảm thấy nói chuyện

với chồng rất thoải mái. Cô thích trao đổi ý kiến

với chồng và đêm nào họ cũng ôm ấp nhau. Đời sống

vợ chồng của họ không có gì nhàm chán hay tầm

thường. Cuộc hôn nhân của họ không có gì thử thách,

thật là một cuộc hôn nhân hiếm có trên đời. Sau

hai mươi năm lấy nhau, họ vẫn còn rất yêu nhau.

53

Nghĩ đến chuyện đó, Tanya không tưởng tượng được

rằng cô sẽ sống mà không có chồng. Nghĩ đến chuyện

sống ở L.A chín tháng, một mình năm đêm một tuần,

cô thấy không thể chấp nhận được. Bây giờ chỉ nghĩ

đến thôi, cô cũng đã thấy cô đơn rồi. Dù họ có đề

nghị như thế nào với cô, dù bộ phim quan trọng ra

sao, thì cô vẫn thấy chồng con đối với cô là quan

trọng nhất. Khi lái xe trên con đường chạy vào nhà,

cô thấy mình đã quyết định dứt khoát. Cô không còn

buồn khi nghĩ đến quyết định này nữa. Có thể cô

hơi thất vọng, nhưng tâm trí được thanh thản và cô

thích sống cuộc đời như thế. Thậm chí cô còn nghĩ

rằng sẽ không nói với Peter về chuyện này. Bây giờ

cô chỉ có một việc là sáng mai gọi Walt, báo cho

ông hay rằng cô từ chối việc này.

54

Được người yêu cầu là điều rất hãnh diện, nhưng cô

không muốn làm như thế. Cô đã có công việc mình

muốn rồi. Cô chỉ cần có Peter và các con bên mình

là đủ.

55

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát