Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
Văn Sĩ Điên Cuồng - Tập 1 - P2

PHẦN THỨ HAI: CÙNG NHAU BƯỚC ĐI

Chu Phóng mười tám tuổi, đã sớm trút bỏ vẻ ngây

thơ con trẻ, bắp thịt trước ngực cũng đã dần nổi

lên rõ ràng, Đoan Mộc Ninh nhìn thấy rõ ràng trước

mặt mình cả một phiến da thịt đang đung đưa, đột

nhiên tim nhảy lên loạn nhịp. Hơi nhích nhích người

muốn giằng ra khỏi vòng tay hắn, nhưng lại bị hắn

theo phản xạ ôm chặt hơn.

Những năm tháng cùng nhau bước đi đó, trong cuộc

đời của họ, là những hồi ức tươi đẹp nhất.

CHƯƠNG 9: BỮA TỐI

Trong tình cảnh đó, Chu Phóng đã buột miệng nói ra

lời nói mang hào khí vạn trượng ấy, cũng không

nghĩ liệu có hối hận hay không, càng không hề nghĩ

đến việc hai người ở cùng nhau có hợp hay không.

1

Lúc đó chỉ biết rằng mình rất muốn bảo vệ Đoan Mộc

Ninh. Rất muốn để cậu bé này không phải cô đơn nữa,

cho cậu ấy một chỗ dựa, đem đến nụ cười nhiều hơn

cho cậu ấy.

Tuy rằng mình chưa chắc đã có năng lực ấy, nhưng

chí ít, Chu Phóng lớn hơn cậu ta ba tuổi, tình

nguyện muốn ở bên cậu ta.

Nghe thấy câu nói này, thân thể Đoan Mộc Ninh run

lên, cả khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Anh nói gì?”

Từng từ từng câu xiết qua kẽ răng, giọng nói lạc cả

đi.

Chu Phóng nhìn thấy ánh mắt của cậu thậm chí có

chút đờ đẫn, liền vỗ vỗ vào đầu cậu, cười nói: “Tôi

nói, để cậu một mình tôi không yên tâm, sau này

sống cùng với tôi nhé. Không cần lo lắng bố mẹ tôi,

2

tôi cũng sống một mình mà.”

“Một mình?” Đoan Mộc Ninh không thể nào tưởng

tượng nổi, một người phóng khoáng rộng rãi như Chu

Phóng mà lại không có một gia đình ấm áp sao?

Chu Phóng khe khẽ cười giải thích: “Hồi đó bố mẹ

tôi kết hôn theo ý phụ huynh, không có tình cảm gì.

Vì tôi, hai người luôn luôn cố gắng không li hôn,

sợ tôi không có gia đình ấm áp tâm lý sẽ bị tổn

thương. Tôi thực sự không chịu nổi, liền nói với

họ, li hôn đi, hai người mau li hôn đi, con sẽ

không vì hai người li hôn mà không yêu hai người,

sẽ không vì không có một gia đình viên mãn mà tâm

hồn méo mó, hai người không cần phải vì con mà chịu

thiệt thòi về mình.”

Thấy Đoan Mộc Ninh chăm chú nghe, Chu Phóng liền

3

thở phào một hơi, tiếp tục nói: “Sau đó bọn họ liền

vui vẻ li hôn, bố tôi lấy một người phụ nữ mà ông

ấy thích, mẹ tôi cũng cải giá rồi, tính ra, lúc đó

đúng lúc tôi vào học lớp 9, cùng tuổi với cậu bây

giờ.”

Đoan Mộc Ninh kinh ngạc nói: “Anh thực sự đã

khuyên bố mẹ anh li hôn sao?”

“Đúng vậy, thấy họ cả ngày mặt ủ mày chau khó chịu

chết đi được. Lúc họ li hôn, tranh quyền nuôi tôi,

súng môi kiếm lưỡi ở tòa án thực sự là không dễ

coi, tôi liền nói, con đã không thích có mẹ kế, thì

cũng không thích có bố dượng, con sống cùng bố hay

mẹ thì chắc chắn cũng sẽ phá vỡ sự hòa thuận trong

gia đình mới của hai người. Bọn họ liền không

tranh giành nữa, ngầm thỏa thuận với nhau để ngôi

4

nhà cũ lại cho tôi, mỗi người phụ trách sinh hoạt

phí cho tôi một nửa. Sau đó, bọn họ liền chuyển đi,

để cho tôi sống một mình ở đó, mỗi kì lễ tết lại

đến thăm tôi, thể hiện sự quan tâm một chút.”

Chu Phóng nói rất thoải mái, dường như sự li dị

của cha mẹ lại giống như một sự giải thoát vậy. Như

thể anh ta đối mặt với vấn đề gì cũng có thể rộng

lượng phóng khoáng như vậy. Đoan Mộc Ninh nghe đến

ngây người, sau đó rất lâu mới cúi đầu xuống, khẽ

nói: “Anh sống một mình, không cảm thấy cô đơn

sao?”

“Không, trái lại thấy rất tự do, muốn làm gì thì

làm đó, không có ai quản thật là tốt.”

“Anh đã quen sống một mình rồi, tôi chuyển đến

chắc chắn sẽ làm phiền anh.” Đoan Mộc Ninh kéo căng

5

thân thể, gồng mình lên, không muốn trước mặt anh

ta biểu thị sự yếu ớt của bản thân mình, kìm nén

nỗi xúc động muốn sống cùng anh ta xuống đáy lòng.

“Đừng lo, cậu dọn đến ở với tôi nhé, chúng ta cùng

làm bạn, không tốt sao?”

Âm thanh dịu dàng vọng bên tai, Đoan Mộc Ninh khe

khẽ cúi đầu, nắm chặt hai nắm tay.

Chu Phóng thích một mình tự do tự tại, nhưng hiện

giờ Đoan Mộc Ninh đã mất đi người thân rồi, quả

thực không nhẫn tâm ném cậu ta vào một cái nhà to

như vậy. Có lẽ cùng cậu ta sống một khoảng thời

gian, để cậu ta bước ra khỏi bóng tối mất người

thân, sau khi tâm tình tốt lên thì tách ra sẽ tốt

hơn.

Thời gian khó khăn nhất của cậu ấy, là một anh

6

trai, sao lại có thể đút tay bàng quan không nghe

không hỏi đây?

Nhìn Đoan Mộc Ninh cố gắng làm ra vẻ kiên cường,

Chu Phóng nhẹ nhàng dùng tay ôm lấy vai cậu, giọng

dịu dàng: “Dọn đến nhé, được không?”

Từ trước đến giờ không hề dùng giọng nói dịu dàng

như thế này để nói với người khác, Đoan Mộc Ninh

nghe xong, trong lòng run rẩy, ngẩng đầu nhìn lên,

thấy đôi mắt đen sáng của Chu Phóng tràn đầy sự

nghiêm túc, chăm chú nhìn mình như đang chờ đáp án.

Bất giác, khẽ gật đầu đồng ý, khẽ khàng nhìn chăm

chú đối phương, trong lòng lại có sự bình tĩnh mà

trước đây chưa từng có.

Lúc ấy, điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí

7

kì lạ này, Đoan Mộc Ninh vội vã rời ánh mắt, ấn

điện thoại.

“Tiểu Ninh, hôm nay em đến nhà anh ở nhé? Anh đã

nấu ăn xong rồi, đến ăn cơm tối trước.” Là Lâm Vy

gọi đến.

Đoan Mộc Ninh muốn từ chối, nhưng Chu Phóng đã

cướp lấy điện thoại, “này, vậy thêm một đôi đũa nữa

nhé, anh cũng đến ăn chực đây.”

“Chu Phóng? Anh làm gì thế?”

“Tiểu Ninh bằng lòng ở cùng với anh rồi, nhà cậu

coi như thôi nhé, một em gái một em trai còn không

đủ, lại thêm Tiểu Ninh nữa, nhiều người như vậy thì

loạn mất.”

“Thật không? Vậy anh từ nhỏ đã bắt nạt cậu ấy, bây

giờ cậu ấy lại ở cùng anh, anh há không phải...”

8

Chu Phóng chau chau mày ngắt lời Lâm Vy, “bởi vì

thích nên mới bắt nạt, hiểu không? Vì sao cậu không

nghĩ, sao anh lại không bắt nạt cậu? Bởi vì không

thích cậu đó.”

“Anh cút đi.” Lâm Vy tức giận. Chu Phóng mặt dày

tiếp tục nói: “Hai bọn anh chờ đến chỗ em ăn cơm,

em nấu thêm chút đồ ngon nữa đi, đừng có cho toàn

ớt nhé, như vậy nhé, bye bye.”

Nói xong liền gác điện thoại, quay đầu lại nhưng

lại thấy Đoan Mộc Ninh cúi đầu xuống, nắm chặt hai

nắm tay ở bên cạnh.

Chu Phóng khẽ than một tiếng: “Sao vậy? Rất ghét

tôi, không muốn sống cùng tôi sao?”

Đoan Mộc Ninh trầm lặng trong chốc lát, đột nhiên

khẽ hỏi: “Câu anh nói vừa rồi là thật sao?”

9

Chu Phóng sững người: “Câu nào?”

“Bởi vì thích nên mới bắt nạt.”

Chu Phóng cười gượng hai tiếng, cậu bé này quá

thuần khiết thật cũng không dễ xử lý, một câu nói

đùa tùy tiện với Lâm Vy mà cậu ta cũng tưởng thật,

nhưng thực tế thì lại có cảm giác cưỡi trên lưng

cọp, đâm lao thì phải theo lao rồi.

“Thì, tôi rất thích cậu.” Sợ rằng cậu bé hiểu

nhầm, lại nói thêm một câu, “tôi xem cậu như em

trai, cậu cũng xem tôi như người thân nhé, dù sao

chúng ta đều là con trai một.”

“...” Đoan Mộc Ninh không nói gì.

Chu Phóng vò vò mái tóc cậu ta, cười nói: “Sau này

có tôi che chở cậu, ai dám bắt nạt cậu, cậu cứ nói

tên tôi, có biết không?”

10

“Tên của anh có tác dụng không?”

“Đương nhiên là có tác dụng, tiếng xấu đồn xa, cậu

nói tên tôi nếu không dọa chết người thì chí ít

cũng làm người ta cảm thấy thối mà chết.”

Đoan Mộc Ninh bị chọc đến mức cuối cùng cũng nhoẻn

ra một nụ cười.

Nhìn thấy nụ cười của cậu, Chu Phóng lại nổi lên

cơn đau xót một hồi, chỉ khẽ khàng vuốt vuốt tóc

cậu, ôm chặt lấy vai cậu.

“Đi đi, đi ăn chực cơm của Lâm Vy.”

Nhưng Đoan Mộc Ninh không có phản ứng gì, chỉ nhìn

đăm đăm Chu Phóng.

Chu Phóng cũng nhìn cậu ta, dò đoán tâm tư kì quặc

của cậu bé này.

Rất lâu sau đó, Đoan Mộc Ninh mới cúi đầu, “ừ” một

11

tiếng. Đi hai bước, rồi lại quay đầu lại, nói một

cách chân thành: “Cảm ơn.”

Chu Phóng lại đưa tay ra xoa xoa đầu, “cảm ơn gì,

sau này chúng ta là anh em rồi, người trong nhà

không nói khách sáo với nhau.”

***

Nhà Lâm Vy ở phía đông nam thành phố, trong một

tiểu khu không to, tiểu khu có bóng cây xanh mát,

khung cảnh tươi đẹp. Lúc này sắc trời đã muộn, đèn

đường đều đã sáng rồi, hình dạng kì quái giống như

cây xương rồng uốn khúc.

Tuy không thực sự muốn đến nhà Lâm Vy ăn cơm,

nhưng bị Chu Phóng ôm lấy vai kéo đi, Đoan Mộc Ninh

rất bất đắc dĩ.

Bởi vì cảm giác mẹ qua đời mà được mọi người che

12

chở, không dễ chịu đựng.

Giống như là da bị rách, lộ ra vết thương sâu

nhất, để cho người ta quan sát, sau đó, khử độc,

đắp thuốc, băng bó lại, một đám người vây lấy, cho

dù biết rằng họ không hề có ác ý gì, nhưng lòng tự

tôn mạnh mẽ của mình làm Đoan Mộc Ninh cảm thấy

những thứ thuốc kia trái lại đã biến thành muối làm

vết thương xót xa hơn.

Có lẽ mình thích hợp với việc một mình ở trong

ngôi nhà rộng lớn kia, một mình chống chọi qua

ngày. Mà không phải kéo nỗi đau khổ ra, để cho mọi

người đồng tình thương xót.

Vốn dĩ, tối nay Lâm Vy mời đến nhà cậu ấy ở, mình

sẽ không thể nhận lời. Nhưng vì sao đổi thành Chu

Phóng lại nhận lời đây?

13

Đoan Mộc Ninh suy nghĩ trăm bề mà không thể nào

giải đáp, rõ ràng là lúc chuyển đến trường trung

học Nhân Xuyên, liên hệ với Lâm Vy đầu tiên, hồi

nhỏ Lâm Vy cũng rất tốt với cậu, Chu Phóng ngoài

đùa cợt ra thì là bắt nạt, thậm chí còn không nhớ

ra mình là ai.

Nhưng mà, bản thân lại luôn muốn một cách kì lạ

đến gần Chu Phóng hơn chút nữa.

Sự khác biệt trong tình cảm đối với bọn họ có phải

là đã cách quá xa không?

“Đến rồi, sắp đến rồi.” Lời nói của Chu Phóng cắt

đứt dòng suy nghĩ của Đoan Mộc Ninh, ngẩng đầu lên,

chỉ nhìn thấy anh ta đứng trước cửa khẽ cười.

Anh ta đến nhà Lâm Vy cũng như về nhà mình vậy,

quen nhà quen đường.

14

Đoan Mộc Ninh tiến lên phía trước đứng cùng với

Chu Phóng, rất nhanh có người ra mở cửa.

Cậu con trai đứng trước cửa, cao gần như Đoan Mộc

Ninh, vừa đứng đến ngực Chu Phóng, móng tay Chu

Phóng liền đặt lên đầu đối phương theo thói quen,

đồng thời vò vò một cái theo chiều kim đồng hồ, cảm

thấy không đủ, lại vò vò lại theo chiều ngược kim

đồng hồ.

Đoan Mộc Ninh không hiểu sao cảm thấy trong lòng

đau nhói, trong thoáng chốc chợt cảm thấy động tác

đó thật là tức mắt, quay mắt đi một cách thiếu tự

nhiên, nhìn vào trong phòng, chỉ nhìn thấy một nữ

sinh tết tóc bím một cách tự nhiên, khe khẽ cười

với cậu.

“Tiểu Kiệt, cơm nấu xong chưa?” Chu Phong cười với

15

cậu bé, rất tự nhiên thu tay lại, như thể xoa đầu

cậu bé quen rồi.

“Nói bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tôi là Tiểu

Kiệt.” Nam sinh giương mắt nhìn, lại quay lại nhìn

Đoan Mộc Ninh, lập tức chuyển thành nụ cười ngọt

ngào, “hoan nghênh hoan nghênh, nhanh nhanh vào đi,

bên ngoài lạnh.” Nói xong liền nắm chặt lấy tay

Đoan Mộc Ninh.

Đoan Mộc Ninh rất không quen chạm vào người lạ,

liền căng cứng người lại, miễn cưỡng bị Lâm Kiệt

kéo vào.

Chu Phóng đi phía sau vào phòng.

Quả nhiên như Chu Phóng nói, Lâm Vy có em trai,

còn có cả em gái, cha mẹ ở nơi khác chưa về. Em cậu

ta đang lên tiểu học, em gái Lâm Hạ học ở trường

16

trung học Bình Dương, trường học xa, hai người đều

ở trường, cuối tuần mới về nhà.

Trên bàn ăn, thức ăn rất phong phú, Lâm Vy lại là

một đầu bếp tốt.

Một đám người vây lấy bàn ăn, Lâm Vy vẫn luôn cười

thân thiết, dáng điệu như một huynh trưởng gắp cho

Đoan Mộc Ninh đang ngồi đối diện. Đũa của Chu

Phóng phi loạn trên bàn, lúc thì ném cho Lâm Vy một

miếng xương sườn, lúc thì lại gắp cho Lâm Kiệt một

miếng đậu phụ.

Đương nhiên, nhiều nhất vẫn là gắp cho Đoan Mộc

Ninh đang ngồi bên cạnh.

Bát của Đoan Mộc Ninh đắp cao một đống, nhìn thấy,

trong lòng cũng ấm áp lên.

Sau khi kết thúc bữa ăn, Lâm Vy liền nhẹ nhàng kéo

17

Đoan Mộc Ninh sang một bên, thấp giọng hỏi: “Cậu

thực sự đã quyết định sống cùng Chu Phóng sao?”

Đoan Mộc Ninh gật đầu.

Lâm Vy do dự trong giây lát, rồi mới nhẹ nhàng

nói: “Kì thực... Chu Phóng... thói quen sống của

anh ta rất tệ. Anh sợ em không chịu nổi anh ta,

không bằng đến nhà anh ở mấy hôm, giường của

anh...”

“Không có gì, cảm ơn.”

Bị Đoan Mộc Ninh lạnh lùng cắt lời, Lâm Vy sững

lại, liền đó cúi đầu cười: “Vậy hãy chịu khó thích

nghi với anh ta nhé.”

“Ừ.”

Dùng ánh mắt tiễn Đoan Mộc Ninh ra cửa, Lâm Vy lại

buông tiếng than thở, không biết một Đoan Mộc Ninh

18

sạch sẽ như vậy khi thấy hang sói của Chu Phóng sẽ

phản ứng thế nào.

***

Tám giờ tối, Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh cùng về

nhà.Đêm mùa đông rất lạnh, gió thổi qua mặt từng

trận từng trận đau rát, hai người đội mũ chầm chậm

đi về phía trước, Chu Phóng rất tự nhiên nắm lấy

tay Đoan Mộc Ninh.

Để khỏi lúng túng, Chu Phóng cố ý tìm các loại chủ

đề kì lạ không ngừng cùng Đoan Mộc Ninh trò

chuyện.

Ví dụ như lúc nhỏ, cầm lấy phấn vẽ hoa lên mặt bạn

cùng bàn, bị lôi đi đến trước mặt phụ huynh xin

lỗi. Ví dụ như lúc đánh cầu, trong lúc không để ý

ném cầu vào giỏ của mình, bị mọi người chê cười. Ví

19

dụ như có thời gian say mê xem tiểu thuyết trinh

thám, làm bài toán chứng minh giống như đang suy lý

một vụ án, bị cô giáo mắng cho một trận thê thảm.

Đoan Mộc Ninh nghe một cách lặng lẽ, thỉnh thoảng

đáp ừ ừ một tiếng.

Không phải là không muốn nói, chỉ là quá thích

nghe anh ấy cười, kể mấy chuyện đó thôi, bị gió đêm

mùa đông thổi đến mức lạc cả tiếng cười, thấm qua

không khí truyền đến bên tai, nhưng lại có một cảm

giác ấm áp thấm vào đáy tim mình.

Đêm đầu tiên khi mẹ qua đời.

Gió đông lạnh lẽo buốt xương, con phố vắng lạnh,

đèn đường mờ ảo, hai bóng người bị kéo dài ra.

Những sắc màu tươi mới nhất này, sẽ đều lưu vào

trong kí ức.

20

Nhà Chu Phóng thực ra rất gần nhà của Đoan Mộc

Ninh, căng ra hết cỡ cũng chỉ cách hai trăm mét.

Chỉ là Đoan Mộc Ninh mỗi lần đều ngồi đến trạm xe

bus giữa nhà của hai người rồi mới xuống xe. Đi qua

con phố có nhà của Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng đột

nhiên hỏi: “Sao tôi lại cảm thấy con phố này rất

quen nhỉ?”

Đoan Mộc Ninh ngẩng đầu lên, nhìn thấy nụ cười cực

kỳ sâu sắc của anh ta, bất giác tai đỏ lên trong

phút chốc.

“Anh có ý gì?”

“Tiểu Ninh, cậu muốn giấu tôi cũng không dễ vậy

đâu. Có lẽ cậu không biết, tôi thích nhất là tiểu

thuyết trinh thám, hơn nữa, địa hình ở đây tôi còn

rõ hơn cậu nhiều.”

21

“Tôi... cảm thấy xuống xe ở phía trước thuận tiện

hơn.” Lạnh mặt lại giải thích, thầm nắm chặt nắm

tay lại.

“Ồ... thuận tiện” Âm thanh kéo dài ra, âm cuối

vuốt cao lên, thể hiện rõ ràng là không tin, nhưng

lại không tiếp tục đi tra vấn tiếp, bởi vì nhìn

thấy đôi tai đỏ lựng lên của cậu.

Chu Phóng không hiểu tâm tư của Đoan Mộc Ninh,

nhưng cũng lười không đi nghĩ.

Dù sao thì trong mắt mình, cậu ta vẫn là một cậu

bé, mình lại là con trai một, luôn hi vọng có em

trai em gái để bắt nạt, Lâm Vy và Ôn Đình đương

nhiên là lựa chọn tốt nhất, bây giờ có thêm Đoan

Mộc Ninh, cũng coi cậu ta là em trai một cách rất

tự nhiên.

22

Nhưng luôn cảm thấy cảm giác đối với Đoan Mộc Ninh

có chút gì không giống.

Lúc bắt nạt Lâm Vy và Ôn Đình, bản thân không hề

có cảm giác áy náy, thời gian lâu rồi cũng không có

cảm giác thành công.

Nhưng từ khi gặp Đoan Mộc Ninh, mỗi lần nhìn thấy

cậu ta tức đến đỏ mặt, hoặc là xấu hổ đến đỏ tai,

đều cảm thấy đặc biệt đáng yêu, cảm thấy tim mình

như có sợi tơ nhẹ nhàng chạm vào vậy, ấm áp, mềm

mại, ngứa ngứa.

Loại bắt nạt đó thăng hoa đến một loại cảnh giới

mới, làm cho Chu Phóng vui không biết chán.

Nhưng tình hình bây giờ không giống vậy, Tiểu Ninh

mới mất đi người thân, tâm tư chắc chắn còn mẫn

cảm, về sau còn phải chú ý lời nói hành động, quan

23

tâm nhiều hơn đến cậu ta mới phải.

Một cậu bé làm người ta yêu thương như vậy, không

nên để cậu phải gánh gánh nặng cuộc sống quá sớm.

Mình dù sao cũng đã thành niên mười tám tuổi rồi,

dù sao cũng đã có chút bộ dạng của người trưởng

thành rồi.

Nghĩ như vậy, Chu Phóng liền hào sảng vỗ vỗ lên

vai Đoan Mộc Ninh, cười nói: “Về sau chúng ta cùng

sống với nhau, cậu có tâm sự gì thì nói với tôi,

đừng để tôi phải trinh thám, yên tâm cùng tôi qua

ngày, được không?”

Đoan Mộc Ninh sững người lại, ngẩng đầu lên nhìn

nụ cười rạng rỡ vô cùng dưới ánh đèn vàng mờ ảo,

liền bất giác gật đầu đáp một tiếng:

“Được.”

24

Lúc đó, không có ai nghiên cứu sâu sắc ý nghĩa của

câu nói này, cả hai đều tưởng rằng hai người chỉ

là những người bạn đồng cam khổ, chung hoạn nạn.

Không hề nghĩ rằng, những ngày lấy kết bạn làm lí

do, lại giống như một cơn gió nhẹ, ấm áp, thổi gợn

sóng mặt nước hồ xuân.

Vào tuổi đó, trong sáng, nhưng cũng hiểm nguy.

Nhưng mà loại tình cảm vào độ tuổi thuần khiết đó,

cũng là khắc cốt ghi tâm nhất.

Đoan Mộc Ninh vốn dĩ muốn đi ra thu dọn hành lý

một chút, kết quả lại bị Chu Phóng ngăn lại.

“Chỉ đem mình cậu đi là được rồi mà”

“Nhưng không có quần áo mặc”

“Ngày mai cuối tuần không phải đi học, chúng ta

cùng ngủ nướng trên giường”

25

“Buổi trưa cũng phải dọn dẹp chứ?”

Chu Phóng không ngừng khuyên bảo, có lúc hắn giở

trò lưu manh, thật là cả vú lấp miệng em ngang

ngược bá đạo, nhưng Đoan Mộc Ninh không hề cảm thấy

có chút gì không thoải mái, bởi vì biết rằng anh

ta thực sự nghĩ cho mình.

Nhưng mà, không mang theo gì cả, chỉ mang bản thân

mình đến ngủ, cứ cảm thấy có chút quái dị...

Đến nhà Chu Phóng, Đoan Mộc Ninh không kìm được sự

kinh ngạc.

Chu Phóng sống trong một căn nhà góc, diện tích

không nhỏ, phía trong còn có hoa viên. Bây giờ trời

tối, nhìn không rõ ở trong trồng những gì, chỉ lờ

mờ nhìn thấy đám cây lá, những bóng dáng xen nhau

lộn xộn dưới ánh đèn đường hắt vào, hiện ra um tùm

26

đáng sợ.

Nhưng càng đáng sợ hơn là, lúc đi qua tiểu hoa

viên, lại có một vật thể không rõ là gì nhào đến.

Đoan Mộc Ninh vốn nhỏ bé, người lại gầy, bị động

vật kia nhào đến, đứng không vững ngã luôn xuống

đất, bộ mặt trắng nhợt kéo lấy tay Chu Phóng, “là

thứ gì vậy?” Hàm răng run rẩy.

“Chó đó.”

Chu Phóng khe khẽ vểnh khóe môi lên, nhìn thấy

Đoan Mộc Ninh ngây ra vì bị chó nhào đến trên đất,

lại cảm thấy dáng điệu với bộ mặt trắng nhợt của

cậu ta vừa đáng thương vừa đáng yêu, thế là vội vã

ôm lấy chú chó lớn trên người cậu ta ôm đi, tiện

thể xoạc chân, “lui ra một bên, đừng có bắt nạt bạn

ta.”

27

“Gâu gâu!”

Vừa nghe thấy tiếng gọi, Đoan Mộc Ninh mới yên tâm

trở lại, mượn ánh đèn quan sát kĩ càng cái đống

tròn tròn mờ ảo kia, quả nhiên là một con chó lớn

hung dữ.

Chu Phóng cười vỗ vỗ cái đầu của chú chó lớn vừa

bị mắng một cách oan ức đó, nói với Đoan Mộc Ninh:

“Tên nó là Trứng Ngốc, cha tôi tặng cho tôi, đừng

sợ, nó không cắn đâu.” Nói rồi kéo tay Đoan Mộc

Ninh sờ sờ đuôi chó, kết quả là con chó thè lưỡi ra

liếm liếm, Đoan Mộc Ninh rụt tay lại như bị điện

giật.

“Cậu có thích thú cưng không?” Chu Phóng nhìn vẻ

mặt Đoan Mộc Ninh vẫn trắng nhợt như cũ một cách hồ

nghi, sau đó chỉ lắc đầu nhè nhẹ không nói gì.

28

Chu Phóng liền đá con chó một nhát vào trong

chuồng, sau đó mới phuổi phuổi tay, kéo Đoan Mộc

Ninh vào nhà.

Sau khi bật đèn lên, mới phát hiện ra sắc mặt của

Đoan Mộc Ninh rất bất thường, ngón tay nắm chặt, cả

người khẽ run lên, cố gắng cắn cắn môi khắc chế.

Chu Phóng chau chau mày, kéo lấy vai cậu ta, hỏi

nhỏ: “Sao vậy, cậu rất sợ chó?”

“Tôi... hồi nhỏ... bị... từng bị cắn.” Lúc nói ra

những từ đó răng vẫn run run.

Có lẽ đó là một hồi ức không hề vui vẻ gì. Người

từng bị một loại động vật nào đó đuổi cắn, sẽ nảy

sinh phản xạ tâm lý sợ hãi, một năm bị rắn cắn,

mười năm sợ dây gầu.

Hóa ra là vậy.

29

Chu Phóng gật gật đầu với vẻ đã hiểu ra, suy nghĩ

từ sau sẽ bắt Trứng Ngốc ở trong ổ, không được chạy

ra dọa Tiểu Ninh.

Nhìn sắc mặt cậu ta đã tốt hơn nhiều, liền tò mò

hỏi: “Cậu... bị cắn ở đâu?”

Mặt Đoan Mộc Ninh lại biến sắc, gương mặt vốn dĩ

trắng trong, dần dần bị nhuộm bởi một tầng đỏ mỏng,

rất đẹp. Chu Phóng chăm chăm nhìn cậu chờ đáp án

của cậu, sau một hồi rất lâu, mới nghe thấy cậu ậm

ừ lúng búng nói một cách miễn cưỡng: “Ở... mông.”

Chu Phóng xoa xoa đầu Đoan Mộc Ninh, cười lưu

manh: “Vẫn tốt, bị cắn phía sau, không phải là phía

trước.”

Mặt Đoan Mộc Ninh càng đỏ hơn, giống như là say

rượu, làn da nõn nà ửng lên trông đặc biệt đáng

30

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát