Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 1) - Diệm Nương

Diệm Nương

Tác giả: Hắc Nhan

Người dịch: Nguyễn Đức Vịnh

Giới thiệu nội dung

Sống chết bên nhau, tâm đầu ý hợp, vì hắn, nàng

nguyện lòng chịu đựng.

Dù là bao đau khổ, dù là bao lời nói triền miên,

đều không đủ để biểu đạt tình yêu của nàng đối với

hắn.Nhưng, trong mắt hắn, nàng chưa từng là gì cả.

Ngẫm lại, bỏ cuộc có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút,

nhưng tất cả những gì đã làm trước đó sẽ trở thành

uổng công, tình đã đậm sâu nào còn đâu oán trách…

Tùy tiện bỏ cuộc, quả thực nàng không làm được,

vậy thì, đi theo hắn tới tận nơi góc bể chân trời,

chắc là được rồi chăng?

1

Lời tựa

Tôi vẫn luôn tin rằng khoảng cách giữa cái xấu và

cái đẹp có thể được bỏ qua. Tài năng, trí tuệ, tính

cách, giống như một cây đũa thần vậy, nó biến

người đẹp trở nên khó ưa đáng ghét, khiến người xấu

được mọi người hoan nghênh. Thực ra tất cả có thể

gói gọn trong một câu nói, mọi việc đều xuất phát

từ tâm.

Tất nhiên trong đời sống hiện thực, tầm quan trọng

của ngoại hình khỏi cần nói mọi người cũng đều

biết rõ. Nhưng trong thế giới tình cảm, tôi lại

càng tin vào cảm giác, càng tin vào lòng người. Cho

nên, cấu tứ của cuốn sách này đã xuất hiện. Đó là

một người đàn ông dung mạo xấu xí, tính cách chất

phác, nhưng lại có một mối si tâm tột độ. Loại đàn

2

ông này, không phải người phụ nữ nào cũng có đủ sự

tinh tế, hơn hết là may mắn để nhận ra rồi nắm bắt

cơ hội. Diệm Nương, một cô gái sẵn sàng cháy hết

mình vì tình yêu, đã gặp được một người đàn ông như

thế nhưng lại là lúc trong lòng hắn đã có người

khác. Đây rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh, quả

thực chỉ có thể phán xét theo suy nghĩ của mỗi

người.

Trong cuốn sách này tôi còn muốn viết về sự cô

độc, một loại cảm giác mà hẳn mỗi người trong số

chúng ta đều đã từng trải qua. Mọi người luôn cố

gắng tìm mọi cách để bản thân thoát ra khỏi nó,

nhưng liệu mấy ai thật sự có thể làm được đây? Cho

dù bè bạn vây quanh, cho dù ở nơi náo nhiệt nhất,

cảm giác cô độc vẫn sẽ bất giác bao phủ trong lúc

3

bạn chẳng đề phòng. Cho nên, tôi thường xuyên nghĩ,

liệu có phải chỉ khi tìm được một nửa linh hồn còn

lại của mình, sự cô độc mới lặng lẽ rời xa?

Tôi đã lưu lại điều nghi vấn này trong cuốn sách

và cũng đưa vào đó cả đáp án cùng với lời chúc phúc

của bản thân mình. Xin gửi tới tất cả những người

đang đọc cuốn sách này của tôi.

Hắc Nhan

Mở đầu

Nàng nằm cuộn tròn giữa đống rơm khô. Những vì sao

giăng đầy cùng với vầng trăng khuyết thanh tân

điểm xuyết cho bầu trời mùa thu cao vút. Phía bên

trái là cánh đồng mênh mông bất tận, bờ ruộng ngang

dọc trải dài, phía bên phải là một mảnh rừng thưa,

một con suối nhỏ trong veo xuyên qua, chảy về

4

hướng dòng sông thấp thoáng có thể mơ hồ nhìn thấy

ở phía rất xa. Cách đống rơm gần đó có một thôn

trang nhỏ với chừng bốn năm chục hộ gia đình, lúc

này thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng chó

sủa, nhưng tiếng người thì sớm đã hoàn toàn tiêu

tịch.

Tiếng kêu của đám côn trùng mùa thu vang lên không

ngớt khiến người ta càng cảm nhận được sự nặng nề

của màn đêm. Nàng nhắm mắt lại, một chút cô đơn bất

giác thoáng hiện trong lòng, nhưng ngay sau đó lại

nhanh chóng bị xua tan. Nữ nhi Diệm tộc từ nhỏ đã

được dạy phải tránh xa những tâm trạng xa xỉ như cô

đơn, đau khổ, cảm thương, bởi vì theo kinh nghiệm

của tổ tiên, những tâm trạng này sẽ khiến con người

ta trở nên yếu ớt không thể tự lập, mà nữ nhi Diệm

5

tộc không có quyền được yếu ớt.

Một khi đủ mười hai tuổi, nữ nhi Diệm tộc liền bị

trục xuất ra khỏi bộ lạc, trở thành một cánh bèo

trôi dạt khắp nơi, suốt đời suốt kiếp không được

trở về.

Nam nhi Diệm tộc dũng mãnh mà cao quý, nữ nhi Diệm

tộc lại dâm đãng mà thấp hèn. Nữ nhi từ khi sinh

ra đã không có tên, tất cả đều được gọi là Diệm

Nương, không ai trân trọng. Để sinh tồn, những

người con gái bị trục xuất ra khỏi bộ lạc đó có thể

đem bán bất cứ thứ gì.

Nàng mười sáu tuổi, đã vượt qua được quãng thời

gian mà bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng, bây

giờ nàng có đủ năng lực để ứng phó với bất cứ

chuyện gì. Cảm giác buồn ngủ chợt dâng lên, nàng

6

rúc người vào đống rơm sâu thêm một chút, chuẩn bị

ngủ.

Một tiếng động lạ vang lên, nàng bừng mở mắt, cảnh

giác nhìn về phía khu rừng. Một bóng đen nhanh

chóng lao ra từ trong, nhưng sau đó lại bất ngờ

loạng choạng một chút rồi mới đứng vững lại được,

đoạn xoay người cảnh giác nhìn về phía khu rừng.

Dựa vào kinh nghiệm có được trong mấy năm nay,

nàng biết mình có lẽ đã gặp phải một vụ truy sát

trong giang hồ, liền vội vàng cố gắng thở nhẹ,

tránh bị người ta chú ý, nhưng tiếp tục nhìn về

phía khu rừng đen thui theo ánh mắt người kia, hồi

lâu sau vẫn chẳng thấy gì. Đến khi nhìn lại người

đó một lần nữa, nàng không khỏi giật mình sợ hãi vì

sau lưng hắn không ngờ lại có thêm một người, vừa

7

gầy vừa cao, cao hơn kẻ kia nguyên một cái đầu. Hắn

ta dường như đã phát giác, có điều khi muốn quay

đầu lại thì đã muộn, một thanh chủy thủ cắm thẳng

vào lưng hắn, lút đến tận cán, khiến hắn còn chưa

kịp rên rỉ tiếng nào đã ngã gục xuống đất.

Nàng sợ đến nỗi không dám thở mạnh, không chỉ bởi

cảnh giết người vừa rồi mà còn bởi tướng mạo của

tên sát thủ nàng nhìn thấy qua làn ánh sáng lờ mờ.

Mái tóc hắn dài, buông xõa chấm vai, khuôn mặt hẹp

mà dài, gò má nhô cao, hốc mắt sâu hoắm, giữa màn

đêm trông giống như hai chiếc hố đen thui. Mũi hắn

cao lại khoằm, các khớp xương đều lộ ra, cằm dài

hơi chĩa về phía trước, cơ thể cao gầy, chiếc áo

dài khoác trên người hắn trông giống như được treo

trên cây sào trúc, bị gió thổi làm phát ra những

8

tiếng lật phật. Toàn thân hắn tràn ngập một thứ hơi

thở lạnh lùng như tỏa ra từ địa ngục, khiến người

ta không kìm được lạnh gáy.

Nhưng khiến người ta cảm thấy sợ hãi nhất là khi

hắn đâm thanh chủy thủ vào lưng người kia, trên

khuôn mặt chẳng hề biến sắc, như thể đang làm một

chuyện hết sức bình thường, không lấy gì làm quan

trọng.

Rồi hắn cũng không thèm nhìn người bị ngã vật

xuống đất kia, khuôn mặt hờ hững chợt thoáng liếc

về phía nàng, khiến nàng nhắm chặt mắt nín thở, chỉ

sợ những tia sáng yếu ớt phản chiếu ra từ trong

mắt bị hắn phát giác.

