Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Văn Sĩ Điên Cuồng - Tập 1 - P1

VĂN SĨ ĐIÊN CUỒNG

Tác giả: Điệp Chi Linh

Hàn Viên dịch

CHƯƠNG 1: KẺ THÁCH ĐẤU

CHƯƠNG 2: THANH MAI KHÔNG TRÚC MÃ

CHƯƠNG 3: LƯU MANH CHU PHÓNG

CHƯƠNG 4: CHE CHỞ ĐÊM MƯA

CHƯƠNG 5: SÍNH LỄ LẤY VỢ

CHƯƠNG 6: GIA SƯ

CHƯƠNG 7: ĐỌ LƯU MANH VỚI CHU PHÓNG

CHƯƠNG 8: SỰ CỐ

PHẦN THỨ HAI: CÙNG NHAU BƯỚC ĐI

CHƯƠNG 9: BỮA TỐI

CHƯƠNG 10: Ổ CHÓ CỦA CHU PHÓNG

1

CHƯƠNG 11: MÂU THUẪN

CHƯƠNG 12: THÂN THẾ

CHƯƠNG 13: PHÁT SINH HIỂU LẦM

CHƯƠNG 14: QUAN HỆ PHỨC TẠP

CHƯƠNG 15: VẾT THƯƠNG Ở ĐÙI

CHƯƠNG 16: NỤ HÔN

CHƯƠNG 17: ĐÊM BÌNH YÊN

CHƯƠNG 18: DỤC VỌNG XANH NON

CHƯƠNG 19: NGÀY TẾT CỦA HAI NGƯỜI

CHƯƠNG 20: GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC LỚN

CHƯƠNG 21: LỜI THỔ LỘ

PHẦN THỨ BA: RẤT NHIỀU NĂM SAU

CHƯƠNG 22: DIỄN ĐÀN NỔI PHONG BA

CHƯƠNG 23:Q TRONG Q NGOÀI

CHƯƠNG 24: BÀI CA TƯƠNG PHÙNG

2

PHẦN THỨ NHẤT

CHƯƠNG 1: KẺ THÁCH ĐẤU

Mưa rả rích suốt mấy ngày liền, khí lạnh âm u

giăng đầy khắp không gian, không chịu tan đi ngay

cả khi mặt trời ló dạng. Trên sân vận động cực lớn

của trường trung học Nhân Xuyên, những học sinh

khoác trên mình những bộ quần áo đồng phục màu đen,

hàng lối chỉnh tề, tiếng hiệu lệnh vừa hô lên đã

tản đi bốn phía, giống như những vòng sóng lan tỏa

sau khi ném hòn đá vào trong một vũng nước đen.

“Học sinh trung học toàn quốc tập thể dục theo

đài, bài thứ hai, Thời đại đang vẫy gọi!”

Khi loa phát thanh vang lên hai tiếng “vẫy gọi”,

âm thanh dường như đặc biệt dõng dạc hùng hồn.

“Gọi hồn mới đúng chứ.”

3

Người nói câu đó là một nam sinh, vì cao lêu nghêu

mà xếp cuối hàng, lúc tập thể dục, tay chân chỉ

duỗi ra nửa chừng, coi bộ vô cùng biếng nhác, cuối

cùng cũng bị giám thị nhắc nhở.

“Chu Phóng, cái chân kia của cậu duỗi rộng ra một

tí.” Giáo viên cầm chiếc roi trong tay, như thể sắp

quất cho một cái, Chu Phóng liền duỗi chân về

trước, né ra một bên.

“Thưa thầy, em đau bụng lắm.” Hắn cười như vô tội.

Nhìn theo bóng thầy giáo tức giận bỏ đi, Chu Phóng

xoa xoa bụng rồi thở dài, không phải tôi làm trò

đâu, tôi đau bụng thật mà...

Trưa nay tổ chức sinh nhật cho Ôn Đình, Lâm Vy và

Ôn Đình đều không ăn bánh kem, đành phải một mình

giải quyết hết.

4

Kết quả là đau bụng. Phải chạy ông Tào Tháo cả

buổi chiều.

Bây giờ thì toàn thân rã rời, có thể lê cái “thân

tàn” này đến thao trường là tốt lắm rồi, lại còn

bắt người ta phải duỗi chân ra nữa?

Đến động tác ngồi xổm, Chu Phóng càng khổ não.

Mỗi lần ngồi xuống đều không muốn đứng lên.

“Bài tập nhảy!”

Tiếng loa phát thanh vẫn dõng dạc hùng hồn như cũ,

Chu Phóng rũ đầu với bộ dạng bải hoải ốm yếu,

không thể nào nhảy được nữa, chỉ biết bấm bụng than

trời – ôi, anh hùng vì mỹ nhân mà chết thảm, còn

mình thì chết thảm vì miếng bánh kem, có lẽ còn

thảm hơn cả gấu chó nữa. Các bạn xem tập thể dục

theo đài, có đến nỗi phải phấn khích thế không? Cô

5

bé tết tóc đuôi ngựa bên cạnh, nhảy lên giống hệt

như là con thỏ bị tiêm thuốc kích thích, rõ ràng là

đối lập hẳn với mình đang như con cá chết bị rút

gân.

Phóng mắt nhìn xung quanh, một rừng áo đồng phục

đen ngòm tề chỉnh, khi nhảy lên, hiệu quả thị giác

thật là khủng bố.

Cúi đầu xuống nhìn đồng hồ, bốn giờ mười phút

chiều.Năm rưỡi chiều sau khi tan học, còn phải họp

câu lạc bộ văn học nữa, còn phải lê cái thân tàn

này đi lải nhải đến nửa tiếng đồng hồ bản tổng kết

và kế hoạch sắp tới nữa.

Hi vọng trước khi đến đó có thể giải quyết cái

bụng của nợ này.

Năm giờ chiều, trong phòng họp của tờ Bách Xuyên,

6

Chu Phóng ngồi ở vị trí đầu tiên với bộ dạng vô

cùng nghiêm nghị, ngón tay khẽ gõ mặt bàn, cầm số

tập san trường mới nhất chau mày, “chủ biên, lần

trước không phải đã nói chuyện đổi chuyên mục rồi

sao? Sao số này ra vẫn y như cũ vậy? Không thay

rượu thì cũng phải đổi bình chứ?”

Chu Phóng đang mắng một cách hăng say, đột nhiên

nghe thấy một hồi gõ cửa.

“Vào đi, lúc nào họp cũng đến muộn, cậu có ý thức

về thời gian không đấy?” Có thể biến cơn đau bụng

thành nộ khí xả ra ngoài, cái bụng cũng dễ chịu hơn

nhiều. Nhưng khi quay đầu lại, Chu Phóng sững

người.

Đứng ở cửa ra vào là một nam sinh tầm thước, người

hơi gầy, tóc rối lòa xòa, tự nhiên, tóc mái rủ

7

xuống bên cặp kính.

Nam sinh đẩy đẩy cặp kính lên, cười lạnh nhạt,

“xin lỗi, tôi không biết các bạn đang họp.”

Chu Phóng đưa mắt nhìn kĩ cậu ta, chỉ thấy cậu ta

nhìn thẳng lại, không hề có chút né tránh, chứ đừng

nói gì đến sợ sệt, hơn nữa còn vô cùng thản nhiên,

giống như đi vào phòng mình vậy.

“Anh là chủ nhiệm câu lạc bộ à?” Nam sinh hỏi.

Chu Phóng gật đầu, “Tìm tôi... có việc?

“Đúng, tôi có việc muốn hỏi anh.”

Thái độ tự cao tự đại của cậu ta thật không thể

nào thích nổi, Chu Phóng chau chau mày, quay quay

chiếc bút bi trong tay, “phiền cậu ra ngoài trước,

chờ họp xong, tôi sẽ nói chuyện riêng với cậu.”

Nam sinh gật gật đầu, đóng cửa lại, những ngón tay

8

nắm chặt nắm đấm cửa có chút trắng bệch.

Cơn bực dọc đầy trong bụng của Chu Phóng vừa mới

tan đi, không biết vì sao lại tích tụ lại. Ruột

quặn lại, bụng sôi sùng sục, Chu Phóng đành phải

chau mày ôm bụng.

Trong lòng thầm nghĩ, gã trai kia đủ lạnh lùng

đấy, cái thái độ không coi ai ra gì đó thật làm

người khác khó chịu, thật muốn cho cái kẻ con nít

nứt mắt, miệng hôi sữa mẹ kia một bài học, lại có

thể có thái độ đó với đàn anh sao?

Chu Phóng xoa xoa mũi, tiếp tục cuộc họp, nói như

súng bắn liên thanh, pằng pằng trong năm phút, dặn

dò giao việc xong rồi nhả ra hai chữ: “tan họp.”

Đối với chủ nhiệm câu lạc bộ mà nói, hai chữ này

tương đương với bốn chữ “đại xá thiên hạ” của hoàng

9

đế bệ hạ, uy lực ngút trời, như thể hai chữ này

vừa phát ra, phòng họp lập tức không một bóng

người, tất cả gấp sách lại trong nháy mắt lặn mất

tăm mất dạng.

Bận chết đi được, đói chết đi được, lại còn phải

họp cuộc họp này... thật là tàn phá tuổi thanh

xuân!Sau đó người buồn bực nhất chính là chủ nhiệm

Chu Phóng, phải chịu đựng cái bụng réo gào, lại

vẫn phải làm ra vẻ phong lưu phóng khoáng. Chờ mọi

người như ong vỡ tổ ra về và sự yên tĩnh trở lại

trong nháy mắt, Chu Phóng mới thở dài một tiếng, ấn

ấn vào da bụng, hạ giọng nói: “Không còn ai nữa,

yên tâm réo lên đi.”

Ùng ục, òng ọc...

Cái bụng thật là biết nghe lời, Chu Phóng thoải

10

mái dựa vào ghế tựa, thở phào nhẹ nhõm.

Mạch suy tư bỗng trở về ba năm trước, nhớ đến lúc

tranh luận với giáo viên đoàn trường về việc xây

dựng tập san trường.

Chu Phóng lúc đó, mới đến trường trung học Nhân

Xuyên, nghé ọ mới sinh không sợ hổ, coi thường nội

quy nghiêm khắc, vẫn được coi là “tàn khốc” của

trường, dám đấu khẩu với giáo viên, thật là chưa

từng có tiền lệ trong lịch sử.

Trải qua bao khó khăn, cuối cùng tập san “Bách

Xuyên” của trường trung học Nhân Xuyên cũng ra đời.

Chu Phóng là chủ biên đầu tiên, từ năm thứ nhất

đến năm thứ ba liên tiếp đảm trách ba nhiệm kỳ.

Thời gian ba năm nhìn Bách Xuyên từ số đầu tiên chỉ

in mười mấy bản, đìu hiu chẳng có ai xem, đến sự

11

huy hoàng hôm nay, mỗi số mới ra đều được tranh

giành như tôm tươi, trong lòng không khỏi dấy lên

cảm giác bể dâu.

Chu Phóng từng nói, mỗi tuần một số Bách Xuyên,

cũng giống như chu kỳ sinh lí của anh vậy.

Câu nói này một dạo làm chấn động toàn trường, sau

này có người nhìn thấy Chu Phóng liền đùa nói,

này, Chu Phóng đại nhân, chu kỳ sinh lí của anh đã

đến chưa? Chu Phóng chỉ dùng ngón tay cái chống

cằm, cười một cách ranh mãnh.

Lần này đề xuất cải cách báo trường, chẳng qua là

thiết kế thêm một chuyên mục “góc hài hước”, đăng

truyện cười do các bạn học sinh sáng tác, thay thế

cho phần giới thiệu tác phẩm nổi tiếng trước kia,

hơn nữa phần dành cho mục tản văn cũng phải rút bớt

12

đi nhiều.

Tuần trước, chủ biên chỉ lo mỗi việc trả lại bản

thảo không dùng mà cũng sứt đầu mẻ trán, chả trách

không kịp tiến độ kì này.

“Tân Tân, cuối tuần anh ở lại cùng duyệt bản thảo

với em nhé.” Chu Phóng rút điện thoại ra, gửi tin

nhắn cho cô bạn chủ biên.

Tân Tân là chủ biên, họ Chu, là người thân thiết

nhất trong N cô em gái mà Chu Phóng nhận. Chu Phóng

thường nói đùa là, “sao em lại không mang họ Ngưu

chứ? Gọi là Ngưu Tân hay hơn nhiều, như thế anh có

thể đọc em cả ngày .” Lúc nói câu này, trong tay

Chu Phóng đang nhấc cuốn từ điển Oxford Anh Trung

dày cộp.

Chu Tân Tân nhắn lại rất nhanh: “Đại ca, cuối tuần

13

này phải thi thử đấy, duyệt gì mà duyệt, anh có có

bị lẫn không?”

Chu Phóng chống đầu, dài giọng ra than – hỏng bét

rồi, lần này lại chưa ôn tập gì.

Đang rũ đầu mặt ủ mày ê thì đằng sau chợt vang lên

một giọng lạnh lùng.

“Chủ nhiệm, bây giờ có rảnh để nói chuyện không?”

Ồ, dường như đã quên mất gã trai lúc nãy? Chu

Phóng xoay người trong nháy mắt, vẻ chán nản dường

như tiêu tan hết, hắn nhếch mép lên, cười một cách

phóng khoáng mà đầy nam tính, “cậu bạn, vào đi, bên

ngoài lạnh lắm, đông cứng lại thì không tốt đâu.”

Phòng họp đương nhiên là trang bị không tồi, có

điều hòa làm không khí trong phòng ấm áp.

Lại còn thêm chiếc ghế sô pha mềm mại nữa...

14

Chu Phóng đi đến bên ghế sô pha, nhàn nhã ngồi

xuống, bắt chéo chân về phía cậu học trò kia hỏi:

“Cậu tên là gì?”

Cậu kia không hề để ý đến cái cười đùa cợt và

giọng điệu chọc ghẹo của Chu Phóng, chỉ bình thản

nhìn gã, miệng khẽ hé mở, buông ra ba chữ: “Đoan

Mộc Ninh.”

Chu Phóng dùng ngón tay cái chống cằm, dường như

suy nghĩ điều gì, giây lát sau mới nói tiếp: “Đoan

Mộc, họ này rất hiếm gặp đó.”

“Vậy thì có thể nói chuyện nghiêm túc chưa?” Đoan

Mộc Ninh nhìn bộ dạng không hề để tâm của Chu

Phóng, chau mày lại một cách không thoải mái.

“Nói chứ, cậu nói đi.” Chu Phóng vẫn không ngồi

dậy, cứ dựa nửa người vào sô pha như vậy, cứ như là

15

ông chủ đang nghe cấp dưới báo cáo vậy.

Đoan Mộc Ninh rút một cuốn sổ ra khỏi túi, “tôi

gửi bản thảo ba lần liên tiếp đều bị trả lại, tôi

muốn biết lí do.”

Chu Phóng nhìn chăm chú cuốn sổ trong tay cậu

nhóc, lúc này mới ngồi hẳn dậy, “bản thảo gì vậy?”

Cuốn sổ dày như vậy, đừng nói với tôi là nhật kí

đấy nhé...

“Tiểu thuyết.”

Chu Phóng cười giễu cợt, “cậu bạn à, chúng tôi đây

là báo trường, cậu muốn đăng tiểu thuyết dài kỳ ở

báo trường sao?”

Chu Phóng thở dài, thong thả nói: “Hải nạp bách

xuyên thì không sai, chúng tôi đương nhiên chào đón

các dòng suối từ bốn phương tám hướng, nhưng

16

mà...” ngừng một lát, gã nhếch mép lên cười một

cái, “loại nước cống này, chúng tôi còn phải lọc

đã.”

Nhìn thấy đối phương chau mày không vui, Chu Phóng

không kiềm chế nổi tâm tình vui vẻ, tiếp tục trêu

chọc gã trai lạnh lùng không biết trời cao đất dày

này.“Cho nên là, chúng tôi duyệt bản thảo khá

nghiêm túc, dù sao thì trong lòng các học sinh

trường trung học Nhân Xuyên, “Bách Xuyên” đã trở

thành một thương hiệu rồi, không ai muốn quay đầu

lại tự đập vỡ thương hiệu của mình, đúng không.”

Sắc mặt của Đoan Mộc Ninh lạnh đanh lại, “ý của

anh là, thứ mà tôi viết chỉ như nước cống?”

“À? Cậu hiểu nhầm rồi, tôi thật không có ý đó.”

Chu Phóng nhẹ nhàng dùng ngón tay trỏ chống lên

17

trán, làm một điệu bộ đau khổ bất đắc dĩ, “cậu biết

không, chủ nhiệm câu lạc bộ tôi đây cũng không

quyết được, nội quy do phía trên trường quy định

kia, châu chấu làm sao đá được xe. Đăng liên tục

tiểu thuyết dài kì là không thể, hay là, tôi chuyển

bản thảo của cậu cho tạp chí ngôn tình xem nhé?

Còn có thể kiếm chút nhuận bút, tôi biết rất nhiều

biên tập viên của các tạp chí, tôi gửi bản thảo

giúp cậu, được không?”

Đoan Mộc Ninh hừ một tiếng, “anh đang đùa tôi đấy

à?” Nhìn thấy Chu Phóng cười không đáp lại, Đoan

Mộc Ninh lại đẩy đẩy cặp kính, khóe miệng nhếch lên

một nụ cười lạnh lẽo, “anh tưởng anh là ai chứ?

Chẳng qua chỉ là chủ nhiệm một tờ báo trường thôi,

hơn nữa, còn là một chủ nhiệm không đủ tư cách, anh

18

có tư cách gì mà coi thường người khác?”

Chu Phóng trầm ngâm một lát, cuối cùng đứng dậy,

vừa cười, vừa bước vài bước thong thả, đẩy cậu

thiếu niên đến góc tường, hai tay sát hai bên người

cậu ta chống lên tường, áp sát lại, hạ giọng nói:

“Vậy.... cậu nói xem, thế nào mới là một chủ nhiệm

đủ tư cách?”

Đoan Mộc Ninh nắm chặt nắm tay, thở sâu một hơi.

“Báo trường của các anh có rất nhiều chuyên mục về

căn bản chả có tác dụng gì! Anh làm chủ nhiệm,

không nghĩ đến việc cải thiện một chút sao? Anh

biết rằng trường trung học Nhân Xuyên mỗi tháng đều

có một kì thi quy mô lớn, xếp hạng tất cả các lớp,

còn có họp phụ huynh, áp lực của học sinh lớn thế

nào? Vậy mà báo trường suốt ngày viết những bài

19

luận tràng giang đại hải làm người ta đọc muốn điên

đầu! Chủ nhiệm đại nhân, báo trường không phải là

nơi để anh múa may văn tài đấy chứ?”

Vì kích động, mặt Đoan Mộc Ninh đỏ bừng lên, Chu

Phóng đột nhiên cảm thấy bộ dạng nổi đóa của cậu

trai này sao mà đáng yêu đến thế.

“Ồ, nghe chừng có lý đấy...” Chu Phóng giả bộ

trầm tư sờ sờ mũi, “vậy ý của cậu thế nào?”

Đoan Mộc Ninh đảo mắt lườm, “tôi nghĩ có thể thêm

vài chuyên mục vui vẻ hài hước chút, làm mọi người

có thể xả stress, thư giãn tâm tình. Học tập vốn dĩ

đã mệt lắm rồi, phong cách cái tờ báo đó không

phải quá nặng nề sao? Hơn nữa dựa vào trình độ của

mọi người bây giờ, vẫn chưa đạt đến trình độ viết

được những bài bình luận sâu sắc, đọc những thứ

20

thùng rỗng kêu to kia, chả phải là làm cho người ta

cười đến rụng cả răng sao.”

Nghe xong lời tên nhóc nói, Chu Phóng không nhịn

được cười phá lên, duỗi tay ra xoa xoa đầu Đoan Mộc

Ninh, như là đang xoa đầu một chú cún, thuận tay

vuốt một lượt, không hề để ý đến mặt đối phương đã

biến sắc trong nháy mắt, hắn buông một tiếng thở

nhẹ nói: “Ngốc à, ý nghĩ của cậu không tệ, cho nên

chúng tôi đã hạ quyết tâm phải cải cách rồi. Loại

bỏ những mục cũ kỹ lỗi thời kia, tăng thêm những

mục thư giãn nhẹ nhàng để làm tờ báo có thêm sinh

khí mới. Lúc nãy họp chính là nói việc cải cách,

thay đổi đó. Phải, tôi đã làm một cuộc khảo sát ý

kiến của toàn trường, ý kiến của cậu đây, đã có

không ít học sinh phản hồi rồi. Như vậy, cậu nói

21

tôi có đủ tư cách không? Đủ thì gật đầu một cái,

tôi đói rồi, muốn đi ăn cơm.”

Nghe hắn nói xong, Đoan Mộc Ninh tức giận đến mức

mặt đỏ bừng bừng.

“Đồ khốn... anh đùa tôi à...”

Những lời như tự lầm bầm trong miệng nhưng lại bị

Chu Phóng nghe thấy.

Chu Phóng rút cánh tay đang xoa đầu cậu ta lại,

cười vui vẻ: “Đừng mắng tôi là đồ khốn, cậu không

cảm thấy mắng là cầm thú còn dễ nghe hơn sao? Nào,

mắng lại một lần nữa xem nào.” Nói xong hắn liền

lùi một bước, khẽ cười nhìn thẳng vào Đoan Mộc

Ninh.

Mắt Đoan Mộc Ninh thực sự rất đẹp, đặc biệt là khi

chớp mắt, có một cảm giác cao ngạo đến lạnh lùng.

22

Lại thêm ánh sáng sắc lạnh của gọng kính kim loại,

cái bộ dạng không coi ai ra gì ấy thật làm cho

người ta muốn... bắt nạt cậu.

Chỉ có điều với bộ dạng tức đỏ cả mặt lên bây giờ,

cậu ta lại càng thêm sống động đáng yêu, làn da

vốn dĩ nhợt nhạt, lúc này nắm chặt nắm tay lại vì

phẫn nộ, thậm chí có thể nhìn rõ đến từng mạch máu.

Chu Phóng vừa quan sát, vừa thầm đánh giá, sau

cùng, thu ánh mắt lại, một lần nữa nở nụ cười lưu

manh đối diện với cậu ta.

“Tôi nói với cậu, lần sau trước khi đá cửa, tối

nhất là chuẩn bị tốt hơn, đừng có hồ đồ xông vào,

làm cho tôi cảm thấy, cậu chỉ là một... một con cừu

non lạc đường.”

23

Đoan Mộc Ninh cuối cùng không chịu được, nắm chặt

nắm tay tặng cho Chu Phóng một quả đấm thân mật vào

vùng bụng mà vốn dĩ đã đau đớn vì quặn ruột.

“Cứ cho là tôi thích xen vào việc của người khác!”

Lạnh lùng hừ một tiếng, Đoan Mộc Ninh phủi phủi

tay rồi đi.

“Này... dù sao thì tôi cũng là đàn anh, cậu thật

là vô lễ...” Chu Phóng hét theo phía lưng cậu ta.

“Tôi chỉ tôn trọng những người nào đáng được tôn

trọng. Anh? Hừ.” Những âm thanh như là rít ra từ kẽ

răng vẳng lại nhỏ dần, bóng Đoan Mộc Ninh cũng dần

biến mất ở đầu kia hành lang.

Chu Phóng lúc này mới mặt ủ mày chau ôm bụng, đạp

cửa một phát, lao đến toilet xả ra điên cuồng.

Sau một hồi lâu, trong toilet vọng ra từng hồi

24

từng hồi những tiếng ngâm nga dễ chịu.

“Ồ... Đoan Mộc Ninh, cảm ơn cậu đã đánh vào bụng

tôi, làm cho tôi tháo trôi thiên lí...ôi chao...

khoan khoái quá.”

Chu Phóng vừa rửa tay vừa lẩm bẩm, chợt nghe thấy

tiếng bước chân ngoài cửa toilet đột nhiên dừng

lại.Quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Lâm Vy xách

cặp đứng ở ngoài cửa, nét mặt đầy kinh ngạc, “anh

nói...thiên lí gì cơ??”

“Ồ, anh đau bụng, tháo ra thiên lí.” Chu Phóng

nhún nhún vai, bước đến đưa tay ôm lấy Lâm Vy một

cách thân thiết, Lâm Vy ghê sợ nhìn đôi tay anh,

tránh ra chỗ khác.

Chu Phóng không để bụng, rút tay về nhét vào túi

quần, huýt một tiếng sáo nói, “tối nay cùng ăn cơm

25

nhé, anh mời.”

“Em đến tìm anh là muốn nói với anh một tiếng, tối

nay anh ăn với Đình Đình đi, em có hẹn với bạn

rồi.”“Bạn?” Chu Phóng hừ một tiếng, “nam hay là

nữ?”“Nam.”

“Ồ, vậy tùy em.”

Lâm Vy khẽ cười, “nếu em nói đó là nữ thì sao?”

“Vậy thì... anh đương nhiên sẽ đi cùng em ngắm một

chút...” Chu Phóng cười to một cách cực kỳ vô sỉ,

liền bị Lâm Vy lườm lại một cách khinh bỉ.

Hai người cùng nhau xuống lầu tìm Ôn Đình, đi đến

góc rẽ, Lâm Vy đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, cuối tuần

các anh phải thi thử đúng không?”

“Đúng vậy, thật là đau khổ, anh lo nhất là viết

văn, viết văn ơi viết văn!”

26

Lâm Vy lại cười phá lên, “anh có văn tài như vậy,

mỗi lần viết văn lại toàn bị điểm thấp là sao, lần

trước chọc giận thầy giáo làm thầy giáo thậm chí

còn cho anh 0 điểm, em thật đau xót thay cho anh.”

Chu Phóng nhún nhún vai, thở dài một tiếng, “thật

hết cách, anh đây văn chương hào sảng khoáng đạt,

mỗi lần đều phóng bút ra khỏi cái khung giới hạn

800 từ, thực tế là không muốn vượt qua, anh liền

viết thơ, nhưng làm thơ thì số chữ không đủ, haizz,

thật là đau khổ.”

Lâm Vy nói một cách bất đắc dĩ: “Vậy khi anh phóng

bút thì vặn nhỏ van một chút, phóng tới chừng 800

chữ thì viết kết luận là vừa, sao mỗi lần đều lấy

đâu ra nhiều thứ thừa thãi thế.”

Chu Phóng dừng lại một chút, nhìn Lâm Vy với ý vị

27

sâu xa, “em biết không, khi người ta đi đái, thì

không thể nào kiềm chế được là mở van ào ào hay nhỏ

giọt.”

Lâm Vy dừng lại một chút, cuối cùng cũng không

nhịn được nói ra: “Anh nói chuyện không thể không

lôi những thứ không chút thanh nhã như nước đái ra

được không?”

“Đó không phải là sản phẩm của sự trao đổi chất

của cơ thể người sao? Có gì mà không thanh nhã chứ.

Nếu em thấy không được thanh nhã, thì chúng ta đổi

từ khác vậy, gọi là... tiểu tiện thế nào?”

Lâm Vy trầm ngâm một lát, ném cho Chu Phóng một

cái nhìn khinh bỉ: “Em không muốn nói chuyện với

anh nữa.”

Nói xong, quay người rồi đi.

28

Ôn Đình lại vừa từ phòng học đi ra, nhìn thấy bóng

Lâm Vy khẽ cười.

“Chu Phóng, tối nay anh đi ăn một mình nhé, em

phải nằm ở nhà vệ sinh, xử lý... vụ tiểu tiện.”

Ôn Đình cũng quay đầu đi rồi, Lâm Phóng nhìn theo

bóng cô, trợn tròn mắt.

Hai cái đứa này, lông cánh đủ rồi, không coi mình

ra gì nữa.

Hừ, lúc nhỏ không biết đứa nào suốt ngày bám đít

gọi anh ngọt xớt.

29

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát