Đầu chương Trang trước Trang tiếp Cuối chương Thoát
(Phần 1) Diệp Thanh Hồng

Diệp Thanh Hồng (Phần 1)

Khí nữ

Mở đầu

Tháng Hai, mưa bụi lất phất.

Trên con đường lát đá chẳng mấy ai qua lại, hai

bóng người một cao một thấp loạng choạng bước đi

dưới sự che chắn của chiếc dù giấy mỏng manh.

“Mẹ, Thanh Nhi không đi nổi nữa rồi, Thanh Nhi đói

quá.” Một giọng nói non nớt vang lên từ bóng người

bé nhỏ, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé nắm chặt lấy

vạt áo của người mẹ kề bên, trong đôi mắt long lanh

đen nháy tràn ngập vẻ khao khát.

Người thiếu phụ dừng chân lại, ngó nhìn xung

quanh, cuối cùng dắt tay bé gái tới mái hiên một

ngôi nhà lớn, thu chiếc dù giấy lại. Đó là một

1

người phụ nữ tuyệt đẹp, bộ quần áo vải thô trên

người không giấu nổi nét quốc sắc thiên hương của

nàng, thân hình yểu điệu kia thực khiến người ta

khó có thể tin rằng nàng đã có một đứa con gái ba

tuổi. Duy có mái tóc mây thường ngày được chải mượt

mà là có vẻ hơi rối loạn, hệt như tâm trạng của

nàng lúc này.

Thiếu phụ ngồi xổm xuống trước mặt con gái, bàn

tay nõn nà được giữ gìn cực tốt khẽ vuốt ve bờ má

non nớt kia, đôi mắt thấp thoáng ánh lệ.

“Mẹ, Thanh Nhi đói!” Cô bé hoàn toàn không biết

rằng kiếp nạn đang đến với mình, chỉ cảm thấy mẹ

hôm nay rất lạ, sao cứ nhìn chằm chằm vào mình mãi,

mà lúc này cái bụng bé bỏng kia đã lại không hề

khách sáo mà kêu lên “ùng ục”.

2

Thiếu phụ lấy từ trong bọc hành lý ra một chiếc

màn thầu đưa cho cô bé. Nhìn cô bé cầm bánh ăn lấy

ăn để, nước mắt của nàng không làm sao kìm nổi nữa

bắt đầu lã chã tuôn rơi.

Nghe thấy tiếng khóc của mẹ, cô bé hơi sững người

ra một chút, sau đó bỏ chiếc màn thầu xuống với vẻ

nuối tiếc, rụt rè vươn bàn tay bé bỏng lau nước mắt

cho mẹ, miệng nói: “Mẹ đừng khóc nữa, Thanh Nhi

hết đói rồi, Thanh Nhi không ăn màn thầu nữa”.

Phát hiện ra sự thất thố của mình, thiếu phụ vội

vàng đưa tay lên lau nước mắt: “Thanh Nhi ngoan,

màn thầu không ngon, để mẹ đi mua bánh bao nhân

thịt dê về cho Thanh Nhi nhé!” Vừa nói nàng vừa thò

tay vào lòng lấy ra một kim bài nhỏ đeo lên cổ con

gái, rồi lại tháo bọc hành lý trên tay ra đặt

3

xuống bậc thềm đá bên cạnh.

“Thanh Nhi đi với mẹ nhé!” Nhìn thấy mẹ không khóc

nữa, sự hấp dẫn của bánh bao nhân thịt dê đối với

cô bé lập tức trở nên lớn hơn tất cả.

“Không!” Thiếu phụ không kìm được buột miệng bật

thốt, giọng nói có vẻ hơi chói tai. Sau đó nhìn

thấy cặp mắt tròn xoe ngây thơ của con gái, nàng

mới cảm thấy mình quá nhạy cảm, bèn hơi giận dữ cau

mày lại: “Thanh Nhi phải ở lại đây trông coi đồ

đạc của chúng ta, mẹ sẽ quay lại rất nhanh thôi.”

Cô bé rất sợ mẹ giận, chỉ đành ngoan ngoan gật

đầu, ngồi xổm xuống bên cạnh bọc hành lý: “Vậy mẹ

phải quay lại nhanh nhé, Thanh Nhi sẽ ngoan”, sau

đó liền đưa chiếc màn thầu trong tay lên miệng cắn,

trước khi có bánh bao nhân thịt dê, màn thầu cũng

4

có thể coi là cao lương mỹ vị rồi, trong tâm hồn

thuần khiết của cô bé còn chưa tồn tại những khái

niệm như lừa gạt và bỏ rơi.

“Mẹ đi đây, Thanh Nhi phải tự lo cho mình thật tốt

nhé!” Thiếu phụ nghẹn ngào cất tiếng, nhìn thấy nụ

cười ngọt ngào của con gái, nàng chỉ biết cố hết

sức kiềm chế không ôm con gái vào lòng lần cuối.

Rồi nàng nghiến răng lao ra khỏi mái hiên, loạng

choạng chạy đi giữa màn mưa phùn lất phất, chỉ một

lát sau đã biến mất hoàn toàn.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Một tiếng cười lạnh vang lên, một bóng người béo

lùn chạy ra từ quán trà ở góc đường, một tay cầm

bọc hành lý, tay kia kéo cô bé sớm đã ngủ say ở góc

tường lên rảo bước đi nhanh, rồi dần dần biến

5

thành một chấm đen nhỏ xíu.

Gió khẽ thổi, hất bay những hạt mưa nhỏ xíu đầy

trời, chỉ còn lại một con chó hoang đang run lẩy

bẩy tìm cái ăn trong mưa gió.

6

Hướng dẫn: - Về trang chủ: - Đọc tiếp: Phím hoặc nút Trang tiếp- Mở lại: Phím hoặc nút Trang trước- Đầu chương: Đầu chương- Cuối chương: Cuối chương- Thoát: Thoát