Hồi lâu sau, trong tai nàng chỉ còn tiếng côn

trùng kêu cùng với tiếng xào xạc vang lên khi gió

9

thổi qua từng kẽ lá, xem ra không bị người đó phát

giác. Nàng không kìm được mở mắt ra, hắn đã biến

mất chẳng còn bóng dáng, chỉ để lại thi thể đang

nằm sấp trên mặt đất kia, nó như muốn nói với nàng

rằng, những chuyện vừa xảy ra hoàn toàn không phải

ảo giác.

Nàng chui ra ngoài, phủi rơi bớt rơm vụn dính trên

người, rồi lấy đà tung người lao về phía khu rừng

trước mặt. Nơi này đã không còn thích hợp để nghỉ

ngơi nữa, nàng phải tìm chỗ khác.

* * *

Khanh Tuần không hề đi xa. Hắn có một thói quen,

đó là mỗi lần giết người xong đều đi tìm nguồn nước

để rửa sạch tay. Thói quen này hình thành từ khi

nào, hắn đã không còn nhớ được. Trước khi quyết

10

định giết chết đối thủ, hắn đã tìm hiểu rõ địa hình

nơi đây, biết rằng có một dòng suối nhỏ rất trong

chảy xuyên qua khu rừng.

Ngâm tay trong dòng nước suối mát lạnh, hắn cố ép

mình đừng nghĩ đến điều gì, nhưng một gương mặt

tươi cười xinh đẹp lại không chịu sự khống chế hiện

lên. Hắn bất lực thở dài một hơi, thu tay lại lau

qua lên chiếc áo ngoài, sau đó lấy ra một chiếc

khăn được gấp chỉnh tề cất ở trước ngực, hết sức

cẩn thận mở nó ra giữa lòng bàn tay. Trong làn ánh

sáng yếu ớt, ở giữa chiếc khăn không ngờ lại có một

bông hoa tai. Đây là thứ đồ mà sư muội Dương Chỉ

Tịnh của hắn yêu thích nhất, nhưng chẳng biết thế

nào lại làm mất một bông. Nàng giận chúng không thể

thành đôi, lại không thích hắn đi bảo người khác

11

làm thêm một bông mới, liền dứt khoát vứt luôn cả

bông hoa tai này đi. Hắn đã nhặt nó về rồi luôn

mang theo bên người gần hai năm nay. Mỗi lần ra

ngoài làm nhiệm vụ chợt nhớ đến sư muội, hắn liền

lấy nó ra xem, cảm giác như được nhìn thấy chính

nàng vậy.

Hắn thích sư muội đã rất nhiều năm. Từ ngày nàng

được mẫu thân hắn mang về khi còn bi bô tập nói,

hắn đã thề rằng suốt cuộc đời này mình sẽ chăm sóc

cho nàng, không để nàng phải chịu dù là một chút ấm

ức.

Bây giờ trở về được rồi, hắn không kìm được nở một

nụ cười. Sư muội nhất định sẽ lại trách hắn hành

động một mình, vừa nghĩ đến dáng vẻ yêu kiều hờn

dỗi của nàng, trong lòng hắn lại tràn đầy cảm giác

12

thương yêu.

“Không muốn chết thì mau cút!” Nụ cười của hắn

đột nhiên tắt ngấm, cất bông hoa tai vào trước

ngực, dùng giọng khàn khàn nói.

Nếu không thật sự cần thiết, bình thường hắn sẽ

không giết người, dù người đó có từng nhìn thấy cả

quá trình hắn giết người đi chăng nữa.

Một tiếng thở dài lả lướt vang lên, trước mắt hắn

chợt thoáng qua bóng người, rồi trên tảng đá lớn ở

bờ suối đối diện xuất hiện một người ngồi đó.

Gã hờ hững liếc nhìn. Tuy bây giờ trời đã tối mịt

nhưng hắn vẫn có thể nhận ra đó là một nữ tử trẻ

tuổi mặc trên người một chiếc váy mỏng tang. Chỉ

nhìn thoáng qua, hắn đã có thể quan sát rõ ràng nữ

tử này một lượt.

13

Mái tóc dài không hề được búi trên đầu mà dùng

khăn lụa cột lại buông lơi trước ngực, hai chân

trần ngâm vào trong lòng suối. Chiếc váy mỏng manh

dán sát vào cơ thể mượt mà kiều diễm, những thứ nên

lộ hay không nên lộ đều hoàn toàn phơi bày, khuôn

mặt tuy xinh đẹp tuyệt diễm nhưng lại khiến người

ta có cảm giác chán ghét. Đã đi lại trên giang hồ

nhiều năm, hắn vừa nhìn đã biết nữ nhân này thuộc

loại dựa vào thân xác để sinh tồn.

Không muốn tiếp xúc với loại nữ nhân dâm tiện này,

cho dù là giết nàng ta cũng sẽ khiến hắn cảm thấy

bẩn tay. Hắn bèn đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Này, chàng cứ như vậy mà đi luôn à?” Trong thanh

âm của nữ tử đó mang theo một vẻ nhu mì giả tạo,

nghe như đang làm nũng với tình nhân vậy.

14

Khanh Tuần coi như không nghe thấy, hờ hững cất

bước rời đi, mới thoáng cái đã ở xa ngoài một

trượng, bóng lưng cao gầy thẳng tắp tựa cây thương.

Mái tóc dài buông xõa của hắn tung bay về phía sau

theo làn gió, từ trên người toát ra một luồng bá

khí cao ngạo không gì so được, sự tồn tại của nữ tử

kia hoàn toàn bị bỏ qua.

Chấn động trước khí thế ghê người ấy, nữ tử kia

không ngờ lại quên mất mục đích của mình khi bất

chấp nguy hiểm xuất hiện trước mặt đối phương - lợi

dụng vẻ đẹp của bản thân để kiếm lấy chút lợi lộc

gì đó. Đợi đến khi nàng tỉnh táo trở lại, Khanh

Tuần sớm đã biến mất chẳng còn bóng dáng.

“Hắn là ai?” Nàng khẽ lẩm bẩm một mình, bàn tay

phải đưa lên ngực, cảm thấy trái tim mình đập nhanh

15

đến lạ thường. Đây là lần đầu tiên nàng thấy có

hứng thú về thân phận của một nam nhân như vậy,

nhưng…Gió thổi làm những chiếc lá đung đưa xào xạc,

nhắc nhở nàng về lời nguyền cổ xưa đối với những

cô gái mang dòng máu Diệm tộc trong huyết mạch. Từ

xưa tới nay, bất cứ nữ nhi Diệm tộc nào động tấm

chân tình cũng sẽ gặp phải những kết cục đáng sợ.

Trong mắt người đời, bọn họ tham lam mà dâm đãng,

nhưng chỉ có bọn họ mới biết, nữ nhi Diệm tộc một

khi động chân tình sẽ bất chấp tất cả, cho đến khi

hóa thành tro bụi. Cho nên, mỗi người trong bọn họ

đều cố hết sức để né tránh điều này, cứ thỏa sức du

hí giữa nhân gian mà hoàn toàn không để ý đến cái

nhìn của người khác. Bọn họ chẳng có gì, cho nên

cũng chẳng có gì để mất.

16

Nam nhân đó vừa xấu vừa đáng sợ, có cái gì tốt

đâu? Nàng tự an ủi mình, hồi nãy nếu không phải vô

ý bắt gặp hắn đang rửa tay bên bờ suối, khiến nàng

nhất thời tiến thoái lưỡng nan, nàng cũng không chủ

động xuất hiện trước mặt hắn như vậy. Huống chi

vừa rồi nàng còn bị hắn làm cho kinh hoàng.

Diệm Nương xưa nay luôn phóng khoáng cũng chẳng

mấy để tâm đến sự động lòng nhất thời này, chỉ cảm

thấy hơi lạ. Bốn năm nay có loại nam nhân nào mà

nàng chưa từng gặp, tại sao lại cảm thấy có hứng

thú với một nam nhân xấu xí đến lạ thường thế này,

quả thực là… Ôi!

Co đôi chân đang ngâm trong dòng suối, thấy trời

đã khuya, nàng bèn quyết định đi tìm một gốc cây

lớn nghỉ tạm. Đối với nàng mà nói, mỗi ngày đều là

17

một thách thức, chỉ bất cẩn chút là có thể sẽ vĩnh

viễn không được nhìn thấy ngày mai, cho nên nàng

nhất định phải chuẩn bị sẵn tinh thần để ứng phó

với những hiểm nguy không cách nào lường trước.

18

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát